| ← Ch.092 | Ch.094 → |
🪷 Chương 93: 'Nàng là thê tử của ta. '
🪷 Editor: Thảo Anh
Trong khoảng sân tĩnh mịch, mùi cỏ cây hòa quyện cùng bầu không khí u ám, hoang tàn. Viên Kỳ đứng lặng lẽ trước đống cành khô, lá mục và mấy giá gỗ mục nát, dễ bắt lửa, vẻ mặt điềm nhiên đến đáng sợ.
Chu ma ma 𝐫-𝐮-𝐧 l-ẩ-𝓎 🅱️ẩ-𝖞 nâng ống mồi lửa trên tay, nước mắt giàn giụa. Bàn tay già nua 𝓇-⛎-𝐧 𝐫-ẩ-y kịch liệt tưởng chừng không giữ nổi, giọng nói vỡ vụn đầy vẻ van lơn: "Phu nhân xin hãy suy nghĩ lại! Nhất thiết... nhất thiết phải đi đến bước đường này sao? Ngọn lửa này mà bùng lên, sẽ chẳng còn đường lui nữa đâu!"
Viên Kỳ chậm rãi quay đầu, nhìn người hầu già đã gắn bó với mình quá nửa đời người. Khuôn mặt gầy gò của bà ta hiện lên trắng bệch dưới ánh chiều tà đang tắt dần, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm đến mức khiến người ta phải rùng mình.
Bà ta cất lời, giọng khô khốc, từng chữ như bị rặn ra từ kẽ răng: "Đã làm thì phải làm cho sạch sẽ, không để lại dấu vết. Một trận hỏa hoạn thiêu rụi tất cả, có trời mới tra ra được manh mối gì, chẳng ai có thể liên lụy đến ai. Ngũ lang... con trai ta, ta làm mẹ, phải dọn sạch chướng ngại, bảo vệ nó bình an vô sự."
Dẫu bà ta luôn oán hận đứa con ruột thịt vô dụng, nhưng dẫu sao đó cũng là núm ruột do bà tabmang nặng đẻ đau. Dựa vào đâu mà hai đứa con Đại phòng, kẻ chẳng được cha yêu mẹ quý, lớn lên lại có được tiền đồ rạng rỡ nhường ấy. Trong khi giọt Ⓜ️.á.𝐮 bà ta dứt ruột sinh ra, dốc cạn tâm huyết để bồi dưỡng, sắp xếp, lại trở thành một kẻ hèn mọn, yếu đuối đến vậy.
Viên Kỳ ngước mắt, phóng tầm nhìn vượt qua bức tường cao: "Chỉ có cách này, mọi chuyện mới có thể bị vùi lấp vĩnh viễn. Danh tiếng của Lận gia mới giữ lại được tấm màn che đậy cuối cùng, và Ngũ lang cũng mới có thể sống sót yên ổn."
Chu ma ma khóc không thành tiếng: "Nhưng phu nhân ơi, cớ sao người phải đánh đổi cả mạng sống của mình! Con ả Tô thị kia... chưa chắc ả đã tới đâu. Chúng ta phóng hỏa, nếu ả không tới, chẳng phải người uổng mạng sao..."
"Nó sẽ tới."
Viên Kỳ ngắt lời, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, đôi con ngươi âm u, sâu thẳm. Nụ cười ấy hiện diện trên gương mặt tiều tụy của bà ta lại càng trở nên chói mắt: "Ta hiểu ả, ả chính là loại người như vậy. Bề ngoài thì nhút nhát, hèn nhát, nhưng trong xương tủy lại mang một thứ lương thiện nực cười. Nghe tiếng kêu cứu, thấy ánh lửa bùng lên, dẫu biết nguy hiểm trực chờ, ả vẫn sẽ đ.â.ⓜ đầu vào."
"Nó không tới, thì ngọn lửa này của ta coi như uổng phí! Nhưng nó chắc chắn sẽ tới. Và chỉ cần nó xuất hiện..." Giọng Viên Kỳ hạ xuống, mang theo một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, "Hai đứa kia khi hay tin, cũng nhất định sẽ lao đến."
Chu ma ma bừng tỉnh, toàn thân lạnh toát, bờ vai rũ xuống bất lực. Nhị công tử nặng tình nặng nghĩa với Tô thị, nếu thê tử gặp nguy hiểm, chàng tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Dù kết cục có ra sao, đối với bà ta, thế là đủ rồi. Tô Ngọc Dung c●ⓗ●ế●t, vụ bê bối ô nhục sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Nếu cả ba cùng bỏ mạng, mọi oán hận, uất ức trong lòng bà ta cũng sẽ tan biến... Hãy để ngọn lửa này thiêu rụi sạch sành sanh mọi sự xấu xa, dơ bẩn!
Viên Kỳ vươn tay, nhận lấy ống mồi lửa. Ánh mắt bà ta u ám, ngước nhìn sắc trời, hỏi: "Giờ là lúc nào rồi?"
Chu ma ma gạt nước mắt: "Bẩm phu nhân, sắp đến giờ Tuất rồi ạ..."
"Giờ Tuất à..." Viên Kỳ khẽ cười. Quan viên 🌴*𝖗*ı*ề*⛎ đì*ռ*𝖍 cũng sắp tan làm rồi, tính toán thời gian, Lận Đàn chẳng mấy chốc sẽ về đến nhà.
Nụ cười trên môi bà ta vụt tắt, ánh mắt dán chặt vào ngọn lửa nhỏ nhoi.
"Chu ma ma."
Viên Kỳ dành cái nhìn cuối cùng cho người nô tỳ đã theo hầu mình nửa đời người. Còn ai nhớ rõ dung mạo bà ta lúc xuân thì chứ. Song thân đã khuất bóng, phu quân thì năm thê bảy thiếp, đến ngay cả bản thân bà ta cũng chẳng còn nhớ nổi dáng vẻ của chính mình lúc thanh xuân.
Ánh mắt bà ta phức tạp, thoáng qua một tia yếu lòng, nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh lùng sắt đá che lấp: "Nhớ kỹ những gì ta đã căn dặn. Lửa cháy lên, bà liền hô hoán cầu cứu, rồi... bà lập tức tránh đi cho xa, những chuyện tiếp theo, tuyệt đối không được nhúng tay vào."
"Phu nhân..."
Chu ma ma quỳ sụp xuống đất, nắm chặt lấy vạt áo bà ta, khóc nức nở không thành tiếng.
Viên Kỳ không nhìn mụ lấy một lần, kiên quyết xoay lưng. Bà ta ngoái đầu nhìn lại bức tường hoa mình từng dốc lòng cắt tỉa, rồi thổi bừng ngọn lửa trên ống mồi, ánh lửa nhảy múa phản chiếu trong đôi mắt bà ta.
Viên Kỳ buông tay, ném thẳng ống mồi lửa vào đống cành khô, lá vụn đã được tẩm đẫm dầu hỏa.
