Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 70

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 70
Cô cũng là điều tốt đẹp nhất của cậu
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Buổi học thêm chỉ có một tiết tự học buổi tối, bốn mươi lăm phút, mà từ lúc chuông vào lớp vang lên, Tạ Ứng đã bắt đầu chờ tan học.

Bây giờ cậu chẳng còn tâm trí làm bài, ánh mắt dừng trên màn hình điện thoại, mãi không rời đi, đó là bức ảnh chiếc cốc nước Ninh Miên chụp. Lúc cậu đưa cho cô vẫn còn hơn nửa cốc, mà trong ảnh thì chỉ còn lại một chút xíu.

Khóe môi Tạ Ứng cong lên, liếc nhìn Ninh Miên ở góc trên bên trái, cốc nước của cô không phải loại trong suốt.

Vì là học thêm năm cuối, Ninh Chiêm không đến trường, Ninh Miên cũng tiện nói với tài xế hôm nay không cần đến đón. Nhưng thực ra, cô chỉ muốn lén cùng Tạ Ứng trải qua một ngày lễ nhỏ. Cô nghĩ rất đơn giản, không cần làm gì đặc biệt, hai người chỉ cần ăn chút gì đó, đi dạo linh tinh một lúc, rồi về nhà trước giờ giới nghiêm là được.

Cuối cùng cũng chờ được đến lúc tan học, Tạ Ứng thu dọn đồ đạc. Các bạn trong lớp ngầm hiểu ý nhau, rất nhanh đã rời đi hết. Ninh Miên nhét cuốn sách cuối cùng vào balo, Tạ Ứng đã ngồi sẵn trên bàn gần cửa, hai chân duỗi lười biếng, quay đầu nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười.

Cậu đã nhận được quà Ninh Miên tặng, và cũng chuẩn bị quà cho cô.

Chỉ là hơi nhiều đồ, đều được gửi lần lượt về Thanh Thủy Uyển.

Ninh Miên đeo balo, ngẩng đầu lên, còn chưa kịp đi đến bên Tạ Ứng thì đã thấy Ninh Chiêm đẩy cửa bước vào. Cô nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, rõ ràng cô đã nói hôm nay không cần đến đón rồi.

Đương nhiên Ninh Chiêm biết hôm nay là ngày gì, nhất là sau khi ngủ dậy, lại biết Ninh Miên không cho tài xế đến đón, không cần suy nghĩ cậu cũng đoán được nguyên nhân.

Hơn nữa, Ninh Miên còn ở trong nhóm chat.

Ninh Chiêm thừa nhận, cậu muốn Ninh Miên vui vẻ hạnh phúc. Khi cô ở bên Tạ Ứng, quả thật tâm trạng tốt hơn. Nhưng cậu không thể chấp nhận... nếu tối nay Ninh Miên và Tạ Ứng mà... nếu họ ⓗ-ô-𝖓 nhau, thì chẳng phải Tạ Ứng đang xơ múi của Ninh Miên sao? Ninh Chiêm không muốn Tạ Ứng được lợi lớn như vậy.

Cậu cố tỏ ra bình tĩnh, giải thích: "Chị, em tiện đường thôi, ở gần đây."

Ninh Miên không biết nói gì: "...Ừ."

"Em không cố ý đến đâu, chỉ là đoán giờ này lớp 12 tan học." Thực ra đã đứng canh ở cổng trường cả tiếng, Ninh Chiêm nói dối: "Thấy lớp chị còn chưa tắt đèn nên vào xem thử."

Tạ Ứng liếc cậu một cái.

Ninh Chiêm biết hiện tại Ninh Miên có dấu hiệu yêu đương mù quáng, nuốt nước bọt, áp dụng mấy chiêu học được trên mạng mấy hôm trước: "Chị, có phải em làm phiền hai người không? Nếu có... thật ra em cũng có thể đi một mình."

Ninh Miên không chịu nổi kiểu này của Ninh Chiêm, ý định bảo cậu về trước lập tức tan biến.

Tạ Ứng tựa sang một bên, cười nhạt: "Không sao, cậu đi cùng bọn anh đi."

