Truyện:Ngọc Triền Chi - Chương 011

Ngọc Triền Chi
Trọn bộ 101 chương
Chương 011
0.00
(0 votes)


Chương (1-101)

🪷 Chương 11: Phân ly

🪷 Editor: Thảo Anh


Lận Đàn còn phải thượng triều, dùng xong bữa sáng liền khởi hành.

Trong yến tiệc mùa xuân hôm qua, Viên Kỳ đã bàn với nữ quyến trong nhà về chuyến du xuân ở vùng ngoại ô kinh thành vào mấy ngày tới. Ở đó Lận gia có một biệt trang, lúc này đang độ xuân sắc ngập tràn. Lận gia đông người, tính cả nữ quyến, các vãn bối chưa thành thân, cộng thêm đám nha hoàn, tiểu tư đi theo hầu hạ, lác đác cũng phải lên tới hàng trăm người. Riêng chuyện chuẩn bị hành lý đã mất ngót nghét mấy ngày. Chu ma ma phải theo Viên Kỳ tất bật ngược xuôi, đ_â_𝐦 ra dạo này chẳng còn thời gian đâu mà đến uốn nắn Tô Ngọc Dung nữa.

Nàng hiếm hoi mới có được vài ngày thanh nhàn, ngủ một giấc thật say đến tận lúc mặt trời lên cao mới lảo đảo bò dậy.

Rửa mặt chải đầu xong xuôi, nha hoàn bưng lên bát canh gà ác hầm táo đỏ mà Lận Đàn đã dặn dò chuẩn bị trước, nói là để bổ khí dưỡng huyết.

Tô Ngọc Dung đỏ mặt nhận lấy, nhẹ giọng nói: "Đa tạ... các ngươi vất vả rồi."

"Nương tử nói vậy tổn thọ nô tỳ mất."

Dùng xong canh, Tô Ngọc Dung lại lôi chiếc váy hôm qua vá dở ra. Nữ công của nàng không được khéo léo cho lắm, chỉ biết thêu vài bông hoa trà nhỏ lên chỗ rách để che đi.

Vá xong, Thanh Dữu ôm chiếc váy mang đi giặt, rồi đem phơi giữa sân.

Ý xuân đang độ nồng nàn, gió đung đưa những bóng cây, vạt áo tung bay trong gió, tựa như 🦵-ⓘ-ռ-𝒽 ⓗồ-ռ của những cánh hoa hạnh mỏng manh vương vấn.

Tô Ngọc Dung đã mấy ngày không bước chân ra khỏi cửa. Từ lúc nhận ra sự ác ý trong những lời nói của người em chồng, ban đầu nàng cũng thấy có chút chạnh lòng, nhưng lại chẳng dám hé răng nửa lời với Lận Đàn vì sợ chàng khó xử. Tính cách nàng vốn dĩ như vậy, chẳng thích tranh cãi thiệt hơn với ai, dù có phải chịu ấm ức cũng chỉ biết âm thầm nuốt nước mắt vào trong.

Tô Ngọc Dung tự vấn bản thân chẳng làm gì đắc tội với hắn, nếu có chăng thì cũng chỉ là lỡ nhận nhầm hắn thành Lận Đàn mà thôi. Nếu chỉ vì chuyện cỏn con ấy mà đâ·𝐦 ra chán ghét nàng, thì chứng tỏ bụng dạ hắn quá hẹp hòi.

Nàng cũng chỉ dám ấm ức oán trách người ta trong lòng như thế.

Mùa hoa hạnh vốn dĩ ngắn ngủi, trải qua vài đợt mưa bụi lất phất, những cánh hoa đã rụng tơi bời.

Thời tiết cũng bắt đầu ấm dần lên.

Y phục mùa xuân hè nhẹ nhàng hơn hẳn đồ mùa đông, nên việc đi lại cũng bớt phần vướng víu. Tô Ngọc Dung đã dần quen với việc di chuyển bằng những bước nhỏ, không còn luống cuống giẫm phải vạt váy của chính mình nữa.

