Bông tuyết li ti
← Ch.50 | Ch.52 → |
Câu trả lời của Nguyên Dã như chiếc pháo giấy bắn bung ra trong đầu khiến Xuân Tảo vui đến mức khẽ đung đưa chân.
Nhưng khi bình tĩnh lại, cô bắt đầu lo lắng đến định hướng nghề nghiệp và chuyên ngành của anh, không thể thoải mái chấp nhận quyết định này.
Cô bứt rứt trở mình hai cái: “Anh có muốn suy nghĩ lại không?”
Đầu dây bên kia hỏi: “Suy nghĩ gì cơ?”
Xuân Tảo nghiêm túc như cô giáo nhỏ, giọng điệu đầy trách nhiệm: “Chuyện chọn trường ấy! Dù sao anh cũng là học sinh khối tự nhiên, nếu theo ngành kỹ thuật thì Thanh Hoa vẫn hợp hơn mà, tất nhiên Bắc Đại cũng rất mạnh về nghiên cứu. Với lại em có xem bản đồ rồi, hai trường này gần nhau lắm đó. Anh đừng chỉ nghĩ đến em, cũng phải tính cho tương lai của mình nữa chứ…”
Càng nói, hơi thở và ngữ điệu của cô càng gấp gáp.
Bên kia không thấy động tĩnh.
Cô gái đang lải nhải bỗng khựng lại: “Nè. ”
Nguyên Dã đáp lại bằng giọng mũi trầm thấp: “Ừm?”
Xuân Tảo hỏi: “Anh đang làm gì đấy, có nghe em nói không?”
Dường như chàng trai đang khẽ hít thở, giọng điệu hơi lơ đãng: “Anh đang suy nghĩ. ”
Xuân Tảo nghĩ bụng chắc hẳn anh đã nghe lọt tai rồi, không còn bốc đồng nữa mà sẽ suy xét nghiêm túc về nguyện vọng của mình, vì thế cô đồng tình: “Đúng, anh cứ nghĩ kỹ đi, đây là quyết định quan trọng cả đời đó. ”
Nguyên Dã: “Ừm. ”
Xuân Tảo: “Cứ ừm hoài. ”
Nguyên Dã bật cười, kéo dài giọng: “Được —— không thành vấn đề. ”
…
Hôm sau Xuân Tảo vẫn dậy từ sáng sớm, định lấy cớ “tìm việc làm thêm” để lẻn ra ngoài gặp Nguyên Dã.
Cô cảm thấy mình tiêu đời rồi, hoàn toàn sa vào hố tình yêu. Như mẹ cô từng nói, tâm trí cô bây giờ toàn là Nguyên Dã. Ban ngày nghĩ gì thì đêm sẽ mơ thấy cái đó. Cô đoán khi ngủ chắc miệng mình cũng vô thức mỉm cười ngốc nghếch cho xem.
Không thì sao sáng dậy cơ mặt lại nhức mỏi thế này.
Chắc chắn là do cười cả đêm qua.
Ba mẹ đã ăn sáng trước, thấy cô đi ra, ba cô vừa thắc mắc vừa quan tâm: “Sao con không ngủ thêm chút nữa?”
Xuân Tảo vuốt vuốt phần tóc mái hơi vểnh: “Con bị lệch đồng hồ sinh học, không ngủ lại được. ”
Xuân Sơ Trân đang làm trứng cuộn trong bếp, mùi thơm lan tỏa khắp phòng: “Dậy rồi thì vào ăn sáng đi. ”
Dùng lược ướt chải lại tóc mái, rút kinh nghiệm từ hôm qua, Xuân Tảo không để tóc xõa nữa mà mở Tiểu Hồng Thư ra học cách búi tóc củ hành.
(*) Một nền tảng mạng xã hội phổ biến ở Trung Quốc, tương tự như Instagram.
Mắt thì học được rồi nhưng tay lại không làm nổi. Loay hoay cả buổi, từng sợi tóc như có suy nghĩ riêng, cứ cố tình chống đối cô.
Ngay cả Xuân Sơ Trân cũng sinh nghi, gõ gõ lên cánh cửa hỏi: “Sao còn chưa ra? Bị táo bón hả?”
Cô gái trong gương mang vẻ mặt đau khổ: “Dạ không!”
Xuân Sơ Trân quay sang nhìn chồng: “Im lặng thế này, anh xem có đáng sợ không?”
