Truyện:Nguyên Kỷ Nguyên Nhan - Chương 46

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan
Trọn bộ 52 chương
Chương 46
0.00
(0 votes)


Chương (1-52)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Màn đêm buông xuống.

Phía trước quán rượu Kỷ gia đã dựng lên một cái khán đài từ sớm, đèn lồng đỏ rực tỏa sáng một vùng, không khí rất náo nhiệt. Các nhà quyền quý cũng lần lượt kéo đến khách điếm Kỷ gia, đã có chút sư nhiều miếu ít. Cũng may chưởng quỹ khách điếm đã sớm đoán trước việc này, đều sắp xếp thỏa đáng.

Các cô nương ở Vong Ưu Lâu cũng được xếp phòng đàng hoàng, Yên Chi có chút kỳ lạ, tuy nàng nói rằng không hài lòng với kế hoạch của Tiểu Kỷ, nhưng lúc tập luyện còn miễn cưỡng chấp nhận, vậy mà đến lúc này rồi cũng vẫn thẹn thùng, cứ trốn ở trong phòng không chịu đi ra ngoài xem náo nhiệt.

Tú bà đứng từ xa nhìn tới khán đài, ánh mắt mộng ảo. Bà lại tiếp tục chép miệng, "Nhớ năm đó ta là một trong ba đóa kỳ hoa của Tô Châu...".

Người qua đường nhìn khinh bỉ: Mắt thẩm mỹ năm đó, chắc là hơi bị thấp a...

Đối diện khán đài có tổng cộng sáu chỗ ngồi, dành cho những người có quyền thế địa vị cao nhất. Lúc này chỉ còn trống năm ghế, đã có một người ngồi ghế ngoài cùng, yên lặng một mình uống rượu.

Vẻ mặt người này rất bình thản, thoạt nhìn không giống như đến xem hoa khôi. Nhưng cũng không ai để ý đến cảm giác đó, vì khi người đó vừa ngẩng gương mặt tuấn dật có chút âm tà, không ít cô nương đã đổ rầm rầm.

Có thể người khác không biết, nhưng các cô nương trong Vong Ưu Lâu đều rõ, vị công tử này chính là người thường xuyên đến tìm Yên Chi cô nương – Lộ Văn Phi.

Tú bà vui vẻ ra mặt, bà đã nói vị công tử này không đơn giản mà, không ngờ có thể ngồi ở vị trí đó, xem ra Yên Chi đã có thêm một phần thắng.

Bóng đêm dần dần đặc quánh, dưới khán đài càng lúc càng đông người đến xem. Mấy tú bà đều thoả thuê mãn nguyện đứng trong cánh gà, tự tin đăng ký cho giai nhân nhà mình, tú bà Vong Ưu Lâu cũng không ngoại lệ, mặc dù bà vẫn còn hơi không yên lòng về kế hoạch của Tiểu Kỷ, nhưng chuyện đã tới nước này, chỉ có thể tiếp tục cố gắng thử xem.

Tiểu Kỷ ở trong phòng ôm chăn, từ khung cửa sổ nhìn xuống khán đài phía dưới, tựa hồ muốn tìm bóng dáng một người, nhưng rồi lại sợ sẽ nhìn thấy người đó.

Phía trước khán đài, đột nhiên xuất hiện một cỗ kiệu.

... Chẳng lẽ?! Cô co quắp người trong chăn, chăm chú nhìn không dám chớp mắt.

Rèm vén lên, lộ ra một đôi giày màu vàng nhạt.

Nhưng lại là một cô gái.

Chưởng quỹ của quán rượu Kỷ gia và khách điếm Kỷ gia đều cúi đầu khom lưng đứng trước cửa, kính cẩn còn hơn hoàng thượng giá lâm.

"Bà chủ Kỷ", một công tử trẻ tuổi giơ quạt lên, "Sao lần này rảnh rỗi ghé chơi vậy?".

Cô gái kia cười khúc khích, bước ra khỏi kiệu, vẻ mặt lãnh diễm yêu mị cuồng dã. Trong lòng Tiểu Kỷ thót lên, chẳng lẽ đó chính là người mà Tiểu Hồng và Lộ Văn Phi nhờ giả mạo cô – Kỷ Thủy Nhi? Cái tên dịu dàng như thế, quả thật không phù hợp với gương mặt nàng ta.

