| ← Ch.063 | Ch.065 → |
🪷 Chương 64: Làm ăn
🪷 Editor: Thảo Anh
Trong hoa sảnh, chén thù chén tạc, vẻ ngoài là một màn hòa mục nồng ấm. Mấy vị trưởng bối nói những lời khách sáo bâng quơ, tán dương Lận Tam gia dạy con có phương, hai đứa cháu đều xuất chúng như vậy.
Lận Tam gia được khen đến độ mặt mày rạng rỡ, hiếm khi uống thêm vài chén rượu. Viên Kỳ nhìn ông ta mấy bận, định nhắc rằng 🌴-ⓗâ-ռ ✞h-ể ông ta không nên uống nhiều, nhưng nhịn rồi lại nhịn, mãi đến khi Lận Tam gia uống liên tiếp bốn năm chén, bà ta mới nghiêng mình khẽ nhắc: "Lão gia, không thể uống thêm được nữa."
Lận Tam gia đang lúc cao hứng, đương khoe khoang việc mình dạy dỗ con cháu ra sao, nghe vậy có chút không kiên nhẫn, phất tay gạt bà ta ra: "Bà thì biết cái gì, uống vài chén rượu thôi có thể có chuyện gì lớn được."
Thấy vậy, Viên Kỳ chỉ biết thở dài, đáy mắt thoáng hiện vẻ khó xử khi bị chồng làm mất mặt trước đám đông, nhưng bà ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nụ cười đoan trang hào phóng, lại trở về làm vị chủ mẫu không ai bắt bẻ được nửa điểm.
Lận Ngũ gia bưng chén rượu, làm như vô tình liếc mắt nhìn Lận Chiêm một cái, trong ánh mắt mang theo một loại ám hiệu ngầm hiểu. Lận Chiêm bất động thanh sắc, rũ mắt thu liễm thần sắc, đầu ngón tay chầm chậm mân mê miệng chén trà.
Trong viện tiếng cười đùa rộn rã, không khí miễn cưỡng có thể coi là vui vẻ hài hòa. Hạ Dao Đình bụng mang dạ chửa, sức lực không nhiều, ngồi một lát đã xin cáo lui.
Lận Đàn ngồi giữa tiệc, chàng xưa nay vốn không uống rượu, nay đối diện với bàn đầy trân tu mỹ vị lại thấy ăn không ngon, lòng dạ bồn chồn khó yên, thế là cứ lặng thinh uống cạn vài chén.
Trong đầu chàng tràn ngập hình bóng Tô Ngọc Dung, nụ cười của nàng, giọt lệ của nàng. Giữa tiệc, trưởng bối hỏi chuyện, Lận Đàn cũng chẳng có tâm trí trả lời, gượng gạo đáp vài câu rồi thấy lồng ⓝⓖự●🌜 bí bách, không thể ngồi thêm được nữa, bèn đứng dậy lấy lý do không khỏe để rời tiệc sớm.
Chàng đi vội vã nhưng lễ số vẫn chu toàn, người ngoài cũng không thấy có gì bất thường.
Ánh mắt Viên Kỳ dõi theo bóng lưng chàng. Đứa cháu trai này xưa nay vốn biết điều lễ nghĩa, sau khi về kinh lại càng ngoan ngoãn hơn nhiều, không còn cứng đầu nghịch ý trưởng bối như năm ngoái, nhưng không hiểu sao bà ta luôn thấy có gì đó kỳ lạ.
Biệt trang đã dọn dẹp xong từ lâu nhưng chàng cứ trì hoãn không dời sang. Chàng thường xuyên ra ngoài một mình, không mang theo tùy tùng, hành tung xuất 🍳_𝖚_ỷ nhập thần. Mấy đám dạm hỏi đều hỏng cả, lần trước tưởng là tiểu thư nhà họ Tống đã thành công, kết quả cô nương kia sau đó cũng không thừa nhận nữa. Lại thêm hành động bất thường ngày hôm nay, trông thật giống như mượn rượu giải sầu.
Viên Kỳ nhìn bóng lưng Lận Đàn khuất dần, đôi mày khẽ nhíu, nỗi nghi hoặc trong lòng ngày một lớn. Bà ta hạ thấp giọng nói với Lận Tam gia bên cạnh: "Phu quân, ông có thấy Hi Yến dạo này hơi lạ không? Cứ một mình đi ra ngoài, thần thần bí bí, lại chẳng mang theo người hầu, nó có thể đi đâu được chứ?"
Lận Tam gia mải mê trò chuyện với người khác nên chẳng thèm đoái hoài đến Viên Kỳ. Bà ta lại thở dài, đành tự gọi nữ sứ thân cận đến, dặn dò lấy danh nghĩa đưa canh giải rượu sang thăm Nhị công tử.
Uống thêm một hồi, Lận Tam gia tửu lượng không bền, đi đứng đã bắt đầu lảo đảo. Viên Kỳ lại phải tất tả lo cho ông ta, gọi hai tiểu sai đến vực lấy cánh tay ông ta, đưa ông ta rời đi.
