| ← Ch.016 | Ch.018 → |
🪷 Chương 17: Rơi xuống nước
🪷 Editor: Thảo Anh
Trong suốt quãng thời gian dưỡng thương, Tô Ngọc Dung gần như không bước chân ra khỏi cửa. Ngoại trừ những dịp bắt buộc phải lộ diện, phần lớn thời gian nàng đều quanh quẩn trong tiểu viện của mình, hoặc nhân lúc chạng vạng tối ít người qua lại, lững thững dạo bước một vòng quanh bờ hồ vắng vẻ trong biệt trang.
Trần tiểu thư vì chuyện chiếc ngọc bội mà luôn canh cánh trong lòng sự áy náy với Tô Ngọc Dung. Vốn mang thân phận thiên kim Thượng thư phủ, trước kia nàng ta luôn coi thường xuất thân của Tô Ngọc Dung, chưa từng một lần chủ động mở lời mời mọc. Những lần cùng nhau dạo chơi, Tô Ngọc Dung cũng chỉ lẽo đẽo theo sau lưng đám đệ muội mà thôi.
Sau sự việc hôm đó, Trần tiểu thư nhiều lần sai nha hoàn sang mời Tô Ngọc Dung cùng dự tiệc ngắm hoa, thưởng trà, nhưng Tô Ngọc Dung đều vin cớ vết thương ở chân chưa lành, cần phải tĩnh dưỡng để khéo léo chối từ. Bị từ chối dăm ba bận, Trần tiểu thư cũng lờ mờ nhận ra sự xa cách, lạnh nhạt ấy, bèn thức thời không sang tự chuốc lấy sự mất mặt nữa.
Hạ Dao Đình thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, trong lòng ngổn ngang trăm mối suy tư. Nàng ta thầm đoán, liệu có phải Nhị tẩu vì chuyện hôm đó mà sinh lòng nguội lạnh, mới cố tình tránh mặt mọi người như vậy không?
Ngày trước, cái bóng dáng nhút nhát, khép nép cứ luôn lẽo đẽo theo sau như một cái đuôi nhỏ, nay bỗng dưng vắng bóng, khiến nàng ta có chút không quen.
Hôm nay, mấy vị đệ muội cùng các nữ quyến thân thiết đang tụ tập uống rượu, trò chuyện rôm rả trong vườn hoa. Chẳng biết đưa đẩy thế nào, câu chuyện lại chuyển hướng sang việc Tô Ngọc Dung dạo này bế môn tỏa cảng, ru rú trong phòng.
Một vị đệ muội phe phẩy chiếc quạt tròn, giọng điệu mang theo sự khinh khỉnh thường thấy: "Theo muội thấy, vị Nhị tẩu này đúng là làm cao quá rồi đấy. Chẳng qua chỉ là chút hiểu lầm, Trần muội muội cũng đã hạ mình xin lỗi rồi, tỷ ấy còn muốn gì nữa? Cứ làm ra vẻ tủi thân tủi phận trốn biệt trong viện, làm như tất cả chúng ta hùa nhau ức h**p tỷ ấy không bằng. Giờ thì hay rồi, đến mặt mũi cũng chẳng thèm ló ra nữa."
Trần tiểu thư nhấp một ngụm trà: "Các tỷ cũng đừng nói vậy, thực ra muội thấy Tô tỷ tỷ cũng là người tốt mà."
Tuy miệng nói vậy, nhưng nét mặt nàng ta lại nhàn nhạt, giọng điệu hờ hững chẳng mấy bận tâm.
"Tốt á?" Người vừa nãy lại bĩu môi: "Trần tiểu nương tử đúng là tâm địa thiện lương. Mọi người nghi ngờ tỷ ấy đâu phải là không có căn cứ. Các tỷ thử nghĩ xem, ngoài tỷ ấy ra, còn ai vào đây nữa?"
Cả đám nghe vậy liền bật cười khúc khích hùa theo.
Trần tiểu thư cũng khẽ nở nụ cười nhạt.
Một người khác chêm vào, lời lẽ càng thêm phần cay nghiệt: "Hạng người xuất thân từ chốn quê mùa thì tầm nhìn cũng chỉ đến thế là cùng, bụng dạ hẹp hòi là chuyện đương nhiên. Giờ đang cố tình làm mình làm mẩy, chẳng qua là muốn đợi chúng ta đích thân đến tận cửa xin lỗi, để nâng cao giá trị bản thân lên thôi."