Trong hoa sảnh, chiếc kệ vốn dĩ trống trơn nay đã được điểm xuyết thêm vài chậu cây cảnh đang độ khoe sắc, thỉnh thoảng lại có vài cánh bướm dập dờn lượn quanh. Lận Chiêm vẫn giữ thói quen cũ, ngày ngày đến đây, ngồi khuất sau kệ hoa, tĩnh lặng đọc sách.

Suốt nhiều ngày liền, khoảng sân trống cách đó không xa chẳng còn thấy bóng dáng vụng về, nực cười kia xuất hiện.

Hoa sảnh dường như đã trở lại làm chốn bồng lai tiên cảnh của riêng hắn. Ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ chạm trổ hoa văn, lặng lẽ phủ lên từng trang sách. Xung quanh chỉ còn nghe thấy tiếng gió thì thầm luồn qua những tán lá non, vắng bóng những lời răn dạy hà khắc và cả những tiếng xin lỗi ngập ngừng, vụng về.

Không cần học quy củ nữa sao?

Lận Chiêm ngẩng đầu nhìn về phía bờ hồ, chẳng thấy một bóng người.

Tô Ngọc Dung đã biệt tăm mấy ngày nay.

Suốt một tháng qua, nàng thường xuyên lui tới chỗ này. Ban đầu, khi "vị khách không mời" này xuất hiện trong hoa sảnh, Lận Chiêm cảm thấy vô cùng chướng mắt.

Hắn chán ghét mọi kẻ ngu ngốc, mọi việc làm xuẩn ngốc, và càng chán ghét những âm thanh ồn ào, nhiễu nhương.

Trớ trêu thay, vị tẩu tẩu kia của hắn lại vụng về đến mức thảm hại. Học chút quy củ thôi mà cũng trầy trật, người ta chỉ cần chỉ bảo một lần là hiểu, đằng này nàng ta phải để người ta nhắc đi nhắc lại năm lần bảy lượt. Những lời răn dạy lặp đi lặp lại của Chu ma ma nghe đến mức Lận Chiêm còn thấy điếc tai, vậy mà Tô Ngọc Dung vẫn cứ ngơ ngác, lóng ngóng. Chỉ riêng cái dáng đi yểu điệu, khoan thai thôi mà học mãi mấy ngày trời vẫn chưa xong.

Đã thế, dáng đi vẫn chẳng uyển chuyển, thướt tha được như con gái nhà người ta.

Lận Chiêm nghe mãi rồi cũng thành quen. Ngồi khuất sau kệ hoa, mỗi khi đọc sách mỏi mắt, hắn lại ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn qua những kẽ lá lưa thưa, dõi theo cái bóng dáng lóng ngóng, vụng về ấy.

Với cái tư chất ngu muội của nàng ta, phỏng chừng phải học ròng rã nửa năm, một năm trời mới may ra có được cái cốt cách đoan trang, nhã nhặn của khuê nữ nhà gia giáo.

Thế mà mới được một tháng đã bỏ cuộc rồi.

Bờ hồ lại trở về vẻ tĩnh mịch vốn có, chỉ còn những cành hoa khẽ rung rinh trong gió.

Hồi lâu sau, Lận Chiêm mới bừng tỉnh, dồn sự tập trung trở lại những trang sách trước mặt.

...

Vài ngày sau, lịch trình đi du xuân ở biệt trang ngoại ô cuối cùng cũng được ấn định, rơi vào đúng mấy ngày tết Hàn thực. Tô Ngọc Dung thu xếp vài bộ y phục và chút điểm tâm lót dạ dọc đường, cẩn thận cất vào rương hành lý. Nàng còn chưa kịp quen với cuộc sống ở Lận gia, giờ lại đột ngột phải chuyển đến một nơi hoàn toàn xa lạ, trong lòng không khỏi nảy sinh chút e dè, lo lắng.

Nàng đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Lận Đàn: "Phu quân, chàng không đi cùng mọi người sao?"

Lận Đàn khẽ lắc đầu.

Tiết trời sang xuân, băng tuyết tan chảy khiến mực nước ở các con sông quanh kinh thành dâng cao. Năm nào cũng vậy, đây là thời điểm dễ xảy ra lũ lụt mùa xuân. Để phòng ngừa đê điều sạt lở, nước dâng ngập úng ruộng đồng, Thánh thượng đã đích thân giao phó trọng trách xử lý việc này cho Lận Đàn.

