…Là tôi thua
| ← Ch.31 | Ch.33 → |
Đương nhiên là Ninh Miên đồng ý.
Dù sao ngoài môn Văn ra, mấy môn khác cô thật sự không ngại ai.
Cô quay người, bảo Vân Sơ lấy mỗi môn trong ngăn bàn của mình một đề ném qua, định để Tạ Ứng tùy ý chọn một đề bất kỳ.
Tạ Ứng nhìn đống đề được xếp ngay ngắn trên bàn, ngả người ra sau, chiếc ghế cũng nghiêng theo: "Hay là tôi nhường cậu? Cậu chọn đề thuận tay đi?"
Ninh Miên nâng mắt, mặt không biểu cảm nhìn Tạ Ứng, cậu còn định chơi trò tâm lý để cô căng thẳng à: "Không cần. Tôi không phải Mạnh Tường."
Mạnh Tường: "..."
Ninh Miên vốn không có ý nói vậy, nhưng lỡ miệng rồi cũng không biết sửa thế nào. May mà Tạ Ứng đỡ lời: "Đương nhiên là biết cậu không phải cậu ta."
Tạ Ứng nghiêng người về phía trước, chống khuỷu tay lên bàn, một tay đỡ cằm, giọng rất chân thành, lại còn cười: "Cậu ta không có đãi ngộ này."
Ninh Miên tức đến muốn b_ố_🌜 ♓_ỏ_𝒶.
[Học sinh A: Trời ơi? Tuy là? Nhưng mà cậu ta kiêu ngạo thật đấy?]
[Học sinh B: Ba vẫn là ba thôi. Kệ kết quả thế nào, khí thế phải có trước. ]
[Học sinh D: Kiêu căng thật sự! Tức ⓒ𝐡ế·𝐭 tôi rồi, nếu là tôi thì nuốt không nổi đâu. Cậu ta mới đứng nhất hai lần thôi mà làm như vô địch thiên hạ. Tiểu Miên đứng nhất bao nhiêu lần rồi? Tôi chưa từng thấy cậu ấy kiểu này. Nếu không phải biết đánh không lại, tôi cũng muốn nhảy vào thách đấu luôn. ]
[Học sinh C: Má nó, lần này không nói nhiều nữa, Tiểu Miên, xông lên cho mẹ đi con!]
"Tiểu Miên." Mạnh Tường thấy bạn học xung quanh hò hét, ai cũng chỉ muốn xem kịch vui, nhưng cậu ta thì không giống vậy. Cậu ta khẽ kéo tay áo Ninh Miên, nhỏ giọng: "Hay là thôi đi, tôi gọi cũng được. Đừng vì tôi mà cậu phải cược bản thân."
"Tiểu Mạnh, cậu nói cái gì thế?"
"Không nói đến những chuyện khác! Gì mà 'cược bản thân'? Cậu không tin Tiểu Miên à? Nghĩ Tiểu Miên chắc chắn thua sao?"
"Đúng đấy, đúng đấy!"
Mạnh Tường: "Tôi không..."
Không khí đã bị đẩy lên cao như vậy, Mạnh Tường muốn dừng lại cũng không được. Giờ chỉ có thể xem Ninh Miên quyết định.
Tạ Ứng nâng mắt nhìn cô.
Rõ ràng Ninh Miên không có ý định bỏ qua. Nếu không phải thời gian không cho phép, còn phải chờ đến giờ ra chơi dài, cô thật sự muốn ngay lúc này cho Tạ Ứng biết thế nào là cuộc đời hiểm ác, làm người thì nên khiêm tốn.
Giọng cô lạnh nhạt: "Bảo cậu chọn thì chọn đi. Thua rồi đừng nói tôi bắt nạt cậu."
Tạ Ứng cúi đầu cười: "Được, tôi không nói nữa."
"Hay là toán đi?" Tạ Ứng thấy mọi người hô nhiều nhất là môn này, liền ném đề cho người bên cạnh: "Bảo họ chọn đại một câu. Giờ không còn thời gian, đến giờ ra chơi dài thì bắt đầu chứ?"
"Ừ."
Chuông vào tiết vang lên, mọi người quay về chỗ.
Mạnh Tường đã nếm mùi thất bại, biết thực lực của Tạ Ứng không đơn giản như cậu ta nghĩ. Không chỉ học giỏi, gặp đề khó hay đề lạ cũng có thể tìm cách giải khác, hoàn toàn không bị phụ thuộc vào việc đã từng làm hay chưa. Còn Ninh Miên dù kinh nghiệm đầy đủ, nhưng cậu ta vẫn thấy bất an.
Huống hồ, hai người còn có cả vụ cá cược.