"Tỷ ấy thì có cái giá trị gì mà nâng chứ? Chẳng qua là mèo mù vớ cá rán, cũng chẳng biết dùng cái thủ đoạn hồ ly tinh gì mà 🍳_𝖚_🍸_ế_ⓝ r_ũ được Nhị ca. Tỷ ấy xách dép cũng không bằng Ngũ đệ muội nhà chúng ta. Nhớ lại hồi đó..."
Nói được nửa câu, người nọ chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng im bặt, ánh mắt chột dạ liếc nhìn sang Hạ Dao Đình đang ngồi cạnh.
Bàn tay đang nâng chén trà của Hạ Dao Đình hơi khựng lại.
Trước khi gả cho Ngũ lang Lận gia, người trong mộng của Hạ Dao Đình thực chất là Lận Đàn.
Lận Đàn tuổi trẻ tài cao, sớm đỗ Đạt tiến sĩ, phong thái thiếu niên hăng hái, ngời ngời. Hạ Dao Đình từng đứng trên gác cao nhìn trộm bóng dáng chàng từ xa. Khi mẫu thân dò hỏi ý tứ về Lận gia Nhị lang, một nữ tử vốn tính tình kiêu kỳ, kén chọn như nàng ta lại đỏ mặt gật đầu ưng thuận.
Hạ gia đã ngỏ ý muốn kết thông gia, Hạ Dao Đình lại là khuê nữ nức tiếng tài sắc ở kinh thành, nên nàng ta vô cùng tự tin vào mối ⓗ.ô.𝓃 sự này. Nào ngờ, Lận Đàn cứ dùng dằng mãi không chịu cho một câu trả lời dứt khoát. Chẳng bao lâu sau, Lận Đàn đắc tội với quyền quý trong triều, bị đày đi làm tri huyện ở một trấn nhỏ tận biên ải Nhạn Bắc xa xôi. Việc này cũng trở thành một cái cớ hoàn hảo để chàng trốn tránh những mối 𝒽·ô·𝐧 sự đang dồn dập ập đến.
Với thân phận cao quý của mình, Hạ Dao Đình xưa nay chỉ quen có người cầu xin được rước nàng ta về dinh, chứ làm gì có chuyện nàng phải mỏi mắt chờ đợi ai. Quá uất ức và tức giận, Hạ Dao Đình nhắm mắt đưa chân gả luôn cho Ngũ đệ của Lận Đàn.
Dù sao phu quân tuy không xuất chúng bằng Lận Đàn, nhưng cha mẹ chồng lại là người nắm quyền làm chủ Lận gia, chung quy cũng chẳng thiệt thòi gì.
Vài tháng trước, khi tin tức Lận Đàn thành thân ở Nhạn Bắc truyền về kinh thành, Hạ Dao Đình vừa xấu hổ vừa phẫn nộ vô cùng.
Một người có thân phận như nàng ta mà Lận Đàn còn chê bai, vậy mà lại đi rước một ả thôn nữ quê mùa, một chữ bẻ đôi không biết về làm thê tử? Chẳng phải Hạ Dao Đình vẫn còn vương vấn tình cảm nam nữ gì với Lận Đàn, nàng ta chỉ đơn thuần là không cam lòng. Không cam lòng khi bản thân lại thua kém một nữ nhân tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn.
Một kẻ không có gia thế chống lưng, nhan sắc bình thường, tài năng chẳng có. Cho dù có xách lên soi xét từ đầu đến chân trăm ngàn lần, cũng chẳng bói ra được một ưu điểm nào.
Tại sao chứ? Nàng ta vẫn luôn ôm nỗi ấm ức không thể nào hiểu nổi.
Vì vậy, ngay từ lúc đầu, Hạ Dao Đình đã mang đầy ác ý với Tô Ngọc Dung. Nàng ta buông lời giễu cợt, cố tình làm khó dễ để Tô Ngọc Dung phải bẽ mặt. Thế nhưng Tô Ngọc Dung chưa từng một lần bộc lộ sự bất mãn, lúc nào cũng giữ nụ cười tươi tắn trên môi.
Chỉ duy nhất lần này, con người vốn dĩ hèn mọn, yếu đuối ấy, cuối cùng cũng phơi bày đôi chút cứng cỏi, ương ngạnh.
Kẻ khơi mào câu chuyện thấy không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo, vội vàng cười lấp l**m giảng hòa, nhưng giọng điệu vẫn không giấu được sự châm biếm: "Thôi bỏ đi, bỏ đi, chung quy cũng tại tỷ ấy bụng dạ hẹp hòi, chấp nhặt từng tí một, không xứng bước lên nơi đài các. Chỉ vì chút chuyện cỏn con mà giận dỗi với Trần tiểu thư, trốn biệt không dám gặp ai, đúng là..."