Ninh Chiêm khẽ trừng Tạ Ứng một cái. Thực ra cậu hoàn toàn có thể kéo Ninh Miên về nhà: "Không cần đâu, anh không ngại à?"

"Anh không ngại." Tạ Ứng buồn cười, có vài chuyện đúng là không tiện, nhưng cậu cũng không muốn làm Ninh Miên khó xử: "Bọn anh cũng đâu làm gì, chỉ đi ăn lẩu thôi. Không phải lần trước cậu nói với anh, chị cậu thích ăn lẩu sao."

Ninh Chiêm có cảm giác tự bê đá đập chân mình.

Ba người cùng rời khỏi tòa nhà dạy học. Ninh Miên đi ở giữa, tuy ngoài mặt Ninh Chiêm đã không còn tỏ địch ý với Tạ Ứng, trông có vẻ hòa hợp, nhưng không khí ít nhiều vẫn có chút gượng gạo.

Ninh Chiêm đi bên cạnh Ninh Miên, ánh mắt lén nhìn tay của hai người.

Rất tốt, vẫn giữ khoảng cách.

"Tiểu Chiêm." Tạ Ứng nhìn ra bên ngoài, trời lạnh, chiếc khăn vừa cất đi lại được cậu lấy ra: "Bên ngoài lạnh đấy, hay là cậu đeo tạm khăn của anh một lúc?"

Ninh Chiêm biết ngay chiêu này.

"Khăn này là chị cậu..."

Chưa kịp nói "tự tay đan", cánh tay Tạ Ứng đã bị Ninh Miên kéo lại, cô lắc đầu.

Tạ Ứng cười cười, không nói tiếp. Ninh Chiêm cũng dừng bước, xoay balo ra phía trước. Ninh Miên vốn đã thấy lạ, hôm nay Ninh Chiêm không đi học mà còn cố tình mang balo theo.

Kéo khóa ra, Ninh Chiêm lôi ra một chiếc khăn màu đen tuyền.

Chiếc khăn này hơi khác của Tạ Ứng, rất thô, chỗ thì lỏng chỗ thì chặt, đường đan không đều, nhìn cực kỳ vụng về.

Ninh Miên sững lại, lập tức muốn đổi người nắm tay.

"Không cần, tôi cũng có khăn." Ninh Chiêm nhanh chóng quàng lên cổ, quấn mấy vòng, còn cố ý đi thêm vài bước để Tạ Ứng nhìn rõ: "Mấy hôm trước chị tôi đan cho tôi đó, màu đen tuyền, đẹp không?"

Tạ Ứng nhướng mày, tự dưng thấy màu này hơi quen.

"Chị của tôi ấy à, chuyện gì cũng nghĩ đến tôi. Trước giờ chưa từng đan khăn, nhưng vì tôi muốn nên mới làm." Ninh Chiêm khéo léo che đi chuyện là mình giành lấy, tiếp tục nói: "Dù tay nghề không tốt lắm, nhưng cũng là tấm lòng của chị tôi. Còn cái của anh nhìn là biết không phải chị tôi đan rồi."

Ninh Miên: "..."

"Nói thật nhé, anh có biết cô bán len ở cổng trường không? Trong tiệm có cả đống khăn, trong đó có một cái giống hệt của anh luôn." Ninh Chiêm biết Ninh Miên không đủ thời gian, đã đi tìm mấy cửa hàng mới thấy được cái khăn giống vậy, còn chụp lại, cố ý đưa cho Tạ Ứng xem: "Chính là cái này. Nhưng cũng phải thôi, sau khi đan xong khăn cho tôi, chị tôi đâu còn đủ thời gian nữa."

Ninh Chiêm liếc sắc mặt Tạ Ứng, lập tức đắc ý ra mặt, vỗ vỗ chiếc khăn của mình: "Haiz, không biết bao giờ chị tôi mới rảnh, để anh cũng có thể có một chiếc khăn của riêng mình nhỉ."

Người ta nói ba người phụ nữ là một vở kịch, Ninh Miên cảm thấy hai người đàn ông cũng chẳng kém.