"Bùng" một tiếng, ngọn lửa hung hãn vọt lên, tham lam nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Chu ma ma quệt vội hàng nước mắt, lập cập đứng dậy. Y theo lời căn dặn, mụ lảo đảo chạy ra cổng viện, dốc hết sức lực thét lên những tiếng kêu cứu thảm thiết, hoảng loạn: "Cứu mạng với... có ai không... cháy rồi, phu nhân... phu nhân vẫn còn ở bên trong!"
Mùi khét lẹt nồng nặc bốc lên, lan tỏa qua những bức tường cao, bay theo gió tứ tán.
"Chuyện gì thế?"
Vài tỳ nữ đang quét dọn gần đó ngửi thấy mùi khét liền ngó nghiêng tìm kiếm, chợt kinh hãi phát hiện một ngọn lửa đỏ rực đang leo dọc theo chân tường bùng lên.
"Trời ơi... cháy rồi!"
Tiếng ồn ào lập tức thu hút sự chú ý của Tô Ngọc Dung.
Nàng vừa vòng qua khúc quanh hành lang, những tiếng bước chân dồn dập vang lên: "Người đâu! Cháy rồi!"
Nghe vậy, lòng Tô Ngọc Dung thắt lại. Nàng không kịp suy nghĩ nhiều, vội vã nương theo tiếng la hét chạy vội tới.
Càng đến gần hiện trường, mùi khét lẹt càng lúc càng nồng nặc, lẫn trong tiếng nổ lách tách của cây cỏ bén lửa.
Cái nhà kho ọp ẹp vốn dùng để chứa những cành khô, lá úa cắt tỉa từ hoa cỏ và mấy dụng cụ làm vườn, giờ phút này đang bị ngọn lửa hung bạo nuốt chửng. Ngọn lửa nhảy múa, l**m láp lấy những thanh gỗ khô rang và đám lá rụng, khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút, hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt. Ngọn lửa dường như đang áp sát vào bức tường phía sau của gian nhà chính, nương theo hướng gió chực chờ lan sang những khu vực lân cận.
Một khi ngọn lửa lan rộng sang các viện khác, hậu quả sẽ thật khó lường.
Chu ma ma ngã bệt xuống đất cách đó không xa, mặt mày lấm lem tro bụi, nước mắt nước mũi tèm lem. Vừa thấy có người tới, mụ như người c𝒽*ế*✞ đuối vớ được cọc, gào khóc thảm thiết: "Phu nhân! Phu nhân vẫn còn ở bên trong! Không biết tại sao tự nhiên lại bốc cháy thế này... Mau cứu phu nhân với!"
Đám hạ nhân nghe tiếng la hét lục đục chạy tới. Chỗ này cách hồ nước một đoạn khá xa, mọi người vội vàng vơ vét xô chậu, cuống cuồng chạy đi xách nước. Hai vại nước lớn dự trữ trong sân cũng đã bị múc cạn sạch.
Tô Ngọc Dung hớt hải chạy đến. Thấy Chu ma ma ngã ngồi trên đất, khóc lóc thảm thiết, nàng ngẩng đầu lên. Xuyên qua màn khói đen cuồn cuộn và ánh lửa chói lòa, nàng lờ mờ nhận ra một bóng người đang đứng trong gian nhà chính.
Là Viên Kỳ? Bà ta thực sự vẫn ở bên trong.
"Mau đi gọi người ở mấy viện khác tới đây!"
Tô Ngọc Dung sốt sắng hét lớn, cố gắng huy động tất cả hạ nhân quanh đó tới giúp sức. Thế nhưng viện này vốn nằm ở nơi hẻo lánh, Lận gia lại vừa phân gia, cộng thêm lòng người li tán, nhân lực thiếu hụt, Tam phòng lúc này hệt như rắn mất đầu. Đáp lại tiếng thét của nàng chỉ là tiếng nổ lép bép của ngọn lửa và tiếng gào khóc tuyệt vọng của Chu ma ma.
Nàng kéo Chu ma ma đứng lên. Chu ma ma nức nở, tay níu chặt lấy ống tay áo Tô Ngọc Dung, bất lực gào khóc: "Phu nhân vẫn còn ở bên trong..."
Đám nô bộc vừa chạy tới, tay xách những xô nước nhỏ, chứng kiến ngọn lửa hung hãn cũng khiếp vía lùi bước, chỉ dám đứng từ xa hắt nước vào, nhưng chẳng khác nào muối bỏ bể.
"Lửa lớn quá rồi, lao vào đó e là một đi không trở lại!"
"Chuyện... chuyện này ↪️𝐡ế*ⓣ người như chơi đấy!"
Đám hạ nhân mặt mày xanh lét, đùn đẩy nhau, chẳng một ai đủ can đảm xông vào biển lửa. Tô Ngọc Dung hối thúc họ mau chạy đi cầu viện các viện khác. Dẫu đã phân gia, nhưng cháy nhà c-ⓗ-ế-🌴 người, chẳng nhẽ họ đành lòng đứng nhìn?
Bị Chu ma ma níu chặt, bên tai là tiếng khóc than và những tiếng kêu cứu yếu ớt vọng ra từ đám cháy, Tô Ngọc Dung nhìn cánh cửa sổ chực chờ đổ sập giữa ngọn lửa hung tàn, tim đập thình thịch.
Nàng sợ 𝐜*hế*т, nhưng... nhưng nàng cũng không thể nhẫn tâm trơ mắt nhìn một người bị †●♓1ê●⛎ 𝐬●ố●п●ɢ ngay trước mắt mình. Tô Ngọc Dung đưa mắt đảo quanh căn nhà. Lửa bắt đầu bén từ hướng Nam, lúc này hướng gió lại thất thường, mảng tường phía Đông tạm thời vẫn chưa bị ngọn lửa lan tới.
Chỉ cần nhanh chân một chút, ắt hẳn có thể cứu người trước khi ngọn lửa lan tới bức tường phía Đông.
Tim Tô Ngọc Dung đập thình thịch, dồn dập như tiếng trống trận. Nàng cắn răng, dứt khoát lao lên phía trước, giật phăng tấm chăn đang phơi trên sào ngoài sân. Tiện tay giằng lấy xô nước từ một gã sai vặt, nàng đổ ụp lên tấm chăn. Ngay khi chăn ngấm sũng nước, nàng nhấc lên, quấn chặt lấy người mình. Đồng thời, nàng rút chiếc khăn tay giắt bên hông, nhúng vội vào nước, vắt sơ rồi bịt kín nửa khuôn mặt, thắt nút sau gáy.
"Mọi người mau đi gọi thêm người tới, chạy qua các viện khác báo tin đi!"
Nàng hét lên với đám hạ nhân, giọng nói hơi 𝐫𝐮·n гẩ·🍸 vì căng thẳng. Nói xong, Tô Ngọc Dung cúi gầm người, lao thẳng về phía bức tường phía Đông nơi ngọn lửa có phần yếu hơn, đẩy tung cửa sổ, nhảy tọt vào trong.
"Nhị thiếu phu nhân!"
Chu ma ma thét lên một tiếng kinh hãi, hai tay 𝐫.u.ռ ⓛẩ.y 🅱️ẩ.y, răng đánh bò cạp. Mụ tóm lấy một tỳ nữ, hai mắt đỏ ngầu, ra lệnh: "Mau đi gọi người, đi xem Nhị công tử đã về chưa."