"Đủ rồi!"
Hạ Dao Đình đột ngột dập mạnh chén trà xuống bàn, tiếng va chạm lanh lảnh vang lên.
𝐍-𝐠-ự-ⓒ nàng ta phập phồng kịch liệt, giọng nói vì kích động mà trở nên the thé: "Các tỷ nói xong chưa? Xúm lại bàn tán xì xầm sau lưng người khác y như lũ đàn bà hàng tôm hàng cá thì là người có giáo dục, xứng bước lên nơi đài các sao?"
Trong thủy tạ phút chốc lặng ngắt như tờ, mọi người đều kinh ngạc tột độ nhìn Hạ Dao Đình đang đùng đùng nổi giận: "Ngũ... Ngũ đệ muội..."
Sắc mặt vị phu nhân khơi chuyện ban nãy trắng bệch như gặp q𝐮_ỷ, chén trà trên tay suýt nữa thì rơi vỡ.
Nói xong, chính bản thân Hạ Dao Đình cũng sững sờ.
Nàng ta ngẩn ngơ nhìn những ánh mắt đầy vẻ sửng sốt đang chĩa vào mình. Trần tiểu thư liếc nhìn nàng ta đầy vẻ không vui, nét mặt mỉa mai ban nãy cũng nhanh chóng chuyển sang lạnh lùng.
Trần Thượng thư quyền cao chức trọng, ngay cả Viên Kỳ đối với Trần phu nhân còn phải nhún nhường, cung kính mấy phần. Đương nhiên, Trần tiểu thư trong nhóm bọn họ cũng được tôn sùng, tâng bốc hết mực. Có ai dám vuốt râu hùm, làm phật ý nàng ta bao giờ, hành động này rõ ràng là đang tát thẳng vào mặt nàng ta. Gia thế Hạ gia tuy không tệ, nhưng làm ầm ĩ lên đến mức này thì quả thật là mất hết thể diện.
Lời vừa thốt ra, Hạ Dao Đình mới nhận ra trong cơn bốc đồng mình đã lỡ lời đến mức nào. Mặt nàng ta lúc trắng lúc đỏ, không thể ngồi lại thêm phút giây nào nữa, bèn đứng phắt dậy: "Xin lỗi, ta thất lễ rồi. Trong người có chút không khỏe, xin phép cáo lui trước..."
Tâm trí rối bời, hai má nóng rực vì xấu hổ. Hạ Dao Đình tự trách bản thân sao lại thất hố như vậy, vội vã rời đi.
Trần tiểu thư mặt sầm lại. Mấy người kia định lên tiếng xoa dịu bầu không khí, nhưng vừa mở miệng đã nghe Trần tiểu thư lạnh nhạt nói: "Thôi, giải tán đi."
Mấy vị phu nhân đành ngậm miệng, lục tục ra về.
Ma ma theo hầu tiến lên cất giọng: "Cô nương..."
Trần tiểu thư đưa tay hất mạnh chén trà trên bàn rơi loảng xoảng xuống đất.
Ở một diễn biến khác, Hạ Dao Đình lủi thủi đi men theo bờ hồ, bước chân vô định, chỉ muốn tìm chút gió mát để làm dịu đi cái đầu đang 𝐛●ố●𝒸 ⓗỏ●ⓐ.
Nàng ta cũng chẳng biết tại sao mình lại đi đến tận đây. Chỉ nhớ lờ mờ mấy hôm trước nghe người ta kháo nhau rằng, Nhị thiếu phu nhân dạo này hiếm khi ra khỏi cửa, thỉnh thoảng chỉ ra bờ hồ ngồi hóng gió một lát, không gặp gỡ ai. Đến khi sực tỉnh, nàng ta đã lững thững đi đến quanh quẩn khu vực này rồi.
Làm sao bây giờ, lần này đắc tội với Trần tiểu thư rồi, e là mấy vị tẩu tẩu, đệ muội khác cũng sinh lòng bất mãn. Mẫu thân mà biết chuyện này, chắc chắn sẽ trách phạt nàng ta. Hay là bây giờ quay lại nhận lỗi?
Trong lòng Hạ Dao Đình đang giằng xé dữ dội. Đang đi, bỗng có một lực mạnh đẩy mạnh từ phía sau lưng.
Nàng ta giật mình kinh hãi, còn chưa kịp hét lên một tiếng, đã rơi tõm xuống nước kêu "bùm" một tiếng.
