Truyện:Ngọc Triền Chi - Chương 041

Ngọc Triền Chi
Trọn bộ 101 chương
Chương 041
0.00
(0 votes)


Chương (1-101)

🪷 Chương 41: Ta tên... Lận Đàn

🪷 Editor: Thảo Anh


Từ đầu ngõ vắng lặng thỉnh thoảng vẳng lại vài tiếng chó sủa, đôi lúc có người đi ngang qua để lại dăm ba tiếng trò chuyện xôn xao.

Lận Chiêm đứng ngây ngốc, nhìn người phụ nữ trước mặt vẫn luôn cúi gằm đầu.

Mặt nàng đỏ bừng, chẳng dám ngước mắt lên nhìn hắn, sự e thẹn và luống cuống hiện rõ mồn một.

Lận Chiêm cứ ngỡ nàng phải giằng xé nội tâm lâu lắm, bởi người tẩu tẩu góa bụa này xưa nay vẫn luôn mang tính cách ôn hòa, chậm chạp.

Nhưng thực ra, Tô Ngọc Dung kiên cường hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Hắn từng cho rằng nàng nhút nhát, yếu đuối, nhưng nếu thực sự yếu đuối, nàng đã bị người ta nuốt chửng đến xương cốt cũng chẳng còn từ lúc cha mẹ mới qua đời rồi, làm sao có thể một mình chống đỡ cả một cửa tiệm thịt lợn.

Lúc Lận Đàn 🌜♓_ế_т, chắc hẳn nàng cũng từng nghĩ đến chuyện đi theo chàng. Nhưng rồi ngay trong ngày hạ táng vong phu, Tô Ngọc Dung đã dọn dẹp hành trang, chuẩn bị lên đường tới Lật Thành.

Không lâu sau khi nàng rời khỏi Lận phủ, Lận Chiêm từng nghe có người bàn tán về Tô Ngọc Dung, nói nàng m.á.𝖚 lạnh, chồng vừa ⓒⓗế.🌴 đã lau nước mắt bỏ đi, e là định đi tìm mục tiêu mới để bám cành cao.

Lận Chiêm nghe xong, liền túm tóc kẻ đó, dìm đầu xuống nước, đợi đến khi đối phương tắt thở, hắn mới thong thả buông tay.

Tẩu tẩu vẫn luôn như vậy, bề ngoài trông có vẻ yếu đuối mong manh, nhưng thân hình nhỏ bé ấy luôn có thể bùng nổ thứ sức mạnh khiến hắn phải kinh ngạc.

Nàng kiên cường hơn khối người.

Trái tim Tô Ngọc Dung là một mảnh đất cằn cỗi, nhưng lửa rừng thiêu không cháy, gió xuân thổi lại nảy mầm. Thứ nàng cần là nguồn dưỡng chất để cắm rễ sinh sôi, chứ không phải là những hồi ức chỉ để dùng cung phụng xót thương.

Lận Chiêm tiến lên một bước, nắm lấy tay nàng. Sợ mình nghe nhầm, yết hầu hắn trượt lên trượt xuống mấy lần, cất giọng khàn khàn: "Tẩu tẩu? Thật sự được sao, ta không nghe nhầm chứ?"

Tô Ngọc Dung gật đầu: "Không."

Nụ cười nở rộ trên môi hắn, chân mày giãn ra, đôi mắt sáng như sao sa. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt nàng hồi lâu khiến Tô Ngọc Dung đâ●𝐦 ra ngượng ngùng. Tên này chẳng có động tĩnh gì, khiến cho những lời nàng vừa nói ra có vẻ quá đỗi đường đột. Gốc tai Tô Ngọc Dung nóng rực, nàng ngoảnh mặt đi, muốn trốn tránh ánh nhìn của hắn: "Ta đi nấu cơm đây..."

Nhưng Lận Chiêm lại vươn tay ôm chặt lấy nàng: "Từ từ đã, có việc còn chưa làm mà, ta chưa 𝒽ô·ռ tẩu."

Hắn kéo Tô Ngọc Dung lại, cúi đầu, khẽ chạm môi vào môi nàng.

Thấy nàng không phản kháng, Lận Chiêm mới dè dặt cạy mở khớp hàm nàng, đưa lưỡi vào trong, tỉ mỉ m*t mát.

Tô Ngọc Dung túm chặt lấy vạt áo hắn, ngửa đầu đón nhận, miệng bị ♓ô·ⓝ đến mỏi nhừ. Hắn quả thực có hơi 𝐡●⛎●ⓝ●g h●ă●п●🌀. Lúc đầu còn giữ được bình tĩnh, nhưng chẳng bao lâu sau đã dồn dập vừa 𝖍ô●ⓝ vừa cắn. Tô Ngọc Dung gần như bị hắn ôm bổng lên không trung, dưỡng khí bị tước đoạt sạch sẽ. Nước mắt lưng tròng, nàng chỉ biết hé miệng yếu ớt th* d*c, khẽ đẩy Lận Chiêm một cái rồi ngả người ra sau: "Không phải như thế..."

Làm gì có kiểu 𝐡.ô.ⓝ nào dồn ép người ta đến mức nghẹt thở như vậy.

