Lần đầu tiên thất bại!
← Ch.16 | Ch.18 → |
ện tập như vậy, tiểu thư chúng ta có thể chịu nổi không?" Nhìn thấy Vưu Đức Ân bị Tề Tụ Hiền thao luyện thống khổ mà kiên trì học hỏi, Hạ Tiểu Tiểu thập phần đau lòng.
"Này, hắn rõ ràng là nam nhân, ngươi còn gọi hắn là tiểu thư? Ngươi không có vấn đề gì chứ?" Chưa thấy qua một nha đầu nào ngốc như vậy, cùng một nam nhân sinh hoạt cùng nhau tám năm, còn bây giờ người ta là nam nhân nha.
"Người ta, người ta kêu thành thói quen thôi......" Tiểu thư đột nhiên biến thành thiếu gia, phải cho nàng một cái quá trình thích ứng chứ.
"Ngươi a, ngươi bớt lo lắng cho thiếu gia nhà ngươi đi, hắn còn không phải là vì ngươi mới như vậy liều mạng a, vạn nhất về sau lại gặp một tên sắc lang, hắn mới có thể bảo hộ ngươi chu toàn." Hồng Tử Duyến ánh mắt hâm mộ nhìn Hạ Tiểu Tiểu "sống trong hạnh phúc mà không hay biết", đột nhiên nhớ tới một chuyện, nghi hoặc hỏi:" Tiểu Tiểu, ngày đó cái tên heo phì kia muốn tiến lên bắt ngươi, hắn như thế nào lạingã xuống la khóc? Ngươi đã làm gì a? Ngươi không phải là cao thủ giấu mặt đó chứ?"
"Ta cũng không có làm gì a, lúc ấy ta rất sợ hãi, đột nhiên nhớ ra lần trước Tề đại ca dạy ta chiêu kia, ta đành phải dùng, không nghĩ tới mèo mù vớ được cá rán, chiêu này thật đúng là hữu dụng nha." Nói chuyện, ánh mắt chú ý tới Vưu Đức Ân cuối cùng cũng được nghỉ ngơi một lát, đang đi về hướng nàng, nàng vội vàng đứng dậy cung nghênh, "Tiểu...... Thiếu gia, ngươi có khỏe không?"
"Ta không sao, các ngươi ở nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?" Vưu Đức Ân cầm lấy khăn mặt, lau mồ hôi.
"Không có gì, Tử Duyến hỏi ta dùng chiêu gì mà một cái đánh bại tên tiểu bá vương kia." Hạ Tiểu Tiểu vừa nói vừa hầu hạ Vưu Đức Ân uống trà.
"Ngươi đánh bại Phùng Thạc?" Nghe vậy, Vưu Đức Ân ngạc nhiên vạn phần.
"Là a, lúc ấy năm người kia quấn quít lấy một mình ta, ta không thể thoát thân, nhìn qua thấy tên heo phì đáng chết muốn sàm sỡ Tiểu Tiểu, ta thiếu chút nữa bị dọa chết, không ngờ Tiểu Tiểu không biết là dùng chiêu gì, liền đem cái đầu heo phì đánh đến ngã lăn ra la khóc. Tiểu Tiểu, ngươi nói xem. Rốt cuộc ngươi dùng cái chiêu gì a?" Chẳng lẽ Tụ Hiền sau lưng nàng dạy cho Hạ Tiểu Tiểu bí kíp gì sao?
"Thật vậy?" Vưu Đức Ân nghe vậy cũng thập phần tò mò."Tiểu Tiểu, ngươi làm thế nào vậy?"
"Chính là Tề đại ca dạy ta chiêu kia a." Kỳ quái, lúc dạy bọn họ cũng có mặt ở đó. Bọn họ chẳng lẽ không nhớ rõ?
"Chiêu nào a?" Hai người tò mò vội vàng hỏi.
"Chính là chiêu này a—-" Nàng trả lời, một chân vung. Hung hăng đá tới hướng hạ thân của Vưu Đức Ân.
" A—-" Sợ hãi kêu một tiếng, Vưu Đức Ân phản ứng rất nhanh. Lại là cái cảm giác đau đến lăn lộn trong quá khứ. Chật vật đứng lên, Vưu Đức Ân tức giận la lớn."Hạ Tiểu Tiểu! Ngươi muốn gì chứ?!" Muốn hại hắn đoạn tử tuyệt tôn sao!
"Ta. Ta không muốn làm gì a?" Ánh mắt mở to vô tội, Hạ Tiểu Tiểu đáng thương chậm rãi giải thích."Các ngươi không phải hỏi ta chiêu nào sao? Ta cũng không biết đây là cái chiêu gì. Thế nên trực tiếp biểu diễn cho các ngươi xem a."
Không nghĩ tới, Tiểu Tiểu của hắn còn lại rất bạo lực. Thật thông cảm cho Hoa Hoa Tiểu Bá Vương Phùng Thạc nha......
"Thiếu gia, ngươi làm sao vậy?" Bộ dạng đau kịch liệt a.
"Không, không có việc gì, ta trở về phòng thay quần áo. Cái kia...... Ta thấy ngươi sau này vẫn là không nên học mấy cái trò thô lỗ đó." Rất nguy hiểm.
"n." Tiểu Tiểu gật gật đầu nghe lời, lại đứng dựa người vào tháp. Tay lấy ra một trái đào, vừa định ăn, thì có hai bóng người màu xanh đi tới hướng nàng.
Chiếc váy dài yên sa mỏng màu xanh nhạt yểu điệu, áo trong lộ ra da thịt trắng như băng tuyết. Lông mày như viễn sơn, ánh mắt như câu hồn, đôi môi như viên ngọc đỏ, đôi hoa tai toái tinh lay động, cả người có vẻ tinh trí mà mềm mại thướt tha.
Mỹ nhân a...... Hạ Tiểu Tiểu tay vẫn đang cầm trái đào trợn mắt há hốc mồm mà nhìn.
Mỹ nhân phía sau tiến lên từng bước, cao thấp đánh giá Hạ Tiểu Tiểu cùng Hồng Tử Duyến, ngạo nghễ mở miệng."Hàng Châu Lam gia Nhị tiểu thư đến bái phỏng Vưu thiếu gia."
"A?" Hạ Tiểu Tiểu vẫn không có phản ứng.
"Lam ngọc!" Mỹ nhân oán trách một tiếng, tiến lên từng bước, ôn nhu cười, nhẹ giọng nói."Tiểu Tiểu, là ta a, Lam Tĩnh Di a, Vưu thiếu gia có ở đây không?"
"Lam, Lam tiểu thư?" Hạ Tiểu Tiểu lắp bắp đứng dậy, "Vâng, thực xin lỗi, ta vừa rồi không nhận ra, Lam tiểu thư hôm nay thật xinh đẹp
"Gọi ta Tĩnh Di là được." Lam Tĩnh Di che miệng cười khẽ, thực vừa lòng với phản ứng kinh ngạc của Hạ Tiểu Tiểu, không uổng công nàng tỉ mỉ trang điểm ăn mặc mà đến.
"Oa, ngươi chính là Hàng Châu đệ nhất mỹ nhân Lam Tĩnh Di a? Quả nhiên danh bất hư truyền nha." Hồng Tử Duyến cũng chạy đến, không quên gọi cái người đang ngủ dưới tàng cây cách đó không xa đến cùng ngắm mỹ nhân."Tụ Hiền, Tụ Hiền—- mau đến xem mỹ nữ a!"
Nữ nhân thô lỗ, Lam Tĩnh Di nhìn thoáng qua Hồng Tử Duyến đang hô to gọi nhỏ, thật cảm thấy khinh thường.
"Tử Duyến......" Hạ Tiểu Tiểu xấu hổ kéo ống tay áo Hồng Tử Duyến.
"Lam tiểu thư, người chờ nga, ta đi báo tiểu thiếu gia nhà chúng ta." Vừa xoay người đi, phát hiện Vưu Đức Ân vừa đi ra khỏi phòng, đứng ở trước cửa. Quần áo thượng hảo màu hồ lam, làn da khỏe khoắn dưới ánh mặt trời, khuôn mặt sáng lạn mà tuấn mỹ. Phanh phanh phanh! Hạ Tiểu Tiểu nghe thấy tim mình đột nhiên đập thình thịch, như là bị cái gì đánh trúng.
Thật là một nam nhân tuấn tú, Lam Tĩnh Di khóe miệng mỉm cười, phong tình vạn chủng, lướt qua Hạ Tiểu Tiểu, tự động tiến đến nghênh đón."Vưu thiếu gia, Tĩnh Di không mời mà tự đến, Vưu thiếu gia sẽ không hỏi tội chứ."
