Truyện:Ngọc Triền Chi - Chương 035

Ngọc Triền Chi
Trọn bộ 101 chương
Chương 035
0.00
(0 votes)


Chương (1-101)

🪷 Chương 35: Xỏ giày cho nàng

🪷 Editor: Thảo Anh


Sau khi thanh toán tiền thuê, gã đàn ông nọ liền rời đi. Các gian phòng có vẻ đã lâu không có người ở, bên trong bám đầy bụi bặm, cần phải quét dọn một phen tử tế.

Tô Ngọc Dung bưng một chậu nước, thấm ướt khăn vải, định bụng nhanh chóng dọn dẹp sương phòng để đêm nay có chỗ ngả lưng.

Gã chủ nhà nói gian viện này đã để trống từ lâu. Đợt lũ lụt vừa rồi, nhiều nhà bị cuốn trôi, gã muốn giữ lại gian viện trống này để cho những người mất nhà cửa thuê, hòng kiếm chác một món hời.

Nào ngờ lại đụng phải kẻ "cứng cựa" như Lận Chiêm, cái hạng người mà hễ gã dám phát giá bậy bạ là sẵn sàng lôi gã lên công đường đối chất ngay. Gã chủ nhà không dám rước họa vào thân, đành cắn răng bịt mũi cho thuê với giá bình dân.

Lúc rời đi gã cứ thở ngắn than dài, bởi Lận Chiêm còn lấy cớ gạch lát nền bị nứt để ép gã bớt thêm một khoản. Hiện giờ, tiền thuê nhà thậm chí còn ít hơn cả mức Tô Ngọc Dung dự tính ban đầu.

"Tiểu thúc, đệ ở gian chính đi." Tô Ngọc Dung chỉ vào căn phòng chính, bảo: "Ở đó rộng rãi hơn."

Làm chị dâu, nàng tự nhiên phải biết nhường nhịn và quan tâm đứa em chồng nhỏ tuổi hơn mình. Tô Ngọc Dung vốn đã quen chịu thiệt, lúc nào cũng nhường đồ tốt cho người khác, còn mình thì nhận phần sau cùng.

Lận Chiêm lắc đầu, chỉ tay về phía sương phòng phía Đông: "Ta ở gian này là được rồi."

Gian chính tự nhiên phải để cho tẩu tẩu, vả lại sương phòng phía Đông chỉ cách gian chính một bức tường, còn sương phòng phía Tây lại cách một đoạn hành lang dài, hắn dĩ nhiên muốn ở gần tẩu tẩu nhất có thể.

Tô Ngọc Dung định nói thêm, Lận Chiêm đã tiếp lời: "Gian phía Đông đón nắng tốt hơn, đọc sách cũng tiện."

Vừa nghe đến chuyện liên quan đến tiền đồ của tiểu thúc, Tô Ngọc Dung lập tức gật đầu ngay. Tiền đồ là đại sự, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót gì.

Sau khi định xong chỗ ở, Tô Ngọc Dung tiến lên đẩy cửa phòng ra, bụi bặm lập tức xộc vào mặt. Nàng không kịp đề phòng nên bị sặc, ho sù sụ, chưa kịp nói câu nào mà vành mắt đã đỏ hoe vì cay bụi.

"Tẩu tẩu ra ngoài hiên ngồi một lát đi, để ta dọn cho."

Đang ho khan thì phía sau vang lên giọng nói nam tử. Tô Ngọc Dung giật mình, quên cả ho, ngoảnh lại thấy vị tiểu thúc đã đứng ngay sau lưng mình tự bao giờ. Hắn khẽ mỉm cười, cúi đầu nhìn nàng, rồi chỉ tay về phía chiếc ghế mây đặt dưới hiên, ra hiệu bảo nàng ra đó ngồi.

Tô Ngọc Dung lắc đầu: "Thế sao được."

Nhưng nàng cứ ho không dứt, nước mắt tràn ra vì sặc bụi. Một năm qua ở bên Lận Đàn, nàng gần như chẳng phải động tay vào việc nặng nhọc hay bẩn thỉu nào.

Căn nhà của họ ở Nhạn Bắc cũng nhỏ, không thuê nhiều người hầu, trong nhà chỉ có một bà lão giúp việc quét dọn giặt giũ và một người hầu đánh xe. Đồ dùng cá nhân của nàng đều do một tay Lận Đàn tự giặt, những thứ chàng làm bẩn dĩ nhiên chàng cũng tự mình lau sạch, chẳng bao giờ mượn tay người khác.

Sau khi cưới, Tô Ngọc Dung cũng không đóng cửa tiệm thịt, nàng vẫn ɢı.ế.𝐭 mổ bán thịt như cũ. Nhưng khi đó nàng chỉ cần ngồi trên xe, đến trấn chọn một tảng thịt ưng ý rồi để xe bò chở về nhà, nàng không còn phải tự mình kéo xe hay vì mưu sinh mà đứng quầy từ sáng sớm đến tối mịt, thái thịt đến mức gan bàn tay chai sạn mụn nước nữa.

Việc dọn dẹp phòng ốc đầy bụi bặm thế này... nàng đã lâu không phải làm.

Tô Ngọc Dung bị tiểu thúc đẩy ra khỏi phòng, đành ngồi trên ghế mây nhìn hắn bận rộn. Nhưng nàng không quen ngồi không, cứ chốc chốc lại đứng lên định tìm việc gì đó để phụ giúp.

"Tẩu tẩu ngồi yên đó đừng cử động." Lận Chiêm nhìn nàng, "Một lát là xong ngay thôi, hay là tẩu chê ta làm việc không nhanh nhẹn?"

Tô Ngọc Dung vội lắc đầu: "Không có..."

Thực tế, Lận Chiêm làm việc rất tỉ mỉ. Có lẽ vì từ nhỏ không được yêu thương nên hắn đã rèn luyện được tính cách độc lập, ít nói. Nếu không tự học cách chăm sóc bản thân thì chỉ có con đường ⓒ𝒽*ế*т, vì chẳng ai thương hại hắn vì hắn còn nhỏ tuổi cả.