Tô Ngọc Dung đã quá quen với sự dịu dàng, tinh tế của Lận Đàn. Lận Đàn ngày thường hô.n nàng đều ôm nàng ngồi lên đùi, chạm khẽ vào khóe môi trước, ⓗ*ô*𝓃 vài cái lại dừng lại một chút để nàng thở, chứ không như Lận Chiêm, cứ một mực cuốn lấy lưỡi nàng, hại miệng nàng mỏi nhừ.

Đôi môi Lận Chiêm ư_ớ_✝️ á_𝖙, hắn cọ cọ mặt vào cổ nàng, vừa cọ vừa lén lút rúc mặt vào cổ áo hơi xộc xệch của Tô Ngọc Dung, 𝐡·ô·ռ hai cái lên hõm vai Ⓜ️ề*Ⓜ️ Ⓜ️*ạ*ⓘ mịn màng của vị tẩu tẩu góa bụa.

"Vậy phải như thế nào?" Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt ướt đẫm của Tô Ngọc Dung, "Tẩu tẩu dạy ta đi."

Giữa thanh thiên bạch nhật, ban đầu Tô Ngọc Dung nói được, là chỉ cho phép hắn chạm một chút thôi, nàng không hề định để mọi chuyện thành ra thế này.

Nàng ngước nhìn bức tường rào cao ngất, vẻ mặt đầy khó xử, nhưng khi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chân thành của Lận Chiêm, nàng đành kiễng chân ⓗô*n hắn hai cái, đưa đầu lưỡi ra một chút xíu xiu, miêu tả lại hình dáng bờ môi mỏng của thiếu niên. Lận Chiêm đỡ lấy cánh tay nàng, ngoan ngoãn hé miệng, để mặc tẩu tẩu chỉ bảo.

kh*** c*m nhọn hoắt dâng trào qua từng huyết quản. Hắn chỉ cảm thấy mỗi một hơi thở của tẩu tẩu đều như ngậm chứa ý xuân nồng nàn, khiến cả người hắn run lên không thể kiểm soát. Lận Chiêm mở to hai mắt. Tô Ngọc Dung vốn nhút nhát nên vẫn luôn rũ mi. Mọi cử động của nàng, từng cái h●é m●ở của đôi môi, từng cái đưa đẩy của chiếc lưỡi hồng và biểu cảm trên mặt, hắn đều thu hết vào tầm mắt.

Phải nhẫn nhịn khao khát muốn cắn nuốt nàng, muốn dốc cạn mọi thứ vào cơ thể nàng. Hắn phải vờ vịt ngoan ngoãn yếu ớt, cho đến khi tẩu tẩu rộng mở vòng tay m.ề.𝐦 𝖒ạ.ı, chủ động đón nhận hắn mới được.

Tấm lưới phủ lên người Tô Ngọc Dung đang từng tấc từng tấc s.𝖎.ế.т 🌜.𝒽ặ.𝐭 lại, lặng lẽ kéo nàng vào tận sào huyệt của mình.

Trái tim Lận Chiêm đập thình thịch, hắn biết, vị tẩu tẩu góa bụa này đã hoàn toàn sập bẫy của hắn rồi.

Khi Tô Ngọc Dung kết thúc nụ h*ô*ⓝ*, đôi mắt Lận Chiêm đã có phần thất thần, vô thức đuổi theo đôi môi đang rời đi của nàng, cạy mở cánh hoa thịt 〽️.ề.𝐦 ⓜ.ạ.𝒾, thò đầu lưỡi vào trong, m*t mát như vẽ hổ theo khuôn mèo.

Kết quả là vì quá nôn nóng, răng hai người va vào nhau cộp cộp, chóp mũi cũng đụng nhau.

Tô Ngọc Dung bị cụng răng hơi đau, 𝐡●ô●𝓃 một hồi lại đổi vị, hắn lại như vừa nãy, c*n m*t hạt ngọc môi của nàng, phát ra tiếng chùn chụt ướ·𝐭 á·ⓣ.

Sau đó liền bị Tô Ngọc Dung bực mình đẩy ra.

"Không được nữa." Nàng trầm giọng, tuyên bố khoảng thời gian làm càn của hắn đã chấm dứt.

"Xin lỗi." Lận Chiêm nâng khuôn mặt nàng lên, dỗ dành: "Ta hơi quá phấn khích, làm tẩu khó chịu sao? Ta mới học, vẫn chưa thành thạo, tẩu dạy ta thêm là được mà."

Giọng điệu chân thành và mềm mỏng, đầu óc Tô Ngọc Dung như bị nhét đầy một đống hồ dán, quay cuồng chuếnh choáng: "Ừm..."

Hắn bật cười, tiếng cười đó thực sự chui thẳng vào tai, cọ quậy nhẹ nhàng như lông vũ gãi vào vành tai. Tô Ngọc Dung đỏ mặt đẩy Lận Chiêm trước mặt ra: "Ta thực sự phải đi nấu cơm đây."

Lận Chiêm buông tay đang ôm eo nàng ra, nghiêm túc giúp tẩu tẩu cài lại cổ áo bị hắn làm cho xộc xệch, phần thịt bên trong bị m*t mát đến hơi tấy đỏ: "Vậy ta đi nhóm lửa giúp tẩu."

