| ← Ch.082 | Ch.084 → |
🪷 Chương 83: Dấu vết của người đàn ông khác
🪷 Editor: Thảo Anh
Ngay từ trước lúc hồi kinh, Lận Chiêm đã nhiều lần gặng hỏi Tô Ngọc Dung, liệu khi hắn đỗ đạt công danh, có thể cưới nàng làm thê tử danh chính ngôn thuận hay không. Khi đó, Lận Đàn vừa mới gặp nạn chưa bao lâu. Mặc dù Tô Ngọc Dung đã ở bên hắn, nhưng trong lòng nàng luôn canh cánh một nỗi niềm muốn thủ tiết vì Lận Đàn thêm một thời gian nữa, thế nên nàng chưa bao giờ gật đầu đồng ý. Tuy nhiên, thời gian thấm thoắt thoi đưa, có lẽ cái sự kiên định mỏng manh ấy rồi cũng sẽ bị hắn mài mòn. Nếu Lận Đàn không sống lại trở về, biết đâu chẳng mấy chốc nàng đã thực sự nhận lời hắn?
Chỉ là Lận Đàn đã trở về, còn Tô Ngọc Dung lại chẳng thể đưa ra quyết định giữa hai người. Nàng không thể nhận lời kết tóc se tơ cùng Lận Chiêm, nhưng nếu hắn muốn chiêm ngưỡng nàng trong bộ hỉ phục, Tô Ngọc Dung sẽ không chối từ. Nàng sẵn sàng thỏa mãn mọi mong muốn của hắn, nhất là khi người ấy đang dâng trọn cả tấm chân tình đặt ngay trước mắt nàng.
Nàng nâng niu bộ hỉ phục trên tay, ánh mắt rưng rưng xúc động, khẽ gật đầu: "Được, ta sẽ mặc cho đệ xem."
"Ừm." Lận Chiêm mỉm cười dịu dàng, lại bế bổng nàng từ trên bàn xuống.
Tô Ngọc Dung ôm bộ hỉ phục rảo bước vào phòng ngủ. Lận Chiêm bồn chồn đi lại ngoài cửa. Ban ngày, dẫu đứng giữa kim loan điện uy nghi, diện kiến thánh nhan, ứng đáp trước hoàng thượng, hắn vẫn giữ được phong thái ung dung, sắc mặt không chút dao động. Thế nhưng giờ phút này, trong căn phòng nhỏ bé này, chẳng hiểu sao hắn lại căng thẳng tột độ, hệt như một gã lính mới tò te lần đầu ra trận.
Lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, dấp dính khó chịu. Lận Chiêm thậm chí phải đưa tay tháo chiếc mũ quan xuống, dùng khăn tay lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán để trông mình bớt phần nhếch nhác. Trái tim trong lồng n*🌀ự*𝖈 đập thình thịch, từng nhịp đập liên hồi va vào lồng 𝓃●🌀ự●c mạnh đến mức hắn ngờ rằng nàng ở trong phòng cũng có thể nghe thấy.
Lận Chiêm hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự bồn chồn khó hiểu này, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà liên tục liếc về phía cánh cửa phòng đóng kín. Bên trong im lìm không một tiếng động, chỉ thoảng nghe tiếng sột soạt ma sát của lớp vải vóc lụa là, nhẹ nhàng như những chiếc lông chim, từng chút từng chút khẽ cọ vào sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của hắn. Thời gian trôi qua dài đằng đẵng, hắn bồn chồn, lo lắng đi tới đi lui.
Cuối cùng, từ phía sau vang lên tiếng bước chân khe khẽ, cùng một tiếng gọi lí nhí, e lệ như tiếng muỗi kêu.
"Lận Chiêm..."
Hắn quay người lại.
Nơi khung cửa phòng ngủ, Tô Ngọc Dung đang lặng lẽ đứng đó. Nàng khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ thắm. Dẫu không phải kiểu dáng rườm rà, lộng lẫy đang thịnh hành chốn kinh kỳ, nhưng chất liệu lụa vô cùng thượng hạng. Sắc đỏ rực rỡ như ngọn lửa bùng cháy, dường như thắp sáng cả căn phòng thanh tao, đồng thời cũng thiêu đốt ánh nhìn và trái tim Lận Chiêm.
