Cô có chút chua xót
| ← Ch.43 | Ch.45 → |
Ninh Miên không quay lại cùng Tạ Ứng, mặt cô lúc này hơi nóng.
Cô cảm giác như mình vừa nghe thấy điều gì đó, lại như chưa hề nghe rõ. Đứng trước cửa gara bỏ hoang, Ninh Miên giơ tay, xoa xoa 𝓃𝐠ự*🌜 mình.
Không phải lần đầu Tạ Ứng đứng gần cô như vậy.
Nhưng không biết từ khi nào, phản ứng của cô với những chuyện như thế lại trở nên mạnh hơn. Tim đập nhanh hơn rất nhiều.
Thật sự quá kỳ lạ.
"Tiểu Miên, sao cậu còn chưa vào?" Vân Sơ từ bên trong đi ra, trên tay cầm một miếng bánh: "Tớ cắt sẵn bánh cho cậu rồi này."
Ninh Miên "ừ" một tiếng, đưa tay sờ mặt: "Dạo này hơi nóng."
Đầu tháng Mười Hai, nghe vậy Vân Sơ sững lại: "Hả?"
Ninh Miên: "Tớ đứng hóng gió thêm chút nữa rồi vào."
Vân Sơ không đi vào, mà đứng luôn cạnh cô. Sau khi mở quà xong, Tạ Ứng liền kéo Ninh Miên ra ngoài. Đám Hà Tinh Vũ lúc đó còn đang mải mê với cái tai nghe, chẳng ai để ý. Nhưng Vân Sơ thì khác, Ninh Miên là bạn thân của cô ấy, ngoài lúc ở nhà ra thì gần như lúc nào cũng dính lấy nhau. Ban đầu, khi Ninh Miên phủ nhận mối 🍳*𝖚𝒶*𝓃 ♓*ệ với Tạ Ứng, Vân Sơ tin. Nhưng qua từng ngày ở bên nhau, đâu phải Vân Sơ không nhìn ra.
Ninh Miên sẽ để ý Tạ Ứng thích gì.
Ninh Miên sẽ đợi Tạ Ứng tan học để cùng đi ăn.
Ninh Miên sẽ cùng Tạ Ứng về nhà, còn chuẩn bị sinh nhật, tỉ mỉ chọn quà cho Tạ Ứng.
Có khi chính Ninh Miên cũng không nhận ra, Vân Sơ nói: "Tiểu Miên, tớ hỏi cậu một chuyện."
Ninh Miên: "Ừ?"
"Chuyện này cậu không được giấu tớ."
Vân Sơ hiếm khi dùng giọng nghiêm túc như vậy. Ninh Miên hơi ngơ ra, quay sang nhìn cô ấy: "Chuyện gì?"
"Không biết từ khi nào, bữa trưa của tụi mình đều ăn cùng nhóm Tạ Ứng. Tạ Ứng đưa kẹo cho cậu, cậu cũng không từ chối nữa. Cậu còn cùng cậu ấy đi xe đến trường, tan học cũng đi cùng. Quan trọng nhất là...Cậu còn tặng Tạ Ứng món quà đắt như vậy. Còn đắt hơn quà cậu tặng tớ nữa."
Tình cảm của thiếu niên thiếu nữ giống như bộ Hoàng đế không mặc áo, tự cho là kín đáo, nhưng thực ra chẳng giấu nổi chút nào.
Trong những lần vô tình nhắc đến, trong những khoảnh khắc lơ đãng, nó âm thầm nảy mầm, lớn lên... cho đến khi trở thành một cái cây đại thụ.
Ninh Miên sững người, cô thật sự chưa từng nghĩ đến những điều đó.
Nhìn biểu cảm của cô, Vân Sơ liền hiểu Ninh Miên hoàn toàn không ý thức được. Vân Sơ kinh ngạc: "Tiểu Miên, có phải cậu có chút... thích Tạ Ứng rồi không?"
Nhiệt độ trên mặt Ninh Miên vừa hạ xuống lại lập tức dâng lên. Đầu óc cô "ong" một cái, trắng xóa.
"Cậu thật sự thích Tạ Ứng!"
Vân Sơ vốn chỉ thăm dò, nhưng giờ thì đã chắc chắn trăm phần trăm. Nhận ra giọng mình hơi lớn, cô ấy quay đầu nhìn về phía gara, mọi người vẫn đang tụ tập nói chuyện, không ai chú ý bên này: "Bắt đầu từ khi nào vậy? Nếu hôm nay tớ không hỏi thì cậu định bao giờ mới nói với tớ?"
