Truyện:Ngọc Triền Chi - Chương 043

Ngọc Triền Chi
Trọn bộ 101 chương
Chương 043
0.00
(0 votes)


Chương (1-101)

🪷 Chương 43: Sống sờ sờ ra đấy là anh em ruột thịt

🪷 Editor: Thảo Anh


Hắn rón rén dậy, ra gian bếp bên ngoài đun nước. Trong phòng, Tô Ngọc Dung lắng nghe tiếng bước chân hắn rời đi, khẽ trở mình, cuộn người nằm quay mặt vào trong. Khi Lận Chiêm đi khỏi, căn phòng chỉ còn lại một mình nàng. Bấy giờ Tô Ngọc Dung mới thả lỏng người đôi chút, ôm chặt lấy tấm chăn vẫn còn lưu lại hơi ấm và mùi hương của cả hai, gò má 𝐧ó·n·🌀 𝐛·ừⓝ·g đến mức nàng ngỡ như sắp bốc cháy đến nơi.

Cho đến tận bây giờ, Tô Ngọc Dung vẫn còn chút bàng hoàng, không dám tin vào những việc mình vừa làm.

Ở quê nàng, chuyện anh em chung chạ một vợ là trái với luân thường đạo lý. Truyền ra ngoài kiểu gì cũng bị người ta đâ.ɱ lưng chọc tủy, nhổ bọt dìm ↪️_𝐡ế_т.

Tô Ngọc Dung xưa nay tự nhận mình là người thật thà chất phác. Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn khư khư giữ gìn quy củ, thói quen nhẫn nhịn cũng đã ăn sâu vào 〽️·á·u. Người khác có ức h**p đến mấy, chỉ cần không quá đáng, nàng đa phần đều ngậm bồ hòn làm ngọt, ôm tâm lý "thêm một chuyện chẳng thà bớt một chuyện".

Chuyện vượt rào duy nhất mà nàng từng làm, là vào năm mười tuổi.

Cô bé ốm nhom như cọng giá đỗ cuối cùng cũng được cha mẹ nuôi vỗ béo lên một chút, vóc dáng cũng cao thêm thấy rõ. Tô Ngọc Dung chẳng phải xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng cách chữ "xấu" xa tít tắp. Ở cái chốn khỉ ho cò gáy như quê nàng, làm gì có mỹ nhân nào xuất chúng, thế nên nàng thường được khen là thanh tú đoan trang.

Đang ở cái tuổi làm điệu, thỉnh thoảng nương lại mua xấp vải hoa may váy cho Tô Ngọc Dung, chải chuốt cho nàng mấy kiểu tóc xinh xắn, rồi cài thêm bông hoa nhỏ lên tóc mai.

Tô Ngọc Dung quý chiếc váy mới lắm, đi đứng cũng rón rén từng li từng tí, chỉ sợ quệt phải thứ gì làm rách.

Thế nhưng đám con trai thì có đủ trò để bắt nạt người khác. Tô Ngọc Dung ra khỏi cửa liền bị tụi nó vây quanh, ném bùn đất, chọi quả ké đầu ngựa vào váy nàng. Nàng càng khóc, tụi nó lại càng cười khoái chí, đắc ý làm mặt ⓠⓤ-ỷ trêu ngươi.

Váy bẩn rồi, giặt cũng chẳng sạch nổi. Tô Ngọc Dung muốn gỡ những quả ké đầu ngựa dính chặt trên tà váy ra, nhưng dẫu có nhẹ tay đến đâu cũng làm xước rách cả y phục.

Nàng khóc nức nở chạy về nhà. Nương kéo nàng đi đòi công bằng, đám phụ huynh của tụi con trai kia lại cười cợt nhả: "Con trai ấy mà, thích ai mới hay bắt nạt người đó, chứng tỏ bé Dung được người ta thương đấy! Hay là làm con dâu nhà ta đi!"

Tô Ngọc Dung chẳng hiểu nổi cái đạo lý đó, về nhà càng nghĩ càng thấy tức.

Nàng ru rú trong nhà nghiên cứu cả buổi chiều, cuối cùng cũng nảy ra một chiêu thâm độc. Nàng lén chạy ra bờ ruộng hái một nắm to tướng ké đầu ngựa. Nhân lúc đám tiểu tử quậy phá kia lội xuống sông tắm, nàng nhét đầy nhóc những quả ké đó vào giày vải của chúng, chẳng chừa lại chiếc nào.

Quả nhiên không lâu sau, từ bờ sông vẳng lại tiếng kêu gào như lợn chọc tiết và tiếng nhảy choi choi.