Hắn loáng cái đã quét sạch mặt đất, những góc khuất đầy bụi bặm cũng được lau chùi sạch bong. Sau đó hắn dội nước lên sàn để đảm bảo không còn bụi bay mù mịt nữa. Xong xuôi đâu đấy, Lận Chiêm mới gọi Tô Ngọc Dung đang ngồi ở cửa vào.

Nàng rót một chén nước: "Tiểu thúc, của đệ này."

Lận Chiêm mỉm cười với nàng: "Đa tạ tẩu tẩu."

Tô Ngọc Dung không phải người có trí nhớ quá tốt, thực ra không phải là kém, mà là nàng quá thật thà, đúng chuẩn một quả hồng mềm dễ bắt nạt. Người ta chỉ cần cho nàng một phần tốt, nàng có thể lập tức quên sạch mọi khuyết điểm của họ.

Ví như lúc này, nàng đã quên bẵng vẻ hung ác và lạnh lùng mà tiểu thúc từng bộc lộ, chỉ còn nhớ vẻ đáng thương, không nơi nương tựa của hắn. Nếu nàng tinh tường hơn một chút, hẳn đã không để vị tiểu thúc từng nói những lời kỳ quái sau cái ⓒ♓ế●𝐭 của chồng ở lại bên cạnh mình. Điều này chẳng khác nào "dẫn sói vào nhà".

Nhưng một người ôn hòa nhút nhát như Tô Ngọc Dung hiển nhiên chẳng nhận ra vấn đề này.

Lận Chiêm nhìn đăm đăm vào bóng lưng chị dâu góa đang cúi người thu dọn giường chiếu, nhấp một ngụm trà nóng.

Người chị dâu góa lúc nào cũng tỏa ra thiện ý này giống như một chú bướm ngây thơ sa vào lưới. Kẻ săn mồi đang từng chút một thu hẹp vòng vây, đợi đến khi trái tim chậm chạp của nàng nhận ra thì có lẽ đã chẳng còn cơ hội để vùng vẫy nữa, chỉ còn nước chờ bị "nuốt chửng" sạch sẽ mà thôi.

Khi phố phường bắt đầu lên đèn, mấy gian phòng rốt cuộc cũng được dọn dẹp sạch sẽ hòm hòm.

Lận Chiêm thắp đèn dầu trong phòng, ngồi bên bàn bắt đầu ôn lại bài vở. Tô Ngọc Dung thấy ánh đèn sáng lên, bóng dáng thiếu niên hiên ngang, đoan chính in trên khung cửa sổ. Vị tiểu thúc này trên đường đi luôn tranh thủ từng chút thời gian để ôn bài. Lúc ngồi trên xe ngựa, hai người cũng ít khi trò chuyện, phần lớn thời gian ai làm việc nấy, Lận Chiêm lúc nào cũng vùi đầu vào sách vở.

Nàng nhẹ nhàng bước xuống bếp, cọ sạch nồi niêu, đặt chiếc hũ gốm mua ban sáng lên bếp. Nàng bỏ một nắm gạo nếp và đậu đỏ đã rửa sạch vào, đun lửa nhỏ ninh nhừ. Đợi đến khi đậu đỏ chín nhừ, nước canh đặc sánh thơm ngọt, nàng mới cẩn thận múc ra một bát.

Đợi khi canh ngọt nguội bớt đến mức có thể ăn được, nàng mới bưng bát, khép nép bước về phía sương phòng phía Đông.

Bên trong, Lận Chiêm đang tập trung viết chữ. Nghe tiếng gõ cửa và giọng nói 〽️·ề·ɱ Ⓜ️·ạ·ı của chị dâu góa vang lên: "Tiểu thúc, ta nấu canh ngọt đây, bận rộn cả ngày rồi, đệ ăn chút gì đi."

Nghe tiếng nàng, Lận Chiêm lập tức buông bút, đứng dậy mở cửa.

Tô Ngọc Dung đứng dưới hiên nhà. Nàng vừa bận rộn dưới bếp xong, trên eo vẫn còn thắt chiếc tạp dề nhuộm xanh, sợi dây bông mảnh thắt một nút gọn gàng bên hông, làm tôn lên vòng ⓔ.𝖔 ⓣⓗo.n nhỏ. Ống tay áo xắn nhẹ, lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần, chiếc vòng phỉ thúy khẽ đung đưa theo nhịp động tác, càng khiến làn da nàng thêm phần mịn màng.

Nàng bưng khay, bát canh tỏa khói nghi ngút, một mùi thơm ngọt ngào sực nức vào mũi.

"Vất vả cho tẩu tẩu quá."

Lận Chiêm vừa định đỡ lấy khay thì từ góc tường chợt vang lên tiếng sột soạt. Hắn liếc mắt nhìn, thấy một con chuột béo múp đang lẻn dọc chân tường, chắc là bị mùi canh ngọt dẫn dụ tới.

Trong khoảnh khắc, những ký ức tuổi thơ bị nhốt trong phòng củi u tối, bị chuột bọ gặm nhấm bỗng trào dâng, khiến sống lưng hắn lạnh toát.

Những năm tháng ở nhà họ Tôn, Lận Chiêm vốn ít nói, mẹ lại ghét bỏ hắn, nhà họ Tôn coi hắn là đứa con hoang, hắn đã phải trải qua bao nhiêu đêm dài đằng đẵng trong phòng củi. Loài chuột cũng biết nhìn sắc mặt người ta, gặp người khỏe mạnh thì chúng trốn trong góc tối không dám thò đầu ra, nhưng gặp một đứa trẻ nhỏ thó thì chúng sẽ bị mùi thịt thơm dẫn dụ, ngang nhiên bò ra săn mồi.