"Không có!" Ninh Miên vội phản bác: "Tớ có thích cậu ấy đâu."
"Có thích... đâu, hay là có?" Vân Sơ lập tức bắt được điểm mấu chốt: "Cái chữ 'đâu' đó chưa đủ nói lên vấn đề à? Cậu còn không dám chắc là mình không thích."
Ninh Miên: ".........."
Vân Sơ bật ⓒ𝒽·ế đ·ộ giảng bài: "Cậu có biết không, không chắc là không thích, thì chính là thích. Phủ định của phủ định là khẳng định, hiểu chưa?"
Ninh Miên đứng sững tại chỗ, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng thích ai.
Nói chính xác hơn, cô không biết phải thích một người như thế nào. Thậm chí, Ninh Miên luôn cảm thấy mình có chút thiếu hụt cảm xúc, những cảm xúc phức tạp, cô rất khó phân biệt.
Vân Sơ kể chuyện phiếm, cô không hiểu rốt cuộc có gì đáng để ship cp.
Ninh Chiêm dặn cô đừng yêu sớm, cô cũng không hiểu vì sao Ninh Chiêm lại căng thẳng như vậy.
Cô cố gắng diễn tròn vai, cố gắng thấu hiểu cảm xúc của người khác, tự biến mình thành một người có nhiệt độ.
Nhưng thực ra, cô không cảm nhận được.
Ninh Miên luôn nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, không sóng gió, không cao trào. Tốt nghiệp, đi làm, rồi sống hết một đời. Cho đến khi cô gặp Tạ Ứng, cậu luôn đoán được cô đang nghĩ gì, khiến cuộc sống vốn như mặt nước phẳng lặng của cô bắt đầu 𝖌·ợ·𝓃 💰·ó·n·ɢ. Cô biết thế nào là rung động, biết thế nào là một cảm xúc khác lạ âm thầm sinh trưởng.
Khi quay lại từ cửa, tâm trạng Ninh Miên đã có chút rối loạn. Cô ngồi ở một góc. Trên tường đang chiếu một bộ phim hài mới, cô chưa xem, cũng hoàn toàn không thể nhập tâm. Suy nghĩ cứ trôi dạt, vô thức lại dừng ở phía sau gáy của Tạ Ứng, rồi lại ép bản thân dời đi.
Hà Tinh Vũ khoác vai Tạ Ứng, bỗng nhiên, Tạ Ứng quay đầu lại, ánh mắt rơi đúng vào cô.
Vì đang xem phim nên xung quanh rất tối. Khi cậu quay đầu, ánh sáng từ màn hình là màu xanh nhạt, mang theo hơi thở của mùa hè, chiếu lên một bên mặt cậu, như thể cũng muốn xua đi cái lạnh của mùa đông.
Cậu không nói gì, chỉ khẽ cong môi mỉm cười với cô.
Không hiểu vì sao, Ninh Miên chợt nhớ tới lời Lục Thắng Lợi nói với cô trong văn phòng.
Chẳng lẽ, cô vẫn còn muốn phủ nhận rằng mình thích Tạ Ứng?
Ninh Miên rùng mình một cái.
Sau buổi sinh nhật, cô nhốt mình trong phòng. Nghĩ đến đau cả đầu mà vẫn không hiểu nổi, cuối cùng đành cầu cứu Baidu. Cô muốn xác định rốt cuộc thích là gì. Cho đến khi nhìn thấy một bài viết trên tài khoản công chúng: "Đừng để ảo giác trở thành thích, rất có thể bạn đang tự công lược chính mình."
Cô đọc đi đọc lại bài đó đến ba trăm lần. Cuối cùng, Ninh Miên xác định, rất có thể cô không thật sự thích Tạ Ứng, chỉ là trong khoảng thời gian này bị t●ẩ●ⓨ n●ã●⭕ mà thôi. Nghĩ kỹ lại, từ Lục Thắng Lợi đến diễn đàn trường, ai cũng luôn nói cô thích Tạ Ứng.
Lỗ Tấn từng nói, trên đời vốn không có đường, người đi nhiều rồi thì thành đường. Vậy thì thích, có lẽ cũng vậy. Trên đời vốn không có thích, chỉ là bị nói nhiều quá, nên cô tưởng là thích.