Tô Ngọc Dung núp sau gốc cây, nhìn đám tiểu tử kia vừa khóc cha gọi mẹ vừa rút những quả ké đầu ngựa cắm tua tủa dưới lòng bàn chân, trong lòng dâng lên một luồng kh*** c*m le lói xen lẫn cảm giác tội lỗi.

Việc trả thù người khác quả thực mang lại kh*** c*m, nhưng mấy ngày sau đó, nàng cứ nơm nớp lo sợ, sợ bị người ta phát hiện ra thủ phạm là mình. Đi đường thì tránh mặt đám đó, cũng chẳng dám bước chân ra khỏi cổng. Nàng sợ hãi đến mức ba ngày liền không chợp mắt nổi, luôn lo ngay ngáy chúng sẽ quay lại trả thù, hoặc đi mách người lớn, lúc đó nàng sẽ chẳng còn là đứa trẻ ngoan ngoãn trong mắt mọi người nữa.

Kể từ bận đó, Tô Ngọc Dung chẳng bao giờ dám làm chuyện xấu xa nào tương tự. Mỗi lần trong đầu vừa nhen nhóm chút tà tâm, chưa kịp nhúng tay vào làm, nàng đã tự dọa bản thân đến phát khiếp.

Gắn mác thật thà ngoan ngoãn hơn chục năm trời, chồng vừa qua đời được mấy tháng đã tằng tịu với em chồng. Chuyện này nếu lọt ra ngoài là do chính tay nàng làm, chưa chắc người ta đã tin, đúng là im ỉm thì thôi, một khi đã làm thì khiến ai cũng phải há hốc mồm.

Nghĩ ngợi một hồi, nàng lại thiếp đi. Đêm qua quả thực quá sức, Tô Ngọc Dung chẳng màng nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay.

Chẳng rõ bao lâu sau, nàng cảm giác cơ thể bị nhấc bổng lên vô cùng nhẹ nhàng. Nàng lờ đờ mở mắt, bắt gặp ngay ánh nhìn chan chứa ý cười của Lận Chiêm: "Nước đun xong rồi, tắm táp một chút cho thoải mái, ta pha vừa độ rồi, không nóng đâu."

Giọng hắn trầm ấm, quyện chút khàn khàn dịu dàng.

Lúc này đây, Tô Ngọc Dung chẳng dám đối diện với hắn. Nàng ngượng ngùng vùi mặt vào hõm cổ hắn, mặc kệ hắn bồng mình tới bên bồn tắm đã chuẩn bị sẵn.

Nước ấm vừa vặn. Lận Chiêm đặt nàng xuống, tỉ mẩn kỳ cọ cho nàng. Những ngón tay có phần chai sần của hắn trượt qua làn da mịn màng, làm dấy lên từng đợt tê râm ran.

Đáng lẽ ra đây phải là giây phút âu yếm đầy dịu dàng, thế nhưng Tô Ngọc Dung lại loáng thoáng cảm nhận được một sự trói buộc vô hình. Ánh nhìn của tiểu thúc quá đỗi chú mục, hệt như hắn đang tẩy trần, mân mê vật sở hữu thuộc về riêng hắn, không cho phép vương tỳ vết, càng không cho phép kẻ nào khác nhòm ngó. Hắn kiểm tra cặn kẽ tới mức không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, khiến cơ thể Tô Ngọc Dung vừa mới thả lỏng đôi chút lại khẽ gồng lên.

Đôi bàn tay vốn quen cầm bút của thiếu niên giờ đây chai sần đi ít nhiều, lần mò trong dòng nước, nhấn nhá thật nhẹ nhàng. Tô Ngọc Dung rã rời, c●ắ●𝖓 𝖒ô●i, đầu ngả nghiêng chực chờ ngã gục. Sợ nàng đập đầu vào thành bồn, Lận Chiêm vội dùng tay rảnh rỗi đỡ lấy cơ thể mỏng manh của người tẩu tẩu, bắt nàng tựa vào hắn, tránh để nàng rũ rượi mà trượt hẳn xuống nước.

Từng ngón tay lướt đi, dòng nước tuôn không ngớt, mải miết một hồi lâu mới tẩy rửa sạch sẽ.

Tô Ngọc Dung đã sức cùng lực kiệt, được hắn bế thốc lên rồi quấn gọn trong chiếc chăn mỏng.

