Truyện:Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 263

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Hiện có 537 chương (chưa hoàn)
Chương 263
0.00
(0 votes)


Chương (1-537 )

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽_ô𝖓_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍*ô*𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui sướ_𝐧_𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô●𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽ô●ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓.ô.п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍_ô_𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô·𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒●ặ●п 𝓃●ồ𝐧●ɢ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п𝖌_𝖍_𝖎_ế_n 𝓇_ă_𝓃_g ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô●ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡ô_ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hô●𝐧●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô●ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬ướп*ⓖ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗô·𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗô.ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô·n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô*ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h*ô*п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦ặ·ռ ռ·ồ𝖓·g.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn пg𝐡ïế*𝐧 ⓡ*ă*𝖓*𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly ♓·ô·𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝒽·ô·ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗô𝖓●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍ô●п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰*ướ𝓃*𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡*ô*п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽-ô-ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽ô_n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓●ô●ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô●ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm m-ặ-ⓝ 𝐧-ồ-n-ℊ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧ɢ𝖍*ⓘế*𝖓 r*ă*n*𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly 𝒽*ô*ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍-ô-ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ôn·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓·ô·n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰ướ𝖓.g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô_ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ·ô·ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly hô-ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào hô*n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓*ô*п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️ặ●п 𝐧●ồ𝓃●𝐠.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃.🌀.♓.❗ế.ռ ⓡ.ăn.ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly ⓗô-ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍●ô●𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly h_ô_п_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô·𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş·ư·ớ·ռ·ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓.ô.𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô·𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô.ⓝ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô-n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡ô_п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜ·ặ·ⓝ п·ồn·🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ●🌀♓●ï●ế●𝐧 𝓇●ă𝖓●𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly ⓗ*ô*𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓●ô●ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ô●n●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô.ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲ướռ●ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗ*ô*n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô●п nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗ.ô.ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽ô·п nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô●𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦.ặ.ռ nồ.𝖓.🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п●ɢ●𝖍●❗●ế●𝐧 ră●𝖓●𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly 𝒽ô·n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝒽ô●𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓*ô*𝓃*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍*ô*𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰ướп-🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô.n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô*ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly hô_𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽ô·𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô_n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦·ặ·ռ 𝐧ồ𝓃·🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ*🌀*h*ı*ế*ռ 𝐫*ă*𝖓*𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô·ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍ô.𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽·ô·п·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ⓗô-ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui şướ𝓃-ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗ●ô●𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô-n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô_ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào h_ô_𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗ_ô_𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm m.ặ.𝐧 пồ.𝐧.ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝖓𝖌_𝒽𝖎ế_𝓃 ră_п_🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝒽-ô-𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô_𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍ô·ռ·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓-ô-𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui şướп*ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓*ô*𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡.ô.n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽·ô·ⓝ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗ*ô*ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h_ô_п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️.ặ.n 𝐧.ồ.п.ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n𝖌♓𝐢ế*ռ гă*𝖓*🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍*ô*𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗ●ô●𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓-ô-𝓃-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽ô_ⓝ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş·ư·ớ·п·𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓*ô*n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍ô_𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽ô●𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽ô·п nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô●𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm mặ*п ⓝồ𝐧*ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ●ⓖ♓●ⓘế●ⓝ ⓡăn●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡ô·ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍ô-𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡●ô●ⓝ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô.ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş●ướ𝐧●🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽-ô-ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓·ô·𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly hô*n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô_ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h.ô.ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜ·ặ·ռ п·ồ·𝖓·g.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п*ℊ𝖍*𝐢*ế*ռ 𝓇*ă*п*🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ♓*ô*ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍.ô.п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ô𝖓●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽●ô●𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş.ướ𝓃.𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗô*𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍.ô.ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍ô*ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽·ô·ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽*ô*n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱ●ặ●п 𝓃ồ●ⓝ●🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п-🌀𝖍ıế-п г-ă-𝐧-🌀 ken két, nói tiếp: "Ly h·ô·n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗ-ô-𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ●ô𝓃●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ⓗô_ⓝ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ư●ớ●п●ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓·ô·п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽●ô●𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly hô·п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓-ô-𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗô_𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱặ_𝓃 п_ồⓝ_🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n_🌀_♓_❗_ế_𝖓 r_ăⓝ_ɢ ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô·ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗô_𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍·ôռ·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽-ô-ⓝ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş-ướⓝ-ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô●ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô*n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗô*𝓃 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓·ô·ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓*ô*𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️·ặ·ⓝ ⓝ·ồ·𝐧·🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃gⓗ-ℹ️ế-𝐧 ⓡă-ռ-🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô●п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍*ô*ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓*ô*ⓝ*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓_ô_𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰●ư●ớ●ⓝ●𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽.ô.𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓.ô.𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡●ô●ⓝ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào hô●п nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍_ô_𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️●ặ●ռ 𝓃●ồ𝖓●🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn пg*♓*❗ế*𝖓 ⓡă*ռ*g ken két, nói tiếp: "Ly ♓.ô.п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡_ô_𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ●ôռ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô-𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲ư·ớ𝐧·𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗ_ô_n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô-𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô-𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝐡●ô●𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h_ô_𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️ặ_𝓃 n_ồn_🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n𝐠♓ℹ️ế.𝐧 гă.𝐧.🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô-ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô*𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽●ô●ⓝ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍ô.п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui sư.ớ.ռ.ⓖ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô*n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô.𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡●ô●𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓●ô●ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓*ô*ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦●ặ●𝖓 𝖓●ồ𝐧●ɢ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧●ɢ●𝒽●i●ế●𝐧 г●ă𝓃●𝖌 ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡.ô.𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍_ô_𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hô𝓃_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô-ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui sướ·𝐧·g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍ô-n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường h*ô*𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô_𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓.ô.𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗ·ô·ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️●ặ●n 𝓃●ồп●g.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧𝖌♓𝒾ế●𝖓 ⓡ●ă𝖓●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡ô*𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝒽ô.ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ*ô*п*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô-𝐧 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui sư-ớⓝ-𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô*𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡*ô*𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly h*ô*n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝐡*ô*ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽●ô●𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜặ·п ⓝ·ồn·g.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃_g𝐡𝖎ế_𝐧 r_ă_𝓃_ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô_ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô●𝐧 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ*ôռ*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽*ô*п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲*ướ𝖓*𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô.ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽ô_ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô_n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓·ô·𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô·ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜ-ặ-ռ 𝖓ồ-𝓃-🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n●🌀𝖍●ı●ế●𝐧 г●ă●𝖓●ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍ô.п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô●𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ôп., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô-𝐧 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢ-ư-ớ-ռ-🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓·ô·𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓·ô·𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô-𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô_ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍·ô·n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️·ặ·𝖓 ռồ𝐧·ℊ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃🌀●♓𝖎●ế●n r●ă●𝓃●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍ô.n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô●ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽ô𝖓., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡●ô●𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬·ướ·𝖓·🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓-ô-n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍-ô-𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍ô*п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽-ô-n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h_ô_𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️ặ_ռ n_ồ𝖓_🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ.ⓖ.♓.1ế.ռ 𝐫ăп.g ken két, nói tiếp: "Ly 𝒽-ô-n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết hô●𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗô●𝖓●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô*n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬ư.ớ.𝓃.🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓-ô-𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡ô_ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍ô●ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓*ô*𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô-𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱ-ặ-𝓃 ռồ-ռ-ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃𝖌𝐡*❗ế*ռ 𝓇ăn*ɢ ken két, nói tiếp: "Ly hô-𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍ô●𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ôn., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ⓗô_п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘*ư*ớn*ⓖ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô.п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓-ô-n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗô*𝓃 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓●ô●𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô.𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦ặ-п п-ồ-ռ-g.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝖓.🌀.h.ⓘ.ế.𝖓 𝐫ă.n.🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍ô-ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết hô·𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍.ô.𝖓., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓●ô●𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬_ư_ớⓝ_🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗ·ô·𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường h.ô.ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍ô.п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍-ô-𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô*ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️ặ*𝖓 𝖓ồ𝖓*g.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧●ℊ●𝖍ℹ️ế●п ⓡă●ռ●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ⓗô●𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô.𝐧 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ô𝓃_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô*𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰_ướⓝ_𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗô●ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍ô_ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô●п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓●ô●𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍_ô_n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️ặ*𝖓 𝖓ồ𝓃*ɢ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧ℊ-ⓗ-𝒾-ế-ռ гăп-ɢ ken két, nói tiếp: "Ly ⓗô·ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡ô-𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓·ô·𝓃·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓*ô*n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui s●ướ●п●🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗô_𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ●ô●𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗ-ô-𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓_ô_п nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗô_ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm m*ặ*п п*ồ*𝖓*🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃ɢ●♓●❗●ế●n г●ă●𝓃●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly hô●𝐧 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô.п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓.ô𝖓., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓●ô●𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui şư_ớ𝖓_ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍*ô*n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓·ô·n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓·ô·𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓●ô●𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô●𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️ặ·𝐧 𝐧·ồռ·ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ·🌀·♓𝐢ế·п ră𝐧·🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ⓗô·𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓-ô-𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓-ôⓝ-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô.𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui s.ướ.ռ.🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô-𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ_ô_𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍.ô.ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓●ô●ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h.ô.𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜặ●ռ ⓝồ𝐧●🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n🌀♓-ïế-𝐧 𝐫-ă-ⓝ-ɢ ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡ô·𝐧 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô●ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡-ô𝐧-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽ô·п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘·ư·ớ𝓃·🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡*ô*ⓝ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡ô.n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓.ô.n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝐡ô-𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍ô-𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm mặ●𝖓 пồⓝ●ɢ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝖓_𝐠_ⓗ𝒾ế_ⓝ 𝖗ăռ_ℊ ken két, nói tiếp: "Ly ♓.ô.п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗô·𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ●ô𝓃●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍ô-n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ướ.п.ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô●𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓*ô*𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗ·ô·𝓃 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝐡·ô·ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽ô*ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦.ặ.ⓝ n.ồ𝖓.🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn nⓖ_𝖍_ïế_п 𝖗ă_𝐧_ɢ ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô_п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡●ô●𝐧 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓.ôn., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡ô_𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲ướ𝓃·🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍·ô·n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽ô*𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓*ô*𝓃 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍·ô·ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h●ô●n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm m*ặ*ռ 𝖓*ồ*п*🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝖓🌀·♓·𝐢·ế·ⓝ 𝖗·ă𝓃·ɢ ken két, nói tiếp: "Ly ⓗ_ô_𝐧 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍ô.𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽ô𝐧●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓-ô-ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬.ướ.ռ.🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô.п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô*ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽ô·ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô*ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡ô.п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒ặ-𝖓 п-ồn-𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ.ɢ𝒽.❗.ế.n 𝓇.ăⓝ.𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡.ô.𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓-ô-п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽·ô𝓃·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly h-ô-𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ướ*𝓃*ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽-ô-п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽_ô_n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽ô●п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓-ô-𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍_ô_п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦ặ_ռ ⓝồ_𝐧_🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п·𝐠·𝖍·ı·ế·п г·ă·ⓝ·𝖌 ken két, nói tiếp: "Ly h●ô●n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍-ô-𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍ô.𝓃., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓_ô_𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰ướ𝐧.🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô●𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡*ô*𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓*ô*𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽ô_ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h_ô_𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️-ặ-n ռồ-𝖓-𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռɢ●𝐡●𝐢ế●𝓃 ⓡă𝓃●g ken két, nói tiếp: "Ly ⓗ_ô_п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍ô-ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôռ_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽.ô.ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬ư*ớ*𝓃*g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍*ô*𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô●𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô·ⓝ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô.𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓·ô·n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦ặ·n пồ·𝐧·𝐠.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n.🌀𝒽.i.ế.𝐧 r.ă.𝖓.𝖌 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍·ô·n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡ô*п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽●ôⓝ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡ô.ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲_ư_ớп_𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô_𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽ô·𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô_ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô●n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô_𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱ●ặ●𝐧 ⓝồ𝐧●🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ𝐠𝖍𝒾ế.ռ 𝐫ă.ռ.🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô*п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓·ô·п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ô𝖓_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍●ô●ⓝ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬ướп·g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô-ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô.ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽·ô·𝓃 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓●ô●ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗô-n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱặ●ⓝ n●ồ●𝓃●🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧-𝐠h-𝐢ế-𝓃 𝖗-ă𝓃-𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô-ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓●ô●ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hô.ռ., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô.ⓝ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢư.ớռ.🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽●ô●ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡-ô-𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓.ô.𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍_ô_n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽.ô.𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒ặ·𝓃 ⓝ·ồⓝ·🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝖓-𝐠♓-ıế-𝓃 ⓡă-ռ-𝖌 ken két, nói tiếp: "Ly hô·𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡*ô*п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽*ô*ռ*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ⓗô-n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş.ướ.𝖓.𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽-ô-𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô*𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍*ô*𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍*ô*ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗô.𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️●ặ●ռ п●ồ●𝐧●🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п_🌀_♓_i_ế_𝐧 𝖗ă_𝐧_𝖌 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍ô-𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝒽●ô●n thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍●ô●n●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓·ô·ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ướ.п.𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô·𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓_ô_п nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗ●ô●𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô·ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly h·ô·𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️●ặ●𝓃 𝖓ồ●𝓃●ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧ɢ𝒽1●ế●n r●ăռ●g ken két, nói tiếp: "Ly ⓗ_ô_n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô-𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽ôⓝ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍.ô.n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲ư·ớ·ռ·ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍.ô.п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô·𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽ô*𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô.n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô.n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱặ.п п.ồ𝐧.🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п𝖌.𝐡ℹ️.ế.п 𝖗.ăռ.g ken két, nói tiếp: "Ly ⓗ●ô●п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡●ô●𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗôռ., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡ô_ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰●ư●ớⓝ●🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly h-ô-ⓝ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓●ô●n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽-ô-𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô_𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡●ô●ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦ặ-n 𝖓ồп-𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝖓_ɢ_h_𝒾ế_𝖓 𝖗ă_ⓝ_ℊ ken két, nói tiếp: "Ly h*ô*ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗô_ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽_ô_𝓃_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡●ô●𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢướⓝ.ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗ-ô-𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽.ô.𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽_ô_ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào h-ô-ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽ô.𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️*ặ*𝓃 п*ồ*𝐧*🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝⓖ*♓𝐢ế*ⓝ 𝓇*ă𝐧*ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly 𝒽-ô-𝐧 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô_n thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍·ôⓝ·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍ô●𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ư_ớ_ռ_𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓-ô-n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô●ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô_n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽ô_𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽ô.n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦ặ_𝖓 ⓝồⓝ_ℊ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧g-𝖍-ıế-ⓝ 𝖗-ă𝖓-🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ♓●ô●n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết h●ô●n thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôⓝ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽*ô*ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui sướ_𝐧_🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓*ô*п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓_ô_𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓_ô_𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍ô*ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍.ô.𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒-ặ-𝖓 𝓃ồ-𝖓-𝐠.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n●ɢ●𝖍𝖎●ế●𝖓 ⓡ●ă●𝐧●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡ô_ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết h_ô_𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗô𝓃_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍·ô·𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘*ư*ớ*ռ*ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗ●ô●п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓*ô*𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗ.ô.𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍-ô-ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡-ô-𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱặ*n 𝐧*ồ𝐧*𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n_ⓖ𝖍❗_ế_𝐧 ⓡ_ă_n_ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍ô·п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍ô.ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ-ô-𝓃-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓_ô_𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲ướ*𝖓*🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓·ô·ⓝ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗô.ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô*𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍ô●𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô_ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️-ặ-n 𝐧-ồ-𝖓-🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п🌀𝒽·1·ế·ⓝ 𝐫ă·п·ℊ ken két, nói tiếp: "Ly ♓_ô_𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓●ô●ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ô*n*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍.ô.п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰.ư.ớ.𝖓.𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗ*ô*𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽●ô●n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô.п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô.n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍_ô_ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦-ặ-ⓝ 𝖓ồ-n-ɢ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n𝖌ⓗ●❗ế●𝐧 𝓇●ă●n●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly hô●𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết h_ô_ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ôⓝ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô.ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰·ư·ớ·n·🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍ô.п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô-ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡_ô_ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝐡●ô●𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡ô_𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱ-ặ-𝓃 nồ-𝐧-🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝɢ𝖍ïế-n 𝓇-ă𝓃-𝖌 ken két, nói tiếp: "Ly h*ô*п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍-ô-n thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽ô.n., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽ô_𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘*ư*ớ𝖓*ⓖ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô●𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍ô.ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗô*n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽*ô*ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡-ô-ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜặ*𝖓 𝐧*ồ*n*𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃.𝐠ⓗ.ï.ế.п ⓡăп.🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍-ô-ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍*ô*𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly h-ô-ⓝ-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽·ô·n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui sư*ớ*𝓃*🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗô.𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽.ô.𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly h●ô●𝓃 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽-ô-ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓*ô*ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒_ặ_n пồ_п_🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃ɢ_𝒽ı_ế_n 𝓇ăп_🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡ô-𝐧 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết h_ô_п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ôռ*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓●ô●n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş*ướ*ⓝ*ⓖ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓●ô●𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô-n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô.п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽_ô_𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡_ô_n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️ặ-𝖓 ռ-ồn-🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn п🌀.ⓗ.ïế.ռ r.ă.n.g ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô·ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡ô·ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ô.𝓃., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô-𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘_ướ_𝓃_g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô·ⓝ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓*ô*ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô·𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽-ô-ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗô●ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️-ặ-ⓝ nồ𝓃-𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ🌀♓ı.ế.𝖓 r.ă.𝓃.𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô·ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓.ô.𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ô-ռ-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓-ô-п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬ướ𝐧_ⓖ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô●𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍·ô·ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡_ô_𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô●𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô-𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️*ặ*𝐧 п*ồ*ⓝ*🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝖓ⓖ·♓iế·𝓃 𝖗ă𝖓·g ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô●𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡ô.𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗô𝓃-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍●ô●n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş_ướռ_𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍.ô.𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡*ô*ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽.ô.n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô-n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗ*ô*ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜặ*𝖓 п*ồ*𝐧*ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧🌀·h·ïế·ռ г·ă𝓃·ℊ ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô*n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗ●ô●𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ô·п·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô.𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰ư.ớ.п.𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗô*𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽*ô*𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓.ô.𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô_𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ⓗ·ô·ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒ặ●ⓝ 𝓃●ồ●ռ●𝐠.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ_𝐠𝐡𝒾_ế_п 𝓇ă_п_ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly ⓗô_𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗ●ô●п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍ôп·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽ô·ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ướ*𝐧*ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽*ô*п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓*ô*𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô_n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓.ô.п nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍ô_ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️●ặ●n n●ồ●ռ●🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n.g.♓❗.ế.𝖓 𝓇.ăռ.🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍-ô-n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝒽·ô·𝐧 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ô𝓃·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô_n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui s●ư●ớп●🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô●𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡·ô·𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗô_ⓝ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝐡ô●𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡*ô*ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦ặ*𝓃 nồ*n*🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧_ɢ_ⓗ❗ế_𝓃 r_ă_ռ_🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ♓.ô.𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍*ô*ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗôռ., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍ô.ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬ư-ớ-𝐧-🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓_ô_𝖓 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡ô.ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô_п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào hô_n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍ô-𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝐦*ặ*ⓝ пồ*𝓃*𝐠.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ-🌀-𝖍𝒾-ế-ռ 𝖗-ă-𝐧-ℊ ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô_n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗô.𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍_ô𝖓_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽ô*𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲●ướ𝖓●🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô_п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍.ô.ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍.ô.п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗ_ô_п nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍.ô.𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️ặ*ռ ⓝồ*𝐧*ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn nɢ.ⓗ𝒾.ế.𝐧 ⓡ.ă.п.ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡ô_ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓·ô·𝖓 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly h-ô-𝐧-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽ô●п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢư_ớⓝ_𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡_ô_ⓝ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ.ô.𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍ô_𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽ô*ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡ô_𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱặ-n ռ-ồ-ռ-ℊ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝℊ*𝒽*❗ế*𝓃 𝖗ă𝖓*𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly hô_п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô●п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ôⓝ., cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ⓗô●𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘·ướ·𝖓·🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly h-ô-п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ*ô*𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓ô●𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô.𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽-ô-ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️ặ-п ⓝồⓝ-𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ🌀𝐡ıế.𝓃 г.ă𝓃.🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ⓗ●ô●ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ⓗ·ô·ռ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ô●ռ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓●ô●𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş.ướn.ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓·ô·𝓃 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường hô-𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽ô●n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍*ô*n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô·ⓝ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒_ặ_ⓝ 𝖓ồn_ⓖ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ_𝐠ⓗ_❗_ế_𝖓 𝐫ă_n_ℊ ken két, nói tiếp: "Ly ⓗô●𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡.ô.ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ô-𝖓-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝒽ô●ⓝ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ướռ.ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡-ô-п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡-ô-п nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍_ô_ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍●ô●ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡ô●n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ⓜặ●𝐧 n●ồⓝ●g.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ𝐠h1ế*𝓃 𝓇*ă𝖓*ɢ ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô*𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍_ô_𝐧 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ô_ռ_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍*ô*п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬_ư_ớ𝖓_ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝐡ô-𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô.𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗ-ô-n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô●𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô●п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️*ặ*𝓃 nồ*п*𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n🌀hℹ️ế_𝓃 r_ăⓝ_ⓖ ken két, nói tiếp: "Ly ⓗ_ô_𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô-п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡_ô_ⓝ_, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓ô●𝐧 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢướ𝓃·g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô*𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓.ô.ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly hô-n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓·ô·ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍ô.ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒-ặ-𝖓 п-ồn-𝐠.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃.🌀𝖍𝖎ế.п ⓡ.ăп.𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍*ô*п xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡_ô_𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡·ô·ⓝ·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô●𝐧 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui sư_ớ_𝖓_𝖌.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓_ô_п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ_ô_𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓_ô_ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô*ռ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓_ô_𝐧 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️·ặ·𝖓 𝖓·ồ·ⓝ·🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃*🌀♓𝒾*ế*𝖓 гăп*ℊ ken két, nói tiếp: "Ly ⓗô.𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍·ô·ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ♓ô●𝓃●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡·ô·n đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💰_ướп_𝐠.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô*n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽●ô●𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝖍ô·𝖓 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽·ô·𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽ô_ռ với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm mặ-ⓝ п-ồn-ℊ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ🌀.h𝐢ế.ռ г.ă.ⓝ.g ken két, nói tiếp: "Ly hô_ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓*ô*ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝐡ô-п-, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡.ô.ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş●ướ●ռ●g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍ô-ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝒽*ô*ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽ô-п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô*𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓●ô●𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm mặ-ռ 𝖓ồⓝ-🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝɢ𝐡𝐢ế·п 𝖗ăn·𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly ♓.ô.ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô●n thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝒽·ôп·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ⓗ*ô*п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ş.ướ.n.ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓-ô-𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ♓ô●𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓.ô.𝐧 với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍ô●𝐧 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝖍_ô_п với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm mặ.п ռồп.ɢ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn n🌀ⓗ𝖎●ế●n 𝓇ă●n●𝖌 ken két, nói tiếp: "Ly 𝒽ô·𝖓 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡ô.п thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly h*ôn*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly h.ô.𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢướ-ռ-ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô.п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍●ô●𝐧 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽·ô·n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ⓗô.ⓝ nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly ♓ô-𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️·ặ·п n·ồп·ℊ.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝐧·🌀·ⓗ·ıế·n ⓡă𝖓·ɢ ken két, nói tiếp: "Ly 𝒽ô-ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô*ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ●ô𝖓●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly hô-𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢ.ướn.🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô_п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ*ô*𝖓 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ⓗ_ô_ⓝ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓_ô_𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡ô-𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm ɱ*ặ*n 𝖓*ồռ*𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ🌀ⓗ·𝖎ế·ռ ⓡă·𝖓·ℊ ken két, nói tiếp: "Ly h·ô·ⓝ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝖍*ô*ⓝ thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍*ô*𝖓*, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ♓.ô.𝓃 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 💲_ư_ớ_ⓝ_ℊ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ⓗô*𝐧 với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝖍ô_𝓃 nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡ô·п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô●n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝒽●ô●𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm Ⓜ️.ặ.ⓝ 𝓃.ồⓝ.𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ●𝐠𝒽𝐢ế●𝖓 𝐫ă●n●🌀 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍●ô●ռ xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết 𝐡ô.𝓃 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hô●𝐧●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍_ô_𝐧 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui ⓢư-ớ-n-ɢ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓ô.n với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ●ô●n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝐡_ô_n với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝒽ô·n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly 𝐡ô*𝓃 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒ặ*ⓝ 𝐧*ồ*𝓃*🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃ɢ*ⓗℹ️ế*𝖓 𝓇*ă*n*𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly hô·n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô-n thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly 𝖍●ôռ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝐡·ô·ռ đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝖘ư*ớ𝓃*ⓖ.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly ♓_ô_ռ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡*ô*ռ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓·ô·ⓝ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝐡_ô_n nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô.n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️.ặ.n ⓝồ.𝓃.🌀.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ռ·𝖌·𝐡·ⓘế·ռ 𝓇·ă·n·𝐠 ken két, nói tiếp: "Ly 𝖍●ô●𝓃 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓ô·𝐧 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ·ô·п·, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly ⓗô_п đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui s-ướ-ⓝ-🌀.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝒽ô·п với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường ⓗ_ô_n nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly ♓●ô●ռ với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào 𝖍ô·𝖓 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô*n với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 〽️_ặ_𝓃 𝓃ồ𝐧_𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn 𝓃gⓗ𝖎ế·n 𝐫ă·𝓃·🌀 ken két, nói tiếp: "Ly ♓ô.𝐧 xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓·ô·𝐧 thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Buổi trưa, nhóm Dung Từ và Phong Đình Thâm đến nhà hàng, vừa đi đến cửa phòng bao thì cửa phòng bao bên cạnh cũng mở ra.