Thứ hai, Ninh Miên đi học cùng Tạ Ứng.
"Ăn sáng chưa?" Tạ Ứng đưa cho cô một hộp sữa đậu nành, vẫn như mọi khi: "Xe ở ngay ngoài cổng. Cuối tuần Hà Tinh Vũ lại bê thêm hai thùng sang, không biết cậu có thích không, nhưng uống cũng ổn."
Ninh Miên "ừ" một tiếng, nhận lấy.
Cô đã điều chỉnh lại tâm trạng hoàn toàn. Không vì vật mà vui, không vì mình mà buồn.
Lên xe, Ninh Miên lấy điện thoại và tai nghe ra, theo thói quen của cô, không muốn lãng phí thời gian. Thấy vậy, Tạ Ứng cũng đoán được cô định làm gì.
Cậu chạm nhẹ vào cô: "Nghe tiếng Anh à?"
Ninh Miên bình tĩnh gật đầu, chuẩn bị đeo tai nghe.
"Nghe chung không?"
Trong đầu Ninh Miên lập tức tính toán, nên đồng ý hay từ chối? Trước đây hai người vẫn luôn dùng chung tai nghe. Nếu giờ từ chối, ngược lại lại giống như cô có gì đó trong lòng. Nghĩ một chút, Ninh Miên "ừ" một tiếng, nhưng vẫn chưa đưa tai nghe ra cho Tạ Ứng.
Tạ Ứng đã tự tìm tai nghe trong balo, màu đỏ, là cái cô tặng: "Dùng cái này đi."
Ninh Miên hơi luống cuống: "Được."
Cô nhét điện thoại lại vào túi. Tạ Ứng cắm lại tai nghe, cậu không có thói quen dậy sớm nghe bài nghe tiếng Anh, nhưng trong điện thoại lại có khá nhiều bài hát tiếng Anh. Cậu đưa một bên tai nghe cho cô: "Nhạc tiếng Anh, có ngại không?"
Ninh Miên lắc đầu, đeo tai nghe vào.
Tai nghe của cô là loại đi kèm điện thoại, bản cũ, dây còn khá dài. Nhưng cái cô mua cho Tạ Ứng thì khác, nó mẫu mới, dây hơi ngắn, như thể ngay từ đầu đã không định để hai người cùng dùng chung.
Tạ Ứng đeo bên còn lại, chính vì độ dài của dây, khoảng cách giữa hai người lập tức bị kéo gần lại.
Không biết là do tai nghe chất lượng quá tốt, hay là do nhịp tim đang rung lên.
Người Ninh Miên cứng đờ, không dám động đậy chút nào.
...Sao Tạ Ứng lại gần cô như vậy?
Cô liếc mắt sang, Tạ Ứng cao hơn cô một chút, nhưng vì đang ngồi cạnh nhau nên chênh lệch cũng không lớn. Cô vẫn có thể nhìn thấy hàng mi dài và dày của cậu, khẽ rung lên, rồi cậu nâng mắt, đúng lúc chạm phải ánh nhìn của cô.
Tai Ninh Miên dần nóng lên.
𝒞𝒽ế●ⓣ tiệt.
Tại sao cô lại đọc diễn đàn chứ.
Rốt cuộc vì sao Vân Sơ với Lục Thắng Lợi cứ t●ẩ●🍸 𝓃ã●🔴 cô như vậy.
Ninh Miên chưa từng thấy quãng đường này dài đến thế. Dài đến mức cô suốt đường không dám cử động, dài đến mức cổ cũng bắt đầu mỏi.
Xuống xe, Ninh Miên trả tai nghe lại cho Tạ Ứng, đưa tay xoa cổ: "Tôi đi mua đồ ăn sáng, cậu... ăn không?"
Tạ Ứng "có" một tiếng. Nhìn theo bóng Ninh Miên đi phía trước, cậu cảm thấy hôm nay cô có chút không ổn, suốt đường gần như không nói chuyện với cậu. Trước đây khi nghe chung bài nghe, cô còn sẽ trao đổi bài với cậu.
Ninh Miên mua hai cái bánh bao ngọt, đưa một cái cho Tạ Ứng: "Đi thôi."
Tạ Ứng nhận lấy, rồi chỉ vào cổ cô, không bước đi ngay: "Cổ cậu không thoải mái à?"
