Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 59

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 59
Muốn cưng chiều bạn gái một chút
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Ninh Miên nhìn tin nhắn trên điện thoại, trong lòng có chút lo lắng.

Có phải cô đã nói quá nhiều điều mà Tạ Ứng không muốn nghe không? Nếu không, sao giờ này Tạ Ứng vẫn chưa trả lời cô?

Nhưng tin nhắn cũng không thể thu hồi được nữa rồi.

Điện thoại rung lên, là tin của Tạ Ứng.

[XY: Ngoài bánh su kem dài ra, cậu còn muốn ăn gì nữa?]

[NM:?]

[NM: Cậu đang nói gì vậy?]

Thật ra, Ninh Miên mơ hồ đoán được gì đó, nhưng cô không dám nghĩ sâu. Sợ lại tự mình ảo tưởng rồi hụt hẫng.

Cô không còn thích đặt kỳ vọng vào những khả năng 'có thể' nữa.

Dù nói vậy, ánh mắt Ninh Miên lại bắt đầu liên tục hướng ra ngoài cửa sổ. Chính cô cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì. Cô chỉ tiện miệng nói qua địa chỉ hiện tại, cũng không nói cụ thể là căn nào. Dù Tạ Ứng có tìm đến, khu biệt thự lại rộng như vậy, an ninh nghiêm ngặt, làm sao có thể vào được? Hơn nữa, cậu có đến hay không, còn chưa chắc.

Biết đâu chỉ là nói cho vui? Hoặc là lần sau gặp mới mang cho cô.

Ninh Miên không dám nghĩ tiếp nữa.

Dưới tầng, quản gia gọi cô xuống ăn cơm, Ninh Miên rời khỏi cửa sổ, mở cửa đi xuống. Ninh Chiêm đã ở dưới nói chuyện với Ninh Hồng Đức một lúc rồi. Cô biết tối nay Tống Chi Ngưng không có ở nhà, nhưng không ngờ Ninh Hồng Đức lại về. Từ sau lần nói chuyện về Lâm Uyển, Ninh Hồng Đức đi công tác, hai người chưa gặp lại. Lúc này gặp nhau, bỗng nhiên có chút ngượng ngùng.

"Ba." Ninh Miên xuống cầu thang, ngồi vào bàn ăn.

Ninh Hồng Đức gật đầu, chợt hỏi: "Mấy hôm nữa là đi tập huấn rồi nhỉ?"

"Vâng."

"Đừng căng thẳng quá, thành tích bình thường của con rất tốt, ba tin con sẽ phát huy ổn." Giọng Ninh Hồng Đức không rõ là thật lòng hay giả vờ: "Đợi thi xong, có kết quả rồi, Tiểu Chiêm cũng rảnh, cả nhà mình đi chơi một chuyến. Con xem con thích đi đâu?"

Ninh Miên cụp mắt, không biết nên đáp thế nào.

"À đúng rồi, Tiểu Chiêm nói lần này con thi được hạng nhất." Ninh Hồng Đức cười: "Trùng hợp tối nay có làm món vịt quay con thích. Tiểu Chiêm không thích ăn cái này, vừa hay hai ba con mình ăn." Ninh Hồng Đức cười nói: "Ba gói cho con một miếng nhé?"

Ninh Miên suýt nữa quên mất chuyện chưa báo thành tích với Ninh Hồng Đức.

Ninh Hồng Đức vừa gói vừa nói: "Hồi nhỏ ba cũng thích món này như con. Lúc ở nước ngoài, không ăn được vịt quay chính tông, có thời gian nằm mơ cũng thấy đang ăn món này. Sau này về nước, vừa xuống máy bay, việc đầu tiên là bảo tài xế chở đi ăn, suốt một tuần liền, bữa nào cũng ăn."

"Đợi con tập huấn về, ba lại bảo họ làm cho con." Miếng vịt quay được gói xong, Ninh Hồng Đức dùng đũa đưa qua: "Miên Miên à, có lúc ba bận, không quan tâm con nhiều được. Nhưng con phải hiểu, ba đối xử với con và Tiểu Chiêm như nhau."

