Tháp cao không còn tồn tại nữa
← Ch.48 | Ch.50 → |
Bởi vì hành động “chấn động địa cầu” không hề báo trước của Đồng Việt, vừa về nhà tắm rửa xong, khung chat của Xuân Tảo đã bị bạn bè cùng lớp spam đến nỗi sập luôn. Nhóm lớp cũng thế, ai nấy bàn tán rôm rả, vừa trêu chọc vừa ghen tị, nội dung toàn xoay quanh bức ảnh có bố cục tuyệt đối điện ảnh và thần thái siêu cuốn hút kia.
Một đứa lowkey như cô đã bao giờ được “quan tâm” nhiều như thế này?
Xuân Tảo dở khóc dở cười lướt hết đống tin nhắn vẫn đang ting ting liên tục, chọn vài cái rồi trả lời qua loa.
Sau đó cô lén lưu lại bức ảnh chụp chung kia, được lợi còn giả bộ vô tội, nhắn tin tìm Đồng Việt tính sổ: Cậu chụp trộm đúng không?!
Tay săn ảnh họ Đồng nào đó thừa nhận ngay lập tức, chẳng hề áy náy chút nào: Đúng vậy, sao, không đẹp à?
Xuân Tảo mở album ra xem đi xem lại rồi thành thật thừa nhận: Cũng đẹp đấy.
Đồng Việt: Thế còn không mau đặt làm màn hình khóa đi? Không thì sao xứng với tấm lòng khổ cực của tớ?
Xuân Tảo do dự: Lộ liễu quá, lỡ ba mẹ tớ thấy thì không hay lắm.
Đồng Việt giận dữ gõ chữ: Chị gái à, chị cứ quẩy lên, bùng cháy lên giúp em! Thi đại học xong rồi còn sợ gì nữa!
Xuân Tảo: …
Bỗng nhiên Đồng Việt chợt nhớ ra gì đó: Mà cậu vẫn còn rảnh rỗi đi nói chuyện với tớ à?
Xuân Tảo nhíu mày: Gì đấy, tốt nghiệp xong là muốn tuyệt giao với tớ luôn hả?
Đồng Việt: Không phải, đi mà nói chuyện với bạn trai cậu á.
Bạn trai…
Hai chữ này khiến Xuân Tảo phấn khích không thôi, khóe mắt cong lên như vầng trăng lấp lánh.
Vậy… Nguyên Dã chính thức trở thành bạn trai của cô thật sao?
Cô cũng có thể không chút bận lòng trở thành bạn gái của anh rồi đúng không?
Nhưng ngoài miệng vẫn mạnh miệng: Tớ đâu có như ai kia, vừa thấy trai đẹp là quên bạn liền.
Đồng Việt kêu oan: Thật không, tớ cũng đâu có như ai kia giả vờ đau khổ vì chia tay cả năm trời để lừa lấy sự đồng cảm của tớ rồi vừa thi đại học xong là ngay lập tức “gương vỡ lại lành” với người ta, lao vào yêu đương nồng nhiệt bỏ mặc tớ ở đây theo đuổi lại người yêu cũ muốn tụt quần.
Nhìn chằm chằm mấy chữ cuối cùng kia, Xuân Tảo cười lăn cười bò trên giường.
Cô chọc Đồng Việt thêm mấy câu, đối phương bơ luôn, chắc lại chạy đi dốc sức theo đuổi cậu người yêu cũ rồi.
Xuân Tảo mở tủ lạnh lấy hộp sữa chua, sau khi đóng cửa phòng, cô ngồi lại vào bàn, mở nắp, li3m sạch phần sữa chua dính trên nắp rồi nhắn tin hỏi thăm Nguyên Dã: Anh về nhà chưa?
Nguyên Dã: Anh về rồi.
Cô hơi nghi ngờ, sợ anh còn đang lang thang bên ngoài một mình, vì không muốn cô lo lắng nên mới nói thế: Thật không?
Nguyên Dã: Thật.
Xuân Tảo xác nhận lần cuối: Thật hả thật hả?
Kết quả là khung chat đột ngột tối xuống, một lời mời gọi video được gửi tới.
Cô sững sờ, nhịp tim rối loạn, vô thức liếc nhìn cửa phòng rồi lại nhìn chằm chằm hai nút đỏ – xanh trên màn hình, nhất thời không biết phải làm sao.