"Sao lại như vậy được chứ?" Vưu Đức Ân khách khí mỉm cười gật đầu.
"Oa. Một đôi rất xứng a." Hồng Tử Duyến nhìn thấy hai người một tuấn nam một mỹ nữ trước mặt, lớn tiếng cảm khái.
Thật sự rất đăng đối a. Hạ Tiểu Tiểu bối rối cầm trái đào trong tay, hung hăng cắn một cái, oa liệt, trái đào này, sao mà chua quá vậy......
"Tiểu Tiểu, ngươi làm sao vậy?" Không để tâm đến Lam Tĩnh Di xinh đẹp, Vưu Đức Ân trong mắt chỉ nhìn thấy Hạ Tiểu Tiểu hốc mắt rưng rưng, lông mày nhăn
"Không, không có việc gì...... Trái đào này...... Chua quá......" Như là có cái gì đó chắn ngang cổ họng, Hạ Tiểu Tiểu thầm nghĩ cách né ra, "Ta đi lấy trà cho Lam tiểu thư."
"Nga......" Khó hiểu nhìn bóng dáng bối rối của Hạ Tiểu Tiểu, vừa rồi xảy ra chuyện gì sao?
"Vưu thiếu gia." Lam Tĩnh Di thủy chung mỉm cười. Gọi lại thần trí của Vưu Đức Ân."Tĩnh Di lần trước nói sai rất nhiều, thỉnh Vưu thiếu gia đừng giận."
"Lần trước?" Vưu Đức Ân cố gắng hồi tưởng, lần trước nàng nói cái gì?
"n...... Chính là Tĩnh Di nói muốn mời Vưu thiếu gia xuống phố mua Yên Chi Thủy Phấn gì đó. Lúc ấy Tĩnh Di thật sự không biết......"
"Nga, không sao. Không biết không có tội." Khách khí gật gật đầu, Vưu Đức Ân quay lại nhìn bóng dáng Hạ Tiểu Tiểu.
Namnhân này! Lam Tĩnh Di cắn cắn môi, làm ra vẻ mặt đáng thương, "Tĩnh Di từ khi nhập phủ, vẫn muốn cùng Vưu thiếu gia trở thành bằng hữu. Ta có thể gọi ngươi là Đức Ân không?"
"A? Cái này......" Không tốt lắm? Lại không phải là rất thân nhau.
"Đức Ân." Không đợi Vưu Đức Ân trả lời, Lam Tĩnh Di tự động nói tiếp, "Tĩnh Di đến thành Dương Châu đã một thời gian ngắn, nhưng mà vẫn chưa được đi tham quan đây đó. Đức Ân ngươi có thể mang Tĩnh Di đi chung quanh nhìn xem không?" Nói xong, vẻ mặt thẹn thùng.
Đức Ân? Bưng trà tới, Hạ Tiểu Tiểu tay run lên, ly trà thiếu chút nữa rơi xuống, miệng thấy chua chát vô cùng.
"Ta cũng ít xuất môn, sợ là không đủ tư cách mang Lam tiểu thư đi du ngoạn. Tiểu Tiểu. Ngươi không sao chứ?" Vưu Đức Ân đỡ lấy khay trà.
"Không có việc gì, có việc gì. Lam tiểu thư, mời dùng trà." Hạ Tiểu Tiểu có chút tức giận muốn giấu Vưu Đức Ân.
Đây là làm sao vậy? Vưu Đức Ân sửng sốt.
"Tiểu Tiểu, Đức Ân không mang ta đi ra ngoài chơi." Lam Tĩnh Di tiếp nhận ly trà, khẩu khí có điểm oán trách, có điểm làm nũng, "Không bằng Tiểu Tiểu ngươi mang ta xuất môn đi. Ta ở đây, chỉ quen biết hai người các ngươi......" Vẫn tiếp tục bày ra bộ dạng đáng thương nhìn Vưu Đức Ân.
"A? Ta?" Sao lại kéo nàng vào chuyện này?
Tiểu Tiểu đặt ly trà xuống, Lam Tĩnh Di nắm chặt cánh tay Hạ Tiểu Tiểu. Nũng nịu nói, làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt.
"Chuyện này, thôi được rồi......" Nhìn thoáng qua Vưu Đức Ân. Hạ Tiểu Tiểu bất đắc dĩ đáp ứng.
Vốn chỉ là Lam Tĩnh Di mời Hạ Tiểu Tiểu đi dạo phố, cuối cùng lại biến thành toàn thể người ở Tùng Trúc Uyển đi dạo phố. Hạ Tiểu Tiểu là không có cách nào khác từ chối Lam Tĩnh Di, chỉ có thể ép buộc bản thân đi theo Lam Tĩnh Di dạo phố. Vưu Đức Ân là lo lắng cho an toàn của Hạ Tiểu Tiểu, đi theo Hạ Tiểu Tiểu dạo phố. Hồng Tử Duyến là vì muốn kiếm một trăm hai mươi lượng tiền bảo an, bị Vưu Đức Ân phái đi bảo vệ Hạ Tiểu Tiểu. Tề Tụ Hiền là không an tâm về Hồng Tử Duyến, đi theo bảo vệ Hồng Tử Duyến.
Một đoàn người chậm rãi đi ra đường cái ở Dương Châu thành, tình huống liền thay đổi. Ban đầu Lam Tĩnh Di cực lực mời mọc Hạ Tiểu Tiểu đồng hành cùng mình, bây giờ không hề để ý tới Hạ Tiểu Tiểu, ngược lại thân mật đi theo bên cạnh Vưu Đức Ân, Hạ Tiểu Tiểu bị bỏ rơi đành phải đi theo phía sau bọn họ, đi cùng Hồng Tử Duyến.
"Đức ân, Dương Châu thành đẹp quá nga, ngươi xem, cái kia cây hoa kia thực xinh đẹp!" Hồng Tử Duyến đột nhiên hưng phấn chỉ hướng bên phải Vưu Đức Ân, ngực vô tình chạm phải cánh tay Vưu Đức Ân.
"Là, là a......" Vưu Đức Ân cả người không được tự nhiên nói, di chuyển thân mình, từ từ nhích ra cách Hồng Tử Duyến một khoảng, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía s
"Tiểu Tiểu, ngươi xem Lam tiểu thư, thật quái lạ nga, muốn cùng ngươi xuống phố lại không để ý tới ngươi, còn bám dính Vưu Đức Ân không tha." Hồng Tử Duyến ở bên tai Hạ Tiểu Tiểu thầm thì.
"Không có, Lam tiểu thư nàng chính là luôn nhiệt tình như vậy." Tuy trong lòng cảm thấy có chút không thoải mái, Hạ Tiểu Tiểu vẫn là nói tốt cho người khác.
"Tiểu Tiểu, ngươi có vẻ nói tốt cho Lam tiểu thư kia? Có thể ngươi không thực sự thích nàng ai." Hồng Tử Duyến cau mày nhìn bóng người phía trước.
"Tử Duyến, Lam tiểu thư kỳ thật người tốt lắm. Thiếu gia chúng ta cái lúc vẫn còn là tiểu thư, các tiểu thư ở Mẫu Đơn Uyển sau lưng nói xấu thiếu gia, chỉ có Lam tiểu thư thay thiếu gia chúng ta nói chuyện, bảo vệ thiếu gia, nàng thật sự rất tốt."
"Như vậy a...... Thôi quên đi, chúng ta không nói tới nàng, Tiểu Tiểu, bên kia bán cái gì nhìn thật đẹp, chúng ta qua bên đó xem." Khó được có nữ nhân cùng tuổi làm bạn, Hồng Tử Duyến hưng phấn đều muốn đi mua sắm.
"Hảo a hảo a." Không nghĩ đến Vưu Đức Ân cùng Lam Tĩnh Di nữa, Hạ Tiểu Tiểu cũng hưng phấn hai mắt tỏa sáng, đi theo Hồng Tử Duyến thăm thú khắp nơi.
Lam Tĩnh Di nhìn thấy Hạ Tiểu Tiểu cùng Hồng Tử Duyến đi xa, đắc ý mỉm cười, thân mình hướng đến bên cạnh Vưu Đức Ân."Đức Ân, ta hơi mệt một chút, ngươi đỡ ta một chút được không?"
"Mau tới xem, một đôi bích nhân nha." Vưu Đức Ân cùng Lam Tĩnh Di xuất chúng khiến cho người bên ngoài chú ý.