"Chuyện làm ăn nhà mình đương nhiên là mình phải quan tâm, Vương công tử gần đây có khỏe không?", Kỷ Thủy nhi cười nói.

"Rất khỏe, nếu không làm sao có sức tới thưởng thức giai nhân?".

"Nói cũng phải", Kỷ Thủy Nhi mỉm cười khoát tay với hai chưởng quỹ, lời nói và cử chỉ của nàng ta mạnh mẽ như sấm rền gió cuốn, xem ra làm ăn buôn bán rất tốt, có khi còn tốt hơn nhiều so với Tiểu Kỷ trước kia.

Tiểu Kỷ đang suy nghĩ, đột nhiên trên tay đau nhói, hóa ra là Diệp Ôn Đường đã ngủ dậy, đang dùng bàn tay không hề non mềm của cô để mài luyện mấy cái răng cửa mới mọc.

Bóc một cục kẹo dẻo nhét vào trong miệng thằng bé, Tiểu Kỷ cảm thấy lo lắng không yên, dụ dỗ Diệp Ôn Đường xong, cô bò xuống giường, định bước ra ngoài lấy chén nước uống.

Vừa mới mở cửa, một đám người áo váy xanh lè ào tới vây lấy cô, líu ríu muốn túm cô tới chỗ trang điểm.

"Cô nương", Tiểu Kỷ kêu thảm thiết: "Ta đã nói ta không diễn mà...".

"Không đủ người", Yên Chi nhướn lông mày tinh tế, "Xong ngày hôm nay, chờ xem ta xử đẹp ngươi thế nào".

Ý kiến Tiểu Kỷ chính là: hoa tươi cần có lá xanh làm nền thì mới nổi bật vẻ kiều diễm, thậm chí nếu cần thì dùng cứt trâu làm nền cũng được. Thế nên Yên Chi chính là bông hoa tươi, lấy nàng làm tâm, các cô nương khác bao gồm cả Tiểu Kỷ làm lá xanh chung quanh, điều khiến Tiểu Kỷ bất mãn nhất là tú bà cảm thấy cô là cái lá xanh nhất trong đám các cô nương, cho nên xếp cô vào đứng giữa.

Phía cánh gà.

Hóa ra Kỷ Thủy Nhi tới đây làm người dẫn chương trình, việc này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, chỉ có điều, nàng ta vừa nói vừa liếc nhìn Lộ Văn Phi, cảm giác như giữa hai người này có gian tình.

Từ chỗ của Tiểu Kỷ chỉ có thể nhìn được bốn chỗ ngồi trước khán đài, gần nhất là Lộ Văn Phi không ngừng uống rượu, Tiểu Kỷ tràn đầy hi vọng nhìn hắn, chỉ mong hắn bất cẩn sặc chết. Bên cạnh hắn là một lão già bụng phệ lạ hoắc, vẻ mặt dâm tà chẳng phải là người tốt lành gì. Cô khẽ rướn người, đầu bên kia là một công tử cũng không quen mặt, vừa nhìn đã thấy bộ dạng như một kẻ miệt mài quá sức thân thể suy kiệt, đại khái cũng không phải là kẻ tốt.

Ở giữa còn lại ba chỗ trống.

Một chỗ đương nhiên là dành cho Độc Cô Bạch, Tiểu Kỷ cảm thấy đau đầu, vậy hai chỗ còn lại... Sao cô lại có linh cảm xấu thế này?

Kỷ Thủy Nhi vẫn đang nói lời khách sáo, nhìn từ đằng sau, bộ váy áo của nàng ta thật sự rất đẹp, mấy tiểu cô nương bên cạnh cũng nhìn mà chảy nước miếng.

Mở màn là tiết mục ca múa, không khí bắt đầu nóng lên. Kỷ Thủy Nhi giới thiệu đôi chút về mấy kỹ viện trong vùng, đang nói đột nhiên khựng lại, tất cả mọi người cũng ngoái đầu nhìn theo, chắc là Độc Cô Bạch đến, Tiểu Kỷ lùi về sau, đang suy nghĩ xem nên cải trang hay giả bộ thế nào...

"Đã tới trễ, mong bà chủ Kỷ không trách".