Kỳ thi đại học đã kết thúc, thời gian vốn bị nén chặt bỗng dưng trở nên thảnh thơi, cô cũng vì thế mà rảnh rỗi hơn. Tóc chưa kịp sấy vẫn ướt nhẹp bám trên vai, bộ đồ ngủ là chiếc áo phông rộng thùng thình của chị gái để lại, chắc chắn trông cô rất nhếch nhác.
Thế nhưng cuộc gọi vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, dù cô chậm chạp không bắt máy, đối phương cũng như thể quyết tâm phải thấy mặt cô bằng được.
Xuân Tảo siết chặt ngón tay, cô rút một tờ khăn giấy trên bàn, gấp đôi lại rồi che camera trước.
Xong đâu vào đấy rồi mới vỗ ngực, bấm nút chấp nhận.
Cuộc gọi kết nối.
Khuôn mặt gần như không có chỗ chê của anh xuất hiện ngay trên màn hình.
Cô từng nghe Đồng Việt nói khi gọi video mặt sẽ bị lật ngược làm giảm nhan sắc. Nhưng ngũ quan của Nguyên Dã vốn đã cân đối nên chẳng khác gì so với ngày thường, thậm chí vì hiệu ứng làm mịn da nên còn đẹp trai đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Đặc biệt là khi anh phát hiện khung hình của cô chỉ có một màu trắng xóa.
Chân mày anh khẽ nhíu lại, thân thể hơi nghiêng về phía trước, gương mặt lập tức phóng đại lên vài phần.
Gần đến mức tim Xuân Tảo lỡ một nhịp, thình thịch, thình thịch đập dữ dội vô cùng.
“Ơ, người đâu rồi?” Giọng anh nhẹ nhàng mà lười biếng. Ánh mắt đen láy vừa khó hiểu vừa có vẻ không vui.
Xuân Tảo lấy tay ôm gương mặt nóng bừng, khẽ nói: “Em vừa mới tắm xong…”
Nguyên Dã: “Rồi sao?”
“Tóc còn chưa khô…”
“Thế thì sao?”
Cô ho nhẹ một tiếng, giọng nói mềm nhũn ra theo bản năng: “Em sợ mình xấu…”
Nghe thấy vậy, thiếu niên trên chiếc ghế công thái học màu đen khẽ ngả người ra sau cười rộ lên, hàm răng trắng đến chói mắt xen chút bất đắc dĩ: “Đâu có phải lần đầu tiên thấy mặt em, gánh nặng hình tượng nặng vậy sao?”
Xuân Tảo lầm bầm trong lòng: “Đây là lần đầu tiên trong đời em gọi video với người khác đó!”
“Xấu chỗ nào?” Nguyên Dã chống khuỷu tay lên bàn, nhướn mày: “Em bỏ giấy ăn ra đi. ”
Hở?
Cái tên thông minh này thế mà lại đoán được thứ gì đang che mất tầm nhìn của mình.
Anh khẽ khàng thốt ra năm chữ: “Anh hơi nhớ em rồi. ”
Lúc nói câu này, Nguyên Dã không nhìn thẳng vào màn hình.
Đầu hơi nghiêng đi một chút, vành tai đỏ ửng thấy rõ, vì có chiếc tai nghe không dây trắng tinh làm nền nên càng nổi bật hơn.
Xuân Tảo do dự vài giây, rốt cuộc cũng chịu thua.
Cô chầm chậm từng chút một kéo “tấm che giấy ăn” ra khỏi camera.
Biểu cảm biến hóa khôn lường của Nguyên Dã lập tức đông cứng, từ GIF thành JPG, anh mỉm cười nhàn nhạt chờ đợi.
Khi thật sự chạm mắt nhau, Xuân Tảo đã xấu hổ đến mức ngoảnh đi hướng khác, lấy tay che nửa mặt.
Thế nhưng ý cười vẫn len lỏi nơi đuôi mắt không giấu đi đâu được.
Một tiếng cười trầm thấp tràn ra từ loa điện thoại, chạm vào màng nhĩ cô gây ngứa ngáy.
Xuân Tảo quay lại, thấy anh đang chăm chú nhìn mình, hai tay khoanh trước ngực, hơi nghiêng người tới, không chớp mắt.
Nhiệt độ cơ thể người có giới hạn không?
Cô cảm thấy não mình lúc này như ấm nước sắp sôi vậy.
Cô bèn kêu lên, làm bộ nghiêm túc giả vờ cảnh cáo: “Anh đừng cứ nhìn em mãi thế!”
Nguyên Dã tỏ vẻ khó xử, chớp chớp mắt: “Thế anh phải nhìn gì?”