"Di? Kia không phải là Hàng Châu đệ nhất mỹ nữ Lam Tĩnh Di sao?" Có người từng ở cửa Vưu phủ gặp qua Lam Tĩnh Di la lên.
>
CHƯƠNG 22: MANG THIẾU GIA ĐI KỸ VIỆN HỌC TẬP
"Lam Tĩnh Di? Quả nhiên xinh đẹp không ai sánh bằng a. Đúng rồi, nàng không phải đang ở tại Vưu phủ ư? Người nọ đi bên nàng là ai a?"
"Không biết a, chẳng lẽ là biểu thiếu gia của Vưu gia?" Mọi người sôi nổi đoán.
"A—- kia không phải Vưu gia Đại tiểu thư sao?" Một nữ nhân trước kia từng ở trong Mẫu Đơn Uyển đã thấy qua diện mạo Vưu Đức Ân kinh ngạc lên tiếng.
"Cái gì? Thế thì kia chính là thiếu gia biến thái của Vưu gia?" Mọi người nhất thời nhìn nhau thầm thì."Thực nhìn không ra, là một kẻ biến thái a."
"Đúng vậy a, c òn rất tuấn tú nữa. Chỉ là hơi gầy yếu một chút."
"Nghe nói a, hắn từ nhỏ đã mắc bệnh, không thể sinh con được."
"Thực đáng thương, chẳng trách ngày nào cũng ăn mặc như nữ nhân." Những người đi đường nhìn Vưu Đức Ân chỉ trỏ, giọng điệu khinh thường, thanh âm thảo luận ngày càng lớn.
"Lam tiểu thư mệt sao? Chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi đi." Vưu Đức Ân mồ hôi lạnh đầm đìa, không bận tâm tới cái gì mà nam nữ không được thế này thế kia, kéo Lam Tĩnh Di bỏ chạy.
"Tiểu Tiểu, ngươi xem thiếu gia nhà ngươi, như thế nào lại đột nhiên kéo Lam Tĩnh Di vội vội vàng vàng như vậy? Hắn không phải là...... Hắc hắc." Hồng Tử Duyến vẻ mặt cười g
"......" Hạ Tiểu Tiểu không nói gì nhìn bóng dáng hai người kia, không thừa nhận tận đáy lòng nàng phân vân quá, thiếu gia, lần đầu tiên quên nàng......
"Ai phải sống cùng Vưu thiếu gia thật đúng là không tốt chút nào, đối với một nam nhân không thể nhân đạo xem như cả đời làm quả phụ." Vưu Đức Ân chạy trốn cũng không được buông tha, những lời bàn tán tiếp tục truyền đến.
"Tử Duyến. Không thể "nhân đạo" là ý tứ gì?" Hạ Tiểu Tiểu đầu óc mờ mịt.
" Không thể nhân đạo a...... Cái này không thể nhân đạo. Chính là không thể cái kia a......" Hồng Tử Duyến nghĩ nghĩ. Cố gắng sắp xếp từ ngữ để giải thích.
"Cái kia? Cái nào?" Hạ Tiểu Tiểu lại càng không hiểu được.
"Cái kia chính là, chính là cái kia — ai nha. Ngươi đừng hỏi nhiều. Dù sao a. Chờ tới lúc ngươi thành thân ngươi tự nhiên sẽ biết!" Hồng Tử Duyến lắp bắp nói.
"Cái kia đợi đến khi thành thân mới có thể biết? Tử Duyến. Ngươi đã thành thân rồi sao?" Hạ Tiểu Tiểu nghi hoặc nhìn Hồng Tử Duyến.
"Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta vẫn còn là hoàng hoa đại khuê nữ nha!" Hồng Tử Duyến trừng mắt liếc Hạ Tiểu Tiểu một cái.
"Ngươi chưa thành thân a? Vậy làm sao ngươi biết cái kia là cái gì?" Hạ Tiểu Tiểu tiếp tục hỏi. Tề Tụ Hiền đi theo sau bọn họ không nhịn nổi cười khẽ ra tiếng, cái gì "hoàng hoa đại khuê nữ"? Cười chết người.
"Hạ Tiểu Tiểu! Ta chính là tri thức uyên bác được chưa!" Hồng Tử Duyến sắc mặt đỏ hồng cả lên, hung hăng đá Hạ Tiểu Tiểu một cước, liếc mắt một cái nhìn Tề Tụ Hiền, rồi kéo Hạ Tiểu Tiểu tránh xa Tề Tụ Hiền một khoảng cách, ghé vào tai nàng cái thì thầm nói."Tiểu Tiểu. Ngươi chưa từng nhìn lén xuân cung đồ của nương ngươi ư?"
"Ta chín tuổi liền tiến Vưu phủ, không gặp lại nương của ta. Nhưng mà, xuân cung đồ là cái gì?" Hạ Tiểu Tiểu thập phần tò mò.
"Chẳng trách ngươi cái gì cũng không biết. Nói cho ngươi nga, hai ngày trước lúc ta về nhà cha ta, muốn xem thử trong nhà còn có bao nhiêu ngân lượng. Sau đó a ta không cẩn thận tìm được cái hộp của hồi môn mà nương ta giấu, hắc hắc, phía dưới cái hộp kia, có một bản vẽ, một nam một nữ...... Hắc hắc, hảo hảo vui a. Như vậy đi, chờ đến lúc ngươi thành thân, ta thay ngươi chuẩn bị, xem như là thay nương ngươi đưa cho ngươi. Nghe nói khuê nữ khi cưới. Nương đều phải chuẩn bị cho." Hào khí vỗ vỗ vai Hạ Tiểu Tiểu, Hồng Tử Duyến an ủi nàng nói.
Nữ nhân này. Cư nhiên nhìn lén cái thứ kia! Tề Tụ Hiền đứng xa xa tập trung nghe lén, tưởng tượng lung tung.
"Ta không nghĩ tới chuyện cưới xin. Ta phải cả đời hầu hạ thiếu gia nhà ta." Hạ Tiểu Tiểu cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới phải rời khỏi Vưu phủ, phải rời khỏi thiếu gia.
"n, kỳ lạ thật. Ta nhìn thiếu gia nhà các ngươi hình như thích ngươi đó, biết đâu chừng có lẽ sẽ cưới ngươi." Thái độ của Vưu Đức Ân đối với Hạ Tiểu Tiểu, người mù cũng có thể nhìn ra là không phải thái độ của chủ tử đối với nha hoàn.
"Ai nha, Tử Duyến ngươi nói bậy cái gì a!" Hạ Tiểu Tiểu đỏ bừng mặt.
"Ai nha, đúng rồi! Không được không được, Vưu Đức Ân là người không thể "nhân đạo", nếu cưới ngươi khác nào hại ngươi, Tiểu Tiểu, ngươi nhất định không thể gả cho thiếu gia nhà ngươi nga!" Đột nhiên nhớ tới lời mọi người đồn đãi, Hồng Tử Duyến thận trọng dặn dò Hạ Tiểu Tiểu.
"Ngươi lại nói bậy ta không để ý tới ngươi nữa!" Hạ Tiểu Tiểu xoay người bỏ chạy.
Oa oa! Thẹn thùng ai! Nàng khẳng định là thích cái tên gia hỏa Vưu Đức Ân kia! Hồng Tử Duyến có chút đăm chiêu nhìn bóng dáng Hạ Tiểu Tiểu, gật đầu ra hiệu.
"Chuyện gì vậy?" Tề Tụ Hiền không rõ là chuyện gì cho nên đi lại xem, nhìn thấy Hồng Tử Duyến ánh mắt lòe lòe tỏa sáng
"Này, ngươi không cần dùng ánh mắt ghê tởm như vậy nhìn ta biết không?" Hồng Tử Duyến có cảm giác quần áo của mình như bị phơi bày cả ra, cả người giống như có ngàn con trùng nhỏ.
Ánh mắt ảm đạm cụp xuống, Tề Tụ Hiền nhíu nhíu mày, hắn tỏ vẻ nghi vấn.
"Tụ Hiền na, ta thấy Hạ Tiểu Tiểu đang nguy hiểm, vì chung thân hạnh phúc của nàng, chúng ta cần phải làm một việc quan trọng."
"Nga?"
"Tụ Hiền na, buổi tối chúng ta đem Vưu Đức Ân đi Cầm Phương Lâu đi."
"Cái gì?!" Tề Tụ Hiền rơi mất cái mặt nạ bình tĩnh trước giờ, thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi mình, "Ngươi, ngươi nói cái gì?" Kinh thế hãi tục a!