Mạnh Tường nghiêng người lại gần, nhỏ giọng nói với Ninh Miên: "Tiểu Miên, không phải tôi không tin cậu."
Ninh Miên: "Tôi biết."
"Cái anh, anh Ứng..."
Ninh Miên quay sang nhìn cậu ta, sắc mặt không mấy dễ chịu.
Chỉ mới một lúc mà Mạnh Tường không chỉ gọi Tạ Ứng là "ba" trước mặt mọi người, giờ đến sau lưng cũng đổi luôn thành "anh Ứng". Người biết thì hiểu Mạnh Tường thi làm bài bị Tạ Ứng chọc cho phát khóc, người ngoài không biết còn tưởng Mạnh Tường thi xong quay sang ngưỡng mộ Tạ Ứng luôn rồi.
Mạnh Tường lập tức ngồi thẳng lại: "Tạ Ứng, tôi nói là Tạ Ứng."
"Cậu ta mạnh hơn tôi tưởng rất nhiều. Dù chưa làm nhiều đề thi học sinh giỏi, nhưng lại có thể nhanh chóng tìm ra hướng giải."
"Cậu không thích tôi gọi cậu ta như vậy thì sau này tôi hạn chế nói chuyện với cậu ta. Dù sao cũng chỉ còn hơn nửa năm nữa là tốt nghiệp, tránh được thì tôi sẽ tránh, cũng không có gì." Mạnh Tường nói: "Nhưng nếu cậu thua thì phải ngồi cùng bàn với cậu ta."
Ninh Miên bật cười: "Cậu nghĩ tôi sẽ thua à?"
"Không phải, tôi chỉ..." Mạnh Tường không biết giải thích thế nào: "Tôi không muốn cậu ngồi cùng bàn với cậu ta. Vụ cá cược này... tôi không thích lắm."
Trong đầu Ninh Miên lúc này chỉ còn thắng với thua, ong ong cả lên.
Cô thật sự không hiểu, mới ra ngoài có một lúc mà Mạnh Tường đã nghiêng về phe địch từ lúc nào. Còn chuyện khác thì chưa chắc, nhưng về thi học sinh giỏi, Ninh Miên chưa từng thua. Ngay cả lần trước làm bài trong trạng thái buồn ngủ, kết quả vẫn vượt xa người khác. Chẳng lẽ cô lại thua một người thậm chí còn chưa từng tham gia thi sao? Rốt cuộc là đang coi thường ai vậy?
"Tôi nói thật đấy, Tiểu Miên, tôi không có ý gì khác..." Mạnh Tường vội vàng chữa cháy: "Cậu ta...."
"Không cần nói nữa, tôi cũng không có ý gì khác." Ninh Miên quay đầu lại, không nhìn cậu ta nữa: "Tôi sẽ không thua."
Mạnh Tường: "..."
Chuyện buổi sáng khá ồn ào, lúc này diễn đàn trường đã nổi bài hot, cả đám thi nhau đoán xem trong 'trận chiến tình cảm' này ai sẽ là người giành vị trí số một.
[Lầu 510: Đây chính là thi đấu vì tình yêu trong truyền thuyết à? Mặt mũi của Tiểu Mạnh cũng được nở mày nở mặt rồi!]
[Lầu 511: Mấy người có biết tôi muốn vào lớp 1 cỡ nào không? Từ hôm nay tôi không vì gì khác! Tôi phải học thật giỏi chỉ để được xem cảnh này!!!]
[Lầu 512: Tuyệt thật. Nghe nói họ thi toán? Tạ Ứng giờ mới bắt đầu xem đề thi học sinh giỏi à? Vậy thì xin chúc mừng trước Tiểu Miên của chúng ta lại dạy cho một tên ngốc bài học rồi! Để Miên của tôi dậy cậu ta câu làm người đừng quá kiêu ngạo! Không phải tôi coi thường Tạ Ứng, nhưng Miên của tôi là lão làng trong giới thi học sinh giỏi, tôi chưa từng thấy cậu ấy thua ai. Thách cái gì không thách, lại đi thách đúng chỗ mạnh nhất của người ta. ]
[Lầu 513: Cái gì cũng có lần đầu mà, chẳng phải Ninh Miên cũng chưa từng rớt hạng nhất sao, giờ thì...]
[Lầu 514: Ninh Miên tự bế rồi. ]
Khi Vân Sơ gửi bài đó cho cô xem, đầu Ninh Miên gần như bốc khói, ռ𝖌*𝖍*❗*ế*п 𝐫ă𝐧*ⓖ, tiện tay bấm báo cáo cái bình luận "cái gì cũng có lần đầu" kia.
Cô quay đầu nhìn về phía Tạ Ứng.
