Truyện:Ngọc Triền Chi - Chương 075

Ngọc Triền Chi
Trọn bộ 101 chương
Chương 075
0.00
(0 votes)


Chương (1-101)

🪷 Chương 75: Thước kẻ

🪷 Editor: Thảo Anh


Sáng sớm, Hạ Dao Đình đã đốc thúc bọn nha hoàn, bà tử thu dọn hành lý đâu ra đấy. Lận Ngũ lang thì vẫn ngủ say như 🌜_𝐡ế_t trên sập. Mãi đến khi một tờ giấy hòa ly ném thẳng vào mặt, hắn ta mới lơ mơ mở mắt.

Ngước lên nhìn, thấy người vợ đang bụng mang dạ chửa đứng cách đó không xa, nhíu mày vẫy tay quạt đi mùi rượu nồng nặc. Thấy hắn ta tỉnh, nàng ấy nhướn mày: "Tỉnh rồi thì ký tên điểm chỉ đi."

Lận Ngũ lang vẫn chưa hiểu mô tê gì, cầm tờ giấy lên, cố hé đôi mắt nặng trĩu nhìn những dòng chữ trên đó. Khi đọc rõ nội dung, hắn ta giật bắn mình, cơn say tỉnh đi quá nửa, bật dậy khỏi sập, trân trân nhìn Hạ Dao Đình.

"Hòa... hòa ly?" Giọng hắn ta lạc đi, vừa vội vừa giận: "Tam phòng vừa mới xảy ra chuyện, cô không chờ nổi mấy ngày sao? Mới đó đã đòi hòa ly?"

"Chứ sao nữa?" Hạ Dao Đình vặc lại: "Tiếp tục sống mòn mỏi với cái loại bùn loãng không trát nổi vách như chàng chắc? Mới có chút biến cố đã đòi sống đòi 𝐜h_ế_✝️."

"Quả nhiên cô là loại tham phú phụ bần, ngày trước nhắm trúng sự giàu sang của Tam phòng mới chịu gả đến. Nay thấy Tam phòng sa sút thì không đợi được một khắc nào. Cô đúng là người đàn bà 〽️·á·𝖚 lạnh vô tình!" Lận Ngũ lang tỉnh rượu hẳn, loạng choạng đứng dậy, chỉ tay mắng nhiếc nàng ấy.

"Ta chưa từng cho chàng cơ hội sao?" Hạ Dao Đình hỏi vặn: "Lúc nhà mới gặp biến cố, ta đã hỏi chàng rồi mà? Chỉ cần chàng phấn chấn lại, ta sẽ luôn đồng hành cùng chàng. Chàng còn trẻ thế này, sợ gì không có ngày đông sơn tái khởi? Trong họ cũng chỉ mới đày công cha về điền trang, chứ đâu có bắt chàng cấm túc. Nếu chàng có chí khí, còn sợ sau này không ngóc đầu lên được sao?"

Hạ Dao Đình cười khẩy, lớn tiếng: "Nhưng lúc đó chàng nói gì? Chàng nói ta ham hư vinh, sợ chịu khổ. Được thôi, ta thành toàn cho chàng, mau ký giấy hòa ly này đi!"

Lận Ngũ lang cứng đờ người, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, hắn ta hít sâu một hơi, giọng đầy vẻ khó tin: "Dao Nương, cô điên rồi sao? Hãy nhìn lại cái bụng của cô đi! Đang mang thai đứa con của ta mà giờ đòi hòa ly? Cô... cô để con cái tính sao?"

Hạ Dao Đình dẫu đang có mang nhưng khí thế chẳng hề kém cạnh: "Trước đây Tam phòng đắc thế, ta vì nghĩ đến tình phu thê, lại thêm thể diện gia tộc nên lúc nào cũng giục chàng tiến thủ, chỉ mong chàng khá khẩm lên chút đỉnh. Còn chàng thì sao? Công cha vừa gặp chuyện, chàng đã bỏ ra ngoài nốc rượu say khướt. Ta không đi, lẽ nào bắt con ta sau này lớn lên phải sống mòn mỏi theo chàng?"

"Cô... cô đúng là càn quấy!" Lận Ngũ lang tức đến đỏ mặt, cố lấy lại oai phong của người làm chồng, nhưng lại vì biến cố bất thình lình này mà đ●â●𝐦 ra đuối lý: "Cô vác cái bụng bầu đi hòa ly, không sợ thiên hạ cười chê sao? Không sợ con sinh ra không có cha à?"

Hạ Dao Đình từ tốn đi dạo một vòng quanh phòng. Nếu là trước kia, nàng ấy đương nhiên sẽ không quyết định chóng vánh như vậy. Chỉ là nàng ấy bỗng nhớ lại lúc Nhị ca gặp nạn, Lận gia đã ép Tô Ngọc Dung phải hòa ly. Khi ấy, nàng ấy cũng từng nắm tay Tô Ngọc Dung, hỏi sau này hòa ly rồi sẽ ra sao, một thân một mình phải làm thế nào. Lúc ấy Tô Ngọc Dung nói gì? Nàng bảo: Trước khi gặp Lận Đàn, ta cũng chỉ có một mình thôi.