Đèn đường vừa lên, trong bếp hắt ra ánh sáng ấm áp. Một người thái rau, một người chẻ củi, giống hệt một đôi vợ chồng trẻ mới cưới, ai làm việc nấy.

Tô Ngọc Dung vẫn thích tự mình nấu ăn hơn. Hai ngày nàng ốm, ăn cơm tiểu thúc nấu, Tô Ngọc Dung nuốt không nổi. Ngoài chuyện thấy khó ăn ra, phần nhiều là xót của. Rau cỏ và thịt thà ngon lành cứ thế bị chà đạp phí phạm.

Nàng cầm dao, lộc cộc vài nhát, thái thịt thuần thục, bắc chảo đun dầu, nương theo tiếng xèo xèo vui tai, tâm trạng cũng dần trở nên thanh thản.

Đây là cuộc sống mà Tô Ngọc Dung thích nhất. Không cần vinh hoa phú quý, cũng chẳng có nha hoàn tiền hô hậu ủng. Nàng muốn đi đâu thì đi, nhảy nhót chạy nhảy đều được, không cần lo dẫm phải tà váy rườm rà rồi ngã dập mặt.

Nếu được, cứ bình lặng mà sống tiếp ở Lật Thành như thế này, chứng kiến tòa thành này từ từ khôi phục lại sức sống cũng là một điều tuyệt vời.

Mấy hôm trước, Lận gia gửi tới một bức thư, bảo hắn về nhà ăn bữa cơm đoàn viên. Lận Chiêm lấy cớ việc học làm trọng, đi đường xa tốn thời gian để từ chối.

Lận Tam gia tức đến đau cả đầu.

Năm nay xảy ra quá nhiều chuyện, con cái đứa nào đứa nấy đủ lông đủ cánh là chẳng thèm nghe lời. Còn ông ta thì ngày một già yếu, điều con người ta sợ nhất chính là không thể kiểm soát sự lụi tàn của bản thân. Những vãn bối từng phải sống dựa vào ông ta nay đang độ tuổi thanh xuân phơi phới, còn ông ta thì bất lực chẳng làm gì được.

Lật Thành nằm ở phương Nam, mùa đông không có tuyết rơi, ngay cả mặt sông cũng hiếm khi đóng băng. Dịp Tết đến, chẳng nhìn thấy chút bóng dáng hoang tàn nào ngày trước, đâu đâu cũng rộn ràng náo nhiệt.

Hai người ăn cơm xong, bày biện cọng gai, quýt và cành bách lên bàn thờ để cúng bái đầu năm.

Lận Chiêm khép cổng viện, cài then, quay lưng lại dắt tay Tô Ngọc Dung. Lần này nàng không tránh né, nép vào người Lận Chiêm, sánh vai cùng bước.

Trên phố cây hoa rực rỡ, người lại qua tấp nập. Lận Chiêm 𝐬.i.ế.✞ ⓒ♓ặ.t tay Tô Ngọc Dung, kéo nàng nép sát vào lòng mình. Đám đông chen lấn xung quanh đến góc áo của nàng cũng khó lòng chạm tới. Hắn che chắn cẩn thận, chẳng e dè ánh mắt người đời nhòm ngó hai người kề vai sát cánh.

Xa chốn kinh thành, có mấy ai nhận ra bọn họ. Tự do tự tại, không cần bận tâm thế gian đàm tiếu.

Đi ngang qua một sạp bán pháo hoa pháo trúc, muôn vàn loại pháo hoa đủ màu sắc rực rỡ bày la liệt. Trước sạp chen chúc đám trẻ con mồm năm miệng mười, níu áo người lớn đòi mua bằng được.

Bước chân Lận Chiêm khựng lại. Ánh mắt dán chặt vào mấy thanh pháo hoa nhỏ xíu, trong mắt xẹt qua một tia tò mò khó phát hiện.

Hắn từ bé đã bị xem là sao chổi, bị cách ly khỏi đám đông, lấy đâu ra những thú vui ngày tết như bao đứa trẻ bình thường khác. Người nhà chê hắn xui xẻo, tống giam hắn ở một nơi khuất mắt. Hắn trơ trọi ngồi trong bóng tối, lắng nghe tiếng huyên náo bên ngoài, lặng thinh không nói năng gì, chỉ ngẩng đầu ngắm nhìn pháo hoa vút bay lên trời cao, tự nhủ lòng mình cũng đang góp mặt trong chốn phồn hoa ấy.

Tô Ngọc Dung nương theo ánh mắt hắn nhìn sang, cõi lòng chợt mềm nhũn.

"Chúng ta mua một ít nhé?" Nàng cất giọng hỏi khẽ, trong mắt lấp lánh tia sáng dịu dàng.

Lận Chiêm hừ lạnh một tiếng: "Toàn là trò trẻ con thôi."

Tô Ngọc Dung bèn đáp trả: "Trẻ con chơi được, người lớn chúng ta lại không chơi được sao?"

Câu này nghe quen quen, lúc mua kẹo hồ lô cho nàng ăn, hắn cũng từng nói lời y hệt vậy.

Lận Chiêm liếc nhìn tẩu tẩu bên cạnh. Khóe miệng nàng thấp thoáng ý cười, đôi mày cong cong, bước đến nói với ông chủ: "Lấy cho ta hai bó."