Đề thi học sinh giỏi khác hẳn bài tập bình thường. Dù vẫn dựa trên kiến thức cấp ba, nhưng phần lớn là dạng toán nâng cao, độ khó cao hơn nhiều, chú trọng kỹ năng và tốc độ.
Nghĩ rằng Tạ Ứng chưa từng tiếp xúc với đề, Ninh Miên còn cố tình để lại hai đề mình đã làm, cho cậu xem trước, coi như cho cậu nếm thử cảm giác sợ hãi khi bị áp đảo.
Như cảm nhận được ánh nhìn của cô, Tạ Ứng quay sang, cười nhẹ, hoàn toàn không có vẻ gì là đang sợ.
Chuông ra chơi vừa vang, thầy giáo vừa rời lớp, một đám người đã ùa lên. Tống Dật chủ động nhường chỗ.
Ninh Miên buộc lại tóc đuôi ngựa, ngồi xuống cạnh Tạ Ứng.
Một tuần trước, đây vốn là chỗ của cô.
Trong lúc bạn học đang chép đề lên bảng, Ninh Miên chọn một cây bút, hỏi: "Đề tôi đưa cậu xem rồi chứ?"
Tạ Ứng chống cằm, nghĩ một chút: "Ừ, xem qua rồi."
Ninh Miên cố nhịn ý muốn đập cậu một cái, mặt không biểu cảm: "Thấy thế nào?"
"Thế nào à?" Tạ Ứng như chưa hiểu, cau mày suy nghĩ thật: "...Cách giải của cậu có thể rút gọn hơn chút nữa?"
Vài bạn học vốn đứng về phía Tạ Ứng cũng không chịu nổi nữa, lập tức quay xe sang phe Ninh Miên. Còn Ninh Miên chỉ mong người trên bục chép đề nhanh lên, không thì cô thật sự không kiềm chế được nữa.
Đề thi quá nhiều, mấy câu dễ cô chẳng buồn làm, nên phần lớn đều là bài khó. Đây là một trong số ít bài cô chưa giải, lại còn do cả lớp chọn ra câu khó nhất. Người chép đề cũng chẳng hiểu mình đang chép cái gì, cả bảng kín đặc ký hiệu, cậu ta nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy một dòng chữ to đùng: đồ ngốc, không hiểu gì đúng không.
Với câu này, mọi người tin chắc, đừng nói là một tiết ra chơi, cho mười tiết cũng chưa chắc nghĩ ra hướng giải.
Cuối cùng đề cũng chép xong. Ninh Miên liếc nhìn Tạ Ứng, cậu đã bắt đầu đọc đề. Đề này đúng là rất khó. Sau khi lướt qua toàn bộ, theo lẽ thường cô nên bắt đầu làm ngay. Nhưng Ninh Miên không làm vậy.
Tạ Ứng đã đối xử với Mạnh Tường thế nào, cô sẽ đối xử lại y như thế.
Cô hơi nghiêng đầu, mỉm cười với cậu: "Tạ Ứng."
Tạ Ứng ngạc nhiên: "Ừ?"
"Sao? Có cần tôi đợi cậu không?"
Cả lớp nín thở.
Phần lớn mọi người đã học cùng Ninh Miên hơn hai năm, nhưng chưa từng thấy cô căng với ai, càng chưa từng thấy cô mỉa mai người khác, lại còn dùng đúng lời của đối phương: "Đọc xong đề đi, rồi chúng ta cùng bắt đầu."
"Tôi đã nói mà! Tiểu Miên của tôi làm được!"
"Bình tĩnh! Bình tĩnh! Không phải tôi thi mà còn hồi hộp đây!"
"Cái này còn căng hơn thi thật! Thi thật đâu có k*ch th*ch vậy! Sao trước đây tôi không nghĩ Tiểu Miên chính là vương giả nói mấy lời rác rưởi nhỉ???"
"Tôi phục rồi, má ơi, tôi phục sát đất! Sau này Tiểu Miên chính là mục tiêu cuộc đời tôi, vừa học giỏi vừa biết cà khịa!"
Tạ Ứng khẽ cười. Nói thật, đề thi hàng tháng của trường đã không hề dễ, hai đề Ninh Miên đưa cậu cũng khó, còn đề trên bảng lại còn khó hơn nữa.
Nếu là người bình thường, chắc tâm lý của Tạ Ứng đã suy sụp từ lâu.
"Được thôi."
Cậu bình tĩnh đọc xong đề, không hề lộ vẻ rối loạn: "Tôi xem xong rồi. Bắt đầu nhé?"
Đề trên bảng là dạng chứng minh kết hợp bất đẳng thức, vừa phức tạp vừa biến hóa, lượng tính toán cũng rất lớn.