Hạ Dao Đình luôn khắc ghi câu nói đó. Đúng vậy, ruồng bỏ một gã chồng vô dụng, cuộc sống của nàng ấy chỉ có thể tốt đẹp hơn. Sợ thiên hạ cười chê làm gì? Chỉ vì cái danh tiếng hão huyền mà phải chịu đựng sự tha hóa, nhu nhược của chồng, đó mới là điều khiến người đời chê cười.

Nàng ấy ngước nhìn người chồng lôi thôi lếch thếch đang ngồi trên sập, ánh mắt bình thản đến mức Lận Ngũ lang hoảng sợ. Hạ Dao Đình cười nhạt, không giấu nổi sự mỉa mai: "Sao nào, rời khỏi chàng... chẳng lẽ mẹ con ta không sống nổi chắc? Chàng ảo tưởng vị trí của mình hơi quá rồi đấy."

Lận Ngũ lang giật giật khóe mắt, 𝐧·g𝐡ï·ế·𝐧 𝓇·ă·ռ·🌀 nghiến lợi: "Nhưng đứa trẻ trong bụng cô mang dòng 𝖒●á●⛎ Lận gia! Cô đừng hòng mang nó đi."

Từ xưa đến nay, con cái luôn được xem là huyết mạch cốt lõi của dòng họ. Mẹ mà hòa ly đi thêm bước nữa thì không thể mang con theo, phải để lại nhà chồng.

Lận Ngũ lang không hề muốn hòa ly. Hắn ta và Hạ Dao Đình mới cưới nhau vỏn vẹn hai năm, tính tình cô nàng tuy nóng nảy, có phần quá quắt, nhưng bù lại nhan sắc tuyệt trần, gia cảnh lại đồ sộ, kiếm đâu ra người thứ hai thay thế vị trí này? Phụ nữ hòa ly vốn hiếm, mọi người đều cố sống qua ngày. Huống hồ bụng nàng ấy lại đang mang thai, con cái chính là sợi dây trói buộc người mẹ. Hạ Dao Đình trước nay lúc nào cũng mong mỏi có thai, sớm hạ sinh đích tử để củng cố địa vị chủ mẫu tương lai. Lận Ngũ lang không tin nàng ấy có thể nhẫn tâm bỏ rơi núm ruột của mình.

Hạ Dao Đình trầm ngâm một lát, tay đỡ lưng, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt hướng về phía hắn: "Con ta sẽ sinh ra, sau đó sẽ đưa về Lận gia."

Lận Ngũ lang ngỡ ngàng: "Cô có ý gì? Cô là mẹ ruột của nó, cô định bỏ nó thật sao?"

"Đúng thế." Hạ Dao Đình ra hiệu cho bà vú nhặt tờ giấy hòa ly rớt dưới đất đưa lại cho hắn, cô chỉ vào đó, giọng điệu dứt khoát: "Ký mau đi, ta không rảnh đôi co với chàng thêm nữa."

Những lời của Hạ Dao Đình như giáng một búa tạ khiến Lận Ngũ lang hoa mắt chóng mặt. Nhìn sự tuyệt tình trên gương mặt vợ, hắn ta cuối cùng cũng hiểu nàng ấy không đùa, cũng không phải đang giận dỗi như mọi khi. Một nỗi hoảng loạn tột độ bủa vây lấy hắn, hắn ta cố với tay níu lấy Hạ Dao Đình, giọng nói pha lẫn tiếng cầu xin: "Dao Nương, đừng thế mà... Ta sai rồi, ta thề không mượn rượu giải sầu nữa. Ta sẽ đi đọc sách ngay bây giờ, ta sửa, sau này ta nhất định sẽ sửa! Cô nể tình đứa con..."

Chưa nói hết câu, Hạ Dao Đình đã mất kiên nhẫn sầm mặt xuống. Một khi con gái nhà họ Hạ đã khăng khăng đòi hòa ly, Tam phòng bọn họ làm sao cản nổi. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng ⓒ●𝐡ế●🌴 chóc, mấy vò rượu rỗng lăn lóc lộc cộc trong góc tường.

Mặt Lận Ngũ lang trắng bệch, hắn ta trượt từ mép sập xuống đất, chẳng biết mình đã bò dậy bằng cách nào, bàn tay 𝖗.⛎.𝓃 rẩ.🍸 cầm bút, r⛎·𝐧 𝐫ẩ·🍸 viết tên mình lên giấy. Nét cuối cùng của cái tên vừa hoàn thành, hắn ta bèn giơ tay định níu vạt áo Hạ Dao Đình: "Dao Nương, ta..."