"Ta nói mang Vưu Đức Ân đi Cầm Phương Lâu a, ngươi có nhớ hay không chúng ta lần trước thấy hắn đi đến bên hồ? Hắn nhìn lén người ta, ai, ta cảm thấy hắn nhất định có vấn đề. Chỉ có cách dẫn hắn đến Cầm Phương Lâu, mới có thể biết hắn có phải có vấn đề hay không, có phải thật sự giống như lời người khác nói hay không, là cái loại quái vật không thể nhân đạo a." Hồng Tử Duyến nghiêm trang nói.
"Đáng chết! Ngươi muốn đi Cầm Phương Lâu?" Tề Tụ Hiền nhìn chằm chằm nữ nhân trước mặt đang chìm trong ý nghĩ dị thường muốn đi kĩ viện.
"Không phải ta đi! Tụ Hiền, ngươi nghe thế nào vậy! Ta nói là chúng ta! Chúng ta! Ta cùng ngươi, đem Vưu Đức Ân đi—-" Nửa ngày hôm nay, sao toàn nghe được những lời kỳ dị.
"Đừng nghĩ bậy! Ngươi ngoan ngoãn ở nhà, ta tự mình dẫn hắn đi!" Tề Tụ Hiền cố gắng kềm chế ý nghĩ muốn bóp cổ nữ nhân này, xoay người rời đi, nếu không đi, hắn sợ hắn nhịn không được......
"Chết tiệt, Tụ Hiền hôm nay bị cái gì mà phát điên, như thế nào cơn tức lớn như vậy?" Hồng Tử Duyến tặc tặc
Ban đêm, Tề Tụ Hiền vẻ mặt vẻ lo lắng dẫn Vưu Đức Ân đi vào kĩ viện lớn nhất thành Dương Châu —- Cầm Phương Lâu.
"Tề huynh, nơi này là nơi nào?" Vưu Đức Ân nhìn thấy lâu phòng đèn đóm sáng trưng trưng trước mặt, còn có vài nữ nhân hở ngực hở bụng vẫy vẫy tay đứng ở trước cửa.
"Thanh lâu. Đi vào đi." Không để ý tới vẻ mặt kỳ lạ của Vưu Đức Ân. Tề Tụ Hiền đưa hắn tiến vào Cầm Phương Lâu, phía sau, là Hồng Tử Duyến cùng Hạ Tiểu Tiểu cũng đi theo. Hai nữ nhân này đều ăn mặc theo kiểu một gã sai vặt.
"Tiểu Tiểu, nơi này chính là thanh lâu nổi danh nga. Ta rốt cục có thể có kinh nghiệm a!" Thanh âm hưng phấn của Hồng Tử Duyến theo gió truyền đến, Tề Tụ Hiền gân xanh nổi lên! Nữ nhân đáng chết này! Chỉ là, chỉ là hắn không có biện pháp nào đối với nàng.
"Tề huynh, chúng ta tới nơi này làm gì?" Vưu Đức Ân không rõ, hắn dù cho không thường ra khỏi nhà, nhưng đọc sách không ít, thanh lâu là nơi nào, hắn đương nhiên rõ ràng.
"Ngươi có rảnh đi ra ngoài nhìn lén người khác làm như thế nào, không bằng tới nơi này làm thật một phen!" Tề Tụ Hiền lạnh lùng.
"Ngươi......" Bị người nắm được điểm yếu, Vưu Đức Ân tội lỗi vội im bặt, ngoan ngoãn đi theo sau lưng Tề Tụ Hiền.
"Yêu, nhị vị gia, mắt nhìn thật tốt a, lần đầu tiên đến Cầm Phương Lâu chúng ta sao? Không phải ta nói quá, nhưng thanh lâu chúng ta các cô nương vừa rất xinh đẹp, lại ôn nhu như nước, tuyệt đối sẽ khiến các ngài vừa lòng nha." Vừa tiến đến cửa, một vị mama trên mặt bôi son trát phấn dày đặc nhiệt tình ra nghênh đón.
"A...... Cái này......" Lần đầu tiên gặp chuyện như vậy, Vưu Đức Ân không biết nên phản ứng như thế nào.
"Đem các cô nương của ngươi đều kêu ra đây. Vị này chính là Vưu gia thiếu gia ở Dương Châu." Vẫn là Tề Tụ Hiền có lấy ra một thỏi kim nguyên bảo sáng ngời. Sau đó ra lệnh phân phó.
Mama mắt nhất thời sáng lên, lớn tiếng đứng lên."Người đâu. Người đâu, mang nhị vị gia—-" Rồi nghi hoặc hai nhìn gã sai vặt mắt sáng răng trắng đi theo sau lưng. Là nữ nhân ư?
"Đi cùng ta." Tề Tụ Hiền lạnh nhạt nói.
"Nga...... Mau dẫn mấy vị này đi hầu hạ thật tốt! Nhị vị gia, các cô nương sẽ đến ngay!" Nam nhân mang theo nữ nhân cùng vào kĩ viện a, thật sự là quái.
"Tử Duyến, chúng ta vì cái gì tới nơi này a?" Hạ Tiểu Tiểu cảm thấy nàng một chút cũng không thích nơi này, nơi nơi tràn ngập hơi thở phù phiếm.
"Vì ngươi a!" Vì hạnh phúc sau khi thành thân của ngươi a! Hồng Tử Duyến cảm thấy mình hảo hảo vĩ đại, hoàn toàn quên mất kỳ thật là chính mình muốn xem phong thái một kỹ viện là như thế nào.
"Ta?"
"Đừng hỏi, chúng ta mau đi vào xem một chút. Yên tâm đi, nếu Vưu Đức Ân có việc gì, tỷ tỷ thay ngươi làm chủ." Kéo tay Hạ Tiểu Tiểu, Hồng Tử Duyến không kiên nhẫn được nữa đi theo hai người phía trước tới một sương phòng hào hoa.
Bên trong sương phòng thùy bốn phía rèm trướng màu phấn hồng, treo trên tường, là một bứa họa nữ nhân trần truồng, thân thể tuyệt đẹp, phong thái mê người.
"Tề huynh, cái này......" Vưu Đức Ân mặt đỏ lên, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cái bàn, không dám nhìn chung quanh. Hạ Tiểu Tiểu cũng ngoan ngoãn đứng một bên, ánh mắt không dám động đậy, chỉ có ánh mắt Hồng Tử Duyến đảo qua đảo lại di chuyển không ngừng, nhìn ngó khắp nơi, miệng còn cảm thán không thôi.
Ngay vào lúc Vưu Đức Ân không yên, Tề Tụ Hiền tức giận, Hạ Tiểu Tiểu nghi hoặc, Hồng Tử Duyến hăm hở, mama dẫn hai cô nương tiến vào sương phòng, định tình nhìn lại, một người nhỏ bé mà không quá khô khan, một người đầy đặn mà không qua mập, điểm giống nhau, là tấm thân tiên diễm của các nàng từ ngực trở xuống, chỉ có một lớp lụa mỏng gần như trong suốt che thân, nửa che nửa lộ, làm cho người ta huyết mạch sôi sục.
"Nhị vị, đây là hai cô nương xinh đẹp nhất Cầm Phương Lâu chúng ta, chính là con át chủ bài của thanh lâu chúng ta nga. Xuân Liễu, Mẫu Đơn, còn không tiến lên hảo hảo hầu hạ nhị vị gia. Nhị vị gia hảo hảo hưởng dùng, ta đi xuống trước."
"Vâng, mama." Hai cô nương lên tiếng, cười cười tiến vào."Gia, lần đầu tiên đến Cầm Phương Lâu chúng ta sao? Ta là Mẫu Đơn (Xuân Liễu), gia phải yêu thương ta nga."
"Khoan đã! Hai người các ngươi, đều tới hầu hạ vị Vưu gia kia." Tề Tụ Hiền thấy Mẫu Đơn tiến lên liền nhíu mày lùi lại nói.
"Tề huynh......" Vưu Đức Ân hoảng sợ, trơ mắt nhìn hai nữ nhân gần như trần truồng kia đem hắn tả hữu giáp công, cảm thấy căng thẳng không dứt.
"Vị này, lần đầu tiên tới thanh lâu a, còn thẹn thùng na, a a, hảo đáng yêu nga." Xuân Liễu cười hì hì vuốt mặt Vưu Đức Ân, hôn một cái.
"Vị này ta xem thật là tuấn tú nga, ngươi xem làm cho ta tim đập thình thịch nha, gia, ngươi sờ xem." Mẫu Đơn kéo tay Vưu Đức Ân ấn lên trước ngực mình.