Ninh Miên im lặng.

Dường như, tất cả chỉ là cô nghĩ nhiều. Khi đó, Ninh Hồng Đức chỉ thuận miệng nhắc vài câu, chỉ muốn cô đi gặp Lâm Uyển một lần, chứ không thật sự muốn cô rời đi.

Cô vốn không có cảm giác an toàn với bất kỳ nơi nào. Hễ có chuyện là luôn nghĩ đến tình huống tệ nhất.

Nếu thật sự là cô nghĩ quá nhiều.

"Con biết rồi, ba." Ninh Miên cúi đầu, ăn hết miếng vịt quay: "Con sẽ cố gắng trong đợt tập huấn."

Ninh Hồng Đức mỉm cười hài lòng.

Ăn được nửa bữa, Ninh Miên nhận được tin nhắn của Tạ Ứng, cậu đã đến cổng khu biệt thự. Không ngoài dự đoán, quả nhiên cậu không vào được. Từ nhà cậu đến đây, Tạ Ứng gần như chạy xuyên nửa thành phố, nên tốn khá nhiều thời gian.

Ninh Miên lập tức không còn tâm trạng ăn uống, chỉ muốn chạy ra ngoài ngay.

"Sao vậy?" Ninh Hồng Đức nhận ra Ninh Miên có gì đó không ổn: "Đau dạ dày à, hay là..."

Ninh Miên cố điều chỉnh biểu cảm, không để Ninh Hồng Đức nhìn ra, vội vàng nghĩ lý do: "Không có, có bạn học của con đến gần đây, biết con ở đây nên hỏi có muốn gặp không."

Ninh Hồng Đức trước giờ không cấm đoán chuyện xã giao của con cái: "Ừ, muốn gặp thì đi đi."

Tâm trí Ninh Miên đã không còn ở bàn ăn, nhưng vẫn cố giữ: "...Con ăn thêm một chút đã."

Ninh Hồng Đức cũng không phải không hiểu, phẩy tay: "Đừng để bạn đợi lâu."

Ninh Miên giả vờ do dự, đứng dậy: "Vậy con..."

"Đi đi, đi đi." Ninh Hồng Đức bật cười, rồi chợt nhớ ra gì đó, hỏi thêm một câu: "Bạn nam hay nữ?"

Ninh Miên sợ nhất câu này. Cô cố giữ bình tĩnh, không để lộ vẻ cuống quít, Diêm La Vương đã giúp cô giấu đến tận đây rồi, chẳng lẽ lại tự lộ? Cô nghẹn một chút, bổ sung: "Bạn nữ ạ, Tiểu Chiêm cũng quen."

Ninh Chiêm trợn mắt, bị cô kéo vào thế này, Ninh Chiêm cũng đành phải phối hợp giấu với Ninh Miên: "Là chị Vân Sơ ạ?"

"Ừ, chính là Vân Sơ." Ninh Miên thầm hối hận, lúc nãy sao không nghĩ ra sớm hơn chứ.

May mà Ninh Hồng Đức không hỏi thêm. Vốn dĩ giữa hai ba con họ cũng rất ít khi can thiệp vào chuyện của nhau, việc ra ngoài cũng chỉ là làm cho có lệ. Ninh Miên vội vàng thay đồ, gần như không dừng lại giây nào, chạy thẳng ra cổng khu biệt thự.

Trên đường, cô còn nghĩ có phải mình chậm trễ quá không, lại còn cố tỏ ra không để ý mà ngồi ăn thêm vài miếng cơm. Thời tiết bên ngoài lạnh như vậy, chỉ đứng một lúc thôi mà đầu ngón tay cô đã bắt đầu cứng lại.

Không biết Tạ Ứng đang ở trong xe hay đứng ngoài cổng. Nếu là đứng ngoài, Ninh Miên không dám nghĩ cậu sẽ lạnh đến mức nào.