Lận Chiêm từng giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, thấy một con chuột béo đang đậu trên chân mình, gặm nhấm miếng thịt trên bắp chân hắn. Một luồng khí lạnh chạy dọc từ gan bàn chân lên, nhưng mặt hắn vẫn không lộ chút biểu cảm nào.

"Ơ?"

Tô Ngọc Dung cũng chú ý đến động tĩnh đó. Nàng nghé mắt nhìn quanh, ban đầu tưởng là thứ gì lạ lẫm, ma զ⛎●ỷ hay kẻ gian nấp trong nhà nên có chút sợ hãi. Nhưng khi thấy đó là một con chuột, nàng lại thở phào một cái.

Chẳng cần suy nghĩ, gần như là phản xạ tự nhiên, nhân lúc con chuột chạy ngang qua, nàng quay người, vung chân đá mạnh một cái. Động tác ấy dứt khoát vô cùng, chỉ nghe thấy tiếng "chít chít" thảm thiết, con chuột béo bị đá bay vút ra giữa sân, kêu "bạch" một tiếng rồi nằm im bất động.

Dù hành động mạnh bạo như thế nhưng khay thức ăn trên tay nàng vẫn vững như bàn thạch, canh ngọt không sánh ra ngoài dù chỉ một giọt. Tuy nhiên vì dùng lực quá mạnh, chiếc giày thêu trên chân nàng cũng theo đó mà bay tuốt ra ngoài.

Trong thoáng chốc, gian phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Tô Ngọc Dung một chân không giày, ngượng ngùng rụt chân lại, giẫm lên mu bàn chân của chiếc giày còn lại, cười gượng gạo. Nàng sực nhận ra mình vừa làm gì. Dẫu đã hòa ly với Lận Đàn nhưng dù sao trước đó nàng cũng đã làm dâu hào môn bấy lâu, học lễ nghi phép tắc lâu đến thế mà chẳng tiến bộ chút nào. Nàng lại dám ngang nhiên đá bay con chuột trước mặt tiểu thúc, thậm chí còn làm văng cả giày!

Tô Ngọc Dung đã quen tay rồi. Trong ký ức xa xưa nhất, người chị Ba cũng không được thương yêu thậm chí còn dắt nàng đi bắt chấy để 🌀ℹ️ế●т thời gian. Chỉ là một con chuột thôi mà, thấy thì đá bay đi là xong, nàng còn từng thi với chị Ba xem ai bắt được nhiều chuột hơn nữa kìa. Con nhà nghèo luôn biết cách tự tìm niềm vui giữa những gian truân để vơi đi nỗi khổ cực của số phận.

Nhưng trước mặt một công tử thế gia, chuyện này chắc chắn là điều cấm kỵ. Quan trọng nhất là, giày nàng bay mất rồi... Tô Ngọc Dung cố gắng rụt chân vào dưới gấu váy, không để lộ ra ngoài.

Gò má nàng đỏ bừng như lửa đốt, bưng bát canh đứng chôn chân tại chỗ, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm lỗ nẻ mà chui xuống, ngay cả vành tai cũng đỏ ửng lên. Nàng định bụng đợi tiểu thúc uống xong canh ngọt, đóng cửa phòng lại thì nàng sẽ nhảy lò cò ra sân nhặt giày xỏ vào.

"Ta... ta..." Nàng lí nhí, chẳng biết giải thích thế nào.

Lận Chiêm hoàn hồn, ngơ ngẩn nhìn người chị dâu trước mặt. Cái vẻ bạo dạn lúc đá chuột và vẻ e thẹn xấu hổ như sắp 𝒷*ố*𝒸 ⓗ*ỏ*𝒶 lúc này hoàn toàn trái ngược nhau. Khối băng lạnh lẽo trong lòng hắn dường như vừa bị một thứ gì đó Ⓜ️ề*〽️ ⓜ*ạ*ï, đáng yêu va nhẹ vào.

Chút khí lạnh từ ký ức tuổi thơ trong lòng Lận Chiêm tan biến sạch bách. Hắn nén nụ cười chực trào nơi khóe môi, đón lấy khay thức ăn từ tay nàng đặt lên bàn, sau đó bước ra giữa sân, cúi người nhặt chiếc giày thêu đơn độc lên.

Tô Ngọc Dung xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, khép nép đứng giẫm chân lên chiếc giày còn lại.

Lận Chiêm quay lại trước mặt nàng, cúi xuống: "Tẩu tẩu, nhấc chân lên."

Tô Ngọc Dung cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Để ta tự đi..."

Hắn bảo: "Vạn nhất đứng không vững mà ngã thì không tốt đâu."

Lận Chiêm mở bàn tay, vòng lấy cổ chân 〽️.ả.𝐧.𝐡 𝖐.𝖍.ả𝐧.𝐡 của nàng, khoảng cách vừa khéo, nhích lên một chút là có thể chạm vào phần bắp chân Ⓜ️*ề*𝐦 𝐦ạ*ℹ️. Tô Ngọc Dung thẹn đến mức muốn ngất đi, một tay vịn vào khung cửa, để tiểu thúc nâng lấy bàn chân đang đi đôi tất trắng tinh khôi.

Lận Chiêm cúi đầu, cẩn thận xỏ giày thêu cho nàng, rồi còn kéo lại đôi tất bị tuột xuống một chút. Đầu ngón tay không tránh khỏi chạm vào làn da nàng. Tô Ngọc Dung sợ nhột, không kìm được mà rụt lại. Cảm nhận được sự 𝐫ц_𝓃 𝖗_ẩ_ÿ nhẹ nhàng ấy của chị dâu góa, ánh mắt thiếu niên càng thêm sâu thẳm.

Xỏ giày xong, khi đôi chân đã đứng vững vàng trên mặt đất, Tô Ngọc Dung mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng khẽ nói: "Tiểu thúc, mau uống canh ngọt đi kẻo nguội."