CHƯƠNG 23: VƯU ĐỨC ÂN THÍCH HẠ TIỂU TIỂU
Các nàng đây là? Hạ Tiểu Tiểu trơ mắt nhìn thấy tay của phủ liên bộ ngực đầy đặn của Mấu Đơn, lập tức khiếp sợ không thôi, ý nghĩ nóng lên liền vọt qua bên thiếu gia, liền đẩy Xuân Liễu cùng Mẫu Đơn ra."Các ngươi, các ngươi làm gì?! Thiếu gia, thiếu gia ngươi không có sao chứ." Nói xong, lấy tay áo dùng sức xoa xoa lên cái dấu môi đỏ mọng trên khuôn mặt hắn.
"Tiểu Tiểu! Ngươi làm gì vậy! Mau lại đây! Chuyện của các nàng còn chưa có làm làm xong mà! Cái này đều là vì ngươi, ngươi đừng xen ngang." Hồng Tử Duyến vội kéo Hạ Tiểu Tiểu sang một bên.
"Các ngươi mang vị gia này vào trong sương phòng đi. Vưu thiếu gia, ngươi có cái gì muốn xem, muốn học, đều có thể lĩnh hội trên người các nàng." Tề Tụ hiền ý bảo hai nàng mang Vưu Đức Ân mang đi.
"Ta không......" Không đợi Vưu Đức Ân kháng nghị, Xuân Liễu cùng Mẫu Đơn một người bên trái một người bên phải đưa hắn vào trong sương phòng, đường đi chỉ ngắn ngủn vài bước, mà Vưu Đức Ân đổ mồ hôi đầm đìa, bởi vì hai cô nương này thân mình dính chặt trên người hắn.
Mắt nhìn theo Vưu Đức Ân đi vào sương phòng, Hạ Tiểu Tiểu cảm thấy thập phần không tốt, nhưng lại không biết vì sao không tốt, chỉ cảm thấy cả người khó thở buồn bực, Hồng Tử Duyến lại lôi kéo không cho nàng động đậy, nàng đành phải nén buồn cắn cắn móng tay, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng.
"Gia, hôm nay thật là nóng nga, ta nóng đến sắp chết nga, không bằng, để cho Xuân Liễu giúp ngài thoát y nha......" Thanh âm vạn phần câu hồn.
"Không, không cần." Vưu Đức Ân khẩn trương muốn bỏ chạy.
"Gia, ta giúp ngươi lên giường......" Thanh âm ngọt ngào của Mẫu Đơn thực mê người.
"Không, không, các ngươi muốn làm gì, buông ta ra, buông ta ra." Vưu Đức Ân kêu to.
"Hảo đáng yêu nga, a a, lần này là lần đầu tiên của gia a? A a, hai người chúng ta nhất định sẽ làm gia có một cái lần đầu tiên khó quên." Mẫu Đơn cùng Xuân Liễu cười quái dị.
"A—- ngươi làm gì!" Phanh một tiếng. Trong sphòng phát ra âm thanh như là vật gì rớt xuống đất, cửa phòng bị đá ra, Vưu Đức Ân mặt đỏ bừng hốt hoảng chạy ra ngoài.
"Thiếu gia?!" Hạ Tiểu Tiểu không rõ chuyện gì. Vội vàng tiến lại.
"Có chuyện gì?" Hồng Tử Duyến buồn bực đi vào sương phòng. Nhìn thấy hai nữ nhân té ngã trên mặt đất.
"Làm cái gì a! Vị gia này thật sự là đáng yêu." Xuân Liễu vừa giận vừa cười.
"Chính là a. Chẳng qua là sờ soạng nơi đó của hắn một phen. Thế nhưng hắn khẩn trương thành như vậy. Ha ha." Mẫu Đơn ngồi dưới đất cười to ra tiếng.
"Đủ rồi! Chúng ta về!" Tề Tụ Hiền cắt ngang tiếng cười chói tai. Ném lại một thỏi bạc. Kéo Hồng Tử Duyến bước đi.
Vưu Đức Ân hoảng hốt lao ra khỏi Cầm Phương Lâu như một con thiêu thân. Đụng phải một người trên đường."Thực xin lỗi. Thực xin lỗi." Hắn vội vàng giải thích.
"Chết tiệt, đi đường không có mắt a! Di? Ngươi không phải là Vưu gia Đại tiểu thư sao, nga không phải. Ngươi không phải là Vưu gia Đại thiếu gia biến thái sao?"
"Đúng nga, không sai nga, chính là hắn!" Đồng bọn của người trên đường đứng một bên khẳng định.
"Kỳ quái? Hắn vào kĩ viện có thể làm gì chứ a? Ha ha ha......" Mấy nam nhân cười ha ha như phát cuồng.
"Thiếu gia!" Hạ Tiểu Tiểu đứng phía sau thấy thế, vội vàng kéo Vưu Đức Ân bỏ chạy lấy người.
"Vưu gia Đại tiểu thư cũng có thể vào kĩ viện, chúng ta đi vào nhìn xem là cô nương nào hầu hạ a, ha ha." Mấy nam nhân cười cợt đáng khinh đi vào Cầm Phương Lâu.
Vài ngày sau, một tin đồn mới nối tiếp tin cũ lan ra, Vưu gia thiếu gia muốn học tập thuật nữ nhân mê hoặc nam nhân, liền mang một nam hai nữ đến kĩ viện học tập.
Chúng khẩu thước kim*. Trong ngoài Dương Châu thành lời đồn đãi ngày càng sôi nổi, các gia đình từng đem con gái đến dự tuyển ở Vưu gia hối hận không ngừng. Kéo nhau tới cửa nhà Vưu lão gia đòi trả lại khuê nữ.
(*chúng khẩu thước kim: miệng lưỡi thế gian nấu chảy được cả kim loại)
"Tức chết ta! Tức chết ta!" Vưu lão gia đứng ở cửa đau lòng nhìn các nàng con dâu tương lai sôi nổi rời đi. Ở một nơi khác, là vẻ mặt hài lòng tươi cười của Hồng Tử Duyến. Nàng ôm ba trăm hai mươi lượng hoàng kim, cười híp cả mắt."Ta nói Vưu Đức Ân. Về sau có chuyện đánh nhau kiếm tiền tốt như vậy, nhớ kêu ta nga."
"Hừ. Không thể thiếu ngươi, về sau ta cùng Tiểu Tiểu xuất môn, khẳng định sẽ tìm ngươi cùng Tề huynh."
"Nói phải giữ lời nga, chúng ta đi." Thủ phạm của sự kiện tại kỹ viện phất tay rời đi.
"Vưu Đức Ân, ngươi đúng là tiểu tử thúi! Nhìn xem ngươi làm chuyện tốt gì kìa!" Nhóm các tiểu thư còn chưa đi hết, Vưu lão gia cơn giận khó dằn đã bắt đầu phát ra.
"Cha, con trai ngươi rốt cục có thể quang minh chính đại nhìn người ngoài, thay ngươi phân ưu, cho ngươi tìm con dâu khả tâm, cho ngươi nối dõi tông đường, chẳng lẽ ngươi còn không vừa lòng?" Vưu Đức Ân cười mị mị, chỉ một câu đã phá hỏng tất cả oán hận của Vưu lão gia.
"Nói là nói như vậy...... Nhưng mà...... Ngươi nghe bên ngoài ai cũng đồn đãi." Tổ tông Vưu gia đều bị làm cho mất hết mặt mũi.
"Cha, chỉ là một ít lời đồn đãi mà thôi, sẽ không lâu sẽ tự mất." Hắn bình tĩnh nói, bỏ qua hết thảy mọi lời đồn đãi, điều mà hắn để ý, chỉ có duy nhất Hạ Tiểu Tiểu.
Nghĩ đến Hạ Tiểu Tiểu, nhớ đến sáng sớm hôm nay nghe nói Hồng Tử Duyến bọn họ phải đi, Hạ Tiểu Tiểu liền bắt đầu rơi nước mắt, nói là không muốn xa Hồng Tử Duyến. Thật sự là kỳ lạ, vốn cho rằng hai nữ nhân không thể hợp nhau, đã trở thành tri kỷ. Vưu Đức Ân cười cười, tính toán trở về nhìn xem nha đầu kia đã khóc xong chưa.
Đang muốn quay về, một bóng dáng đột nhiên ngăn trở đường đi, áo váy lụa mỏng, cả người ánh sáng đẹp đẽ soi rọi."Vưu công tử......" Là Lam Tĩnh Di, mang theo nha hoàn, đang định rời đi.