Sắp tới cổng khu biệt thự, cô đã nhìn thấy Tạ Ứng. Quả nhiên cậu đang đứng ngoài, còn bị bảo vệ chặn lại. Hai người chỉ cách nhau một cánh cổng. Ninh Miên lập tức chạy ra, kéo cậu sang một bên. Chạm vào tay Tạ Ứng, đúng như cô nghĩ, lạnh buốt. Cô chẳng còn để ý xung quanh, ş❗-ế-† 𝐜𝐡-ặ-† tay cậu: "Sao cậu không ngồi trong xe đợi tớ?"

Tạ Ứng cười nhẹ: "Tài xế còn phải đón khách tiếp."

Ninh Miên bị nghẹn lại, cô chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Mà đáng lẽ cô nên hỏi là, tại sao cậu lại đến tìm cô trong thời tiết lạnh như vậy.

Nhưng hình như, cô đã biết câu trả lời rồi.

Ninh Miên rũ mắt, nhìn thấy túi đồ trên tay còn lại của Tạ Ứng, cô khá quen thuộc. Hồi lớp 10, Vân Sơ rất thích ăn bánh su kem dài của tiệm này. Có một thời gian bỗng dưng nổi như cồn, mở khắp thành phố, muốn mua phải xếp hàng rất lâu. Sau này hết hot, cửa hàng cũng dần ít đi, không cần chờ lâu nữa.

"Thật ra, cậu không cần đích thân mang tới cho tớ đâu." Ninh Miên nói nhỏ: "Tớ chỉ... thuận miệng nhắc thôi."

Tạ Ứng móc túi đồ vào tay cô: "Tớ thích mang cho cậu. Muốn cưng chiều bạn gái một chút, không được à?"

Ninh Miên nhất thời không biết nói gì.

"Còn cái này nữa." Tạ Ứng kéo khóa áo, lấy từ trong ra một cốc trà sữa, loại ô long đơn giản, thêm đậu đỏ. Cậu nắm tay Ninh Miên, nhét vào: "Trà sữa ô long, cậu thích uống."

Ly trà sữa chạm vào lòng bàn tay, ấm ấp. Rõ ràng đều là những thứ rất bình thường. Một túi bánh su kem, một cốc trà sữa nóng, thứ mà bình thường muốn ăn là có thể mua ngay. Nhưng vào khoảnh khắc này, Ninh Miên lại sững người. Lần đầu tiên cô hiểu vì sao người ta nói 'ngàn dặm gửi lông ngỗng, lễ khinh tình trọng'. Cốc trà sữa và túi bánh trước mắt, lúc này lại nặng hơn cả ngàn vàng.

Cô vốn đã biết Tạ Ứng dịu dàng đến mức nào. Nhưng vẫn bị hai câu nói của cậu làm rối cả lòng.

Người này, sao có thể tốt đến vậy?

Chính là Tạ Ứng.

Người đã biến "lần sau" của cô, thành "ngay bây giờ".

Ninh Miên mím môi, không biết nên nói cảm ơn hay nói gì khác: "...Vẫn còn ấm."

"Trời này không hợp uống đồ lạnh." Tạ Ứng cười: "Mang vào trong uống đi. Bánh tớ mua khá nhiều, cho Tiểu Chiêm ăn thử nữa."

Vừa dứt lời, cậu đã thấy Ninh Miên ngả vào lòng mình. Hai tay cô vòng qua eo cậu, vùi mặt vào áo, chậm rãi cọ nhẹ. Tạ Ứng cúi mắt xuống, khóe môi không kìm được mà cong lên.

Ninh Miên biết, những lời cô vừa nói trước đó với Tạ Ứng, Tạ Ứng đều hiểu. Cậu đang đau lòng thay cô. Có lẽ cậu đã nghĩ, nếu có thể gặp cô sớm hơn, thì người mua bánh, mang trà sữa cho cô sẽ là cậu. Cậu cho cô đủ sự thiên vị, để cô biết cô không phải một mình.

Giọng Ninh Miên hơi mơ hồ, khẽ "ừ" một tiếng: "Tớ biết mà."