Bộ hỉ phục được cắt may vừa vặn, tôn lên vóc dáng tuy không mấy mảnh mai nhưng lại cân đối, yêu kiều của nàng. Đôi bờ vai và cánh tay vì quanh năm làm lụng vất vả nên có phần đẫy đà hơn so với những thiên kim tiểu thư quyền quý, nay được bao bọc trong lớp lụa 𝖒-ề-𝖒 ⓜạ-❗, lại toát lên một vẻ đẹp đẫy đà, mềm mỏng đến lạ thường.
Cổ áo hỉ phục dựng cao ôm sát, khi nàng hơi ngẩng đầu, lộ ra đoạn cổ trắng ngần, yếu ớt. Vừa nãy ở trong phòng, nàng còn cố ý chải lại tóc. Mái tóc ngày thường chỉ búi hờ hững nay đã được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và khuôn mặt dẫu không rực rỡ diễm lệ, nhưng lúc này lại được sắc đỏ của y phục và đôi gò má ửng hồng điểm tô, trở nên rung động lòng người.
Tô Ngọc Dung chẳng hề quen với cách trang điểm lộng lẫy nhường này. Nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày khoác lên mình bộ hỉ phục vì một người khác nữa. Hai tay nàng đan chéo trước bụng một cách vô thức, những ngón tay bồn chồn vò nát vạt áo rộng thùng thình. Ánh mắt nàng rụt rè cụp xuống, hàng mi dài và dày rung rinh tựa cánh bướm hoảng sợ, chẳng dám ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
Bộ váy này quá đỗi lộng lẫy, tinh xảo, chạm khẽ thôi nàng cũng sợ sẽ làm hỏng. Những họa tiết thêu phức tạp, mũi kim đường chỉ đều tăm tắp, sống động như thật, chỉ nhìn lướt qua cũng đủ biết món đồ này đáng giá ngàn vàng, quý giá đến mức khiến người ta phải líu lưỡi. Nàng thầm nghĩ, một người có nhan sắc bình thường, vóc dáng lại thấp bé như mình, khoác lên bộ y phục đắt tiền thế này liệu có đẹp không, sợ rằng chẳng xứng với nó.
Lận Chiêm ngây dại nhìn người con gái trước mặt, cảm giác như quên cả hít thở, mất cả khả năng ngôn ngữ. Hắn đã từng mường tượng vô số lần khoảnh khắc nàng khoác lên bộ hỉ phục, nhưng chưa bao giờ dám mơ nó lại... chấn động tâm can đến nhường này.
Sắc đỏ rực rỡ càng tôn lên làn da trắng nõn nà của nàng, biến vẻ nhút nhát thường ngày thành sự thẹn thùng, e ấp đến nao lòng của một cô dâu sắp về nhà chồng. Ánh mắt hắn cuộn trào cảm xúc, niềm ao ước bấy lâu nay bỗng chốc thành hiện thực, khiến cả người hắn nhẹ bẫng như đang bay trên mây. Giờ phút này, dẫu có bắt hắn phải 🌜ⓗế·ⓣ hắn cũng cam tâm tình nguyện. Ánh mắt nóng rực, cuồng nhiệt ấy tưởng chừng muốn thiêu rụi cả lớp lụa mỏng manh trên người nàng.
Lận Chiêm cứ đứng đực ra đó, ngây ngẩn ngắm nhìn nàng. Mọi âm thanh, ánh sáng xung quanh dường như đều nhạt nhòa, tan biến, giữa đất trời rộng lớn này, dường như chỉ còn đọng lại duy nhất sắc đỏ chói lòa trước mắt.
Bị ánh nhìn như thiêu như đốt của hắn dán chặt, Tô Ngọc Dung lúng túng không biết phải làm sao. Hai má nàng 𝖓*ó𝓃*ɢ 𝐛ừռ*ɢ, bẽn lẽn cúi gằm mặt, chăm chú nhìn những đường thêu tinh xảo trên gấu váy, giọng nói nhỏ xíu: "Đứng ngây ra đó làm gì..."
Lận Chiêm sực tỉnh, nhưng tâm trí vẫn còn lâng lâng, hệt như vừa nốc cạn một vò rượu ủ lâu năm, say đến chuếnh choáng. Hắn si mê ngắm nàng, đôi chân vô thức bước từng bước một, chậm rãi tiến về phía nàng. Mỗi nhịp bước chân dường như lại hòa chung nhịp đập liên hồi của con tim. Cho đến khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của đối phương, hắn mới dừng lại, ánh mắt vẫn không thể rời khỏi nàng.
