| ← Ch.017 | Ch.019 → |
🪷 Chương 18: Kết bạn
🪷 Editor: Thảo Anh
Trong viện lúc này chẳng có ai. Hạ Dao Đình thân phận cao quý, đám hạ nhân cũng không dám cản đường, thế nên mới không có ai vào thông truyền trước.
Chưa đợi Hạ Dao Đình lên tiếng, Tô Ngọc Dung đã chủ động lùi lại một bước, mở rộng cánh cửa: "Ngũ đệ muội, đêm sương lạnh lẽo, muội vào nhà ngồi chút cho ấm đã."
Nói ra lời này, trong lòng Tô Ngọc Dung kỳ thực vô cùng chột dạ. Khuê phòng của nàng bày trí hết sức sơ sài, trên nền gạch còn chẳng trải thảm nhung. Vốn dĩ thể tạng nàng thuộc dạng chịu nhiệt tốt, lúc mới lên kinh thành đến than sưởi cũng lười đốt. Nàng thì quen rồi, nhưng mấy vị tiểu thư đài các kia lại khác, không biết Hạ Dao Đình có chê bai chỗ này tồi tàn không.
Bên ngoài cửa, Hạ Dao Đình do dự một thoáng rồi mới chậm rãi bước vào.
Tô Ngọc Dung cả người cứng đờ, tay chân lóng ngóng không biết để đâu cho phải. Nàng gượng gạo mời khách ngồi xuống rồi rót trà. Hạ Dao Đình đón lấy chén trà nóng ấp trong tay, lí nhí: "Cảm ơn tẩu..."
"Không... không có chi."
"Ngũ đệ muội tìm ta có chuyện gì chăng?" Tô Ngọc Dung dè dặt ướm hỏi: "Nếu có bề gì, muội cứ sai nha hoàn sang báo một tiếng là được, hà tất phải đích thân lặn lội đêm hôm thế này."
Thực ra nguyên cớ chính là vì nàng rất sợ phải giao thiệp với người khác.
Hạ Dao Đình cúi gằm mặt, im lặng một lúc lâu. Lâu đến mức Tô Ngọc Dung bắt đầu thấy đứng ngồi không yên thì nàng ta mới rốt cuộc cất lời: "Nhị tẩu, muội xin lỗi."
Tô Ngọc Dung ngớ người: "Chuyện... chuyện gì cơ?"
"Chuyện xảy ra trước đây, muội xin lỗi tẩu." Hạ Dao Đình rủ mắt nhìn đăm đăm xuống mũi hài, giọng ấp úng: "Muội quá tự cao tự đại, khinh người, đã buông những lời không hay với tẩu. Còn có chuyện mấy hôm trước, lúc mọi người đổ oan tẩu lấy cắp ngọc bội của Trần tiểu thư, muội..."
Nhắc đến chuyện này, giọng Hạ Dao Đình thoáng khựng lại: "Thực ra muội chẳng nhìn thấy gì cả, muội cũng biết chắc chắn tẩu không phải loại người trộm cắp, nhưng muội lại chẳng nói đỡ cho tẩu nửa lời. Xin lỗi tẩu, muội chỉ là... sợ bị lạc lõng, sợ bị mọi người chê cười là giao du với tẩu... sợ chuốc lấy rắc rối."
Thực ra, nể mặt mũi hai nhà, lẽ ra nàng ta nên đứng ra nói một câu công bằng, nhưng lúc đó trong lòng nàng ta thực sự không muốn.
Hai bàn tay Tô Ngọc Dung ⓢ𝐢·ế·t cⓗặ·𝐭 lại. Bị khơi lại vết thương cũ, tim nàng lại nhói lên một cái. Nàng mấp máy môi, giọng nhỏ xíu: "Không sao đâu, mọi chuyện qua hết rồi."
"Lúc mới đầu." Hạ Dao Đình nói năng có phần lộn xộn: "Muội quả thực rất ghét tẩu. Muội không hiểu một người như tẩu, tại sao lại có thể gả vào Lận gia, tại sao lại có tư cách ngồi cùng mâm với bọn muội."
Tô Ngọc Dung không hề giận dữ: "Ừm... ta biết."
Nàng biết bọn họ đều không ưa mình, luôn tìm cách bài xích mình.
"Tẩu biết sao?"
Lần này đến lượt Hạ Dao Đình kinh ngạc.
Tô Ngọc Dung gật gật đầu.
"Vậy những lúc mọi người lôi tẩu ra làm trò cười, làm trò tiêu khiển, tẩu đều nghe hiểu hết sao?"