"Vâng." Lận Chiêm gật đầu, ngồi vào bàn cầm thìa. Hắn nhấp vài ngụm rồi nhìn nàng, giọng điệu mang theo sự ôn hòa hiếm thấy: "Đa tạ tẩu tẩu. Canh này ngọt lắm."

Gò má Tô Ngọc Dung nóng hổi: "Đệ thích là tốt rồi, mau uống đi. Uống xong cứ để bát ở đó, lát nữa ta rửa."

"Được."

Nửa đêm, Tô Ngọc Dung ngồi bên giường tính toán sổ sách. Lúc nãy nấu cơm nàng mới nhận ra nhà mới còn thiếu nhiều thứ quá, nồi niêu xoong chảo đều phải mua sắm, tính ra tốn không ít tiền. Nàng buồn rầu lật lật túi tiền. Lận Đàn tặng nàng khá nhiều trang sức, những thứ này đều có thể đem đi cầm cố, nhưng nàng không nỡ. Nàng đổ ra xem thử, thấy những kỷ vật của người chồng quá cố, mắt nàng lại đỏ hoe, vội vàng cất đi, quấn mấy lớp vải rồi nhét vào góc sâu nhất trong tủ.

Một đêm trôi qua yên bình. Tô Ngọc Dung không phải người lạ chỗ, nàng thích nghi môi trường rất nhanh, rửa mặt xong xuôi là đặt lưng xuống gối ngủ say sưa.

Sáng sớm hôm sau, nàng dậy gõ cửa phòng tiểu thúc: "Tiểu thúc, trên bếp có bánh bao ta mới hấp, đệ cuộn ít dưa muối mà ăn nhé. Ta ra ngoài mua thức ăn đây."

"Vâng." Bên trong vọng lại tiếng đáp của tiểu thúc, nhưng nghe có vẻ hơi lạ, giọng nghèn nghẹt.

Tô Ngọc Dung thấy lạ nhưng cũng không hỏi thêm, đoán chừng là Lận Chiêm chưa tỉnh hẳn, bèn nhẹ bước, yên tâm xách giỏ ra cửa.

Nàng vừa đi, Lận Chiêm liền hất chăn ra, vẻ mặt bồn chồn bực bội. Hắn ngồi thẫn thờ một hồi mới đứng dậy, tìm bộ quần áo sạch trong rương thay ra, rồi dỡ hết chăn nệm đi giặt.

Bình thường hắn dậy rất sớm, trời chưa sáng đã mở mắt, vậy mà hôm nay lại chìm đắm trong giấc mộng đẹp mãi không chịu tỉnh. Lúc mở mắt ra trời đã sáng bạch, trong chăn nệm cũng lạnh ngắt. Cũng may tẩu tẩu đã đi vắng, trong nhà chỉ còn mình hắn. Lận Chiêm múc nước giếng, giặt sạch quần và chăn nệm trong chậu rồi đem phơi dưới hiên nhà.

-

Trên phố không đông người lắm, Tô Ngọc Dung định đi dạo quanh đây cho quen thuộc địa bàn. Nàng mua một ít bột mì, rồi đi tiếp xem có chỗ nào bán thịt không để về gói sủi cảo ăn. Đi mãi mới thấy một sạp hàng. Nghe người quanh đây nói, dạo trước mưa liên miên khiến nhiều gà vịt bị c𝖍ế.✞ đuối, lợn cũng mắc bệnh không ăn được, nhiều cửa hàng phải đóng cửa, việc làm ăn của các tửu lầu cũng thảm đạm vô cùng.

Lúc Tô Ngọc Dung đến gần, một gã đàn ông lực lưỡng đang kéo xe chở gia súc ra bán, xung quanh có khá nhiều người vây xem.

"Con lợn con này của ông không sao chứ? Trông nó cứ lờ đờ thế nào ấy."

"Làm sao mà có chuyện đó được! Đều là lợn nhà nuôi cả, tại đi đường xóc nảy nên nó mới mệt thôi!"

Một tên người hầu đi mua đồ cho nhà nào đó bảo: "Hôm qua tôi mua của ông một con gà, về nhà chưa được bao lâu đã lăn đùng ra ↪️♓·ế·𝖙. Có phải ông bán gà bệnh hại người không?"

"Thằng này nói láo!" Gã đàn ông kia gần như nhảy dựng lên, giọng oang oang, trợn trừng mắt, "Đừng có mà ăn vạ! Có phải mày định ăn quỵt không? Loại người như mày tao gặp nhiều rồi, bảo tao bán gà bệnh chẳng qua là muốn tao đền tiền, để mày được không con gà chứ gì!"

Vẻ mặt gã rất hung ác, người kia bị dọa cho sợ hãi, lắp bắp: "Ông... ông nói bậy, tôi không có ý đó..."

"Gà bệnh đâu? Mang đây, mang đây tao trả lại tiền!"

"Dĩ nhiên là chôn rồi, chứ để lại ngộ nhỡ lây bệnh cho người thì sao?"

Nghe vậy, gã đàn ông cười khẩy như thể bắt thóp được người ta: "Tao thấy chắc là mày ăn rồi thì có!"

Người kia đỏ mặt tía tai: "Giờ tôi có thể đào lên cho ông xem."

"Ai mà biết được có phải mày lừa tao không!" Hai người cãi nhau ầm ĩ giữa đường. Người mua ban đầu vốn tính nhút nhát, cãi không lại gã đàn ông nên bị mắng cho phải len lỏi ra khỏi đám đông.

Tô Ngọc Dung muốn mua thịt lợn nên tiến lên phía trước. Gã đàn ông nhìn nàng: "Tiểu nương tử muốn mua gì? Gà vịt lợn dê, cái gì cũng có."