Luồng nhiệt rực lửa ngay tức khắc bao trùm lấy Tô Ngọc Dung, khói đặc sộc vào mũi khiến nước mắt nàng giàn giụa. Nàng khó nhọc mở mắt, lớp áo ướt sũng trên người chạm vào sức nóng phát ra những tiếng "xèo xèo", hơi nước bốc lên nghi ngút. Nàng khom người, né tránh những mảnh vỡ từ trần nhà rơi rụng lả tả, lao thẳng về phía bóng người kia.
Đồ đạc trong phòng bài trí đơn giản, nhưng nhiều chỗ đã bị ngọn lửa l**m trọn. Nàng nhìn thấy Viên Kỳ.
Viên Kỳ ngồi lặng im trước bàn trang điểm cạnh cửa sổ, quay lưng lại phía cửa ra vào. Bóng dáng bà ta méo mó, nhạt nhòa giữa làn khói đặc và sức nóng hầm hập. Bà ta không kêu la, cũng chẳng vùng vẫy, cứ bình thản ngồi đó, dường như đang chờ đợi một điều gì.
"Tam thẩm!" Tô Ngọc Dung khản giọng gọi lớn. Nàng lao tới, chộp lấy tay bà ta, giương tấm chăn ướt lên che chở cho cả hai: "Mau theo cháu, lửa sắp bén tới nơi rồi!"
Viên Kỳ chầm chậm quay đầu lại.
Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt bà ta chẳng hề lộ vẻ sợ hãi hay hoảng hốt. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến rợn người, một sự mệt mỏi tột cùng. Sâu thẳm trong đôi mắt bà ta là một tia kiên quyết mà Tô Ngọc Dung không tài nào hiểu thấu.
Ánh mắt bà ta đậu lại trên khuôn mặt lấm lem khói bụi, hốt hoảng của Tô Ngọc Dung. Khóe môi bà ta khẽ nhếch lên, tựa hồ muốn nở một nụ cười, lại tựa hồ chất chứa một điều gì khác. Bà ta ngẩn ngơ nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt đong đầy những cảm xúc phức tạp mà Tô Ngọc Dung chẳng thể giải mã.
Khoảnh khắc này, Viên Kỳ chợt dấy lên một tia hối hận. Bà ta hối hận vì đã kéo cô gái lương thiện này vào biển lửa. Thực tâm, bà ta chẳng hề ban phát ân huệ gì nhiều cho cô gái này, bà ta chỉ tin chắc rằng bản tính lương thiện của nàng sẽ không cho phép nàng thấy 🌜.h.ế.𝐭 mà không cứu.
Bà ta đã cược đúng. Nhìn thấy Tô Ngọc Dung lao vào, cảm giác hả hê khi mưu kế thành công chẳng hề xuất hiện, thay vào đó là một thứ cảm xúc kỳ quặc, xót xa xâm chiếm lấy tâm trí bà ta.
Nhưng rất nhanh, thứ cảm xúc ấy đã bị những toan tính khác đè bẹp. Ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội bên ngoài dường như cũng đang thiêu đốt trong đôi mắt bà ta, điên cuồng, liều lĩnh và tuyệt vọng.
Tô Ngọc Dung chẳng hiểu cớ sao bà ta cứ ngồi trơ ra đó, chỉ biết dùng hết sức bình sinh kéo bà ta chạy đi. Thế nhưng, Viên Kỳ lại bất ngờ ş❗-ế-🌴 𝐜𝖍-ặ-𝖙 lấy tay nàng, ghìm chặt nàng lại.
"Tam thẩm, người..."
Tô Ngọc Dung sững sờ, chẳng hiểu hành động của bà ta có ý nghĩa gì, "Mau đi thôi."
Viên Kỳ vẫn nắm chặt tay nàng, khẽ cất lời: "Ngọc Dung, cùng ta 𝒸♓ế●𝐭 ở đây đi. Ngươi phạm phải trọng tội tày đình, trời đất không dung, 🌜●ⓗế●𝖙 ở đây... coi như c*𝐡ế*т trong sạch."
Tô Ngọc Dung kinh hoàng nhìn bà ta: "Tam thẩm..."
Người đàn bà trước mặt, tóc tai đã bị lửa táp nham nhở, đang dốc hết tàn lực, quyết tâm chôn vùi Tô Ngọc Dung tại nơi này.
Hung tin nhanh chóng kinh động cả phủ đệ. Những tiếng kêu cứu thất thanh đan xen cùng tiếng bước chân rầm rập, náo loạn. Rõ ràng màn đêm đã buông xuống, nhưng dinh thự nhà họ Lận lại sáng rực như ban ngày.
Càng lúc càng có nhiều người từ các viện khác đổ dồn về hướng viện của Tam phòng đang chìm trong biển lửa. Các chủ tử Lục phòng đang dùng bữa, chợt nghe thấy tiếng động ồn ào bên ngoài, vội vàng sai người đi dò la tin tức.
Vừa nghe tin cháy, Lận Lục gia liền la oai oái: "Trời đất ơi, mau đi cứu hỏa đi, viện của chúng ta gần Tam phòng nhất, lây sang đây là xong đời."
Ông ta vội vàng đứng lên, đốc thúc hạ nhân chạy qua đó tiếp ứng.
Máy bơm nước bằng sức người nhanh chóng được khiêng ra từ nhà kho. Đám gia nhân xếp thành một hàng dài, chuyền tay nhau những xô nước hắt thẳng vào vành đai đám cháy, ra sức ngăn cản ngọn lửa lan rộng sang các khu vực lân cận. Khung cảnh hỗn loạn vô cùng.
Xa xa, Lận Chiêm vừa uống thuốc xong và chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu, đã bị những tiếng ồn ào vẳng lại từ bên ngoài cửa sổ đánh thức. Cơn sốt vừa lui khiến cơ thể hắn hãy còn rã rời, đầu óc váng vất.
"Bên ngoài xảy ra chuyện gì thế?" Hắn gượng chống tay ngồi dậy, giọng điệu có phần bực dọc.
Gã sai vặt túc trực ngoài cửa chạy đi thám thính một vòng rồi vội vàng chạy về bẩm báo: "Bẩm công tử, có chuyện chẳng lành rồi! Hình như... hình như viện cũ của Tam phu nhân ở hướng Tây bị hỏa hoạn rồi ạ, đám cháy xem chừng lớn lắm!"
Cháy ư?
Lận Chiêm nghe vậy liền nằm vật xuống giường, hướng Tây cháy thì liên quan quái gì đến hắn, 𝒸·♓ế·† thì ráng chịu.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, trong lòng hắn bỗng dấy lên một dự cảm bất an mãnh liệt trước sự hỗn loạn ồn ào bên ngoài.
Tô Ngọc Dung đã về nhà chưa nhỉ? Trời đã sập tối, tính toán thời gian thì chắc hẳn nàng đã ra về rồi chứ.