"Ừm..."
Hạ Dao Đình há hốc mồm: "Vậy... tại sao tẩu chưa bao giờ nổi giận?"
Tô Ngọc Dung ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Từ nhỏ đến lớn, những lời như vậy ta đã nghe đến mòn cả tai rồi, thậm chí còn có những câu khó nghe hơn gấp bội. Thế nên ta cũng chẳng để tâm nữa, không sao đâu."
Hồi bé nàng vốn không biết bơi. Cha mẹ ruột dăm lần bảy lượt muốn dìm nàng 𝖈ⓗế-✝️ trôi, thế nhưng Tô Ngọc Dung vẫn ngoan cường sống sót. Lâu dần, nàng tự mày mò học được cách bơi lặn, thậm chí còn hồn nhiên đi khoe khoang với người khác. Nàng coi đó là thiên phú của mình. Vậy mà khi nàng hí hửng trổ tài nín thở dưới nước cho cha mẹ nuôi xem, bọn họ lại ôm chầm lấy nàng bật khóc nức nở, hứa từ nay sẽ không để nàng phải chịu khổ nữa.
Tô Ngọc Dung lúc đó chẳng hiểu tại sao họ lại khóc. Nàng thầm mừng vì biết lặn bắt cá, vớt tép. Nàng luôn có vô vàn cách để sinh tồn và làm no cái bụng rỗng.
Nào là "đồ sao chổi", "đồ ăn hại tốn cơm"... đủ loại lời lẽ cay độc, rủa xả Tô Ngọc Dung đã nghe không sót chữ nào. So với những thứ đó, lời chế giễu của mấy vị phu nhân quyền quý này còn nhã nhặn chán. Họ đều là người có thể diện, sẽ không bao giờ chửi bới mắng nhiếc thẳng thừng th* t*c, chỉ là cách nói chuyện hay vòng vo tam quốc. Thực ra chỉ cần không nghĩ ngợi sâu xa, nghe lọt tai chẳng thấy chói tai chút nào, cũng chẳng làm nàng tổn thương là bao.
Hạ Dao Đình ngây ngốc nhìn nàng: "Thế nhưng... từ lúc tẩu bước chân vào cái nhà này, muội vẫn luôn kiếm cớ gây khó dễ cho tẩu, chưa từng nói với tẩu một câu tử tế. Hôm nay muội ngã xuống nước, cớ sao tẩu lại nhảy xuống cứu muội?"
"Bởi vì ta biết, Ngũ đệ muội... thực chất là một người khẩu xà tâm phật. Muội biết sức ăn ta lớn, nên lần nào đi chơi chung, muội cũng lén dặn hạ nhân chuẩn bị thêm phần điểm tâm cho ta. Những chuyện đó, ta đều nhìn thấy cả."
Tô Ngọc Dung mỉm cười bẽn lẽn. Mỗi lần tụ tập thưởng trà trò chuyện cùng mọi người, nàng đều để ý thấy đĩa bánh trái trước mặt mình lúc nào cũng vun đầy hơn người khác. Biết nàng không thích uống trà, nha hoàn liền rót cho nàng thứ nước đường pha mật ngọt lịm. Những chuyện lặt vặt này nếu không phải do Hạ Dao Đình cất công dặn dò, đám hạ nhân hơi đâu mà quan tâm.
Tô Ngọc Dung cúi đầu, đưa tay vén lọn tóc mai lòa xòa ra sau tai: "Hơn nữa, vạn sự trên đời làm sao sánh bằng mạng sống con người. Lúc đó ta chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ đơn giản là không muốn thấy muội xảy ra mệnh hệ gì."
Hạ Dao Đình lảng tránh ánh mắt nàng, giọng rầu rĩ: "Tẩu không tò mò tại sao muội lại ghét tẩu sao?"
"Vì gia thế ta thấp kém, dung mạo lại tầm thường, lại còn vụng về lóng ngóng..."
Tô Ngọc Dung thừa biết mọi người nhìn nhận mình ra sao. Nàng từng khóc, từng tủi thân, nhưng chẳng có cách nào thay đổi được sự thật đó. Sợ Hạ Dao Đình canh cánh trong lòng, nàng lại vội vàng an ủi: "Ngũ đệ muội, không sao đâu, thực sự không sao cả. Ta là đứa não cá vàng, người ta nói gì nghe xong là trôi tuột đi mất, chẳng để trong lòng đâu. Thế nên muội cũng đừng tự dằn vặt mình nữa, thật đấy."