Xuân Tảo nói: “Em chỉ muốn xác nhận xem anh đã về đến nhà chưa thôi mà?”
“Ồ. ” Lúc này Nguyên Dã mới nhớ ra trọng tâm cuộc trò chuyện, hoặc có khi từ đầu đến cuối đây vốn chẳng phải là trọng tâm. Anh giơ cao điện thoại, khẽ lắc, một góc tường trong phòng ngủ lóe qua màn hình rồi nhanh chóng trở về với giao diện gương mặt điển trai ở góc nhìn hơi thấp: “Thấy chưa?”
Xuân Tảo cười: “Thấy rồi. ”
Dù chẳng phải lần đầu nhìn gương mặt này của Nguyên Dã nhưng khi nó được nén lại trong không gian bé xíu của màn hình điện thoại, cảm giác vẫn khác hẳn, khiến cô chẳng biết phải làm sao.
Cô quyết định chấm dứt hình thức video call đầy ngại ngùng này: “Em cúp đây. ”
Nguyên Dã: “Đợi một lát không được sao em?”
Làm gì có ai có thể trụ vững quá năm giây trước ánh mắt dịu dàng và đầy tình cảm thế này chứ?
Xuân Tảo cuống quýt tìm lý do, cô lắp bắp giơ cao hộp sữa chua trước mặt lên: “Em còn phải ăn sữa chua, sấy tóc, nhiều việc lắm, rất là bận luôn. ”
Nguyên Dã: “Thế em ăn đi, anh ở bên này đâu có ảnh hưởng đến em. ”
Xuân Tảo cắn môi: “Em đâu phải diễn viên xiếc. ”
Nguyên Dã nghẹn họng, biểu cảm phức tạp mà sống động, sau đó anh nghiêng điện thoại về phía mình: “Còn anh thì phải, anh chính là diễn viên xiếc. ”
Anh ho nhẹ một tiếng, che nửa sống mũi, bắt đầu giả giọng mấy loài động vật kỳ quặc rồi kết lại: “Xem anh diễn đi, chắc sẽ giúp em ăn ngon miệng hơn. ”
“Trông anh cũng…” Nguyên Dã trầm ngâm vài giây, sau đó chậm rãi bổ sung: “Trông cũng đâu đến mức nuốt không trôi nhỉ?”
Xuân Tảo nhịn cười đến mức cơ mặt căng chặt: “Bớt tự luyến giùm em. ”
Nguyên Dã thu lại nụ cười, giọng điệu nghiêm túc hơn: “Thật đấy. Cho anh nhìn thêm chút nữa đi, cả buổi chiều mới nhìn được có mười phút thôi. ”
Sao mà thỏa mãn được chứ.
Xuân Tảo rũ mắt, hít sâu một hơi đấu tranh tâm lý xong thì mạnh dạn nhìn thẳng vào anh, giả vờ rộng lượng: “Thôi được rồi, cho anh thêm năm phút nữa để chiêm ngưỡng công chúa xinh đẹp này đấy. ”
Nguyên Dã hừ nhẹ một tiếng, lười biếng tiếp lời: “Thần cảm kích vô cùng. ”
Hai người nhìn nhau cười, hiểu ngầm mà không cần nói ra.
“Được rồi, ăn sữa chua đi. ”
“Tắt video call rồi ăn. ”
“Ăn luôn bây giờ không được à?”
“Không được, anh còn đang nhìn mà. ”
“Anh nhìn thì sao?”
“Thấy kỳ kỳ ấy… Thôi, sắp hết năm phút rồi, em tắt đây. ”
“Đừng tắt, cứ để anh nhìn đi. ”
“Anh là bi3n thái à?”
…
***
Sau khi tắt video call, Xuân Tảo tiếp tục nhắn tin với Nguyên Dã đến gần một giờ sáng rồi mới lưu luyến đặt điện thoại xuống ngủ.
Suốt một năm chia xa và ôn thi vừa qua, cô thường xuyên gặp ác mộng hoặc vô cớ giật mình tỉnh dậy giữa đêm.
Nhưng đêm nay, giấc mơ của cô nhuộm màu ánh vàng và thoang thoảng mùi hoa, cô ngủ một giấc yên bình đến sáng.
Tiếc là đồng hồ sinh học chẳng thể thay đổi ngay trong một thời gian ngắn, 5 giờ sáng, cô mở mắt ra. Cô vô thức nhìn trần nhà một lúc rồi đeo tai nghe vào, sau đó bật nhạc, kéo lại lịch sử tin nhắn trong nhóm lớp.
