| ← Ch.018 | Ch.020 → |
🪷 Chương 19: Đừng làm ở ngoài này
🪷 Editor: Thảo Anh
Đường núi quanh co, cỏ cây tươi mát. Lối mòn mà Hạ Dao Đình và Tô Ngọc Dung chọn đi dạo vừa khéo tránh mặt được mấy người kia.
Hạ Dao Đình nghiêng đầu nhìn sang, thấy nương tử của Nhị ca bước chân nhẹ bẫng, ánh mắt tò mò không ngừng ngó nghiêng ngó dọc.
Cảnh sắc dường như cũng thay đổi theo tâm tình. Tô Ngọc Dung chợt thấy ngọn núi này thuận mắt hơn hẳn lúc mới đến, ngay cả từng hơi thở cũng ngập tràn hương vị thanh khiết, trong trẻo.
Hạ Dao Đình lẳng lặng ngắm nhìn tẩu tẩu thêm vài bận.
Nhị tẩu sở hữu một gương mặt tròn trịa, nhu thuận. Tuy không có được vẻ tinh xảo, nhỏ nhắn hay nét kiều mị, yêu kiều như bao người khác, nhưng lại toát lên sự thân thiện, ɢ●ầ●n ɢ●ũ●i đến lạ.
Thực ra nhan sắc của nàng cũng chẳng hề tệ. Đôi mắt hạnh long lanh ngấn nước, làn da trắng ngần, khi cười còn lộ ra chiếc răng khểnh sắc nhọn. Chỉ tiếc là, kể từ ngày trở thành phu nhân chốn quyền quý, bị gò ép vào khuôn khổ "cười không hở lợi, bước đi không lay động tà váy", mọi nét duyên dáng, đáng yêu của nàng đều bị che khuất. Nàng buộc phải hóa thân thành một khúc gỗ vô tri, không dám cười to, mọi cử chỉ đều nơm nớp lo sợ, dè dặt. Thế nên, nhan sắc ấy mới trông có vẻ nhạt nhòa đi.
Nữ tử có thể gả vào nhà danh gia vọng tộc, nếu không có gia thế hiển hách thì ắt phải sở hữu dung mạo khuynh thành. Đó dường như đã trở thành một quy luật bất thành văn.
Nhưng nam nhân thì khác. Một gã thư sinh nghèo rớt mồng tơi sẽ chẳng bao giờ vì gia cảnh bần hàn mà tự thấy bản thân không xứng với thiên kim tiểu thư.
Hạ Dao Đình cố nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không thắng nổi sự tò mò, nàng ta hạ giọng hỏi: "Nhị tẩu, tẩu và Nhị ca quen biết nhau như thế nào vậy?"
Tô Ngọc Dung đang đưa tay v**t v* nhành hoa dại còn đọng sương mai ven đường, nghe vậy thì khựng lại. Hai má nàng thoắt cái ửng lên một rặng mây hồng khó nhận ra, nàng hơi ngượng ngùng mím môi cười: "Thực ra... cũng chẳng có gì đặc biệt đâu."
Nàng ngẫm nghĩ một lát, dường như không biết bắt đầu từ đâu.
"Hai năm trước, lúc phu quân mới đến Nhạn Bắc nhậm chức, hình như chàng đã đắc tội với rất nhiều người. Hôm đó, ta vừa từ trấn trên về thì thấy chàng bị người ta truy sát, cả người bê bết 𝖒á.⛎. Thế là ta liền lật tung chiếc xe kéo, đập ngất tên kia rồi kéo chàng về nhà."
Hạ Dao Đình ngập ngừng hỏi lại: "Tẩu... dùng chiếc xe kéo thịt heo... để kéo Nhị ca về sao?"
Tô Ngọc Dung khẽ gật đầu, "Ừm, chàng cứ hô.𝓃 mê bất tỉnh mãi, ta lại chẳng có tiền mời đại phu nên đành đưa chàng về nhà."
"Rồi sau đó thì sao?"
"Sau đó thì chàng bị thương rất nặng, lại còn sốt cao, nên ta cứ thế chăm sóc chàng thôi. Nhà ta chỉ có mỗi mình ta, và vài bộ quần áo cũ mà cha để lại. Trên người chàng toàn là m●á●𝐮, đâu thể cứ để như vậy mãi, nên ta đã giúp chàng thay y phục."
"Đến khi khỏi bệnh, chàng thường xuyên đến sạp thịt của ta mua hàng." Tô Ngọc Dung thành thật kể lại, "Ta cứ tưởng chàng đặc biệt thích ăn thịt heo, còn định dạy chàng cách lựa thịt, cách dùng dao sao cho chuẩn nữa cơ."