Trong lúc nàng tắm, Lận Chiêm đã nhanh nhẹn thay chăn ga gối đệm mới. Sau khi rửa mặt mũi cho nàng xong xuôi, hắn lại bế nàng về giường. Tiếp đó, hắn lôi y phục sạch ra, nhẩn nha mặc cho nàng từng lớp một. Chỗ ấy sưng tấy lên, áo lót dẫu là loại vải ɱ●ề●Ⓜ️ 〽️●ạ●❗ cỡ nào cọ vào người cũng nhói đau, đành phải bôi chút cao mềm để xoa dịu.

Lận Chiêm vô cùng kiên nhẫn, cứ như thể việc thay y phục cho tẩu tẩu là nghi thức trọng đại nhất cõi đời này. Tô Ngọc Dung y hệt một con búp bê bằng gỗ ngoan ngoãn, mặc kệ hắn hầu hạ. Hắn bế xốc nàng lên đùi ôm gọn vào lòng, một tay cài cúc áo, tay kia lại tranh thủ 𝐡.ô.n trộm, m*t mát không ngừng. Mắt thấy y phục khó khăn lắm mới mặc xong lại suýt bị hắn lột ra, Tô Ngọc Dung rốt cục cũng bực mình, gắt: "Không được."

Nàng ngước khuôn mặt lên, đôi mắt ngấn nước lườm hắn, vừa thẹn vừa giận: "Ban nãy đệ hứa với ta thế nào?"

Nếu không có cái gật đầu của nàng, hắn không được phép tự tiện 𝖍ô.𝓃 hít.

Lận Chiêm nếm được vị ngọt, chút thịt cỏn con ấy làm sao đủ nhét kẽ răng hắn cơ chứ.

"Được thôi."

Hắn đăm đăm nhìn Tô Ngọc Dung một lúc, ánh mắt vương vấn nấn ná trên đôi môi căng mọng của nàng, mãi lâu sau mới chịu dời đi. Hắn khép gọn vạt áo cho nàng, rồi bế nàng ra bàn ăn.

Bữa sáng chỉ có cháo trắng và vài món mặn thanh đạm. Lận Chiêm nhất quyết đòi bón cho nàng. Hắn múc một thìa cháo, thổi nguội cẩn thận rồi đưa đến tận miệng nàng. Tô Ngọc Dung không còn cảm thấy ngượng ngùng như lúc trước nữa, ngoan ngoãn há miệng ăn.

Hắn ngắm nàng nhẩn nha nhai nuốt từng miếng nhỏ, ánh mắt như bị dính chặt trên khuôn mặt nàng. Thỉnh thoảng, đầu ngón tay hắn như vô tình sượt qua đôi môi nàng. Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí dính nhớp, nhão nhoẹt. Tô Ngọc Dung có cảm giác như mình bị ánh nhìn và cử chỉ của hắn bao bọc kín mít đến nghẹt thở, nhưng lại chẳng mảy may còn sức phản kháng trước sự quan tâm chu đáo dường như chẳng hề có kẽ hở của hắn.

Tháng ngày cứ thế lặng lẽ trôi qua hệt như tuyết tan dưới mái hiên.

Lận Chiêm thản nhiên dọn từng món đồ từ sương phòng phía Đông sang phòng Tô Ngọc Dung. Giấy bút nghiên mực chiếm trọn chiếc bàn thấp cạnh cửa sổ, vài quyển sách thường đọc thì chen chúc trên bàn trang điểm của nàng, thậm chí cả rương quần áo cũng chễm chệ xếp cạnh chiếc rương gỗ cũ kỹ của Tô Ngọc Dung.

Trong thâm tâm hắn, đã có ⓠ·ⓤ🔼·n ♓·ệ vợ chồng, thì chuyện chung chăn chung gối là lẽ đương nhiên, căn phòng này hiển nhiên phải có một nửa là của hắn.

Tô Ngọc Dung vẫn chưa nhận ra sự khác lạ này. Nàng xưa nay vốn chậm chạp, mãi đến lúc tiểu thúc ôm gối sang phòng nàng ngủ, nàng mới bàng hoàng nhận ra cuộc sống của mình đã bị hắn ❎_â_𝖒 𝐧_ⓗ_ậ_𝐩 một cách thầm lặng từ bao giờ.

Xuân mệt mỏi, thu buồn ngủ, tháng ngày trôi qua uể oải. Nàng cũng lười biếng chẳng buồn ra khỏi cửa, quanh quẩn ở nhà nuôi gà, thỉnh thoảng mới nhận làm mấy mẻ gà vịt cho tửu lâu.

Nàng làm việc chu đáo, mấy sạp hàng gần đó đều rỉ tai nhau có một Tô nương tử rất thạo việc mổ lợn làm dê, lại chưa từng cân điêu bán thiếu, chẳng bù cho mấy tay đ-ồ ✞-ể nhận mối tửu lâu hay táy máy tay chân, tráo đổi thịt ôi thiu rồi lấp l**m qua chuyện.

