| ← Ch.052 | Ch.054 → |
🪷 Chương 53: Ngang nhiên cướp đoạt
🪷 Editor: Thảo Anh
Kể từ lần đi tặng đồ dạo trước, Lận Đàn đã mấy ngày không ghé qua sân viện nhỏ kia nữa. Đám hạ nhân trong phủ cũng đã thông báo rằng biệt trang đã được dọn dẹp xong xuôi, hỏi chàng ngày nào định dọn sang.
Lận Đàn cũng chẳng rõ, cứ chần chừ mãi không chịu ấn định ngày khởi hành. Biệt trang ấy hơi xa, dẫu thanh tịnh nhưng muốn tùy thời về kinh thì lại khó. Sự do dự này bắt nguồn từ đâu, thâm tâm chàng hiểu rõ, nhưng chàng lại chẳng muốn nghĩ sâu thêm.
Mấy ngày ở nhà, Lận Đàn thường xuyên mơ thấy một người phụ nữ đang khóc. Người đó đứng cách chàng không xa, Lận Đàn không nhìn rõ mặt, chỉ nghe thấy nàng lầm bầm nói điều gì đó. Có một lần, chàng lấy hết dũng khí tiến lên hỏi nàng là ai, nàng lau nước mắt, nghẹn ngào hỏi chàng tại sao lại quên nàng, tại sao không nhớ nàng là ai. Tiếng nói thê lương ấy khiến chàng bồn chồn không yên.
Lòng Lận Đàn trống rỗng vô cùng, vừa hụt hẫng vừa buồn bã, cảm giác như hồn phách đã bị ai rút đi một dải. Chàng suy nghĩ hồi lâu mà tuyệt nhiên không nhớ nổi thân phận người đó, mỗi lần thức giấc đều thấy lòng dạ trống trải.
Chẳng hiểu sao, hình ảnh người phụ nữ trong mộng cứ vô thức chồng lấp lên bóng dáng người đang sống ở sân viện kia. Đệ muội cũng là một cô nương hay khóc. Lần đầu tiên chàng gặp nàng, nàng cũng mang gương mặt lem luốc vì lệ, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt sóng sánh hơi sương như chứa cả một vùng mưa bụi không tan.
Lận Đàn từ nhỏ đã không thích quá thân cận với ai. Chàng lớn lên trong gia tộc thi lễ quý hiển, nhất cử nhất động đều có phép tắc, cả con người như bị trói buộc trong cái khung quy củ vô hình, chỉ có thể nề nếp trong phạm vi cho phép, không dung thứ cho bất kỳ hành vi vượt rào nào.
Cha của Lận Đàn tài học bình bình, hoạn lộ cũng chẳng mấy khởi sắc, trong khi mẹ chàng lại xuất thân đại tộc, chí khí cực cao, không chịu nổi người chồng là kẻ vô dụng. Vì mẹ quá cường thế, thường xuyên nhục mạ đá●𝐧●ⓗ đ●ậ●𝖕 cha, nên cha chàng thường xuyên đi sớm về khuya, thậm chí ngủ lại bên ngoài. Mẹ không trông mong gì được ở cha nên dồn hết kỳ vọng lên người chàng. Lận Đàn từ lúc chưa biết cầm đũa đã phải học cách cầm bút viết tên mình, nếu không sẽ bị phạt quỳ, bỏ đói.
"Đọc sách, rồi đòi lại công bằng cho mẹ" là câu nói chàng được nghe nhiều nhất.
Trong ký ức tuổi thơ, điều quen thuộc nhất không phải là sự ấm áp được cha mẹ ẵm bồng, mà là những trận cãi vã, mắng nhiếc không hồi kết phía sau bức tường. Tiếng nguyền rủa khản đặc, tiếng bình hoa vỡ, tiếng ghế đổ đã trở thành chuyện cơm bữa.
Thuở đầu chàng còn sợ hãi, nấp trong góc ⓡ⛎-п rẩ-𝖞, vừa khóc vừa níu kéo họ. Về sau chàng dần chai sạn, chỉ biết tự giam mình trong phòng, đối mặt với giá sách đầy ắp, coi đó là chốn thanh tịnh duy nhất thuộc về mình.