Dẫu là một công việc vất vả, đòi hỏi phải thức khuya dậy sớm, nhưng nếu làm tốt, chắc chắn sẽ ghi được dấu ấn đậm nét trong mắt Thánh thượng.

"Nàng sợ sao? Nếu thấy không thoải mái, để ta đi nói với Tam thẩm một tiếng, nàng cứ ở nhà, không cần đi cùng bọn họ đâu."

Tô Ngọc Dung im lặng, cõi lòng ngổn ngang trăm mối.

Nàng quả thực không muốn phải đi một mình, nhưng cũng không thể cứ dựa dẫm vào Lận Đàn mãi được. Ở kinh thành, chàng cũng mang trên vai vô khối trọng trách, đâu thể lúc nào cũng kề cận bảo vệ nàng.

Nếu cứ mãi thu mình, rụt rè sợ hãi, thì đến bao giờ nàng mới tự đứng vững được trên đôi chân của chính mình. Sớm muộn gì nàng cũng phải học cách tự cáng đáng mọi việc, không thể cứ trông chờ người khác dang tay che chở mãi.

Tô Ngọc Dung đắn đo hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm: "Không cần đâu, phu quân. Chàng bận trăm công nghìn việc, đừng vì thiếp mà phải bận tâm thêm nữa, thiếp tự lo cho mình được."

Lận Đàn vẫn không yên tâm, dặn đi dặn lại Thanh Dữu phải theo sát phu nhân như hình với bóng, tuyệt đối không được rời nửa bước.

Thanh Dữu vâng dạ gật đầu lia lịa.

Lận Đàn lại cất công đến cậy nhờ Viên Kỳ. Lần đầu tiên Tô Ngọc Dung xuất phủ đi chơi, mong bà để mắt, chăm sóc thêm vài phần. Viên Kỳ gật đầu đồng ý. Bà ta quả thực sẽ quan tâm Tô Ngọc Dung nhiều hơn, phần lớn là vì sợ nàng gây ra trò cười chốn đông người.

Lần đầu tiên phải xa nhau kể từ ngày thành thân, đôi vợ chồng trẻ 𝐪⛎-ấ-п ⓠⓤý-🌴 bên nhau suốt một đêm dài. Mãi đến khi Tô Ngọc Dung khóc lóc van xin, cả người mềm nhũn như nước, Lận Đàn mới chịu buông tha cho nàng.

Nàng thầm thắc mắc, rõ ràng ban ngày Lận Đàn bận rộn việc quan, sao đến đêm lại vẫn còn dư dả sinh lực để làm mấy chuyện này thế. Có đôi lúc nàng chỉ đang ngồi ngoan ngoãn trước bàn trang điểm chải đầu, chàng ngồi bên cạnh ngắm nghía, ngắm một hồi lại bất thình lình bế thốc nàng lên đùi mà 𝒽-ô-ռ tới tấp.

Đến ngày khởi hành, Lận Đàn đứng nhìn theo đoàn xe ngựa khuất dần trong tầm mắt với vẻ lưu luyến không rời. Đoàn người ngựa nối đuôi nhau rầm rộ. Tô Ngọc Dung vẫn mang trong mình chút căng thẳng, nhưng so với lúc mới đặt chân vào Lận phủ thì đã khá hơn nhiều. Ít nhất nàng cũng có thể duy trì được dáng vẻ đoan trang, nền nã, không để xảy ra sơ suất nào.

Nàng khẽ nép mình bên cửa sổ xe, dõi mắt nhìn cảnh vật vút qua, trong ánh mắt ánh lên nét tò mò, mới mẻ.

Giữa đường, đoàn người tình cờ gặp gỡ thê nữ nhà Hộ bộ Thượng thư Trần đại nhân đang trên đường lên chùa dâng hương. Viên Kỳ liền đánh tiếng mời họ ghé biệt trang nghỉ ngơi, hàn huyên.