Hôm nay bên bờ hồ không có ai. Trước khi ra khỏi cửa, Tô Ngọc Dung đã cẩn thận dò hỏi, biết đám phu nhân kia đều đang vãn cảnh trong vườn hoa, nàng mới yên tâm đến bờ hồ chơi đùa.
Tô Ngọc Dung rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn lấy mấy cây kéo, ngồi trong đình dạy bọn nha hoàn cách cắt giấy. Đôi tay nàng khéo léo vô cùng, chỉ từ một tờ giấy đỏ đơn giản mà thoắt cái đã biến hóa ra đủ loại hình thù bắt mắt. Đám nha hoàn nhỏ bu quanh nàng, say sưa xem đến mức không chớp mắt.
"Nhị thiếu phu nhân lợi hại quá, con thỏ này trông y như thật vậy!"
Tô Ngọc Dung cầm chiếc kéo, vừa hoàn thành xong bức hình con thỏ đang cắm cúi gặm cỏ, mọi người xung quanh đã không ngớt lời xuýt xoa khen ngợi.
Nàng ngượng ngùng mím môi, nụ cười bẽn lẽn, hai má ửng hồng: "Đâu có gì lợi hại đâu, để ta dạy các em, dễ lắm."
Đám nha hoàn nhỏ mỗi người cầm một cây kéo, hì hục cắt trổ theo dáng điệu của nàng.
Đột nhiên, từ phía mặt hồ cách đó không xa vang lên tiếng nước quẫy đạp dữ dội, thoang thoảng có tiếng người kêu cứu.
Động tác của Tô Ngọc Dung khựng lại, nàng ngẩng đầu lên lắng nghe.
"Cứu mạng! Cứu... mạng với!"
Vừa nghe rõ âm thanh, nàng lập tức vứt kéo xuống, lao vút đi.
"Nhị thiếu phu nhân!"
Hạ Dao Đình chật vật vùng vẫy trong nước. Dưới chân toàn là đá cuội trơn tuột, tâm trí nàng ta lại đang trong trạng thái hoảng loạn vì bất ngờ bị kẻ nào đó xô ngã mà đến cái bóng cũng không kịp nhìn thấy.
Nghe thấy tiếng động, đám hạ nhân chạy đến nhưng lại hoảng hốt không biết làm sao, cũng chẳng dám kêu la ầm ĩ. Lúc Tô Ngọc Dung chạy tới nơi, mấy tên tiểu tư đang đứng trên bờ với vẻ mặt đầy khó xử.
"Cứu... cứu mạng!"
Hạ Dao Đình vốn không biết bơi. Việc rơi xuống nước đột ngột khiến nàng ta sợ hãi tột độ, liều mạng vùng vẫy. Vừa mở miệng kêu cứu, nước hồ lạnh buốt đã ập vào mũi miệng, cảm giác ngạt thở ập đến bủa vây.
"Sao các ngươi không xuống cứu người?"
Tô Ngọc Dung chạy đến ✞·𝖍·ở 𝐡ổ·п ⓗ·ể·𝐧, vết thương dưới lòng bàn chân đau nhói như bị xé rách.
Đám tiểu tư đưa mắt nhìn nhau, một tên rụt rè giải thích: "Nam nữ thụ thụ bất thân, bọn nô tài không dám mạo phạm. Đã sai người đi gọi mấy bà vú biết bơi đến rồi ạ."
Tô Ngọc Dung nhìn xuống mặt hồ, Hạ Dao Đình đã sặc nước mấy ngụm liền.
"Đợi mấy bà vú đến nơi thì người ⓒ.♓.ế.t chìm từ đời nào rồi!" Tô Ngọc Dung cau mày quát lớn: "Chút cái lễ nghĩa nam nữ thụ thụ bất thân đó còn quan trọng hơn cả mạng người sao?"
Đám hạ nhân im bặt không dám ho he nửa lời. Ngày thường trông vị Nhị phu nhân này hệt như con chim cút nhút nhát, đây là lần đầu tiên họ chứng kiến dáng vẻ phẫn nộ, quyết liệt này của nàng.
Tô Ngọc Dung chẳng buồn cởi bỏ áo khoác ngoài và giày vớ, không do dự lao mình xuống hồ nước.
Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở vùng Nhạn Bắc xa xôi. Tuy nơi đó không giáp biển, sông ngòi cũng chẳng chằng chịt như vùng Giang Nam, nhưng vì thường xuyên phải lội xuống ao mò rong rêu cho lợn ăn, hay dọn dẹp tạp vật, nên khả năng bơi lội của Tô Ngọc Dung cũng rất cừ khôi.