"Ách...... Lam tiểu thư, định đi?" Vưu Đức Ân cười như gió xuân, làm cho Lam Tĩnh Di hồn bay phác lạc.
Thật sự là nam nhân xuất sắc hơn người, bề ngoài tuấn tú, gia nghiệp đất đai giàu có, lại là con trai độc nhất, nhưng chưa lập gia đình, cho dù là nam nhân không thể nhân đạo thì có sao? Lam Tĩnh Di trong lòng tính toán, thật không muốn bỏ đi, chỉ là, mệnh lệnh của cha nàng làm cho nàng không thể không đi, nàng tươi cười nịnh nọt."Vưu công tử, Tĩnh Di vội đi, chưa kịp tạm biệt Tiểu Tiểu cô nương, thỉnh công tử nói giúp Tĩnh Di."
"n, Lam tiểu thư có tâm." Xem ra Lam tiểu thư này không vì Tiểu Tiểu là nha hoàn mà xem thường, tâm địa coi như rất tốt.
Nhìn thấy Vưu Đức Ân lộ ra vẻ tươi cười, Lam Tĩnh Di càng tỏ vẻ nhiệt tình."Vưu công tử, Tĩnh Di phải rời khỏi, trong lòng thực không muốn xa Tiểu Tiểu cô nương. Hơn nữa ngày trước công tử mang Tĩnh Di xuống phố du ngoạn, Tĩnh Di rất là vui vẻ, hy vọng ngày khác có rảnh, công tử mang Tiểu Tiểu cô nương đến Hàng Châu một chuyến, Tĩnh Di đương nhiên sẽ tận tâm tiếp đãi."
"Không thành vấn đề, không thành vấn đề, Đức Ân nhà chúng ta rất nhanh sẽ xuất phát đi Hàng Châu!" Vưu lão gia một bên giành trả lời trước.
"Cha!" Một tiếng cảnh cáo, Vưu Đức Ân khách khí chắp tay cáo biệt."Vậy cám ơn Lam cô nương. Xe ngựa đợi cũng đã lâu, Lam cô nương đi thong thả."
Hảo một công tử văn nhã, hảo một Vưu Đức Ân, hảo một Vưu gia đại viện, một ngày nào đó, đều sẽ thuộc về ta. Lam Tĩnh Di ngẩng đầu nhìn Vưu phủ khí thế uy nghi, trong lòng âm thầm thề, Vưu gia thiếu phu nhân, nhất định phải là nàng!
"Tiểu Tiểu—- Tiểu Tiểu —-" Vưu Đức Ân chạy về vườn, hô to gọi nhỏ
"Tiểu thư?" Hạ Tiểu Tiểu ánh mắt ôn nhu hồng hồng, thăm dò nhìn ra.
"Còn gọi ta là tiểu thư?" Vưu Đức Ân sủng nịch búng búng cái mũi của nàng.
"A, Tiểu Tiểu quên." Kêu tiểu thư đã tám năm, thật đúng là không dễ dàng sửa miệng, mấy ngày nay đều là kêu sai, Hạ Tiểu Tiểu le lưỡi, thay đổi cách xưng hô."Thiếu gia, ngươi có vẻ thật cao hứng a?"
"Thiếu gia?" Vưu Đức Ân nhíu nhíu mày, cái kiểu xưng hô chói tai này hắn nghe đã mấy ngày, thập phần không thích."Tiểu Tiểu, về sau không cần gọi ta là thiếu gia, gọi ta là Đức Ân đi." Kêu thiếu gia, cảm giác thật xa lạ.
"A? Như vậy không được?" Làm gì có nha hoàn nào lại gọi tục danh của chủ tử, hơn nữa, Lam tiểu thư cũng kêu thiếu gia là Đức Ân mà.
"Ta nói được là được! Tiểu Tiểu, ngươi bây giờ kêu tên của ta một lần nghe xem." Vưu Đức Ân bá đạo ra mệnh lệnh.
"Ta không muốn!" Không muốn xưng hô với thiếu gia giống người khác, cảm giác giống như bị chia sẻ.
"Kêu đi, kêu đi." Khẩu khí đã chuyển thành làm nũng.
Thực không có biện pháp, cắn chặt răng, Hạ Tiểu Tiểu mở miệng."Đức Ân......" Thực lúng túng, hai gò má đỏ lên.
Nghe Hạ Tiểu Tiểu kia thanh âm nhuyễn nhuyễn nhu nhu gọi tên của mình, Vưu Đức Ân cả người như tê liệt, trong lòng hoàn toàn toại nguyện, cười như thể mèo vừa trộm được cá.
"Tiểu Tiểu, về sau ngươi chỉ có thể gọi ta là Đức Ân, không được gọi thiếu gia gì hết. Nghe không
"n, Tiểu Tiểu nghe." Đức Ân, Đức Ân, trong lòng mặc niệm vài tiếng, bên ngoài ngượng ngịu, nhưng có một tia ngọt ngào chảy qua trong lòng.
"Tiểu Tiểu......" Thần thái thẹn thùng kia làm cho Vưu Đức Ân mê đắm, cuồng dại, duỗi tay ra, ôm lấy nữ nhân bé nhỏ kia.
"Tiểu Tiểu, ngươi có trách ta hay không?"
"Trách cái gì?"
"Trách ta rõ ràng là thân nam nhi, lại vẫn gạt ngươi a, kỳ thật, ta cũng là không có cách khác, cha ta hắn......" Hắn cười khổ, nhớ tới tám năm cười nói.
"Tiểu Tiểu như thế nào dám trách thiếu gia, nga không, là Đức Ân, là Đức Ân. Tiểu Tiểu sẽ không trách Đức Ân, Đức Ân làm cái gì cũng đều là đúng." Theo thói quen xưng hô thiếu gia, nhưng nhìn đến ánh mắt uy hiếp của người nọ nhíu lại, lập tức sửa miệng.
Vừa lòng gật gật đầu, Vưu Đức Ân vẫn là có chút lo lắng."Không trách ta vậy nói xem ngày đó vì cái gì đột nhiên chạy ra ngoài? Ta còn tưởng rằng ngươi tức giận......" Làm hại hắn vài ngày lo lắng đề phòng.
"Tin tức động trời như vậy, người ta, người ta nhất thời khó có thể chấp nhận thôi......" được ôm trong vòng tay kia không phải lần đầu tiên, hôm nay lại đột nhiên tràn ngập hơi thở của nam nhân, không khỏi làm cho Hạ Tiểu Tiểu tim đập nhanh dần, mơ màng nhìn khuôn mặt kia đột nhiên trở nên nam tính, không thể không mở miệng an ủi."Chính là, Đức Ân chính là Đức Ân, mặc kệ là nam hay là nữ, là tiểu thư hay là thiếu gia, đều là Đức Ân na, đều là trời của Tiểu Tiểu na."
"Thật sự không trách ta? Vậy ngươi—- có thích ta không?" Sợ là bởi vì hắn là chủ tử nên nàng mới nói như vậy, vần còn lại một chút không yên tâm, hắn chờ mong hỏi.
"Đương nhiên thích. Tiểu Tiểu thích nhất là Đức Ân." Hạ Tiểu Tiểu gật gật đầu khẳng định.
Nghe được những lời muốn nghe, Vưu Đức Ân khó nhịn được vui s trong lòng, vuốt vuốt mái tóc của nàng."Tiểu Tiểu, lặp lại lần nữa, ngươi thích nhất là ai?"
"Đức Ân, Tiểu Tiểu thích nhất là Đức Ân." Theo từ lúc chín tuổi đến nay, trong đời của nàng, chỉ có Vưu phủ, chỉ có Đức Ân......
"Ta cũng thích nhất là Tiểu Tiểu." Cao hứng ôm Tiểu Tiểu xoay một vòng, lớn tiếng phun ra lời nói trong lòng mình, vết bánh xe trắc trở trong cuộc đời của thiếu niên Vưu Đức Ân, cuối cùng cũng bước được một bước thẳng.
CHƯƠNG 24: BỊ BẮT ĐI HÀNG CHÂU
Tiết trời trở nên mát mẻ lành lạnh, Vưu lão gia chính là bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi đến Hàng Châu của Vưu Đức Ân. Lam gia cũng đưa thư tới mấy lần, mong muốn mời Vưu Đức Ân tới Hàng Châu du ngoạn một chuyến. Đương nhiên xú tiểu tử đó ngày nào cũng viện lý do, từ chối xuất hành, chuyện này làm cho Vưu lão gia thập phần tức giận. Kết quả là, sau mùa hè nóng nực, Vưu lão gia bất chấp Vưu Đức Ân phản đối đến thế nào, nhất quyết phải an bài một chuyến đi, lệnh cho hắn ngay lập tức phải xuất phát.