Lận Ngũ gia cầm chén rượu, cười ha hả trêu chọc: "Tam ca, tửu lượng của huynh kém quá đấy."
Ngũ gia dù sao cũng là người bôn ba đây đó, giao thiệp nhiều nên tửu lượng rất khá, dễ dàng hạ gục những người khác. Nghe vậy, Tam gia vẫn chưa phục, dường như muốn ngồi xuống uống tiếp, ông ta không thể chịu được việc có điểm nào thua kém người khác. Chỉ là vừa quay đầu lại, chưa kịp mở miệng đã "oẹ" một tiếng nôn thốc nôn tháo.
Viên Kỳ hoảng hốt, cuống cuồng chạy lại: "Lão gia..."
"Mau, mau đi nấu canh giải rượu, các ngươi vực lão gia xuống nghỉ ngơi."
Lận Tam gia được tiểu sai dìu đi, bước chân hư ảo. Viên Kỳ ngoài mặt dẫu vẫn giữ vẻ thể diện của chủ mẫu, nhưng đáy mắt đã hiện rõ sự mệt mỏi và bất lực.
Ở phía bên kia, Lận Ngũ gia một mình giơ chén rượu, nhìn bóng lưng nhếch nhác của Lận Tam gia mà cười bảo: "Tam ca sao đã say khướt thế này rồi, chẳng phải vừa bảo còn muốn uống tiếp sao?"
Viên Kỳ bực bội nhưng không tiện nói gì. Lận Chiêm lạnh lùng đứng xem, khóe môi nhếch lên một đườ𝖓*g 𝐜⭕n*𝖌 mỉa mai. Tiệc đã tan, hắn lặng lẽ đứng dậy.
Lận Chiêm không trở về viện của mình mà đi thẳng ra phía sân phụ. Nơi này ngày thường ít người qua lại, dưới màn đêm càng thêm tĩnh mịch. Một lát sau, một bóng người khác cũng âm thầm tìm đến.
"Thất lang."
Vẻ say xỉn trên mặt Lận Ngũ gia đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc sảo. Ông ta cẩn thận móc từ trong ռ·𝖌·ự·c áo ra một quyển sổ mỏng, mép giấy hơi mòn, đưa cho Lận Chiêm. Giọng ông ta trấn định nhưng càng nói càng lộ rõ vẻ hưng phấn không kìm nén được: "Đồ đều ở đây cả. Những năm qua, Tam phòng lợi dụng việc quản gia để báo khống tổn hao, số tiền tham ô ngầm cùng bằng chứng công quỹ bù lỗ vào sổ riêng đều ở trong này!"
Ông ta càng nói càng kích động, mặt đỏ bừng: "Ta dự định vài ngày tới sẽ triệu tập tộc lão, trực tiếp đến từ đường, trước mặt liệt tổ liệt tông mà xé tan bộ mặt của hắn, xem hắn còn mặt mũi nào ngồi ở vị trí chủ quân nữa!"
Dưới ánh trăng, vẻ mặt Lận Chiêm vẫn bình thản không một 🌀-ợ-𝓃 💲ó-ռ-🌀. Hắn nhận lấy quyển sổ, không lật xem ngay mà dùng ngón tay thon dài khẽ m*n tr*n trên mặt giấy thô ráp, hệt như đang cân đo sức nặng của nó.
"Ngũ thúc vất vả rồi." Hắn mở lời, giọng nói thanh lãnh như màn đêm: "Có bằng chứng đương nhiên là tốt."
Lận Ngũ gia nhếch môi: "Cũng nhờ Thất lang hỗ trợ cả."
Lận Chiêm sau khi đỗ Giải nguyên đã không còn là "ngôi sao chổi" bị ngó lơ như trước. Đường đi nước bước rộng mở, nhân mạch nắm bắt cũng nhiều hơn. Vả lại hắn lớn lên trong phủ, thấu rõ Lận gia có bao nhiêu chuyện dơ bẩn trong bóng tối. Để lôi kéo hắn, Lận Tam gia cũng đã giao một số sản nghiệp cho hắn quản lý, nhờ vậy hắn mới có thể rút tơ bóc kén tìm ra những sai sót trong sổ sách.
Thế nhưng, Lận Chiêm đột ngột đổi giọng: "Chỉ là... Ngũ thúc không lẽ nghĩ rằng, lúc này trực tiếp làm rùm beng mọi chuyện ở từ đường là thượng sách sao?"
Lận Ngũ gia ngẩn người, nụ cười đông cứng: "Bằng chứng cầm chắc trong tay, còn sợ hắn chối cãi được sao? Sổ sách này viết rõ rành rành cơ mà."
Lận Chiêm ngước mắt, ánh nhìn phẳng lặng, từ tốn nói: "Tam thúc kinh doanh nhiều năm, trong tộc không phải là không có gốc rễ. Nếu Ngũ thúc đột ngột phát nạn, ông ta nhất định sẽ chối bay chối biến, rồi cắn ngược lại bảo người khác vu khống, khi đó thúc tính sao? Lúc ấy, đám tộc lão ủng hộ ông ta sẽ đồng loạt tấn công, bằng chứng này e là không những không quật ngã được ông ta mà còn đánh động cỏ làm rắn sợ, khiến ông ta có cơ hội tiêu hủy thêm dấu vết, thậm chí là đổi trắng thay đen."