Tháng Giêng gõ cửa, ngày thi Hội cũng gần kề. Lận Chiêm phải khăn gói về kinh ngay sau Rằm. Những ngày còn lại, hắn tranh thủ từng phút từng giây để ôn thi, lúc ăn cơm quyển sách cũng chẳng rời tay. Thấy tiểu thúc bận rộn như vậy, Tô Ngọc Dung cũng không tiện quấy rầy. Lúc Lận Chiêm đọc sách, nàng chỉ lặng lẽ ngồi một bên khâu lót giày, định bụng may vài bộ quần áo cho hắn mặc lúc đi đường.

Một buổi trưa nọ, nắng hửng đẹp, những tia nắng ấm áp hắt qua ô cửa sổ, rải những vệt sáng yên bình nhún nhảy trong căn phòng.

Lận Chiêm đã dán mắt vào sách suốt hai canh giờ liền. Đống sách vở chất đống trên bàn khiến chữ nghĩa bắt đầu nhảy nhót trước mắt, thái dương thỉnh thoảng lại nhói đau dữ dội. Lận Chiêm day day trán, bực dọc bỏ bút xuống. Ánh mắt hắn theo bản năng lia về phía cửa sổ.

Tô Ngọc Dung đang ngồi gọn trong vệt sáng ấy, hơi cúi đầu, chăm chú thêu chiếc áo lót màu bạch nguyệt.

Ánh mặt trời hắt lên khuôn mặt nghiêng ⓜ_ề_m ɱạ_ℹ️ của nàng, tưởng như có thể thấy rõ những sợi lông tơ mề*〽️ 𝐦ạ*❗. Đôi bàn tay thoăn thoắt đưa kim múa chỉ, thần sắc tập trung cao độ, tựa hồ mọi ồn ào thế tục đều chẳng liên can gì đến nàng. Đắm mình trong bụi nắng lơ lửng, nàng hệt như một thiếu nữ bước ra từ bức tranh tứ bình, ôn nhu, yên bình, đẹp đến nao lòng.

Lận Chiêm ngây ngẩn ngắm nhìn.

Sự nóng nảy trong lồng ⓝ·ℊ·ự·c vì đọc sách mệt mỏi và đau đầu lại kỳ diệu thay được khung cảnh này xoa dịu đôi chút.

Hắn bỏ dở cây bút, mặc kệ vệt mực loang lổ trên mặt giấy, chỉ chăm chăm nhìn nàng.

Tô Ngọc Dung thậm chí chẳng cần làm gì, chỉ ngồi yên tĩnh ở đó cũng đủ hút trọn tâm trí hắn.

Hắn quá yêu nàng, yêu đến lồng п-ⓖ-ự-↪️ căng tức, yêu đến mức nảy sinh ý nghĩ điên rồ: giá như có phép thuật thu nhỏ nàng lại, nhét vừa vặn vào trong lồng 𝖓𝖌ự●↪️, lúc nào cũng mang theo bên mình, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy.

Tô Ngọc Dung thêu một hồi, thấy mỏi cổ bèn đặt đồ xuống, khẽ vươn vai thư giãn. Nàng ngước mắt lên thì vừa vặn chạm phải ánh nhìn sâu thẳm, đăm đắm của tiểu thúc.

Chẳng biết hắn đã nhìn nàng bằng ánh mắt đó bao lâu rồi. Cái nhìn chòng chọc mang theo sự si mê gần như tham lam, đến mức có thể cảm nhận bằng xúc giác.

Nhìn thấy quầng thâm đen rõ mồn một dưới mắt hắn, cùng nét tiều tụy không giấu giếm trên mặt, Tô Ngọc Dung xót xa, khẽ hỏi: "Đệ sao thế? Có phải nhìn sách lâu quá mỏi mắt rồi không, hay là đau đầu?"

Vừa nói, nàng vừa gác đồ xuống, đứng dậy bước tới.

Lận Chiêm không đáp lời, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.

Tô Ngọc Dung tiến lại gần. Mùi hương bồ kết ngai ngái được nắng hong ấm áp, quyện lẫn với mùi ngòn ngọt đặc trưng trên người nàng, ngay tức khắc bủa vây lấy hắn.

Tô Ngọc Dung đưa tay, ngón tay hơi lành lạnh khẽ chạm vào thái dương hắn, nhẹ nhàng xoa bóp với lực vừa phải. Ống tay áo rủ xuống, đong đưa theo từng cử động, để lộ đoạn cánh tay trắng ngần, tròn trịa.