Ba người đi đến trước cửa trung tâm thương mại, gần như cả đoạn đường đều im lặng. Ninh Miên thấy ngượng đến mức, trên đường đi cô có ít nhất một nửa thời gian muốn kéo Ninh Chiêm về trước.

"Bạn gái à, sao cậu lúc nào cũng vậy?" Nhân lúc Ninh Chiêm đi lên phía trước lấy số, Tạ Ứng mới có cơ hội nói riêng vài câu với Ninh Miên: "Đồ tự tay đan thì cho em trai, còn đồ người khác đan thì cho...? Hay là thư tình trước đây cũng vậy, phần của cậu đều là viết cho người khác?"

Mặt Ninh Miên lập tức đỏ bừng.

Lúc ấy cô học rất lâu mà vẫn đan không đẹp, đúng lúc Ninh Chiêm đột nhiên vào phòng, cô còn chưa kịp giấu cuộn len đi.

Không hiểu sao, Ninh Chiêm lại nói muốn một chiếc khăn, còn bảo dạo này mình thích màu đen, cứ nhìn chằm chằm chiếc khăn cô đan hỏng trong tay. Chỉ vài câu làm nũng, Ninh Miên đã không chịu nổi, do dự hai mươi phút, cuối cùng cũng đồng ý Ninh Chiêm, đan xong sẽ đưa cho cậu.

Nếu biết Ninh Chiêm lấy để khoe với Tạ Ứng, cô nhất định sẽ không cho.

Ninh Miên chỉ có thể phản bác một câu: "Không phải, tớ... tớ chưa từng... viết thư tình cho ai cả."

Từ trước đến giờ toàn là người khác viết cho cô.

Sợ Tạ Ứng ghen, Ninh Miên lại không dám nói thêm câu này: "Nếu cậu muốn... tớ cũng có thể viết cho cậu, cậu có muốn không?"

Tạ Ứng sững lại một chút, rồi bật cười.

Giọng nói của Ninh Miên quá nghiêm túc. Tạ Ứng chợt nhớ lời Ninh Chiêm từng nói, với những người cô để tâm, cô luôn không kiềm được mà chiều theo. Cậu chỉ tiện miệng nhắc một câu, chẳng hề để trong lòng, vậy mà Ninh Miên lại coi đó là chuyện quan trọng.

"Khăn đó đúng là tớ đan hỏng rồi, tớ không giỏi cái này." Ninh Miên chột dạ giải thích: "Tiểu Chiêm lại cứ muốn, nên tớ mới... Đợi sau thì thời gian không kịp, tớ lại muốn tặng cậu quà, bọn họ nói nếu tặng khăn thì sẽ..."

Có thể ở bên nhau lâu dài, sẽ không rời xa. Nghĩ đến mấy lời đó, Ninh Miên thấy hơi buồn cười. Bình thường cô không tin mấy chuyện này, vậy mà đặt lên Tạ Ứng lại trở nên mê tín như thế.

Cô chỉ lén nhìn cậu một cái, không nói thêm nữa.

Trái tim Tạ Ứng lại mềm xuống.

Ninh Chiêm lấy số xong quay lại, lập tức cảm nhận được bầu không khí giữa hai người đã dịu đi.

Mới chưa đến năm phút, họ định làm gì chứ? Cũng đâu thể ngay giữa chốn đông người mà... Còn biết xấu hổ không vậy.

Ba người tìm chỗ ngồi. Lần này Ninh Chiêm không ngại ngùng nữa, trực tiếp ngồi chen giữa hai người, làm một cái bóng đèn to đùng. Khăn trên cổ hơi nóng, Ninh Chiêm tháo xuống nhưng vẫn cầm trên tay, còn cố ý nghiêng về phía Tạ Ứng, như muốn chọc cậu khó chịu.

Ninh Miên từ trước đã nhận ra Tạ Ứng có chút không vui vì chuyện này, hơi lo lắng, kéo tay Ninh Chiêm lại: "Tiểu Chiêm, đưa chị cái này đi, chị cất vào balo cho em."

Ninh Chiêm tranh thủ nói thêm: "Em không, em muốn cầm trong tay. Đây là lần đầu tiên chị đan khăn tặng người khác mà."

