| ← Ch.072 | Ch.074 → |
🪷 Chương 73: Ba người giằng xé
🪷 Editor: Thảo Anh
Cảm giác toàn thân ɱá.ⓤ lạnh toát là như thế nào? Là khi cả cơ thể đông cứng lại, đến cả một phản xạ trốn chạy cũng chẳng làm nổi.
Trên mặt Lận Đàn không chút biểu cảm, chẳng rõ buồn vui, chỉ có đôi mắt vốn luôn ôn nhu nay sâu thẳm như hàn đàm không đáy. Mọi cảm xúc đều bị đè nén dưới làn nước lạnh lẽo ấy, chỉ còn sự tĩnh lặng khóa chặt lấy nàng.
Vết ửng đỏ trên mặt Tô Ngọc Dung phút chốc bay biến sạch sành sanh, một cảm giác nhục nhã ê chề chạy dọc từ gót chân lên đến đỉnh đầu. Chút mập mờ, ấm áp với Lận Chiêm ban nãy, chỉ trong một cái liếc mắt này, nháy mắt vỡ vụn thành trăm mảnh.
Lận Chiêm đang mải cúi nhìn vạch thước, cơ thể áp sát lưng nàng, nên chưa nhận ra ngay bầu không khí đã đông đặc. Cho đến khi bị Tô Ngọc Dung hoảng loạn huých nhẹ một cái, hắn mới ngơ ngác ngẩng lên, nương theo ánh nhìn đờ đẫn của nàng mà nhìn ra ngoài.
Khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo ngoài cửa sổ, Lận Chiêm khựng lại một nhịp, nụ cười trên môi cũng tắt lịm, ánh mắt dần trở nên u ám. Thế nhưng, sự biến đổi ấy chỉ diễn ra trong tích tắc. Một hơi thở sau, hắn lại nhếch môi cười, giọng điệu điềm nhiên, thản nhiên không chút sợ hãi, thậm chí còn phảng phất vài phần khiêu khích: "Huynh trưởng về rồi à."
Môi Tô Ngọc Dung mím chặt, mi mắt г⛎●𝐧 ⓡẩ●𝐲, nàng vội vàng cụp mắt xuống, né tránh ánh nhìn của Lận Đàn. Đây là lần thứ mấy rồi? Sao cứ phải để Lận Đàn bắt gặp cảnh này... Nàng hoảng loạn khôn cùng, hệt như kẻ bạc tình bị bắt quả tang ăn vụng bên ngoài, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
Khốn nỗi, Lận Chiêm lại chẳng có vẻ gì là xấu hổ. Hắn làm như cái chuyện tằng tịu với chị dâu là điều đương nhiên vậy, thậm chí còn hất cằm, vồn vã cất lời: "Huynh trưởng đứng ngây ra đó làm gì? Sao không vào nhà ngồi uống ngụm trà cho đỡ mệt? Nhìn kìa, vạt áo huynh ướt sũng rồi, trông nhếch nhác quá."
Da đầu Tô Ngọc Dung tê rần, chỉ hận không thể quỳ xuống cầu xin hắn ngậm miệng lại. Đối với hắn, chẳng lẽ việc bị anh trai bắt quả tang không mảy may làm hắn thấy bối rối sao? Chẳng lẽ đây không phải là chuyện đáng xấu hổ cần che giấu hay sao? Tô Ngọc Dung cúi gằm mặt, chằm chằm nhìn vào mũi giày mình, như thể làm vậy có thể trốn thoát khỏi cái tình cảnh nghẹt thở này.
Lận Đàn không đáp lời Lận Chiêm. Chàng quay người đặt mớ rong rêu xuống cạnh hàng rào, rồi đi ra bếp múc một gáo nước rửa tay. Sau đó, chàng mới thong thả bước vào nhà, tự rót cho mình một chén trà, nhấp giọng cho đỡ khô khốc.
Lận Chiêm dường như chẳng bận tâm đến sự sượng sùng này. Hắn sải bước tới, mở lời trước: "Tam phòng hết thời rồi. Ý của các vị trưởng lão trong họ là tống lão già ấy ra biệt trang dưỡng lão, cấm tiệt đường về kinh. Coi như là giam lỏng."
Lận Đàn khẽ "ừ" một tiếng: "Tam thúc tính tình cao ngạo, trọng thể diện. Kết cục thế này đối với ông ta thà 𝐜●♓●ế●🌴 còn hơn."