Sau này, tình cảm cha mẹ tan vỡ hoàn toàn, mẹ kiên quyết tái giá. Lận Đàn đã chạy theo sau cỗ xe ngựa rất lâu, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ ngày một xa dần. Chẳng bao lâu sau, cha mẹ đều lần lượt thành thân với người khác. Năm thứ hai sau khi phu nhân kế thất gả vào Lận gia, bà ta đã sinh con. Địa vị của Lận Đàn trong căn nhà này trở nên vô cùng khó xử, năm tám chín tuổi, chàng gần như đã dọn hẳn vào thư viện để ở.
Chàng thủy chung không thể hiểu nổi, nếu tình nghĩa phu thê đã mỏng như cánh ve, đối xử với nhau như kẻ thù, cớ sao còn mang một sinh linh khác - chính là Lận Chiêm - đến thế gian này để chuốc thêm oán hận, khiến trách nhiệm làm cha mẹ trở nên thật hời hợt và nực cười.
Chính vì vậy, chàng luôn giữ khoảng cách với chuyện 𝒽ô*п nhân, không muốn giống như sự sắp xếp của bề trên, chỉ vì nối dõi tông đường hay củng cố thế lực mà tùy tiện cưới một cô gái. Như thế thật bất công cho cả đôi bên, chàng bài xích việc trở thành người giống như cha mẹ mình.
Lận Đàn tự cho mình là người giữ đúng chừng mực, xa cách với mọi người, chán ghét mọi sự đụ*n*𝐠 c*h*ạ*Ⓜ️ cơ thể không đúng lúc. Trong viện của chàng, ngay cả người hầu cũng rất ít, chỉ có một tiểu sai hằng ngày giúp việc huân hương, mài mực.
Thế nhưng ngày ấy ở thôn Ngô Gia, khi Tô Ngọc Dung đỏ hoe đôi mắt, bất chấp tất thảy nhào tới ôm chặt lấy chàng, miệng không ngừng gọi "phu quân", dù chàng hoang mang tột độ, đầu óc trống rỗng, nhưng cơ thể lại không hề nảy sinh sự bài xích hay khó chịu như dự tính.
Ngược lại, khi thân hình 〽️.ề.𝖒 𝐦.ạ.i 𝖗-ⓤ-𝓃 ⓡ-ẩ-🍸 ấy tựa sát vào lòng chàng, chàng lại nảy sinh một chút ỷ lại và đắm chìm, rất muốn nâng tay ôm chặt lấy đối phương.
Về sau, khi đệ đệ chạy đến giằng Tô cô nương ra khỏi lòng chàng để che chở phía sau, Lận Đàn đã thấy có chút không nỡ. Đặc biệt là khi biết nàng là thê tử của đệ đệ, thứ xẹt qua tâm trí Lận Đàn không phải là sự quan tâm dành cho em trai, mà là một nỗi hụt hẫng và không cam lòng cực kỳ thầm kín mà chính chàng cũng chưa kịp nhận ra ngay lúc đó.
Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì nàng lại là thê tử của Lận Chiêm? Tại sao lần đầu họ gặp gỡ, nàng đã thuộc về một người khác rồi?
Thứ tình cảm này ngày một nồng đậm theo thời gian. Ban đầu chỉ là một hạt giống tí hon vùi sâu trong tim, không ai hay biết. Về sau nó nảy mầm, hút Ⓜ️.á.ⓤ mà lớn, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng đồ sộ. Nó hệt như loài cây đa bóp cổ mà Lận Đàn từng đọc trong sách thuở nhỏ, ban đầu chỉ là nương tựa, sau đó rễ đ·â·〽️ sâu, 🍳*ц*ấ*ⓝ q*uý*т chặt chẽ cho đến khi nuốt chửng hoàn toàn vật chủ.
Chàng cố gắng gạt bỏ những tạp niệm đó, nhưng chúng lại như dòi đục trong xương, càng đè nén càng trỗi dậy mạnh mẽ. Mỗi khi nhớ đến Tô Ngọc Dung, nhớ dáng hình nàng, nhớ xúc cảm nơi đầu ngón tay nàng, những dây leo ấy lại 𝐬-𝖎ế-✝️ c-♓-ặ-✞ thêm một phân, khiến chàng nghẹt thở.
