Truyện:Nam Hữu Phong Linh, Bắc Hữu Hành Mộc - Chương 273

Nam Hữu Phong Linh, Bắc Hữu Hành Mộc
Trọn bộ 351 chương
Chương 273
0.00
(0 votes)


Chương (1-351)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Dù chỉ là một vết thương ngoài da nhỏ, cũng không chảy quá nhiều máu, nhưng đột nhiên bị một người không quá quen thân nhìn thấy, ít nhiều cũng khiến Phong Lăng cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Hơn nửa năm nay ở Anh, Phong Lăng chưa hề động tay động chân với bất kỳ ai. Vì Tập đoàn MN cũng có bảo vệ và vệ sĩ chuyên nghiệp nên khi ở bên cạnh Quý Noãn, cô cũng chỉ có thể tạo nên ảnh hưởng nhỏ mà thôi. Phong Lăng đến đây với mục đích học tập, nên Quý Noãn không muốn để cô phải mất công bảo vệ cô ấy. Do vậy Phong Lăng cũng chưa phải đánh nhau lần nào.

Hôm nay có thể coi là lần đầu tiên cô ra tay từ sau khi đến Anh.

Không ngờ lại gây ra sự hỗn loạn lớn đến vậy.

Cô chỉ nhìn thẳng vào Ain, không hề có ý định chào hỏi mà lập tức bỏ đi.

Nhưng người đàn ông mang dòng máu lai có thân hình cao lớn đó lại lặng lẽ bước nhanh đến. Lúc Phong Lăng đã quay người, đi được mấy bước, một tay của anh ta bất ngờ nắm lấy cổ tay của cô, dù đã cẩn thận tránh chỗ bị thương trêи cổ tay cô ra, nhưng lại nắm chặt vị trí bên cạnh nói: "Cô bị thương rồi, tôi dẫn cô đi băng bó."

Tuy Phong Lăng đã kề vai sát cánh với những người anh em ở trong căn cứ XI nhiều năm nên họ không tạo cho cô cảm giác khoảng cách quá lớn giữa nam và nữ nữa, nhưng người người đàn ông này có khí chất khác biệt với những người anh em đó, khiến Phong Lăng bỗng trở nên nhạy cảm muốn rút tay mình ra, không ngờ người đàn ông lại càng nắm chặt tay cô hơn.

Phong Lăng nhíu mày: "Buông ra."

Ain cúi xuống nhìn cô: "Tôi nói là cô bị thương rồi, cần phải đi băng bó."

"Vết thương nhỏ thôi, mua một miếng băng keo y tế dán vào là xong!" Phong Lăng ngoảnh lại nhìn anh ta: "Anh Ain, phiền anh bỏ tay ra. Tư tưởng của tôi không được thoáng như người Anh các anh, ở nơi đông người mà cứ kéo tay người khác thế này quả thực là một hành vi không được đàng hoàng cho lắm."

Ain thu tay rồi lại nhìn cô. Sau đó, anh ta ngoảnh lại nhìn hiệu sách đã bị cảnh sát London bao vây nói: "Vừa nãy tôi đi ngang qua đây còn không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì. Nhưng bỗng nhiên lại nhìn thấy cô đạp ngã ai đó..."

Phong Lăng: "..."

Anh ta lại cúi xuống nhìn cô: "Tôi thật sự không nhìn ra đấy! Ngoài nóng tính ra, cô lại còn siêu phàm như thế. Mấy gã đàn ông cầm súng cũng không đánh lại được cô. Cô Phong, tôi không thể không tò mò về lai lịch của cô đấy!"

Phong Lăng im lặng một lát, ông Saint cũng chỉ biết việc cô là con gái thứ hai mới tìm lại được của nhà họ Phong và đã lớn lên trong một căn cứ quân sự, cho nên tính cách mới kiên cường như vậy. Đây là những gì mà ông Saint biết về cô, còn Ain thì chắc chắn không biết nhiều lắm.

