Truyện:Ngọc Triền Chi - Chương 004

Ngọc Triền Chi
Trọn bộ 101 chương
Chương 004
0.00
(0 votes)


Chương (1-101)

🪷 Chương 4: Nhận nhầm tiểu thúc tử thành phu quân

🪷 Editor: Thảo Anh


Trước khi hồi kinh, Lận Đàn từng bộc bạch với nàng về tình hình trong phủ.

Nhưng cụ thể ra sao, Tô Ngọc Dung vẫn chưa tường tận.

Lận Đàn trầm ngâm một lát, khẽ "ừm" một tiếng: "Phải, A Chiêm là đệ đệ của ta."

Chàng ngập ngừng, nói tiếp: "Có điều, A Chiêm và ta cũng không mấy thân thiết."

Tô Ngọc Dung tò mò hỏi: "Vì sao vậy?"

Ánh nến bập bùng, soi rọi sườn mặt góc cạnh ôn hòa của Lận Đàn. Giọng chàng mang theo sự bất đắc dĩ: "Tình cảm phụ mẫu ta vốn không hòa thuận, sớm đã trở thành oán phu oán phụ. Năm ta lên năm, họ liền hòa ly."

"Mẫu thân cải giá chưa bao lâu thì phát hiện mình mang thai. Sau khi sinh A Chiêm, ✝️♓â.𝐧 †ⓗ.ể bà ngày càng sa sút, vài năm sau thì buông tay trần gian. Nhà chồng liền gửi A Chiêm về đây, cả hai nhà... đều chẳng ai muốn nhận đứa bé này."

Nào ai biết rốt cuộc nó là cốt nhục của ai, mẫu thân vì nó mà sống khổ sống sở ở nhà chồng, u uất mà 𝒸𝐡ế_†.

Đứa trẻ này sinh ra đã không khóc, đến mấy tuổi vẫn chẳng chịu mở miệng, chỉ biết giương đôi mắt vô hồn nhìn người khác.

Đến khi lớn thêm chút nữa, đường nét khuôn mặt càng lúc càng giống người nhà họ Lận, thế là nó bị coi như củ khoai lang nóng hỏng tay mà ném về đây.

Lận Đàn chau mày: "A Chiêm về phủ chưa bao lâu, phụ thân liền lâm bệnh qua đời. Ngày đưa tang, có tên đạo sĩ giang hồ lảng vảng tới nói với thúc phụ rằng, A Chiêm mang mệnh thiên sát cô tinh, khắc ⓒ𝒽ế-т phụ mẫu, lục thân duyên bạc."

Tô Ngọc Dung ngẩng đầu nhìn chàng.

"Chính vì vậy, người trong họ đều căm ghét đệ ấy. Ta từng nói với thúc phụ lời đạo sĩ không thể tin, nhưng các bậc trưởng bối trong tộc lại bảo họ không dìm A Chiêm xuống ao đã là nhân từ lắm rồi."

"Ta và A Chiêm cũng ít khi tiếp xúc. Lúc đệ ấy về nhà, ta đã sớm rời phủ đi học. A Chiêm lại ít nói, hiếm khi qua lại với mọi người."

Tô Ngọc Dung lại hỏi: "Vậy chàng nghĩ thế nào?"

"Ta ư?" Lận Đàn ngẫm nghĩ một lúc, đáp: "Ta và A Chiêm là huynh đệ ruột thịt, mặc kệ người khác nói gì, đệ ấy vẫn là đệ đệ của ta. Những người thân khác vì lời đồn đại hão huyền của đạo sĩ mà xa lánh đệ ấy, nhưng ta thì không thể."

Tô Ngọc Dung gật gật đầu: "Vậy ta cũng giống chàng."

Nếu Lận Đàn đã quan tâm đến đệ đệ này, thì với tư cách là thê tử, nàng cũng có trách nhiệm chăm sóc tiểu thúc tử.

