Truyện:Người Đẹp Máu Lửa - Chương 03

Người Đẹp Máu Lửa
Trọn bộ 70 chương
Chương 03
Không hợp
0.00
(0 votes)


Chương (1-70)

"Đàn ông mà thân sĩ thế này, lúc 👢-ê-п 🌀-𝖎ư-ờ𝓃-🌀 thấy phụ nữ tr*n tr**ng có khi phải mặc niệm mất ba phút để tỏ lòng tôn trọng ấy chứ nhỉ?"


Về tới văn phòng, Chương Như liền nhắn cho Giai Giai hỏi vụ kia, Giai Giai còn ngạc nhiên hơn cô: "Làm sao tao biết được tại sao anh ta lại qua công ty mày làm?" Nói xong lại tưởng cô hối hận rồi: "Hay là để tao dắt mối cho mày ôm đùi người ta nhé? Sếp tổng bộ phận thu mua, quản lý cấp cao đấy, nghe thôi đã thấy oách rồi."

"Thần kinh à, tao thiếu đàn ông chắc?" Chương Như có thiếu đàn ông không? Tất nhiên là không. Quanh cô đầy lốp dự phòng, loại nào cũng có, chỉ cần cô gật đầu, lịch hẹn hò có thể xếp kín từ giờ đến cuối năm.

Nói xong, cô mở hệ thống OA tìm kiếm bộ phận thu mua, cuối cùng cũng thấy họ tên đầy đủ của anh: Diệp Ấn Dương, viết tắt là ba chữ cái Y.

*** Hôm sau là cuối tuần, Quảng Châu lất phất mưa. Chương Như bị mèo l**m tỉnh. Lưỡi mèo có gai khiến làn da ran rát như bị bàn chải quét qua. Cô rùng mình, túm lấy con mèo gõ nhẹ trán nó: "Cưng điên à? Có tin chị nhổ sạch lông của em không?" Chú mèo tên là Cá, cong lưng grao grao như niệm chú, suýt thì xông vào đánh nhau với cô. Cuối cùng cô vẫn phải lết dậy cho ông hoàng này ăn. Rửa mặt đánh răng xong, Chương Như ôm ba lô vũ trụ của nó ra: "Ra ngoài không?" Cô hỏi Cá, nhưng nó chỉ dựng tai lên, vả cho cô một cái rồi chạy vào khay cát đi vệ sinh. Đôi bên ngứa mắt nhau, Chương Như cũng mặc kệ, xách chìa khóa ra ngoài. Sau khi trở về nhà tổ, chị dâu Tô Đình ôm bụng bầu lớn, đứng ở cửa mỉm cười chào đón cô: "Chào buổi sáng." Mắt Chương Như đảo láo liên, hai mắt nhìn chằm chằm vào п·𝐠·ự·c chị: "ⓝⓖ.ự.c lại to hơn rồi chứ gì?" Một câu làm Tô Đình đỏ hết cả mặt: "Có chút, nội y cũ chật hết rồi." "Em biết ngay mà." Chương Như dí sát mặt vào 𝖓●🌀●ự●c chị: "Chị có mặc áo п*ɢ*ự*𝒸 không đấy?" Chưa kịp nói thêm, một viên đá bay trúng gót cô. Quay lại thấy Chương Tuyết Dương đứng trong sân, ánh mắt sắc như dao, Chương Như lạnh hết cả gáy: "Anh bị điên à, sao lại ném em?" "Vào ăn cơm." Chương Tuyết Dương xoay người đi, thái độ kia chẳng khác nào gọi tử tù đi vào ăn bữa cơm cuối cùng. Cô mắng thầm anh mặt đen như đ·í·𝐭 nồi trong lòng, đang định đỡ chị dâu vào thì thấy chị khẽ chau mày "á" một tiếng. "Chị sao vậy?" Chương Như vội cúi người. "Không sao, em bé đạp thôi." Tô Đình đứng yên chờ cơn thai máy qua. Mang thai thật sự không dễ dàng. Chương Như đặt tay lên bụng chị: "Bạn em nói chắc là con trai." Chứ không thì sao mới trong bụng đã quậy thế này, "Chỉ mong đừng giống Chương Kính Râm nhà mình." Cô lẩm bẩm. Hai anh em nhà này đời trước chắc có thù với nhau, Tô Đình cười: "Em cứ kệ anh ấy, nhiều khi ảnh bị lên cơn ấy mà." Đợi bụng không còn động tĩnh gì nữa, chị kéo cô vào phòng khách rồi lấy một món đồ từ trong túi ra đưa cho cô. "Cái gì thế ạ?" Chương Như mở ra, là đồng hồ Chanel hình viên đường, đúng mẫu màu đen viền vàng mà cô thích, "Ở đâu ra đấy chị?" Chị dâu chỉ về phía Chương Tuyết Dương đang bưng đồ ăn. Chương Như thấy vậy lập tức hết giận, nhoẻn cười rõ tươi. Lúc ăn cơm còn tranh thủ thông báo: "Em sắp thăng chức rồi, chắc tháng sau có quyết định." Vừa nói vừa nhìn Chương Tuyết Dương, sống lưng thẳng tắp, đắc ý chờ xem phản ứng của anh. Chương Tuyết Dương liếc cô: "Chuyện gì chưa chắc chắn thì đừng nói. Lỡ nói trước bước không qua, người mất mặt là em đấy." "Làm gì có chuyện bước không qua? Cái miệng anh như thế mà cưới được vợ đúng là trời cao không có mắt, may nhờ tổ tiên phù hộ." Càng nghĩ càng giận, Chương Như thầm mắng anh miệng quạ đen, mắt phải hình như vừa giật giật một cái.

Chương (1-70)