Nhưng Lận Chiêm vẫn không nén nổi lo lắng. ⓝ-ℊự-c hắn bứt rứt không yên, hơi thở trở nên nặng nhọc. Hắn bật dậy, tung chăn, lao xuống giường, phóng thẳng ra cửa.
Trời tối đen như mực, tầm nhìn bị hạn chế nên công việc tu sửa hoàng cung đành phải tạm gác lại, đợi đến bình minh mới có thể tiếp tục.
Lận Đàn dặn dò thợ mộc dăm ba điều, cẩn thận kiểm tra lại dự toán vật tư và cập nhật số liệu vào sổ sách.
Tiểu lại theo hầu bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: "Lận đại nhân đã vất vả mấy hôm nay rồi, ngài nên về nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Lận Đàn gập cuốn sổ lại, khẽ gật đầu: "Được rồi, mấy ngày nay mọi người cũng vất vả nhiều."
Chàng hàn huyên vài câu với mấy vị quan viên khác rồi cùng nhau bước ra khỏi cổng cung.
Lận Đàn ôm trong tay xấp bản vẽ dày cộm, trên xe ngựa lắc lư trở về phủ vẫn không quên tranh thủ xem lướt qua vài trang. Khi xe ngựa đi ngang qua một tửu lâu, chàng đưa tay vén rèm, bảo phu xe tấp vào lề. Chàng chỉnh lại vạt áo, bước xuống xe, ghé vào một quầy hàng bán đồ ăn bên đường, mua một cân chân vịt ngâm hèm rượu và xách theo một vò nước ô mai. Đây toàn là những món Tô Ngọc Dung mê mẩn. Chẳng biết giờ này nàng còn ở Lận phủ không, nếu nàng đã về, chàng sẽ vòng qua khu Tây thành tìm nàng.
Xe ngựa chật vật lắm mới lết đến trước cổng phủ. Lận Đàn chưa kịp bước xuống, tên gác cổng đã ba chân bốn cẳng chạy ào tới, mặt cắt không còn giọt ⓜá●𝐮, giọng lạc đi vì kinh hãi: "Nhị... nhị công tử! Xảy ra chuyện lớn rồi! Viện cũ của Tam phòng ở phía Tây... bị cháy rồi! Lửa lớn lắm! Tô... Tô cô nương hình như... hình như cũng đang mắc kẹt bên trong!"
Sắc mặt Lận Đàn biến đổi, giọng nói cũng trở nên lạc đi: "Chuyện xảy ra từ khi nào?"
Chàng vội vã cắm đầu chạy thục mạng vào trong phủ, gã hạ nhân chạy lếch thếch theo sau: "Dạ mới đây thôi ạ... Không hiểu sao ngọn lửa lại lan nhanh đến vậy, chớp mắt đã thiêu rụi cả gian nhà. Tam phu nhân bị kẹt trong đó. Tô cô nương vừa hay đi ngang qua, nghe tiếng kêu cứu liền..."
Gã hạ nhân cuống cuồng, lời nói trở nên lộn xộn, chẳng thể theo kịp tốc độ của Lận Đàn.
Lửa lan rộng, cửa sổ rơi rụng, rường nhà rung lắc dữ dội.
Tô Ngọc Dung bị Viên Kỳ nắm chặt cổ tay. Chẳng ai ngờ người đàn bà tiều tụy kia trước lúc lâm chung lại bùng phát ra thứ sức mạnh kinh hồn đến thế. Hơi nóng hầm hập phả vào làn da tr*n tr** của nàng bỏng rát, vậy mà bà ta vẫn nhất quyết không buông tay.
Tấm chăn ướt đẫm trên vai Tô Ngọc Dung cũng đang nhanh chóng khô ran, thậm chí bắt đầu tỏa nhiệt. Khói đen cuộn lên khiến nàng nghẹt thở, không sao thở nổi.
"Tam thẩm, người điên rồi sao? Lửa sắp lan tới nơi rồi!"
Tô Ngọc Dung vừa hoảng sợ vừa kinh hãi, ra sức giãy giụa, cố gỡ những ngón tay như gọng kìm của Viên Kỳ ra. Nàng không hiểu nổi, tại sao Viên Kỳ lại hành động như vậy.
Khuôn mặt Viên Kỳ thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt trống rỗng mang theo vẻ cố chấp đến rợn người: "Ngọc Dung à, như vậy là tốt nhất... Cứ ra đi trong sạch là tốt nhất..."
Bà ta thì thào lảm nhảm, lực tay lại càng 💰𝒾ế·т 𝖈ⓗ·ặ·✝️ hơn. Thế nhưng, sức cùng lực kiệt, lại hít phải quá nhiều khói độc, bà ta dần không trụ nổi nữa.
"Rầm" một tiếng, một thanh xà ngang bén lửa chẳng thể gượng nổi, đung đưa chực chờ rơi xuống. Tô Ngọc Dung liếc nhìn, thầm biết nếu không thoát ngay, cả hai sẽ bỏ mạng trong biển lửa này. Nàng cúi gầm mặt, không phí sức gỡ tay Viên Kỳ ra nữa. Với sức vóc vốn có, nàng cắn răng kéo lê Viên Kỳ đang bấu víu chặt lấy mình, lảo đảo lao về phía cửa sổ.
Viên Kỳ dường như không ngờ Tô Ngọc Dung lại sở hữu thứ sức mạnh trâu bò đến thế. Bị kéo đi bất thình lình, bà ta loạng choạng, trong mắt ánh lên tia kinh ngạc. Sức nóng hừng hực tựa hồ muốn nướng chín cả người.
Dẫu thân hình có tráng kiện đến mấy, việc nấn ná trong biển lửa và hít phải quá nhiều khói độc cũng khiến Tô Ngọc Dung bắt đầu lảo đảo, mắt mũi tối sầm. Nàng ôm n·𝐠·ự·ⓒ ho sặc sụa, mỗi tiếng ho lại kéo theo cơn đau tức п_ⓖ_ự_𝖈 buốt nhói.
Trên trần nhà, một thanh xà ngang chông chênh sắp đổ sập. Ngay khoảnh khắc nàng kiệt sức chực ngã quỵ, một bóng dáng bất ngờ lao vút vào.
"A Dung!"
Tô Ngọc Dung hé mắt. Qua làn khói mờ ảo, nàng lờ mờ nhận ra một người đang lao tới. Là Lận Đàn. Vạt áo quan phục của chàng đã bị tia lửa táp cháy nham nhở. Chàng luồn lách qua tấm bình phong đổ nát, lao thẳng về phía nàng.
Đúng lúc ấy, phía trên đầu lại vang lên tiếng kêu răng rắc rợn người. Thanh xà gãy lìa mang theo những tia lửa chói lòa ầm ầm giáng xuống.
Lận Đàn lao tới ôm chầm lấy Tô Ngọc Dung, ghì chặt nàng dưới thân mình. Thanh xà xượt qua người chàng rồi nện sầm xuống đất.