Ánh mắt Tô Ngọc Dung dừng lại trên những chiếc lồng. Một con lợn con ♓●ơ●1 t●𝖍●ở 𝖉ồ●𝖓 ⓓ●ậ●🅿️, tinh thần uể oải, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu khàn đặc. Nàng lại liếc sang mấy con gà vịt đang túm tụm vào nhau ở lồng bên cạnh, lông lá xơ xác không chút bóng mượt, rụt cổ lại, phân rơi trên xe kéo cũng có màu sắc không bình thường.

Nàng mím môi, ngước nhìn gã đàn ông.

"Đại ca này." Nàng chỉ vào những con gia súc trong lồng, "Con lợn con này của ông, khóe mắt đầy dử bẩn, hơi thở có đờm, rõ ràng là chứng phổi nhiệt, e là còn nhiễm khí độc thời tiết. Còn mấy con gà này nữa." Tô Ngọc Dung lắc đầu, vẻ mặt không hài lòng, "Rụt cổ xệ cánh, phân loãng màu xanh, là triệu chứng của bệnh lỵ. Hơn nữa trông chúng đã đổ bệnh được vài ngày rồi. Loại gia súc này tuyệt đối không thể ăn, người ăn vào cũng sẽ đổ bệnh theo, ông đang lừa người đấy."

Tên người hầu lúc nãy bị mắng đi nghe thấy thế liền quay lại, ló đầu ra nghe. Lời nàng nói rất có đầu có đuôi, chỉ rõ triệu chứng bệnh trạng, không giống như nói càn.

Sắc mặt gã đàn ông kia thay đổi hẳn, gào lên: "Con đàn bà này nói nhăng nói cuội gì thế! Biết cái gì về gia súc mà nói!"

Tô Ngọc Dung nắm chặt quai giỏ, tuy trong lòng sợ hãi nhưng vẫn lấy hết can đảm nói: "Cha tôi ngày trước chuyên 🌀_𝐢_ế_𝖙 mổ cho tửu lầu, lợn dê gà vịt gì ông ấy cũng từng mổ qua, những triệu chứng này tôi đều đã thấy rồi."

Nàng còn định nói thêm rằng, số lợn nàng đã ℊⓘ·ế·𝐭 e là còn nhiều hơn số lợn gã đã nuôi ấy chứ, dĩ nhiên là nàng hiểu. Đám gia súc bệnh này phải được xử lý ngay lập tức, tuyệt đối không được bán cho người ta ăn, đó là việc làm thất đức.

Nàng hít một hơi thật sâu, cố nói to hơn: "Những con gia súc ông bán này đều bị bệnh cả rồi, không những không ăn được mà mầm bệnh còn có thể lây sang người nữa!"

Người xung quanh nghe thấy vậy lập tức tản ra xa, chỉ trỏ mắng nhiếc gã đàn ông. Có mấy người vốn đã trả tiền, nghe vậy liền quát: "Cái đồ thất đức này, dám bán súc vật bệnh mà không trả tiền lại đây!"

Thấy việc làm ăn đang ngon lành bị phá hỏng, gã đàn ông thẹn quá hóa giận, lao thẳng về phía Tô Ngọc Dung: "Con khốn này, dám phá việc làm ăn của ông, xem ông có x●é ✖️á●c mày ra không..."

Gã đàn ông béo tròn, mặt đầy thịt ngang tàng, một cú đấm chắc cũng đủ làm gãy xương người ta. Tô Ngọc Dung thấy gã tiến về phía mình thì kinh hãi, hoảng hốt lùi lại mấy bước. Đúng lúc này, một bóng người từ trong đám đông lao ra, giống như gà mẹ bảo vệ con, đứng chắn vững vàng trước mặt Tô Ngọc Dung.

Đó là một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi, mặc bộ đồ vải thô màu xanh chàm đã bạc màu, ống tay và ống quần được xắn lên gọn gàng, lộ ra cánh tay chắc nịch. Dáng người nàng ấy không cao lớn, thậm chí có phần gầy guộc, nhưng khi đứng đó, chống nạnh, nghếch cổ lên, khí thế chẳng hề kém cạnh gã đàn ông lực lưỡng kia. Trên tay nàng ấy hiên ngang giơ cao một lưỡi liềm mài sáng loáng, chỉ thẳng vào gã đàn ông: "Phi! Cái đồ lòng lang dạ thú, muốn làm gì hả?"

Tô Ngọc Dung bị bà chắn phía sau, đến mặt gã đàn ông cũng không nhìn thấy. Giọng nàng ấy vừa đanh vừa sắc, vừa mở miệng là như pháo nổ: "Giữa thanh thiên bạch nhật mà định đánh người à? Cái đồ mặt dày, chỉ giỏi bắt nạt cô nương hiền lành, không giống như cái loại súc vật không biết xấu hổ như ngươi!"

Gã đàn ông bị lưỡi liềm bất ngờ chắn ngang mặt làm cho khựng lại, rồi nổi giận quát: "Ở đâu ra mụ đàn bà đanh đá này, cút ra! Rõ ràng là con khốn kia nói bậy bạ phá việc làm ăn của tôi!"

"Tôi nhổ vào!" Nàng ấy suýt nữa thì nhổ nước miếng vào mặt gã, lưỡi liềm lại đưa sát tới trước, giọng càng cao hơn: "Ai nói bậy bạ? Người ta nói câu nào cũng có lý cả! Con lợn con kia thở hồng hộc như bị lao, con gà kia thì gục đầu sắp c𝖍_ế_𝖙 đến nơi rồi, tưởng ai cũng mù cả hay sao mà không thấy? Chính mình lòng dạ đen tối muốn kiếm tiền thất đức mà còn không cho người ta nói à?"

Nàng ấy chẳng để cho gã đàn ông có cơ hội xen vào, cứ thế mắng như xối xả: "Làm sao? Bị l*t tr*n tim đen nên thẹn quá hóa giận định đánh người à? Ngươi động vào cô ấy một cái xem! Lưỡi liềm này không phải để trưng bày đâu! Cắt cỏ lợn ngọt lắm, cắt cái loại du côn như ngươi cũng tốt y như vậy thôi!" Nói đoạn, nàng ấy làm bộ vung vung vài cái.