"Thế này thì gọi gì là ⓒ-𝖍-ế-†?" Lận Chiêm cười khẩy, nụ cười âm u lạnh lẽo. Phải băm vằm trăm mảnh, sống không bằng 🌜𝒽●ế●т mới là kết cục xứng đáng dành cho lão ta. Ánh mắt hắn không chút độ ấm, khóe môi dẫu đang nhếch lên nhưng chỉ là điệu cười ngoài mặt, trái lại còn khiến người ta lạnh sống lưng.
Lận Đàn ngước mắt nhìn hắn, môi 𝖍·é 〽️·ở như định khuyên can điều gì, nhưng rồi lại cúi xuống: "Tùy đệ, tự biết đường mà lựa chừng mực. Đừng để cái công danh khó khăn lắm mới giành được lại đổ sông đổ bể."
Hai người một hỏi một đáp, bàn chuyện công việc rành rọt. Tô Ngọc Dung cứng đờ ngồi một bên, tiếng nói của họ lùng bùng bên tai nhưng nàng chẳng lọt chữ nào, chỉ mơ hồ nhận ra là chuyện liên quan đến Tam phòng. Đầu óc nàng như mớ bòng bong, hình ảnh ban nãy cứ lặp đi lặp lại khiến nàng ngồi như đống lửa, bứt rứt không yên. Lận Đàn giận rồi sao? Nhưng nếu giận, sao chàng chẳng tỏ thái độ gì, thậm chí một câu chất vấn cũng không có. Đồng tử nàng khẽ rung, tim thắt lại thành một cục.
Chẳng biết qua bao lâu, giọng nói của Lận Chiêm mới kéo nàng ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Hắn gọi nàng liên tiếp mấy tiếng: "Ngọc Dung, Tô Ngọc Dung?"
Tô Ngọc Dung giật mình bừng tỉnh, ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn nét mờ mịt. Lận Chiêm cười nhìn nàng: "Nghĩ gì mà ngẩn người ra thế?"
"Không..."
Hắn bước tới, đưa tay xoa nhẹ mái tóc nàng: "Trong phủ còn bề bộn nhiều việc, ta về trước đây."
"Ừm."
Hắn huơ huơ cuộn thước dây đã thu gọn trên tay, nụ cười thêm sâu: "Có muốn đo lại lần nữa không, ta sợ có chỗ chưa chuẩn."
"Không, không cần đâu." Tô Ngọc Dung xua tay liên lịa. Nàng thực sự sợ hắn rồi, cũng không nhìn xem đang là lúc nào nữa.
May mà Lận Chiêm không khăng khăng thêm. Hắn cất gọn thước dây: "Được rồi."
Vừa dứt lời, hắn lại chẳng coi ai ra gì mà cúi người xuống, ⓗ*ô*𝓃 phớt lên trán nàng một cái."Ta về đây."
Lận Chiêm đứng thẳng người, sắc mặt thản nhiên như thể vừa làm một việc hết sức bình thường. Thậm chí hắn còn lịch sự gật đầu chào Lận Đàn, rồi mới xoay lưng, khoan thai bước khỏi sân viện.
Tô Ngọc Dung 🌜·ⓗế·ⓣ lặng. Chỗ trán vừa bị ⓗ_ô_п như bị sắt nung dí vào, 𝖓ón_𝐠 𝐫@_𝐧 đau rát. Nàng ngồi sững tại chỗ, quên cả thở. Nàng hoàn toàn không dám, cũng không có dũng khí quay sang nhìn nét mặt của Lận Đàn lúc này.
Căn phòng chìm vào tĩnh mịch đến đáng sợ. Rất lâu sau, giọng Lận Đàn mới cất lên: "Ăn sáng chưa?"
Nàng đã lẩm nhẩm trong đầu cả ngàn vạn lời chàng có thể nói, chẳng ngờ lại là câu này.
Tô Ngọc Dung ngước nhìn chàng, gật đầu vẻ ngượng nghịu, giọng lí nhí: "Ăn... ăn rồi..."
"Ừm." Lận Đàn ậm ừ một tiếng, không hỏi han gì thêm, cũng chẳng buồn liếc nhìn nàng. Chàng xoay người bước ra ngoài, tiếp tục dọn dẹp nốt mấy việc còn dang dở ngoài sân, rải đều chỗ rong rêu vừa vớt được vào máng thức ăn.