Đào Nhi đang hỉ hả lôi kéo Tiểu Kỷ, muốn nghe cô kể lể một chút chuyện tập luyện để thỏa mãn tính hiếu kỳ. Không ngờ Tiểu Kỷ đột ngột nắm tay lại thật chặt, cứ đứng bất động.

Giọng nói này, tựa như một cái bóng đen đến từ nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn cô.

"Tiêu tỷ tỷ nói gì vậy? Tỷ tới đã là cho Thủy Nhi mặt mũi lắm rồi, mau ngồi đi".

"Ừ".

"Ơ... Vị này chính là Dạ... Công tử?".

Trong tai Tiểu Kỷ, tiếng bàn tán xôn xao còn sót lại dưới khán đài hoàn toàn biến mất, giống như mọi người đều bị đóng băng.

Bốn bề kinh diễm.

Vẻ kinh diễm này quá mức quen thuộc.

Quen thuộc đến mức trái tim đập rối loạn, muốn lui bước, muốn trốn tránh, nhưng không thoát được giây phút này.

Bên đó, Tiêu Linh cười cười ngồi xuống ghế, dung nhan tuyệt mỹ. Trước đó không lâu nàng còn muốn giết Lộ Văn Phi báo thù cho cha, thế mà bây giờ ngồi bên cạnh Lộ Văn Phi, vẫn cười nói tự nhiên. Bên cạnh tay phải của nàng, còn có một ống tay áo màu đỏ, đỏ đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.

Tiểu Kỷ chỉ liếc thoáng qua, rồi quyết tâm xoay người, để mặc Đào Nhi lôi kéo mình đi.

Chỉ sợ càng nhìn lâu, càng không nhịn được bao nhiêu ấm ức tủi khổ trong lòng bấy lâu nay.

"Chưa đủ xanh hả?", tú bà cảm thấy lạ, nhìn một đám "lá xanh" vui vẻ náo nhiệt gắn thêm lá cây lên trên trang phục diễn.

"Kỷ tỷ tỷ nói, gắn thêm nhiều nhìn chuyên nghiệp hơn".

"Chuyên nghiệp? Nghĩa là sao?", tú bà trợn mắt.

"Tụi con cũng không biết, ừm, Kỷ tỷ tỷ đang ở bên kia kìa".

Tú bà ngó sang, chỉ thấy một cái cây xanh lè, không thấy Tiểu Kỷ đâu, "Ở đâu cơ?".

"Đó đó", cô nương "lá xanh" chỉ chỉ vào "cây đại thụ" xanh lè đó.

Tú bà nhìn kỹ lại, cái cây xanh lè này quả thật có chân, đang động đậy, hơn nữa lại được hóa trang quá kỹ, cành lá dài che hết cả mặt.

"Tiểu Kỷ, ngươi đi hát bội hả?".

"Hử?", cây đại thụ mở miệng nói chuyện: "Ta toàn tâm chuẩn bị diễn mà, thôi ta đi xem Yên Chi cô nương thế nào rồi".

"Đi đi", tú bà chưa kịp hoàn hồn, mãi mới dặn thêm một câu: "Đừng có dọa Yên Chi a".

...

Đúng như dự tính, mấy cô nương lầu các khác không tính là địch thủ, cũng chỉ làm liều đi thi đấu bằng dung mạo của mình, chỉ có các cô nương của Vong Ưu Lâu, Phẩm Tú Phường, Thưởng Thúy Các là có tên đứng đầu bảng.

Lúc này Hồng Tụ đã trình diễn xong màn khiêu vũ, Thanh Thanh đang vẽ tranh, vừa vẽ vừa ngâm thơ, phía dưới có không ít thư sinh rung đùi đắc ý, hô to khen ngợi.

Tú bà đứng sau cánh gà khinh thường hừ lạnh, văn văn thơ thơ thì có ích gì, vào đến cửa kỹ viện rồi, không phải cũng đều lên giường cả sao.

Rốt cuộc Thanh Thanh cô nương diễn xong bước xuống đài. Tú bà bắt đầu căng thẳng, nhìn tới sáu chỗ ngồi phía trước sân khấu, không khỏi sửng sốt.