Khóe miệng Hạ Dao Đình khẽ giật giật. Quả thực không tài nào tưởng tượng nổi cảnh tượng đó. Hơn nữa, nghe bà mẫu và những người khác kể lại, Lận Đàn khi ở nhà rất hiếm khi đụng đũa vào mấy món thịt thà nặng mùi thế này.
"Vậy sao hai người lại thành thân?"
"Ta cũng không biết diễn tả thế nào nữa. Một ngày nọ, chàng đột nhiên mang sính lễ đến cầu thân." Chính bản thân Tô Ngọc Dung cũng thấy khó hiểu, "Chàng khuân đến bao nhiêu là rương hòm, chật cứng cả nhà ta, đến chỗ đặt chân cũng không có. Lúc đầu ta giật mình sợ hãi, nhất quyết không đồng ý."
"Tẩu không đồng ý ư?"
"Ừm." Tô Ngọc Dung gật đầu, vẻ mặt có chút bối rối, "Chàng là quan Huyện thái gia, còn ta chỉ là con bé bán thịt heo, chữ nghĩa chẳng biết là bao. Ta biết chúng ta không môn đăng hộ đối, nên đâu dám nhận lời."
Môn không đăng, hộ không đối, những cuộc 𝖍ô-𝐧 nhân như vậy vốn khó bề bền lâu.
Hạ Dao Đình nhớ lại những lời đồn thổi ác ý bên ngoài. Kẻ thì đoan chắc Tô Ngọc Dung đã hạ 𝐛ù_a n_gả_ⓘ Lận Đàn, người lại bảo nàng nắm được thóp của chàng, chưa kể còn muôn vàn những lời lẽ khó nghe khác mà Hạ Dao Đình chẳng tiện nhắc lại. Nàng ta tò mò hỏi: "Vậy sao sau đó tẩu lại đồng ý?"
Khuôn mặt Tô Ngọc Dung thoắt cái đỏ bừng như quả gấc, ánh mắt bối rối đưa lảng đi nơi khác, giọng nói lí nhí như muỗi kêu: "Chàng... chàng nói với ta rằng, vì ta đã thay y phục cho chàng, đã nhìn thấy 🌴*♓â*ⓝ 𝖙ⓗ*ể chàng, mà theo quy củ ở kinh thành, nam nhân nếu đã bị nhìn thấy ⓣ𝐡â-𝐧 †h-ể thì coi như danh tiết bị hủy hoại, không thể cưới được thê tử nữa. Sau này sẽ phải sống cô độc đến già, lại còn bị người đời chê cười. Ta nghe chàng nói thảm thương quá, thế là mềm lòng... đành đồng ý thôi."
Nhớ lại lúc nàng chối từ lời cầu thân, hốc mắt Lận Đàn đỏ hoe bảo không sao đâu. Rõ ràng chàng là người bị từ chối, vậy mà ngược lại còn quay sang an ủi nàng.
Tô Ngọc Dung lại là người tính tình mềm yếu. Ai đó chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt, phơi bày vẻ mặt đáng thương trước mặt nàng, là nàng chẳng tài nào nhẫn tâm cho nổi.
Quy củ chốn kinh thành ra sao, nàng nào có hay biết. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Lận Đàn đường đường là Huyện lệnh, chắc hẳn sẽ không cất công đi lừa gạt một kẻ thấp cổ bé họng như nàng.
Một người quang minh lỗi lạc như chàng, đáng lẽ phải có một cuộc 𝒽-ô-ⓝ nhân viên mãn, con đàn cháu đống. Nếu quả thực chỉ vì nàng mà chàng đánh mất thanh danh, phải chịu cảnh cô độc đến già, Tô Ngọc Dung chắc chắn sẽ ân hận cả đời.
"..."
Hạ Dao Đình mở to mắt, không thể tin nổi vào tai mình: "Tẩu nói gì cơ?"
Nói nhăng nói cuội gì thế này? Cái gì mà danh tiết bị hủy hoại, khó bề cưới vợ? Huynh ấy đâu phải là hoàng hoa khuê nữ! Rõ ràng là ăn nói xằng bậy, ăn không nói có! Chẳng qua là ỷ người ta không biết chữ, không am hiểu sự đời nên mới giở trò lừa bịp đây mà.
Hạ Dao Đình há hốc miệng, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa thể khép lại được.