Lận Đàn chấn động dữ dội. Sau gáy chàng truyền đến cơn đau điếng và cảm giác bỏng rát. Mắt tối sầm lại, khí huyết sôi sục. Chàng lảo đảo ngã gục xuống sàn, nhưng đôi cánh tay vẫn như gọng kìm bằng sắt, ghim chặt lấy Tô Ngọc Dung, nhất quyết không buông lơi nửa tấc.
"Phu quân..."
Tô Ngọc Dung đờ đẫn nhìn chàng. Lận Đàn trước mắt tối sầm, trời đất quay cuồng. Nghe tiếng nàng gọi, chàng vẫn cố rặn ra một nụ cười gượng gạo: "Không sao đâu, có ta ở đây rồi."
Sau đó chàng bế bổng Tô Ngọc Dung lên, lảo đảo lê bước ra ngoài.
Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn úp mặt vào ռ🌀ự_ⓒ chàng. Nhìn qua vai Lận Đàn, nàng chợt thấy thanh xà ngang vừa rơi xuống đè trúng một người. Viên Kỳ nằm bất động dưới đống đổ nát ngập tràn biển lửa.
Nàng thều thào gọi một tiếng yếu ớt, rồi lịm đi.
Lòng Lận Đàn nóng như lửa đốt. Chàng cảm nhận rõ có dòng chất lỏng nong nóng chảy dọc cổ áo. Trước mắt một màu đỏ au, ⓜá●𝖚 từ vết thương trên đầu rỉ ra, tí tách rơi thành vệt dài trên đường thoát thân.
Lối thoát chỉ còn cách vài bước chân. Đôi chân chàng nặng như đeo chì, những vết trầy xước bỏng rát đau buốt thấu xương.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một vòng tay vươn tới, đón lấy Tô Ngọc Dung từ tay chàng. Nàng đã được che chắn an toàn, chỉ có vạt áo bị lửa bén xém một góc. Ngước nhìn lên, nhận ra Lận Chiêm, Lận Đàn mới an tâm buông tay.
Đệ đệ đã đưa A Dung thoát nạn.
Dõi theo bóng lưng hai người, Lận Đàn thở phào nhẹ nhõm. Phía sau chàng, quá nửa căn nhà đã sụp đổ. Đầu Lận Đàn đau như búa bổ, 𝖒_á_𝐮 nóng tuôn trào từ trán, hai đầu gối mềm nhũn, chàng ngã khuỵu xuống đất.
Lận Chiêm ôm Tô Ngọc Dung lao vút ra ngoài, đám gia nhân đang hối hả xách nước dập lửa. Hắn đặt nàng xuống, ngoái nhìn bức tường phía Đông đang chực đổ sập, nℊ♓𝖎·ế·ⓝ 𝖗·ăⓝ·𝐠 ken két, lao thẳng tới bồi thêm hai cú đá vào người Lận Đàn đang nằm sóng soài trên mặt đất. Hắn túm cổ áo xốc chàng lên, gào thẳng vào cái đầu đầy 𝖒_á_⛎ me của chàng: "Cái thứ khốn kiếp vô liêm sỉ nhà huynh, lại định giở trò cũ giả c♓●ế●𝖙 để ẵm trọn trái tim nàng ấy hả? Dậy mau, mau dậy cho lão tử!"
Lận Đàn vốn dĩ đã ngất lịm, bị Lận Chiêm giằng xóc một trận lại mơ màng tỉnh lại. Chàng ráng mở đôi mắt trĩu nặng, lảo đảo lê gót theo sau Lận Chiêm thoát ra ngoài.
Hai huynh đệ vừa mới thoát khỏi căn nhà, cả khu nhà liền ầm ầm đổ sập.
Đầu Lận Đàn bê bết Ⓜ️á●⛎, bước đi liêu xiêu. Ⓜ●á●u tươi ròng ròng chảy xuống từ trán, dính dớp vào hai mắt khiến chàng chẳng thể mở nổi. Cố hết sức hé mắt, thấy Tô Ngọc Dung bình yên nằm đó, được đám a hoàn vây quanh, hơi thở đều đặn, chàng mới trút được gánh nặng trong lòng, nhắm nghiền mắt lại, "bịch" một tiếng ngã ngửa ra sau.
Ngọn lửa dưới sự nỗ lực của mọi người cuối cùng cũng dần bị khống chế, không còn lan rộng. Nhưng phần lớn khuôn viên của Tam phòng đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại những mảng tường đổ nát, khói đen bốc lên nghi ngút. Ngũ lang được cứu thoát, mặt mũi lấm lem bùn đất, nhìn căn nhà sập đổ, mặt mày trắng bệch, quỳ sụp xuống đất: "Mẹ... mẹ..."
Chu ma ma nhìn Tô Ngọc Dung được đưa ra ngoài an toàn, cùng với Lận Đàn và Lận Chiêm, lòng tràn ngập tuyệt vọng. Thế nhưng khi thấy Ngũ lang vẫn bình an vô sự, khóe mắt mụ bỗng trào dâng dòng lệ nóng. Hai mắt mụ đỏ hoe, trong lúc chẳng ai để ý, mụ bật khóc nức nở: "Phu nhân... cô nương của tôi..."
Dứt lời, mụ gieo mình vào biển lửa một cách dứt khoát.
Lận Lục gia chỉ tay dăm ba câu, sai người khiêng các chủ tử đi trước, số còn lại tiếp tục dập lửa.
Ngọn lửa cháy suốt hai canh giờ mới hoàn toàn tắt lịm, chẳng còn chút tàn lửa nào nhen nhóm. Cũng may Tam phòng nay nằm ở vị trí hẻo lánh, xung quanh không có các công trình khác, nên không liên lụy đến ai.
Chỉ thương thay Tam phu nhân, 𝐜·𝒽ế·ⓣ mất xác. Còn lão nô tì kia, thấy chủ nhân không thể ra ngoài, cũng kiên quyết lao vào biển lửa để 𝖈*𝐡ế*𝐭 theo chủ.
Ngũ lang sợ hãi đến ngây dại, khóc đến xé ruột xé gan, nước mắt tuôn rơi ròng rã.
Lận Lục gia đứng ra thu dọn tàn cuộc. Mấy anh em xúm lại một chỗ, nhìn cảnh tượng thê thảm của Tam phòng, không kìm được tiếng thở dài: "Mọi người nói xem, nhà lão Tam có phải bị ma ám hay không? Cớ sao nửa năm nay xui xẻo liên miên, 𝒸*ⓗ*ế*т chóc hết người này đến người khác. Ta thấy Ngũ lang phen này cũng hỏng bét rồi."
Tứ gia lầm bầm: "Ta e là phần mộ tổ tiên nhà ta có vấn đề gì chăng. Sang năm hay là xin phép gia tộc, chuyển mộ tổ đi nơi khác xem sao."
Nhị gia gật đầu như gà mổ thóc: "Ta thấy ý này hay đấy."
"Đợi Nhị lang tỉnh lại rồi cùng nhau bàn bạc."
...
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, in những vệt sáng nhờ nhạt lên đầu giường.