Vẻ hưng phấn trên mặt Lận Ngũ gia dần tan biến, ông ta cau mày: "Vậy theo ý cháu thì nên làm thế nào? Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn lão già đó tiếp tục ngồi trên đầu trên cổ mọi người làm càn sao?"
"Tất nhiên là không." Lận Chiêm lắc đầu: "Đánh rắn phải đánh dập đầu. Đã ra tay thì phải đánh một đòn chí mạng, khiến ông ta không còn đường trở mình."
Hắn tiến lên một bước, hạ thấp giọng: "Chuyện này không thể vội vàng. Bằng chứng trong tay thúc là lợi khí, nhưng phải dùng vào lúc then chốt nhất. Hiện giờ chúng ta cần làm thêm một việc."
"Liên lạc với những thúc bá khác vốn đã bất mãn với Tam phòng. Tam thúc cậy vào thân phận đích chi để bá chiếm tộc điền, chuyện như vậy đâu phải làm lần đầu. Những năm qua người trong tộc vì sự phân chia bất công mà sinh lòng oán hận nhiều vô kể. Cần phải cho họ biết chúng ta nắm trong tay bằng chứng thép và đã có đối sách, như vậy mới tranh thủ được nhiều sự ủng hộ hơn."
Lận Chiêm nhìn Lận Ngũ gia, đôi mắt lóe lên tia sáng sắc sảo, đầy toan tính: "Ngũ thúc vạn lần không nên làm con chim đầu đàn. Gió càng lớn thì sóng mới càng cao. Đến lúc đó, nhân chứng vật chứng đủ cả, trước bàn dân thiên hạ, dẫu ông ta có tâm phúc muốn bao che cũng lực bất tòng tâm."
Lận Ngũ gia nghe xong, vẻ nôn nóng trong mắt dần dịu đi. Quả thực, xé mặt trực tiếp thì 𝖘ư-ớռ-ɢ thật, nhưng nếu không thành công một lần thì phiền phức sau này là khôn lường. Ông ta trầm ngâm hồi lâu, thở hắt ra một hơi dài, vỗ vai Lận Chiêm: "Thất lang, cháu nói phải, là Ngũ thúc nóng vội quá. Cứ theo lời cháu, việc liên lạc với các phòng khác để ta lo. Cháu ở trong phủ thuận tiện hơn ta, hãy để mắt kỹ đến động tĩnh bên Tam phòng."
Lận Chiêm khẽ gật đầu: "Điệt nhi xin dốc hết sức mình."
"Tốt!" Hai người trao đổi thêm vài câu dưới ánh trăng rồi Lận Ngũ gia lặng lẽ rời đi.
Dõi theo bóng lưng ông ta, Lận Chiêm cười nhạt. Hắn chẳng phải muốn giúp lão già này, chỉ là không muốn để Lận Ngũ gia lên ngôi quá dễ dàng, nếu không sau này hắn lại phải đối phó với ông ta thì càng thêm phiền phức. Chẳng thà cứ khuấy cho nước đục ngầu lên, Lận gia loạn thành một mớ bòng bong thì hắn mới dễ bề tọa sơn quan hổ đấu.
Bên ngoài cửa sổ tiếng chim kêu ríu rít, nghe tiếng là biết máng thức ăn lại trống không rồi. Tô Ngọc Dung đẩy cửa bước ra ngoài, trước tiên lấy ít vỏ ốc giã nát trộn với thóc đổ vào máng cho gà ăn, sau đó lại bắt một con sâu mớm cho chú chim non trong lồng. Chú chim há cái mỏ dài, ăn no xong liền bắt đầu vỗ đôi cánh còn thưa lông. Tô Ngọc Dung ngồi xổm bên cạnh lặng lẽ ngắm nhìn, tâm trí lơ lửng.
Hôm Lận Chiêm rời đi không lâu, đã có người mang sữa dê và thịt hầm tới cho nàng, nói là ăn thịt đỏ để bổ khí huyết. Tô Ngọc Dung thực ra chẳng hề có kinh nguyệt, đó chỉ là cái cớ nàng bịa ra để đuổi Lận Chiêm đi cho nhanh, nào ngờ hắn lại để tâm đến thế, liên tiếp mấy ngày liền sai người đưa đồ ăn tới, làm nàng thấy áy náy trong lòng.
Hiện giờ q𝐮_𝖆_𝓃 𝒽_ệ giữa ba người rối như tơ vò, Tô Ngọc Dung cảm thấy mình nên đưa ra quyết định, không thể cứ mù mờ mãi thế này. Nhưng đối với cả hai người, dường như nàng đều chẳng thể buông bỏ hay dứt khoát đoạn tuyệt với ai. Càng nghĩ càng khổ tâm, nàng đành lao vào làm việc để đánh lạc hướng sự chú ý.