Xuân Tảo: “…”
Cuối cùng cô đành từ bỏ trong tuyệt vọng, buộc đại một cái đuôi ngựa đơn giản rồi ra ngoài.
Xuân Sơ Trân rót cho cô cốc sữa ấm: “Ở trong nhà vệ sinh lâu vậy làm gì?”
Xuân Tảo cầm cốc sữa nhấp một ngụm, quyết định cầu cứu sự trợ giúp từ khán giả bên ngoài, bèn giả vờ nói: “Mẹ ơi, con định ra ngoài tìm việc làm thêm nhưng mà buộc tóc đuôi ngựa trông cứ như học sinh ấy. Mẹ biết búi tóc củ tỏi không?”
Xuân Sơ Trân nhướn mày: “Tóc củ tỏi là cái gì?”
Xuân Tảo mở video trong điện thoại cho bà xem: “Đây nè, khó lắm. ”
Xuân Sơ Trân lập tức ôm trán: “Nãy giờ con nghịch cái này trong nhà vệ sinh đấy à?”
Xuân Tảo gật đầu như giã tỏi.
Xuân Sơ Trân chỉ liếc thoáng qua video, giọng điệu xem nhẹ: “Cứ tưởng chuyện gì, cái này đơn giản mà?”
Hai mắt Xuân Tảo sáng rỡ.
Xuân Sơ Trân liền đứng dậy, vào phòng tắm lấy chiếc lược răng lớn, chỉ vài ba động tác đã gom hết tóc của con gái lên, xoắn thành búi sau đó mượn dây buộc tóc màu đen trên cổ tay cô để cố định lại.
Cuối cùng bà làm theo hướng dẫn trong video, chỉnh sửa một số chi tiết, kéo nhẹ chỗ này nới lỏng chỗ kia, còn rút hai lọn tóc nhỏ bên tai để tạo điểm nhấn.
“Xong rồi. ” Xuân Sơ Trân đưa lược cho cô: “Vào soi gương xem có đúng kiểu con muốn không. ”
“Thật á?” Xuân Tảo đưa tay sờ lên đầu, bán tín bán nghi đứng dậy: “Để con đi xem. ”
Nói xong cô chạy nhanh vào phòng tắm, vừa thấy mình trong gương đã lập tức vui mừng nhảy cẫng lên: “A a a a! Mẹ ơi, mẹ khéo tay quá đi mất!”
Xuân Sơ Trân đắc ý: “Lúc con với chị con còn bé, đi học tóc tết ba tết bốn đều do mẹ làm hết đấy. Tóc búi củ tỏi này có là gì. ”
Xuân Tảo khựng lại.
Cô gần như không còn nhớ gì về những chuyện đó.
Nhưng rồi cô bật cười, vui vẻ ra ăn sáng, sau đó thay chiếc váy trắng dài ngang gối, đeo túi xách lên, bước chân nhẹ nhàng đi ra cửa.
Đi giày xong, cô cẩn thận lên tiếng: “Trưa nay chắc con không về ăn cơm đâu ạ…”
Nhìn con gái tràn đầy sức sống như đóa hoa dành dành trắng, Xuân Sơ Trân ngập ngừng, song chỉ dặn dò: “Mẹ nấu cơm tối cho con đấy, nhớ về sớm nhé. ”
Xuân Tảo: “Vâng ạ. ”
Cô cầm theo chiếc ô chống nắng cỡ nhỏ của chị gái. Xuân Sướng hay để quên ô ở nhà, mua đi mua lại hết lần này đến lần khác khiến nhà bọn họ gần như có thể mở hẳn một cửa hàng bán ô.
Gần 9 giờ sáng, nắng vẫn chưa quá gay gắt, cơn gió mang theo hương lá xanh, đường phố tràn ngập hơi thở cuộc sống.
Xuân Tảo mua một phần đồ ăn sáng trước cổng khu chung cư của Nguyên Dã rồi xách lên.
Cô không báo trước với anh, đứng ngoài cửa thang bộ lục tìm chùm chìa khóa. Tối qua cô còn treo thêm chiếc móc khóa quyền trượng của Sakura Thủ Lĩnh Thẻ Bài vào đấy. “Chìa nhỏ là khoá cổng dưới, chìa to là khoá nhà” —— Nhớ lại lời dặn dò của anh, cô bất giác bật cười.
Nụ cười ấy kéo dài cho tới tận khi lên lầu.