Trước nay, ai nấy đều đinh ninh rằng nàng đã dùng mọi thủ đoạn, bám riết không buông mới với tới được Lận Đàn. Nào ngờ, cuộc 𝒽●ô●ռ nhân này lại do chính tay Lận Đàn giăng bẫy mà thành.
Đúng là đê tiện, xảo quyệt hết chỗ nói!
Cũng may, Hạ Dao Đình thầm nghĩ, may mà giờ đây nàng ta đã hiểu rõ bản tính thật thà, chất phác của Tô Ngọc Dung. Nếu không, vừa nghe những lời này, nàng ta chắc mẩm tẩu ấy đang cố tình khoe khoang, đổi trắng thay đen mất.
Phải mất một lúc lâu, Hạ Dao Đình mới khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói của mình, nét mặt vô cùng phức tạp: "Nhị tẩu, những lời này... tẩu đã từng kể cho ai nghe chưa?"
"Chưa từng, muội là người đầu tiên hỏi ta chuyện này đấy."
Thấy sắc mặt Hạ Dao Đình có phần kỳ quái, Tô Ngọc Dung ngơ ngác hỏi: "Sao vậy? Những lời chàng nói có gì không đúng sao, hay là ở kinh thành vốn không có quy củ này?"
Hạ Dao Đình dở khóc dở cười, đang phân vân không biết có nên vạch trần lời nói dối này, nói thẳng cho nàng biết tất cả chỉ là bịa đặt, là để lừa gạt nàng hay không.
Ngẫm nghĩ một lát, nàng ta chỉ đành thở dài nói: "Cũng... không hẳn là không đúng... Nhưng mà Nhị tẩu à, sau này tẩu làm việc gì cũng nên để tâm nhiều hơn một chút nhé..."
Người đâu mà dễ bị lừa gạt đến thế, tâm địa lại mềm xèo như bông. Ai mà ức h**p nàng, vò nàng t𝐡àп·𝒽 hìn·𝖍 thù gì, thì nàng cũng chỉ biết ngoan ngoãn cam chịu rồi chậm rề rề nhún nhường trở lại.
Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn đáp: "Ta biết rồi."
Hai người đi dạo thêm một vòng trên núi. Mãi đến khi ráng chiều buông xuống, họ mới thong dong rảo bước theo con đường mòn đi xuống.
Hạ Dao Đình đã thấm mệt, đi được vài bước lại phải dừng lại nghỉ chân. Nàng ta ngước nhìn Tô Ngọc Dung mặt không đổi sắc, hơi thở vẫn đều đặn, lần đầu tiên trong đời nảy sinh cảm giác ghen tị với vị Nhị tẩu xuất thân từ nông thôn này vì nàng sở hữu một thể trạng quá đỗi khỏe mạnh. Nhìn xem, nàng chẳng những không thấy mệt, mà càng đi lại càng thêm phấn khích, gương mặt hồng hào, hào hứng đề nghị: "Ngũ đệ muội, để ta cõng muội nhé! Ta khỏe lắm đấy, ta có thể cõng muội chạy một mạch luôn!"
Hạ Dao Đình nghe vậy liền phì cười, vội vàng xua tay từ chối. Thấy vậy, Tô Ngọc Dung lộ rõ vẻ thất vọng: "Ồ... vậy thôi."
Khi gần xuống đến chân núi, hai người loáng thoáng thấy một bóng người đang đứng bên vệ đường. Người nọ ngẩng đầu chăm chú nhìn những dòng chữ tạc trên tấm bia đá dưới chân núi. Bóng liễu rủ rợp mát, mỗi khi gió núi thoảng qua, tiếng lá xào xạc hòa quyện cùng bóng râm nhảy múa. Dáng người ấy thẳng tắp tựa nhành trúc vươn cao, ánh nắng rọi qua kẽ lá, đan dệt thành những vệt sáng lấp lánh trên vạt áo. Khung cảnh núi rừng u tịch, đến cả tiếng ve sầu dường như cũng ngừng bặt trước sự xuất hiện của người. Hơi sương giăng mắc, cốt cách thanh tao của người dường như cũng tỏa ra một mùi hương cỏ cây thanh khiết, mát lành.
Tô Ngọc Dung sững sờ trong giây lát, rồi khóe môi lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Nàng rảo bước chạy vội xuống những bậc đá: "Phu quân!"
Nghe tiếng gọi quen thuộc, Lận Đàn quay đầu nhìn lại, vội vã tiến lên đón nàng: "Chậm thôi, đừng chạy, cẩn thận kẻo ngã."