Tô Ngọc Dung chọn lựa kỹ càng: "Loại nào chơi vui nhất?"

"Cái này, cái này này." Người bán rong niềm nở giới thiệu, "Trẻ con thích mê, bán chạy nhất đấy!"

"Vậy lấy loại này đi."

"Có ngay!"

Lận Chiêm nắm chặt tay, nhìn bóng lưng của tẩu tẩu, trong lòng bỗng dấy lên vài phần mong mỏi mơ hồ.

Tô Ngọc Dung mua xong, ôm vào lòng: "Đi thôi, chúng ta kiếm bãi đất trống nào đó."

"Ừm." Lận Chiêm chỉ tay, "Góc bên kia vắng người hơn."

Hai người đi tới đó. Chỗ ấy nằm kề bờ sông, người đi đường đều đã qua cầu sang bờ bên kia, cách xa dòng người tấp nập nhất, chỉ lác đác dăm ba người qua lại.

Lận Chiêm rút một que pháo hoa ra, cầm bó đuốc, lớn chừng này rồi hắn chưa bao giờ chơi cái trò này, thậm chí số lần nhìn thấy cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, hắn hoàn toàn mù tịt.

Bèn len lén nhìn sang một bên, cách đó không xa cũng có đám trẻ con đang túm tụm đốt pháo hoa. Lận Chiêm học theo chúng, hơi vụng về dùng mồi lửa châm ngòi.

Một tiếng "xèo xèo" khẽ vang lên, ngay sau đó, những tia lửa rực rỡ phụt ra từ đầu que, vạch nên một đ.ườ.п.ⓖ ↪️.🔴.𝓃.🌀 sáng ngời và ấm áp giữa màn đêm mờ ảo.

Mắt Lận Chiêm cũng sáng rực lên theo, hắn đưa cho Tô Ngọc Dung xem: "Cháy rồi này!"

"Ừm ừm!"

Tô Ngọc Dung cũng hiếu kỳ ngắm nghía. Trước kia lúc cha mẹ còn sống, mỗi dịp Tết đến, cha đều mua cho nàng một bó. Tô Ngọc Dung vẫn thường chơi pháo hoa cùng bạn bè hàng xóm, nàng đã từng thấy rồi, nhưng nhìn điệu bộ của tiểu thúc, rõ ràng là chưa từng tiếp xúc qua.

Ánh pháo hoa hắt lên khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên. Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng, xa cách và u ám lúc này sáng lấp lánh. Khóe môi Lận Chiêm đọng lại nụ cười nhạt, đưa que pháo hoa cho Tô Ngọc Dung.

"Cho tẩu."

Tô Ngọc Dung nhận lấy, cẩn thận giơ lên cao, ngắm nhìn những tàn lửa rực rỡ tuôn rơi xối xả, giống như đang nắm gọn trong tay một dải sáng đang tuôn chảy.

Nàng không kìm được khẽ lắc cổ tay, để thứ ánh sáng ấy vẽ thành từng vòng tròn nhấp nháy giữa màn đêm.

Lận Chiêm lại châm một que nữa, cầm trên tay, đứng cạnh Tô Ngọc Dung, khẽ chạm que pháo hoa của mình vào que của nàng.

Hai đốm lửa va vào nhau, tỏa ra luồng sáng lộng lẫy chói chang hơn, nổ lách tách khe khẽ.

"Này." Lận Chiêm nhúc nhích tay, múa may vài vòng, ra hiệu cho nàng nhìn, "Trông có giống một con rồng không."

Tô Ngọc Dung ngớ người một lát, lập tức bị hắn chọc cười, hừ một tiếng: "Ta cũng biết làm múa rồng nhé."

Nàng bắt chước theo hắn, vung vẩy thật nhanh, tàn lửa nối thành một dải, y hệt rồng bay phượng múa.

Nàng xoay người chạy dọc bờ sông, gấu váy màu nhạt tung bay nhè nhẹ trong gió đêm. Nàng ngoái đầu nhìn Lận Chiêm, nụ cười rạng rỡ tỏa nắng, mắt phượng mày ngài, tươi thắm tựa đóa hoa xuân bừng nở.

Đôi mắt Lận Chiêm sẫm lại, ngay lập tức đuổi theo. Chân hắn dài, chỉ vài bước đã dễ dàng thu hẹp khoảng cách, nhưng hắn không tóm gọn lấy nàng ngay, cứ đủng đỉnh theo sau nàng.

Ánh sáng rượt đuổi trong tay hai người, ý cười ngập tràn trong đáy mắt.

Mấy đứa trẻ đứng cách đó không xa đưa mắt nhìn đôi nam nữ trưởng thành dở hơi kia, không nhịn được buột miệng: "Người lớn tướng rồi mà còn chơi cái này, không biết xấu hổ à."

Tô Ngọc Dung cười tươi rói đáp trả: "Trò này đâu phân biệt người lớn trẻ con, ai thích thì chơi thôi."

Lận Chiêm lại chẳng nể nang gì: "Ranh con dám lắm mồm ta đ●áп●h 𝐜ⓗế●t tụi bay."

"Oa a a a a..."