Trong ký ức tuổi thơ nhạt nhòa của Tô Ngọc Dung, trước nàng còn có ba người tỷ tỷ. Ngày nàng cất tiếng khóc chào đời, phụ mẫu khóc lóc thảm thiết, đòi đem nàng ném xuống ao cho ↪️♓ế_ⓣ đuối. Trong làng lưu truyền một phương thuốc dân gian ác độc rằng, chỉ cần con gái ⓒ-𝐡-ế-ⓣ thảm, sẽ không đầu thai vào gia đình này nữa.

Đại tỷ đã lén nhặt nàng về, nhịn ăn nhịn mặc, bón cho nàng từng thìa cháo loãng. Tô Ngọc Dung mạng lớn, mỗi ngày chỉ hú.𝓅 vài thìa cháo mà không ⓒ♓ế.†, kiên cường sống đến năm bốn tuổi. Phụ mẫu lại càng tin rằng mệnh nàng quá cứng, đã khắc 🌜hế_🌴 mất mụn con trai của họ.

Về sau, đại tỷ sinh khó mà qua đời, chẳng còn ai quan tâm đến nàng nữa. Phụ mẫu lừa nàng đi dạo chợ, mua kẹo hồ lô cho nàng, nhưng khi Tô Ngọc Dung vừa quay lưng đi, họ đã biến mất tăm.

Hôm ấy, Lão Tô đ·ồ ✝️·ể ở trấn dọn hàng về nhà, thấy nàng đang ngồi xổm co ro trong xó xỉnh, bèn đem nàng về nuôi.

Hai vợ chồng ông không có con cái, nên đối xử với nàng như con ruột do chính mình sinh ra.

Nhưng biết đâu, lời đồn đoán của người làng lại là sự thật. Nàng mang mệnh cứng, dễ khắc 🌜.ⓗ.ế.t những người xung quanh. Phụ mẫu nuôi của nàng cũng lần lượt qua đời vài năm sau đó, chỉ để lại cho nàng một sạp bán thịt lợn nhỏ.

Đang lúc Tô Ngọc Dung thẫn thờ nghĩ ngợi, Lận Đàn vươn tay véo nhẹ má nàng.

Nàng bừng tỉnh.

"Nàng đừng nghĩ ngợi chuyện quá khứ nữa, ta đã nói rồi, đó chỉ là những lời xằng bậy thôi."

Lận Đàn thừa biết nàng chắc chắn đang nhớ lại những trải nghiệm đau buồn của mình.

Lúc chàng ngỏ lời cầu h*ô*𝖓*, Tô Ngọc Dung đã đem hết quá khứ của mình kể cho chàng nghe.

Nhưng Lận Đàn chỉ cười nhạt: "Ta không sợ, nếu có bị khắc c𝖍_ế_т, thì chỉ trách ta phúc mỏng. Nhưng nếu ta phúc mỏng, sao lại có diễm phúc gặp được nàng chứ."

Tô Ngọc Dung thẫn thờ, trái tim khép kín của nàng bỗng chốc bị cạy mở một khe hở. Chính vì câu nói ấy, nàng đã nhận lời cầu h.ô.𝓃 của Lận Đàn, kết tóc se duyên cùng chàng.

"Ngủ đi, ngủ thôi."

Lận Đàn xoa xoa đầu nàng, ôm nàng vào lòng: "Đi đường bôn ba nhiều ngày rồi, phải nghỉ ngơi cho khỏe."

"Vâng."

Tô Ngọc Dung nhắm mắt lại, hít hà hương thơm thoang thoảng trên giường, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lận Đàn đã đi bái phỏng ân sư. Tô Ngọc Dung đắm chìm trong hương an thần thoang thoảng giữa giường chiếu êm ái, ngủ một mạch đến tận lúc mặt trời lên cao ba sào. Mãi cho đến khi Chu ma ma hết sức kiên nhẫn, sai người đến giục giã, nàng mới bừng tỉnh.

Lúc này, Tô Ngọc Dung chợt nhớ ra lời dặn dò của Chu ma ma hôm qua, bảo hôm nay sẽ dạy nàng các lễ nghi, phép tắc trong phủ.