Phu thê xa cách đã hơn một tháng. Lận Đàn tất bật với việc khơi thông dòng lũ, người gầy sọp đi hẳn, nước da cũng sạm đen hơn. Vừa mới hoàn tất công việc, chàng lập tức vội vã hồi kinh bẩm báo với hoàng đế. Thay xong bộ quan phục, chàng liền tức tốc lên ngựa chạy thẳng đến biệt trang.
Ngày đêm nhung nhớ, lòng như tên bắn. Ấy vậy mà khi đến nơi, hạ nhân lại báo rằng Nhị thiếu phu nhân đã lên núi vãn cảnh rồi.
Tiểu tư khuyên chàng nên chợp mắt nghỉ ngơi một lát trong lúc chờ Nhị thiếu phu nhân trở về.
Nhưng Lận Đàn nào có tâm trí để nghỉ ngơi, chàng chỉ một lòng muốn được nhìn thấy Tô Ngọc Dung ngay lập tức. Chàng đứng đợi dưới chân núi rất lâu, cho đến khi thấy bóng dáng thân thuộc ấy xuất hiện.
Tô Ngọc Dung hoàn toàn không biết chàng đến, giọng nói ngập tràn niềm vui 💰.ướ𝐧.ɢ: "Sao chàng lại đến đây? Công việc của chàng xong xuôi hết rồi sao?"
"Ừm, cũng hòm hòm rồi." Lận Đàn mỉm cười dịu dàng, "Ta nhớ nàng, nên đến tìm nàng."
Hạ Dao Đình lững thững bước theo sau. Nghe thấy câu nói sến súa ấy, khóe miệng nàng ta lại giật giật, không nhịn được mà đảo mắt một cái.
Tô Ngọc Dung ngó nghiêng xung quanh hệt như kẻ trộm, ngượng ngùng nhắc nhở: "Chàng... chàng có thể đừng đột nhiên nói mấy lời này ở ngoài đường được không."
"Nhưng ta đâu có nói sai, ta thật sự rất nhớ nàng. Chồng nhớ vợ chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao? Sợ gì người khác chê cười, chúng ta là phu thê cơ mà."
Tô Ngọc Dung vốn mỏng da mặt, bị chàng trêu ghẹo đến mức đỏ bừng cả hai má.
Lận Đàn nắm chặt tay nàng. Thấy Hạ Dao Đình từ phía sau đi tới, chàng khẽ gật đầu chào hỏi.
Hạ Dao Đình cũng gật đầu đáp lễ, dùng chiếc quạt lụa che miệng cười duyên: "Nhị ca đã về rồi, muội sẽ không quấy rầy hai người nữa."
Bàn tay bị nắm chặt, Tô Ngọc Dung vốn không quen với việc thể hiện tình cảm †●♓â●ռ ⓜ●ậ●𝐭 chốn đông người, lúc nào cũng cảm thấy ngượng ngùng. Nàng định rút tay về, nhưng Lận Đàn càng 𝐬_𝐢_ế_ⓣ 🌜𝐡ặ_t hơn, nhất quyết không buông.
Ngũ đệ muội cùng đám a hoàn đi trước một bước. Tô Ngọc Dung vừa mới trèo lên xe ngựa, còn chưa kịp ngồi vững, Lận Đàn theo sau đã chồm tới, ôm lấy khuôn mặt nàng mà 𝖍-ô-п tới tấp.
Những nụ hô-n dồn dập, rải rác rơi xuống hai má, v**t v* cả hàng mi đang г𝐮-𝖓 r-ẩ-𝖞 của nàng. Tô Ngọc Dung hé môi định nói chuyện, vô tình tạo cơ hội cho Lận Đàn. Đầu lưỡi chàng lách vào, 🍳_υ_ấ_ⓝ 🍳_ⓤý_✞ lấy lưỡi nàng. Cả người Tô Ngọc Dung nhũn ra như dòng nước mùa xuân, mềm oặt tựa vào vách xe.
Dải áo hơi nới lỏng, Lận Đàn ôm trọn lấy nàng. Chàng gạt nhẹ vạt áo nàng sang một bên, khẽ cắn cắn lên bờ xương quai xanh đang 𝐫𝖚·ⓝ ⓡẩ·y, thì thầm: "Nhớ nàng quá đi mất..."
Chiếc xe ngựa lắc lư theo nhịp bánh xe, Tô Ngọc Dung vẫn cố gắng bấu víu lấy chút lý trí cuối cùng. Sao có thể làm chuyện này ở ngoài đường được chứ, thật là quá phóng túng!