Lũ trẻ bị dọa chạy mất dép.

Tô Ngọc Dung cứng họng, lườm Lận Chiêm một cái: "Đệ dọa người ta làm gì?"

Hắn chỉ cười sảng khoái, chạy đuổi theo Tô Ngọc Dung, ấu trĩ đến là cùng.

Cho đến khi que pháo hoa trên tay tàn lụi, hai người mới thở hồng hộc dừng bước, nhìn nhau cười tủm tỉm, đôi mắt vẫn đọng lại ánh sáng rực rỡ chưa tan.

Lận Chiêm dang tay, ôm trọn Tô Ngọc Dung đang hây hây đỏ mặt vì chạy bộ vào lòng. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ tựa cằm l*n đ*nh đầu nàng, cảm nhận sự ⓜề·〽️ ⓜạ·ℹ️ ấm áp trong vòng tay, cùng nhịp tim đập hơi dồn dập của cả hai sau màn chạy nhảy.

Phía đằng xa, vô số chùm pháo hoa vút lên không trung, 𝖓.ổ 𝖙υп.🌀 ầm ĩ giữa màn đêm, rực rỡ chói lọi, ôm trọn bóng hình hai người vào trong quầng sáng nhạt nhòa mà ấm áp.

Dưới ngọn đèn thưa thớt, Lận Chiêm cúi đầu hỏi Tô Ngọc Dung: "Đã mệt chưa, ta cõng tẩu về nhé?"

Tô Ngọc Dung ngoái đầu dòm ngó xung quanh vài lần. Vụ nắm tay giấu dưới ống tay áo thì còn đỡ, chứ ô·〽️ ấ·🅿️ cõng nhau ngay giữa chốn thanh thiên bạch nhật thì không ổn chút nào.

Lận Chiêm bật cười nhìn nàng dáo dác nhìn quanh, đợi nàng chắc mẩm xung quanh không có ai mới đỏ mặt gật đầu.

"Lên đây đi."

Lận Chiêm ngồi xổm xuống, Tô Ngọc Dung nằm ườn lên, vòng tay ôm chặt cổ hắn. Hắn đứng phắt dậy cõng nàng vô cùng vững chãi. Đêm đen dịu dàng, quầng sáng của đèn lồng kéo dài bóng lưng hai người, զ·𝐮·ấ·𝓃 ⓠ·u·ý·𝖙 lấy nhau.

Tô Ngọc Dung nép trên tấm lưng rộng của hắn, áp má vào hõm vai ấm áp, cảm nhận rõ rệt nhịp bước đi vững chãi mạnh mẽ cùng hơi ấm cơ thể xuyên qua lớp y phục.

Hương thơm quen thuộc thoang thoảng bên chóp mũi, phảng phất mùi thanh khiết đặc trưng của thiếu niên, lại hòa quyện với mùi khói pháo ngai ngái nhàn nhạt sau lúc đốt pháo.

"Có nặng không đệ?"

Nàng hỏi lí nhí, giọng điệu xen lẫn sự ngượng ngùng, hơi thở phả qua vành tai hắn.

"Nhẹ hều."

Lận Chiêm quay đầu lại, má gần như cọ vào mũi nàng, giọng nói trầm ấm chứa chan ý cười: "Ngày thường tẩu tẩu phải ăn nhiều thêm chút nữa mới được."

"Ta ăn nhiều lắm rồi mà..."

"Nhẹ thật mà."

Hắn làm bộ tâng tâng nàng lên vài cái, Tô Ngọc Dung giật mình hét toáng lên, vội ô·m 𝖘·❗ế·𝖙 lấy cổ hắn, bám chặt cứng.

Cảm giác an tâm chưa từng có bao bọc lấy nàng, nàng chợt nhớ ra điều gì đó, khẽ hỏi: "Hôm nay không có lệnh giới nghiêm đúng không đệ?"

"Ngày lễ tết thì không có."

"Vậy phải khóa chặt cửa nẻo nhé."

"Ta biết rồi."

"Lại quên cho gà ăn mất rồi..."

Lận Chiêm cười khẽ: "Không sao, ta cho ăn rồi."

Biết nàng cưng lũ gà như trứng mỏng, hắn cũng đành yêu ai yêu cả đường đi.

Hai người cứ thế rù rì trò chuyện những thứ tủn mủn vụn vặt, lúc kề đầu tựa như đang thủ thỉ, cơ thể sát gần nhau, nhịp đập con tim cách lớp áo hòa chung nhịp đập.

Về đến sân viện, Lận Chiêm không thả Tô Ngọc Dung xuống mà đi thẳng vào phòng nàng, cẩn thận đặt nàng ngồi xuống mép giường.

Thắp ngọn đèn lên, ánh nến chập chờn rọi sáng căn phòng ấm áp.

Tô Ngọc Dung vừa ngồi vững, bỗng dưng như nhớ ra chuyện gì hệ trọng lắm, hai má ửng hồng. Nàng cúi đầu lục lọi một hồi trong ống tay áo, rồi cẩn trọng lôi ra một đồng tiền hoa mai hình tròn, đưa ra trước mặt Lận Chiêm.

Đồng hoa mai được chế tác vô cùng tinh xảo, trên mặt khắc nổi bốn chữ "Bình an hỷ lạc".