Cô không định trả lời anh ta, lập tức bỏ đi.

Ain không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu mình nhìn thấy bóng lưng bướng bỉnh và hờ hững của cô gái nhỏ này. Cô luôn giữ khoảng cách với người khác, điều này khiến người ta có thể cảm nhận được sự yếu đuối cũng như bí mật không thể chạm tới mà cô cất giấu trong đáy lòng.

Anh ta nhìn theo đối phương, rồi dặn dò người thư ký ở phía sau mấy câu, để thư ký tự đi bàn chuyện với trung tâm thương mại ngày hôm nay, sau đó quay người đi ra ngoài.

Phong Lăng quay về xe, đặt tay lên vô lăng. Bấy giờ cô mới nhìn thấy, dù vết thương trêи cổ tay mình không lớn nhưng lại rất sâu, hèn chi mà bị Ain nhìn thấy. Hôm nay cô mặc một bộ đồ nhạt màu, bây giờ phía bên cạnh đùi đã bị cạ vào thấm đẫm một mảng máu.

Không phải là cô không cảm thấy đau, chỉ là nhiều năm qua trêи người bị thương vô số cô đã quen rồi, nhưng giờ lâu rồi không bị thương, bỗng bị thương một chút thế này cô cũng vẫn cảm thấy nhức nhối.

Cô cảm thấy không thể nắm chắc được vô lăng, đang định tìm một tờ khăn ướt trong xe để lau vết máu trêи cổ tay đi thì cánh cửa bên ghế lái phụ bỗng nhiên mở ra. Ain đã mở cửa xe rồi chẳng nói chẳng rằng, thân hình cao lớn cứ thể ngồi luôn vào bên trong.

Phong Lăng khựng lại, cô nhìn anh ta chằm chằm: "Anh làm gì thế?"

"Tay bị thương thế này rồi, cô định lái xe kiểu gì?" Ain đan mười ngón tay vào nhau, rồi tùy ý đặt lên đùi mình, sau đó ngoảnh sang nhìn cô: "Hôm nay tôi không bận việc gì. Nể tình cô là học trò của anh tôi, nên tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện."

Ánh mắt của Phong Lăng rất lạnh lùng: "Không cần đâu, mời anh xuống xe cho."

Ain không hề có ý định xuống xe cũng không nhiều lời mà chỉ hờ hững nhìn cô.

Dường như một người thành công và chín chắn như Ain, ở độ tuổi hơn ba mươi, anh ta hoàn toàn không ngây thơ như Kiều Phỉ hay Trần Bắc Khuynh mà cô đã từng gặp. Kiểu đàn ông này không dễ đối phó, đặc biệt là lúc anh ta đã quyết định một việc gì đó. Huống hồ, anh ta còn là Phó Chủ tịch ngân hàng, nhân viên dưới quyền rất nhiều. Ain vốn đã quen với việc chỉ huy, kiểu khí thế này của anh ta không thể dễ dàng loại bỏ được.

Trong lòng Phong Lăng biết rõ người đàn ông này không dễ đối phó, nên cô cũng không định đối phó anh ta, chỉ cau mày nói: "Anh Ain, với hành động tự ý lên xe của người khác khi chưa được cho phép thế này, người Anh các vị đều mất lịch sự như thế sao?"

"Cô đừng luôn miệng người Anh này người Anh kia nữa, trong người tôi có chảy một nửa dòng máu người Hoa đấy." Ain thản nhiên nhìn cô: "Cô Phong, tôi chỉ đang quan tâm đến cô mà thôi."

"Cảm ơn sự quan tâm của anh! Nhưng tôi không cần." Phong Lăng luôn giữ bộ mặt lạnh băng: "Tôi cảnh cáo anh một lần cuối cùng, mời anh xuống xe cho!"