Món vịt kho ô mai lần trước Hạ Dao Đình rất thích, Tô Ngọc Dung định bụng làm thêm một ít để chia cho mọi người cùng thưởng thức. Nàng lại xách giỏ tới sạp của lão nông dạo nọ. Lão nông thấy nàng tới thì cười rạng rỡ: "Cô nương, lần này mua gì nào?"
"Vẫn là vịt ạ." Tô Ngọc Dung bẽn lẽn cười: "Làm phiền bác chọn cho cháu hai con không cần quá béo đâu ạ."
"Có ngay!" Lão nông nhấc hai con vịt ra khỏi giỏ, buộc chặt cánh đưa cho nàng. Tô Ngọc Dung cầm lên áng chừng thấy vừa ý liền trả tiền rồi ra về.
Về đến sân viện, nàng thắt tạp dề bắt đầu tất bật. Động tác sơ chế nguyên liệu của nàng thoăn thoắt, lưỡi dao lướt theo các khớp xương vô cùng chuẩn xác và khéo léo, lọc xương xẻ thịt chỉ trong nháy mắt. Đôi bàn tay nàng vững như bàn thạch, tách rời thịt và xương sạch bong, không chút vương vãi.
Nàng đem thịt vịt đã lọc ngâm trong nước sạch, rồi lấy ô mai tự muối từ trong hũ ra, bỏ hạt, giã nhuyễn, thêm mấy thìa đường phèn cùng chút muối rồi cho vào nồi đất đun nhỏ lửa. Tiếp đó, nàng vớt thịt vịt đã ngâm để ráo nước, cho vào chảo chiên cho lớp da vàng rộm rồi mới đổ nước sốt ô mai vào. Lửa bùng lên, nàng chầm chậm kho cho đến khi nước sốt sánh lại, bao phủ đều lên miếng thịt vịt. Hương thơm thanh khiết của ô mai trung hòa cái vị tanh và béo ngậy của thịt vịt. Trong làn hơi khói nghi ngút, mùi hương nồng nàn theo gió lan tỏa khắp sân viện.
Mấy người hàng xóm quen thuộc nhanh chóng bị thu hút, tụ tập trước cổng viện tò mò ngó nghiêng: "Tiểu Tô ơi, lại làm vịt à, thơm 𝖈𝖍_ế_ⓣ mất thôi!"
"Mùi này ngửi là thấy thèm rồi, còn ngon hơn cả hàng quán ngoài phố Đông ấy chứ!"
Tô Ngọc Dung thẹn thùng đỏ cả mặt trước những lời khen ngợi. Nàng mở nắp nồi, nhìn những miếng thịt vịt màu đỏ hồng óng ả, thịt mềm nhừ, liền cắt một miếng lớn mang sang cho Trương đại nương - người đã chăm sóc nàng lúc bệnh - rồi chia cho những hàng xóm khác mỗi nhà một ít. Nàng đóng hai bát cho Hạ Dao Đình để nha hoàn bên ấy qua lấy, lúc đến nha hoàn còn mang theo bao nhiêu bánh trái mà ngày xưa nàng vẫn thích ăn lúc ở Lận phủ.
Cuối cùng, nàng cẩn thận xếp một con vịt khác vào đĩa sạch, đậy nắp kỹ càng rồi mang sang Lữ phủ. Vừa thấy nàng, người gác cổng đã niềm nở đón vào ngay. Hôm nay Lữ Hủ đang có mấy người bạn tới chơi, Tô Ngọc Dung nghe thấy có người lạ liền vội vàng cáo từ ra về, Lý Cầm biết tính nàng nhút nhát nên cũng không giữ lại.
Trong đình, mấy vị văn nhân nhã sĩ đang đàm đạo say sưa bỗng ngửi thấy mùi thơm liền đồng loạt khựng lại."Tẩu tẩu, phủ mình đang nấu món gì mà thơm thế này?" một người bạn tò mò hỏi.
Lý Cầm cười đáp: "Là một người bạn gửi tặng món vịt kho ô mai, tay nghề của cô ấy tuyệt lắm." Tẩu ấy mở nắp đĩa, mùi hương đậm đà k*ch th*ch vị giác tỏa ra khiến đám nha hoàn đứng cạnh cũng phải nuốt nước miếng. Mấy vị khách nếm thử xong ai nấy đều kinh ngạc, vội hỏi đây là món mới của tửu lâu nào trong kinh thành mà họ chưa từng được thử qua.
Lý Cầm lắc đầu: "Chẳng phải của tửu lâu nào đâu, là tài lẻ của một người bạn thôi."
Thật trùng hợp, một vị khách trong đó lại chính là chủ của "Bách Vị Trai" - một trong những tửu lâu lớn nhất kinh đô. Nghe vậy anh ta liền hỏi: "Tẩu tẩu có thể cho biết đó là vị bằng hữu nào không? Tay nghề hiếm có, thái thịt vịt cũng cực khéo, hơn hẳn đầu bếp nhà tôi đấy! Tôi nhất định phải dùng trọng kim để mời bằng được!"