"Cha, ta không thích Lam gia tiểu thư, ta không muốn đi!" Vưu Đức Ân ngồi trên ghế tức đến bốc khói.
"Lam tiểu thư là Hàng Châu đệ nhất mỹ nhân, cao quý trang nhã, ngươi thế nào lại không thích? Ta biết ngươi thích Hạ nha đầu, ta cũng chưa từng nói là không cho phép ngươi thích nàng, ta chỉ muốn ngươi cưới về thêm một vài người vợ nữa, để sinh ra thật nhiều hài tử." Vưu lão gia trừng mắt, đập lên bàn một cái.
"Ta không muốn cưới nhiề u vợ, cha, ngươi nếu muốn có con dâu, ta hiện tại chỉ muốn cưới Tiểu Tiểu." Từ lúc cả hai người đều có tình ý với nhau, nếu không phải vì lo lắng Tiểu Tiểu chưa kịp chấp nhận sự thật hắn là nam nhân, hắn đã cấp cho Tiểu Tiểu một cái danh phận từ lâu rồi.
"Không thể! Nếu ngươi cưới nha đầu Tiểu Tiểu trước, còn có thiên kim tiểu thư nhà nào nguyện ý vào cửa làm vợ lẽ nữa! Không được, không được, tuyệt đối không được!" Cho dù yêu thích nha đầu Tiểu Tiểu, nàng cũng chỉ là một nha hoàn, như thế nào có thể trở thành Vưu gia đại thiếu phu nhân.
"Cha, ngươi xem thường Tiểu Tiểu?" Vưu Đức Ân kinh ngạc nhìn cha mình.
"Ta, ta không có xem thường nàng, ý ta là nhà chúng ta với Lam gia là môn đăng hộ đối, hơn nữa ta thấy Lam Tĩnh Di đối với ngươi cũng rất có tình ý..... Ai nha, thế này đi, nếu ngươi chịu đi Hàng Châu một chuyến rồi thuận tiện cưới Lam Tĩnh Di làm vợ, ngươi tùy ý có thể cưới Hạ nha đầu!"
"Cha, ta không nghĩ ngươi vừa già đã quá hồ đồ như vậy. Cư nhiên lại có thể nghĩ như vậy! Ngươi lúc cưới nương của ta cũng là môn đăng hộ đối sao?"
"Cái này... Cái này đương nhiên không phải!" Vưu lão gia thận trọng nói, hồi tưởng lại, nương của Vưu Đức Ân chỉ là con gái của một vị tiên sinh dạy ở trường tư thục, gia cảnh tuy không giàu có, nhưng lại tri thư đạt lý, ôn nhu hiền thục, dung mạo tú lệ, nàng với Vưu lão gia lúc đó nhất kiến chung tình, ân ân ái ái.
"Cha, ngươi có vì thân thể bệnh tật yếu nhược của nương ta mà bỏ rơi nàng không?" Trong ấn tượng của Vưu Đức Ân, vào lúc nương còn sống, thân thể nàng không khỏe mạnh, chính vì sinh cho cha một đứa con, nên sau đó bệnh tật triền miên, một vài năm sau thì qua đời.
"Ta sao có thể bỏ rơi nương ngươi, nương ngươi thân thể không tốt là bởi vì thuở nhỏ không được chăm sóc đầy đủ. Lúc sinh ra ngươi nguyên khí chịu tổn thương lớn, nếu không phải vì sinh ra tiểu tử vô lại như ngươi, nương ngươi sao có thể ra đi sớm như vậy!" Hồi tưởng lại, Vưu lão gia vành mắt đỏ lên, nhớ tới thê tử thân thương đã qua đời sớm, bỏ lại hắn cô đơn trên thế gian này.
"Vậy ngươi cũng biết nương ta không thể sinh con nữa, sao không cưới về một vài bà vợ lẽ, sinh cho ngươi thêm vài đứa con?"
"Làm sao có nữ nhân nào có thể so sánh với nương ngươi? Ai.... Ngoại trừ nương ngươi, ai ta cũng không muốn." Vưu lão gia thở dài nói.
Cha chính là một người si tình như thế a. Vưu Đức Ân cảm thấy mắt cũng nóng lên.
"Cha, ngươi cả đời này, chỉ yêu một mình nương, chỉ cưới một mình nương, sao hiện tại lại ép buộc ta cưới một người mà ta không thích?" Nói vòng vo một hồi, cuối cùng cũng dẫn dụ được Vưu lão gia vào tròng.
"Ta không phải là ép buộc ngươi cưới người khác. Chỉ là ngươi nhìn Hạ nha đầu xem, cả hai ngươi ở chung với nhau bao lâu rồi, bụng nàng một chút động tĩnh cũng không có...." Nhất thời không chú ý, Vưu lão gia bị đưa vào bẫy, buột miệng nói ra lời nói trong đáy lòng.
"Cha... Ngươi...." Vưu Đức Ân ngay lập tức đỏ mặt lên. Chết tiệt! Cha như thế nào có thể nói như vậy. Hắn cùng Tiểu Tiểu, ngoại trừ sự tình không hề thoải mái lần trước (lần mà anh í lên cơn đau chân í), căn bản chưa hề xảy ra chuyện gì nữa a.
"A... Ngươi... Xú tiểu tử này! Dám gài bẫy cha ngươi?" Vưu lão gia thần trí đã trở lại, thẹn quá hóa giận."Đừng nói nhiều! Ta đã chuẩn bị tốt mọi thứ cho ngươi rồi! Ngươi hiện tại lập tức xuất phát đi Hàng Châu! Ta không cần biết ngươi thích ai! Lam gia ngươi nhất định phải đến! Người đâu! Đem thiếu gia lên xe!"
"Cha —-" Vưu Đức Ân giãy giụa sống chết cũng không thành, đành vô phương bị người ta kéo lên xe ngựa.
"Tức chết ta! Tức chết ta!" Bên trong cỗ xe ngựa hào hoa, Vưu Đức Ân đấm vào tường tức giận hét lên, hắn vừa bước lên, xe ngựa ngay lập tức xuất phát, bên ngoài là năm tay đấm mà hắn bỏ tiền thuê về, hiện tại, đã là gia cẩu* mà cha hắn phái theo trông chừng hắn, hắn cũng không cách nào trốn thoát, nhưng mà hắn vẫn là chưa kịp tạm biệt Tiểu Tiểu. Hắn đi rồi, Tiểu Tiểu sẽ làm sao đây? Nàng sẽ lo lắng? Nàng sẽ sợ hãi? Nàng sẽ nhớ hắn? Vưu Đức Ân vành mắt từ từ đỏ lên. B ánh mắt lóe lên, ở góc xe ngựa, một đống nệm bông động đậy làm cho hắn chú ý.
(*gia cẩu: chó giữ nhà, haha)
"Là ai?" Hắn quát lên một tiếng, một tay kéo cái nệm dự phòng đó ra, một gương mặt đỏ lựng lộ ra, nhìn hắn cười ngọt ngào.
"Tiểu Tiểu? Sao lại là ngươi? Ngươi sao lại...."
"Hì hì, ta bí mật lẻn vào đây, ngươi muốn xuất môn, ta đi chung với ngươi a." Hạ Tiểu Tiểu xõa mái tóc, trên tay cầm một túi đồ.
"Ngươi, tiểu gia hỏa này, trở nên thông minh rồi a!" Xoa xoa đầu Tiểu Tiểu, làm cho tóc nàng rối lên như cái tổ chim, trong lòng hắn thập phần vui vẻ, chuyến đi này không còn phải cô đơn và nhớ nhung nữa rồi.
"Vậy sao, ta trước giờ đều rất thông minh mà phải không a! Ngươi xem xem!" Hạ Tiểu Tiểu bĩu môi, dùng ngón tay chỉ chỉ lên y phục trên người.
Nhìn nàng như vậy, Vưu Đức Ân không nhịn được phá lên cười."Ngươi thế nào lại đi ăn mặc y phục của tiểu tư* vậy."
(*tiểu tư: kẻ sai vặt)
"Cái này ngươi không hiểu đâu, giả trang thành nam nhân sẽ an toàn hơn nha, chính là sẽ không gặp phải cái loại sắc lang như lần trước. Lúc trước ta giả trang đi theo các ngươi tới Cầm Phương Lâu, không có nam nhân nào nhìn ta a." Chuyện Hoa Hoa Tiểu Bá Vương lần trước, vẫn còn làm cho nàng sợ hãi.