Dường như sợ mọi người không nghe thấy, Tôn Lệ Dao lớn tiếng gọi Phong Đình Thâm: "Anh rể!"

Thấy Lâm Vu cũng ở đó, giáo sư Lưu cười nói: "Hóa ra cô Lâm cũng đến đây ăn cơm, trùng hợp thật."

Lâm Vu cười: "Đúng là trùng hợp ạ."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực tế lần gặp gỡ này không phải là tình cờ.

Chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sáng nay đến Cục Dân chính làm thủ tục ly ⓗ●ô●ⓝ●, cả nhà cô ta đều đã biết.

Biết nhóm Phong Đình Thâm trưa nay sẽ đến đây ăn cơm và Dung Từ cũng có mặt, Tôn Lệ Dao đã cố tình sắp xếp chỗ ăn của họ ở ngay đối diện phòng bao của Phong Đình Thâm.

Vì vậy mới có cuộc chạm mặt này.

Nghĩ đến việc anh rể vừa giải quyết xong các vấn đề trong thỏa thuận ly 𝖍ô-𝖓 đã lập tức gọi Dung Từ đi làm thủ tục, Tôn Lệ Dao vô cùng vui 𝐬●ư●ớ𝖓●g.

Điều khiến cô ta vui hơn, phấn khích hơn là chỉ còn ba mươi ngày nữa thôi, anh rể sẽ chính thức ly 𝖍ô_ⓝ với Dung Từ, đến lúc đó chị họ và anh rể chắc chắn sẽ sớm tiến vào lễ đường 𝐡ô·ⓝ nhân!

Sau này sẽ không còn chuyện gì liên quan đến Dung Từ nữa!

Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Dao đắc ý nhìn Dung Từ.

Lâm Vu tuy chưa từng mở miệng giục Phong Đình Thâm ly 𝒽_ô_п với Dung Từ nhưng bảo trong lòng không sốt ruột chút nào thì chắc chắn là nói dối.

Dù cô ta có niềm tin tuyệt đối vào tình cảm giữa mình và Phong Đình Thâm nhưng chừng nào ♓ô●𝓃 nhân giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ còn tồn tại thì tình cảm giữa cô ta và anh dù có sâu đậm đến mấy cũng là danh không chính ngôn không thuận.

Vì vậy, thứ Bảy nghe Phong Đình Thâm nói anh đã giải quyết xong các điều khoản trong thỏa thuận ly hô.𝖓 với Dung Từ đã cho người liên hệ Dung Từ thứ Hai đi làm thủ tục, trong lòng cô ta sao có thể không vui?

Thực ra không chỉ hai người họ, những người khác trong nhà họ Tôn và nhà họ Lâm cũng rất vui mừng.

Bà cụ Lâm chỉ liếc nhìn Dung Từ một cái rồi thu hồi tầm mắt như không thấy gì.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tôn chưa bao giờ tắt.

Lâm Vu nói với Phong Đình Thâm: "Anh bận thì cứ làm việc đi, bọn em không làm phiền nữa."

Phong Đình Thâm nói: "Lát nữa anh qua với em."

Lâm Vu cười: "Vâng."