Đến nơi, đám chị em dâu quen thói niềm nở tiến tới hành lễ, chào hỏi Trần phu nhân. Tô Ngọc Dung bước xuống xe ngựa, ánh mắt dáo dác tìm kiếm trong đám đông, cuối cùng dừng lại ở chỗ Hạ Dao Đình. Nàng bước nhanh tới, đứng khép nép bên người quen, nhỏ giọng gọi: "Ngũ đệ muội."

Hạ Dao Đình liếc nhìn nàng một cái, chẳng thèm đáp lời, tiếp tục quay sang trò chuyện rôm rả với Trần phu nhân.

Trần phu nhân thấy Tô Ngọc Dung xuất hiện bất thình lình, không khỏi ngạc nhiên: "Vị này là..."

Người ở kinh thành chỉ rỉ tai nhau chuyện Nhị công tử Lận gia rước một nữ nhân thôn quê về làm vợ, nhưng dung mạo nữ nhân ấy ra sao, tuyệt nhiên không ai hay biết.

Tô Ngọc Dung từ tốn bước lên phía trước, uyển chuyển hành lễ: "Vãn bối Tô Ngọc Dung, xin bái kiến phu nhân."

Cái cúi chào của nàng tuy chưa đạt đến độ hoàn mỹ, nhưng không còn cứng nhắc, thô kệch như hồi mới lên kinh, cử chỉ cũng vô cùng phép tắc, khuôn phép, khiến người ta nhất thời không soi ra được chút lỗi lầm nào.

Viên Kỳ thầm thở phào nhẹ nhõm.

May quá, không làm mất mặt Lận gia.

"Đây là thê tử của Hi Yến." Viên Kỳ cười tươi rói giới thiệu với Trần phu nhân.

Trần phu nhân vỡ lẽ, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Quả là một đứa trẻ thanh tú, trong trẻo."

Mọi người xung quanh cũng cười hùa theo.

Tô Ngọc Dung thẹn thùng rủ mắt.

Viên Kỳ giục giã mọi người: "Mau vào trong thôi, ngồi xe ngựa bao lâu chắc ai cũng thấm mệt rồi."

Đám đông liền vây quanh nhau tiến vào biệt trang.

Đám tiểu tư khệ nệ khiêng từng rương hành lý vào các gian phòng theo sự sắp xếp của Viên Kỳ.

Chỗ ở của Tô Ngọc Dung nằm ở một góc khá khuất, nhưng nàng cũng chẳng bận tâm. Cảnh sắc biệt trang tuyệt đẹp, vừa bước chân vào nàng đã bị hút hồn, cứ đứng ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Thanh Dữu trải chăn nệm êm ái 🦵ê_𝐧 ⓖi_ư_ờ_𝐧_g, lại cẩn thận kiểm tra xem y phục trong rương có mang thiếu món nào không.

Tô Ngọc Dung đứng bên cửa sổ, tò mò nghểnh cổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.

Những bậc trưởng bối như Lận Tam gia, vốn tự cao tự đại, giữ gìn phong thái uy nghiêm, trầm ổn, đâu có rảnh rỗi mà đi xen vào mấy chốn đông đúc này, nên không có mặt. Ông ta không đi, Tô Ngọc Dung cũng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Vị Tam thúc kia của Lận Đàn tính tình nghiêm nghị quá mức, hiếm khi thấy ông ta nở một nụ cười. Chẳng hiểu sao, Tô Ngọc Dung luôn cảm thấy sợ sệt ông ta.

Hôm nay, nàng chủ động hành lễ với Trần phu nhân, thái độ của mọi người cũng khá hòa nhã, chắc là không có gì sai sót đâu nhỉ? Nàng đã phải đứng trước gương tập luyện đi tập luyện lại cả chục lần cơ mà.

Trong lòng Tô Ngọc Dung dấy lên chút đắc ý nho nhỏ, khóe môi khẽ cong lên tạo thành một nụ cười mỉm.

Học quy củ bao lâu nay, cuối cùng cũng gặt hái được chút thành quả.

Ngày nào Viên Kỳ cũng mời Trần phu nhân và Trần tiểu thư cùng đi dạo hồ, ngắm hoa, thưởng trà. Để tránh mang tiếng thiên vị, cũng như không muốn để người ngoài thấy mình đối xử tệ bạc với cháu dâu, bà ta luôn gọi Tô Ngọc Dung đi cùng.