Tô Ngọc Dung bồn chồn nhìn theo bóng lưng chàng. Chần chừ hồi lâu, nàng lén lút như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau. Thấy chàng cắm cúi bên hàng rào, Tô Ngọc Dung cũng đứng lại cách đó vài bước, nhìn chàng dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp. Dằn vặt mãi, nàng mới dè dặt cất lời: "Chàng... chàng về từ lúc nào thế?"
Động tác vãi rong rêu của Lận Đàn không hề khựng lại, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh. Chàng cất lời, giọng nói nương theo làn gió xuân se lạnh, lọt thỏm vào tai Tô Ngọc Dung thật rành rọt."Lúc đệ ấy 𝒽●ô●𝐧 nàng."
"..."
Mặt Tô Ngọc Dung nháy mắt đỏ bừng, rồi lại tái mét. Xấu hổ, tủi nhục, bối rối... muôn vàn cảm xúc như sóng thần đua nhau nhấn chìm nàng. Việc Lận Chiêm bế nàng lên đùi ♓_ô_𝓃 hít đã là chuyện từ đầu, vậy có nghĩa là toàn bộ quá trình Lận Chiêm đo đồ cho nàng, chàng đều nhìn thấy hết? Chàng không phát ra một tiếng động nào, còn hai kẻ u mê kia lại chẳng mảy may hay biết.
Nàng há miệng định giải thích, định rũ sạch 🍳·𝐮🔼·п ⓗ·ệ, nhưng chợt nhận ra ngôn từ của mình sao mà nhợt nhạt, yếu ớt đến thế. Tô Ngọc Dung thầm hận bản thân, tại sao hồi còn đi học không chịu dùi mài kinh sử cho đàng hoàng. Nếu nàng cũng biết ăn nói lưu loát, xuất khẩu thành chương thì khi bị bắt quả tang đã chẳng câm như hến thế này.
Nàng chỉ biết lẩm bẩm vô vọng: "Xin lỗi, ta... ta cũng không biết hôm nay đệ ấy sẽ đến..."
Những lời lẽ ấy nhạt nhẽo vô vị, chẳng có chút sức nặng nào.
Lận Đàn rốt cuộc cũng ngừng tay. Chàng chầm chậm đứng thẳng dậy, ngoái đầu nhìn nàng: "Không sao." Chàng nói: "Nàng không cần phải xin lỗi ta vì chuyện đó, có gì to tát đâu."
Dáng vẻ chàng trông khoan dung lạ thường. Dường như chàng đã chẳng còn thiết tha bận tâm nàng làm gì với ai, dù là Lận Chiêm hay một kẻ ất ơ nào khác. Chàng sẽ không bao giờ hỏi han chuyện của nàng nữa. Dù sao thì đối với nàng, chàng cũng chỉ là một người chồng cũ chẳng còn vương vấn chút զ·υⓐ·п ♓·ệ nào nữa mà. Tô Ngọc Dung từ từ cúi gằm mặt. Nàng đâu có nghĩ như vậy. Nhưng... nghe những lời chàng nói, dường như ý chàng chính là thế.
Cho gà vịt ăn xong, rửa ráy bát đũa, Lận Đàn bước tới hỏi: "Trưa nay muốn ăn gì?"
Tô Ngọc Dung ngẩng đầu lên, ánh mắt lơ đãng nhìn chàng. Nàng tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện ăn uống? Cõi lòng rối như tơ vò, nghẹn ứ khó chịu. Cổ họng như bị hóc nghẹn, chẳng thốt nổi nửa lời. Nàng lắc đầu, viền mắt vô thức hoe đỏ.
Nhìn bộ dạng ấy của nàng, ánh mắt Lận Đàn tối sầm lại trong tích tắc, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ bình thường. Chàng trầm ngâm một lát rồi cất giọng ôn hòa, mang ý thăm dò: "Cá đù vàng chiên giòn ở Bích Vân Lâu, ăn không?"
Câu nói ấy như một cây kim nhỏ bé, khẽ khàng đ●â●ⓜ trúng nơi mềm yếu nhất trong tim Tô Ngọc Dung. Cá đù vàng chiên giòn ở Bích Vân Lâu từng là món nàng thích nhất. Ngày đó chàng dẫu bận trăm công nghìn việc vẫn dăm ba bữa lại đi mua về cho nàng. Nhìn nàng ăn ngon lành đến tít cả mắt, chàng sẽ mỉm cười dịu dàng. Rõ ràng chàng đã quên sạch mọi chuyện, quên cả quá khứ của hai người, vậy mà tại sao, trong khoảnh khắc này, món ăn đầu tiên chàng nghĩ đến vẫn là món nàng yêu thích nhất?