Một vị bạch y công tử mới vừa ngồi xuống, nhìn người này...còn xinh đẹp hơn con gái. Mấy người còn lại trên ghế là ai a? Không nói đến Tiêu Linh sắc đẹp mị người, mà nói tới mấy vị công tử ngồi bên cạnh nàng, nhất là vị công tử vận áo đỏ, chẳng lẽ là thần tiên hạ phàm sao?

Đây mà là thi chọn hoa khôi sao? Rõ ràng là thi chọn mỹ nam...

Một trận sương mù phun lên. Tú bà hoàn hồn, căng thẳng nhìn lên đài.

Để tạo ra hiệu ứng mờ ảo như giấc mộng, khổ thân một tiểu nha đầu ngồi dưới khán đài liều mạng quạt khói lên.

Nhiều khói hương như vậy, tốn không ít bạc đâu nha, tú bà khóc ròng.

Người phía dưới chưa từng nhìn thấy tiết mục sáng tạo thế này, tất cả đều chú tâm, mở to mắt chăm chăm nhìn lên đài.

Đột nhiên, xuất hiện... một cái cây.

Mọi người đổ mồ hôi, cái cây này giật giật, lặc lè bước sang bên cạnh. Sau khi cái cây này di chuyển sang một bên, mọi người lại nhìn thấy "mặt" của một cái cây đại thụ khác, mắt nhỏ miệng rộng, không xấu nhưng cũng tuyệt đối không đẹp.

Cái cây đại thụ không xinh đẹp đó lắc lắc vòng eo cứng ngắc, cố gắng xây dựng không khí chốn bồng lai tiên cảnh.

Phía dưới đã có người không nhịn được, bàn tán xôn xao, cây đại thụ trên sân khấu cố gắng lắc đến nỗi sắp gãy thắt lưng.

Đột nhiên vang lên một tiếng đàn u oán, giai điệu xé rách màn sương mù, du dương triền miên.

Yên Chi vận một bộ áo lụa thanh nhã, trên mặt đeo mảnh lụa trắng, ngồi trong lớp sương mù, nhẹ nhàng khảy đàn, như một nàng tiên không hề biết đến khói lửa thị phi trần thế.

Tiểu nha đầu phía dưới quạt thật mạnh một cái, làn gió cuốn qua, mảnh lụa trắng che mặt Yên Chi nhẹ nhàng rơi xuống, nàng ưm một tiếng, âm đàn bỗng dưng im bặt. Giống như vừa muốn tiếp tục nhưng vừa ngượng ngùng, dáng vẻ mờ ảo mà luống cuống, da thịt không hề son phấn mà vô cùng mịn màng, cõi đời này còn có gì mỹ lệ như thế nữa đâu?

A, rất muốn bước lên nhặt mảnh lụa trắng cho nàng, khi đưa trả thuận tiện nắm chặt bàn tay nhỏ bé kia, dù chết cũng đáng.

Những suy nghĩ như thế bắt đầu nảy nở dưới khán đài, nhưng không có ai dám gây ra tiếng động, tất cả mọi người đều nhìn đến ngây ngẩn.

Ngoại trừ vị công tử diện áo đỏ.

Từ khi bắt đầu ngồi xuống ghế, vị công tử đó vẫn giữ nguyên vẻ mặt mệt mỏi chán chường.

Chỉ hững hờ liếc nhìn một cái. Ánh mắt lạnh nhạt. Lộng lẫy phong hoa.

*****

Sương mù dày đặc trong bóng đêm, tiếng đàn Yên Chi theo gió, khiến người ta say lòng.

Lão già bụng phệ gọi là Phùng lão gia, vị công tử miệt mài quá sức gọi là Vương thiếu gia, hai người đều bày ra vẻ mặt "không phải Yên Chi thì không cưới". Còn vị bạch y công tử bên cạnh lại cứ nhìn Yên Chi chằm chằm, thoạt nhìn có vẻ rất chuyên chú, khóe miệng cong lên một nụ cười hoa mỹ lạ thường.

Nhưng nhìn kỹ lại thì không giống như đang ngắm Yên Chi.

Ngay cả Lộ Văn Phi ngồi gần nhất, cũng chỉ cúi đầu uống rượu, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Linh bên cạnh.