Lận Đàn khinh bỉ chính mình như vậy. A Chiêm là em trai ruột thịt, Ⓜ️_á_u mủ thâm tình, sao chàng có thể ôm lòng tà mị với người phụ nữ mà em trai thương yêu? Điều này hoàn toàn đi ngược lại những giáo huấn chàng được tiếp thụ từ nhỏ, ngược lại với đạo quân tử chàng hằng tôn thờ. Chàng đã trở thành hạng tiểu nhân bỉ ổi từ bao giờ vậy?
Nếu nàng không phải thê tử của Lận Chiêm thì sao?
Giả sử nàng và Lận Chiêm không có chút ràng buộc nào, từ lần đầu gặp gỡ, liệu chàng có thuận theo tự nhiên mà quen biết nàng, ái mộ nàng, rồi nảy sinh ý định cầu cưới? Mọi thứ lẽ ra phải nước chảy thành sông như thế.
Chỉ là, họ đã thề ước trọn đời với nhau mất rồi.
Ý nghĩ ấy vừa dấy lên, trong lòng Lận Đàn lại có một giọng nói vang lên:
Họ đâu có tam môi lục sính, đâu có bái đường thành thân, chẳng qua chỉ là lưỡng tình tương duyệt, tự ý định tình mà thôi.
Phải rồi, không có lệnh của cha mẹ, lời của người mai mối, chưa từng cáo tế tông miếu, chưa từng thết tiệc khách khứa, thì không thể tính là phu thê thực thụ. Huống hồ, chuyện này ngoài ba người bọn họ ra, chẳng còn ai hay biết. Chẳng lẽ điều đó có nghĩa là nếu chàng có lòng, hoàn toàn có thể...
Ngang nhiên cướp đoạt.
Bốn chữ ấy hiện lên trong đầu khiến thần hồn chàng г.ц.𝓃 𝐫.ẩ.y.
Lận Đàn đột ngột đứng bật dậy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, hơi thở bỗng chốc trở nên khó nhọc.
Cả con người chàng như bị xẻ làm đôi. Một nửa thấy ý nghĩ của mình thật dơ bẩn và đáng hổ thẹn, bao năm đọc sách thánh hiền coi như đổ sông đổ biển, lễ nghĩa liêm sỉ quăng sạch đi đâu mất. Nửa còn lại lại vô cớ gào thét, âm thanh ngày một lớn, cố gắng lấn át lý trí.
Chàng bồn chồn đi lại trong phòng, muốn xua tan những ý niệm u tối ấy, nhưng đôi mắt ngấn lệ, cơ thể m_ề_Ⓜ️ m_ạ_𝒾 kia lại như một dấu ấn khắc sâu vào tim, xua mãi không tan.
Lận Đàn chậm rãi thở hắt ra một hơi, ánh mắt u tối. Chàng đẩy cửa sổ, gió đêm thổi tới mang theo hơi lạnh thấu xương, nhưng vẫn chẳng tài nào dập tắt được ngọn lửa trong lòng.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói thận trọng của tiểu sai: "Công tử, phu nhân sai tiểu nhân tới nhắn lại: Nghe danh công tử học vấn uyên thâm, Tam tiểu thư nhà họ Tống đã ngưỡng mộ từ lâu. Phu nhân hỏi ngày mai công tử có rảnh không, tới buổi nhã tập ở phía Nam thành cùng Tam tiểu thư thưởng trà luận thơ, coi như vẹn tròn lễ tiết."
Về kinh chưa đầy nửa tháng, trưởng bối trong nhà đã dăm bảy bận sắp xếp những việc thế này cho chàng. Lận Đàn mệt mỏi ứng phó, đã từ chối rất nhiều lần. Lần này chàng cũng như thường lệ đáp: "Ngươi về bẩm lại với tam thúc tam thẩm, ngày mai ta đã có hẹn, không tiện đi."
Tiểu sai lí nhí vâng dạ rồi lui xuống.
Tại viện chính, Viên Kỳ vừa đ●ú●† thuốc cho chồng xong. Từ cuối năm ngoái, sức khỏe Lận Tam gia đã giảm sút nhiều, cứ cách dăm bữa nửa tháng lại đổ bệnh. Tuổi tác đã cao, nhiều việc ông ta cũng lực bất tòng tâm.