Ninh Miên im lặng một chút, ánh mắt vô thức nhìn sang Tạ Ứng.

"Cái khăn này có tính thiết kế lắm đấy, nhìn chỗ này này, còn đan thêm..." Lúc này Ninh Chiêm mới trải ra xem kỹ, chiếc khăn đen tuyền, trên đó còn có một nửa chữ X, "Nửa này là ý gì?"

Tạ Ứng liếc qua, rất tự nhiên: "Là chữ viết tắt tên anh."

Tạ Ứng thật sự không có ý khiêu khích, nhưng đã bị hỏi thì cũng không tiện không trả lời.

"Anh... sao anh biết là XY? Chị tôi còn chưa đan xong mà. Lỡ đâu là..." Ninh Chiêm cố nghĩ một lý do, nhưng phát hiện chẳng có cái nào hợp lý: "Thôi, tôi không nói nữa."

Một lần nữa, Ninh Chiêm cảm thấy mình bị bỏ rơi.

Cậu cúi đầu, ⓢ1ế_т 𝖈_𝒽_ặ_🌴 chiếc khăn trong tay, nhìn phần sợi trắng chưa tháo hết. Có lẽ vì vội đan xong cho cậu, Ninh Miên còn chưa kịp gỡ sạch, vẫn để lại dấu vết vốn thuộc về Tạ Ứng.

Bao nhiêu năm nay, dường như Ninh Miên chỉ thuộc về riêng cậu. Mọi chuyện đều nghĩ cho cậu, mọi việc đều lấy cậu làm trung tâm. Không biết từ lúc nào, điều đó đã không còn nữa.

Tạ Ứng cười, lấy chiếc khăn trong tay Ninh Chiêm, đổi lại bằng chiếc của mình: "Không sao đâu, Tiểu Chiêm, thật đấy. Cậu đeo cái này của anh đi, anh đổi với cậu. Cái này cũng đẹp mà."

Ninh Miên giật mình, nhìn về phía Tạ Ứng.

Tạ Ứng cong môi cười, giơ tay xoa đầu Ninh Chiêm: "Thật mà, ít nhất cái này không có tên."

Ninh Miên: "..."

Ninh Chiêm: "..."

Không ai ngờ Tạ Ứng lại nói câu đó. Ăn xong bữa, sắc mặt Ninh Chiêm mới miễn cưỡng khá hơn một chút. Trên cổ cậu đã đổi thành một chiếc khăn màu đỏ. Thấy trạng thái cậu không tốt hơn, Ninh Miên còn định đi về cùng.

Gọi taxi, Ninh Chiêm vừa ngồi vào, Tạ Ứng đã đóng cửa xe lại.

Ninh Miên sững người: "Tớ phải về cùng Tiểu Chiêm."

Ninh Chiêm ngồi ở ghế sau, mặt xám như tro, gần như không có phản ứng gì. Tạ Ứng gõ nhẹ lên cửa kính, ra hiệu cho tài xế hạ cửa sổ xuống một chút. Tạ Ứng biết nhà Ninh Miên ở hướng nào, trực tiếp đọc địa chỉ, rồi vẫy tay: "Tiểu Chiêm."

Ninh Chiêm miễn cưỡng ngẩng mắt lên.

"Anh đưa chị cậu đi hẹn hò một lát, cậu không ngại chứ?"

Ninh Miên quay đầu, không biết nên dùng biểu cảm gì đối diện với Ninh Chiêm, ở sau cửa xe liều mạng kéo tay Tạ Ứng một cái.

Tạ Ứng biết Ninh Chiêm đang bị sốc, nhưng không ngờ đến mức này rồi mà lần nào cũng có phản ứng mới, cười cười nói tiếp: "Về nhà nhớ nhắn cho anh với chị cậu một tiếng, đừng để bọn anh lo. Yên tâm, lát nữa anh sẽ đưa chị cậu về."

Ninh Miên nhìn chiếc xe cứ thế chạy đi, Ninh Chiêm thậm chí không nói với cô một câu nào.