Áp tai vào cửa nghe ngóng, bên trong yên tĩnh như căn nhà trống, cô tra chìa khóa vào ổ một cách nhẹ nhàng nhất có thể, vặn mở rồi len lén bước vào trong.
Dường như phòng khách đã được chủ nhân dọn dẹp sạch sẽ suốt đêm, gọn gàng và sáng sủa như mới.
Trên kệ giày xuất hiện thêm một đôi dép lê màu hồng có hình đầu thỏ. Vừa nhìn thấy Xuân Tảo đã phải che miệng lại vì sợ mình sẽ bật cười thành tiếng.
Cô rón rén thay giày, đi vào trong.
Sau khi đặt túi đồ ăn sáng lên bàn bếp, cô rẽ sang phòng ngủ.
Không ngờ cửa phòng Nguyên Dã không hề đóng, chỉ khép hờ một góc 45 độ.
Người này ngủ mà không thấy sợ ư?
Xuân Tảo thầm nghi hoặc.
Dép lê vốn đã mềm, hơn nữa cô bước chân rất nhẹ nên gần như không phát ra tiếng động. Cô rón rén dùng một ngón tay đẩy cửa ra, thò đầu vào nhìn.
Quả nhiên Nguyên Dã vẫn đang ngủ.
Hàng mi dày rũ xuống che đi đôi mắt, chiếc chăn mỏng màu xám xanh đắp qua loa đến ngang bụng. Chiếc áo phông trắng xoắn lại một cách lộn xộn trên người anh, lồ ng ngực đều đặn phập phồng theo nhịp thở.
Ánh mắt Xuân Tảo lướt xuống đôi chân thon dài săn chắc bên dưới chiếc quần lửng rộng rãi. Dù ở trong không gian lờ mờ do bị rèm cửa che chắn, làn da anh vẫn trắng đến loá mắt.
Đây là lần đầu tiên cô tận mắt nhìn thấy dáng vẻ khi ngủ của Nguyên Dã.
… Đáng ghét thật.
Trông vừa ngoan lại vừa đẹp trai.
Xuân Tảo nhịn không nổi.
Cô vội quay đầu đi, cố gắng không bật cười thành tiếng, thầm hít sâu mấy hơi mới trấn tĩnh lại.
Sau đó quay lại nhìn, anh vẫn giữ nguyên tư thế như cũ.
Chất lượng giấc ngủ tốt đến ghen tị…
Sao cô vẫn phải duy trì thời gian biểu như lúc sắp thi đại học còn anh thì ngủ ngon lành cành đào thế này chứ!
Xuân Tảo sinh ra ý xấu, cô rón rén di chuyển đến mép giường, từ từ ngồi xuống, sau đó lôi điện thoại từ trong túi ra, mở ứng dụng nhập từng chữ một, tìm kiếm từ khóa —— “Nhạc chuông báo thức iPhone…”
Cô chọn được một bài, vặn âm lượng lên, nín thở đưa điện thoại đến gần tai Nguyên Dã.
Ngay khoảnh khắc đó, khuỷu tay cô đột nhiên bị giữ chặt và kéo xuống với lực không hề nhẹ. Cô mất thăng bằng, ngã sấp lên lồ ng ngực anh.
Ngón tay cô mềm nhũn, công cụ gây án – chiếc điện thoại trượt từ mái tóc đen của anh xuống gối.
Xuân Tảo muốn ngồi dậy theo bản năng nhưng lại bị anh giữ chặt trong khuỷu tay không thể nhúc nhích.
Mặt cô áp sát vào hõm cổ anh, ngay vị trí xương quai xanh sắc xảo. Khoảng cách này… gần quá.
Tâm trí Xuân Tảo lập tức rối loạn.
“Em tính đánh úp anh à? Có phải không?” Hơi thở nóng ẩm của Nguyên Dã phả lên làn da sau tai cô. Chỗ da mỏng manh ấy ngay lập tức đỏ bừng lên như lớp thạch dưa hấu.
Giọng anh khàn khàn, cùng với vòng tay siết chặt, vừa có chút áp đảo lại vừa có chút bỡn cợt chưa từng có.
Nói chuyện mà cô còn ngửi thấy mùi bạc hà tươi mát.
Rõ ràng là anh mới đánh răng không lâu.
Xuân Tảo không thấy được gương mặt mà chỉ cảm nhận được làn da của anh, nhiệt độ cơ thể và cả hơi thở nóng rực của anh nữa.