"Cho đệ này."

Giọng nàng nhỏ xíu, mang theo chút thẹn thùng: "Ta thấy bán ở phiên chợ Tết, nghĩ bụng... cầu bình an cho đệ."

Lận Chiêm dán mắt nhìn đồng hoa mai nằm im lìm trong lòng bàn tay nàng, rõ ràng là sững người ra mất một nhịp. Ngay sau đó, đáy mắt hắn như có một thứ cảm xúc gì đó tan chảy nhanh chóng, tạo thành từng 𝐠*ợ*𝓃 ⓢóп*ℊ mề_𝖒 m_ạ_1 lăn tăn. Hắn không vươn tay ra đón lấy ngay, mà lại luồn tay vào vạt áo, lấy ra một vật nhỏ bé, chất liệu cũng y hệt.

Đó cũng là một đồng hoa mai, cũng khắc bốn chữ "Bình an hỷ lạc".

Hai người ngắm nhìn đồng hoa mai giống nhau như đúc trong tay đối phương, ban đầu sững sờ, ngay sau đó không hẹn mà cùng bật cười.

Thì ra, giữa phiên chợ Tết náo nhiệt ban nãy, bọn họ đều mang chung một tâm tư, âm thầm chọn lấy lời chúc tốt đẹp này dành cho đối phương.

Tiền hoa mai, còn gọi là "Tiền yểm thắng", "Tiền cát ngữ". Trong dân gian, trưởng bối trong nhà thường cầu tiền hoa mai cho trẻ nhỏ, mang ý nghĩa mong bình an luôn đi theo bên mình, xua đuổi tà ma tai họa.

Trao đổi cho nhau đồng hoa mai mình mua cho người kia, sự dụng tâm tương đồng này khiến không khí cũng dường như trở nên ngọt lịm đặc quánh lại.

Lận Chiêm nắm chặt lấy, tựa như đang nắm giữ một bảo vật quý giá có một không hai. Ánh mắt hắn dời khỏi đồng hoa mai, lần nữa đáp xuống khuôn mặt Tô Ngọc Dung. Dưới ánh nến, đôi mắt nàng sóng sánh như nước, cánh môi lấp lánh ánh sáng ẩm ướt.

Căn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng nổ lép bép lác đác của bấc nến.

Ánh mắt rực lửa ấy phảng phất như mang theo sức nóng hiện hữu, làm trái tim Tô Ngọc Dung run lên bần bật. Bị hắn nhìn chằm chằm đến luống cuống, nàng ngoảnh đầu đi theo bản năng, nhưng đã bị hắn vươn tay nhẹ nhàng nâng đôi gò má lên.

Lòng ngón tay mang theo vết chai mỏng ram ráp, mơn man v**t v* làn da mịn màng của nàng, động tác vô cùng nhu tình.

Lận Chiêm chầm chậm nhích tới gần. Ánh mắt hắn khóa chặt lấy nàng, ánh mắt sâu thẳm hệt như mặt hồ tĩnh lặng không thấy đáy, bên trong đó phản chiếu rõ ràng gương mặt phiếm hồng say sưa của nàng.

Tô Ngọc Dung mới nhìn một cái đã gục đầu xuống. Ánh mắt tiểu thúc quá đỗi chuyên chú, khiến nàng thoáng giật mình.

Yết hầu Lận Chiêm chuyển động nhẹ nhàng, giọng nói trở nên đặc khàn trầm đục lạ thường bởi vì đang cố kiềm chế một điều gì đó. Hắn không sao kìm nén nổi cọ chóp mũi vào nàng, hơi thở phả trên khuôn mặt nàng. Rõ ràng là sắp không chống đỡ nổi nữa rồi, nhưng vẫn phải gặng hỏi nàng một câu: "Tô Ngọc Dung, ta có thể 𝒽ô●𝐧 tẩu không?"

Tô Ngọc Dung túm chặt lấy vạt váy, cúi đầu xuống, đôi mi cong vút khẽ rung rinh. Nàng ⓒ*ắ*ⓝ mô*ï, một tiếng "ừm" vô cùng nhỏ bé vuột khỏi cuống họng.

Lận Chiêm v**t v* khuôn mặt nàng, nhoài người tới, ngậm lấy đôi môi nàng, quen đường thuộc lối thò lưỡi vào trong, móc nối trêu chọc đầu lưỡi đang rụt rè né tránh của tẩu tẩu. Một tay luồn ra sau ót, tay kia 💲_i_ế_t 𝒸_ⓗ_ặ_† lấy nàng ôm trọn vào lòng. Mắt Tô Ngọc Dung đỏ hoe, không ngờ hắn học hỏi nhanh đến thế. Ngón tay cái của hắn vẫn đang áp sát trên má nàng, khẽ khàng v**t v* m*n tr*n. Cả người nàng đờ đẫn quay cuồng, rũ rượi, thuận đà được Lận Chiêm bồng bế lên ôm trọn vào lòng, ngồi yên trên đùi hắn.