Lực ấn huyệt chuẩn xác quả thực làm dịu đi cơn đau buốt nơi thái dương. Nhưng điều khiến tâm hồn Lận Chiêm chao đảo hơn cả, chính là thân hình 𝖒.ề.Ⓜ️ 𝖒.ạ.ℹ️ ấm áp ngay sát sạt và mùi hương vấn vít mãi không thôi của nàng.

Vì đang ở nhà, không phải đi đâu, Tô Ngọc Dung búi tóc khá xuề xòa. Lận Chiêm nhịn không được bèn nâng một lọn tóc lên, đưa lên mũi hít hà.

Sau đó, hắn vươn hai tay vòng qua vòng ⓔ_𝑜 †_𝖍🅾️_𝓃 gọn của nàng, kéo nàng nhích lại gần, rồi úp má lên chiếc bụng 𝐦ề.𝐦 ⓜạ.i của nàng.

Tô Ngọc Dung giật thót mình vì hành động bất thình lình của hắn, mặt hơi 𝐧ó●𝖓●𝖌 𝐫●𝐚●𝐧, động tác xoa bóp cũng khựng lại. Nàng nâng cằm hắn lên, hỏi: "Đệ sao thế?"

Lận Chiêm thì thầm: "Cho ta ôm một lát."

Phần bụng của người phụ nữ 〽️ề●ⓜ 𝖒ạ●ı ấm áp. Lận Chiêm cọ cọ mặt vào đó, ôm eo nàng, ghì chặt Tô Ngọc Dung vào lòng.

Nàng hơi ngượng ngùng, đành chắp tay ra sau lưng, tiện tay đóng luôn cánh cửa sổ đang mở toang. Ban ngày ban mặt mà làm cái trò này thì còn ra thể thống gì nữa.

Phát hiện ra hành động của nàng, Lận Chiêm khẽ bật cười.

Đóng cửa sổ lại, trong phòng thoắt cái đã tối om, chẳng phải càng tiện để làm chuyện mờ ám sao?

Tẩu tẩu ngốc nghếch.

"Đọc sách lâu mỏi mắt thì nghỉ ngơi một lúc đi." Tô Ngọc Dung vuốt tóc hắn, dỗ dành như dỗ đứa trẻ rúc vào lòng vòi kẹo, giọng vô cùng dịu dàng, "Ta xoa bóp cho đệ."

Nàng giơ tay lên, lại tiếp tục xoa bóp huyệt thái dương cho hắn như lúc nãy. Lận Chiêm ngẩng đầu nhìn nàng, vòng tay càng lúc càng ş𝒾ế·✝️ 🌜·𝒽·ặ·t.

Dần dà, Tô Ngọc Dung cảm thấy đứng không vững nữa. Nàng nhận ra cái đầu trong lòng mình đang rục rịch, bắt đầu mon men men theo eo bụng 𝒸.ọ xá.ⓣ lên trên.

Hắn c_ắ_n n♓_ẹ vào cổ áo nàng, rụt rè toan vạch ra, rồi lại ngước nhìn nàng, dò xét xem nàng có cự tuyệt hay không.

Tô Ngọc Dung chân tay thon thả, nhưng mấy chỗ khác lại có chút da thịt phúng phính. Ngày trước Lận Đàn rất thích ôm nàng ngủ từ phía sau, bàn tay vòng qua áp trọn lên cái bụng ấm áp của nàng.

Lận Chiêm thì vô lại hơn một bậc. Hắn như một đứa trẻ thèm khát sự an ủi và che chở, từng chút từng chút 𝖈*ọ 𝐱*á*𝖙 vào người nàng, tham lam hít hà mùi hương và hơi ấm của nàng.

Tô Ngọc Dung cả người cứng đờ, tay giơ giữa không trung, buông xuống không nỡ, giữ nguyên cũng chẳng đành. Nàng chỉ cảm thấy vùng da thịt bị hắn cọ vào 𝐧_ón_g ⓑừ_𝓃_g bừng xuyên qua cả lớp y phục, tim đập như trống bỏi, tiếng đập rõ mồn một đến mức chính nàng cũng nghe thấy.

"Đệ làm gì vậy?"

Hắn không thèm đáp lại, cánh tay vòng qua eo Tô Ngọc Dung đan chéo vào nhau phía sau lưng, men theo sống lưng dần dần nhích lên trên. Mãi đến khi chạm gáy, hắn giật nhẹ dải lụa mỏng manh ấy, tháo phăng ra.