Nàng vội vàng tung chăn bật dậy, cuống cuồng mặc quần áo. Nhưng y phục của các phu nhân quyền quý chốn thế gia lại quá đỗi rườm rà, lề thói, trong ba lớp ngoài ba lớp, nút thắt chằng chịt, rối rắm.

Tô Ngọc Dung loay hoay mãi không xong, đành gọi mấy nha hoàn vào giúp đỡ, tháo những nút thắt bị buộc 𝖈●♓●ế●✝️ cứng, rồi mặc lại bộ y phục mà nàng đã lỡ mặc ngược.

Tô Ngọc Dung đỏ bừng mặt mũi: "Đa tạ các muội..."

Nàng vội vã rửa mặt chải đầu qua loa rồi đi ra ngoài.

Chu ma ma đã chờ sẵn từ lâu. Bà mặc một bộ bỉ giáp may bằng lụa màu nâu sẫm, mái tóc búi chải gọn gàng không một sợi rối, nét mặt nghiêm nghị, khắc khổ như được đo bằng thước tấc.

Nhìn thấy Tô Ngọc Dung tất tả chạy đến, tóc tai vẫn còn hơi rối, chân mày Chu ma ma khẽ nhíu lại một chút, nhưng rất nhanh đã trở về vẻ mặt thường ngày.

"Thỉnh an Nhị thiếu phu nhân." Chu ma ma hành lễ quy củ, giọng điệu đều đều, không chút cảm xúc, "Nếu phu nhân đã đến, vậy chúng ta bắt đầu thôi."

Nơi học lễ nghi là sảnh hoa của Lận phủ. Chu ma ma bắt đầu giảng giải chi tiết về những nguyên tắc đi đứng, ngồi nằm của một tiểu thư khuê các.

"Đi không lay động váy, cười không để hở răng." Chu ma ma vừa nói vừa làm mẫu, "Vai phải buông thõng, lưng phải giữ thẳng tắp, cổ ngay ngắn, ánh mắt hướng về phía trước, tuyệt đối không được liếc ngang liếc dọc. Bước chân phải uyển chuyển, vững vàng, biên độ đung đưa của vạt váy không được quá lớn."

Tô Ngọc Dung nghe chăm chú, cố gắng bắt chước theo. Nhưng bao năm quen với việc đồng áng nặng nhọc, nàng đã quen với những cử động mạnh bạo, thô kệch. Bắt chước thì dễ, nhưng cái khó là phải toát lên được phong thái ung dung, tao nhã từ trong cốt tủy. Nàng bước đi rón rén, cẩn trọng quá mức, lại đ·â·〽️ ra cứng nhắc, vụng về, y hệt một con vịt bầu lạch bạch đang cố học đòi dáng đi yểu điệu của thiên nga.

Chu ma ma cầm cây thước kẻ trên tay, không hề đánh nàng, chỉ nhẹ nhàng gõ vào những chỗ nàng làm sai: "Vai, thả lỏng ra."

"Lưng, thẳng lên, nhưng đừng gồng mình như sắp đi đánh nhau thế."

"Bước chân quá dài rồi, Nhị thiếu phu nhân, ngài không phải đang đi chợ đâu."

Mới chỉ là bài tập đi bộ cơ bản, trán Tô Ngọc Dung đã rịn đầy mồ hôi hột, nàng cảm thấy còn mệt hơn cả vác nửa con lợn.

Thế này thà về gánh thịt lợn còn hơn, chẳng cần quan tâm đẹp hay xấu.

Chu ma ma mặt lạnh tanh, không chút biểu cảm: "Làm lại."

"Chu ma ma, ta có thể nghỉ một lát được không?"

Tô Ngọc Dung nhức mỏi thắt lưng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Sắc mặt Chu ma ma vô cùng nghiêm khắc: "Nhị thiếu phu nhân ngay cả chút khổ cực này cũng không chịu nổi sao?"

Tô Ngọc Dung ⓒắ_𝐧 ⓜ_ô_❗, miễn cưỡng nhấc tay lên một lần nữa.