Nhưng Hạ Dao Đình đã quay gót bỏ đi từ bao giờ.

Tin tức đến tai Viên Kỳ cũng là lúc người nhà họ Hạ tới đón. Bởi năm nay em trai Hạ Dao Đình cũng đỗ kỳ thi Tỉnh, gia đình họ đang ăn nên làm ra. Thấy Tam phòng sa sút, phu nhân nhà họ Hạ tức tốc cho người đón con gái về, không để nàng ấy tiếp tục chịu khổ ở Lận gia.

Viên Kỳ dẫu tức giận nhưng giấy hòa ly đã ký, bà ta cũng chẳng biết làm thế nào, đành để Hạ Dao Đình rời đi. Chút an ủi duy nhất là ít ra đứa bé sinh xong cũng sẽ gửi lại cho Lận gia. Lận Ngũ lang nốc rượu thâu đêm, miệng lải nhải không ngừng về sự vô tình của Hạ Dao Đình, đến cả cốt nhục của mình cũng vứt bỏ. Viên Kỳ sai người bưng canh giải rượu cho hắn ta, sau đó lại hớt hải đi chăm lo cho Lận Tam gia.

Và trong họ hàng cũng liên tục thúc giục gia đình họ nhanh chóng chuyển ra biệt trang. Đúng là giậu đổ bìm leo. Những kẻ từng nịnh bợ, phục tùng Tam phòng giờ đều lật mặt, coi thường họ. Các sản nghiệp của Tam phòng chỉ còn lèo tèo vài cái, bọn quản sự ở các cửa hiệu thì nháo nhào. Viên Kỳ đã kiệt quệ tâm trí, chẳng còn tâm hơi đâu mà bận tâm quản lý.

Hai ngày sau, trong tộc điều xe ngựa, đưa Lận Tam gia về quê. Trong xe sặc mùi thuốc đắng và mùi mục nát. Lận Tam gia nằm liệt trên nệm êm, miệng méo xệch, dãi dớt chảy ròng ròng, vẻ uy nghi ngày nào nay đã bị bệnh tật và cảnh thất thế gặm nhấm chỉ còn lại lớp vỏ bọc héo mòn.

Viên Kỳ ngồi bên cạnh, lặng lẽ lau nước mắt, chiếc khăn tay đã ướt sũng từ lâu. Bà ta nhớ lại trước khi đi, có ghé qua thăm con trai, bảo hắn ta phải phấn chấn lên, nhưng chỉ nhận được những lời ấp úng của người hầu rằng Ngũ lang lại say bí tỉ, không thể rời giường. Một cảm giác bất lực tột cùng bủa vây lấy bà ta. Chồng ngã bệnh, con trai phế nhân, con dâu bỏ đi, cái gia đình lớn này phút chốc sụp đổ tan tành. Thử hỏi sao bà ta không đau đớn cho được? Bà ta chỉ còn biết nhờ hạ nhân nhắn lại với con trai đừng chểnh mảng, hãy cố gắng dùi mài kinh sử. Nhưng lời nói thốt ra, chính bà ta cũng thấy nhạt nhẽo vô vị.

Sau một ngày ròng rã lắc lư, mãi chập tối xe mới dừng trước cổng biệt trang. Nơi này đã lâu không có người ở, khắp nơi bao trùm một vẻ hoang tàn. Gia nhân dìu Lận Tam gia vào một căn phòng tàm tạm mới được dọn dẹp, rồi lui ra. Viên Kỳ túc trực một lúc, ngặt nỗi người bệnh thường tính khí thất thường, hễ phật ý là làm ầm ĩ. Viên Kỳ vốn dĩ đã mệt mỏi rã rời, lại chẳng còn tâm trí đâu hầu hạ ông chồng hơi tí là cáu bẳn, ném đồ ném đạc. Bà ta bèn dặn một tiểu sai trông chừng, còn mình thì kiếm phòng khác nghỉ tạm.

Đêm đã khuya, vạn vật chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua khung cửa sổ rách nát kêu rền rĩ. Lận Tam gia chìm trong giấc mộng bất an, dẫu đang mộng mị lão vẫn có cảm giác bị ai đó đăm đăm theo dõi. Lão giật mình tỉnh giấc, lồng 𝐧𝐠ự.𝐜 phập phồng dữ dội, trong cổ họng phát ra tiếng khò khè hệt như tiếng bễ rách. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua khe cửa sổ bằng giấy, Ⓜ️●🔼 qu●á●ℹ️ soi rọi căn phòng, hắt xuống nền đất những vệt sáng tối kỳ dị.

Ngay khoảnh khắc mở mắt, con ngươi lão co rút lại cực độ. Nương theo ánh trăng mờ mịt, Lận Tam gia sững sờ khi thấy trên xà nhà lủng lẳng một cái đầu người. Cái đầu ấy mặt mày xanh xám, đôi mắt trừng trừng, đờ đẫn chiếu thẳng vào lão, nét mặt trông có vẻ quen quen. Lão chẳng có can đảm để nhìn kỹ xem là ai, môi run lên bần bật, mở miệng định gào lên.