Hàng mi Tô Ngọc Dung khẽ rung lên. Cơn rát buốt trong cổ họng khiến nàng nhíu chặt đôi lông mày. Ý thức dần dần phục hồi, nơi chóp mũi dường như vẫn còn vương vấn mùi khói khét lẹt. Nàng đột ngột mở bừng mắt, lồng ռgự-↪️ phập phồng vì hơi t.𝖍.ở 𝐠ấ.🅿️ gáp, kéo theo những cơn nhói đau âm ỉ.
"Tỉnh rồi à?"
Một bóng người tiến lại gần, tay nàng lập tức bị nắm chặt.
"Phu quân, phu quân..."
Chưa kịp định hình xem mình đang ở đâu, Tô Ngọc Dung đã bật thốt lên theo bản năng.
"Là ta đây." Lận Chiêm nhìn nàng, "Mọi chuyện ổn cả rồi."
Tô Ngọc Dung nghiêng đầu, thấy Lận Chiêm đang ngồi trên ghế cạnh giường. Hắn vẫn mặc bộ đồ ngày hôm qua, bám đầy muội than. Dưới mắt in hằn quầng thâm sậm màu, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ.
Thấy nàng tỉnh, hắn đứng dậy, rót một cốc nước từ chiếc bàn bên cạnh. Hắn rảo bước tới, dùng một tay cẩn thận đỡ đầu nàng lên, kê thêm gối cho cao hơn một chút, rồi mới đưa cốc nước cho nàng uống.
Môi khô khốc nứt nẻ, Tô Ngọc Dung vừa chạm vào nước liền tham lam uống mấy ngụm lớn, cảm giác nóng rát nơi cổ họng mới vơi đi phần nào. Thở hắt ra một hơi, chưa đợi sức lực hồi phục hoàn toàn, nàng đã cuống quýt nắm chặt lấy cổ tay Lận Chiêm. Mắt đăm đăm nhìn hắn, giọng khàn đặc hỏi: "Phu quân thế nào rồi? Chàng ấy đang ở đâu?"
Trước khi ngất đi, nàng nhớ Lận Đàn đã lao vào che chở cho nàng. Hình như chàng bị thương rồi. Cứ nghĩ đến cảnh tượng ấy, lòng nàng lại đau thắt lại.
Những ngón tay nàng lạnh toát, hơi run lên vì dùng sức, 💲_ⓘế_t 𝖈_♓ặ_𝐭 đến mức khiến cổ tay Lận Chiêm nhói đau.
Lận Chiêm rũ mắt nhìn bàn tay ấy. Sự lo lắng và sốt ruột của nàng hiện rõ mồn một. Thấy vậy, trong lòng hắn trào dâng trăm mối tơ vò.
"Huynh ấy không sao."
Nhưng Tô Ngọc Dung không chịu buông tay, ngược lại càng ş-ℹ️ế-🌴 𝒸-𝖍ặ-† hơn, cố gượng dậy: "Chàng ấy ở đâu? Ta muốn đi thăm chàng ấy!"
"Nằm xuống!" Lận Chiêm lên giọng, ấn nàng nằm xuống gối, "Huynh ấy bị thương ở đầu, mất nhiều 〽️á*u, cần phải tịnh dưỡng, hiện giờ vẫn chưa tỉnh, nàng đến xem cũng chẳng giải quyết được gì."
"Có nguy hiểm đến tính mạng không?"
Nghe vậy, viền mắt Tô Ngọc Dung lập tức đỏ hoe, giọng nói đã nấc lên tiếng khóc.
Lận Chiêm nhìn đôi mắt ngấn lệ của nàng. Đôi mắt ấy đong đầy sự lo lắng và tình yêu dành cho một người đàn ông khác, vì Lận Đàn mà rơi lệ.
Đáng lẽ hắn phải cảm thấy phiền phức, hoặc càng thêm ghen ghét. Thế nhưng, một góc nào đó trong tim lại như bị những giọt nước mắt ấy làm cho bỏng rát, dâng lên một sự chua xót xa lạ khiến hắn vô cùng khó chịu.
Hắn ngoảnh đi, tránh ánh mắt của nàng, cộc lốc đáp: "Không."
Ngừng một lát, như cảm thấy chưa đủ, hắn bồi thêm: "Đại phu đã khám rồi, bảo là vết thương ngoài da, tuy mất nhiều Ⓜ️á*𝐮 nhưng không nguy hại đến tính mạng, chỉ là phải ♓ô●n mê hai ngày. Nhưng thật sự không có nguy hiểm tính mạng đâu, ta không gạt nàng. Nàng vừa mới tỉnh, cơ thể còn yếu, nghỉ ngơi một chút rồi hãy đi thăm huynh ấy."
Nói ra những lời này, chính hắn cũng cảm thấy ghê tởm bản thân.
Hắn vậy mà lại đi đảm bảo với nàng rằng Lận Đàn không nguy hiểm đến tính mạng, rõ ràng trong nhiều khoảnh khắc, trong lòng hắn luôn ấp ủ một lời nguyền rủa độc địa mong Lận Đàn biến mất cho xong.
C𝖍●ế●🌴 quách đi càng tốt, đỡ mất công hắn phải ra tay. Về sau sẽ bớt đi một kẻ tranh giành tình yêu của Tô Ngọc Dung với hắn, hắn sẽ là người duy nhất ở bên nàng.
Đáng lẽ Lận Chiêm phải mong ngóng ngọn lửa này mang đến kết cục mà hắn mong đợi. Thế nhưng, khi chứng kiến Lận Đàn bị thương ngã gục trong biển lửa đêm qua, ma xui զ_ⓤ_ỷ khiến thế nào hắn lại quay ngoắt trở vào, kéo luôn cả cái gã chướng tai gai mắt ấy ra ngoài...
Rõ ràng luôn khao khát Lận Đàn phải c_𝐡ế_т, cớ sao lại bỏ lỡ một cơ hội ngàn vàng đến vậy.
Tại sao chứ?
Hắn mải miết suy nghĩ, ý niệm duy nhất lúc đó dường như là không muốn thấy Tô Ngọc Dung phải rơi lệ. Giờ khắc này, hắn thậm chí còn cảm thấy may mắn vì Lận Đàn vẫn còn sống sót.
Tuyệt nhiên không phải vì tình anh em, bởi thứ tình cảm ấy gần như chẳng hề tồn tại giữa hai người bọn họ.
Mà bởi vì hắn không dám hình dung, nếu Lận Đàn thật sự bỏ mạng, Tô Ngọc Dung sẽ ra sao? Nàng sẽ khóc lóc bao lâu, sẽ đau đớn tột cùng đến mức nào... Liệu nàng có vì thế mà tiều tụy, héo mòn theo? Nỗi đau đớn khi mất đi rồi lại tìm thấy, rồi lại tuột mất một lần nữa, đả kích ấy đối với một người quá lớn. Rõ ràng nàng đã bước qua nỗi đau thương ấy, rõ ràng đã nếm được trái ngọt sau bao đắng cay, cớ sao ông trời lại bày ra một trò đùa nghiệt ngã đến thế.
Nàng sẽ khóc, sẽ chẳng còn nụ cười.