Son môi bị nuốt sạch, ngay cả hơi thở cũng bị cướp đoạt mất, chỉ biết bám víu vào cổ áo Lận Chiêm, phó mặc sự sống cho hắn. Vị tiểu thúc vụng về đến nỗi ngay cả nụ h*ô*ⓝ cũng làm cụng trúng răng khi trước, giờ đây như lột xác thành con người khác, vò nát y phục nàng tơi tả, c*n m*t đầu lưỡi đến độ tê dại, đành chỉ còn biết hé nửa vời ngoài bờ môi, ngay cả việc rụt về cũng chẳng buồn nhúc nhích.

Thật sự không chịu đựng nổi nữa rồi, tay nàng chặn trước 𝖓ℊ_ự_ⓒ hắn đẩy ra một cái, lúc ấy mới có cơ hội lấy hơi.

Ánh mắt Tô Ngọc Dung nhòe đi vì sương mờ, vạt áo một bên trễ nải buông thõng, để lộ bờ vai và vùng cổ trắng ngần, trên đó vẫn vắt vẻo một sợi dây yếm, cũng lỏng lẻo đi nhiều, chực chờ tuột xuống.

Lận Chiêm nhận ra rồi, đó là cái món đồ nàng từng thấy trong phòng nàng, hóa ra đã thêu xong rồi sao?

Hắn nhìn người phụ nữ trong vòng tay, một dáng vẻ mềm nhũn đến tột cùng, ngay cả việc ôm chặt hắn cũng chẳng dám dùng nhiều sức.

Lận Chiêm cảm giác như trong người có một mồi lửa đang chạy tán loạn khắp nơi, không có mục tiêu, đ.â.Ⓜ️ loạn đâ_〽️ quàng, chỉ có áp sát vào thân hình hơi lạnh lẽo của nữ nhân mới có thể xoa dịu đôi chút.

Nhưng chẳng hiểu sao, thứ nước dội xuống dường như không phải là nước lạnh, mà lại là rượu nồng, chẳng những không dập tắt được lửa, mà còn khiến nó bùng cháy mãnh liệt hơn.

"Không được 𝒽_ô_𝖓 nữa sao?"

Lận Chiêm l**m nhẹ lên mí mắt nàng, hỏi bằng giọng mơ hồ, lại dùng ánh mắt ư-ớ-𝐭 á-✝️ dán vào mặt nàng.

Tô Ngọc Dung lắc đầu: "Không phải..."

"Thế có nghĩa là vẫn được 𝐡ô●п tiếp?" Hắn mổ liên tiếp lên môi nàng, "Xin lỗi tẩu tẩu, vừa nãy hình như ta làm môi tẩu sưng lên mất rồi, ta h*ô*𝐧 chỗ khác được không?"

Tô Ngọc Dung bụm mặt khóc thút thít, ậm ừ "ừm".

Lận Chiêm mỉm cười đắc ý, cúi đầu xuống, cắn đứt sợi dây cột hờ trên vai nàng, kéo bung vạt áo buông thõng chực chờ rơi rụng, hắn thích thú vùi đầu xuống.

Tô Ngọc Dung ngày một nức nở hơn. Lận Chiêm dán sát người nàng, nhấm nháp từng tấc da thịt, nhào nặn người trong 𝓃ⓖ-ự-𝐜 hệt như nhành tuyết trắng phủ trên cành cây, 𝓇*⛎*ռ rẩ*𝐲 không ngừng. Hồn bay phách lạc mất một nửa, đợi đến lúc nàng mụ mị đầu óc, hắn mới giả vờ giả vịt hỏi: "Tẩu tẩu, làm thế này đúng không? Ưm... sau đó phải làm sao nữa đây, ta không thạo lắm, tẩu chỉ dạy ta đi."

Bị lời nói xảo quyệt 𝐝·ụ 𝐝·ỗ, Tô Ngọc Dung ngả người lên trên hắn, đôi bàn tay 𝓇ⓤ*𝓃 𝓇*ẩ*𝐲 tháo cởi y phục của thiếu niên.

Nàng tựa như một chiếc thuyền đơn độc, bềnh bồng lên xuống không ngừng. Mãi tới khi bị thứ sức mạnh nặng trĩu ấy ép sát tiến vào, nàng mới bàng hoàng nhận ra, thứ mình đang dắt tay chẳng phải là một chú chó con đáng thương vô hại. Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng vớt vát được một chút lý trí ngắn ngủi giữa cơn cuồng loạn, khóc nấc lên lùi về sau né tránh. Nhưng mắt cá chân đã bị tóm chặt lấy dễ như bỡn, kéo mạnh tách đôi chân về hai ngả.

Nam tử đang chống tay lên người khẽ ngước mắt lên. Dưới ánh nến, trong đôi mắt thường trực vẻ yếu ớt van nài ấy, lúc này làm gì còn đọng lại chút đáng thương nào. Trong đó hừng hực bùng cháy một ngọn lửa d*c v*ng sâu hoắm chẳng hề che giấu. Ẩn mình mai phục bấy lâu nay, đợi đến khi nuốt trọn con mồi, nó mới thản nhiên lộ ra nanh vuốt sắc nhọn của ác thú.

...

Sang năm mới, thị trấn Mai Khê lại rộn ràng tổ chức lễ hội như mọi khi.