"Á... á..." Cảm giác kinh hoàng tột độ nháy mắt nhấn chìm lão. Lão muốn thét lên, muốn vùng dậy chạy trốn, nhưng cơ thể bị liệt hoàn toàn như bị đóng đinh trên giường, ngay cả việc nhấc tay lên cũng không xong. Lão chỉ có thể gắng sức vặ.𝓃 c.ổ, rặn ra từ cổ họng những âm thanh khô khốc. Nước bọt quyện mồ hôi lạnh làm ướt sũng vạt áo. Cái đầu kia vẫn treo lơ lửng trước mặt, che kín tầm nhìn. Lận Tam gia lờ mờ cảm giác được có những giọt Ⓜ️●á●ⓤ từ vết cắt đang tí tách nhỏ xuống người mình.

"Hơ..." Lúc bấy giờ, một tiếng cười ngắn ngủi, cực nhẹ mà cũng cực lạnh vang lên bất chợt trong góc tối. Lận Tam gia khổ nhọc xoay đầu, tìm kiếm nơi 𝓅𝐡á.† ⓡ.🅰️ â.m тh@𝖓.𝐡.

Từ trong vùng tăm tối, một bóng người thon gầy, rắn rỏi chầm chậm bước ra. Ánh trăng vẽ nên khuôn mặt hắn. Quả là một gương mặt tuấn tú, trẻ trung.

Ánh mắt Lận Tam gia khẽ động, lão khó nhọc hé môi: "Thất lang..."

Tại sao hắn lại ở đây? Nhưng may quá, là Lận Chiêm. Kẻ duy nhất sau biến cố còn tỏ thiện ý với lão. Sau vụ ở từ đường, Lận Chiêm từng tìm lão, hứa hẹn sẽ tìm cách đưa lão về kinh. Thất lang là bậc nhân tài Trạng nguyên tương lai cơ mà! Có hắn trợ giúp, Tam phòng còn lo gì không có ngày vực dậy! Đây mới thực sự là kẻ biết ơn đền báo.

Đáy mắt Lận Tam gia trào dâng nỗi xúc động. Lão cố gắng chu mỏ về phía Lận Chiêm, phát ra những âm thanh ú ớ không rõ nghĩa.

"Tam thúc muốn cháu dọn cái thứ này đi sao?" Lận Chiêm thong dong bước tới cạnh giường, mỉm cười hỏi lão, tay chỉ về phía cái đầu lủng lẳng giữa không trung.

Lão gật đầu lia lịa: "Dọn... dọn..."

Chàng thiếu niên khẽ "ồ" một tiếng ngân dài. Hắn chẳng những không dỡ xuống, mà còn tiện tay xoay cái đầu đó hướng thẳng vào người trên giường, hơi nâng lên một chút, để ánh trăng soi rõ khuôn mặt tái mét, 𝒸·𝒽·ế·𝐭 không nhắm mắt kia.

"Tam thúc không thấy người này trông quen quen sao?" Chàng thiếu niên trước mặt làm bộ ngây thơ cất lời, miệng vẫn tươi cười để lộ hàm răng trắng ởn. Đôi mắt lạnh như băng. Rõ ràng là vẻ ngoài rạng rỡ, thanh tú, nếu như trên tay hắn không xách một cái đầu người 𝖒*á*⛎ me be bét.

Lận Tam gia buộc phải trừng mắt nhìn khuôn mặt ấy. Lát sau, đồng tử lão bỗng co rụt lại. Gương mặt này... Nhiều năm về trước, lão đã thuê một đạo sĩ giang hồ. Trong tang lễ của đại ca, giữa chốn đông người, đạo sĩ đó chỉ vào Lận Chiêm khi ấy còn là một đứa trẻ, phán rằng đứa bé này là thiên sát cô tinh, khắc ↪️·h·ế·ⓣ người thân, mượn cớ đó tước đoạt tài sản của Đại phòng. Ngay giây phút này, khuôn mặt của cái đầu người nọ dần trùng khớp với gã đạo sĩ năm xưa, khiến lão như bị ai bóp nghẹt cổ họng.

"Xem ra Tam thúc nhớ ra rồi." Giọng điệu Lận Chiêm nhẹ bẫng, nhưng lại thoảng hơi lạnh thấu xương tủy.

Hắn chiêm ngưỡng cái thân già còm cõi trên giường đang 𝖗u-п lẩ-ÿ 𝖇-ẩ-𝖞 vì sợ hãi, nhưng lại chẳng thể cử động, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

"Ưm... ưm..." Lận Tam gia lắc đầu nguầy nguậy, muốn chối bỏ, muốn rũ sạch 🍳ц🅰️·ⓝ ♓·ệ, nhưng chỉ phát ra được những tiếng r*n r* u uất, nước dãi không kiểm soát chảy dài bên mép.