Ain cong môi, giơ tay làm một tư thế mời: "Nếu cô có thể vững vàng lái xe đi được năm trăm mét, tôi sẽ xuống xe ngay."

Phong Lăng hít sâu một hơi, không cảm xúc nhìn sang hướng khác. Cô khởi động xe định lái đi. Cổ tay chỉ hơi đau nhưng không đến mức là không thể lái xe được.

Kết quả là sau khi lái xe đi được khoảng năm trăm mét, Phong Lăng bỗng nhớ ra phải dừng xe lại để cho anh ta xuống. Nhưng cô lại quên mất quy định giao thông ở khu này là sau khi lái xe vào đây thì không được phép dừng lại. Hơn nữa, dù cô muốn vi phạm luật giao thông để dừng xe thì cũng không thể dừng được. Có rất nhiều xe ở phía sau, chỉ cần một xe đỗ lại một lúc thì sẽ gây tắc đường rất nghiêm trọng.

Thấy không thể dừng xe lại được, sắc mặt của Phong Lăng càng tệ hơn. Cô vừa lái xe, vừa lạnh giọng nói: "Anh Ain cũng lắm trò thật!"

Ain hài lòng mỉm cười, anh ta hất cằm lên phía trước: "Đi tiếp khoảng ba km nữa sẽ có một bệnh viện, cô vào đó băng bó tay lại đi. Thấy cổ tay cô được băng bó cẩn thận thì tôi sẽ đi."

Phong Lăng thật sự không thể dừng xe trong lúc này. Cũng chẳng còn cách nào khác, cô đành lái xe lên phía trước. Sau khi đến bệnh viện, cô vừa tháo dây an toàn, vừa nói: "Thế này là anh đưa tôi đến bệnh viện? Hay là tôi đưa anh đến bệnh viện?"

Ain khẽ mỉm cười: "Cũng như nhau cả thôi, chẳng phải cô vẫn có thể lái xe được sao? Cô thích tự lái thì tôi chiều theo ý cô vậy, nhưng việc băng bó thì tôi vẫn phải thấy tận mắt. Nếu không thì tôi thấy với tính cách rất không coi trọng sức khỏe bản thân của cô, khả năng cao là cô sẽ về thẳng nhà luôn. Nếu vết thương dính nước thì rất có thể sẽ bị nhiễm trùng, sau đó sẽ bị sốt. Ngộ nhỡ buổi tối ngất ở nhà, e là không có ai phát hiện ra đâu."

"... Không nghiêm trọng đến vậy đâu."

"Nghiêm trọng hay không thì tôi tự thấy được." Ain đẩy cửa bước xuống xe: "Đi băng bó vết thương thôi."

Sau khi ngồi vài giây trêи xe, Phong Lăng nghĩ đến thì cũng đến rồi, thôi thì cứ băng bó cũng được. Cô đẩy cửa xe bước xuống, nhưng khi ngoảnh sang nhìn bóng lưng của Ain, cô lạnh lùng híp mắt lại.

*****

Bóng lưng của người này thật sự rất giống với người đàn ông ở Los Angeles xa xôi kia.

Cô lạnh lùng nhìn sang hướng khác, lấy chìa khóa điện tử ra khóa xe lại, sau đó đi thẳng theo Ain vào trong bệnh viện.

Chẳng qua chỉ là một vết thương ngoài da rất bình thường thôi. Sau khi cầm máu và xử lý sát trùng vết thương, bác sĩ vốn không cần phải quấn băng gạc lên cho Phong Lăng nhưng Ain nhất quyết bắt người ta phải quấn băng cho bằng được.

Vậy là cổ tay cô cứ bị băng bó lại như thế. Lúc ra khỏi bệnh viện, nhìn về chiếc xe của mình, Phong Lăng bỗng phát hiện người đàn ông này thật sự rất lắm trò, bây giờ cổ tay đã thành ra thế này rồi thì cô không thể lái xe được nữa.