"Đẹp quá." Lận Chiêm khẽ cất lời, chất giọng khàn đặc, lời khen thốt ra trực diện, chẳng chút hoa mỹ, rườm rà.
Tô Ngọc Dung thẹn thùng cúi đầu sâu hơn: "Ta cũng thấy bộ váy này rất đẹp."
Lận Chiêm lắc đầu: "Ta đang nói nàng cơ, Tô Ngọc Dung, nàng đẹp lắm."
Xét về nhan sắc, nàng không thuộc hàng tuyệt sắc giai nhân, đem so với các tiểu thư khuê các chốn kinh thành thì may ra cũng chỉ được đánh giá là thanh tú. Thế nhưng, ở Tô Ngọc Dung luôn toát ra một sức hút kỳ lạ không thể diễn tả bằng lời. Mỗi khi nhìn thấy nàng, Lận Chiêm đều có cảm giác như vừa cạn chén rượu nồng, say đến mức trời đất quay cuồng.
Vì sao hễ gặp nàng là bước chân hắn lại chẳng thể nhấc nổi? Vì sao dáng vẻ nàng khẽ chau mày, hay nụ cười vụng về bẽn lẽn, thậm chí là cái bộ dạng luống cuống vò vạt áo lúc này đây, cũng giống như những chiếc móc câu tàng hình, dễ dàng khuấy động tâm can hắn? Khi đối diện với nàng, niềm hạnh phúc tột độ trào dâng, khiến hắn cảm thấy dẫu có c*h*ế*ⓣ ngay lúc này trong vòng tay nàng, cũng là niềm viên mãn lớn lao nhất của cuộc đời.
Ngưng lại một chút, trái cổ Lận Chiêm khẽ trượt lên xuống, giọng điệu trầm ấm mà chân thành, mang theo sự khẳng định chắc nịch như một lời thề son sắt, bổ sung thêm: "Ta rất thích."
Bản tính hắn vốn dĩ là thế, thích điều gì, chán ghét thứ chi, chưa bao giờ buồn che giấu. Người ngoài chỉ biết vị Tân khoa Trạng nguyên tuy tính nết có phần lạnh lùng, nhưng cử chỉ điệu bộ lại toát lên phong thái chuẩn mực của một bậc chính nhân quân tử. Thế nhưng, chỉ mình hắn hiểu rõ, đó chỉ là lớp vỏ bọc hắn khoác lên người để đối phó với những lề thói thế tục. Từ nhỏ đã chẳng có ai dạy dỗ hắn thế nào là "phát hồ tình, chỉ hồ lễ", chẳng ai bảo hắn rằng tình yêu và sự thích thú cần phải được diễn đạt bằng những lời lẽ uyển chuyển, tế nhị. Hắn yêu ghét rõ ràng, mãnh liệt như một con dã thú. Vậy loài dã thú thể hiện tình yêu bằng cách nào? Bằng cách l**m láp đối phương, lưu lại mùi hương của mình trên cơ thể họ, bằng những cái c-ọ ×-á-𝐭, và bằng sự g*** h**n.
Chốn quan trường, trước mặt đồng liêu, hắn còn phải diễn kịch, đeo mặt nạ thanh cao lạnh nhạt. Nhưng khi ở trước mặt nàng, lớp vỏ bọc ấy tự động bong tróc, phơi bày bản ngã nguyên thủy, b*nh h**n và chẳng biết xấu hổ là gì. Hắn muốn nói gì thì nói, muốn nhìn nàng ra sao thì nhìn, ánh mắt rực lửa, chất chứa d*c v*ng chiếm hữu nguyên thủy và sự si mê không chút giấu giếm. Lận Chiêm trời sinh đã không biết, hoặc nói đúng hơn là khinh thường việc hiểu cảm giác xấu hổ là gì, đặc biệt là khi bộc lộ khao khát đối với nàng.