"Không sao đâu, Tiểu Chiêm không để ý đâu." Tạ Ứng biết lúc này đầu óc Ninh Chiêm không xử lý nổi gì nên mới hỏi vậy, lại nói: "Hơn nữa, lúc nãy tớ đã nhận quà của cậu rồi, còn quà của tớ... cậu không muốn nhận à?"

Hai người cùng ngồi xe đến Thanh Thủy Uyển. Nửa năm sau này, Tạ Ứng gần như không sắp xếp lịch tập luyện dày đặc nữa, thêm việc Ninh Miên chuyển đi, số lần cậu đến đây cũng ít hẳn.

Ninh Miên ngồi trong xe, cúi đầu nhìn đầu gối. Thật ra cô chưa từng dám nghĩ Tạ Ứng cũng sẽ chuẩn bị quà cho mình.

Cô từng có chút mong chờ, nếu cô tặng khăn cho cậu, thì cậu sẽ tặng lại cô món quà như thế nào.

Lúc ăn tối, dù có Ninh Chiêm ở đó, cô vẫn luôn nghĩ về chuyện này. Ba người ngồi ăn cùng nhau, đến khi Tạ Ứng trả tiền xong, Ninh Miên còn nghĩ bữa ăn này có lẽ chính là quà đáp lễ của cậu.

Dù sao, cô cũng đâu có tặng cậu món gì quá đắt tiền. Như vậy cô đã rất mãn nguyện rồi.

Nhưng Tạ Ứng không để cô rời đi.

Hai người xuống xe, Tạ Ứng bảo cô nhắm mắt lại. Một cách rất tự nhiên, cậu nắm lấy ngón tay cô.

Bàn tay còn lại che trước mắt cô, tầm nhìn chìm trong bóng tối. Lúc này, cảm giác lại trở nên rõ rệt vô cùng, cậu nắm tay cô, Ninh Miên cảm nhận được mạch 〽️.á.⛎ mình co lại rồi giãn ra từng chút một. Cánh cổng sắt bị đẩy mở, bàn tay trước mắt buông ra, ánh sáng yếu ớt xuyên qua mí mắt, rồi cô từ từ mở ra.

Dưới ánh đèn vàng ấm, trên sân khấu vốn chất đầy thiết bị giờ là cả một đống quà, tròn mười bảy món, tất cả đều được gói gọn gàng.

"Thích không?" Tạ Ứng nghiêng người, mỉm cười nhìn cô: "Lần đầu đón Valentine, lại không có kinh nghiệm tặng quà con gái, không biết thế này có đủ không."

Ánh mắt Ninh Miên vẫn còn ngơ ngác: "Nhưng chỉ là một ngày Valentine thôi, tớ cũng chỉ tặng cậu một món."

"Tớ biết, thì sao chứ?" Tạ Ứng nói rất tự nhiên: "Nếu từ nhỏ tớ đã quen cậu, thì mỗi năm Valentine tớ đều tặng cậu, tớ sẽ theo đuổi cậu từ bé. Những cái này chỉ là bù lại thôi."

Ninh Miên sửng sốt.

Không phải cô chưa từng được người khác đối tốt. Ninh Chiêm và Vân Sơ đều đối xử với cô rất tốt, mỗi năm sinh nhật đều tặng quà, kể cả bây giờ bạn bè cũng sẽ trao đổi quà với nhau.

Nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở trao đổi.

Cô chưa từng thật sự có được quá nhiều thứ. Mỗi lần nhận được gì, đều sẽ có sự đáp lại tương xứng. Trong thế giới của cô, điều đó là bình thường, người khác đối xử với cô thế nào, cô sẽ đối xử lại như vậy, giữ một khoảng cách không gần không xa, không để bản thân quá chìm đắm, cũng không để mình bị tổn thương quá nhiều.

Nếu Tạ Ứng chỉ nhận quà của cô mà không trả lại, cô cũng không thấy gì. Nếu cậu chỉ tặng lại một món, cô đã thấy cậu rất tốt rồi. Nhưng Tạ Ứng không chỉ muốn như vậy. Cậu đang bù đắp, cho những khoảng thời gian cậu muốn tham gia vào cuộc đời cô, nhưng đã bỏ lỡ.