Dáng vẻ này của họ, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm 𝖒.ặ.n ռồn.𝖌.

Giáo sư Lưu và mọi người đều cười trêu chọc.

Về phần Dung Từ và Úc Mặc Huân từ lúc thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, họ không nán lại thêm mà đi thẳng vào phòng bao.

Anh cười khẩy: "Bọn họ đến để thị uy đấy."

Dung Từ: "Em biết."

Cũng nhìn ra rồi.

"Một lũ rác rưởi cũng thú vị thật đấy."

Chào hỏi xong, nhóm Phong Đình Thâm vào phòng bao, nhóm Lâm Vu cũng quay lại phòng của mình.

Bà cụ Tôn và mọi người quả thực rất vui.

Tuy nhiên, bà cụ Tôn cũng có chút không vui.

Bà ta nói nhỏ vào tai Tôn Nguyệt Thanh: "Rời khỏi Đình Thâm, con ranh đó còn có Úc Mặc Huân, hời cho nó quá."

Dù sao thì đó cũng là Úc Mặc Huân, chưa kể sau lưng Úc Mặc Huân còn có Nam Trí Tri.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, bà ta lại như mắc xương cá trong cổ họng, trong lòng khó chịu.

Người khó chịu không chỉ mình bà ta, biết Dung Từ đi theo Úc Mặc Huân thực sự học được chút bản lĩnh, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu trong lòng cũng không thoải mái.

Bà cụ Tôn ⓝ*ⓖ𝒽𝐢ế*ⓝ 𝖗*ă𝓃*ℊ ken két, nói tiếp: "Ly 𝐡_ô_n xong, nó là đồ bỏ đi rồi, dựa vào đâu chứ?"

Nghĩ đến việc Dung Từ là người đã qua một đời chồng, tâm trạng Tôn Nguyệt Thanh tốt hơn một chút, nói: "Chừng nào chúng chưa kết ♓_ô_n thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, không cần vội."

Điều Tôn Nguyệt Thanh nói, bà cụ Tôn cũng biết nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Chỉ cần Dung Từ có khả năng lấy được Úc Mặc Huân là bà ta không vui.

Ở phòng bao bên kia, Dung Từ không biết toan tính của người nhà họ Tôn.

Sau khi Phong Đình Thâm và mọi người yên vị, mọi người bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, không khí trong phòng bao khá tốt.

Một lúc sau, Phong Đình Thâm đứng dậy nói: "Mọi người cứ tiếp tục, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại ngay."

Vừa nãy anh nói với Lâm Vu lát nữa sẽ qua tìm cô ta.

Phong Đình Thâm đột ngột rời đi giữa chừng thế này, không cần nghĩ cũng biết anh sang phòng bao bên cạnh tìm Lâm Vu.

Giáo sư Lưu và mọi người cười nói: "Phong tổng cứ đi đi, không cần vội về đâu, chúng tôi đợi được mà."

Giáo sư Mã cười hùa theo: "Đúng thế, đúng thế."

Phong Đình Thâm cười, đứng dậy rời đi.

Dung Từ và Úc Mặc Huân lặng lẽ nhìn theo, lười liếc nhìn Phong Đình Thâm thêm cái nào.

Phong Đình Thâm đi bao lâu, Dung Từ thực ra không đặc biệt để ý nhưng Úc Mặc Huân lại thấy chướng mắt.

"Hắn đi gần mười phút rồi đấy cũng mặt dày thật."

Dung Từ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm đẩy cửa bước vào.

Dung Từ bèn im lặng.

Úc Mặc Huân trợn mắt.

Phong Đình Thâm trở lại chỗ ngồi, tiếp tục hòa vào câu chuyện của mọi người.

Đúng lúc này, điện thoại Dung Từ bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô khựng lại.

Úc Mặc Huân thấy vẻ mặt cô là lạ, ghé đầu vào xem, thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Quý Khuynh Việt? Sao cậu ta lại gọi cho em?"

Giọng Úc Mặc Huân không to không nhỏ nhưng giáo sư Lưu và Phong Đình Thâm ngồi gần đó đều nghe thấy.

Nhớ lại lời tỏ tình của Quý Khuynh Việt trước đó, Dung Từ nhất thời không biết nên nói thế nào.

Chương (1-537 )