Tiểu sai bước vào bẩm báo lại lời của Lận Đàn.
Kể từ khi Lận Đàn hồi kinh, họ đã dự tính cưới cho chàng một người vợ môn đăng hộ đối khác. May mà lúc trước khi Tô thị gả vào, gia tộc đã giữ kẽ, hiếm khi cho nàng gặp khách ngoài. Một là sợ nàng không có quy củ làm mất mặt, hai là càng ít người biết đến sự hiện diện của nàng càng tốt. Nhiều nhà quyền quý ít nhiều nghe phong thanh Lận Đàn cưới một thôn nữ quê mùa, nhưng chẳng ai biết mặt mũi nàng ra sao, tên họ là gì. Cái vết nhơ này cũng nhờ việc Lận Đàn mất trí nhớ mà được gột sạch khỏi người chàng.
Chàng hiện giờ ở kinh thành vẫn là một miếng mồi ngon", là chàng rể hiền mà nhiều nhà khao khát. Gia tộc tuyệt đối không thể để chàng tiếp tục lãng phí thời gian thêm nữa. Đám em trai em gái của chàng đều đã thành thân cả, chỉ có hậu viện của chàng vẫn trống không. Những lang quân khác ở tuổi hai mươi bốn, hai mươi lăm con cái đã chạy nhảy đầy sân rồi.
Khuyên nhủ ngon ngọt mấy lần không xong, Viên Kỳ nhìn chồng đang sai nha hoàn rửa chân, hỏi: "Lão gia, hay là cứ từ từ đã, dù sao nó cũng mới về."
"Không được!" Lận Tam gia kích động ho sặc sụa mấy tiếng. Viên Kỳ vội khom lưng vỗ nhẹ lưng cho ông ta. Đợi xuôi hơi, ông ta mới bảo: "Nếu mời mọc công khai không được, thì... đổi cách khác. Ta chỉ sợ một ngày nào đó nó nhớ lại chuyện con ả họ Tô kia. Chuyện này càng sớm càng tốt, đợi ván đã đóng thuyền, thành ⓗô.п xong rồi thì dù có biến cố gì nó cũng chẳng làm gì được nữa... khụ khụ..."
Viên Kỳ mím môi, gật đầu: "Vậy để ngày mai thiếp sắp xếp."
...
Sang xuân, Tô Ngọc Dung gieo rất nhiều hạt giống rau trên mảnh ruộng vừa xới lại. Những mầm non xanh mướt vừa nhú cần được chăm sóc tỉ mỉ.
Sáng sớm, nàng bốc một nắm thóc, đứng bên ngoài hàng rào mới dựng, nhìn bầy gà vịt bên trong xúm xít tranh nhau mổ thức ăn. Tiếng chiếp chiếp rộn ràng làm cái sân nhỏ tĩnh mịch thêm phần sinh động.
Tô Ngọc Dung nhìn chúng, khẽ thở dài. Nàng thấy hơi hối hận, tại sao mình lại nuôi lũ gà này cơ chứ?
Lúc đầu có lẽ chỉ vì nhất thời mủi lòng, có lẽ vì thấy sân quá trống trải, hay cũng có lẽ vì chút kỷ niệm đáng thương chỉ mình nàng nhớ rõ, nên mới nhận lấy những món đồ chơi nhỏ này của Lận Đàn. Thế nhưng, gà vịt ngỗng không phải vật vô tri, chúng là những sinh linh sống, ăn mặc ngủ nghỉ đều phải lo toan, một ngày thiếu người chăm là không xong. Tô Ngọc Dung phải thường xuyên đi vớt bèo cho vịt ăn, giã vỏ ốc trộn với thóc cho gà. Có chúng ở đây, hệt như một sợi dây ràng buộc, nàng chẳng thể muốn đi là đi, không vướng bận gì như dự tính ban đầu.
Muốn chăm sóc chúng, nàng phải bám rễ ở đây, ít nhất là đợi chúng lớn thêm chút nữa, mọc đủ lông cánh không còn sợ lạnh mới thôi.