Lận Chiêm nhận ra bản thân mình sợ phải chứng kiến bộ dạng ấy của nàng.
Hắn chẳng còn là chính hắn nữa rồi, hắn đã thay đổi khác xa so với trước kia. Từ bao giờ, chỉ vì e dè nước mắt của một người, mà hắn lại trái lương tâm cầu mong kẻ mình căm ghét được sống lâu hơn một chút?
"Thật... thật sự không sao chứ?"
Giọng nói của Tô Ngọc Dung kéo hắn thoát khỏi mớ bòng bong trong suy nghĩ. Nàng vẫn nắm chặt cổ tay hắn, như thể đó là chiếc cọc duy nhất để bám víu. Đôi mắt long lanh nước chực trào, đong đầy sự ỷ lại và mong chờ một lời khẳng định, cứ thế dán chặt vào hắn.
Lận Chiêm bị ánh nhìn ấy làm cho nghẹn ứ nơi lồng ⓝⓖ·ự·𝒸. Hắn khẽ gật đầu, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn: "Ừm, không 𝒸.♓ế.🌴 được đâu, ta không gạt nàng."
Hắn bước đến bên bàn, rót thêm một cốc nước: "Cổ họng khàn đặc rồi, uống thêm chút nước đi."
Tảng đá đè nặng trong lòng Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng rơi xuống. Nàng cầm lấy cốc nước, uống một hơi cạn sạch mấy cốc, ngoan ngoãn nằm xuống theo lời Lận Chiêm dỗ dành.
Nàng ngủ thêm một giấc nữa, đến xẩm tối thì tỉnh lại. 𝐇ú-ⓟ một bát cháo để lấy lại chút sức lực. Lần này Lận Chiêm không cản nàng nữa, mà đích thân đưa nàng đi thăm Lận Đàn.
Tô Ngọc Dung bước đi lảo đảo vào phòng Lận Đàn, một mùi thuốc bắc nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Lận Đàn đang nằm im lìm trên giường, hai 𝖒*ắ*✞ 𝐧𝒽ắ*m 𝐧*ℊ*h𝒾*ề*n. Đầu chàng bị quấn chặt bởi một lớp băng trắng toát, cánh tay lộ ra ngoài chăn cũng được băng bó kín mít. Vài chỗ trên tay còn hằn rõ những vết cháy sém và mụn nước phồng rộp vì lửa táp, nhìn mà đau lòng xót dạ.
Nàng bước đến bên giường, từ từ ngồi xuống. Nàng vươn tay ra, những ⓝ🌀ó-п †-@-y 𝓇u-п г-ẩ-𝐲 khẽ chạm vào mép băng gạc trên trán chàng, rồi lại vội vã rụt lại, sợ vô ý làm chàng đau.
Nước mắt Tô Ngọc Dung lặng lẽ tuôn rơi. Nhìn lại bản thân, ngoại trừ vài vết xước nhỏ trên mu bàn tay và cổ họng hơi khó chịu do hít phải khói bụi, nàng gần như chẳng hề hấn gì. Nàng hiểu rõ, chính chàng đã dùng thân mình che chắn cho nàng trong khoảnh khắc sinh tử ấy.
"Sao lại chảy nhiều 𝖒á.ⓤ thế này..."
Nàng nghẹn ngào, quay sang vị đại phu đang đứng cạnh đó.
Đại phu vội khom người, lên tiếng trấn an: "Xin cô nương hãy yên tâm. Nhị công tử phúc lớn mạng lớn, lúc thanh xà rơi xuống, ngài ấy đã né được chỗ hiểm, chỉ bị quẹt trúng ở phần rìa. Vết thương tuy trông có vẻ đáng sợ, nhưng thực chất không tổn thương đến hộp sọ. Tuy mất nhiều 𝖒á*ц, nhưng đã được cầm lại, mạch đập cũng dần ổn định, tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ là cú va chạm mạnh khiến tâm trí bị chấn động, cộng thêm việc mất ɱ-á-ц dẫn đến cơ thể suy nhược, nên cần phải ♓ô_𝖓 mê tĩnh dưỡng vài canh giờ. Đợi cơ thể tự phục hồi nguyên khí, khi tỉnh lại chịu khó chăm sóc một thời gian, ắt hẳn sẽ bình phục như xưa."
Tô Ngọc Dung nghe vậy, đôi mắt nhòa lệ dán chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt của Lận Đàn, miệng không ngừng lẩm bẩm hỏi lại: "Thật không? Thật sự sẽ không sao chứ, vậy khi nào chàng ấy mới tỉnh lại?"
Đại phu kiên nhẫn đảm bảo hết lần này đến lần khác: "Lão phu lấy uy tín hành nghề y mấy chục năm nay ra bảo đảm, Nhị công tử tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng. Sớm thì ngày mai, muộn thì ngày mốt, chắc chắn sẽ tỉnh lại. Xin cô nương hãy chú ý giữ gìn sức khỏe, chớ nên quá đau buồn mà ảnh hưởng đến tâm trí."
Sau khi nhận được lời cam đoan chắc nịch từ đại phu, sự căng thẳng tột độ trong lòng Tô Ngọc Dung mới vơi đi đôi chút. Thế nhưng, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Lận Đàn dẫu chỉ một khắc.
Lận Chiêm khom người nhìn nàng, hạ giọng nói: "Giờ thì yên tâm rồi chứ, ta đã nói là không lừa nàng mà."
Tô Ngọc Dung giơ tay quệt nước mắt: "Ừm..."
Đại phu dặn dò thêm vài điều cần lưu ý rồi xách hộp thuốc lui ra ngoài.
Trong đám cháy, nếu không nhờ Lận Đàn phản xạ cực nhanh, theo bản năng nghiêng người che chắn cho Tô Ngọc Dung, thì hậu quả khi bị thanh xà gỗ nặng trịch ấy đè trúng thật khó lường. Còn Viên Kỳ... bà ta lại gục ngã ngay chính giữa nơi thanh xà rơi xuống.
Bà ta bị xà đè 𝖈♓●ế●t ngay tại chỗ, hay là đã 𝐜ⓗ_ế_𝖙 ngạt vì khói độc từ trước đó? Chẳng ai tỏ tường điều này. Tóm lại người cũng đã khuất núi, làm vài trận pháp sự xong xuôi là có thể hạ huyệt.
Chuyện này rốt cuộc là sự trùng hợp hay một vụ tai nạn?
Lận Chiêm cũng chẳng rõ thực hư, dẫu sao thì người cũng đã 𝖈_𝒽ế_т rồi.
Ngay rạng sáng hôm sau, tin tức đã bay thẳng vào hoàng cung. Hoàng đế nghe xong cũng không khỏi sửng sốt.
Mới hôm qua còn vừa bàn bạc với Lận Đàn trong điện, ngờ đâu chỉ qua một đêm đã xảy ra biến cố tày đình này.
"Người có sao không?"
Hoàng đế lên tiếng hỏi tên nội thị đến bẩm báo.