Tô Ngọc Dung tự biết bản thân không có khiếu ăn nói khéo léo, chu toàn như bọn họ, nên mỗi lần đi cùng, nàng hầu như đều giữ im lặng. Trừ khi có người trực tiếp hỏi đến, nàng mới mở lời đáp. Nàng ít nói, lại luôn giữ đúng chừng mực, nếu không cố tình bới lông tìm vết thì khó lòng bắt bẻ được gì. Nhờ vậy, Viên Kỳ cũng tạm hài lòng về nàng.

Một hôm, Hạ Dao Đình cùng các chị em dâu khác và Trần tiểu thư rủ nhau chèo thuyền dạo hồ.

Tô Ngọc Dung vốn là người phương Bắc, không quen chuyện sông nước, nên cứ đứng ngần ngừ trên bờ, lòng thấp thỏm lo âu.

Hạ Dao Đình thấy nàng chần chừ không chịu bước lên, đâ*m ra mất kiên nhẫn: "Nhị tẩu, sao tỷ còn chưa qua đây?"

Tô Ngọc Dung đành phải rón rén bước lên ván thuyền. Chiếc thuyền nhỏ tròng trành, dọa nàng sợ tái xanh mặt, suýt chút nữa thét lên. Phải chật vật lắm nàng mới đứng vững được, hai chân bủn rủn bước vào trong tìm chỗ ngồi.

Trần tiểu thư khẽ phe phẩy chiếc quạt lụa: "Nhị thiếu phu nhân chưa từng ngồi loại thuyền này sao?"

"Chưa từng..." Tô Ngọc Dung thành thật đáp, "Quê ta ít sông hồ, nên người dân cũng hiếm khi đi thuyền."

Đâu có giống kinh thành, lầu các chạm trổ nguy nga, cầu nhỏ vắt ngang dòng nước róc rách, cảnh vật nên thơ trữ tình. Ngay cả chiếc họa phường này cũng được thiết kế tinh xảo đến mức khiến nàng phải trầm trồ thán phục.

Dòng nước trong xanh 🌀*ợ*n 𝖘óп*ℊ, chiếc thuyền khẽ tròng trành nhẹ nhàng.

Đợi mọi người an tọa, Hạ Dao Đình liền ra hiệu cho nha hoàn bưng trà bánh lên. Khay điểm tâm được đưa đến trước mặt Trần tiểu thư đầu tiên, sau đó mới chia cho các vị phu nhân khác. Đến lượt Tô Ngọc Dung, nha hoàn lại đặt hẳn một đĩa đầy ụ trước mặt nàng.

Đĩa bánh chất cao ngất ngưởng, phần của nàng nhiều hơn hẳn những người khác.

Tô Ngọc Dung thấy làm lạ, ngước nhìn Hạ Dao Đình hỏi: "Ngũ đệ muội, có phải nhầm lẫn ở đâu không?"

Nàng e ngại nha hoàn đưa nhầm, trót bưng luôn phần của người khác cho mình.

Hạ Dao Đình lườm nàng một cái sắc lẹm: "Không nhầm đâu, phần của tỷ đấy, ăn đi, Nhị tẩu."

Tô Ngọc Dung cúi gằm mặt xuống: "Ồ..."

Các món trà bánh của giới quý tộc kinh thành vốn nổi tiếng cầu kỳ, nhỏ nhắn, tinh xảo. Trông chúng giống như những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo hơn là đồ ăn, đẹp đến mức người ta chẳng nỡ cắn. Tô Ngọc Dung cứ ngắm nghía mãi mà không dám hạ đũa.

Hạ Dao Đình thấy cái dáng vẻ e dè, quê mùa của nàng liền lén bĩu môi khinh bỉ.

Trần tiểu thư bưng chén trà lên nhấp một ngụm, ánh mắt tình cờ dừng lại trên người Tô Ngọc Dung, bỗng nhiên reo lên vẻ đầy ngạc nhiên: "Ây da, hôm nay Tô tỷ tỷ cài một cây trâm bộ diêu mới tinh này."

Chương (1-101)