Thế nhưng... đây là căn nhà thuộc sở hữu của Lận Đàn, ở đây kiểu gì cũng sẽ dây dưa chút liên hệ với chàng, điều này vốn chẳng nằm trong dự tính ban đầu của nàng.
Nàng ngồi xổm trước hàng rào, có chút thẫn thờ, chẳng biết sau này phải tính sao. Thực ra nàng chẳng nên theo về kinh làm gì, lẽ ra nàng nên ở lại Lật Thành, nhưng lòng lại chẳng buông bỏ được Lận Đàn, cứ muốn đảm bảo chàng đã về Lận gia an toàn thì hòn đá tảng trong lòng mới hạ xuống được.
Phần nhiều là vì nàng muốn được nhìn thấy gương mặt mà nàng hằng đêm mong nhớ ấy lần nữa. Bản thân quá đỗi nhu nhược, cứ bị đủ thứ chuyện níu kéo, không thể dứt khoát đưa ra quyết định, Tô Ngọc Dung ghét cay ghét đắng cái tính cách này của chính mình.
Nàng rầu rĩ nhìn bầy gà mổ thóc. Đợi chúng ăn xong, nàng đứng dậy, phủi phủi trấu trên tay, lấy chiếc nón lá che nắng treo dưới hiên đội lên đầu rồi đi ra ngoài.
Ngày trước khi còn ở Lận gia, cứ cách một thời gian, Ngũ đệ muội Hạ Dao Đình lại lên đạo quán ngoài thành thắp hương cầu phúc. Tính theo ngày tháng, hôm nay rằm, chắc chắn nàng ấy sẽ đi.
Tô Ngọc Dung không vào trong quán mà đợi sẵn trên đoạn đường núi mà Hạ Dao Đình nhất định phải đi qua.
Cảnh núi rừng ngày xuân rất đẹp, hoa dại lốm đốm bên đường, gió xuân mơn man. Tô Ngọc Dung đứng dưới một gốc liễu, từ xa đã trông thấy nha hoàn của Hạ Dao Đình, bên cạnh là một cỗ xe ngựa đang thong thả lăn bánh.
Cuối năm ngoái, Hạ Dao Đình có mang, đến nay vừa tròn ba tháng. Vượt qua giai đoạn ba tháng đầu nguy hiểm nhất, sức khỏe nàng ấy cuối cùng cũng ổn định. Hạ Dao Đình định lên quán tạ lễ, sẵn tiện cầu phúc cho đứa con chưa chào đời và cho đứa em trai đang tham gia kỳ thi Điện.
Xe ngựa dừng lại trước đạo quán, nha hoàn cẩn thận dìu Hạ Dao Đình xuống hít thở không khí. Bụng nàng ấy chưa rõ rệt nhưng vóc dáng có vẻ đầy đặn hơn trước, khí sắc cũng rất tốt, những đường nét rực rỡ 🍳ⓤ_ÿ_ế_𝐧 𝐫_ũ nay lại thêm vài phần nhu hòa của người sắp làm mẹ.
Tô Ngọc Dung nhìn nàng ấy, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười hiền hậu. Nàng nhẹ nhàng tiến lên, đứng chắn trước mặt Hạ Dao Đình, rồi đưa tay chậm rãi vén chiếc nón lá trên đầu lên.
"Ngũ thiếu phu nhân." Giọng nàng mang theo ý cười, "Còn nhớ ta là ai không?"
Hạ Dao Đình nghe tiếng ngẩng đầu lên, khoảnh khắc ánh mắt chạm phải gương mặt Tô Ngọc Dung, nàng ấy khựng lại một nhịp, rồi đôi mắt đẹp trợn tròn, mừng rỡ reo lên: "Nhị tẩu!"
Nàng ấy kích động định tiến lên nắm lấy tay Tô Ngọc Dung, nha hoàn lo cho sức khỏe của chủ tử bèn vội gọi: "Phu nhân, người cẩn thận một chút!"
Hạ Dao Đình bỏ ngoài tai, mặt mày rạng rỡ niềm vui không giấu nổi: "Thật sự là tẩu rồi! Tẩu về kinh từ bao giờ vậy? Sao không sai người tới báo cho ta một tiếng? Hiện giờ tẩu đang ở đâu, mọi chuyện vẫn ổn chứ?"