Một nỗi xót xa khôn tả xộc thẳng lên mũi. Tô Ngọc Dung vội vàng cúi đầu, che giấu đôi mắt ướt đẫm. Nàng sụt sịt mũi, ậm ừ một tiếng với giọng đặc xịt: "Vâng."
Chàng lại hỏi: "Mấy cuốn sách toán mua dạo trước làm xong hết chưa? Có muốn mua thêm không?"
Tô Ngọc Dung rất thích ngồi giải toán một mình lúc rảnh rỗi. Cũng chẳng phải bài toán gì cao siêu, nhiều đứa trẻ con cũng giải được, nhưng nàng được đi học muộn nên tiếp thu chậm. Mỗi lần giải xong một bài toán mà với nàng là cực hình, còn với người khác thì dễ như trở bàn tay, Tô Ngọc Dung vẫn cảm thấy tự hào ngập tràn. Nàng gật đầu: "Muốn..."
"Được, lát đi chợ ta tiện đường mua về luôn."
Chàng nói rồi bước ra ngoài. Khi trở về, tay chàng xách lỉnh kỉnh mấy gói đồ. Tay trái là lồng cơm của Bích Vân Lâu, tay phải cầm vài cuốn sách. Lận Đàn bước vào phòng, đặt lồng cơm xuống. Chàng mở nắp, lần lượt bày những món ăn còn bốc khói nghi ngút lên chiếc bàn nhỏ. Món cá đù vàng chiên giòn rụm, thơm nức mũi mà nàng thích nhất được đẩy đến ngay trước mặt nàng.
"Ăn đi." Giọng chàng vẫn ôn hòa như mọi bận.
Tô Ngọc Dung cầm đũa lên, gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng. Nàng ăn từng miếng nhỏ, tâm trí hoàn toàn không để ở mâm cơm. Ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại lén lút liếc sang Lận Đàn đang im lặng dùng bữa ở phía đối diện. Chàng ăn rất ít, phong thái vẫn nhã nhặn như xưa, khuôn mặt không gợn chút biểu cảm khác lạ.
Tô Ngọc Dung muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạt giữa hai người, thế là vừa ăn xong, nàng liền chủ động đứng dậy, giành lấy chiếc bát không: "Để... để ta rửa cho!"
Lận Đàn nhíu mày: "Tay nàng chưa khỏi hẳn, rửa sao được?"
"Ta sẽ cẩn thận không dùng lực, nhẹ nhàng thôi là không sao đâu." Tô Ngọc Dung cười gượng gạo, sợ chàng từ chối, nàng bưng bát chạy tót vào bếp, múc mấy gáo nước bắt đầu hì hục rửa.
Lận Đàn đứng ở cửa, dõi theo bóng lưng luống cuống nhưng cố tỏ ra bình thản của Tô Ngọc Dung. Nàng đang cẩn thận rửa từng chiếc bát đĩa, cố ý tránh dùng tay trái đang bị thương. Động tác có phần lóng ngóng, nhưng toát lên sự vội vã như muốn chứng minh hay bù đắp điều gì đó. Ánh mắt chàng tham lam và cố chấp dán chặt vào nàng. Bàn tay giấu trong ống tay áo cuộn lại rồi từ từ buông ra.
Chàng quả thực là một kẻ ngụy quân tử thứ thiệt. Chàng hiểu quá rõ tính cách của Tô Ngọc Dung, nàng mềm lòng, hoài cựu, hay áy náy và sợ phụ lòng tốt của người khác. Nàng giống như một chú chó con, nếu cố tình é-🅿️ 𝖇-ⓤộ-c, nàng sẽ sợ hãi phản kháng, thậm chí chẳng màng sứt đầu mẻ trán. Nhưng nếu bày ra dáng vẻ bao dung độ lượng, âm thầm hy sinh, rồi khéo léo để lộ chút tổn thương yếu đuối, lòng trắc ẩn và tinh thần trách nhiệm thái quá của nàng sẽ thôi thúc nàng chủ động lại gần.