Trong lớp 1 không phải ai cũng đi thi học sinh giỏi. Ngoài vài người đứng đầu ra, phần lớn vẫn học theo hướng bình thường. Cách giải của Tạ Ứng và Ninh Miên khác nhau một trời một vực, nhiều người nhìn mà không phân biệt nổi ai đúng ai sai.
"Bước này của Tiểu Miên đúng không?"
"Vớ vẩn, chắc chắn đúng rồi. Nhưng sao cách của anh Ứng khác thế Tiểu Miên? Từ đầu tới giữa, rồi đến cuối, nhìn chẳng giống nhau gì cả."
"Còn có người cá là Tạ Ứng làm đúng nữa à? Bao nhiêu giải thưởng của Miên nhà tôi là nhặt về cho vui chắc?"
"Lo cái gì, Tiểu Miên nhắm mắt cũng làm được. Mấy bài kiểu này xử đẹp trong một nốt nhạc."
"Anh Ứng sắp thua rồi à?"
"Thua cũng đáng thôi, ai bảo cậu ta kiêu ngạo như thế."
Ninh Miên liếc sang Tạ Ứng, không biết cậu đã làm đến bước nào. Cô thì đã gần xong, trong đầu còn nghĩ lát nữa lên bảng phải nói vài câu châm chọc cậu cho bõ tức.
Bút trong tay Tạ Ứng dừng lại, ánh mắt chạm vào cô, đề nghị: "Hay là lát nữa mình nộp bài cùng lúc?"
Ninh Miên: "..."
Khách sáo đến mức thành thói quen luôn rồi à.
Dĩ nhiên Ninh Miên không nghe theo. Nhưng ngay khoảnh khắc cô dừng bút, phía bên kia Tạ Ứng cũng vừa đặt bút xuống. Cô biết tốc độ mình nhanh, nhưng Tạ Ứng cũng không hề chậm. Hai người gần như hoàn thành cùng lúc, không phân được trước sau. Kết quả chỉ còn phụ thuộc vào độ chính xác của đáp án.
Người chấm là đại biểu môn Toán, cô ấy từng thi học sinh giỏi hai lần nhưng thành tích không tốt, nên sớm bỏ cuộc.
Bài của Ninh Miên gần như trùng khớp với đáp án chuẩn, thậm chí có chỗ còn chặt chẽ hơn. Còn bài của Tạ Ứng, tuy kết quả giống nhau, nhưng cách làm lại vô cùng lạ.
Đại biểu môn Toán nhìn mà không biết nên chấm thế nào.
Ninh Miên có kinh nghiệm hơn, giọng nhàn nhạt: "Đưa tôi xem."
"Cái này chắc kiểu làm bừa trúng thôi chứ gì? Phần đầu khác hẳn đáp án."
"Rốt cuộc ai thắng?"
"Chắc chắn là Tiểu Miên rồi, còn cần nghĩ à?"
"Không thì sao? Thi cử không phải xem đáp án à? Miên nhà tôi làm đúng chuẩn, chẳng lẽ là hư danh?"
"Haizz, nói cho cùng anh Ứng vẫn còn non một chút."
"Có phải tôi tưởng tượng không, sao thấy Tiểu Miên thắng mà không vui lắm?"
Ninh Miên cúi đầu, im lặng.
Cô thật sự không ngờ, Tạ Ứng không dùng cách giải tiêu chuẩn của thi học sinh giỏi, mà lại chọn một hướng đi ngắn gọn hơn. Cách đó, chính là kiểu cô từng dùng trong đề mà cô đưa cho cậu xem. Chỉ là trong thi thật, cách này dễ làm kết quả dao động, nên từ đầu Ninh Miên đã không nghĩ tới.
"Rốt cuộc ai thua ai thắng vậy?"
Tạ Ứng không cần nhìn bài cũng biết kết quả. Dù sao đối thủ là Ninh Miên, cậu cúi đầu cười nhẹ, nói rất thản nhiên: "Tôi thua rồi. Sau này..."
Ninh Miên khựng lại, không ngờ Tạ Ứng lại chủ động nhận thua.
Cô ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cậu.
Trên gương mặt cậu không có chút gì gọi là thất vọng hay ngượng ngùng. Ngược lại, dường như cậu đang tận hưởng cuộc so tài này. Đôi mắt đen ánh lên tia sáng, hơi cong lên, vừa đẹp vừa ngang tàng.
"...Là tôi thua."
Ninh Miên nhắm mắt, ngắt lời cậu. Dù không muốn thừa nhận, nhưng Tạ Ứng thật sự rất giỏi."Sau kỳ thi tháng tới, tôi sẽ chuyển về chỗ cũ."
| ← Ch. 31 | Ch. 33 → |