Tim tú bà nhảy loạn xạ trong lồng ngực, nếu như tối nay thành công... Vong Ưu Lâu chắc chắn sẽ vang danh tứ hải. Nhưng mấy vị đại gia trên khán đài... Hình như không có hứng thú a?

Thắt lưng của Tiểu Kỷ... sắp gãy đến nơi rồi.

Sao mấy cái cành cây này cứ làm khó cô vậy, không cẩn thận chút là bị đâm vào mắt.

Hơn nữa, cô cũng không dám nhìn xuống dưới khán đài, liếc một cái cũng không dám liếc. Chỉ nhìn trừng trừng xuống mũi chân mình, trong lòng lẩm bẩm "mau kết thúc đi", cô sẽ lập tức ôm Diệp Ôn Đường bỏ trốn, không bao giờ dám mò đến đây nữa.

Tên nào nói câu nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, tên nào, tên nào nói... Cô khóc ròng, sớm biết thế này, có đánh chết cũng không trốn ở Tô Châu.

Khúc nhạc của Yên Chi đã sắp đến hồi kết, Tiểu Kỷ thở phào một cái.

Kết thúc thuận lợi, mấy cây đại thụ xếp thành một hàng, nhẹ nhàng khom người chào.

Lúc đứng dậy, vì Tiểu Kỷ không muốn gây sự chú ý, đành phải ngẩng đầu giống mọi người, cố ý tránh né không nhìn đến vị công tử áo đỏ hoa lệ, người nào đó hình như cũng bị sắc đỏ của chính mình làm lóa mắt nên không nhận ra. Tiểu Kỷ cười cười, liếc mắt một cái, liền nhìn thấy ánh mắt biết cười của Độc Cô Bạch, trong lòng thót lên, chợt nhận ra đằng sau lưng hắn bỗng xuất hiện hai người.

Một người thanh tú, một người cương nghị, vẻ mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Trong lòng cô chấn động, lập tức quên mất mình đang ở trên sân khấu, thân thể run rẩy không đứng vững lảo đảo đụng phải nha đầu bên cạnh, nha đầu kia cũng bị đám cành lá trên người làm cho mất thăng bằng, ngã sang nha đầu kế bên, thế là mấy cái "cây" trên sân khấu lần lượt đổ rạp như quân cờ domino.

Dưới khán đài ồ lên, loáng thoáng có tiếng tú bà tức giận mắng mỏ, trong lúc hỗn loạn, Tiểu Kỷ muốn bỏ chạy, lại bị Đào Nhi kéo lại gạt hết những cành cây che mặt ra, ân cần hỏi: "Cô có sao không?".

Tiểu Kỷ thậm chí không còn tâm trạng để nghe ai nói gì, mấy cành cây ngụy trang bị gỡ xuống, cô có cảm giác như một đứa trẻ sơ sinh trần truồng bị người ta nhìn ngắm.

Màu đỏ... Là một màu rất bắt mắt.

Muốn làm ngơ cũng thật khó.

Người ấy vẫn ngồi ở đó, không xa, nhưng lại là khoảng cách cả đời.

Người diện áo đỏ rướn người định đứng lên, Tiêu Linh nhẹ nhàng cầm tay hắn, dịu dàng nói: "Kiếm Ly?".

Dạ Kiếm Ly nhìn chằm chăm lên sân khấu, gần như ngây dại, rồi khóe miệng nhẹ nhàng run rẩy.

Lộ Văn Phi cười nhẹ, còn bạch y công tử kia không biết đã bỏ đi đâu mất từ bao giờ.

Mấy vị công tử này rốt cuộc là bị cái gì vậy? Tú bà không hiểu được, mới vừa rồi chẳng ai có hứng thú, đến lúc diễn xong người nào cũng kích động...

Cô bỏ chạy.

Từ khán đài đến cửa sau khách điếm chỉ mười mấy bước ngắn, sao bây giờ lại trở nên xa xôi thế này?

Trong đầu cô quanh đi quẩn lại một suy nghĩ, muốn mặc kệ không nghĩ tới nữa mà không quên được, mãi đến khi chạy vào trong phòng mình, cô mới cảm thấy an ổn được một chút.

Tiểu Kỷ lấy đồ đánh lửa ra đốt nến lên, ngọn lửa vừa bùng lên, lập tức phụt tắt. Cửa sổ bỗng dưng mở tung ra, cô kinh hãi lùi về phía sau, một bóng người nhảy vào trong phòng, chân chưa chạm đất đã vội vàng la toáng lên: "Lão Đại! Lão Đại!".

