…… Tớ thích cậu lắm
| ← Ch.64 | Ch.66 → |
NB thực sự tỉnh lại là hai ngày sau đó. Trong phòng bệnh lúc ấy không có Tạ Ứng hay ai khác, chỉ có Hùng Khởi ở lại.
Hùng Khởi rót cho NB một chút nước, cẩn thận đú·𝐭 từng ngụm nhỏ cho cậu.
"Các cậu thi xong hết rồi à?" NB vẫn còn hơi mơ màng, hai ngày nay ngoài uống chút nước thì cậu gần như chỉ m*ê m*𝒶*𝖓, cũng chẳng nói được bao nhiêu: "Thi thế nào rồi?"
Hùng Khởi cúi đầu xuống, "ừ" một tiếng: "Cũng ổn."
NB không nhớ rõ những chuyện xảy ra sau khi mình ngất đi, chỉ cảm thấy tâm trạng của Hùng Khởi không được tốt lắm, dò hỏi: "Sao vậy? Thi xong mà không vui à?"
Hùng Khởi khuấy nhẹ chiếc thìa, mặt nước 🌀*ợ*ռ 💲ó𝖓*ℊ: "Không, vui... mà."
"Đừng lo cho tôi nữa."
NB nằm viện mấy ngày, trong lúc mơ hồ cũng nghe nói người nhà cậu có đến, nhưng có lẽ sợ làm phiền cậu nghỉ ngơi nên không vào nhiều.
Ngược lại, họ còn nâng cấp phòng cho NB thành phòng riêng. Mấy ngày nay đều là Hùng Khởi ở bên chăm sóc NB.
"Còn đám Hà Tinh Vũ đâu?" NB hỏi.
"Hôm qua họ về rồi, giờ chưa tới." Hùng Khởi do dự một chút, không biết có nên nói cho NB chuyện Tạ Ứng bỏ thi hay không. Dù Tạ Ứng đã bảo không sao: "NB, cậu... có đói không?"
NB ngẩn người, rồi gật đầu.
Khi Tạ Ứng quay lại, NB đã ăn trưa xong, đang ngồi nói chuyện với Hùng Khởi. Vừa thấy Tạ Ứng bước vào, NB liền ra hiệu bằng ánh mắt, Hùng Khởi hiểu ngay, đứng dậy rời đi rất đúng lúc.
Trong phòng chỉ còn lại Tạ Ứng và NB.
Tạ Ứng tiện tay ném balo sang một bên, ngồi xuống ghế sofa cạnh đó: "Sao lại nhìn tôi như thế?"
"Anh Ứng." NB im lặng một lúc, cậu rất ít khi gọi theo cách của Hùng Khởi và bọn họ, không phải là không phục, chỉ là chưa quen, "Tiểu Khởi nói với tôi rồi. Vốn dĩ cậu ấy muốn đi cùng tôi, Hà Tinh Vũ cũng muốn tới, nhưng cậu đều cản lại, nói một mình cậu là đủ."
Tạ Ứng cười: "Chỉ vì chuyện đó thôi à?"
NB biết rõ mấy năm nay Tạ Ứng cố gắng là vì điều gì. Ai cũng nói Tạ Ứng không thể làm được, vậy mà Tạ Ứng vẫn cố chấp muốn làm cho bằng được, cãi nhau với gia đình, tự xoay xở tiền sinh hoạt, quản lý ban nhạc, lo đủ thứ 🍳·𝐮🔼·𝓃 𝖍·ệ.
Mà cố tình lại tại cậu.
"Ngày thi hôm đó, cậu có thể không cần phải lo cho tôi. Đã là vòng ba rồi, cậu biết mà, cậu chỉ còn cách thành công đúng một bước thôi." NB nhìn Tạ Ứng: "Chỉ một chút nữa thôi... không đáng vì tôi."
Tạ Ứng cười nhẹ: "Không phải vì cậu."
"Không phải?"
"Ừ." Tạ Ứng tựa lưng ra sau sofa: "Hà Tinh Vũ, cậu, Tiểu Khởi, kết quả học tập với thi cử của mấy người khỏi cần tôi nói nhỉ?"