Sự k1ch thích từ mọi giác quan đều bị phóng đại quá mức.
Xuân Tảo cảm thấy cả người run lên.
Một loại cảm xúc xa lạ len lỏi khắp người khiến đầu ngón tay và ngón chân cô trở nên mềm nhũn.
Rốt cuộc là ai đánh úp ai? Cô cố gắng ngẩng đầu thoát khỏi sự khống chế nhưng lại bị Nguyên Dã nhanh chóng giữ chặt gáy, nhất quyết không để cô rời đi. Xuân Tảo không chịu thua, giãy giụa đôi chút, hơi thở của cả hai đều trở nên gấp gáp hơn. Ngón tay thon dài của Nguyên Dã vô tình kéo trúng một sợi tóc phía sau gáy cô, Xuân Tảo bị đau, không nhịn được kêu lên một tiếng.
Nguyên Dã lập tức buông tay, hỏi han: “Sao thế em?”
Xuân Tảo bật dậy ngay lập tức, hai tay ôm lấy sau đầu, mặt đỏ bừng bừng, cô tố cáo: “Anh giật trúng tóc em rồi. ”
Nguyên Dã cũng ngồi dậy, hai tay giữ lấy mặt cô xoay sang một bên, nghiêm túc quan sát: “Ở đâu?”
Xuân Tảo gỡ tay anh ra: “Làm sao em biết được, tóc nhiều thế cơ mà. ”
Cơn đau tan biến như gió thoảng nhưng hậu quả thì phải tự chịu thôi.
Cô đưa tay sờ lên “búi củ tỏi” méo mó trên đầu vốn đã chẳng ra hình dạng gì nữa, hờn dỗi trách móc: “Anh phá hỏng tóc em rồi!”
Nguyên Dã nhíu mày khó hiểu: “Phá cái gì cơ?”
Xuân Tảo bực bội đáp: “Búi tóc của em ấy. ” Búi tóc trân quý của cô, lần đầu tiên trong đời mới thử làm vậy mà bị phá tanh bành, muốn khóc cũng không được.
Nguyên Dã cau mày nhìn kỹ cô một lúc rồi chậm rãi nói: “Giờ trông vẫn đẹp mà. ”
“Đẹp đâu mà đẹp. ” Xuân Tảo giật phăng dây buộc ra, luống cuống vuốt mớ tóc rối tung, định đi vào phòng tắm.
Nhưng lại bị Nguyên Dã kéo lại khiến cô ngồi phịch xuống mép giường.
“Đừng đi mà. ” Anh nghiêng người, một tay vòng qua kéo cô về phía mình. Bàn tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên sau đầu cô, những ngón tay thon dài khẽ vuốt qua suối tóc mềm, vỗ về dỗ dành: “Anh sai rồi. ”
“Cho anh giả vờ ngủ này. ” Cô đẩy anh một cái, tiếp tục lầm bầm: “Cho anh diễn, cho anh giả vờ!”
Nguyên Dã ngoan ngoãn dựa lưng ra sau, liên tục nhượng bộ: “Chỉ là anh muốn…”
“Hửm?” Xuân Tảo khẽ giọng đáp.
Nguyên Dã bật cười bằng giọng mũi: “Muốn thực hành… chuyện anh nghĩ tối qua. ”
Đó là… ôm cô trên giường.
Tối qua khi cô gọi điện thoại cho anh, hơi thở khe khẽ, giọng nói êm dịu len lỏi vào từng câu chữ. Trong đầu anh khi ấy không ngừng tưởng tượng cảnh tận tai lắng nghe âm thanh đó một cách chân thực nhất.
Aiz, đúng là b3nh hoạn quá đi mất.
Nói xong chính Nguyên Dã cũng thấy xấu hổ, anh bật cười tự giễu rồi vùi mặt vào vai cô, bả vai run lên không ngừng.
Xuân Tảo hiểu ra, vành tai vừa mới bớt nóng lại lần nữa trở nên đỏ rực. Đúng là hết nói nổi, bảo anh suy nghĩ về chuyện chọn ngành học thì không chịu, đầu óc chỉ toàn mấy thứ vớ vẩn không.
“Đồ lưu manh. ” Trong đầu vô thức bật ra ba chữ này.
Xuân Tảo lập tức hiện thực hóa suy nghĩ, trừng mắt lên án hành vi không đứng đắn, ý đồ không trong sáng của anh.