"Mụ... mụ..." Gã đàn ông tức đến run cả người.

"Mụ cái gì mà mụ!" Người phụ nữ trừng mắt, "Xem cái bộ dạng hèn hạ của ngươi kìa! Bán gia súc bệnh hại người mà còn lý sự à? Có tin bà đây đi báo quan ngay bây giờ, bảo quan phủ đem cái đống bệnh tật của ngươi đi đốt sạch, rồi nọc ngươi ra đánh mấy chục gậy xem ngươi còn dám ngang tàng nữa không!" Nàng ấy vừa mắng vừa dùng ngón tay còn lại chỉ thẳng vào mũi gã, "Mau lên, trả lại tiền cho người ta! Còn để bà đây thấy ngươi bán mấy thứ bệnh tật này nữa thì thấy lần nào mắng lần nấy, mắng cho tổ tông mười tám đời nhà ngươi nằm dưới mộ cũng không yên!"

Gã đàn ông bị nàng ấy mắng cho hoa mắt chóng mặt, mặt đỏ tía tai như lá gan lợn ngâm nước, tiếng chỉ trích của người xung quanh cũng càng lúc càng lớn. Sợ thực sự thu hút người của quan phủ tới, gã đành lủi thủi trả tiền cho mấy người mua, rồi kéo xe gia súc bệnh chạy mất dạng.

Đuổi được gã buôn bán thất đức đi, người phụ nữ mới dắt lưỡi liềm lại sau hông, quay người nhìn Tô Ngọc Dung vẫn còn chưa hoàn hồn. Vẻ giận dữ trên mặt nàng ấy chưa tan nhưng ánh mắt đã dịu đi nhiều, đầy vẻ quan tâm: "Muội muội, bị dọa sợ rồi hả? Cái loại khốn kiếp đó chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu thôi, đừng sợ nó!"

Tô Ngọc Dung nắm chặt quai giỏ, nhìn người phụ nữ lạ mặt vừa bộc trực lại vừa trượng nghĩa trước mắt, vội vàng hành lễ: "Đa tạ đại tẩu đã ra tay cứu giúp, tôi... tôi không sao."

Người phụ nữ xua tay, cười xòa chẳng để tâm: "Chao ôi, ơn huệ gì! Ta chỉ là chướng mắt cái loại bắt nạt người khác thôi. Mà muội muội cũng thật là bản lĩnh, nhìn một cái là biết gia súc bị bệnh, giỏi thật!" Nàng ấy đánh giá Tô Ngọc Dung, thấy cô gái gương mặt dịu dàng, ăn mặc giản dị, trông có vẻ nhút nhát, hiền lành, liền nhiệt tình hỏi: "Muội ra ngoài mua thức ăn à?"

Tô Ngọc Dung gật đầu: "Tôi định mua ít thịt lợn về gói sủi cảo." Nghĩ đến chuyện vừa rồi nàng vẫn còn thấy sợ, sắc mặt nhợt nhạt.

Người phụ nữ cười sảng khoái: "Đi thôi, ta dẫn muội đi, lúc nãy ta thấy ở phố bên kia có người bán thịt lợn đấy."

Trên đường đi, người phụ nữ trò chuyện thân tình với nàng. Nàng ấy bảo mình họ Ngô, tên là Ngô Xuân Nương, không phải người Lật Thành mà là người của một ngôi làng thuộc huyện khác. Ngô Xuân Nương mấy hôm trước cùng vài người phụ nữ cùng làng vào thành bán giỏ tre do chính tay họ đan. Mỗi tháng họ đều ngồi xe bò vào thành, trước đây toàn đến huyện khác, lần này Ngô Xuân Nương đến Lật Thành là vì một chuyện khác.

"Dạo trước chẳng phải lũ lụt ↪️_♓_ế_т nhiều người sao, cứ thỉnh thoảng lại có xác 𝒸𝐡●ế●𝐭 trôi về làng tôi. Chúng ta thấy thì vớt lên, dùng xe kéo lên núi đào hố chôn cất cho người ta." Ngô Xuân Nương rất hay nói, hễ mở lời là không ai xen vào được, "Ấy thế mà, nửa tháng trước, lúc ta đang giặt đồ bên sông lại thấy một người trôi về, không ngờ lần này gã đàn ông đó vẫn còn thở đấy nhé!"

Ngô Xuân Nương kể chuyện rất sinh động, dễ làm người ta cuốn theo cảm xúc, Tô Ngọc Dung nghe mà thẫn thờ.

"Người đó bị thương nặng lắm, đại phu chân trần làng ta toàn cho gã uống thuốc mạnh dành cho gia súc thôi, ấy thế mà hình như có tác dụng đấy, gã không 𝖈h·ế·✝️, có điều cứ 𝐡ô·п mê suốt, chẳng biết tên họ là gì. Ta vào thành cũng là để hỏi xem nhà ai bị mất người đàn ông không."

Có điều trong thành người 𝐜-𝖍-ế-† nhiều quá, bao nhiêu thanh niên trai tráng còn tự nguyện đi đắp đê, mười nhà thì có đến năm nhà mất đàn ông, hỏi tới hỏi lui cũng chẳng ra kết quả gì. Ngô Xuân Nương dự định ngày mai sẽ về nhà, sẵn tiện đống giỏ tre mang đi cũng sắp bán hết rồi.

Tô Ngọc Dung khẽ nói: "Đại tẩu hay là cứ đợi thêm xem sao, đợi người đó tỉnh lại biết tên là gì thì dễ tìm người nhà hơn."