Lý Cầm không tiện nói rõ là ai, vì chuyện này còn phải hỏi ý kiến của chính Tô Ngọc Dung đã. Tẩu ấy mỉm cười ôn tồn: "Người bạn đó của tôi tính tình nhút nhát, để mai tôi hỏi xem em ấy có ý định đó không đã nhé."
"Được!"
Hôm sau, Lý Cầm đích thân tới sân viện tìm nàng. Tô Ngọc Dung mở cổng thấy cô thì có chút ngạc nhiên: "Lý tỷ, sao tỷ lại tới đây?"
"Ngọc Dung." Lý Cầm mỉm cười dịu dàng, nắm tay nàng: "Em đi cùng ta sang Lữ phủ một chuyến được không?"
"Dạ... được ạ..." Tô Ngọc Dung ngơ ngác theo tẩu ấy lên xe ngựa, lòng đầy bồn chồn hỏi: "Có chuyện gì sao tỷ?"
"Em đừng lo lắng quá." Lý Cầm vỗ về: "Không có chuyện gì xấu đâu, chỉ là ông chủ của Bách Vị Trai để mắt tới món vịt kho ô mai của em, muốn hỏi xem em có sẵn lòng sang tửu lâu của họ làm đầu bếp chính không."
Dọc đường, Lý Cầm kể lại đầu đuôi câu chuyện cho nàng nghe. Tô Ngọc Dung không dám tin vào tai mình: "Chuyện này..."
Thấy nàng có vẻ hoảng sợ, Lý Cầm trấn an: "Chúng ta cứ qua đó xem sao đã, được không?"
Tô Ngọc Dung lí nhí "vâng" một tiếng, chẳng nỡ phụ lòng tốt của cô. Đến Lữ phủ, một người đàn ông trung niên dường như đã đợi sẵn từ lâu, thấy nàng tới liền đon đả chào đón: "Vị này chính là..."
Lý Cầm mỉm cười giới thiệu: "Em ấy họ Tô. Ngọc Dung, đây là Chu chưởng quỹ của Bách Vị Trai."
Tô Ngọc Dung ngây người: "Chào Chu chưởng quỹ ạ."
Lý Cầm dặn hạ nhân bưng trà: "Mời mọi người ngồi xuống nói chuyện."
Tô Ngọc Dung chẳng dám ngước mắt lên nhìn ai, nàng sợ nhất là những tình huống thế này, sợ phải đối đáp với những nhân vật lớn mà nàng không quen biết. Chu chưởng quỹ ngồi xuống, chẳng hề tỏ vẻ khinh miệt vì nàng trẻ tuổi hay ăn vận giản dị, trái lại vô cùng khách sáo trình bày ý định, một lần nữa hết lời ca ngợi tay nghề độc đáo và kỹ thuật dùng dao điêu luyện của nàng, rồi thẳng thắn đề nghị mời nàng về Bách Vị Trai làm đầu bếp chính với mức thù lao cực kỳ hậu hĩnh.
Tô Ngọc Dung nghe xong mà đứng hình, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ kinh ngạc. Mời nàng... làm đầu bếp chính? Lại còn cho một tửu lâu hàng đầu kinh thành sao?
"Chu... Chu chưởng quỹ, " Tô Ngọc Dung vô thức vò nát vạt áo, giọng nhỏ rí đầy vẻ hoang mang: "Ngài... ngài có nhầm lẫn không ạ? Tôi chỉ làm bừa cho vui thôi, sao có thể vào tửu lâu được... Tôi, tôi không làm được đâu ạ."
Trong mắt nàng, cái tay nghề quê mùa ấy chỉ để làm chơi, được hàng xóm bạn bè ủng hộ đã là mừng lắm rồi, sao dám bước chân vào chốn lầu cao gác phượng, nói gì đến chuyện gánh vác cả danh tiếng cho một tửu lâu lớn. Nàng sợ môi trường lạ lẫm, sợ những thực khách khó tính, và càng sợ mình làm hỏng việc sẽ biến thành trò cười, làm liên lụy đến thể diện của chị Lý đã giới thiệu mình.
Chu chưởng quỹ thấy nàng căng thẳng liền ôn tồn trấn an: "Không đâu cô nương, tay nghề như vậy sao có thể là làm bừa được? Chu mỗ lăn lộn trong nghề này mười mấy năm rồi, chút nhãn lực này vẫn có."
Huynh ấy hơi nhoài người về phía trước, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng, bắt đầu phân tích cặn kẽ: "Chưa nói chuyện khác, chỉ riêng kỹ thuật dùng dao của cô nương thôi, lọc xương vịt cực kỳ dứt khoát, da và thịt vẫn liền nhau nhưng xương không dính thịt, thịt không bám xương, vết cắt phẳng phiu đều tăm tắp. Cái công phu lọc xương này, e là những đầu bếp kỳ cựu nhất của Bách Vị Trai chúng tôi cũng chưa chắc đã làm sạch sẽ đẹp mắt được như cô nương đâu."
