Truyện:Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa - Chương 34

Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa
Trọn bộ 57 chương
Chương 34
Một ngày tuyệt vời
0.00
(0 votes)


Chương (1-57)

Xuân Tảo không chỉnh lại chiếc kẹp tóc kia mà Nguyên Dã cũng không đề cập đến nữa.

Như một tín hiệu ngầm giữa hai người, lơ lửng ở đó, cô giơ tay là có thể chạm tới mà anh cũng có thể thấy rõ.

Xuân Tảo thích đọc sách nhưng cơ hội được tiếp xúc với những cuốn sách ngoài giáo trình lại cực kỳ ít ỏi, phần lớn chỉ là những lần lướt qua khi đi dạo hiệu sách vào kỳ nghỉ.

Suốt bao năm qua cô chủ yếu ở nhà học tập, dù là người bản địa, cô lại chưa một lần đặt chân đến thư viện thành phố.

Nguyên Dã không vội đưa cô đến điểm đến cuối cùng mà rẽ vào một quán cà phê nhỏ trên đường.

Hai người một trước một sau bước vào, Nguyên Dã dừng lại trước quầy và hỏi cô muốn uống gì.

Xuân Tảo vốn là tín đồ trung thành của trà sữa và trà trái cây, hơn nữa còn bị Xuân Sơ Trân kiểm soát nghiêm ngặt nên đối với cô cà phê chỉ là thứ thỉnh thoảng thử qua dưới dạng cà phê hòa tan. Lần gần nhất cô bước vào một quán cà phê cũng là để hỏi thông tin tuyển dụng việc làm thêm vào dịp hè.

Nhìn menu đầy những tên gọi hoa mỹ trên bức tường đen phía sau quầy, cô thoáng bối rối.

“Latte hoa quế ngon không?”

Nguyên Dã đáp: “Cũng được. ”

Xuân Tảo nhìn anh: “Cậu hay mua cà phê ở đây à?”

“Trước khi đến thư viện tôi thường ghé qua mua một ly. ”

“Cậu hay uống vị gì?”

“Americano đá. Nhưng cậu đừng gọi món đó. ” Anh tìm một cách so sánh dễ hiểu: “Uống như uống thuốc Bắc ướp lạnh vậy. ”

Xuân Tảo vừa tưởng tượng ra đã nhăn mặt: “Ặc. ”

Nghe thấy thế, anh chủ quán đứng sau quầy liền lên tiếng minh oan cho quán mình: “Americano chỗ tôi dùng hạt cà phê rang thơm lắm nhé. ”

Nguyên Dã chỉ cười rồi quay lại gọi món: “Cho cô ấy một ly latte hoa quế, thêm ba phần ngọt. ”

10 phút sau, khi đang ngồi chờ tại chiếc bàn gỗ óc chó nhỏ xinh trong quán, Xuân Tảo nhận được một tấm thẻ cà phê.

Cô lật xem mặt sau, thấy bức vẽ hình cành quế hoa và hạt ca cao khá tinh tế. “Cái này là gì?”

Nguyên Dã đáp: “Đấy là đặc trưng của quán này. Mỗi loại cà phê đều có một tấm thẻ riêng, tôi đã lấy giúp cậu một cái. ”

Xuân Tảo lại nhìn lướt qua logo tiếng Anh mang phong cách cổ điển trên thẻ, thiết kế quả thực rất độc đáo. Cô thích nó đến mức quyết định khi nào về sẽ trịnh trọng cất vào “khu vườn bí mật” trong hộp thiếc của mình. Nghĩ thế, cô vui vẻ cất thẻ vào túi xách.

Thư viện thành phố có mặt tiền bằng kính bao quanh tầng một, ánh nắng ngập tràn đại sảnh. Nguyên Dã dừng lại trước cửa, mượn điện thoại của cô để làm thẻ thư viện điện tử trên tài khoản chính thức.

Xuân Tảo im lặng đứng một bên lén lút quan sát anh.

Chàng trai cao gầy, một tay xách túi giấy một tay cầm điện thoại của cô, mắt rũ xuống, chuyên tâm thao tác…

Trông y hệt…

Một anh người yêu vừa đẹp trai vừa dịu dàng vậy!

Suy nghĩa đó làm cô cảm thấy ngượng ngùng, phải quay mặt đi nín cười. Đợi bình tĩnh lại cô mới nghiêm túc hỏi: “Xong chưa?”

Anh ngước mắt lên: “Gì mà vội. ” Rồi lại hỏi: “Điện thoại cậu bao lâu rồi chưa cập nhật hệ điều hành thế?”

Xuân Tảo nghẹn họng hai giây: “Đó là lỗi của điện thoại không phải lỗi của tôi. ”

Nguyên Dã không đáp, chỉ cười đưa máy lại cho cô.