Một lần nữa, sự chân thành, mộc mạc đến tr*n tr** của hắn lại khiến trái tim Tô Ngọc Dung khẽ rung động. Nàng rụt rè nâng mi mắt, lén lút nhìn hắn một cái thật nhanh, ánh mắt vừa vặn va vào đôi mắt sâu thẳm, ⓝ●ó●𝐧●ⓖ 𝖇ỏ●n●𝖌 của hắn, rồi lại hoảng hốt cụp xuống. Thế nhưng, khóe môi nàng lại không kìm được mà vẽ nên một nụ cười mỉm chi mờ nhạt, vô cùng ngọt ngào, chất chứa sự bẽn lẽn và niềm vui 𝖘-ư-ớ-п-🌀 của một thiếu nữ.
Rất lâu sau, dường như đã bị ánh mắt hắn thiêu đốt đủ lâu, Tô Ngọc Dung rốt cuộc cũng lấy lại dũng khí ngước mắt lên, nụ cười vẫn đọng lại nơi khóe môi, nàng khẽ khàng cất lời: "Cứ nhìn nhau mãi thế này... không bái thiên địa, không uống rượu giao bôi sao?"
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, chính nàng cũng không chịu nổi sự táo bạo của mình. Đầu vừa ngẩng lên đã vội vã cúi gập xuống, hai vành tai đỏ lựng như sắp rỏ 𝐦.á.ц. Sao nàng lại có thể buột miệng thốt ra những lời như vậy cơ chứ, cứ như thể nàng đang vội vàng lắm không bằng.
Nghe vậy, ánh mắt Lận Chiêm bừng sáng, hắn lập tức nhận ra ý nàng, giọng điệu dứt khoát, chắc nịch: "Tất nhiên là phải làm rồi!"
Ngay sau đó, hắn vươn tay ra, vô cùng cẩn trọng và nâng niu như đang chạm vào một món bảo vật thiêng liêng, nắm lấy bàn tay hơi se lạnh của nàng. Bàn tay nàng không hề mềm yếu, vô lực, trên những đầu ngón tay còn hằn rõ những vết chai sần vì làm lụng vất vả quanh năm, nhưng chính điều đó lại truyền cho hắn cảm giác chân thật và ấm áp đến lạ thường.
Lận Chiêm dắt tay nàng bước ra khỏi phòng, tiến vào khoảng sân ngập tràn ánh trăng vằng vặc. Đêm nay trăng sáng dịu vợi, ánh trăng bàng bạc tựa vụn bạc rải rác khắp sân, bao phủ lấy tiểu viện trong một lớp màn sương mờ ảo, lung linh như chốn bồng lai tiên cảnh. Chẳng có bóng dáng phụ mẫu hai bên, chẳng có khách khứa đông đúc chúc tụng, cũng chẳng có nến đỏ rực rỡ, chỉ có duy nhất một vầng trăng đơn côi trên bầu trời cao xa thẳm, và đôi uyên ương đứng lặng lẽ trên mặt đất.
Lận Chiêm kéo tay Tô Ngọc Dung, hướng mặt về phía vầng trăng sáng trong vắt, cẩn thận chỉnh tề lại vạt áo. Tô Ngọc Dung cũng bắt chước hắn, vuốt lại những nếp gấp trên bộ hỉ phục. Rồi cả hai đồng loạt quỳ gối, cung kính cúi lạy vầng trăng đã chứng kiến biết bao cảnh chia ly, hội ngộ của trần gian. Không có trưởng bối để bái lạy, thì họ tự bái lạy chính mình. Họ quay mặt vào nhau, lại thực hiện nghi thức vái lạy thật sâu. Lễ thành.
Chẳng có tiếng hò reo, ồn ào chúc tụng, chỉ có âm thanh xào xạc của gió đêm luồn qua kẽ lá, tựa như những lời chúc phúc êm đềm nhất mà đất trời ban tặng. Lận Chiêm đứng thẳng dậy, tay vẫn nắm chặt tay Tô Ngọc Dung, cùng nhau bước vào nhà. Trên bàn tất nhiên chẳng có ly rượu giao bôi chuẩn bị sẵn nào, chỉ có ấm trà lúa mạch Tô Ngọc Dung đun từ ban ngày, đựng trong chiếc bát sành mộc mạc.
Hắn rót hai bát trà lúa mạch, đưa cho nàng một bát. Tô Ngọc Dung vốn dĩ không biết uống rượu, trong nhà cũng chẳng bao giờ trữ rượu nếp. Lận Chiêm nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng như nước: "Lấy trà thay rượu vậy nhé."