"Phải rồi." Ngô Xuân Nương tiếp lời, "Cho nên ta cũng chẳng định chạy vạy thêm nữa, chỉ là không biết gã đó bao giờ mới tỉnh. Bình thường chúng ta toàn bón nước canh cho gã, trong nhà cũng chẳng thiếu bát cơm này, nhưng gã cứ thế này mãi thì cũng khó xử quá!" Ngô Xuân Nương thở dài, cứ ♓·ô·𝓃 mê mãi thì khác gì người thực vật đâu, chẳng lẽ trông nom cả đời, họ cũng chỉ là nhà bình thường thôi."Thực ra gã đó trông cũng khôi ngô lắm, mấy đứa cháu gái nhà bà cô ta cứ thỉnh thoảng lại lén sang xem."

Nhưng đẹp trai thì làm được cái tích sự gì, có mài ra mà ăn được đâu! Biết đi biết nói mới là đàn ông chứ. Có điều mấy lời này không tiện nói với cô gái trẻ như nàng.

Nói đoạn đã đến nơi, bên đường quả nhiên có một sạp bán thịt lợn. Ngô Xuân Nương dẫn Tô Ngọc Dung tới. Tô Ngọc Dung lại gần xem thử, thấy thịt lợn còn tươi nên bỏ tiền mua hai cân. Nàng dùng lá sen gói lại, buộc kỹ rồi bỏ vào giỏ.

Ngô Xuân Nương chợt hỏi: "Muội muội, lúc nãy nghe muội nói với gã du côn kia cha muội cũng là thợ mổ à?"

"Vâng." Tô Ngọc Dung thành thật trả lời, "Nhà tôi trước đây cũng hay nhận mổ thuê cho các tửu lầu, g●❗ế●t lợn mổ dê. Tôi cũng tự tay làm nhiều lắm. Bán gia súc bệnh là tự đập vỡ bát cơm nhà mình, tuyệt đối không bao giờ làm." Hàng xóm láng giềng đều quen biết nhau cả, không thể vì chút lợi nhỏ mà đi hại người ta được.

Ngô Xuân Nương không khỏi kinh ngạc: "Muội mà cũng biết ⓖ.ℹ️ế.✝️ lợn sao?"

Tô Ngọc Dung gật đầu: "Biết ạ."

"Thật chẳng nhìn ra." Ngô Xuân Nương vẻ mặt ngạc nhiên, "Trông muội yếu ớt mỏng manh thế này, tiếng nói cũng nhỏ nhẹ. Ta cứ nhìn thấy muội là lại nhớ tới mấy con gà con nhà ta nuôi, cứ 𝐦*ề*ɱ Ⓜ️*ạ*𝒾 nhỏ xíu, lần nào đi cho ăn ta cũng sợ dẫm phải."

Tô Ngọc Dung hơi thẹn thùng mỉm cười. Nhiều người cũng nghĩ như vậy. Nàng vốn dĩ nhát gan, đến nói to với người khác còn chẳng dám, lấy đâu ra can đảm để làm cái nghề Ⓜ️á-⛎ me như thế. Thực ra làm nhiều rồi thì thấy cũng chẳng có gì, vì mưu sinh thì việc gì khổ cực đến đâu cũng phải làm. Thế gian này chẳng vì ai đó nhút nhát mà đối xử ôn hòa với họ hơn đâu.

Tô Ngọc Dung không thích giao tiếp, nàng cũng ít lời. Việc 𝐠●𝐢●ế●т lợn đối với nàng giống như một cách để ℊℹ️ế*t thời gian hơn. Cổ tay đưa lên hạ xuống, lách theo thớ thịt, tách rời xương và thịt ra, chẳng mấy chốc mà một canh giờ đã trôi qua.

Trò chuyện với Ngô Xuân Nương thêm một lát, Tô Ngọc Dung mua hết số giỏ tre còn lại của nàng ấy. Ngô Xuân Nương hỏi: "Muội mua nhiều thế này làm gì?" Tô Ngọc Dung lắp bắp bảo là nhà mình bị lũ cuốn trôi, cần sắm sửa nhiều thứ, sẵn tiện mua hộ hàng xóm luôn.

Ngô Xuân Nương nửa tin nửa ngờ, sợ nàng xách không xuể nên bảo để nàng ấy giúp gánh bảy tám cái giỏ tre về hộ. Tô Ngọc Dung khước từ mấy lần không được, vì Ngô Xuân Nương quá nhiệt tình nên nàng đành đồng ý.

Sợ làm phiền tiểu thúc đọc sách, lúc đi vào ngõ Tô Ngọc Dung đã dặn Ngô Xuân Nương một tiếng: "Đại tẩu, trong nhà tôi có một người trẻ tuổi, là một thư sinh." Nàng vừa nói Ngô Xuân Nương đã hiểu ngay: "Ồ, ta biết rồi, ta sẽ khẽ tiếng thôi."

Tô Ngọc Dung mỉm cười. Hai người đặt giỏ tre dưới hành lang. Nàng vào bếp rót một chén trà cho Ngô Xuân Nương. Ngô Xuân Nương liếc nhìn gian viện một vòng, trong sân có chăng một sợi dây phơi, trên đó treo chăn nệm và quần áo của cả nam lẫn nữ, trông có vẻ chỉ có đôi vợ chồng trẻ chung sống.

Uống trà xong, Ngô Xuân Nương bảo: "Muội muội, ta đi nhé." Tô Ngọc Dung tiễn nàng ấy ra đầu ngõ. Ngô Xuân Nương vẫy tay: "Đừng tiễn nữa, mau vào nhà đi."

Nàng ấy quay người đi ra khỏi ngõ, rẽ qua hai con phố. Lúc định qua cầu, nàng ấy vô tình lướt ngang qua một người đàn ông. Ngô Xuân Nương liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt. Đi được vài bước nàng ấy bỗng dừng lại, quay đầu nhìn. Người đàn ông kia tay hình như đang cầm một đôi giày thêu, đi vào khu phố. Nhà cửa trong đó lối nẻo quanh co, chớp mắt đã chẳng thấy người đâu. Ngô Xuân Nương ngẩn ngơ, nhớ lại cái nhìn thoáng qua lúc nãy. Người đàn ông đó dáng dấp cao lớn, nàng ấy chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt dưới, cứ thấy quen quen nhưng nhất thời chẳng nhớ ra đã gặp ở đâu. Suy nghĩ hồi lâu chẳng ra kết quả, nàng ấy đành thôi.