Trong lòng cậu rất ấm, có lẽ vì vừa ôm cốc trà sữa, trên người cậu còn phảng phất mùi sữa ngọt nhẹ, hòa cùng chút hương cam nhàn nhạt, mùi của Tạ Ứng. Rồi cô chợt nhận ra, đây là cái ôm đầu tiên của họ, là cô chủ động, tai cô bất giác nóng lên.

Hai người còn chưa kịp nói thêm gì, Ninh Miên đã nghe thấy giọng Ninh Chiêm.

Ninh Chiêm không cần nghĩ cũng biết, người bên ngoài chắc chắn không thể là Vân Sơ. Từ lúc trên bàn ăn, Ninh Miên đã mất tập trung. Ngoài Tạ Ứng ra, Ninh Chiêm không nghĩ ra người thứ hai. Mới rời trường chưa đến bốn tiếng. Hai người này dính nhau đến mức đó sao? Chỉ bốn tiếng cũng không chịu nổi, đã phải gặp nhau. Đây chính là cái gọi là yêu nhau đến mức không rời xa nổi à?

Ninh Miên lập tức tách khỏi vòng tay Tạ Ứng, lúng túng: "Tiểu Chiêm, không phải như em thấy đâu."

"Em thấy cái gì?" Ninh Chiêm hỏi ngược lại.

Ninh Miên không biết giải thích sao: "Bọn chị chỉ là... ôm một chút thôi?"

Ninh Chiêm không dám tưởng tượng tiếp nữa. Trong lòng thầm nghĩ, đã "một chút" mà ⓣ●ⓗâ●𝓃 𝖒●ậ●† vậy rồi, nếu không phải "một chút" thì sẽ ôm thành cái gì nữa?

Ninh Chiêm còn thấy xấu hổ thay Ninh Miên.

"Muộn rồi, hay là tớ về trước với Tiểu Chiêm nhé." Ninh Miên đổi tay cầm đồ, gom trà sữa với túi bánh lại, "Cậu cũng về sớm đi."

Tạ Ứng gật đầu.

Hai người quay lại khu biệt thự. Ninh Miên cúi đầu, không biết nên giải thích với Ninh Chiêm thế nào. Ninh Chiêm đã bị k*ch th*ch hai lần rồi. Cô tuyệt đối không thể cho cậu lần thứ ba.

"Tiểu Chiêm, em có muốn ăn bánh su kem không?" Ninh Miên cố tìm chuyện để nói: "Chị nhớ trước đây em cũng khá thích đồ ngọt."

Ninh Chiêm cắn răng: "Em không thích đồ ngọt nữa."

Ninh Miên tin là thật, dù sao cũng không còn là trẻ con, cô cũng hiếm khi thấy Ninh Chiêm ăn đồ ngọt ở nhà. Vốn dĩ cô định giữ số bánh này lại, từ từ ăn.

Ánh mắt Ninh Chiêm rơi xuống cốc trà sữa trong tay cô, Ninh Miên cũng nhận ra, vô thức rụt tay lại một chút.

Ninh Chiêm ngẩn ra, Ninh Miên cũng nhận ra động tác của mình có gì đó không ổn, vội vàng giải thích: "Cái này là trà sữa ô long, Tạ Ứng chỉ mua một ly thôi, vì là cho chị nên có thể hơi ngọt."

Sắc mặt Ninh Chiêm lập tức thay đổi.

Ninh Miên vốn không thích uống trà sữa quá ngọt. Nghĩ như vậy, cô lại lo Ninh Chiêm sẽ thấy Tạ Ứng không tinh tế, nên vội vàng bổ sung hình tượng của Tạ Ứng trước mặt Ninh Chiêm: "Tạ Ứng biết chị không thích ngọt quá, chỉ cho ba phần đường thôi..."

Ninh Chiêm: "......"

"Nhưng mà vẫn ngọt lắm." Thấy Ninh Chiêm không nói gì, Ninh Miên tưởng cậu không tin, do dự một chút rồi nói: "Tiểu Chiêm, em không tin à? Tạ Ứng thật sự biết mà, nhưng mà... thôi, nếu em không tin thì có thể uống thử một ngụm."

Ninh Chiêm hoàn toàn cạn lời.

Chương (1-98)