NB im lặng.
"Thi không tốt, đặc biệt là Hà Tinh Vũ, bỏ thi nghệ thuật rồi thì chỉ còn nước đi du học. Đến lúc đó mà suốt ngày khóc lóc than thở, người chịu khổ chẳng phải lỗ tai tôi sao? Tôi chỉ là tiết kiệm rắc rối cho mình trước thôi, mấy cậu đừng nghĩ nhiều, tôi đâu có tốt đến vậy." Tạ Ứng cười: "Hơn nữa, cũng không phải hoàn toàn vì mấy cậu. Các cậu cũng biết lần này Ninh Miên không được tuyển thẳng, áp lực học tập sắp tới chắc chắn rất lớn..."
Tạ Ứng nói toàn là sự thật, NB cũng không thể phản bác.
"Tiếp theo, Diêm La Vương chắc chắn sẽ để ý cô ấy nhiều hơn, quản chặt hơn. Nếu tôi, bạn trai cô ấy lại ung dung thi đỗ trường nghệ thuật, chẳng còn áp lực gì, thậm chí không cần học nữa, cậu không thấy tôi có lỗi với cô ấy à?"
Rõ ràng biết không phải Tạ Ứng không để tâm, chỉ là đang dùng cách này để làm dịu cảm xúc của mình.
NB không nói gì nữa.
......
Vài ngày sau, khối 12 nhập học. Ninh Miên khai giảng sớm hơn Ninh Chiêm nửa tháng. Vì không có Ninh Chiêm nên bữa sáng cũng không còn làm thường xuyên, may mà ngày nào Tạ Ứng cũng mang cho cô.
Một cốc sữa đậu nành, vài cái bánh bao ngọt.
Tạ Ứng đưa cho bạn cùng lớp, rồi bạn học chuyển lại cho Ninh Miên.
NB nghỉ ngơi ở bệnh viện nửa tháng, khi quay lại trường, Ninh Miên rõ ràng cảm thấy NB có gì đó đã thay đổi.
Hai ngày sau nữa là đến lúc học viện âm nhạc công bố kết quả đạt chuẩn. Ninh Miên còn lo lắng hơn bất kỳ ai. Dù biết thực lực của Tạ Ứng dư sức, nhưng vẫn không tránh khỏi hồi hộp.
Tan học, Ninh Miên kéo Vân Sơ đi ăn. Tạ Ứng và nhóm của cậu ngồi bàn bên cạnh. Hà Tinh Vũ cúi đầu dán mắt vào điện thoại, liên tục làm mới trang web của học viện âm nhạc. Ngược lại, Tạ Ứng và NB lại bình tĩnh đến lạ, gần như không hề động đến điện thoại.
Ninh Miên không nhịn được, gửi cho Tạ Ứng một tin nhắn: [Hà Tinh Vũ đang tra điểm à?]
[NM: Cậu không xem sao?]
[XY: Ừ. ]
[NM: Cậu đang căng thẳng à?]
Ninh Miên nhận ra mỗi khi mình căng thẳng, cô lại thích nói người khác căng thẳng: [Hay là cậu gửi số báo danh cho tớ đi, tớ tra giúp cậu. ]
[XY: Không cần đâu. ]
Ninh Miên sửng sốt, quen Tạ Ứng lâu như vậy, đây gần như là lần đầu tiên Tạ Ứng từ chối cô.
Cũng phải thôi, chuyện tra kết quả quan trọng như vậy, ai mà yên tâm giao cho người khác, tự mình xem vẫn chắc chắn hơn.
Ninh Miên cụp mắt xuống, cất điện thoại đi. Không hiểu sao, tâm trạng lại chợt tụt xuống.
Nếu là cô, chắc cô cũng sẽ làm như vậy thôi?
Vậy rốt cuộc cô khó chịu vì cái gì?
Vân Sơ và Hà Tinh Vũ không bị cấm tiếp xúc, bên kia trang web vẫn chưa tải ra. Ăn xong, Vân Sơ chào Ninh Miên rồi chạy sang xem thử. Bàn này chỉ còn lại một mình cô, còn Tạ Ứng thì đã rời khỏi nhà ăn trước.