Nguyên Dã không biện hộ nổi, đành ngoan ngoãn thả cô ra.
Tiêu rồi, bây giờ anh không chỉ là kẻ bi3n thái mà còn là kẻ thích bị mắng nữa.
Bởi vì khi bị cô nhỏ giọng trách móc như vậy, làn da anh bỗng thấy nóng lên, còn có chút sung sướng khó hiểu.
Nguyên Dã ho khẽ một tiếng, anh giơ tay gãi đầu, mỉm cười hơi ngại ngùng, ánh mắt vẫn sáng trong vô tội, trên mặt như đang viết: “Anh không có, em đừng nói linh tinh. ”
Xuân Tảo hít sâu một hơi, quyết định không thèm chấp anh nữa: “Được rồi, ra ăn sáng thôi. ”
***
Xuân Tảo vừa nghịch điện thoại vừa ngồi bên cạnh Nguyên Dã ăn sáng, nhưng trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai vụ “thảm họa búi tóc” hồi sáng: “Kiểu tóc này là mẹ em buộc giúp đó. ”
Cô tức giận liếc xéo chàng trai vẫn thản nhiên uống sữa đậu nành bên cạnh, cắn răng hậm hực: “Tối nay về em phải nói sao với mẹ đây…”
Nguyên Dã khẽ nâng mí mắt lên hỏi: “Là kiểu tóc như thế nào?”
Xuân Tảo mở điện thoại, tìm video hướng dẫn trên Tiểu Hồng Thư: “Như thế này này. ”
Nguyên Dã cầm lấy điện thoại, cau mày tập trung xem hết video. Một lát sau, anh tự tin nói: “Dễ mà, để anh buộc lại y như cũ cho em. ”
Nửa tiếng sau…
Xuân Tảo ngửa đầu, nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng hoài nghi.
Độ vụng của hai người đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Đừng tưởng mình là cái gì cũng giỏi, cô khịt mũi coi thường.
“Thôi anh bớt phá đi, tóc em sắp rụng hết rồi này. ” Cô nghiêng đầu tránh né, rút đám tóc đáng thương ra khỏi tay anh.
Nguyên Dã lúng túng thu tay lại, nghĩ ngợi một lúc rồi cúi nhìn sợi dây buộc tóc đen trong tay, kéo căng ra rồi bứt đứt nó luôn.
Xuân Tảo còn chưa kịp phản ứng: “Này!”
Nguyên Dã thản nhiên dựa vào ghế: “Em cứ nói với mẹ là dây buộc kém chất lượng, không cẩn thận làm đứt rồi. ”
Xuân Tảo ngây ra, chớp chớp mắt.
Ừm… cũng không phải là không được ha?
Nguyên Dã mỉm cười nhét sợi dây bị đứt vào túi quần.
Từ sáng đến trưa, Nguyên Dã đều dành thời gian cho Xuân Tảo, vừa dạo phố vừa tìm hiểu về công việc làm thêm. Khi đi ngang qua quán cà phê nơi từng là “cột mốc” đánh dấu bước ngoặt của cả hai, bọn họ không ai nói gì mà chỉ lặng lẽ bước vào, cùng nhau hồi tưởng về tấm bưu thiếp màu xanh lam.
Sau bữa trưa, hai người mua một quả dưa hấu ướp lạnh mang về nhà, mỗi người một nửa, cùng tựa vào bàn trà vừa xem phim trên iPad của Nguyên Dã vừa chậm rãi thưởng thức. Tất nhiên phần đỏ mọng ngon ngọt nhất ở giữa đều thuộc về Xuân Tảo.
Khi cơn buồn ngủ ập đến, giống như đang ngồi trên xe buýt lắc lư trong một buổi chiều yên ắng, Xuân Tảo ngáp một cái, nghiêng đầu dựa lên vai Nguyên Dã.
Nguyên Dã hơi nghiêng mặt về phía cô, ánh mắt anh cụp xuống, lặng lẽ quan sát cô một lúc, sau đó chỉnh phim về chế độ tắt tiếng.
Hoàng hôn dần buông.
Đã đến lúc phải về nhà.
Dù có lưu luyến đến đâu, Xuân Tảo vẫn tuân thủ nguyên tắc một cách nghiêm chỉnh, thực hiện “ba không”: không cho tiễn ra cửa, không cho tiễn xuống lầu, không cho tiễn về tận nhà —— chờ có điểm thi xong rồi hẵng cân nhắc lại, xem xét tình hình mà điều chỉnh.