Hàng loạt câu hỏi dồn dập như ngô rang, tình cảm quan tâm hiện rõ mồn một.
Tô Ngọc Dung chẳng biết phải trả lời câu nào trước, tay cũng bị Hạ Dao Đình nắm chặt lấy. Nàng cười bảo: "Ta về được một thời gian rồi, mọi thứ đều ổn, ta vẫn ở căn nhà dạo trước."
Ánh mắt nàng dời xuống phần bụng hơi nhô của Hạ Dao Đình, nghĩ đến điệu bộ cẩn mật của đám nha hoàn lúc nãy, ánh mắt nàng trở nên dịu dàng: "Còn muội, trông khí sắc tốt thật đấy. Ngũ đệ muội, muội có tin vui rồi phải không?"
Hạ Dao Đình vuốt bụng: "Ừm, đã được ba tháng rồi." Nói xong, nàng ấy ngẩng đầu nhìn Tô Ngọc Dung: "Nhị tẩu, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé?"
"Được." Tô Ngọc Dung đội lại nón lá.
Bên cạnh Hạ Dao Đình toàn là nha hoàn tâm phúc, nhũ mẫu cũng là người từ Hạ gia mang sang, Tô Ngọc Dung không sợ họ biết thân phận mình, nhưng đi nơi khác thì lại là chuyện khác.
Nàng đi cùng Hạ Dao Đình vào cầu phúc. Lúc ra về, Tô Ngọc Dung cẩn thận dìu nàng ấy, ánh mắt thoáng chút xót xa, không kìm được hỏi nhỏ: "Ngũ đệ muội, muội mang thai có mệt lắm không? Ta nghe người ta bảo lúc có mang sẽ khó chịu lắm, ăn không ngon ngủ không yên."
Hạ Dao Đình thở dài: "Cũng có chút, ăn gì nôn nấy. Giờ thì đỡ hơn rồi. Tẩu không biết đâu, nương ta với mẹ chồng giờ hận không thể coi ta như búp bê sứ mà cung phụng, cái này không cho động, cái kia không cho chạm, ngột ngạt ⓒ♓.ế.ⓣ đi được. Ta bị nhốt trong nhà suốt ba tháng trời, mấy hôm trước đại phu bắt mạch bảo thai đã ổn định ta mới được ra ngoài đấy, không thì tẩu chẳng gặp được ta đâu."
Nàng ấy kéo Tô Ngọc Dung lên xe ngựa, hệt như có bao nhiêu chuyện muốn trút hết, liến thoắng không ngừng: "Từ lúc tẩu đi, ta thường xuyên nhớ đến tẩu. Thấy tẩu giờ vẫn bình an thế này, ta thật sự... thật sự mừng từ tận đáy lòng."
Hạ Dao Đình nói đoạn, vành mắt hơi đỏ lên: "Lúc tin tức về nhị ca truyền về kinh, ta lo cho tẩu lắm, ta không biết tẩu đã hay tin huynh ấy bị thương nặng dẫn đến mất trí nhớ chưa."
Nhắc đến Lận Đàn, ánh mắt Tô Ngọc Dung trầm xuống: "Ta biết rồi, chàng không còn nhớ ta nữa."
Hạ Dao Đình nắm chặt tay nàng: "Nhị tẩu..."
"Ta không sao mà." Tô Ngọc Dung gượng cười, nỗi đau xé lòng thuở nào giờ đã vơi đi nhiều. Giờ nhắc lại chuyện này, tim nàng vẫn nhói lên từng cơn đau âm ỉ, nhưng không còn đến mức đau buồn không gượng dậy nổi như lúc đầu."Thực ra... chỉ cần chàng bình an là tốt rồi, không nhớ ta cũng không sao." Tô Ngọc Dung nhếch môi cười nhạt, "Thật sự không sao."
Hạ Dao Đình vẫn đăm đắm nhìn nàng.