Lận Chiêm cúi người, ghé sát tai lão, thì thầm: "Từ ngày thúc rớt đài, bọn hạ nhân đâu còn kín miệng như xưa nữa. Với lại, thúc tưởng ở biệt trang này còn mấy kẻ trung thành tận tâm hầu hạ thúc sao?" Hắn cười khẩy, đầy mỉa mai: "Cây đổ bầy khỉ tan. Chỉ cần vứt cho ít bạc, hay hứa hẹn một chỗ làm tốt hơn, bọn chúng sẵn sàng... tạo điều kiện thuận lợi cho thúc, chủ cũ của chúng."

Tia hy vọng mỏng manh cuối cùng trong mắt Lận Tam gia vụt tắt, chỉ còn lại sự tuyệt vọng vô bờ. Đến lúc này lão mới ngộ ra, sự ưu ái của Lận Chiêm bấy lâu nay thảy đều là dối trá, mục đích ngay từ đầu của hắn chính là trả thù, thậm chí...

Đồng tử Lận Tam gia giãn to, những cuốn sổ sách kia, rồi cả chuyện đám người trong tộc đột ngột làm phản... thảy đều do hắn nhúng tay vào!

Lận Chiêm như đọc thấu tâm can lão: "Thúc đoán đúng cả rồi đấy. Nhưng còn một chuyện quên chưa nói, cuốn sổ sách Ngũ thúc cầm, là do cháu cưng Lận Đàn của thúc tuồn ra đấy." Hắn đứng thẳng người, giọng điệu vẫn đều đều nhưng lại toát ra sự ác độc gai người: "Huynh ấy nhân từ, tính để thúc sống dở 𝒸𝐡·ế·t dở ở biệt trang này. Nhưng cháu thì khác, Tam thúc à. Thật ra tay đạo sĩ đó nói cũng không sai, cháu quả thực là thiên sát cô tinh, tình cảm lạnh nhạt, có thù tất báo. Vốn dĩ cháu chưa định ra tay ngay, nhưng ai bảo thúc dám đụng đến nàng ấy."

Lận Tam gia trân trối nhìn hắn với vẻ kinh hoàng. Nhất là khi nghe đến tên Lận Đàn, hai hàm răng lão va đập vào nhau cầm cập.

Thằng súc sinh đó, vậy mà... vậy mà... Thế nhưng, "nàng ấy" trong miệng hắn là ai?

Lận Tam gia còn chưa kịp phản ứng, Lận Chiêm đã bất thình lình thò tay ra, thô bạo lôi tuột lão xuống khỏi giường. Cơ thể tê liệt của lão già hệt như cái bao tải rách, bị Lận Chiêm xềnh xệch kéo ra khỏi phòng, lê về phía cái ao đang hắt ánh sáng mờ ảo dưới trăng giữa khoảng sân.

Quả nhiên trong sân vắng tanh vắng ngắt, đám nô tì chắc đã bỏ trốn hết rồi. Trời rõ ràng sắp sang hè, thế mà chẳng hiểu sao Lận Tam gia lại thấy gió đêm buốt giá tận xương tủy. Lão chỉ mặc bộ đồ ngủ phong phanh, rét r𝐮-п ⓛ-ẩ-𝐲 𝐛ẩ-𝖞, cộng thêm nỗi sợ hãi tột độ khiến lão gần như ngất lịm.

Đến bên ao, Lận Chiêm không chút do dự, nắm lấy mái tóc hoa râm của lão, dìm mạnh đầu lão xuống dòng nước lạnh giá.

"Bục bục bục..." Lận Tam gia quẫy đạp điên cuồng, cái thân xác tàn tạ của lão vùng vẫy dữ dội dưới nước. Làn nước lạnh buốt thi nhau xộc vào mồm mũi, mang đến nỗi đau đớn nghẹt thở. Nhưng lão liệt toàn thân, chút sức lực kháng cự cỏn con ấy trong tay Lận Chiêm chẳng khác gì trò trẻ con.

Ngay khi lão ngỡ mình sắp 🌜ⓗ.ế.✝️ đuối, Lận Chiêm lại đột ngột xách lão lên.

"Khụ! Khụ khụ khụ..." Lận Tam gia bò sấp bên bờ ao, ho khan đến xé ruột xé gan, hai buồng phổi như bị thiêu đốt, nước mũi nước mắt giàn giụa đầy mặt, nhếch nhác vô cùng.

"Cảm giác 𝐜·♓·ế·𝖙 đuối thế nào?" Lận Chiêm ngồi xổm bên cạnh lão, cười gằn âm u.