Nguyên Dã bất đắc dĩ đi theo cô ra cửa, thầm nghĩ, có lẽ mình xứng đáng nhận giải “bạn trai nhẫn nhịn nhất lịch sử” đấy.
Anh lười nhác đứng dựa vào cửa, cúi đầu nhìn cô gái đang khom lưng thay giày.
Trông cứ như chú sóc nhỏ đang gặm hạt dẻ vậy, mái tóc bồng bềnh, có vẻ sờ vào rất mềm mại.
Rất muốn vươn tay xoa một cái. Anh khẽ co ngón tay lại định kiềm chế. Nhưng mà… tại sao anh lại phải kiềm chế chứ? Cô đã là bạn gái anh rồi mà.
Thế nên không còn do dự nữa —— anh trực tiếp giơ tay lên, xoa mạnh một cái. Bị tập kích bất ngờ, Xuân Tảo ngẩng phắt lên, mặt đầy dấu hỏi chấm: “Anh làm gì vậy?”
Cô nhanh chóng vuốt lại mái tóc rối bù, lập tức ăn miếng trả miếng, nhưng Nguyên Dã cao hơn cô một cái đầu, muốn đánh anh còn phải nhón chân nhảy lên.
Anh vừa cười vừa né tránh, cuối cùng bị cô dồn đến vách tường. Dưới ánh mắt hậm hực của Xuân Tảo, anh đành chịu thua, ngoan ngoãn cúi đầu xuống để cô thoải mái trả đũa.
Đây là lần thứ hai bọn họ đứng trước cửa tạm biệt nhau.
Xuân Tảo xoay người định đưa tay mở cửa, nhưng bất ngờ thay, một bàn tay đã nắm lấy tay nắm cửa trước cô, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ vì đang dùng lực giữ chặt.
Bóng dáng cao lớn của Nguyên Dã bao trùm lấy cô, chỉ cần khẽ giơ tay là cả người cô sẽ bị giam giữ giữa cánh cửa và lồ ng ngực anh.
Hơi thở của Xuân Tảo thoáng chững lại.
Giây phút này ngay cả quay đầu hỏi anh sao vậy cũng không làm được.
Người phía sau cũng không lên tiếng, song dường như cảm xúc khó nắm bắt đó đã hiện rõ trong không khí.
Bầu không khí lặng lẽ, đan xen giữa lưu luyến và bịn rịn ấy đã nói lên đáp án. Giằng co khoảng vài giây, Xuân Tảo quyết định ra tay trước.
Trong không gian chật hẹp này, cô gắng sức xoay người lại.
Và ngay khi ánh mắt đối diện với đôi đồng tử đen láy như màn đêm của anh, anh đột nhiên cúi xuống.
Tim Xuân Tảo đập mạnh, cả hơi thở cũng chợt dừng lại.
Nguyên Dã hôn cô.
Một nụ hôn vô cùng chóng vánh, nhẹ bẫng và vội vàng, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước, nhanh đến mức như thể chưa từng tồn tại. Giống như bọt nước vỡ tan, như bông tuyết nhỏ ngay lập tức tan chảy trên môi cô. Thậm chí —— còn chưa chạm đúng vị trí, chỉ hơi lướt qua khóe môi bằng đôi môi mềm mại lành lạnh của anh.
Nhưng dù thế vẫn như bị điện giật vậy.
Sống lưng cô tê rần, bụng dưới cũng vậy, thần kinh cảm giác hỗn loạn, đầu ngón chân bất giác cong lại.
Cả hai người đều đỏ mặt.
Xuân Tảo bàng hoàng trong mấy giây rồi đưa tay chạm lên môi: “Anh…” Nhịp tim hỗn loạn đến nỗi chẳng thể thốt ra câu trách cứ nào.
Nguyên Dã im lặng một lúc, hàng mi anh cụp xuống, lúng túng giải thích: “Anh định hỏi trước. ”
Anh vốn định hỏi cô có muốn hôn tạm biệt không. Đó chỉ là cái cớ, sự thật là anh muốn hôn cô, không thể kiềm chế mà hôn cô, chẳng cần lý do gì cũng chẳng quan t@m đến bất kỳ điều gì khác.
Thế nên…
Ngay khoảnh khắc cô quay đầu lại đó.
Anh đã không thể chờ thêm dù chỉ một giây.
← Ch. 50 | Ch. 52 → |