Qua cửa an ninh, Nguyên Dã dẫn cô lên tầng ba.

Cuối tuần thư viện khá đông người, rải rác khắp nơi nhưng không gian vẫn giữ được sự tĩnh lặng đặc trưng.

Hai người đi qua từng dãy kệ sách san sát và những chiếc bàn đọc dài. Nguyên Dã tìm đến chỗ ngồi quen thuộc bên cửa sổ, ra hiệu cho Xuân Tảo ngồi xuống đó.

Lần đầu đến đây nên cô hơi rụt rè đặt túi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Ở đây hả?”

“Ừm. ” Nguyên Dã lần lượt lấy hai ly cà phê từ túi giấy ra, đặt ly của cô trước mặt rồi mới ngồi xuống bên ngoài.

Ánh nắng mùa thu chiếu qua khung cửa, in bóng lên chiếc túi vải của cô.

Xuân Tảo rút hộp bút và sách vở ra, nhẹ nhàng đặt xuống, sau đó chậm rãi quay người, treo túi vải trống không lên lưng ghế.

Khi quay lại, cô bắt gặp ánh mắt mang theo ý cười mơ hồ của Nguyên Dã, khóe môi anh khẽ cong lên như có như không.

Không hiểu ý anh là gì, cô liền lườm anh một cái.

Nguyên Dã lập tức thu ánh nhìn, gửi tin nhắn cho cô qua điện thoại: Không sao, không phải giữ im lặng tuyệt đối đâu.

Xuân Tảo đọc được, lập tức gõ chữ nhanh như bay: Liên quan gì đến cậu.

Nguyên Dã: Được rồi, tôi không quản nữa.

Xuân Tảo: Tôi làm bài tập đây, xin chớ làm phiền.

Cả hai đồng loạt đặt điện thoại xuống. Xuân Tảo nhấp một ngụm latte, lập tức ngạc nhiên bởi vị cà phê đậm đà hòa quyện với hương hoa quế tinh tế. Không ngờ hai vị này lại có thể kết hợp hoàn hảo đến vậy, độ ngọt cũng rất vừa phải.

Cô như phát hiện ra một món bảo vật, liền nhấp thêm một ngụm nữa rồi mới đặt ly xuống, bấm bút, tập trung giải quyết bài tập nghỉ lễ.

Nguyên Dã có thói quen làm các môn sở trường trước. Khi gần làm xong phần trắc nghiệm đề Toán, anh giả vờ lật trang, chống cằm nhìn sang Xuân Tảo.

Cô gái đang chìm đắm trong thế giới bài tập, lông mày lúc chau lúc giãn như gợn sóng trên mặt nước. Ánh nắng rọi vào khiến mái tóc cô ánh lên sắc vàng nhạt trong suốt.

Nguyên Dã khẽ cười, tiếp tục quay lại với bài tập của mình.

Gần 11 giờ, hậu quả của việc dậy sớm cộng với thiếu ngủ bắt đầu ập đến. Cà phê cũng không thể ngăn được cơn buồn ngủ kéo tới.

Xuân Tảo che miệng ngáp một cái, mí mắt dần trĩu xuống. Cô đổi tay chống cằm, quyết không chịu thua cơn buồn ngủ. Nhưng những dòng chữ nhỏ li ti in trên đề văn cổ cứ nhòe đi dần trước mắt.

Nguyên Dã nhận ra trạng thái gật gù như gà mổ thóc của cô, thấp giọng nhắc: “Buồn ngủ thì chợp mắt một lát nhé?”

Xuân Tảo liếc anh một cái, cố gắng trấn tĩnh, giọng đầy tự tin: “Ai bảo? Tôi không có buồn ngủ. ”

Cô vẫn ổn, sao có thể dễ dàng bị cơn buồn ngủ đánh bại được. Nhất là khi bên cạnh còn có Nguyên Dã – cái người cuối tuần nào cũng ngủ đến bất tỉnh nhân sự, vậy mà hôm nay lại tràn đầy năng lượng thế kia. Nếu cô gục xuống thì chẳng phải yếu quá sao?

Hiếm khi mới được ra ngoài, nếu cứ thế mà ngủ gật thì chẳng khác nào phụ công “sắp xếp chu đáo” của anh.

Xuân Tảo uống liền hai ngụm cà phê. Cô buông bút, hai tay chống má xoa nhẹ vài cái, cố vực lại tinh thần.

Nhưng mà…

Sao ly cà phê này còn tác dụng mạnh hơn cả thuốc mê vậy trời.

Nhìn cô gái nhỏ vẫn đang cố gắng cầm cự, Nguyên Dã dứt khoát không phí lời thêm, chỉ nhẹ nhàng kéo khóa áo khoác.