Ninh Miên chọc chọc vào bát cơm trước mặt, chợt thấy có người đứng trước mặt mình.
Cô ngẩng đầu lên, hơi sững lại. NB chưa từng chủ động nói chuyện với cô: "Có chuyện gì vậy?"
NB ngồi xuống, khẽ đẩy cái khay trước mặt: "Anh Ứng.... tâm trạng cậu ấy không được tốt lắm, không phải cố ý nói chuyện với cậu như thế đâu. Tôi sợ cậu nghĩ nhiều."
Khi nãy NB ngồi ngay cạnh Tạ Ứng, tin nhắn gì cũng nhìn thấy hết.
Ninh Miên nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng. NB vốn không phải kiểu người sẽ nói những lời này, ngoài chuyện của Hùng Khởi ra, NB gần như chẳng xen vào chuyện gì.
NB nói tiếp: "Bọn họ không nói với cậu nhỉ? Hôm thi tôi phải nhập viện, ngay trong phòng chờ thi. Có thể là ăn phải thứ gì đó không sạch, xảy ra rất đột ngột."
Tay Ninh Miên khựng lại, trong lòng mơ hồ đoán ra điều gì đó.
"Lúc đầu Tiểu Khởi với bọn họ định đưa tôi đi bệnh viện, nhưng anh Ứng không cho. Anh ấy tự đưa tôi đi, nên cũng không đi thi nữa." NB quay mặt đi, dù Tạ Ứng đã an ủi cậu, cậu cũng biết trong lòng Tạ Ứng không thể dễ dàng buông bỏ như vậy: "Gia đình cậu ấy vốn không ủng hộ con đường này, trường học cũng vậy. Cậu ấy còn cá cược với Diêm La Vương, nói nhất định sẽ đỗ, chắc chắn không hối hận, ai ngờ vòng đi vòng lại... là tôi làm lỡ dở anh Ứng."
NB thà rằng hôm đó mình không đi thi còn hơn, "Tôi với anh Ứng không giống nhau. Tôi đâu phải không có âm nhạc là không được. Còn cậu ấy thì thật sự..."
Ninh Miên muốn hỏi: "Nhưng mà tại sao Tạ Ứng lại..."
Tại sao lại thích đến vậy?
Nói thật, đã rất lâu rồi Ninh Miên không còn cảm giác nhất định phải có với một điều gì.
"Anh Ứng từng kể với bọn tôi một lần. Hồi nhỏ, lần đầu cậu ấy tiếp xúc với guitar, chơi được mấy hôm thì thấy chán, còn bảo học còn thú vị hơn. Rồi có một ngày, cậu ấy ôm đàn đứng trong sân, đang định đi vào thì nghe thấy bên kia có người khóc, tiếng rất nhỏ." NB đại khái đoán được Ninh Miên muốn hỏi gì: "Cậu ấy nghĩ chắc là người đó muốn khóc. Cậu ấy hỏi vài câu, nhưng đối phương không trả lời, cứ nén lại như vậy. Anh Ứng liền nghĩ, hay là tạo ra chút âm thanh gì đó, ít nhất để người kia có thể phát ra tiếng, đừng giữ hết mọi thứ trong lòng."
Ánh mắt Ninh Miên chùng xuống, cô biết.
Dường như từ nhỏ Tạ Ứng đã dịu dàng như thế.
"Nói thật thì anh Ứng cũng bảo lúc đó mình chơi dở tệ, nhưng người kia lại rất thích, còn nói cậu ấy chơi rất hay." NB cố nhớ lại lời Tạ Ứng kể, nhưng ký ức đã mờ đi: "Từ lúc đó, cậu ấy quyết định, muốn học âm nhạc cho thật tốt."
Ninh Miên chưa từng nghĩ tới, người ảnh hưởng đến Tạ Ứng lại là chính cô.
Khi đó, chỉ là một câu nói buột miệng của cô mà thôi. Giữa hai bức tường, họ thậm chí còn chưa từng nhìn thấy mặt nhau, vậy mà Tạ Ứng lại nhớ lâu đến thế.