Tô Ngọc Dung giật nảy mình: "Từ từ... a."

Lời vừa ra khỏi miệng, Lận Chiêm đã trực tiếp thò tay luồn qua cổ áo, lôi tuột nhúm vải lỏng lẻo kia ra ngoài, rồi vùi mặt vào đó: "Ưm..."

Hốc mắt Tô Ngọc Dung tức thì ầng ậc nước, cả người nhũn ra chẳng còn chút sức lực nào.

Hắn r*n r* liên hồi, âm thầm kéo sát cơ thể nữ nhân mềm yếu ⓡ·𝖚·п г·ẩ·🍸 vào người mình.

Tô Ngọc Dung cố đẩy đầu hắn ra, nhưng lại không dám dùng sức, chẳng hiểu sao người này đang yên đang lành lại giở trò làm càn.

"Lận... Chiêm!"

Tô Ngọc Dung hoảng hốt kêu lên, lúc này Lận Chiêm mới lưu luyến ngẩng đầu lên, ôm chầm lấy nàng: "Ta xin lỗi... ta hơi mệt quá, nhìn thấy tẩu thật sự kìm lòng không đậu."

Cổ áo nàng đã bị hắn cởi tung ra, hờ hững trễ nải.

Vốn dĩ định trách móc vài câu đã chực trào ra cửa miệng, nghe thấy lời này, Tô Ngọc Dung lại không biết phải mở lời làm sao.

Mấy ngày nay tiểu thúc quả thật vất vả, buổi sáng Tô Ngọc Dung vừa mới tỉnh giấc, hắn đã mua đồ ăn sáng về, tay cầm quyển sách, xem thật chăm chú. Ban đêm có lúc nàng thức dậy, vẫn thấy Lận Chiêm chong đèn, cúi đầu viết chữ với vẻ mặt nghiêm túc không chê vào đâu được.

Nàng nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn, bất chợt nảy sinh mấy phần thương xót, lời trách móc lại khó thốt nên lời.

Hắn vất vả như vậy, hay là nhường hắn một chút đi.

Thế nên nàng cũng nhắm mắt làm ngơ trước những hành động ngày càng ngông cuồng của tiểu thúc. Nhưng phàm là chuyện gì, một khi đã nhượng bộ, thì chẳng khác nào "cắt thịt nuôi hổ", chỉ khiến lòng tham của đối phương ngày càng lớn. Cho đến cuối cùng, nàng lắc đầu né tránh, Lận Chiêm liền dỗ dành bắt nàng tự bưng lấy, hắn vòng tay ôm eo nàng, cúi đầu nhấm nháp nhóp nhép. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới chịu buông nàng ra như đã hứa.

Tô Ngọc Dung vội vàng khép chặt vạt áo, đôi mắt long lanh ngấn nước ♓-⛎𝖓-ⓖ ♓-ă-𝐧-🌀 lườm hắn.

Khuôn mặt Lận Chiêm tỏ vẻ thỏa mãn tột độ, l**m l**m môi, tựa hồ đang chìm đắm trong dư vị: "... Tẩu tẩu, đa tạ."

Vị tẩu tẩu mỏng mày hay hạt của hắn bấy giờ mới vội vã lách người bước qua hắn, nấp vào sau bức bình phong xốc xếch y phục.

Tô Ngọc Dung đáy mắt phủ một tầng sương mỏng, vùng 𝓃gự●𝐜 lạnh ngắt, hằn đầy dấu răng. Trong lòng nàng thầm quyết từ nay về sau tuyệt đối không thèm tin bất cứ lời đường mật nào thốt ra từ miệng Lận Chiêm nữa. Đồ tồi tệ chuyên diễn trò đáng thương để lừa lọc nàng!

Mấy ngày sau kỳ nghỉ Tết, cổng thành lại bắt đầu đông đúc tấp nập. Những người về quê ăn Tết nay lục tục trở lại, ai cần vào thành thì tiếp tục đổ dồn về. Hết những ngày lễ hội, đám tiểu thương từ các thôn xóm lân cận lại rục rịch gồng gánh vào Lật Thành buôn bán mưu sinh.

Vài ngày nữa, Lận Chiêm cũng chuẩn bị khăn gói lên đường. Hắn đã thăm dò ý Tô Ngọc Dung xem nàng có muốn theo hắn về kinh không, đợi hắn đỗ đạt rồi sẽ xin được điều đi nhậm chức ở ngoại tỉnh, dẫn nàng đi nơi khác chung sống, xây dựng cuộc đời của riêng hai người.