Tính tình nàng vốn dĩ đã vậy. Người khác đối tốt với nàng một phần, nàng hận không thể móc hết tâm can ra để báo đáp mười phần. Có bị chèn ép, ức h**p cũng cắn răng cam chịu, xưa nay chưa từng biết phản kháng là gì, nói chi đến chuyện mang thù chuốc oán. Chút oan ức vặt vãnh của nàng, làm gì đáng để đích thân người ta phải cất công đến tận cửa nói lời xin lỗi.
Nghe vậy, Hạ Dao Đình lại lắc đầu quầy quậy: "Không phải, không phải là không sao."
Về gia cảnh của vị Nhị tẩu này, nàng ta không tường tận lắm. Hay nói đúng hơn, Hạ Dao Đình chưa từng chủ tâm đi tìm hiểu về xuất thân của một nữ nhân mang thân phận thấp hèn đập ngay vào mắt như thế này, hà cớ gì phải tốn công vô ích vào thứ chuyện vô thưởng vô phạt.
Thế nhưng giờ đây ngẫm lại, một cô gái mồ côi không cha không mẹ có thể tự bươn chải nuôi sống bản thân, nội việc đó thôi đã là một điều phi thường rồi. Chẳng cần nói cũng biết đằng sau đó nàng đã phải nếm trải biết bao nhiêu cay đắng, bất công ở đời.
Cho dù không có gia thế hiển hách chống lưng, không có dung nhan khuynh quốc khuynh thành, cũng chẳng sở hữu tài trí xuất chúng hay tính cách khôn khéo lanh lợi, thì bản thân sự tồn tại của nàng đã là một thứ trân bảo quý giá nhất rồi.
Hạ Dao Đình ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt luôn chất chứa sự nhút nhát, rụt rè của Tô Ngọc Dung.
"Nhị tẩu, tẩu thực sự cảm thấy không sao ư?"
"Ba chữ đó, rốt cuộc là tẩu đang rộng lượng tha thứ cho muội, hay đang cố lừa mình dối người?"
Giọng nói của Hạ Dao Đình rành rọt từng chữ, tựa như một hòn đá ném tõm xuống mặt hồ tĩnh lặng: "Chịu nỗi oan ức tày trời như vậy, làm sao có thể không sao được. Chẳng qua là tẩu đã quen với việc nuốt trọn mọi đắng cay vào bụng, nhai cho nát nhừ, rồi tự huyễn hoặc bản thân rằng thứ đó vô vị mà thôi, có đúng không?"
Tô Ngọc Dung sững người như bị điểm huyệt, những ngón tay đang vò vạt áo vô thức sı*ế*t 🌜ⓗ*ặ*✝️ lại.
Nhìn bộ dạng ấy của nàng, Hạ Dao Đình đã hiểu ra tất cả: "Nhị tẩu, tẩu đối xử với người khác bao dung, rộng lượng đến thế, cớ sao lại độc ác, tàn nhẫn với chính bản thân mình? Nếu thực sự giống như lời tẩu nói, tẩu hoàn toàn không để tâm, vậy cớ sao hai tay tẩu lại đang 𝐫ⓤ-ⓝ гẩ-γ? Đó đâu phải là không để tâm, Nhị tẩu à, đó là tẩu đã tê dại mất rồi."
Tô Ngọc Dung luống cuống giấu đôi tay đang г⛎·𝓃 ⓛẩ·🍸 𝖇ẩ·𝓎 ra sau lưng.
"Tại sao cứ phải tự ép mình cam chịu ác ý của người khác chứ. Con người sống trên đời, trước tiên phải biết coi trọng bản thân mình! Đừng lúc nào cũng tự cho là mình sai, đúng là đúng, sai là sai, không vui thì cứ nói là không vui. Tẩu cứ tự hạ thấp mình xuống tận cùng như vậy, hèn gì người khác cũng tự cho mình cái quyền giẫm đạp lên tẩu."
Tô Ngọc Dung lắp bắp: "Ta... ta không biết, ta chỉ là... quen rồi."
"Đó, tẩu cũng bảo là quen rồi, chỉ là một thói quen thôi, đâu phải bản tính trời sinh." Giọng Hạ Dao Đình chùng xuống: "Thói quen xấu thì sửa là xong, giống như phủi bụi trên quần áo vậy thôi."
Tô Ngọc Dung đờ đẫn nhìn nàng ta, khuôn mặt lại hiện lên vẻ hoang mang, mờ mịt: "Ta không biết phải sửa thế nào..."