"Ừm."
Tô Ngọc Dung đỡ lấy bát sành, gật đầu thật mạnh. Đối với họ lúc này, trong bát chứa thứ nước gì chẳng còn quan trọng, quan trọng là người cùng nâng bát với mình. Đôi tay đan chéo, ánh mắt quyện chặt lấy nhau, ngụm trà mang theo hương thơm ngai ngái của lúa mạch trôi tuột xuống cổ họng, chút vị chan chát đọng lại nơi đầu lưỡi rồi dần lan tỏa thành vị ngọt ngào.
Uống cạn chén trà trong, Lận Chiêm đặt bát sành xuống bàn, ánh nhìn lại một lần nữa đậu trên người nàng. Bộ hỉ phục đỏ rực rỡ hòa quyện cùng ánh nến lung linh và ánh trăng dìu dịu, tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy đến mức khiến tâm trí hắn bồng bềnh, xao xuyến. Thật kỳ lạ, rõ ràng không hề chạm môi vào một giọt rượu nào, cớ sao lúc này hắn lại có cảm giác say lúy túy.
Tô Ngọc Dung quay đầu nhìn hắn, ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt hắn. Ánh nhìn ấy nồng nhiệt đến mức như muốn xuyên thủng lớp lớp y phục này, l*t tr*n nàng ra vậy. Bản năng mách bảo nàng sự e dè: "Làm vậy... đã được coi là lễ thành chưa?"
Đã bái thiên địa, đã uống rượu giao bôi, vậy là đã thành phu thê rồi.
Lận Chiêm lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt lấy nàng, từng chữ rành rọt: "Nàng đã từng thành thân một lần rồi cơ mà? Lẽ nào nàng không biết bước tiếp theo phải làm gì sao?"
Đôi má Tô Ngọc Dung tức thì đỏ bừng như gấc. Lận Chiêm đưa tay mân mê một lọn tóc mai của nàng, cứ xoắn xuýt trên đầu ngón tay mãi không thôi. Đuôi mắt hắn khẽ xếch lên, đôi ngươi long lanh ánh nước, đôi mắt sáng rực, đôi môi đỏ hồng, toàn thân toát ra một cỗ khí chất mị hoặc, dỗ dành: "Nói ta nghe xem, tiếp theo chúng ta phải làm gì nào, hửm?"
Tô Ngọc Dung ngượng ngùng không biết giấu mặt vào đâu, cúi gằm xuống, sắc đỏ của bộ hỉ phục phản chiếu lên khuôn mặt nàng. Bị hắn nhìn chằm chằm đến tê dại cả da đầu, nàng đành lí nhí đáp lời: "Phải... phải đ-ộ-ⓝ-ℊ 𝖕-ⓗò-ⓝ-ℊ..."
Hắn bật cười thành tiếng: "Trả lời đúng rồi."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lận Chiêm cúi người nhấc bổng nàng lên. Tô Ngọc Dung bất ngờ bị nhấc bổng lên cao, Lận Chiêm ngước mặt ♓ô-п nàng, vừa 𝐡·ô·ռ vừa sải bước đi về phía giường ngủ, tiện chân móc cánh cửa phòng khép lại. Nàng vốn sợ độ cao, khi bị nhấc bổng lên, cảm giác như đầu sắp đụng đến nóc nhà. Sợ không cẩn thận sẽ ngã xuống, Tô Ngọc Dung đành ô_m 𝖘_ıế_ⓣ lấy cổ Lận Chiêm. Nhưng hành động ấy lại khiến nàng càng ngã trọn vào vòng tay hắn. Vì hoảng hốt, nàng há hốc miệng, chưa kịp thốt ra tiếng kêu nào, đầu lưỡi của Lận Chiêm đã xông vào, nạy mở hai hàm răng, quấn lấy đầu lưỡi nàng.
Hắn sải bước dài, chỉ hai ba bước đã đến bên giường. Một tay ôm trọn lấy gáy Tô Ngọc Dung để bảo vệ đầu nàng, hắn cẩn thận đặt nàng nằm xuống nệm. Tô Ngọc Dung chỉ kịp hít vội vài hơi không khí, đổi khí chưa xong đã lại bị môi hắn khóa chặt. Cảm giác êm ái của đệm giường đối lập hoàn toàn với sự áp bức mạnh mẽ mà hắn mang đến. Đôi môi căng mọng bị hắn m*t mát, cắn xé, dần chuyển sang một màu đỏ tươi kiều diễm.