Nếu không muốn đi, thì hắn đành về kinh một mình. Trước khi đi, hắn sẽ sắp xếp hạ nhân và thị vệ ở lại chăm lo bảo vệ nàng, chờ lo xong việc ở trường thi, hắn sẽ quay lại tìm nàng.

Tô Ngọc Dung vẫn dùng dằng do dự, khó đưa ra quyết định.

Sống những ngày tháng tự do tự tại ở Lật Thành quen rồi, giờ bảo về kinh thành ngay, nàng cũng lưu luyến không nỡ. Chưa kể quay về đó, lại phải đối mặt với đám người kia...

Lận Chiêm khuyên nàng cứ suy nghĩ cặn kẽ, bất kể nàng đưa ra quyết định thế nào, hắn đều sắp xếp chu toàn đâu ra đấy.

Tô Ngọc Dung vắt óc suy nghĩ hai ngày trời vẫn chưa ngã ngũ.

Hôm đó, Lận Chiêm ra ngoài sắm sửa giấy bút. Tô Ngọc Dung đang lui cui phơi đồ ngoài sân, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa cộc cộc.

Nàng buông chậu gỗ xuống, lau vội tay rồi lật đật ra mở cửa.

Người đứng ngoài cổng chẳng ai xa lạ, chính là Ngô Xuân Nương đã vắng bóng bấy lâu nay! Nàng ấy vẫn vận bộ áo vải thô bạc màu, trên gương mặt chất phác hiện lên nụ cười xởi lởi nhiệt thành, tay xách chiếc giỏ tre trĩu nặng.

"Muội tử, còn nhớ ta không?"

Giọng Ngô Xuân Nương oang oang, mang đậm nét hào sảng, chân chất của chốn thôn quê.

Tô Ngọc Dung khẽ ngỡ ngàng, nụ cười vui sư_ớ_𝓃_𝐠 lập tức bung nở trên môi: "Ngô đại tẩu! Sao tẩu lại tới đây? Sao mà không nhớ được chứ, mau vào nhà, mau vào nhà!"

Vừa xởi lởi dẫn khách vào, Tô Ngọc Dung vừa hỏi: "Hôm nay đại tẩu rảnh rỗi lên Lật Thành chơi ạ?"

Ngô Xuân Nương tủm tỉm cười bước qua cổng: "Chà, chả là tiện đường mang giỏ tre lên bán ấy mà, tạt ngang biếu cô ít củ cải mới nhổ ngoài ruộng, mọng nước lắm, hầm canh hay xào đều ngọt lịm!"

Vừa nói tẩu ấy vừa dúi chiếc giỏ về phía trước. Bên trong đầy ắp những củ cải trắng phau tươi rói tưởng như bóp ra nước.

Tô Ngọc Dung dòm vào giỏ, cảm thấy vừa mừng vừa e ngại: "Thế, thế này thì ngại quá, lại làm đại tẩu tốn kém..."

"Của nhà trồng được, đáng mấy đồng đâu, đừng khách sáo!"

Ngô Xuân Nương gạt phắt đi, nhét bằng được chiếc giỏ vào tay Tô Ngọc Dung. Tẩu ấy nghe giọng cô nương này không giống người Lật Thành, chắc là dân tứ xứ dạt về. Thấy phận gái một thân một mình bơ vơ nơi xứ người cũng tội, nên nảy ý biếu chút củ cải cho có tấm có món.

Tô Ngọc Dung đành nhận lấy, miệng rối rít cảm ơn, mang giỏ củ cải vào bếp. Xong xuôi, nàng đon đả mời Ngô Xuân Nương vào nhà. Trên bếp than đang reo réo ấm nước sôi, Tô Ngọc Dung rót vội một ly, mời tẩu ấy ngồi xuống nghỉ ngơi.

Ngô Xuân Nương đón lấy chén trà, thong thả ngồi xuống ghế. Ánh mắt tẩu ấy vô tình lướt quanh sân viện.

Trên dây phơi vắt vẻo áo quần nam giới, dưới hiên xếp song song hai đôi giày, ghế tựa trong nhà, bát đũa đĩa chén đều đủ cặp đủ đôi. Xem chừng, trong sân này chỉ có hai người sinh sống.

Ngô Xuân Nương xích lại gần Tô Ngọc Dung, hạ thấp giọng, nở nụ cười ẩn ý của người từng trải: "Muội tử, cô dọn đến đây sống chung với chồng hở?"

Giả như là trước kia, Tô Ngọc Dung nhất định sẽ hoảng hồn chối bay chối biến mối ⓠυ.𝖆.ⓝ ♓.ệ với Lận Chiêm. Nhưng lúc này, nhớ lại ánh mắt cố chấp, bỏng rát của thiếu niên ấy, nàng bỗng nhận ra trái tim mình dường như đã vượt khỏi ranh giới thúc tẩu thuần túy mất rồi.