Những lời Ngũ đệ muội nói nghe sao mà nhẹ nhàng, bâng quơ đến thế. Đó là một chân lý sinh tồn mà nàng chưa từng dám mộng tưởng tới. Đúng vậy không? Tô Ngọc Dung khó lòng chấp nhận ngay được tư tưởng mới mẻ này, nhưng ngặt nỗi nàng lại chẳng bói đâu ra một lý lẽ nào để phản bác.
Hạ Dao Đình tiếp lời: "Đơn giản lắm, giống như việc tẩu nhổ một cái gai đâ·ⓜ ν·à·ⓞ thịt vậy."
Gai đâ*m νà*ο thịt, cứ cắn răng chịu đau ⓡú*† 𝖗*🔼 ngay lập tức là xong chuyện. Cứ chần chừ chịu đựng, cái gai sẽ càng cắm sâu vào da thịt, mưng mủ, lở loét. Ngày qua ngày, vết thương ấy sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ khép miệng được.
Một lúc lâu sau, Tô Ngọc Dung mới dè dặt đáp một tiếng "Ừm": "Ta... ta sẽ thử xem."
Hạ Dao Đình mỉm cười với nàng.
Cười xong, nàng ta lại lúng túng dời mắt đi nơi khác.
"Vậy... Nhị tẩu đã chịu tha thứ cho muội chưa?"
Đây là lần đầu tiên nàng ta chủ động hạ mình trước người khác, lúc mở lời, hai tay nàng ta cứ run lên bần bật vì hồi hộp: "Dù tẩu không tha thứ cũng chẳng sao, vốn dĩ từ đầu đã là muội sai rành rành ra đó. Muội đâu có cái tư cách gì bắt ép tẩu phải bỏ qua cho những ác ý của muội trước đây. Muội cũng hiểu những lời này bây giờ có nói ra cũng bằng thừa, tổn thương thì cũng đã trót gây ra mất rồi."
Tô Ngọc Dung vội xua tay: "Không có, không có đâu. Muội... lúc trước ta quả thực có chút buồn lòng, cũng không thích... muội lắm."
Nói xong, nàng cũng ngượng ngùng cười một tiếng, giọng nói mềm mỏng, nhỏ nhẹ: "Nhưng mà, cảm ơn muội hôm nay đã trải lòng với ta những lời này. Nghe xong, cõi lòng ta thấy nhẹ nhõm, thanh thản hơn nhiều lắm. Thế nên thực sự không sao đâu, ta không hề nói khách sáo, ta thật sự... thật sự không trách muội đâu."
Nghe được những lời này, tảng đá tảng tảng ngàn cân đè nặng trong lòng Hạ Dao Đình cuối cùng cũng được gỡ bỏ, bàn tay đang 💲_ℹ️ế_✞ 𝖈ⓗ_ặ_т cũng thả lỏng ra.
Da mặt Tô Ngọc Dung vốn mỏng. Người ta đến tạ lỗi chưa nói năng được gì nhiều mà mặt nàng đã đỏ lựng lên như gấc, ấp úng nửa ngày trời, cuối cùng lại đẩy đĩa điểm tâm trên bàn về phía Hạ Dao Đình: "Muội có đói bụng không? Ăn miếng bánh lót dạ nhé..."
Hạ Dao Đình nhìn đĩa bánh, lại nhìn cái bộ dạng quê mùa, ngốc nghếch của Nhị tẩu, nhịn không được phì cười, bĩu môi: "Muội chẳng thèm ăn đâu. Trễ thế này rồi, ăn đồ ngọt vào lại béo ú lên mất."
"Ờ nhỉ..."
Tô Ngọc Dung ngoắc tay kéo chiếc đĩa về, thì ra là thế, thảo nào nàng cứ dễ bị phát tướng.
Hạ Dao Đình nói tiếp: "Hơn nữa, điểm tâm tẩu làm cũng chẳng ngon nghẻ gì, thua xa đầu bếp trong viện muội làm."
Vị đầu bếp trong viện nàng ta chính là của hồi môn từ nhà mẹ đẻ theo sang, tay nghề làm điểm tâm thì khỏi phải chê, tuyệt đỉnh vô song.
Tô Ngọc Dung gật đầu cái rụp: "Đúng thế thật."
Lần trước nếm thử một miếng, đến giờ nàng vẫn còn thòm thèm, không sao quên được.
"Ngày mai, muội sẽ sai người mang qua cho tẩu một ít."
Hạ Dao Đình kiêu hãnh hất cằm, điệu bộ lại trở về vẻ vênh váo, tự đắc như ngày nào.