Nếu cô và Tạ Ứng chưa từng gặp nhau thì sao?
Hoặc là hôm đó, cô không xuống dưới khóc, mà chỉ âm thầm chịu đựng một mình?
Có phải con đường hiện tại của Tạ Ứng sẽ khác đi không? Có lẽ cậu vẫn sẽ xuất sắc như vậy. Chỉ có cô, vô cớ đi ghen với một người, ghen tới ghen lui, cuối cùng mới nhận ra người đó vẫn luôn là chính mình.
"Tôi... tôi..."
Ninh Miên đứng dậy, lời nói cũng trở nên lắp bắp.
Bên ngoài gió lớn. Một cơn gió thổi qua, mặt cô đau rát. Cô chạy lên khu lớp học, bước vào phòng, nhưng Tạ Ứng không ở đó. Ninh Miên bỗng thấy mờ mịt.
Bao nhiêu ngày qua, đáng lẽ cô phải nhận ra từ lâu rồi, cô đã tự nhốt mình trong một chiếc lồng, kéo theo mệt mỏi và bất lực. Lẽ ra cô phải là người hiểu rõ tâm trạng của Tạ Ứng hơn bất kỳ ai, vậy mà đến giờ mới nhận ra.
Thật nực cười, cô đã quen với việc Tạ Ứng luôn là người an ủi mình, lại quên mất Tạ Ứng.
Mỗi ngày cậu đang nghĩ gì?
Ninh Miên biết rõ cách tốt nhất lúc này là ở lại lớp chờ cậu quay về, hoặc nhắn vài tin trên WeChat, chứ không phải đi lung tung tìm kiếm cậu. Nhưng cô không làm được, cô vừa cầm điện thoại, vừa muốn đi tìm Tạ Ứng.
Trong trường có một hành lang bên hông, bình thường chỉ dùng khi có luyện tập khẩn cấp.
Ninh Miên đẩy cửa ra. Cô cũng không rõ mình đang mang tâm trạng gì, chỉ là vừa nhìn thấy Tạ Ứng đứng tựa một bên, để mặc gió lạnh thổi qua người, mắt cô lập tức đỏ lên.
Ninh Miên hối hận rồi.
Đột nhiên, cô hiểu được cảm giác của Tạ Ứng.
Cô luôn giấu mọi thứ trong lòng, nghĩ rằng dù có nói ra cũng chưa chắc ai có thể thật sự hiểu mình. Cô chỉ dám lặng lẽ ngưỡng mộ, không dám nhận lấy quá nhiều yêu thương, cứ vụng về như thế mà lớn lên.
Mỗi lần gặp chuyện tương tự, cô vẫn nghĩ làm vậy là tốt nhất, nhưng kết quả thì chưa bao giờ như ý.
Vậy lúc đó, Tạ Ứng đã chịu đựng thế nào? Ngay cả khi cô không tin cậu, không nói với cậu bất cứ điều gì, cậu vẫn luôn nói với cô rằng không sao cả.
Nghe thấy tiếng cửa mở, Tạ Ứng quay đầu lại, rồi xoay người, nhìn thấy cô.
Đầu óc Ninh Miên trống rỗng, đến cả việc đây là trường học cũng quên mất.
Trong làn gió lạnh, họ ôm chặt lấy nhau.
Tạ Ứng cũng hơi ngẩn ra, giơ tay vỗ nhẹ lên lưng cô: "Sao thế?"
Ninh Miên không ngẩng đầu lên, chỉ dụi nhẹ vào cậu, vùi mặt vào áo đồng phục của cậu. Cô không muốn như vậy, chỉ là trong lòng thấy quá có lỗi với Tạ Ứng. Có rất nhiều chuyện cô không muốn giấu cậu nữa, nhưng lại sợ nếu nhắc đến, cậu sẽ nghĩ nhiều.
Bao nhiêu suy nghĩ đan xen, cuộn trào trong lòng, cuối cùng Ninh Miên chỉ có thể nghẹn ngào, khẽ nói: "...Tớ thích cậu lắm."
| ← Ch. 64 | Ch. 66 → |