Đôi gò má bất giác ửng hồng. Nàng rũ rèm mi, những ngón tay vô thức mân mê miệng chén trà, giọng lí nhí ngập ngừng: "Vẫn... vẫn chưa thành thân đâu ạ."

Nghe xong, Ngô Xuân Nương lập tức sáng mắt ra, tủm tỉm cười: "Hiểu, hiểu rồi! Là phu thê chưa cưới chứ gì!"

Tẩu ấy thầm nghĩ, thời buổi loạn lạc, lại thêm cảnh tha hương cầu thực, hai người trẻ tuổi nương tựa vào nhau, đùm bọc qua ngày, âu cũng là lẽ thường tình.

Ngó nghiêng thêm thấy trong nhà hình như chỉ có mỗi Tô Ngọc Dung, tẩu ấy nhịn không được hỏi dò: "Sao có mỗi mình cô ở nhà thế này, chồng cô đâu?"

Tô Ngọc Dung khẽ đáp: "Chàng... chàng ra chợ mua bút mực rồi ạ."

Hai chị em lại rôm rả hàn huyên. Chuyện vãn dăm ba câu, Ngô Xuân Nương bỗng sực nhớ ra việc gì đó, giọng đượm vẻ ngậm ngùi: "Nói mới nhớ, gã đàn ông ta tình cờ nhặt được bên bờ sông năm ngoái, ♓.ô.n mê bất tỉnh mấy tháng ròng, hôm nọ rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi!"

Tô Ngọc Dung ôm khư khư chén trà, ngoan ngoãn ngồi nghe.

"Khổ nỗi, đầu óc hỏng bét rồi, nhiều chuyện chẳng còn nhớ được gì sất, đến tên mình là gì cũng ấp úng chẳng nên lời!"

Ngô Xuân Nương thở dài ngao ngán, "Ăn nói thì lộn xộn, hỏi gì cũng mù tịt. Đại phu bảo là do 𝐦á-ц bầm tích tụ, có khôi phục được trí nhớ không, khi nào thì khôi phục, đành phải phó mặc cho ý trời."

Nghe xong, Tô Ngọc Dung cũng chạnh lòng cảm thán cho thói đời đen bạc, bèn lựa lời an ủi: "Bảo toàn được mạng sống là phúc đức ba đời rồi, ký ức thì từ từ hồi phục, chuyện này có cưỡng cầu cũng chẳng được. Qua được kiếp nạn này đã là chuyện đại hỷ rồi."

"Còn gì bằng nữa!"

Ngô Xuân Nương tán đồng, "Giả dụ còn nhớ mình tên tuổi họ hàng, việc tìm kiếm người thân còn dễ thở. Chứ đến thân mình là ai cũng chẳng rõ thì đúng là khốn đốn. May thay chân tay cũng được việc, từ ngày tỉnh lại gã toàn loanh quanh làm lụng phụ giúp ở y quán, cũng coi như biết điều."

Tẩu ấy vừa dứt lời, cửa gỗ cổng viện khẽ kêu "két", Lận Chiêm đã trở về. Một tay xách lỉnh kỉnh bút mực, giấy tờ, tay kia xách gói điểm tâm, hắn sải bước vào trong sân.

"Ta về rồi đây."

Tô Ngọc Dung đứng dậy đón lấy: "Sao đi mua tờ giấy thôi mà cũng lâu thế?"

Lận Chiêm huơ huơ gói điểm tâm trên tay: "Tiện đường rẽ sang mua chút đồ ngọt tẩu thích ăn, nên mới chậm trễ đôi chút."

Tô Ngọc Dung bẽn lẽn cười tủm tỉm: "Vào nhà nhanh đi kẻo trúng gió."

"Ừm."

Ngô Xuân Nương loáng thoáng nghe tiếng nói bèn ngẩng đầu ngó thử, tò mò không biết mặt mũi người đàn ông của cô nương này ra sao, liệu có phải tuýp thanh niên hiền hậu rụt rè như nàng hay không.

Chỉ là giây phút gương mặt Lận Chiêm đập vào mắt, nụ cười trên môi tẩu ấy phút chốc đông cứng, chén trà thô sần sùi suýt nữa thì rơi tuột khỏi tay.

Thiếu niên này, sao lại giống hệt gã đàn ông trong làng đến vậy, sống sờ sờ ra đấy đích thị là anh em ruột thịt!

Chương (1-101)