"Bẩm bệ hạ, nghe nói Lận đại nhân không bị thương tới gốc rễ. Thái y viện đã phái người đến xem xét, bẩm rằng tính mạng không lo ngại, chỉ cần tịnh dưỡng cẩn thận là được."
Hoàng đế khẽ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm. Chàng thanh niên ấy tài năng xuất chúng, lại mang trong mình tấm lòng son sắt hiếm có, nếu cứ thế mà ngã xuống thì thật đáng tiếc.
Cũng may chuyện trùng tu hoàng cung, Lận Đàn vốn luôn siêng năng, mọi công việc đã được sắp xếp chu toàn, quy trình rõ ràng. Dẫu hắn tạm thời không thể nhúng tay vào, đám người cấp dưới cứ theo nếp cũ mà làm thì cũng chẳng xảy ra rắc rối gì lớn.
Ngày hôm đó, Tô Ngọc Dung dường như không rời khỏi giường Lận Đàn nửa bước. Nàng không bị thương gì nghiêm trọng, chỉ là cổ họng bị khói sặc nên sưng đau, nói chuyện hơi khó khăn.
Nàng vẫn canh cánh chuyện bầy gà vịt ở nhà, nên đã cậy nhờ tên tiểu tư kia mỗi ngày ghé qua chăm sóc, cho chúng ăn.
Thực ra ngồi túc trực bên giường bệnh cũng chẳng giúp ích được gì nhiều. Nàng chỉ biết lấy nước ấm lau mặt, lau tay cho Lận Đàn, hoặc thẫn thờ cầm mấy quyển sách chàng hay đọc, ngẩn ngơ nhìn những hàng chữ đen chi chít.
Đọc cả buổi mà chẳng chữ nào vào đầu.
Nàng sợ.
Nàng sợ chàng lại giống như lần trước, vừa mở mắt ra đã dùng ánh mắt hoàn toàn xa lạ nhìn nàng, một lần nữa lãng quên nàng.
Đây dường như là một cơ hội, một cơ hội để gỡ rối triệt để mối quⓐ-𝖓 ♓-ệ tay ba rắc rối này.
Nếu chàng quên đi, có lẽ đó là sự an bài của ông trời để giúp nàng đưa ra quyết định, rằng nàng và Lận Đàn chung quy chẳng có duyên phận.
Thế nhưng khi tự vấn lương tâm, suy nghĩ của Tô Ngọc Dung lại là: Không, nàng không cam lòng.
Nàng hoàn toàn không muốn thế.
Tô Ngọc Dung 𝖘iế●✝️ 🌜●hặ●т cuộn sách trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng rũ mắt, nhìn chằm chằm người nằm trên giường, thầm đưa ra một quyết định. Nếu chàng quên đi, nàng sẽ nói cho chàng biết, chủ động và rành mạch nói cho chàng biết, họ từng là phu thê, họ đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu thăng trầm. Và nàng cũng sẽ thú nhận với chàng, giữa nàng và Lận Chiêm cũng có tình ý.
Nếu chàng có thể chấp nhận, ba người họ sẽ tiếp tục ở bên nhau. Còn nếu chàng không thể chịu đựng nổi cái mớ bòng bong này, cảm thấy quá đỗi phiền toái, thì nàng sẽ đành lòng buông tay. Đây là cách giải quyết chân thành nhất mà nàng có thể nghĩ ra. Nàng phải mạnh mẽ lên, không thể cứ mãi làm con rùa rụt cổ, suốt ngày chỉ biết khóc lóc ỉ ôi nữa.
Lại một buổi chiều tà buông xuống, Tô Ngọc Dung đang ngồi bên giường đọc sách.
Khóe mắt nàng chợt bắt được khoảnh khắc bàn tay Lận Đàn đặt hờ bên người khẽ nhúc nhích, dường như muốn nhấc lên.
Tô Ngọc Dung nín thở, buông vội quyển sách, mắt mở trừng trừng, không chớp lấy một cái, dán chặt vào khuôn mặt chàng.
Hàng mi chàng cũng đang rung lên nhè nhẹ, hàng lông mày khẽ chau lại.
Tim Tô Ngọc Dung đập thình thịch như trống trận. Nàng căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, quên cả thở, cúi sát người xuống, khẽ khàng gọi: "Phu quân."
Một lát sau, đôi mắt đã nhắm nghiền suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng chậm rãi, khó nhọc 𝐡.é 〽️.ở. Lận Đàn chìm trong giấc ngủ quá lâu, ánh mắt đờ đẫn và ɱ*ô*𝖓*𝐠 lung, phản chiếu ráng chiều vàng vọt hắt qua khung cửa sổ, tựa như bị phủ một lớp sương mù.
Tô Ngọc Dung căng thẳng s1.ế.† c.𝐡ặ.✞ vạt áo, không chớp mắt nhìn chàng chằm chằm, nghẹn ngào vì sung 𝖘ư_ớ_𝓃_ℊ: "Chàng tỉnh rồi..."
Ánh mắt Lận Đàn lơ đãng lướt qua khoảng không, rồi chầm chậm, từng chút một, dừng lại bên mép giường, đậu trên khuôn mặt đỏ hoe, rưng rưng chực khóc của nàng.
Tô Ngọc Dung vừa mừng rỡ vì chàng đã tỉnh lại, lại vừa nơm nớp lo sợ chàng sẽ cất lời hỏi nàng là ai. Cảnh tượng cay đắng ấy, nàng thực sự không muốn phải nếm trải thêm một lần nào nữa.
Nàng cắn chặt môi, nhỏ giọng dò hỏi: "Chàng có biết ta là... là ai không?"
Ánh mắt Lận Đàn sâu thẳm, thăm thẳm. Chàng nhìn nàng, đôi môi khẽ mấp máy, từ cổ họng phát ra một âm thanh vô cùng yếu ớt.
Tô Ngọc Dung vội vàng nhích lại gần hơn, gần như áp sát tai vào môi chàng.
Và rồi, nàng nghe thấy một giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng rành rọt.
"Nàng là Tô Ngọc Dung, là... thê tử của ta."
—
*Lời tác giả:*
Về tình tiết này, kỳ thực lúc đầu tui cũng đắn đo xem nên để anh hay em xông vào biển lửa. Nếu là em, Dung sẽ mủi lòng yêu hắn, nhưng tui lại không muốn dùng cái mác "đạo đức" để ép Dung phải chấp nhận. Vậy nên tui trao cơ hội này cho anh. Trong thâm tâm tui, ngay từ đầu câu chuyện, dù không cố ý nhưng anh với tư cách một người chồng vẫn chưa tròn trách nhiệm. Khách quan mà nói, Dung Dung đã phải chịu bao nhiêu uất ức vì anh. Thế nên tui trừng phạt anh bằng cách để anh trọng thương, thập tử nhất sinh, và mất đi tình yêu duy nhất của Dung Dung. Cuối cùng, sau lần thứ hai cận kề cái 𝐜ⓗế●🌴, việc anh lấy lại trí nhớ chính là phần thưởng cho việc anh chấp nhận chuyện tình tay ba này.
| ← Ch. 092 | Ch. 094 → |