Lúc nàng mổ lợn, động tác vung dao dứt khoát, chuẩn xác vô cùng, hiếm khi trật nhịp. Vậy mà lúc này, tay chân nàng cứ như trẻ mới tập đi, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của lý trí.

Trong lúc nghỉ ngơi, Tô Ngọc Dung vừa xoa xoa cánh tay và thắt lưng đau nhức, vừa nhịn không được lên tiếng hỏi: "Ma ma, những thứ này... nhất định phải học sao? Bình thường ta... có mấy khi gặp gỡ người ngoài đâu..."

Chu ma ma liếc nhìn nàng một cái: "Nhị thiếu phu nhân, ngài nay đã là dâu con của Lận gia, đại diện cho thể diện của cả gia tộc. Sau này giao thiệp với các thế gia khác, cúng tế ngày lễ tết, có việc nào là không cần đến quy củ, phép tắc? Nếu ngài bước lầm một bước, người mất mặt không chỉ là một mình ngài, mà là cả gia tộc họ Lận."

Tô Ngọc Dung bị trách cứ đến mức phải cúi gầm mặt xuống, hai tay bồn chồn vò vò góc áo: "Ta biết rồi... ta sẽ chăm chỉ học hành."

Cả một ngày trời ròng rã, Tô Ngọc Dung mệt lả người, cảm giác còn kiệt sức hơn cả làm việc quần quật trước sạp thịt lợn. Cuối cùng, Chu ma ma nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: "Hôm nay đến đây thôi. Nhị thiếu phu nhân còn phải chịu khó luyện tập thêm. Những thứ này không phải chuyện một sớm một chiều là học được, cần phải hòa nhập vào lời ăn tiếng nói, hành động hàng ngày, biến nó thành thói quen mới tốt."

Tô Ngọc Dung lúng túng đáp lời "Vâng".

Chu ma ma hành lễ cáo lui. Khoảnh khắc quay người rời đi, trong mắt bà ta xẹt qua một tia khinh thường, nhưng phần nhiều là sự bất lực trước một khối gỗ mục khó điêu khắc.

Vị Nhị thiếu phu nhân này, tâm địa không xấu, nhưng quá mức đần độn, việc gì cũng phải có người chỉ bảo, nền tảng lại quá kém cỏi. Muốn rèn giũa nàng thành một phu nhân thế gia đoan trang, thanh lịch, e rằng còn khó hơn hái sao trên trời.

Tô Ngọc Dung ngồi bơ vơ một mình trong sảnh hoa, nhìn bóng nắng đổ dài ngoài cửa sổ, lòng trống rỗng.

Nơi Chu ma ma chọn để dạy nàng nằm ở vị trí khá hẻo lánh, cảnh trí lại chẳng thể sánh bằng đình đài lầu các thơ mộng ở tiền viện. Hơn nữa, đang độ đầu xuân, hoa cỏ tiêu điều xơ xác, chẳng có gì để thưởng ngoạn, nên hiếm có ai lui tới khu vực này.

Chu ma ma dẫn nàng tới đây, ắt hẳn cũng là muốn giữ lại chút thể diện cho nàng, để không ai phải chứng kiến bộ dạng lóng ngóng, vụng về của vị Nhị thiếu phu nhân khi học lễ nghi.

Nàng ngồi nán lại một lúc, mặt trời dần ngả bóng về tây.

Đám hạ nhân trong viện không biết đã lẻn đi chơi ở xó xỉnh nào, chẳng có lấy một ai đến tìm nàng.

Tô Ngọc Dung mới đặt chân đến Lận phủ hôm qua, hoàn toàn mù tịt về chốn xa lạ này.

Mãi cho đến khi trời nhá nhem tối, nàng mới sực nhận ra mình đang trơ trọi một mình trong sảnh hoa.