Ninh Miên 🌜●ắ●n ⓜ●ô●𝖎, không biết phải nói gì.

Tạ Ứng kéo cô ngồi xuống bên cạnh, tiện tay lấy một món quà đưa cho cô: "Mở thử xem?"

Ninh Miên cúi đầu, chậm rãi bóc ra.

"Tớ cũng quên trong đó là gì rồi, để tớ xem." Tạ Ứng nhìn theo, rồi hiểu ra: "Dây chuyền thiên thạch, quà Valentine năm cậu mười sáu tuổi tớ tặng cậu."

"Lúc ấy... tớ lại cãi nhau với gia đình một lần nữa. Mẹ tớ nhét tớ vào trường Minh Đức. Lúc đầu tớ còn trèo tường trốn ra, có lần trốn học, tớ đi lang thang khắp trường một mình, sân vận động, cửa sân thượng, khu nhà nghệ thuật thể chất đều là những chỗ tớ hay đến. Cậu có biết trường mình có một nhà vệ sinh nữ bỏ hoang không?" Tạ Ứng dừng lại một chút rồi cười: "Tớ bị quản chặt quá, không còn cách nào, từng trốn ở đó để khỏi phải vào lớp."

Ninh Miên chợt nhớ hồi lớp 10, rất nhiều người đồn cái nhà vệ sinh đó có ma, còn rủ nhau đi khám phá.

Có lần giáo viên bảo cô qua đó kiểm tra, đừng để học sinh tin mấy chuyện linh tinh. Cô một mình đi qua, thật sự nghe thấy tiếng nhạc bên trong, cũng giật mình.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà bật cười.

"Sau đó tớ gần như không đến trường nữa, đi hát ở quán bar để tự nuôi sống bản thân. Bài hát đầu tiên của bọn tớ, nói ra cũng thú vị, liên quan đến ký ức hồi nhỏ của tớ. Lúc đó có người muốn mua, nhưng tớ không bán. Cho nên, vào năm cậu mười sáu tuổi, tớ vẫn chưa thể tặng cậu món quà quá đắt tiền, nhưng đó là thứ tốt nhất trong khả năng của tớ."

Ninh Miên lấy sợi dây chuyền ra, một mặt dây được chạm khắc từ thiên thạch, hình phím đàn piano.

Sợi dây trong tay cô được Tạ Ứng cầm lấy. Cậu vỗ nhẹ, ra hiệu cô xoay người lại. Mặt dây còn hơi lạnh, chưa kịp ấm lên theo nhiệt độ cơ thể, đã chạm vào cổ cô.

Mỗi món quà của cậu đều là thứ tốt nhất mà lúc đó cậu có thể tìm được.

Cậu đem tất cả những gì mình cho là có thể trao cho cô, đều trao hết.

Được thiên vị vốn là một điều hiếm hoi. Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy mãn nguyện, một loại hạnh phúc lan từ trong ra ngoài. Mà cậu đối với cô, dường như từ đầu đến cuối vẫn luôn như vậy, không chỉ là yêu, mà là một sự thiên vị đủ đầy.

Lãng mạn mà lại giản đơn.

Không hiểu vì sao, rõ ràng là một khung cảnh đẹp đến vậy, nhưng Ninh Miên lại thật sự thấy hối hận.

Cô có quá nhiều điều để hối hận.

Từ khi ở bên Tạ Ứng, cô luôn nghĩ, giữa họ, đã từng có biết bao cơ hội.

Nếu, lúc đó cô bước vào thì sao?

Phải chăng họ đã quen nhau sớm hơn, có thêm nhiều thời gian, nhiều cơ hội hơn để hiểu nhau?

Khi ấy, cô mệt mỏi và kiệt quệ như vậy, liệu trong cuộc đời cô có thể có thêm một điều để mong đợi?

Dường như không cần nhìn nhau nữa, Ninh Miên cũng đã cảm nhận được, Tạ Ứng muốn nói điều gì.

Cô cũng là điều tốt đẹp nhất của cậu.

Chương (1-98)