Tô Ngọc Dung xếp đống giỏ tre lại, tổng cộng có bảy cái. Nàng nghĩ vì Ngô đại tẩu đã giúp đỡ mình nên nhất thời nóng nảy mua hết số giỏ còn lại, nhưng mang về nhiều thế này dùng sao cho hết, hay là mai hỏi xem hàng xóm xung quanh có ai cần thì tặng bớt.

Đang mải suy nghĩ, cửa viện bỗng đẩy ra. Tô Ngọc Dung nghe thấy tiếng "Tẩu tẩu" từ phía sau. Nàng ngoảnh lại, Lận Chiêm chẳng biết đã ra ngoài từ khi nào, lúc này trở về nhà, một tay xách đôi giày thêu, tay kia cầm một cuộn giấy tuyên, ngón trỏ còn treo một túi hạt dẻ rang đường.

Tô Ngọc Dung ngẩn ra, chạy tới: "Tiểu thúc, đệ ra ngoài sao? Sao lại mua nhiều đồ thế này." Ánh mắt dừng lại trên đôi giày thêu, nàng ngỡ ngàng: "Đây là..."

Lận Chiêm khẽ cười bảo: "Lật Thành hơi ẩm, giấy trong rương của ta không dùng được nữa. Sáng nay đệ ra hiệu sách mua một ít, dọc đường đi qua tiệm giày, nhớ đến lúc tối qua xỏ giày cho tẩu tẩu, ta thấy đôi giày đó có vẻ mòn nhiều rồi, nên sẵn tiện mua một đôi mới. Tẩu tẩu thử xem kích cỡ có vừa không." Hắn ra hiệu bảo Tô Ngọc Dung mau ngồi xuống.

Tô Ngọc Dung chẳng biết nói gì. Chính nàng còn chẳng để ý xem giày trên chân mình có mòn hay không.

"Thử đi tẩu." Lận Chiêm nói, "Đường ở Lật Thành khó đi, mấp mô lắm. Thay đôi mới đi cho thoải mái."

"Ừm..." Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn ngồi xuống ghế. Lận Chiêm cũng thuận thế quỳ xuống, gần như là quỳ một chân trước mặt nàng. Tô Ngọc Dung không quen, ngượng nghịu bảo: "Để ta tự làm."

Lận Chiêm không khăng khăng thêm, ngồi nhìn nàng thay đôi giày cũ, xỏ đôi giày mới vào. Kích cỡ rất vừa vặn, còn vừa hơn cả đôi cũ của nàng. Đế giày tuy dày nhưng không hề cứng. Trời sắp vào đông rồi, đôi giày thêu này còn được lót một lớp lông nhung bên trong, đi vào rất ấm áp. Kiểu dáng và hoa văn thêu cũng đúng ý Tô Ngọc Dung. Nàng không nhịn được mà nhìn thêm mấy cái, nói không thích là nói dối.

"Thật khéo quá, đôi giày này sao kích cỡ lại vừa vặn đến thế!" Tô Ngọc Dung ngước đầu kinh ngạc nói.

"Vâng." Giọng Lận Chiêm bình thản, ngữ khí tự nhiên, "Tối qua ta đã ướm thử rồi, không sai được đâu."

"..." Tô Ngọc Dung thực sự hối hận vì câu nói vừa rồi.

Lận Đàn trước đây cũng rất thích mua quần áo giày dép cho nàng, chẳng cần thợ thêu đến tận nhà đo đạc. Vợ chồng 🌀.ầ.ռ ɢũ.𝒾 nhiều, vóc dáng của vợ thế nào người chồng đã thuộc làu, chỉ cần thay đổi một chút thôi chàng cũng biết ngay. Nhưng những lời tương tự thốt ra từ miệng tiểu thúc thì cứ thấy kỳ quặc thế nào ấy.

Dẫu thích đôi giày này nhưng nàng vẫn thấy không ổn, lưỡng lự bảo: "Tiểu thúc, hay là thôi vậy, đệ mang trả lại đi."

Lận Chiêm đã đoán trước nàng sẽ nói thế: "Không trả được đâu, tiền đã trả rồi, tẩu tẩu cứ đi đi." Nói xong, hắn đưa cả túi hạt dẻ rang đường mua cùng lúc cho nàng. Lật Thành vốn nổi tiếng về hạt dẻ, dẫu vừa lụt lội xong nhưng trên phố vẫn có cửa hiệu bày bán.

Tô Ngọc Dung vẫn giữ vẻ mặt đắn đo khó xử. Lận Chiêm nhìn vào xoáy tóc trên đầu nàng, bảo: "Cái này thì càng không trả lại được nữa." Hắn biết tẩu tẩu là người rất có nguyên tắc, nhưng nguyên tắc của nàng lại dễ dàng bị phá vỡ. Lận Chiêm thậm chí chẳng cần dùng lời lẽ hoa mỹ gì để dỗ dành.

Tô Ngọc Dung im lặng, đành đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn đệ..."

Khóe môi hắn nhếch lên: "Tẩu tẩu, chúng ta là người một nhà, sao phải nói lời khách sáo thế."

Chân mày Tô Ngọc Dung khẽ động đậy, cuối cùng chẳng thốt ra được lời phản bác nào. Phản bác cái gì chứ, tiểu thúc dường như chẳng nói điều gì sai cả.

Nàng chỉ có thể ngồi dưới hành lang, đi đôi giày thêu hắn tặng, ăn hạt dẻ hắn mua, từng bước từng bước hạ thấp nguyên tắc của mình, từng bước từng bước bị vây hãm trong một tấm lưới vô hình và tinh vi mà chẳng hề hay biết.

Chương (1-101)