Tô Ngọc Dung vội vã đứng dậy, cố nhớ lại con đường lúc đến để quay về chỗ ở. Nhưng Lận phủ là một gia tộc bề thế, quy mô rộng lớn, đường đi ngõ ngách đan xen chằng chịt, khúc khuỷu quanh co. Hành lang uốn lượn sâu hun hút, nàng đi loanh quanh hai vòng, cuối cùng lại quay trở về đúng cái sảnh hoa ban nãy.

Lần này, bên trong sảnh bỗng xuất hiện thêm một người.

Bóng dáng quen thuộc ấy đang đứng cạnh giàn hoa trơ trụi.

Nàng mừng rỡ chạy ùa tới, ôm chầm lấy cánh tay hắn, ngẩng mặt lên cười tươi rói: "Phu quân, thiếp đang rầu rĩ không biết làm sao vì bị lạc đường, may mà có chàng đến tìm thiếp."

Tô Ngọc Dung vốn đang hoang mang tột độ, nhưng khi nhìn thấy Lận Đàn, bao nhiêu bất an vì lạc lõng giữa nơi xa lạ bỗng chốc tan biến không còn tăm hơi.

Thế nhưng, phu quân của nàng - người mà thường ngày chỉ cần nàng chủ động một chút là sẽ trở nên "hư hỏng" - hôm nay lại chẳng có chút phản ứng nào. Hắn vẫn đứng yên tại chỗ, hơi nghiêng người về phía nàng, không hề đưa tay ra ôm lấy nàng, cũng chẳng mỉm cười buông lời trêu ghẹo.

Tô Ngọc Dung thấy lạ lùng, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn hắn: "Phu quân..."

Hắn từ từ quay người lại. Đôi mắt lạnh lẽo, sắc lẹm, mang những đường nét giống hệt phu quân nàng, phóng thẳng vào nàng.

Tô Ngọc Dung chợt nhận ra, phu quân nàng dường như không gầy gò 𝐦-ả-n-h 𝐤hả-п-𝖍 đến thế. Tuy Lận Đàn là một văn nhân, nhưng vóc dáng chàng lại rất vạm vỡ, chỉ cần một tay là có thể dễ dàng nhấc bổng nàng lên.

Người trước mặt tuy dung mạo có nét tương đồng với phu quân, chiều cao cũng tương đương, nàng cố lắm mới với tới cằm hắn, nhưng nhìn kỹ lại hoàn toàn khác biệt. Thiếu niên này rõ ràng vẫn mang vóc dáng của một người đang độ tuổi ăn tuổi lớn, nét mặt vẫn còn vương chút ngây ngô, đôi môi mỏng khẽ mím lại, ánh mắt đầy vẻ xa cách. Cánh tay bị nàng ôm lấy so với nam nhân trưởng thành thì có phần gầy yếu hơn.

"Có chuyện gì không? Tẩu tẩu."

Thiếu niên cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo tựa băng giá. Lận Đàn tuyệt đối sẽ không bao giờ dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để nói chuyện với nàng. Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng tỉnh mộng, người đang đứng trước mặt nàng lúc này chính là tiểu thúc tử, Lận Chiêm.

Nàng sững sờ trong chốc lát, rồi giật nảy mình buông vội hắn ra, cơ thể như lò xo bật ngửa về phía sau.

Không phải phu quân... mà là đệ đệ của chàng, Lận Chiêm.

Bộ váy áo rườm rà, vướng víu cản trở bước chân nàng. Tô Ngọc Dung vốn đã chưa thành thạo dáng điệu yểu điệu của các phu nhân quyền quý, trong lúc hoảng loạn lại dẫm phải gấu váy, lảo đảo ngã nhào ra sau.

Thiếu niên nhanh tay nắm lấy cánh tay nàng, giúp nàng giữ thăng bằng. Tô Ngọc Dung lúng túng tột độ, cúi gầm mặt, ánh mắt bối rối không biết nên nhìn vào đâu.

"Tiểu thúc..."

Tô Ngọc Dung ấp úng nói lời xin lỗi: "Xin... xin lỗi, ta nhận nhầm người."