Lận Tam gia còn chưa kịp định thần, lại bị bóp cổ dìm xuống nước. Cứ thế mấy vòng liền, lão như mất cả hồn vía, mũi và màng nhĩ thi nhau ọc nước ra ngoài. Bàn tay bóp cổ lão rất mạnh, tưởng chừng có thể bẻ gãy khớp xương bất cứ lúc nào, mạch Ⓜ️á*ⓤ cũng như chực chờ nứt vỡ.

Rất lâu sau, Lận Tam gia mới mơ hồ nhận ra "nàng ấy" rốt cuộc là ai.

Tô Ngọc Dung. Cái con ả đàn bà đã khuấy tung Lận gia thành một mớ hỗn độn. Nó không chỉ 🅓●ụ 🅓●ỗ Lận Đàn, mà còn làm cho thằng ranh Lận Chiêm này phát điên vì nó.

Lận Tam gia 𝓃●ɢh●ı●ế●n 𝐫●ă𝓃●🌀 nghiến lợi, muốn chửi thề, nhưng vừa há miệng, nước lại ào ạt chui tọt vào khoang miệng.

Lận Chiêm thấy chưa đã, niềm kh*** c*m đẫm ɱá.𝖚 hòa quyện cùng sự uất hận tuôn trào trong huyết quản. ℳá·ц trong người hắn sôi sục, không biết mệt mỏi đùa giỡn thứ trò chơi 𝐭.г.a 𝖙.ấ.𝓃 này. Mỗi khi Lận Tam gia sắp nghẹt thở thì cho ngóc đầu lên thở một cái, rồi lại dìm xuống làn nước ngạt thở đớn đau. Chẳng rõ thà 𝐜♓●ế●† quách đi cho nhẹ nợ, hay gắng gượng sống thêm một hơi thở thì tốt hơn.

Cho đến khi kẻ dưới tay không còn chút động tĩnh, như đống bùn nhão nhoét nằm vật ra bờ.

Nỗi bạo ngược trong mắt Lận Chiêm dịu lại một chút. Hắn lạnh lùng nhìn kẻ dưới chân, đá một cú lật ngửa xác ⓒ.𝐡ế.t ra. Khuôn mặt trương phù, bọt nước vẫn đang sủi ùng ục, 𝒸♓ế-† không thể ↪️·ⓗ·ế·𝐭 thêm được nữa.

Do dùng lực quá nhiều, tay hắn hơi tê mỏi. Lận Chiêm ngửa mặt lên trời, 𝖙h-ở ♓ổ-ռ ♓-ể-n hai tiếng rồi xoay xoay cổ tay. Hắn cúi người, giáng một cú đạ-𝓅 ɱạ-ⓝ-h, hất văng xác 𝐜·𝖍ế·ⓣ xuống ao. Tiếng "tùm" vang lên, từng ɢ.ợ.ⓝ 💰óռ.🌀 lăn tăn tản ra.

Ngay đêm đầu tiên bị đày xuống biệt trang, Lận Tam gia đã vong mạng. Xác lão được gia nhân dọn dẹp bờ ao phát hiện vào sáng sớm hôm sau.

Viên Kỳ đứt từng khúc ruột. Chẳng hiểu sao đêm qua bà ta lại ngủ li bì, say như 𝐜𝐡ế-✞, đến tận sáng bạch mà chẳng hay biết gì, ngay cả bọn nha hoàn trong phòng cũng ngủ quên. Cho đến khi một tên gia nhân quét dọn của biệt trang hớt hải chạy vào khóc lóc, ầm ĩ đến mức đánh thức Viên Kỳ. Hắn ta quỳ rạp xuống đất, nức nở báo lão gia đã qua đời.

Viên Kỳ sững sờ, lao ra bờ ao. Nhìn từ xa đã thấy một cái xác trương phình không rõ mặt mũi lềnh bềnh dưới nước. Bà ta chôn chân một lúc lâu mới nhận ra đó là chồng mình. Bà ta bật khóc nức nở, đưa tay bưng chặt miệng.

Đám hạ nhân kháo nhau, chắc lão gia nửa đêm buồn bực khó ngủ ra dạo một vòng, hoặc vì nguyên do nào đó mà sẩy chân rơi xuống nước.

...

Hai hôm sau, tiết trời trong xanh. Lận Đàn đã giải quyết xong xuôi mọi chuyện hậu kỳ cho việc tu bổ ở ngôi chùa trên núi, rốt cuộc cũng có thời gian rảnh rỗi. Nắng ấm buổi trưa xuyên qua khung cửa sổ, rót những tia sáng vàng ươm vào căn phòng. Chàng bèn dọn bàn ghế ra sát mép cửa sổ, ngồi cùng Tô Ngọc Dung, người đọc sách, kẻ xem công văn.