4 giờ sáng vẫn có người thức để tám chuyện rôm rả, bàn nhau xem nên đi du lịch ở đâu.
Thậm chí còn có bạn chẳng biết sợ là gì, quăng luôn đường link đấu xếp hạng năm người trong game vào nhóm, rủ rê nhau cày xuyên đêm.
Mấy thầy cô chủ nhiệm lâu lâu mới tham gia vào khi có ai nhắc đến việc tính điểm, còn lại đều ngầm cho qua hết.
Vạn vật tĩnh lặng.
Trái tim Xuân Tảo cũng an yên đến lạ.
Cứ như bị bỏ quên tại giao điểm giữa không gian và thời gian, quay về con ngõ nhỏ chật hẹp dưới ánh trăng sao đêm nào, chỉ có một mình cô bình thản và tự tại.
Nhưng khác với trước đây, hiện giờ cô không cần phải trốn tránh, không cần bó buộc bản thân nữa.
Cô đã có đủ niềm tin và dũng khí để đối diện với tất cả.
Từ bể kính nhảy vào khe suối mùa xuân rồi cuối cùng cũng sẽ hòa vào biển rộng.
Vì vậy nhân lúc này, cô lấy hết can đảm tìm đáp án của toàn bộ các môn thi đại học, tự ước chừng điểm số.
Cuối cùng cô thở ra một hơi dài, mỉm cười thả lỏng lồ ng ngực.
Ngoài cửa sổ, chim sẻ hót vang. Mưa rồi sẽ tạnh, đêm tối rồi sẽ qua.
Một ngày mới vẫn sẽ đến và xé toạc tầng mây, rọi xuống thứ ánh sáng rực rỡ bao trùm vạn vật.
***
Do thúc giục liên tục và thêm tiền hoa hồng cho môi giới, Nguyên Dã nhanh chóng tìm được căn hộ ưng ý.
Nhân viên môi giới cũng thấy lạ, càng nhiệt tình giới thiệu cho anh những khu vực có vị trí đẹp hơn, căn hộ tốt hơn, thái độ anh lại càng lạnh nhạt, chỉ nói một câu: “Không cần xem chỗ khác, tôi chỉ chọn khu này. ”
Ngày thứ ba sau kỳ thi đại học, Xuân Tảo nhận được điện thoại của Nguyên Dã, anh thông báo sắp chuyển nhà, giọng điệu vui vẻ thấy rõ.
Cô hỏi qua điện thoại: “Cần em giúp gì không?”
Nguyên Dã đáp: “Không có gì nhiều, anh gọi công ty chuyển nhà rồi, nhanh lắm. ”
Xuân Tảo vẫn kiên quyết: “Anh gửi địa chỉ cho em đi. ”
Cô vừa lập một tài khoản WeChat mới, danh sách bạn bè chỉ có Đồng Việt và Nguyên Dã. Sau khi cúp máy, hai người chia sẻ vị trí cho nhau.
Trên bản đồ, hai chấm nhỏ gần như chồng lên nhau, phải phóng to mới thấy khoảng cách.
Xuân Tảo không kìm được cảm thán: Thế này thì gần quá còn gì? Mà tên khu này quen quen… Hình như là khu đối diện nhà em thì phải.
Nguyên Dã: Ừ, vẫn hơi xa một chút. Tiếc là khu nhà em hết phòng trống rồi.
Xuân Tảo nhấn mạnh: Vậy là gần lắm rồi! Cẩn thận mẹ em lại như lần trước, nhìn thấy anh rồi lấy anh ra trút giận đấy.
Nguyên Dã bật chế độ “không sợ trời, không sợ đất”: Kệ dì ấy.
Xuân Tảo đe doạ: Đã chụp màn hình, lúc nào đấy sẽ gửi cho mẹ xem.
Chàng trai lập tức dịu giọng: Đừng mà.
Anh phản ứng cực nhanh, thu hồi tin nhắn “Kệ dì ấy” vừa nãy rồi gõ lại một tin nhắn mới: Cứ để dì mắng, dù sao thì anh vẫn sẽ đối xử tốt với con gái dì ấy.
Rồi nhắn: Ok rồi, em chụp đi.
Xuân Tảo phì cười: Sến quá.
Nguyên Dã thản nhiên: Lời thật lòng thì sao gọi là sến?