Hắn khi thì gấp gáp mãnh liệt, khi lại từ tốn m*n tr*n đôi môi nàng. Tô Ngọc Dung nhắm nghiền mắt, thẹn thùng đáp trả. Ánh nến chập chờn, in bóng hai người q.⛎.ấ.𝓃 🍳.⛎.ý.✞ lấy nhau lên vách tường. Tô Ngọc Dung chỉ thấy cả thân người nhũn ra như bông, tựa như đang rơi vào một đám mây ấm áp. Mọi e ấp, căng thẳng ban đầu đều dần tan chảy trong nụ 𝐡ô●𝖓 dằng dặc này, chỉ còn sót lại những nhịp đập thổn thức và sự đ_ê ɱ_ê khi môi kề môi, răng kề răng.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Lận Chiêm mới chịu lùi lại một chút, trán tựa vào trán nàng, hơi thở nặng nề và nóng rực. Hắn ngắm nhìn đôi mắt ướt đẫm hơi sương và đôi môi sưng đỏ, căng mọng vì bị ♓ô*𝓃 quá đà của nàng, trong đôi mắt hiện rõ sự si mê và khao khát cuồng nhiệt không hề che đậy. Lận Chiêm đứng thẳng dậy, bắt đầu cởi bỏ bộ quan phục đang vướng víu trên người. Chiếc mũ ô sa bị ném vội xuống sàn, hắn cúi đầu giật mạnh chiếc đai lưng, động tác có phần thô bạo. Hậu quả của sự nóng vội là càng kéo càng chặt, cái móc khóa kẹt cứng ngắc vào nhau.
Hắn cau mày, bực bội than vãn: "Phiền phức quá, sao mãi chẳng mở ra được thế này."
Cái dáng vẻ nôn nóng, vội vã ấy khiến đôi má Tô Ngọc Dung cũng nó*𝖓*🌀 𝖇*ừ𝓃*🌀 lây. Nàng đành ngồi dậy, đỏ mặt lí nhí bảo: "Để... để ta làm cho."
Nàng quỳ gối trước mặt hắn, những ngón tay hơi se lạnh khẽ chạm vào mu bàn tay đang nóng hổi vì bực dọc của hắn. Lận Chiêm ngừng động tác, đưa mắt nhìn nàng. Trong đôi mắt thâm thúy, khó dò thường ngày của hắn, lúc này đang phản chiếu mờ ảo bóng dáng nàng trong bộ hỉ phục, khuôn mặt e ấp như đóa hoa đào. Hắn ngoan ngoãn buông tay, để mặc nàng giải quyết bài toán khó nhằn này.
Tô Ngọc Dung rũ mi mắt. Trái với sự nôn nóng thô lỗ của hắn, nàng tỉ mỉ nghiên cứu cái chốt khóa đang xoắn tít vào nhau. Hơi thở mỏng manh phả lên người hắn, thoảng đưa một mùi hương thanh khiết nhè nhẹ, chỉ riêng nàng mới có. Lận Chiêm nín thở, không chớp mắt nhìn ngắm khuôn mặt nàng, chỉ cảm thấy nơi bị nàng chạm qua, cùng với chiếc đai lưng và lớp da thịt bên dưới, đều như đang bốc cháy hừng hực.
Một tiếng "lách cách" khe khẽ vang lên, chốt khóa rốt cuộc cũng được nàng tháo ra. Đai lưng nới lỏng, vạt áo quan phục cũng theo đó bung ra. Chưa đợi Tô Ngọc Dung kịp rút tay về, Lận Chiêm đã nắm lấy cổ tay nàng, kéo tay nàng luồn vào bên trong lần mò cơ thể hắn. Dưới lòng bàn tay nàng là những thớ cơ săn chắc của một người đàn ông, làn da trắng nhợt nhạt tựa sương tuyết, một thân hình thanh xuân, tràn trề nhựa sống và đẹp đẽ vô ngần. Tô Ngọc Dung toan rút tay về, nhưng lại bị hắn giữ chặt, đành phải bất lực cảm nhận sức sống cuồn cuộn, sục sôi đang trỗi dậy vì nàng.