Tô Ngọc Dung thấy hổ thẹn trong lòng. Nghề mổ lợn thạo rồi thì làm con vịt là chuyện quá đỗi bình thường, nàng chẳng ngờ điều đó lại được Chu chưởng quỹ khen lên tận mây xanh như thế.
Người đàn ông khựng lại một lát rồi tiếp: "Món dùng ô mai chế biến không hiếm, nhưng cách cô nương xử lý lửa và độ chua ngọt lại vô cùng chuẩn xác. Dư vị phảng phất hương thơm của gỗ và quả, chua ngọt hài hòa mà vẫn giữ được vị thơm của thịt, ăn không hề thấy ngấy, cực kỳ đưa cơm, nhất là trong tiết trời đang dần oi bức thế này!" Nói đoạn, huynh ấy thành khẩn chắp tay: "Tô cô nương, tay nghề của cô là thực sự có khổ luyện và có linh tính, xin đừng tự hạ thấp mình. Chu mỗ thành tâm mời gọi, tuyệt không nói suông."
Nghe phân tích xong, Tô Ngọc Dung ngây người ra đó. Nàng chưa bao giờ nghĩ những gì mình làm theo cảm giác và kinh nghiệm tích lũy lại được người ta đánh giá chi li và khẳng định cao đến thế.
Lý Cầm nhìn Tô Ngọc Dung: "Ngọc Dung em à, Chu chưởng quỹ nói đúng đấy, em có thực tài, đừng nên tự ti quá."
"Phải đó, phải đó." Chu chưởng quỹ phụ họa theo.
Nhưng Tô Ngọc Dung vẫn cứ cúi gằm mặt, lắc đầu lia lịa: "Tôi thực sự không làm được... Tôi..."
Lý Cầm ngồi cạnh nhìn thấu tâm tư nàng, biết không thể ép uổng được nên lên tiếng đề xuất một phương án vẹn cả đôi đường: "Chu chưởng quỹ, em gái tôi tính tình hiền lành, không thích nơi ồn ào, bắt em ấy vào tửu lâu làm đầu bếp e là hơi quá sức. Hay là thế này, nếu ngài thực sự thấy phương thuốc chế biến này tốt, chi bằng để em ấy bán lại công thức và cách làm cho ngài? Đầu bếp quý quán tay nghề cao siêu, có được công thức chắc chắn sẽ làm tốt hơn nhiều."
Chu chưởng quỹ trầm ngâm. Mục đích ban đầu của huynh ấy là mời người, nhưng thấy Tô Ngọc Dung quả thực nhút nhát, lại là phận nữ nhi, nếu ép nàng cầm trịch gian bếp e là không ổn, đám đầu bếp khác chưa chắc đã chịu phục. Huynh ấy suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý: "Cũng được, ta không thành vấn đề, chỉ là không biết cô nương có bằng lòng không."
Dù sao cũng là bí quyết riêng, bán đi rồi thì tay nghề ấy không còn là độc nhất của mình nữa. Lý Cầm hỏi nhỏ: "Em có muốn bán không?"
"Tôi..." Tô Ngọc Dung hé môi, đầy vẻ lưỡng lự.
Lý Cầm khẽ nắm lấy đôi bàn tay đang sı*ế*✞ 𝖈*𝐡ặ*𝐭 vì căng thẳng của nàng, giọng nói dịu dàng như dòng suối nhỏ: "Em à, tỷ biết em lo sợ, nơi lạ nước lạ cái ai mà chẳng thấy nhụt chí." Tẩu ấy dừng lại một chút rồi tiếp: "Nhưng Chu chưởng quỹ là thật lòng trân trọng tài năng của em. Những lời huynh ấy nói đều có lý cả, không phải là lời xã giao sáo rỗng đâu. Vợ chồng tỷ, rồi cả cha mẹ chồng tỷ đều đã nếm qua món em làm, mọi người đều tin rằng em xứng đáng."
Tẩu ấy hơi nghiêng người, hạ giọng cổ vũ: "Tỷ không ép em phải làm chuyện em không thích. Chỉ là ta thấy đây là một cơ hội hiếm có, em có thể đổi lấy một khoản tiền thực thụ để cuộc sống sau này sung túc và vững chãi hơn." Lý Cầm nhìn đôi mi mắt rũ xuống của Tô Ngọc Dung, ôn tồn bảo: "Tất nhiên, quyết định cuối cùng vẫn là ở em. Nếu em thực sự không muốn, sẽ không ai ép uổng cả. Chuyện này cũng không gấp, em cứ bình tâm hỏi lòng mình xem có muốn làm thương vụ này không, đừng vội trả lời, cứ suy nghĩ cho kỹ."
Tô Ngọc Dung mím chặt môi, trong lòng giằng xé dữ dội. Nàng sợ thật, sợ cái tay nghề lờ mờ của mình chẳng lọt nổi mắt xanh của những bậc đại tài thực thụ, sợ ngộ nhỡ có sai sót gì làm Lý tỷ và Chu chưởng quỹ bị người ta cười chê. Nàng đã quen thu mình trong cái sân nhỏ, quanh quẩn bên gian bếp nấu cho hàng xóm và bạn bè quen thuộc ăn, được họ khen một câu là mãn nguyện lắm rồi. Thế nhưng... nàng cũng khát khao cái cảm giác được nhìn nhận, được khẳng định. Nàng nhớ lại hồi ở Nhạn Bắc, cũng nhờ mổ lợn bán thịt mà nàng mới tích cóp từng đồng nuôi sống bản thân, giờ đây chẳng qua cũng chỉ là đổi sang một cách thức khác mà thôi...