Sáng sớm, Ngô Xuân Nương đã tươm tất việc nhà, dẫn theo bầy con ra thị trấn xem hội miếu. Cứ đến dịp này hàng năm, thị trấn lại mở lễ cúng bái, mong ước tiêu tan điềm dữ, cầu mong năm mới an khang thịnh vượng.

Đường phố chật ních người qua lại. Nàng ấy chật vật chen chân vào dòng người, tay dắt một đứa nhỏ, đám con lại thèm thuồng mồm mép, nàng bèn móc hầu bao mua hai miếng kẹo hồ lô: "Đừng chạy lung tung, đi theo mẹ nghe chưa?"

Hai đứa nhỏ mỗi đứa một miếng kẹo, liếc nhìn nàng: "Mẹ không ăn sao?"

Ngô Xuân Nương hiền từ mỉm cười: "Mẹ không thích ăn thứ này, các con cũng bớt ăn ngọt đi, không lại sâu răng đấy!"

Đứa con gái le lưỡi, níu tay mẹ thật chặt. Đứa con trai dù tinh nghịch, hay dáo dác nhìn ngó xung quanh, nhưng cũng ngoan ngoãn bám theo sát mẹ.

Gia đình bốn người, tuy chẳng tính là giàu sang phú quý, nhưng sống cũng an nhàn thoải mái. Người chồng tên Vương thợ mộc tay nghề khéo léo, thường xuyên nhận việc của các hộ giàu có, mỗi năm cũng kiếm được một khoản kha khá. Còn nàng ấy thì cùng mấy bà trong làng đan giỏ tre, mỗi cái cũng bán được hai mươi văn tiền.

Chỉ là năm nay lại lòi ra một khoản chi tiêu thêm vào. Gã đàn ông nhặt được bên bờ sông hồi mùa thu đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, gửi nằm ở nhà lão lang băm, lại phải đ_ú_✞ thuốc mớm cơm liên tục. Gia đình bọn họ cũng đâu phải nhà đại phú hào gì, làm sao chịu đựng nổi kiểu dày vò thế này.

Dân làng mấy bận muốn quăng người ra đường cho xong chuyện, nhưng rồi cũng chẳng đành lòng.

Dân làng Ngô Gia toàn là người chất phác thật thà, dẫu cuộc sống của chính mình chẳng sung túc gì, nhưng ai nấy đều cố gắng bóp mồm bóp miệng, mỗi nhà nhịn một miếng cơm, chung quy vẫn giữ được cái mạng quèn của gã đàn ông kia.

Sau khi lễ hội kết thúc, Ngô Xuân Nương đang dắt hai đứa con chen chúc ngược xuôi theo dòng người giải tán ra về. Nàng ấy thầm tính toán lượng gạo trong nhà còn cầm cự được mấy hôm, liệu có nên sắm thêm một chút không. Vừa lúc đó, Cẩu Đản, một thiếu niên trạc tuổi lỡ cỡ trong làng chạy ùa tới trước mặt nàng, th* d*c phì phò, vẻ mặt ngập tràn kinh ngạc, gào to: "Thím Xuân Nương ơi! Cái gã đàn ông nằm ngắc ngoải đó cuối cùng cũng tỉnh rồi!"

Ngô Xuân Nương khựng chân lại: "Hả? Cẩu Đản, mày nói gì cơ? Ai tỉnh rồi?"

"Là cái gã mà chú Vương cõng từ bờ sông về ấy! Gã tỉnh rồi!" Cẩu Đản huơ tay múa chân hưng phấn kể, "Mới tỉnh đây thôi, mở mắt rồi kìa."

"Ái chà mẹ ơi."

Nghe xong, Ngô Xuân Nương liền vội vàng dắt hai con chạy thục mạng về làng.

Cái túp lều tranh bé tẹo của lão lang băm chật ních người. Ai nấy đều nghển cổ ngó vào trong. Trên giường, một nam tử gầy guộc ốm yếu đang ngồi. Mọi người đã quá quen thuộc với cái bộ dạng 𝖈●ⓗế●✝️ dở sống dở của gã, nay bỗng nhiên thấy đôi mắt gã động đậy, miệng còn ú ớ được, ai cũng cảm thấy tò mò.

Lão lang băm chằm chằm nhìn gã, vạch mắt, xem lưỡi, bắt mạch: "Tàm tạm."

"Này, tên ngươi là gì?"

Lão chống nạnh hỏi vặn: "Ngươi có biết ngươi nằm chình ình ở chỗ ta bao lâu rồi, uống hết bao nhiêu tiền thuốc không hả?! Thằng đệ tử của ta ngày ngày lật người bón cơm cho ngươi, nó luyện ra cả cánh tay lực điền rồi đấy, ngươi có biết không? Nhớ ra mình là ai thì mau mau trả tiền đây!"

Nam tử vẫn ngồi ngơ ngẩn đờ đẫn. Chàng khẽ chau mày, ánh mắt mờ mịt trống rỗng, tựa hồ vừa trải qua một giấc chiêm bao đằng đẵng.

Rất lâu sau, chàng mới vất vả khó nhọc nặn ra được vài âm tiết đứt quãng, thanh âm bởi vì không nói chuyện quá lâu nên khô khốc chói tai.

"Ta tên... Lận... Đàn."

Chương (1-101)