Lận gia cấm tuyệt đối việc nhắc đến Tô Ngọc Dung, sự tồn tại của nàng đã bị xóa sạch như chưa từng có. Hạ Dao Đình đã bị mẹ chồng cảnh cáo không biết bao nhiêu lần. Đã có lúc nàng ấy rất muốn nói cho Lận Đàn biết rằng chàng từng có một người vợ rất mực yêu thương nhau. Nàng ấy chẳng biết làm vậy là đúng hay sai, chẳng biết việc vạch trần sự thật một cách vội vàng như thế là tốt hay xấu. Đối với Tô Ngọc Dung, quay về Lận gia có thực sự hạnh phúc? Một Lận Đàn mất trí nhớ liệu có còn nâng niu trân trọng thê tử như ngày xưa? Hạ Dao Đình không thể quyết định thay người khác, nên cuối cùng nàng ấy chọn cách lặng thinh.
Hai người ngồi trong xe ngựa, rù rì kể cho nhau nghe bao chuyện kể từ ngày xa cách. Hạ Dao Đình than thở về sự vất vả mà ngọt ngào khi mang thai: "Khẩu vị của ta lạ lùng lắm, lúc thì chẳng ăn nổi gì, lúc thì thấy cái gì cũng thèm."
"Vậy muội có kiêng khem gì không?" Tô Ngọc Dung hỏi: "Để ta nấu cho. Ta ở nhà cũng rảnh rỗi không có việc gì, để ta làm mấy món thanh đạm dễ ăn, muội nếm thử xem sao?"
Hạ Dao Đình chẳng khách sáo chút nào: "Ta không kiêng gì mấy, đại phu chỉ dặn đừng ăn đồ hàn lạnh làm huyết tán là được!"
"Ừ ừ." Tô Ngọc Dung gật đầu, "Để ta về xem lại."
"Ừ!"
Trời hãy còn sớm, Hạ Dao Đình định kéo Tô Ngọc Dung đi uống trà. Ngôi trà lâu đó ngày xưa Lận Đàn cũng từng dẫn Tô Ngọc Dung tới. Nàng không quen uống trà, nhưng lại rất thích mấy món bánh ngọt ở quán này, vị đắng thanh nhẹ đọng lại dư vị ngọt lịm, nàng đã luôn muốn nghiên cứu xem cách làm thế nào.
Tô Ngọc Dung kể cho Hạ Dao Đình nghe những chuyện thú vị ở Lật Thành, nào là nuôi gà trồng rau, giúp tửu lâu mổ thịt, kiếm được bao nhiêu tiền.
"Đám gà của ta thêm một tháng nữa là đẻ trứng được rồi đấy, nhưng ngặt nỗi ta phải về kinh, không chăm được nên đem tặng người ta hết." Tô Ngọc Dung liến thoắng kể về những chuyện vụn vặt: "Phong tục ở đó khác kinh thành lắm, không lạnh bằng nhưng mà sâu bọ với chuột nhiều khiếp! Đêm đầu tiên mới dọn đến ta đã chạm mặt chuột rồi!"
Hạ Dao Đình nghe xong mà nổi cả da gà.
Nàng ấy thân phận cao quý, là khách quen của trà lâu, vừa bước vào cửa đã có người khom mình đón tiếp, dẫn hai người lên nhã gian. Tô Ngọc Dung đưa tay dìu Hạ Dao Đình, hai người cẩn thận bước lên bậc thang. Vừa định bước ra hành lang dài phía trước lầu gác, bỗng nhiên trông thấy một bóng hình quen thuộc.
"Chuyện ngày hôm nay, đa tạ nhị công tử."
"Tiện tay thôi mà."
Bàn tay đang vươn ra của Tô Ngọc Dung khựng lại trong thoáng chốc. Giọng nói ấy, nàng đã quá đỗi quen thuộc. Nàng ngẩng đầu, nhìn theo hướng 𝖕●♓á●† 𝐫●a â●〽️ 𝐭ⓗ●𝐚●𝓃●𝐡. Ánh mắt xuyên qua hành lang, dừng lại trên đôi nam nữ đang trò chuyện cách đó không xa.
Họ hình như vừa bước ra khỏi nhã gian, đang chuẩn bị rời đi.
Lận Đàn vẫn phong thái hiên ngang, cử chỉ đĩnh đạc. Người phụ nữ đang trò chuyện với chàng đội nón màng che khuất mặt, vận bộ váy lụa màu xanh nhạt, dáng người yêu kiều, phong thái thướt tha đáng yêu.
Nhịp thở của Tô Ngọc Dung khựng lại.