Trong bóng hoàng 𝐡·ô·𝐧 chạng vạng, những nét khác biệt nhỏ nhoi trên khuôn mặt cũng bị ánh sáng lờ mờ làm mờ nhạt đi. Nếu là ban ngày, nàng chắc chắn sẽ không nhận nhầm. Tô Ngọc Dung hối hận vô cùng, vừa bối rối vừa hoang mang, lại đi nhận nhầm tiểu thúc tử thành phu quân, đã thế còn ôm chầm lấy đệ ấy nữa chứ.

Lận Chiêm lạnh lùng quan sát nữ nhân đang đứng nép mình sợ sệt trước mặt.

Ba tháng trước, Lận Chiêm mới nhận được tin huynh trưởng đã thành thân.

Bức thư được gửi về từ vùng biên ải xa xôi Nhạn Bắc, báo rằng chàng đã đính 𝖍ô.ⓝ ở đó, không lâu nữa sẽ cử hành 𝐡ô-п lễ. Bức thư này vốn chẳng phải để xin phép trưởng bối, mà chỉ mang tính chất thông báo: Thông báo cho tất cả mọi người biết rằng chàng sắp lấy vợ.

Lận tam gia tức giận đập phá đồ đạc, định sai người lên tận Nhạn Bắc bắt chàng về trị tội.

Bọn họ tức giận vì Lận Đàn đã thoát khỏi sự kiểm soát, bay khỏi lòng bàn tay của họ.

Với thân phận Nhị công tử của Lận gia, mọi thứ trong cuộc đời chàng từ khi sinh ra đã được sắp đặt sẵn. Họ đã nhắm sẵn một tiểu thư môn đăng hộ đối, xuất thân trâm anh thế phiệt để làm Nhị thiếu phu nhân.

Một người từ nhỏ đã được ăn học tử tế, thông minh đĩnh đạc như Lận Đàn, sao có thể lấy một nữ nhân thôn quê thô kệch, quê mùa, không biết lấy một chữ bẻ đôi làm vợ cơ chứ?

Mọi người đều đinh ninh rằng, ả đàn bà này chắc chắn đã dùng thủ đoạn đê hèn nào đó mới khiến Lận Đàn sa bẫy.

Lận Chiêm cũng nghĩ như vậy.

Chỉ là trong bữa tiệc gia đình ngày hôm qua, hắn mới lần đầu tiên nhìn thấy tẩu tẩu rụt rè, e dè ngồi nép bên cạnh huynh trưởng.

Trái ngược hoàn toàn với những gì hắn tưởng tượng. Hắn cứ nghĩ chí ít nàng ta cũng phải sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, hoặc mang trong mình tâm cơ xảo quyệt, bát diện linh lung.

Sự thật là nàng ta chẳng có gì cả.

Chỗ nào cũng bình thường đến mức nhạt nhòa. Khuôn mặt nhạt nhẽo lúc nào cũng mang vẻ nhu nhược, sợ sệt người lạ. Trước khi mở lời luôn phải đắn đo suy nghĩ hồi lâu, lấy hết can đảm mới dám thốt nên lời.

Một sự tẻ nhạt hiện rõ ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Rốt cuộc Lận Đàn thích nàng ta ở điểm nào?

Hắn chằm chằm nhìn vào đỉnh đầu đen nhánh của nàng, ánh mắt như đang soi xét, dò xét từng tấc một. Lướt qua đôi mắt đang khẽ r_𝐮_п 𝐫ẩ_𝖞, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi thoa son hơi đậm, và cả chiếc cằm như muốn rụt hẳn vào trong ⓝ·ⓖự·🌜.

Vẫn chẳng nhìn ra điểm gì nổi bật.

Hồi lâu sau, Lận Chiêm mới dời tầm mắt, nhạt nhẽo cất lời: "Không sao, đệ và huynh trưởng vốn rất giống nhau, tẩu tẩu nhất thời nhìn nhầm cũng là chuyện khó tránh khỏi. Nhưng sau này phải phân biệt cho rõ đấy nhé."

Chương (1-101)