"...Không." Ninh Miên không muốn cậu biết mình vì căng thẳng mà cứng người, cố giữ giọng bình thường: "Hôm qua ngủ muộn, chắc bị sái cổ."
"Vậy à."
Hai người sóng vai đi về phía tòa nhà dạy học. Tạ Ứng cắn một miếng bánh bao, nói: "À đúng rồi, tháng này chắc không có nhiều cơ hội cùng cậu về nhà đâu."
Ninh Miên hơi ngạc nhiên: "Hả?"
Trường Nhất Trung Minh Đức có rất nhiều hoạt động lớn nhỏ, nhưng hầu như không liên quan đến khối 12. Những hoạt động này vốn dành cho học sinh lớp 10, 11. Nhưng giáo viên nghĩ vậy, không có nghĩa Hà Tinh Vũ cũng nghĩ vậy. Đã là lần cuối cùng tham gia dạ hội Giáng Sinh thời cấp ba, sao cậu ta có thể bỏ qua cơ hội lên sân khấu, để quãng đời học sinh kết thúc một cách nhạt nhẽo? Sau một tuần năn nỉ đủ kiểu, cộng thêm thành tích gần đây của Hà Tinh Vũ có tiến bộ, phụ huynh lại đang trao đổi với trường về việc cho cậu ta đi du học, giáo viên cuối cùng cũng đồng ý.
Chỉ là thầy cô quên mất, ban nhạc không phải chỉ có mình Hà Tinh Vũ.
"Cuối tháng có dạ hội, tụi tôi sẽ biểu diễn, Tiểu Khởi cũng tham gia."
Ninh Miên: "Ừ."
"Phải tập luyện, nên chắc không thể lúc nào cũng đi cùng cậu được."
Ninh Miên vốn không mấy quan tâm mấy buổi dạ hội, thấy khá tốn thời gian: "Không sao, tôi vẫn còn tiền, có thể tự bắt xe về."
Tạ Ứng: ".........."
Không hiểu sao, cậu bỗng có cảm giác, Ninh Miên chỉ vì muốn tiết kiệm tiền nên mới đi chung xe với mình.
Hai người vừa nói vừa bước vào lớp. Vân Sơ đã ngồi sẵn ở chỗ. Vừa thấy Tạ Ứng và Ninh Miên cùng đi vào, cô ấy lập tức lén kéo tay Ninh Miên: "Tiểu Miên, ra ngoài với tớ chút."
Ninh Miên "ừ" một tiếng, đặt cặp xuống rồi theo Vân Sơ ra ngoài.
Vân Sơ đã cho Ninh Miên hai ngày để tự ngẫm lại quá khứ. Đến giờ vẫn thấy cô đi cùng Tạ Ứng như bình thường, nói là không có gì, Vân Sơ tuyệt đối không tin nữa.
"Hai ngày rồi, cậu nghĩ xong chưa?" Vân Sơ cầm cốc nước đi ra, tiện thể đi lấy nước: "Ngồi cùng bàn với Tạ Ứng, ngày nào cũng nói chuyện, lại còn ở cùng tầng, cùng đi học, lâu dần nảy sinh tình cảm là chuyện rất bình thường, có gì phải ngại đâu."
Ninh Miên nghe thấy phía sau bỗng vang lên tiếng cốc nước rơi xuống đất.
Vân Sơ quay đầu lại, cũng sững người.
Ninh Miên thấy nước nóng sắp tràn ra, vội giúp Vân Sơ khóa vòi. Học sinh đứng phía sau ngay cả cốc cũng không nhặt, nước cũng không lấy nữa, quay đầu chạy mất.
"Xong rồi xong rồi, tớ không biết phía sau có người." Vân Sơ cuống lên: "Biết thế tớ không nói rồi. Tớ chỉ muốn hỏi cậu thôi mà, nuôi chó mèo lâu ngày còn có tình cảm, vậy Tạ Ứng thì sao? Tạ Ứng không được à?"
"Thích một người là chuyện rất đẹp." Vân Sơ bắt đầu tổng kết: "Nhìn thấy cậu ấy thì vui, ngồi cạnh thì hồi hộp, không cần nói gì mà vẫn hiểu nhau, cùng làm mấy chuyện ngốc nghếch cũng vui, thậm chí không làm gì cũng vẫn thấy vui."
Cô ấy nhìn Ninh Miên: "Cậu không có cảm giác đó với Tạ Ứng à?"