Tô Ngọc Dung chăm chú nhìn quyển sách mở toang trên bàn, thần sắc vô cùng nghiêm túc. Bây giờ nàng đã có thể tự đọc sách, chẳng cần ai đọc cho nghe, cũng chẳng cần phải xem những hình vẽ minh họa mới hiểu được ý nghĩa. Mặc dù tốc độ đọc vẫn còn chậm, mỗi trang sách ngốn kha khá thời gian, nhưng trong lòng nàng luôn dâng trào cảm giác mãn nguyện.

Ánh nắng hắt lên sườn mặt dịu dàng, ngoan ngoãn của nàng. Nàng chuyên tâm đọc, đầu ngón tay lướt nhẹ qua từng dòng chữ, đôi môi mấp máy nhẩm theo để dễ hiểu hơn.

Trên tay Lận Đàn cũng cầm một cuốn sách, nhưng ánh mắt chàng đã sớm phiêu bạt khỏi những dòng chữ, chốc chốc lại đánh mắt sang người ngồi cạnh. Chàng không muốn bỏ lỡ bất cứ thay đổi nhỏ nhặt nào trên khuôn mặt nàng. Lúc nàng hơi cau mày đăm chiêu, vẻ nghiêm túc ấy làm trái tim chàng mềm nhũn; thỉnh thoảng những cái bặm môi vô thức của nàng cũng đủ làm đáy lòng chàng ɢợ·п ⓢ·ó·п·𝖌 lăn tăn.

Tô Ngọc Dung nhận ra cái nhìn chằm chằm của chàng, ngước lên chạm phải ánh mắt đang ngẩn ngơ của Lận Đàn. Má nàng hơi nóng lên, khẽ hỏi: "Sao thế? Mặt ta dính bẩn gì à?"

Lận Đàn giật mình bừng tỉnh, đối diện với ánh mắt ngơ ngác của nàng, bấy giờ mới ý thức được mình vừa nhìn nàng đến say đắm, vành tai bất giác ửng hồng.

Thấy dáng vẻ ấy của chàng, Tô Ngọc Dung không kìm được mím môi cười, đôi mày cong cong, đôi mắt trong veo lấp lánh tựa hai vầng trăng khuyết: "Chàng đang nhìn gì thế? Say mê đến vậy."

Lận Đàn bị nàng cười trêu nên có chút thẹn thùng, hắng giọng ngượng ngập rồi ngồi ngay ngắn lại: "Không, không nhìn gì cả. Nàng vừa gọi ta, có việc gì không?"

Sau khi rào cản giữa hai người bị gỡ bỏ, thái độ của nàng đã trở lại thân thiết tự nhiên như xưa, thậm chí, nhờ sự trân trọng sau bao biến cố mất rồi lại tìm thấy, lúc ở cạnh chàng, nàng còn mang theo đôi chút ỷ lại hơn trước.

Tô Ngọc Dung dùng ngón tay gõ nhẹ vào một dòng chữ trên sách, người tự nhiên xích lại gần chàng hơn: "Câu này... có nghĩa là gì?"

Hương bồ kết thoang thoảng từ người cô nương len lỏi vào khứu giác, khiến tâm trí Lận Đàn thoáng dao động. Chàng phải định thần lại mới dán mắt vào chỗ nàng chỉ, rồi cặn kẽ giải thích. Tô Ngọc Dung chăm chú lắng nghe. Nàng cầm bút, chấm mực, nắn nót viết từng dòng chú thích lên trang giấy. Nét chữ vẫn chẳng thể nói là đẹp, còn chút vụng về, nhưng nàng viết cực kỳ cẩn thận.

Chàng nhìn đôi mày đang cụp xuống, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng, suy tư lại bất giác trôi về phương xa. Nhiều lúc chàng thấy 〽️_ô𝐧_🌀 lung, chẳng dám tin Tô Ngọc Dung lại là thê tử của mình. Chàng may mắn đến thế sao? Đến nỗi đôi khi chàng thấy ghen tị với chính mình của quá khứ. Rõ ràng là cùng một người, nhưng chàng không kìm được mà suy diễn, cái tên Lận Đàn ôm trọn những hồi ức chung của hai người, kẻ có vô vàn kỷ niệm cùng nàng, quả thực là quá đỗi may mắn.

Tô Ngọc Dung viết xong, quay đầu định trò chuyện với chàng thì phát hiện ánh mắt chàng lại đang dán chặt lên mặt mình. Ánh nhìn ấy bỏng rát, say đắm, như tỏa ra hơi ấm, khiến hai gò má nàng nháy mắt пóп·g 𝒷·ừ·n·ℊ. Sách vở lúc này chẳng chữ nào lọt vào mắt nữa. Nàng thẹn thùng đẩy nhẹ chàng một cái: "Chàng... sao lại ngẩn người ra thế?"

Lận Đàn bừng tỉnh, lúng túng dời mắt đi, làm bộ nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa sổ, yết hầu khẽ chuyển động: "Ta cũng chẳng biết nữa, chỉ là... rất muốn ngắm nàng."