Tô Ngọc Dung định bụng mở miệng chối từ theo phản xạ, nhưng chợt nhớ tới cuộc trò chuyện vừa nãy, bèn dè dặt hỏi: "Có... được không vậy?"
"Đương nhiên là được rồi."
Trời cũng đã khuya, Hạ Dao Đình đứng dậy: "Vậy muội xin phép về trước. Nhị tẩu, đợi khi nào vết thương dưới chân tẩu lành hẳn, chúng ta cùng đi leo núi nhé."
"Ừm ừm!"
Tô Ngọc Dung đứng dậy, tiễn Hạ Dao Đình ra cửa.
Người vừa đi khuất, trong lòng nàng ngập tràn một thứ cảm giác ấm áp, lâng lâng khó tả.
Lên kinh thành đã lâu như vậy, Tô Ngọc Dung chưa từng có một người bạn đúng nghĩa. Mặc dù hay la l**m chơi cùng hội đệ muội, nhưng nàng thừa biết bản thân chưa bao giờ thực sự hòa nhập được vào cái vòng tròn đó.
Cõi lòng Tô Ngọc Dung ngọt ngào như được rót mật. Nàng khóe môi cong tít, vui vẻ dọn dẹp lại bàn trà, rồi trèo 𝖑-ê-ⓝ g-𝐢ư-ờ-n-ℊ. Ủ dột rầu rĩ suốt bao ngày qua, hôm nay cuối cùng cũng không còn cau mày nhăn mặt nữa, vừa đặt lưng xuống gối đã say giấc nồng.
Thấm thoắt đã ở biệt trang ngót nghét một tháng. Đợi chân Tô Ngọc Dung bình phục hoàn toàn, Hạ Dao Đình lập tức sai nha hoàn sang rủ nàng cùng đi leo núi.
Bởi rắc rối lần trước, đám đệ muội cứ xúm xít cười đùa rôm rả, nhưng lại ngầm ăn ý cô lập Tô Ngọc Dung ra rìa, lại còn chỉ trỏ xì xầm sau lưng nàng.
Tô Ngọc Dung cũng quen thói rồi, chỉ rủ mắt cúi đầu. Từ trước đến nay, nàng vẫn luôn giữ khoảng cách vừa phải như một cái đuôi lẽo đẽo theo sau họ. Dẫu chẳng ai buồn mở miệng bắt chuyện, nàng vẫn nặn ra một nụ cười thường trực trên môi.
Đúng lúc này, Hạ Dao Đình bước tới bên cạnh, khẽ khàng nói: "Nhị tẩu, tẩu chưa đến góc bên kia bao giờ phải không? Để muội dắt tẩu qua đó vãn cảnh nhé."
Mấy người đứng cách đó không xa trợn mắt há hốc mồm, nhìn nàng ta như nhìn một 𝖐·ẻ 🅿️·ⓗả·n 🅱ộ·ℹ️: "Ngũ đệ muội, muội...!"
Hạ Dao Đình làm lơ như không nghe thấy, ánh mắt vẫn hướng về phía Tô Ngọc Dung.
Chuyện nàng ta bị đẩy xuống nước, mười phần thì đến tám phần là do Trần tiểu thư giở trò. Sáng nay, Hạ Dao Đình đã hùng hổ chạy sang đập phá tanh bành phòng của Trần tiểu thư. Gia thế nhà nàng ta cũng đâu có kém cạnh gì, làm gì đến mức phải khúm núm bợ đỡ gót chân nhà họ Trần.
Trần tiểu thư xưa nay vốn kiêu ngạo, hống hách. Mấy hôm trước bị làm bẽ mặt nên trong lúc nóng giận đã đẩy Hạ Dao Đình xuống nước. Làm xong chuyện tày đình, nàng ta sợ đến mất mật. Lần này Hạ Dao Đình sang đập phá chiếc hộp trang điểm mà nàng ta yêu thích nhất, Trần tiểu thư tự biết mình đuối lý nên chẳng dám ho he làm ầm ĩ lên. Hai mẹ con đành cụp đuôi lủi thủi thu xếp hành lý rời khỏi biệt trang.
"Nhị tẩu, hai ta cùng nhau đi leo núi đi."
Hạ Dao Đình lại kiên nhẫn nhắc lại lời mời.
Tô Ngọc Dung ngẩn người nhìn nàng ta một lúc, rồi nở nụ cười rạng rỡ, thoăn thoắt bước lên phía trước: "Được thôi!"
| ← Ch. 017 | Ch. 019 → |