Xuân Tảo lấy lại bình tĩnh, chậm rãi gõ chữ: Em cũng vậy.
Nguyên Dã như chưa hiểu: Cũng vậy là sao?
Cô hơi ngượng ngùng nhưng vẫn nghiêm túc nhấn gửi: Em cũng sẽ đối xử tốt với anh. Mãi mãi đối xử tốt với anh.
Khung chat im lặng vài giây.
Nguyên Dã lập tức bắt chước cô: Sến thật đấy.
Xuân Tảo nghiến răng, vội vàng thu hồi câu “Em cũng sẽ đối tốt với anh. ”
Quả nhiên bên kia cuống lên: Em đừng có thu hồi!
Xuân Tảo cố tình phớt lờ anh.
Nguyên Dã gửi tin nhắn thoại, giọng điệu nghiêm túc: “Anh sai, thật sự sai rồi. Không sến, không sến chút nào, đọc xong cảm động suýt khóc đây này. ”
Rồi còn giả vờ nghẹn ngào sụt sịt mũi: “Xin em đó, gửi lại một lần nữa đi. ”
Xuân Tảo nghe mà cười không ngừng, cô replay cả chục lần, nghe mãi không chán.
Trời ạ, sao anh có thể vừa đẹp trai lại vừa đáng yêu thế này, khiến người ta không tài nào chống đỡ nổi, cứ liên tục làm trái tim cô nhảy nhót không ngừng.
Xuân Tảo định gõ lại dòng tin nhắn vừa thu hồi, nhưng khi sắp gửi đi, cô lại xóa hết.
Nhìn chằm chằm con trỏ nhấp nháy trên màn hình, Xuân Tảo nghĩ, giữa họ vẫn còn thiếu một nghi thức, một lời hẹn ước chưa hoàn chỉnh.
Tòa tháp đã sụp đổ, lời nguyền đã được hóa giải, có thể công chúa tóc dài đã quyết định leo qua hàng rào, cũng có thể là chàng trai dũng cảm đã trèo đến trước mặt cô.
Vậy nên, trước khi bước vào khu vườn rực rỡ này…
Cô muốn nói ra những lời đêm đó chưa thể thốt ra thành lời, một cách trọn vẹn và đầy đủ nhất: Nguyên Dã, em thích anh, anh có thể làm người yêu em không? Em hứa với anh sẽ luôn đối xử tốt với anh, không bao giờ rời xa anh nữa.
Trong khung chat, dòng chữ “Đối phương đang nhập” hiện lên rồi biến mất.
Cuối cùng hoàn toàn yên lặng. Anh trực tiếp gọi điện, Xuân Tảo bắt máy.
Giọng chàng trai như cơn gió mát lướt qua tai cô: “Xin em đó…”
Anh bật cười khe khẽ: “Những lời này hình như nên để anh nói mới đúng chứ?”
May mà ba mẹ đã ra ngoài đánh bài rồi, Xuân Tảo có thể thoải mái lớn tiếng đáp lại: “Con gái nói thì sao?”
“Chẳng sao cả. ” Anh khẽ hít thở, giọng điệu phảng phất ý cười lại mang chút ướt át không giống tiếng khóc giả vừa rồi: “Chỉ là… hai anh thợ đang lắp đặt nội thất mới nhìn anh bằng ánh mắt rất kỳ quặc. ”
Xuân Tảo nghe mà bật cười, nhưng cũng vì sự chân thật của giây phút này mà sống mũi cay cay. Dù cách nhau qua điện thoại, cô vẫn cảm nhận được.
“Đợi anh chút. ” Có vẻ như Nguyên Dã đã đi ra ban công, tiếng vọng xa hơn một chút.
“Xuân Tảo. ” Anh nghiêm túc gọi tên cô, từng chữ từng chữ rõ ràng. “Anh cũng thích em. Thích nhiều lắm, rất rất rất rất rất…….. nhiều. ”
Xuân Tảo vừa khóc vừa cười, rốt cuộc anh định nói bao nhiêu chữ “rất” đây? Dài vô tận như số pi sao? Không có hồi kết à?
Cuối cùng Nguyên Dã dừng lại, giọng điệu trịnh trọng:
“Anh cũng xin hứa với em rằng, anh sẽ luôn đối xử tốt với em, không bao giờ rời xa nữa. ”
“Anh thề, trừ khi một ngày nào đó em chán anh, nếu không cả đời này anh sẽ không bao giờ đi đâu hết. ”
← Ch. 48 | Ch. 50 → |