Bao nhiêu ý nghĩ xoay vần trong đầu rối như tơ vò. Hay là, cứ coi như một cách kiếm tiền mới, thử xem sao...
Tô Ngọc Dung ş●𝐢ế●✝️ ↪️𝐡ặ●† tay, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt dẫu vẫn còn vẻ rụt rè nhưng nàng nhìn thẳng vào Lý Cầm, rồi liếc nhanh sang Chu chưởng quỹ đang kiên nhẫn chờ đợi."Tôi... tôi sẵn lòng thử ạ." Nói xong câu đó, nàng như dốc hết toàn bộ sức lực, hai má ửng hồng, rồi vội vàng bổ sung: "Chỉ... chỉ là bán công thức thôi... có được không ạ?"
Lý Cầm mỉm cười mãn nguyện: "Tất nhiên là được rồi."
Chu chưởng quỹ nghe vậy cũng rạng rỡ hẳn lên, thái độ càng thêm niềm nở: "Tô cô nương sẵn lòng chia sẻ bí quyết, Chu mỗ vô cùng cảm kích. Ông chủ của chúng tôi đã dặn, chỉ cần cô nương đồng ý, về mặt tiền bạc tuyệt đối không để cô nương phải chịu thiệt, chẳng hay cô nương định giá công thức này thế nào?"
Tô Ngọc Dung làm sao biết mấy chuyện này, nàng quay sang nhìn Lý Cầm cầu cứu, ánh mắt đầy vẻ lúng túng.
Lý Cầm mỉm cười, điềm tĩnh mở lời: "Chu chưởng quỹ là người trong nghề, chắc chắn hiểu rõ một món ăn 'thương hiệu' có ý nghĩa thế nào với một tửu lâu. Món vịt kho ô mai này phong vị độc đáo, lại bổ tỳ khai vị, cực kỳ hợp cho các bậc quyền quý trong kinh thành giải nhiệt mùa hè. Công thức này là do em gái tôi tự mình dày công nghiên cứu thử nghiệm, từ nguyên liệu đến lửa củi đều có bí quyết riêng. Ngài xem... con số này thấy sao?" Tỷ ấy đưa ngón tay ra ra hiệu một con số.
Mức giá đó cao hơn hẳn so với những gì Tô Ngọc Dung tưởng tượng, khiến nàng kinh ngạc đến mức suýt cắn vào lưỡi. Chu chưởng quỹ trái lại rất sảng khoái, suy tính một lát rồi gật đầu đồng ý ngay, lấy giấy bút ra tại chỗ.
Cho đến tận lúc ký tên điểm chỉ xong xuôi, Tô Ngọc Dung vẫn còn thấy lơ mơ. Chu chưởng quỹ tươi cười thu lại bản khế ước: "Một canh giờ nữa, Bách Vị Trai sẽ mang số bạc đã thỏa thuận tới tận phủ dâng lên cô nương."
Giao dịch hoàn tất, tiễn Chu chưởng quỹ đi rồi, Tô Ngọc Dung vẫn thấy thần người ra, hệt như đang đi trên mây, cảm giác không thật chút nào.
"Lý tỷ... số, số tiền đó có nhiều quá không tỷ?" Nàng thon thót lo âu níu tay áo Lý Cầm: "Chỉ một cách làm con vịt mà đáng giá ngần ấy tiền thật sao ạ? Lỡ như, lỡ như khách không thích thì Bách Vị Trai chẳng phải lỗ vốn sao? Em... em thấy không yên lòng chút nào."
Từ nhỏ Tô Ngọc Dung đã luôn bị cha mẹ mắng là đứa con gái "lỗ vốn", nàng đã quen với việc bị phủ nhận, quen với việc giá trị bản thân bị xem nhẹ. Hôm nay một công thức món ăn bán được bộn tiền khiến nàng nảy sinh nỗi hoang mang lo sợ, cứ ngỡ mình đang chiếm được một món hời quá lớn của người khác.
Lý Cầm nhìn dáng vẻ bồn chồn ấy của nàng, vừa thấy buồn cười vừa thấy xót xa. Tẩu ấy nhẹ nhàng dắt tay nàng ngồi xuống ghế đá giữa sân, ánh mắt dịu hiền: "Cái con bé ngốc này."