"Tiểu... Liên...", đồ đánh lửa trong tay rơi xuống đất, Tiểu Kỷ che miệng, ráng nín nhịn không khóc thành tiếng, "Thật sự... Là ngươi...".

Cô ôm lấy Tiểu Liên, đôi mắt đầy nước dưới ánh trăng mờ ảo nhìn thấy lão Trương vịn Độc Cô Bạch nhảy vào từ cửa sổ. Ánh nến sáng lên, Tiểu Kỷ kích động đến mức không biết nên làm thế nào cho phải, cứ lẩm bẩm: "Các ngươi không có chuyện gì... Các ngươi quả thật đã trở về...".

"Là Hoàng Thượng dẫn chúng ta tới", Tiểu Liên vui vẻ nói: "Lão Đại, chúng ta đi tìm cô thật cực khổ".

"Ta...", Tiểu Kỷ cúi đầu nức nở, "Ta...".

"Năm đó ngươi đáp ứng ta, chúng ta sẽ cùng nhau sống vui vẻ", lão Trương đột nhiên thản nhiên nói: "Thôn trưởng, chúng ta giống như năm đó, lúc này đây, hãy bắt đầu lại một lần nữa".

"Thật xin lỗi", Tiểu Kỷ khóc ô ô, "Ta chỉ...".

"Hòa Nhan".

Cô không ngẩng đầu lên, "Ngươi có khỏe không?".

"Ừ", Độc Cô Bạch ôn hòa nói: "Nhưng nàng thì không khỏe".

"... Ách, ta có ăn có ngủ, sao mà không khỏe?", Tiểu Kỷ miễn cưỡng cười cười, vẫn không biết phải đối mặt với Độc Cô Bạch như thế nào, đột nhiên nhớ tới Diệp Ôn Đường, vội vàng chạy vào trong phòng, ôm đứa bé ra ngoài.

"Dễ thương không?", cô ôm như ôm báu vật, quơ quơ khoe với mọi người.

Ba người còn chưa kịp nói gì, cửa phòng "ầm" một tiếng bị đá văng ra.

Một đám bà tám liều mạng muốn xem náo nhiệt thò đầu vào trong phòng, cô vội vàng lui về phía sau, tiếng ồn đánh thức Diệp Ôn Đường đang ngủ say, lập tức khó chịu òa ra khóc.

Tiểu Kỷ nổi giận, xoay lại mắng: "Nhìn cái gì mà nhìn!".

Đám nhiều chuyện vội vàng rụt đầu lại, buồn cười nhưng không dám cười.

Tiêu Linh lạnh lùng đứng ngoài cửa, nhẹ giọng nói: "Đó chính là cô gái mà chàng ngày đêm mong nhớ, cô ta chẳng những lăn lộn vào chốn thanh lâu phong trần, mà còn có thêm một đứa nghiệt chủng".

Nghiệt chủng.

Đầu óc Tiểu Kỷ nóng lên, tức giận nói: "Con mẹ cô nói ai hả?".

Tiêu Linh mặc dù xuất thân giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng cũng là danh môn khuê tú, vậy mà bây giờ có người đứng trước mặt mình văng tục, Tiêu Linh giận đến nỗi gương mặt đỏ bừng.

"Cô... Cô dám...".

Tiểu Kỷ không thèm để ý đến Tiêu Linh, chỉ lo lắng nhìn người bên cạnh nàng.

Dạ Kiếm Ly nhìn Diệp Ôn Đường, rồi nhìn sang Độc Cô Bạch đứng bên cạnh.

Dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, cũng có mấy nét giống nhau.

Tiểu Kỷ đã sắp hít thở không thông, nhìn Dạ Kiếm Ly gần như vậy, mới phát hiện ra hắn tiều tụy đến mức nào, có lẽ là nội thương còn chưa khỏi hẳn, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô héo, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng nhìn thế nào cũng giống một bông Hồng Liên rực rỡ ấm áp nở rộ.

Ngày này rốt cuộc đã đến.

Trong lòng cô luôn biết rõ, chỉ có điều cô luôn cố gắng né tránh.