Trai anh tài, gái sắc sảo, quả là một đôi trời sinh.
Mấy chữ ấy cứ thế luồn lách vào tâm trí nàng như những mũi gai nhọn hoắt. Tô Ngọc Dung chưa kịp phản ứng, đã theo bản năng cụp mi mắt xuống, cố sức đè nén mọi cảm xúc đang cuộn trào.
"Ngũ đệ muội, cẩn thận bậc thang."
Giọng của Tô Ngọc Dung nghe còn bình thản hơn cả lúc nãy. Nàng vững vàng dìu Hạ Dao Đình, bước chân không dừng lại, đi thẳng về hướng nhã gian bên cạnh.
Lận Đàn nói chuyện xong với người phụ nữ trước mặt liền quay người rời đi.
Sáng sớm hôm nay, chàng nhận được lời mời của bạn học cũ, hẹn ra trà lâu đàm đạo vì có việc gấp. Lận Đàn đến đúng hẹn, nhưng đứng chờ bên ngoài nhã gian không phải là bạn học mà lại là thiên kim tiểu thư nhà Lại bộ thị lang.
Tống tiểu thư lên tiếng xin lỗi chàng trước, nói rằng mượn danh nghĩa bạn học chàng để hẹn gặp là chuyện bất đắc dĩ. Cha mẹ Tống tiểu thư mất sớm, cô ấy được thúc phụ nuôi dưỡng. Trước khi qua đời, cha mẹ để lại cho cô ấy một khoản của hồi môn kếch xù, nhưng gã thúc phụ kia lại muốn chiếm đoạt số tiền đó, định gả cô ấy cho đứa cháu trai bên nhà vợ. Nhưng kẻ đó lại là hạng người phẩm hạnh bất lương. Tống tiểu thư lâm vào đường cùng, bèn cố ý tiết lộ với Viên Kỳ trong một buổi yến tiệc rằng mình thầm ngưỡng mộ Lận Đàn. Viên Kỳ đang lúc muốn chọn vợ cho Lận Đàn nên đã đồng ý giúp cô ấy gặp mặt chàng một lần.
Cô ấy khẩn cầu Lận Đàn liệu có thể giả vờ đính ước với mình để tạm thời giữ lại của hồi môn của cha mẹ.
Lận Đàn đã khước từ. Chàng hỏi cô ấy có giấy tờ bằng chứng liệt kê của hồi môn không, việc đảm bảo ruộng vườn cửa tiệm đều đứng tên mình mới là điều hệ trọng nhất, trông chờ vào người khác là vô dụng, lúc cần thiết buộc phải nhờ đến công đường phân xử. Chàng còn hiến thêm vài kế sách khác, khiến Tống tiểu thư vô cùng cảm kích.
Tiễn Tống tiểu thư xong, Lận Đàn thẫn thờ tản bộ trên phố.
Nếu không có việc gì khác chiếm lấy tâm trí, chàng chỉ có thể nghĩ đến Tô Ngọc Dung. Chàng từng đề nghị tìm cho nàng hai hạ nhân, nhưng nàng nhất quyết không chịu. Thế nhưng một mình nàng ở nhà liệu có cô đơn không? Giặt giũ nấu nướng, liệu nàng có xoay xở xuể không? Giờ này nàng đang làm gì? Đã ăn cơm chưa? Đám gà kia có ồn ào lắm không? Hàng rào dựng chắc chắn chưa, lũ gà con có còn chui ra ngoài nữa không? Hai con bồ câu kia chẳng biết nàng đem thịt hay để lại nuôi rồi.
Những chuyện vụn vặt ấy cứ chiếm trọn tâm tư chàng, khiến chàng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến thứ gì khác. Lận Đàn nhận ra, bản thân mình dường như chẳng thể sống một cuộc đời bình thường được nữa.
Nếu không được gặp Tô Ngọc Dung, chàng sẽ phát điên mất.
Tác giả có lời muốn nói:
Ca ca: Ta thật sự thấy mình ghê tởm, bỉ ổi quá.
Đệ đệ: [Lườm] Đã bảo lão không phải hạng tốt lành gì rồi mà chẳng ai tin.
| ← Ch. 052 | Ch. 054 → |