"Bách Vị Trai mở cửa mấy chục năm rồi, Chu chưởng quỹ lăn lộn trong nghề lâu như vậy, nhãn lực sắc sảo biết bao? Huynh ấy dám bỏ ra cái giá đó thì tất nhiên là thấy xứng đáng. Em thấy đó là tay nghề bình thường, nhưng trong mắt người khác, đó là báu vật độc nhất vô nhị để thu hút khách khứa đấy." Tẩu ấy ngừng lại một lát, chỉ vào đôi bàn tay có phần thô ráp vì lao động nhưng lại cực kỳ khéo léo của Tô Ngọc Dung, nói tiếp: "Em nhìn đôi tay này xem, mổ lợn lọc xương dứt khoát chính xác, nấu nướng nêm nếm đâu ra đấy. Đó có phải là bản lĩnh mà ai cũng có được đâu? Em tự thân lập nghiệp ở Nhạn Bắc, nuôi sống được chính mình, điều đó đã chứng minh năng lực của em rồi."
"Ngọc Dung này, " giọng Lý Cầm càng thêm khẩn thiết, "Em phải học cách tin tưởng vào cái tốt của mình. Tay nghề của em, tâm địa của em đều là hạng nhất. Người khác công nhận em là vì em xứng đáng. Số tiền này là công sức em bỏ ra, là mồ hôi nước mắt và trí tuệ của em đổi lấy, nhận lấy là hoàn toàn xứng đáng, hiểu không? Tuyệt đối không được sợ hãi nữa." Tẩu ấy vươn tay cốc nhẹ vào trán Tô Ngọc Dung một cái.
Nghe những lời khẳng định chắc nịch của Lý Cầm, bức tường ngăn cách xây bằng sự phủ nhận và xem thường bấy lâu trong lòng Tô Ngọc Dung phút chốc lung lay. Nàng cúi nhìn đôi bàn tay mình rồi lại ngước nhìn gương mặt hiền hậu của Lý Cầm, sống mũi bất giác cay cay.
Một lúc sau, Tô Ngọc Dung mỉm cười, lấy hết can đảm bảo: "Vâng... lần sau em sẽ còn bán thêm nhiều công thức nữa, kiếm thêm thật nhiều tiền."
Lý Cầm phì cười: "Cái con bé ngốc này, sau này em có thể tự mình ra làm ăn mà, bán cho người ta làm gì cho họ hưởng lợi chứ."
"Dạ..." Tô Ngọc Dung ngập ngừng, "Nhưng em đâu biết mấy chuyện đó ạ."
"Thế ngày xưa em mở sạp thịt lợn kiểu gì?"
"Dạ đó là sạp của cha mẹ em để lại, sau này... sau này họ mất rồi, không ai trông nom nên em đành làm theo họ đi bán thịt thôi ạ. Em tính tình lầm lì, miệng lưỡi lại vụng về chẳng biết mời chào khách, chỉ có mấy người quen cũ là hay ghé mua ủng hộ, cuộc sống cứ thế trôi qua tàm tạm thôi chứ chẳng khấm khá gì." Nàng mân mê ngón tay, buồn rầu nói.
"Vụng về, không biết mời khách đều chẳng phải chuyện hệ trọng nhất. Làm ăn cốt yếu vẫn là ở sự chân thật. Tay nghề của em chính là cái bảng hiệu vàng nhất rồi, chẳng phải vì vậy mà khách quen mới luôn ở lại với em đó sao? Nếu em không tốt, làm sao họ cứ ghé hàng em mãi được, phải không nào?" Lý Cầm kiên trì dẫn dắt, "Chúng ta không cần vội, nếu em sợ thì cứ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Lần này bán công thức có được vốn liếng là bước đầu tiên. Em cứ xem đi, Bách Vị Trai dùng công thức của em mà khách khứa khen ngợi, chẳng phải đó là minh chứng rõ nhất cho tay nghề của em sao?"
Tô Ngọc Dung ngước lên, đôi mắt lấp lánh tia sáng nhỏ nhoi, lòng nàng đã bị thuyết phục ít nhiều. Lý Cầm thấy nàng đã xuôi lòng, bồi thêm: "Sau này em còn muốn bán công thức hay muốn tự làm món gì đó đi bán, ta đều có thể góp ý cho em. Làm ra món gì ngon cứ mang sang cho ta với Lữ huynh nếm thử, rồi cho hạ nhân trong phủ ăn thử nữa, mọi người đều khen ngon thì em còn sợ không có người mua sao?"
Tô Ngọc Dung vô cùng xúc động. Nàng biết mình tính tình yếu đuối, nhát gan, nhưng Lý tỷ nói đúng, nàng không thể cứ trốn mãi trong cái vỏ ốc của mình được. Nàng cần có tiền bạc hộ thân, và hơn hết là cần một sự tự tin để có thể ngẩng cao đầu mà sống. Nàng hít một hơi thật sâu, gật đầu thật mạnh, giọng nói tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự nghiêm túc chưa từng có: "Em hiểu rồi ạ. Em... em muốn thử xem sao. Sau này nếu làm ra món gì mới, em nhất định sẽ mang sang biếu tỷ và Lữ huynh nếm thử đầu tiên ạ."
Lý Cầm rạng rỡ nụ cười, vỗ vỗ tay nàng: "Đúng thế mới là em gái ngoan của ta chứ, đừng sợ, cứ từng bước một mà đi em nhé."
| ← Ch. 063 | Ch. 065 → |