Ninh Miên rất muốn phủ nhận, nhưng trên xe, đúng là cô đã căng thẳng."Còn cậu thì sao? Cậu có không?"
"Tớ..... tớ đương nhiên cũng có." Giọng Vân Sơ nhỏ xuống một chút: "Nhưng chỉ một chút thôi."
Mí mắt Ninh Miên giật nhẹ, đầu óc "tắc" một cái, trong lòng bỗng có chút chua xót: "Với Tạ Ứng à?"
Vừa nói ra, Ninh Miên liền im bặt.
Vừa nãy cô căng thẳng cái gì chứ? Vân Sơ có thích Tạ Ứng thì cứ thích, vậy mà cô lại thấy khó chịu là sao?
Vân Sơ: ".........."
Đã lâu như vậy, Vân Sơ mới phát hiện, Ninh Miên hoàn toàn không nhận ra. Không biết đầu óc cô chứa cái gì nữa: "Không phải Tạ Ứng! Cậu rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?"
Chuông sắp reo. Hai người gần như chẳng nói được gì có ích. Vân Sơ cứ tưởng mình đã thể hiện rõ ràng rồi, kết quả người trong cuộc không biết, Ninh Miên không biết, dường như tất cả mọi người đều không biết, chỉ có mình cô ấy biết.
Ninh Miên đi theo sau Vân Sơ, đầu óc cũng mơ hồ. Cô nghĩ lại mấy bạn nam xung quanh Vân Sơ, ngoài Tạ Ứng ra, cô thật sự không nghĩ ra ai đủ xuất sắc, đủ để thích. Nhưng giờ Vân Sơ lại không nói, cô cũng không biết hỏi thế nào.
"Thật sự tớ không biết..." Ninh Miên mơ màng.
"Thôi bỏ đi." Vân Sơ hoàn toàn tuyệt vọng với chỉ số tình cảm của Ninh Miên: "Tớ không nên kỳ vọng vào cậu. Cậu còn không hiểu nổi chuyện của chính mình, còn trông mong cậu..."
Hai người vừa đến cửa lớp, cửa còn chưa mở hẳn, đã nghe thấy tiếng bên trong.
Trong lớp vốn đang ồn ào. Mạnh Tường định làm bài nghe tiếng Anh buổi sáng, nhưng tai nghe quen dùng lại hỏng. Hỏi quanh thì không ai mang theo, đang định chuyển sang môn khác thì Tạ Ứng bước tới.
Mạnh Tường còn tưởng Tạ Ứng có việc tìm mình, chưa kịp nói gì thì đã thấy cậu đưa tới một chiếc tai nghe.
Màu đỏ, còn rất mới, nhìn là biết chưa dùng bao lâu: "...Anh Ứng?"
"Đứng ngơ ra đó làm gì? Không phải cậu muốn làm bài nghe à?" Tạ Ứng vẫn luôn nhiệt tình giúp đỡ bạn bè.
Mạnh Tường ngơ ngác gật đầu.
"Dùng cái này đi, mới mua."
Mạnh Tường hơi cảm động. Dù sao mình học thêm được chút nào thì khả năng vượt Tạ Ứng cũng cao hơn chút đó. Mắt cậu ta hơi ươn ướt, nhỏ giọng: "Anh Ứng, cậu tốt với tôi quá, cảm ơn."
Tạ Ứng hơi mỉm cười: "Cảm ơn tôi làm gì? Muốn cảm ơn thì cảm ơn Ninh Miên."
Mạnh Tường nhíu mày: "?"
Nụ cười trên mặt Tạ Ứng không giảm mà còn sâu hơn: "Lúc sinh nhật tôi, Ninh Miên tặng."
Mạnh Tường lập tức hiểu ra: ".........."
"À đúng rồi, cậu không cần lo âm thanh đâu." Tạ Ứng quay đầu tai nghe về phía Mạnh Tường, như sợ cậu ta không dùng: "Tôi với Ninh Miên ở trên xe đã cùng nghe thử rồi."
Mạnh Tường 💰ⓘế-𝖙 ↪️-𝒽ặ-t nắm đấm.
Tạ Ứng cười cười: "Tai nghe của tôi nghe nhạc đã hay rồi, phát bài nghe tiếng Anh chắc chắn cũng không tệ đâu."
| ← Ch. 43 | Ch. 45 → |