Nàng dùng sức đẩy nhẹ Lận Đàn ra, ✞ⓗ●ở hổ●𝓃 hể●ⓝ nói: "Không... không được! Không được 𝒽·ô·𝖓 nữa, chúng ta đang ở bên ngoài mà..."
Lận Đàn tựa trán vào trán nàng, nhìn sâu vào đôi mắt ư●ớ●✞ á●т của nàng, khẽ hỏi: "Vậy ý nàng là, về nhà rồi thì được phải không?"
Tô Ngọc Dung không đáp, khẽ chun mũi nhíu mày. Nàng cứ có cảm giác không đúng, rõ ràng không phải ý này, nhưng nhất thời lại chẳng biết phải phản bác lại thế nào.
Lận Đàn nâng niu khuôn mặt nàng, dùng những đốt ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n gò má nàng, thi thoảng lại mổ nhẹ lên khóe môi. Tô Ngọc Dung thấy hơi nhột, đầu óc trống rỗng, vô thức rơi vào cái bẫy chàng giăng sẵn: "Ừm, đừng làm ở ngoài này, đợi về nhà... về nhà hẵng hay."
Lận Đàn khẽ bật cười, buông bàn tay đang ôm eo nàng ra, ngoan ngoãn ngồi sang một bên.
Tô Ngọc Dung ngồi thẳng người dậy, cảnh giác đưa mắt nhìn quanh. May thay, rèm xe ngựa đều được buông kín mít, chắc hẳn sẽ không ai phát hiện ra chuyện mờ ám vừa rồi.
Nàng lườm Lận Đàn một cái, rồi vội vàng kéo vạt áo lại cho kín đáo.
Rõ ràng là đang trừng mắt trách móc, nhưng ánh nhìn của Tô Ngọc Dung lại chẳng có chút vẻ gì là hung dữ. Ánh mắt ấy ɱề*ɱ m*ạ*𝖎, nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ, chẳng có chút sức sát thương nào.
Lận Đàn phải kiềm chế lắm mới đè nén được sự bốc đồng muốn nhào tới 𝒽_ô_𝓃 nàng thêm lần nữa.
Khi về đến biệt trang, Viên Kỳ hay tin Lận Đàn đến thì khá bất ngờ.
"Nhị lang, sao con lại đến đây?"
Lận Đàn cúi người hành lễ: "A Dung mới đến kinh thành, con không yên tâm nên vừa xử lý xong công vụ liền tới thăm nàng ấy."
Nụ cười trên môi Viên Kỳ cứng lại trong chốc lát: "Nếu đã hoàn thành công vụ, thì con nên nghỉ ngơi cho tốt chứ. Ta thấy con dạo này gầy đi nhiều, lại còn đen sạm đi nữa."
"Đó là bổn phận của con, chút vất vả này có xá gì đâu ạ."
"Được rồi, con mau về phòng nghỉ ngơi đi."
Đợi bóng lưng chàng khuất dần, nụ cười trên môi Viên Kỳ vụt tắt. Bà ta cầm kéo cắt ngắn bấc đèn: "Nhìn cái bộ dạng của Nhị lang kìa, hồn xiêu phách lạc, chẳng khác nào kẻ bị trúng 🅱️ù*🔼 ⓝ𝖌*ả*𝖎."
Chu ma ma ở bên cạnh nhẹ nhàng an ủi: "Nhị công tử đang độ tuổi trẻ trung bồng bột, suy nghĩ chưa thấu đáo cũng là lẽ thường tình. Chắc chỉ là chút hứng thú nhất thời thôi, phu nhân đừng quá bận tâm. Cứ để qua một năm rưỡi nữa, ngài ấy sẽ tự hiểu ra thôi."
"Đúng vậy." Bấc đèn được cắt ngắn, ánh lửa lại sáng bừng lên sau khi được châm thêm dầu. Viên Kỳ đặt cây kéo xuống, thở dài thườn thượt: "Bản tính nam nhân trên đời này đều thế cả, chỉ thích cái mới lạ chứ chẳng mấy ai coi trọng sự gắn bó lâu bền. Có điều, cũng không thể để nó cứ mãi tùy hứng làm càn như vậy được. Thôi vậy, mặc kệ nó, cùng lắm cũng chỉ để nó làm loạn thêm vài tháng nữa thôi."
[Lời tác giả]
Dung: Không được làm bậy ở ngoài này.
Ca: Ồ ồ hiểu rồi. Làm trên giường thì được, trong bếp thì được, trước cửa sổ thì được, trong bồn tắm thì được, ở thư phòng thì được...
Dung:?
| ← Ch. 018 | Ch. 020 → |