"Chàng nói sau khi nhìn thấy mặt cô ta một lần rồi sẽ đi theo ta, bây giờ chàng đã thấy rồi đó", Tiêu Linh cười một tiếng, "Kiếm Ly, chúng ta đi thôi".

Dạ Kiếm Ly ngây ngẩn, giống như đầu óc đang đi ăn tiệc ở chốn nào, một lúc lâu sau mới xoay người, cúi đầu nói: "Ta tìm nàng lâu như vậy... Lại còn vẽ một bức họa nàng, luôn mong rằng sau khi nàng nhìn thấy, nàng sẽ tới tìm ta... Nhưng nàng không có gì để nói với ta sao?".

Tiểu Kỷ há miệng, muốn trả lời, nhưng lại không nói được gì.

Dạ Kiếm Ly xoay lưng về phía cô, tóc đen xõa dài.

"Nàng nói, tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết".

Cô nắm chặt năm ngón tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

"Nàng nói, chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão".

Không ngờ huynh ấy vẫn còn nhớ rõ.

Dạ Kiếm Ly quay đầu lại, mắt phượng lạnh lẽo như được ngâm trong băng tuyết, cái nhìn đau đớn đến thấu xương.

"Nàng đã nói, vì sao không giữ lời?".

Giống như một nhát dao cứa vào nỗi đau sâu nhất trong lòng.

Ta đã nói, đương nhiên là sẽ giữ lời.

Mặc dù tính ta hay quịt nợ, hay thất hứa, nhưng chỉ cần huynh còn sống, còn có thể đứng đó, ta bất chấp tất cả.

Tiểu Kỷ ôm đầu gối ngồi bên cửa sổ, Lộ Văn Phi đang đánh cờ với Yên Chi, bên cạnh là mấy cô nương vây lại xem.

Cuộc thi tuyển hoa khôi đã qua hơn nửa tháng, đương nhiên là Yên Chi đoạt giải nhất, tú bà cũng vui vẻ đến mức mặc kệ Tiểu Kỷ lười biếng. Độc Cô Bạch vẫn còn bệnh nhẹ, phải trở về kinh thành. Lão Trương và Tiểu Liên ở lại khách điếm Kỷ gia, kể từ khi bọn họ biết được Tiểu Kỷ và Lộ Văn Phi trúng Sinh Tử Tương Hứa, người nào đó càng ngày càng càn rỡ, vì hắn biết rõ Túc Sát không dám làm gì hắn nữa.

"Dạ công tử và Tiêu cô nương mấy hôm nữa sẽ thành hôn", Lộ Văn Phi nhẹ nhàng nói với Yên Chi: "Trai tài gái sắc, ông trời tác hợp".

Yên Chi cười dịu dàng, "Cũng chỉ có Tiêu cô nương mới xứng với một người tựa thiên tiên như vậy".

"Cô nương nói rất đúng", Lộ Văn Phi nói bóng nói gió: "Nhưng mà cô nương nhìn Tiểu Kỷ kìa, vẫn còn đang mơ xuân thu đại mộng".

"Ngài nói Tiểu Kỷ muốn gả cho Dạ công tử sao?" Đông Tuyết không rõ là thông minh hay là chậm hiểu, ngạc nhiên nói.

Lập tức, giống như vừa nghe được một câu chuyện hài buồn cười nhất trên đời, mấy cô nương xung quanh cười rộ lên.

"Tiểu Kỷ? ...".

"Ngươi nói đùa sao...".

"Yên Chi cô nương nhà chúng ta may ra còn có cơ hội...".

"Ha ha ha, cóc mà muốn ăn thịt thiên nga".

"Tiểu Kỷ a, ngươi nói gì xem...".

Tiểu Kỷ cũng cười rộ lên với mọi người, càng cười càng lớn tiếng, một lúc lâu sau chỉ còn một mình cô tiếp tục cười.

"Ừ", cô cười khổ, "Ta muốn gả cho huynh ấy".

Mọi người lại cười vang.

Yên Chi mở miệng, lại không nói gì.

Chẳng lẽ chỉ có một mình nàng nhìn thấy sao?

Đằng sau nụ cười kia, là nỗi đau tê tâm liệt phế.

Crypto.com Exchange

Chương (1-52)