"Không tưởng được Tiểu Tiểu của ta hiện tại còn có rất nhiều người để ý a. Cũng không sai. Sau này xuất môn đi ra ngoài, ngươi cứ cải trang như vậy đi theo ta." Chỉ là, nhìn trên, nhìn dưới, nhìn trái, nhìn phải, bộ y phục vải thô của tiểu tư này, càng làm cho Tiểu Tiểu phô ra nét mi thanh mục tú, khuôn mặt nhỏ môi đỏ răng trắng, làn da mềm mại trắng trẻo, nhìn như vậy, thật làm người khác muốn cắn một cái.
"Đức Ân, ngươi bụng sao?" Hạ Tiểu Tiểu nghi ngờ nhìn khóe miệng Vưu Đức Ân có một sợi chất lỏng.
"n....." Muốn ăn ngươi... Nhìn ánh mắt trong veo của Hạ Tiểu Tiểu, hắn vừa thấy đói vừa thấy khát.
"Ta có đem theo đồ ăn ngon a, nếu ngươi đói thì ta lấy cho ngươi ăn." Vui vẻ mở túi đồ trong tay, Hạ Tiểu Tiểu lấy ra một viên kẹo đường mà nàng thích ăn nhất, bỏ vào miệng của Vưu Đức Ân.
"Ngô, thật ngọt." Khó khăn nhai nhai rồi nuốt xuống, Vưu Đức Ân không ngừng bực bội tự hỏi, từ lúc nào phòng bếp ở nhà tay nghề nấu nướng tệ đến như vậy? Khi nào quay lại phải kêu cha đổi người mới được.
"Ta làm kẹo đường có ngon không?" Hạ Tiểu Tiểu chỉ nói một câu ngắn, đã dọa Vưu Đức Ân một phen.
"Là ngươi làm?" Cúi đầu nhìn xuống túi đồ."Bên trong túi đồ này là?"
"Đều là đồ ăn ta tự làm a, ngươi nhìn xem, có mai hoa cao, nguyệt nha tô, kẹo đường, còn có....." Đều là nàng tự mình xuống bếp làm, đương nhiên là, người ở bếp ăn cũng có chỉ điểm một chút.
"Ngươi làm những thứ này?" Nàng nói nàng tự xuống bếp, đừng nói là trong túi này toàn là đồ ăn."Tiểu Tiểu, ngươi đừng nói với ta, ngươi chỉ đem theo những thứ này trốn ra ngoài?" Tiền đâu? Quần áo đâu?
"A? Ta quên mất ....." Tiểu Tiểu gãi đầu, nàng đi theo Vưu Đức Ân chín năm, quần áo thực phẩm đều có người an bài cho, cũng chưa bao giờ cần xài tiền, cho nên nàng đối với ngân lượng không có khái niệm gì.
"Tiểu Tiểu, ngươi không đem ngân lượng theo, ngân lượng của ta thì bị cha ta tịch thu hết rồi, chúng ta xem ra không thể chạy trốn rồi, chỉ có thể cùng nhau đến Lam gia ăn uống." Mộng tưởng chạy trốn, giờ đã bị một túi đồ ăn vặt làm tiêu tan.
"Chạy trốn? Sao lại chạy trốn? Không phải muốn tới Hàng Châu đi chơi một chuyến sao? Đức Ân, ngươi nói đi, ngươi tại sao lại bỏ rơi Tiểu Tiểu một mình đi Hàng Châu du ngoạn?" Chuyện này làm cho nàng thực đau lòng, cũng may là nàng cơ trí thông minh, đã kịp bí mật trốn lên xe ngựa.
"Cái này... Cái này là bởi vì... Bởi vì ta không muốn tới Lam gia ở Hàng Châu ăn nhờ ở đậu, không cần bọn họ tiếp đãi, tự chúng ta đi du ngoạn không phải vẫn vui hơn sao. Nhưng mà hiện tại, chỉ có thể tới Lam gia mà thôi." Cảm giác tội lỗi bắt đầu lan ra.
"Lam gia? Nhà của Lam tiểu thư sao?" Bỗng dưng trong đáy lòng dấy lên một loại cảm giác không rõ ràng khó nói ra, Hạ Tiểu Tiểu khó chịu nhíu mày lại.
"Tiểu Tiểu, ngươi đừng nghĩ nhiều a, ta cùng Lam tiểu thư không hề có chuyện gì, ta căn bản không muốn tới Lam gia, là cha ta ép buộc ta đi..... Tiểu Tiểu, ngươi phải tin tưởng ta, ta thực sự cùng Lam tiểu thư không có gì." Vưu Đức Ân nhìn thấy Hạ Tiểu Tiểu nhíu mày, hoảng hốt vội vàng giải thích.
"Tới Lam gia thì sao? Lam tiểu thư là người rất tốt a. Ngươi cùng Lam tiểu thư có chuyện gì sao? Ta sao lại không biết?" Khó hiểu nhìn bộ dạng lo lắng của Vưu Đức Ân, Hạ Tiểu Tiểu chuyển qua cảm giác hưng phấn."Đức Ân, Hàng Châu khẳng định là rất vui a, Lam tiểu thư nếu muốn đưa ngươi ra ngoài dạo chơi, ngươi nhất định phải đem ta theo a."
"Hắc hắc, chuyện này đương nhiên rồi." Hai tiếng cười cùng vang lên, Vưu Đức Ân giúp Hạ Tiểu Tiểu chải lại mái tóc rối tung, rồi đội lên một cái mũ của tiểu tư, không dám nói thêm gì nữa, Vưu Đức Ân yên tĩnh hưởng thụ một chuyến đi đã có người bầu bạn.
Đoàn người đối với sự xuất hiện bất ngờ của Hạ Tiểu Tiểu, chỉ ngạc nhiên một lúc, sau đó lại tiếp tục lên đường, tựa hồ đã quen nhìn Vưu Đức Ân cùng Hạ Tiểu Tiểu luôn ở cạnh nhau như vậy.
Lộ trình trên xe thật thoải mái và vui vẻ, không quá vài ngày, bọn họ đã đặt chân lên đất của thành Hàng Châu
Hàng Châu Lam phủ, trước cửa có một vài tên gia đinh cung kính im lặng đứng chờ, nhìn thái độ bọn họ như vậy, có thể thấy được Lam gia luật lệ rất nghiêm khắc.
"Vưu thiếu gia, hoan nghênh hoan nghênh, mời vào trong dùng trà." Quản gia Lam gia nhiệt tình nghênh tiếp Vưu Đức Ân.
"Làm phiền ngươi rồi, Lam lão gia đâu?" Vưu Đức Ân lịch sự hỏi.
"Lão gia cùng tiểu thư đang ở tại sảnh đường đợi người. Mời đi theo ta." Quản gia trong lòng thầm gật đầu, vị Vưu thiếu gia này, rất lễ phép lịch sự, không kiêu căng cuồng ngạo, cả người toát lên tư chất văn nhã, không giống như trong lời đồn đãi.
Bên trong sảnh đường, Lam lão gia, Lam phu nhân cùng Lam Tĩnh Di vẫn đang ngồi đợi, Lam Tĩnh Di mặc dù nhìn có vẻ lạnh nhạt, nhưng thật ra nàng đang nhìn chằm chằm về hướng cửa, trong ánh mắt lộ ra tâm tư không yên lòng.
Hừ, con của hồ ly yêu mị cũng chỉ là hồ ly yêu mị, đều không an phận như nhau! Lam phu nhân căm ghét nhìn ánh mắt của Lam Tĩnh Di.
Lam lão gia có hai nam tử và hai nữ nhi, trong đó, hai nam tử và một nữ nhi là do Lam phu nhân sinh ra. Lam Tĩnh Di là Lam gia nhị tiểu thư, thực ra là Lam lão gia trong một lần ra ngoài, bị người ta chuốc say sau đó cùng một cô nương trong kỹ viện triền miên một đêm rồi sinh ra. Cô nương này thâm tâm đã có kế hoạch, biết Lam lão gia xuất thân từ một nhà giàu có, không chỉ tính cách nghiêm túc mà còn rất có lương tâm, nên cố tình không dùng bất cứ biện pháp phòng ngừa nào, sau khi có thai bụng to ra liền tìm tới Lam lão gia, Lam lão gia không còn cách nào khác đành phải nói với phu nhân, nhận nàng làm thiếp.
← Ch. 16 | Ch. 18 → |