"Tô Ngọc Dung, ta có đẹp không?" Lận Chiêm mỉm cười hỏi nàng. Dung mạo chàng thiếu niên vốn dĩ đã thoát tục thanh cao, nay cười lên lại càng rạng rỡ hơn cả hoa xuân đua nở, tuyết rơi trắng xóa. Nụ cười ngày thường của hắn vốn dĩ luôn lạnh lùng, nhạt nhẽo, chẳng mảy may mang lại chút cảm giác 🌀-ầ-𝐧 ℊũ-ℹ️. Lại thêm thái độ xa cách, hờ hững, khiến người ta dễ dàng bỏ qua việc hắn sở hữu một khuôn mặt vô cùng thanh tú. Khi hắn nở nụ cười thật tâm, hay khi cố ý giở trò qц.ÿ.ế.n 𝐫.ũ, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, đôi môi đỏ chót khẽ mở, vẻ lạnh lùng, cô độc kiêu ngạo ấy biến mất tăm, thay vào đó là nét ngọt ngào, 🍳-u𝓎ế-𝐧 𝖗-ũ khó cưỡng.
Tô Ngọc Dung ngẩn ngơ nhìn hắn. Con người ai cũng có thiên hướng yêu cái đẹp, chẳng một ai là ngoại lệ, nàng buột miệng đáp: "Đẹp..."
Ý cười trong mắt Lận Chiêm càng sâu hơn. Lần đầu tiên trong đời, hắn thực tâm cảm tạ cặp cha mẹ đoản mệnh kia đã để lại cho hắn một dáng vẻ cũng coi như là hơn người.
Hắn với tay tháo dải áo hỉ phục trên người Tô Ngọc Dung. Vì sợ động tác mạnh bạo sẽ làm hỏng bộ y phục quý giá, Tô Ngọc Dung vô cùng phối hợp. Lớp áo đỏ từ từ rơi xuống, tựa như đóa hoa đang bung nở, từng lớp từng lớp bung ra quanh người nàng.
Làn da trắng nõn phơi bày giữa đêm xuân, Tô Ngọc Dung khẽ rùng mình một cái. Ngay sau đó, như nhớ ra chuyện gì, sắc mặt nàng bỗng tái nhợt, nàng đưa tay lên, toan đè cánh tay Lận Chiêm lại, định ngăn cản hắn tiếp tục c** đ* mình. Nhưng tay hắn đã nắm lấy dây buộc áo, chỉ cần khẽ giật một cái, đôi vai trần trắng như tuyết của Tô Ngọc Dung đã phơi bày hoàn toàn trước mặt hắn. Màu đỏ rực rỡ của yếm đào tương phản với làn da trắng muốt, tạo nên một cảnh sắc vô cùng kiều diễm.
Tô Ngọc Dung ôm lấy hai cánh tay, hơi e ngại không dám nhìn thẳng vào hắn. Nàng quên khuấy mất, mới hai ngày trước thôi, nàng và Lận Đàn đã có màn â_𝐧 á_ℹ️ 〽️*ặ*ⓝ nồռ*𝐠. Toàn thân nàng chi chít những dấu vết chưa kịp phai, những vết đỏ nhạt mờ in hằn rõ mồn một trên làn da trắng ngần. Khắp mọi nơi, từ đôi cánh tay thanh mảnh, dẻo dai, cho đến vòng eo, vùng bụng, hay thậm chí cả hai bên đùi đều loang lổ những vết ♓ôⓝ-, vết cắn.
Ánh mắt Lận Chiêm sầm xuống, hệt như đang nổi cơn thịnh nộ. Tô Ngọc Dung cắn chặt môi: "A Chiêm..." Nàng gọi khẽ, lòng thấp thỏm lo âu, sợ hắn sẽ làm ầm ĩ lên. Đều tại nàng quên béng đi mất.
Thế nhưng, Lận Chiêm chỉ chăm chú nhìn những vết tích ấy một lát, rồi cúi người, đặt những nụ ♓ô_ⓝ lên cổ, lên 𝐧𝐠ự●𝐜 nàng, từng chút từng chút xóa nhòa đi những dấu vết mà người đàn ông khác đã để lại.
| ← Ch. 082 | Ch. 084 → |