Âm thanh vải cọ vào nhau thu hút ánh mắt lờ đờ của Xuân Tảo.

Anh cúi đầu, gấp gọn áo khoác rồi đẩy sang phía cô, động tác gọn gàng dứt khoát.

Xuân Tảo ngây người, nhờ hành động bất ngờ của anh mà tỉnh táo hơn chút. Cô mấp máy môi hỏi: “Làm gì vậy?”

“Để gối đầu. ” Anh đáp.

Cô đã hiểu nhưng vẫn lắc đầu: “Không cần đâu. ”

“Cầm lấy đi. ” Anh quyết định hộ cô, giọng dứt khoát không cho từ chối. Cuối cùng anh liếc nhìn xung quanh rồi cầm điện thoại lên gõ vào mục ghi chú: “Nửa tiếng nữa tôi gọi cậu dậy. ”

Thấy anh chỉ còn mặc mỗi chiếc áo phông trắng, Xuân Tảo chần chừ không nỡ nhận ngay. Cô bèn xé một mẩu nháp, viết vài chữ rồi giơ lên trước mặt anh: “Cậu không lạnh à?”

Thời tiết lúc này không quá nóng cũng chẳng quá lạnh, mà trong thư viện lại không bật lò sưởi, không biết anh có thấy rét không.

Nguyên Dã nhanh chóng gõ trên màn hình, còn cố tình chỉnh kiểu chữ to đậm như để nhấn mạnh: “Vậy nên cậu mau ngủ đi. Ban đầu chỉ cần phải chịu lạnh 30 phút, giờ thành 32 phút rồi này. ”

Xuân Tảo bật cười.

Không do dự nữa, cô kéo chiếc gối ” tạm thời” về phía mình, thay thế toàn bộ sách vở trên bàn.

Vừa mới áp mặt xuống, cơn buồn ngủ lập tức bị xua tan, cảm giác duy nhất còn lại là mùi hương dịu nhẹ của nước giặt trên áo anh. Kiềm lòng không đặng, cô rúc đầu vào sâu hơn, cứ như đang chìm vào làn nước biển trong vắt mà chẳng hề sợ ngộp thở. Cô biến thành một con sứa nhỏ, lơ lửng trong từng nhịp thở đều đều, dần dần thoát khỏi trọng lực.

Bên trái không còn động tĩnh gì nữa.

Nguyên Dã liếc sang, ánh mắt không còn né tránh, cuối cùng cũng có thể thẳng thắn nhìn cô —— dù chỉ là phần gáy.

Anh dừng bút, im lặng quan sát.

Bỗng nhiên, cô khẽ động đậy như thể đang điều chỉnh tư thế ngủ.

Ánh mắt anh giật mình rời đi nhanh chóng như chim sợ cành cong.

Nhưng khi nhìn lại, cô gái nhỏ vẫn nhắm mắt say ngủ. Chỉ là đôi môi cô hơi mím lại, như đang chìm trong mộng đẹp.

Động tác đó khiến phần thịt trên má bị ép lại, phồng lên tròn trĩnh.

Nguyên Dã suýt bật cười.

Sao thế này.

Mỗi ngày cô đều liên tục làm mới định nghĩa “đáng yêu” trong mắt anh.

Anh không nhìn nữa mà tiếp tục làm bài, chỉ là tốc độ chậm đi rõ rệt, thời gian giải một bài toán dài gấp năm lần bình thường. Anh biết nếu viết nhanh quá, ngòi bút sẽ cọ xát làm phiền đến người bên cạnh.

Thi thoảng anh lại liếc nhìn đồng hồ, thấy Xuân Tảo vẫn ngủ say bèn lặng lẽ tắt chuông báo thức.

Thời gian chờ đợi bỗng dưng dài hơn hẳn. Nguyên Dã buồn chán, viết một tờ giấy nhắn, đặt dưới hộp bút của cô rồi đứng dậy, đi dạo quanh khu sách gần đó.

Trong lúc đó, Xuân Tảo mở mắt. Nhìn sang bên cạnh, thấy chỗ ngồi trống trơn, cô lập tức bật dậy ngó quanh bốn phía, cuối cùng phát hiện tờ giấy nhắn trước mặt.

“Tôi đi xem sách, có mang theo điện thoại. Khi nào dậy thì nhắn tin cho tôi. ”

Cô vội nhìn giờ, lòng thầm than thở: Đã 12 giờ rồi! Hóa ra kẻ ngủ say như heo lại chính là mình còn Nguyên Dã đã sớm buồn chán đến mức phải đi lòng vòng giết thời gian.

Xuân Tảo đưa tay vuốt mấy sợi tóc dính trên má, sau đó chỉnh lại chiếc áo khoác của Nguyên Dã rồi mới gửi tin nhắn: Tôi dậy rồi, cậu ở đâu?

Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia lập tức hồi âm:

Nguyên Dã: Tôi quay lại ngay đây.

Xuân Tảo: Để tôi đi tìm cậu.

Nguyên Dã: Sách ở đây nhiều, tìm khó lắm.

Nguyên Dã: Cứ ngồi yên đó, 3 phút nữa tôi sẽ xuất hiện.

Xuân Tảo đành ngồi lại, cầm bút nghịch được lúc thì một bóng người đổ xuống trước mặt.

Vừa chạm mắt, Nguyên Dã lập tức nhếch môi, nở một nụ cười sâu xa đầy ẩn ý.

Xuân Tảo hiểu ngay, vội vàng nhét áo khoác vào tay anh rồi cúi đầu tiếp tục làm bài tập còn dang dở.

Điện thoại lại sáng lên.

Nguyên Dã: Công chúa ngủ có ngon không?

Cô nghiến răng, bẻ khớp ngón tay rồi nhắn lại:

Xuân Tảo: Nhờ phước của cậu, cũng tạm.

Nguyên Dã: Từ giờ trở đi chức vô địch ngủ cuối tuần thuộc về cậu rồi.

Ấu trĩ, nhàm chán, ngớ ngẩn. Xuân Tảo lười phản hồi.

Bên cạnh vang lên tiếng sột soạt của vải chống gió. Cô nghiêng đầu nhìn trộm, thấy anh đang khoác áo lại.

Không hiểu sao cô bỗng cảm thấy có lỗi vì đã để anh bị lạnh, lại còn phớt lờ tin nhắn của anh nữa.

Nghĩ một lúc, cô mở QQ, phối hợp với trò đùa của anh.

Xuân Tảo: Chỉ nhận danh hiệu này một ngày thôi.

Nguyên Dã nhìn màn hình, bật cười: Được, vậy giờ trao thưởng.

Anh nâng quyển sách mới mượn trên tay, đưa sang chỗ cô.

Xuân Tảo đón lấy. Cuốn sách có bìa tối giản, trên nền xanh biếc là hình ảnh một cây bút chì vươn thẳng lên trời, đầu bút ẩn giấu hình dáng một cô gái và chú chim đang bay lượn. Cô đọc thầm tựa đề, <Cậu như chim bay về đỉnh núi của chính mình>.

Sau đó ngẩng đầu nhìn anh.

Nguyên Dã bắt gặp ánh mắt ấy, bèn cúi đầu chậm rãi nhắn: Quang minh chính đại sử dụng thẻ mượn sách của mình ấy mà, bắt đầu từ quyển này đi.

Xuân Tảo lật nhanh vài trang, hỏi: Cuốn này nói về gì vậy?

Nguyên Dã: Về một cô gái, nhờ học tập thoát khỏi ràng buộc của gia đình và tìm thấy chính mình.

Xuân Tảo khẽ cong môi, gật đầu ngầm hiểu. Cô lặng lẽ nhìn bìa sách một lát rồi đột nhiên đứng dậy.

Lần này đến lượt Nguyên Dã ngẩng lên nhìn cô.

Cô gái chỉ vào kệ sách sặc sỡ màu sắc phía sau anh, ra hiệu muốn qua đó đi dạo.

Nguyên Dã đứng dậy định đi cùng nhưng bị cô ấn trở về chỗ, ánh mắt bướng bỉnh như muốn nói: Cô sẽ không bị lạc đâu.

Vì vậy anh ngồi đó chờ cô.

Nửa tiếng sau nhận được tin nhắn cầu cứu của Xuân Tảo, anh bật cười đứng dậy, bước nhanh qua từng dãy sách để đi đón cô.

Ngày thứ Bảy vừa bình thường lại vừa bất thường hôm ấy, lần đầu tiên trong đời Xuân Tảo mượn hai cuốn sách tại thư viện thành phố.

Một cuốn là tiểu thuyết nước ngoài đã được dịch sang tiếng Trung Nguyên Dã chọn, cuốn còn lại là cuốn sách cô đặc biệt chọn cho anh ——

Vì nó mà cô thậm chí đã dũng cảm hy sinh, xông pha vào khu sách thiếu nhi, nơi như thuộc về một thế giới khác.

Đó là một quyển truyện tranh bìa cứng dành cho trẻ nhỏ với màu sắc rực rỡ. Tựa đề đơn giản trực tiếp đủ khiến người ta bật cười: “Một ngày tuyệt vời. ”


Tác giả có lời muốn nói:

Không xem phim, không nắm tay,

Vẫn có thể có một buổi hẹn hò trọn vẹn ——

Một ngày tuyệt vời.

Chương (1-57)