Chàng quá hiểu nàng. Chính vì thế, lúc đứng ngoài cửa sổ tận mắt chứng kiến Lận Chiêm ⓣ●♓●â●п mậ●т với nàng, ngọn lửa ghen tuông gần như thiêu rụi lý trí chàng, đốt cháy lục phủ ngũ tạng đau đớn tột cùng.
Chàng muốn xông vào chặt đứt đôi bàn tay đang quấn lấy nàng, dẫm nát chúng. Nhưng chàng không nhúc nhích, gồng mình đè nén mọi sự cuồng bạo xuống, đứng sừng sững ở đó chờ nàng phát hiện.
Trong miệng nồng nặc mùi Ⓜ️á_ц tươi, là cắn nát cả đầu lưỡi rồi sao? Đành phải dựa vào chút tanh ngọt nếm được và cơn đau tê rần nơi đầu lưỡi để níu giữ sự tỉnh táo. Chàng không được phép mất khống chế. Càng không được phép để bị vứt bỏ.
Thế nên, chàng chỉ có thể dùng đến những trò lạt mềm buộc chặt này. Thứ chàng cần là lời hứa từ chính miệng nàng, một lời hứa tỉnh táo, kiên định, mãi mãi sẽ không chối bỏ chàng, vĩnh viễn không ruồng rẫy chàng. Vì điều đó, chàng sẵn sàng gạt bỏ mọi kiêu hãnh cốt cách, nguyện đem mọi ghen tuông, bất an chôn vùi sâu thẳm. Sẵn sàng đóng vai một kẻ đã tuyệt vọng, mặt hồ không gợ_ⓝ ⓢó_ռ_𝐠.
Lận Đàn biết điều này rất hèn hạ, là đang lợi dụng sự lương thiện và mềm lòng của nàng. Nhưng chàng không thể để mất nàng. Bất luận bằng thủ đoạn gì, chàng cũng phải trói chặt nàng bên mình. Trong cuộc giằng co của ba người này, dẫu chẳng thể làm người thắng, chàng tuyệt đối không cam chịu làm kẻ thua cuộc.
...
Bên trong nội thất, mùi thuốc Đông y nồng nặc đến nghẹt thở. Lận Tam gia nằm bẹp trên giường, khuôn mặt uy nghiêm ngày nào nay tiều tụy vàng vọt, hốc mắt trũng sâu. Khóe miệng vì di chứng của cơn đột quỵ mà méo xệch, dãi dớt thỉnh thoảng lại ɱ_ấ_𝖙 🎋ıể_ɱ 𝖘_oá_† chảy ròng ròng.
Từ sau vụ ở từ đường, Lận Tam gia tức hộc 〽️á_⛎, ngã bệnh liệt giường, đến nói năng cũng ú ớ không thành tiếng.
Viên Kỳ đầu bù tóc rối, chẳng còn vương chút trang sức ngọc ngà, tiều tụy ngồi bên mép giường. Bà ta bưng bát thuốc còn hôi hổi, cẩn thận múc từng thìa đưa đến miệng trượng phu: "Lão gia, uống thuốc đi ông..."
Lận Tam gia phát ra những âm thanh ùng ục trong cổ họng, cánh tay trái còn cử động được hất mạnh một cái. Bát thuốc rơi loảng xoảng xuống đất, nước thuốc đen ngòm văng tung tóe, làm ướt sũng gấu váy của Viên Kỳ.
Viên Kỳ nhìn đống bừa bộn trên sàn, rồi lại nhìn kẻ như đống bùn nhão trên giường, muôn vàn cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Nhớ ngày trước, bà ta vinh quang biết bao nhiêu, nắm quyền nội trợ, hô mưa gọi gió khắp cái hậu viện nhà họ Lận. Giờ đây thì chẳng còn lại gì.
Sáng nay người trong họ còn truyền lời, đợi Lận Tam gia nhúc nhích được sẽ chuyển cả nhà xuống điền trang dưới quê tịnh dưỡng. Nói toạc ra chẳng phải là giam lỏng sao? Biến cố ập đến bất ngờ, rơi từ đỉnh vinh quang xuống vũng bùn lầy, cú sốc này gần như đánh gục người đàn bà cả đời đấu đá tranh quyền đoạt thế, gìn giữ thể diện chốn nội viện.