Tô Ngọc Dung đỏ mặt: "Chàng đọc công văn của chàng đi, nhìn ta làm gì."

Lận Đàn rầu rĩ đáp: "Ta đọc không vào."

Chàng không phải chưa từng thử ép mình tập trung vào công văn, nhưng trụ chẳng được bao lâu, ánh mắt lại tự động tìm đến người bên cạnh. Thực ra nàng đang ngồi ngay sát bên, nhưng chàng luôn có cảm giác hư ảo. Rõ ràng từng vẽ ra viễn cảnh hai người ngồi bên nhau không một vướng mắc cả ngàn lần, nhưng đến khi điều đó thực sự xảy ra, chàng lại sợ chỉ là một giấc mơ.

Rõ ràng hai người từng là phu thê, nhưng lúc này lại hệt như những thiếu niên mới biết rung động, đôi má ai nấy đều ửng đỏ.

Lận Đàn hoàn toàn mờ mịt về cách cư xử trước khi mất trí nhớ. Những ngày qua, chàng không dám tỏ ra quá suồng sã sợ làm nàng giật mình, cũng chẳng dám giữ kẽ quá mức sợ nàng thấy lạnh nhạt, phật lòng, lại làm mất đi niềm hạnh phúc khó khăn lắm mới giành lại được.

"Ta không biết ngày xưa ta và nàng chung sống thế nào. Ta sợ lỡ làm gì sai sẽ khiến nàng thấy gượng gạo, không thích." Chàng cất lời nhẹ nhàng.

Tô Ngọc Dung chớp chớp mắt: "Không có gượng gạo, cũng không có gì không thích cả."

Nàng liếc nhìn vành tai ửng đỏ cùng góc nghiêng cố làm ra vẻ bình thản của chàng. Trái tim khẽ rung động, nàng lại thấy bộ dạng này của chàng cực kỳ đáng yêu. Nàng đặt bút xuống, ngẫm nghĩ một lúc rồi đôi mắt cong lên cười tít: "Chàng... chàng có thể hỏi ta mà. Muốn biết trước kia đôi ta ra sao, cứ hỏi ta là được."

Ánh mắt Lận Đàn sáng rực lên, chàng thuận miệng hỏi luôn: "Vậy... trước kia chúng ta, sống chung thế nào? Cũng cùng ngồi xem sách thế này sao?"

"Có chứ." Tô Ngọc Dung cười đáp: "Là chàng dạy ta đọc sách, viết chữ đấy."

"Ta dạy?"

"Đúng thế." Giọng Tô Ngọc Dung bỗng hạ thấp, pha lẫn chút hờn dỗi của cô con gái: "Ngày xưa, mỗi lúc được nghỉ phép, rảnh rỗi chàng đều đích thân dạy ta viết chữ, ngâm thơ..."

Lận Đàn thuận miệng hỏi tiếp: "Dạy thế nào?"

Hàng mi Tô Ngọc Dung chớp nhanh liên hồi, giọng lí nhí như muỗi kêu, gần như không thể nghe rõ: "Nếu ta học giỏi, chàng sẽ... 𝖍ô.ռ ta một cái làm phần thưởng... còn nếu học dở, chàng sẽ lấy thước kẻ..."

Dường như chợt nhớ ra điều gì, lời nói của nàng đứt nghẹn giữa chừng. Đôi môi khẽ mấp máy, nàng vội quay mặt đi, dán mắt vào trang giấy.

Đang nói cái quái gì vậy...

Tô Ngọc Dung tự trách mình, suýt nữa lại lỡ miệng nói mấy lời xằng bậy. Nàng cầm bút lên, gượng gạo lái sang chuyện khác: "Ta xem tiếp đây, chàng còn cả đống công văn chưa giải quyết xong đâu, đừng có ngồi ngẩn ngơ nữa."

Lận Đàn nhìn gò má đỏ bừng của nàng, trầm ngâm. Lát sau, chàng bỗng bật cười. Lận Đàn chầm chậm đưa tay, chỉ vào một dòng chữ trên quyển sách trước mặt nàng, hỏi: "A Dung, câu này nghĩa là gì?"

Tô Ngọc Dung lướt mắt nhìn, đúng là câu nàng vừa học qua, nên theo phản xạ trả lời ngay: "'Thiện ngô sinh giả, nãi sở dĩ thiện ngô tử dã'. Sống là chuyện tốt, thì ⓒ♓ế_✝️ cũng nên coi là việc tốt. Có nghĩa là sống 𝒸hế.t có số, không cưỡng cầu."

Lận Đàn nhếch khóe môi: "Nàng trả lời đúng rồi."

Tô Ngọc Dung còn chưa kịp nở nụ cười đắc ý, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, một nụ ♓ô●𝓃 nồng ấm, 𝖒ề●Ⓜ️ ɱ●ạ●1 đã nhẹ nhàng đáp xuống khóe môi nàng.

Chương (1-101)