Nàng sải những nhịp bơi mạnh mẽ tiến về phía Hạ Dao Đình, vòng tay ôm chặt lấy nàng ta từ phía sau, đề phòng Hạ Dao Đình trong cơn hoảng loạn sẽ dìm cả hai chìm xuống. Nàng quanh năm phải gánh vác việc nặng nhọc, thậm chí kéo cả chiếc xe bò chất đầy thịt lợn, sức lực khỏe như trâu. Hạ Dao Đình vốn là tiểu thư khuê các chân yếu tay mềm làm sao sánh kịp, muốn vùng vẫy cũng bị Tô Ngọc Dung kẹp cứng ngắc.
Mấy nha hoàn nhỏ trên bờ lúc này mới định thần lại, vội vàng với tay ra kéo hai người lên.
Mọi người xúm tay kẻ kéo người lôi, vất vả lắm mới đưa được hai người lên bờ. Hạ Dao Đình bị sặc nước, đám tỳ nữ vội vàng tiến hành sơ cứu. Một lúc sau, Hạ Dao Đình nôn ra một búng nước bẩn rồi từ từ tỉnh lại.
Vừa mở mắt, đập vào mắt nàng ta là hình ảnh Tô Ngọc Dung cả người ướt sũng đang lo lắng nhìn mình. Ánh mắt Hạ Dao Đình thoáng hiện lên vẻ mờ mịt.
Nỗi sợ hãi tột độ sau ranh giới sinh tử bao trùm lấy lồng n·ⓖự·🌜 nàng ta.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Tô Ngọc Dung giật thót mình, chột dạ cúi gầm mặt xuống, cứ như thể mình vừa gây ra lỗi lầm gì tày đình vậy: "Xin... xin lỗi..."
Nàng lảo đảo đứng dậy, chẳng đợi Hạ Dao Đình lên tiếng đã vội vàng chuồn mất dép, như sợ bị ăn mắng đến nơi.
Hạ Dao Đình được đám nha hoàn, bà vú xúm xít vây quanh. Nàng ta vừa ho sặc sụa, vừa thẫn thờ nhìn theo bóng lưng đang vội vã chạy trốn kia, trong lòng không biết đang nghĩ gì, ánh mắt đờ đẫn, ngẩn ngơ.
"Nương tử mấy hôm trước vừa mới dầm mưa, giờ lại nhảy xuống hồ cứu người. Tuy sắp sang hè rồi, nhưng nước hồ vẫn còn lạnh lắm đấy ạ."
Vừa về đến viện, Thanh Dữu không nhịn được càu nhàu, luôn miệng sai bảo tiểu tư đi đun nước nóng.
"Không sao đâu, chẳng hề hấn gì đâu."
Tô Ngọc Dung xoa xoa hai bàn tay vào nhau cho ấm: "Ta khỏe lắm, hiếm khi ốm vặt."
Đừng nói là mùa xuân mùa hè nhảy xuống nước cứu người, nhớ hồi nhỏ, có những mùa đông đói lả người, nàng còn phải đục lớp băng dày trên mặt sông để bắt cá ăn cơ mà. Chút lạnh lẽo cỏn con này có nhằm nhò gì. Tô Ngọc Dung sớm đã quen với những khắc nghiệt đó, chẳng mảy may bận tâm.
Hạ nhân đun xong nước, Tô Ngọc Dung tắm rửa sạch sẽ bằng nước nóng, người lại khỏe re như sáo. Chỉ có điều, vết thương dưới lòng bàn chân vốn chưa lành lặn hẳn, nay bị ngâm nước nên có dấu hiệu mưng mủ, lở loét. Lúc nha hoàn bôi thuốc lại cho nàng, Tô Ngọc Dung đau đến mức suýt rơi nước mắt.
Màn đêm buông xuống. Tô Ngọc Dung vừa ngả lưng định ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ từ bên ngoài. Ban đầu nàng cứ ngỡ là tiếng côn trùng nên không để ý. Nhưng vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, tiếng gõ cửa lại vang lên rõ ràng hơn.
Tô Ngọc Dung bật dậy ngồi trên giường: "Ai đó?"
Bên ngoài im phăng phắc.
Nàng bước xuống giường, rón rén đi tới khe khẽ mở cửa.
Dưới màn đêm mờ ảo, Hạ Dao Đình đang đứng trước cửa. Nghe thấy tiếng cửa mở, nàng ta khẽ giật mình rụt người lại một chút, nhưng ngay lập tức gồng mình lấy lại vẻ bình tĩnh, kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
Tô Ngọc Dung sững sờ: "Ngũ... Ngũ đệ muội?"
| ← Ch. 016 | Ch. 018 → |