Lận Tam gia không chịu uống thuốc, Viên Kỳ đành đi tìm một nam chủ tử khác của Tam phòng, chính là con trai bà ta: "Ngũ lang, con vào khuyên cha con một câu, bảo ông ấy uống thuốc đi."
Lận Ngũ lang bộ dạng ủ rũ, bên cạnh còn lăn lóc hai vò rượu, chẳng buồn thưa thớt. Hắn ta như kẻ mất hồn. Tài sản của Tam phòng phần lớn đã bị dòng họ thu hồi, sau này hắn còn được thừa kế cái gì nữa? Gã đàn ông trẻ tuổi mặt mũi bơ phờ, nằm ườn trên sập.
Viên Kỳ bất lực, lúc bước ra cửa thì đụng mặt Hạ Dao Đình đang bụng mang dạ chửa. Vành mắt bà ta đỏ hoe: "A Dao... khổ cho con rồi."
"Không sao đâu mẹ." Hạ Dao Đình an ủi bà ta một hồi, giục bà ta về nghỉ ngơi, để mình vào khuyên Ngũ lang.
Viên Kỳ lau nước mắt gật đầu.
Đợi mẹ chồng đi khuất, Hạ Dao Đình sai nha hoàn bưng bát canh sâm vừa chưng xong, tiến về phía thư phòng đang đóng im ỉm. Trong thư phòng nồng nặc mùi rượu. Lận Ngũ lang quần áo xộc xệch, ngồi bệt xuống chiếc sập thấp, dưới chân là mấy vò rượu trống rỗng. Hắn ta nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ phong lưu phóng khoáng của vị công tử thế gia ngày nào nay đã tan thành mây khói.
Hạ Dao Đình đặt bát canh sâm lên bàn, cố nén sự khó chịu, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên ôn hòa: "Phu quân, mọi chuyện đã thế này rồi, chàng có chán nản cũng ích gì? Cha... cha tuy đã ngã ngựa, nhưng chàng còn trẻ. Chỉ cần chàng vực dậy tinh thần, cố gắng phấn đấu, tương lai chưa biết chừng sẽ có cơ hội đông sơn tái khởi."
Người chồng nghe vậy, chầm chậm quay đầu lại, dùng đôi mắt lờ đờ vì say rượu nhìn cô, trên mặt nở một nụ cười cực kỳ 🍳⛎á*𝒾 ◗*ị và đầy oán độc. Hắn ta cười khẩy, giọng the thé cay nghiệt: "Hạ Dao Đình, cô nói nghe nhẹ bẫng nhỉ! Loại đàn bà suốt ngày chỉ biết ganh đua, đòi hỏi vàng bạc châu báu như cô thì biết cái gì? Nếu cô thực sự là người mang mệnh vượng phu, Tam phòng chúng ta đâu đến nông nỗi này! Giờ cha ta thất thế, cô mới nhớ ra chuyện khuyên ta phấn chấn à? Hay là cô sợ phải chịu khổ cùng ta, không được làm mợ chủ giàu sang phú quý của cô nữa?"
Hạ Dao Đình sững người, trong bụng thấy nực cười vô cùng. Nàng ấy chẳng nói gì sai, sao lại chọc phải chỗ đau của cái gã đê tiện này cơ chứ. Nàng ấy xuất thân đài các, nếu ngày xưa Lận Đàn không có ý cự tuyệt 𝖍*ô*ռ sự, đời nào nàng ấy thèm hạ mình gả cho Lận Ngũ lang. Chẳng qua là nàng ấy nhắm trúng quyền lực và tương lai hứa hẹn của Lận Tam gia trong dòng họ. Giờ đây, cây đổ khỉ tan, Lận Tam gia thì đột quỵ, còn gã chồng của nàng ấy gặp chuyện chỉ biết mượn rượu giải sầu, đúng là đồ bùn loãng không trát được vách.
Trơ mắt nhìn cả Tam phòng bị dòng họ vứt bỏ, đày xuống điền trang dưới quê tự sinh tự diệt... Nàng ấy đường đường là đích nữ của công phủ, lẽ nào phải theo chúng đi chịu khổ chịu nhục? Không đời nào!
Hạ Dao Đình xoa xoa cái bụng đang mang thai, cầm bát canh sâm lên đổ toẹt đi, quay ngoắt người bước thẳng ra cửa.
"Đi, báo tin cho mẹ ta, nói ta muốn về nhà mẹ đẻ."
| ← Ch. 072 | Ch. 074 → |