"Tôi lái xe về giúp cô, cô sống ở đâu?" Ain đi phía sau cô, dùng ánh mắt ra hiệu cô đưa chìa khóa xe cho anh ta.

Phong Lăng không phải là người thích thỏa hiệp, đặc biệt là khi đối mặt với một người đàn ông rất lắm chiêu trò. Vừa hay điện thoại của cô lại đổ chuông đúng lúc này, cô bắt máy: "Alo, Tiểu Bát. Ừm không, tôi không có nhà, bây giờ đang ở bệnh viện."

"Tôi không sao, ban nãy gặp chút chuyện thôi! Cổ tay bị xước da một tẹo, đã đến bệnh viện xử lý rồi."

"Không cần nói cho Quý Noãn biết đâu! Dạo này công ty cũng bận nhiều việc, khó khăn lắm mới có một ngày để cô ấy nghỉ ngơi tử tế, đừng để cô ấy lo lắng. Ừm, cô muốn đến đây cũng được, lái xe về hộ tôi nhé."

"Ừ, lát nữa tôi sẽ gửi định vị trêи điện thoại cho cô."

Phong Lăng ngắt máy, ngoảnh sang nhìn Ain: "Xin lỗi, bạn tôi sắp đến rồi! Cô ấy đưa tôi về là được, cô ấy cũng sẽ lái xe về hộ tôi luôn. Anh Ain, cảm ơn anh."

Hàng lông mày tuấn tú của Ain khẽ nhướng lên: "Sao lần nào cô cũng đề phòng tôi như phòng trộm cướp thế? Tôi có mưu đồ quấy rối cô hay gì đó à."

"Không có, anh nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ không quen quá gần gũi với người lạ thôi."

"Chúng ta cũng có thể coi là gặp gỡ mấy lần rồi, sao vẫn còn là người lạ?"

"Chúng ta thân quen lắm à?" Phong Lăng không trả lời, mà hỏi ngược lại.

Thấy thái độ hoàn toàn không chừa lối thoát nào cho người khác của đối phương, với một người đàn ông ở tầm tuổi này như Ain, anh ta đã gặp qua vô số các cô gái trẻ có suy nghĩ khôn khéo và gian xảo. Nhưng anh ta thật sự chưa từng gặp cô gái nào cứng đầu cố chấp như thế này. Điều mấu chốt là tuy cô đã biết rõ ràng rằng anh ta có chút hứng thú với mình nhưng bản thân lại càng đẩy anh ta ra xa hơn.

Nếu nói đây là chiêu trò để Phong Lăng thu hút sự chú ý của đàn ông, anh ta chỉ có thể chúc mừng cô, bởi vì cô đã thành công rồi.

Nhưng tất cả hành vi của cô đều không phải là cố ý, mà là cô thật sự không muốn có bất kỳ dây dưa gì với anh ta cả.

"Được rồi, tôi không tranh luận với cô nữa." Ain lại liếc nhìn về phía chiếc xe của cô: "Tôi lên xe chờ cùng cô, bạn cô đến rồi tôi sẽ đi."

Phong Lăng không đáp mà đi thẳng về phía chiếc xe của mình.

Dù thế nào thì Ain cũng đã sắp xếp dịch vụ VIP cho cô trong bệnh viện, anh ta còn nhờ người nhanh chóng gọi bác sĩ đến giúp cô băng bó. Ngoài ra, anh ta còn mất thời gian xếp hàng chờ đợi nên chút lịch sự tối thiểu này, cô vẫn nên có thì tốt hơn.

Sau khi về lại xe, Phong Lăng ngồi vào vị trí ghế lái, cầm áo khoác lên mặc vào. Tay của chiếc áo khoác vừa hay có thể che được băng gạc màu trắng ở cổ tay cô. Cô chăm chú nhìn điện thoại, không để ý đến người đàn ông đang ngồi ở ghế lái phụ nữa.

Kết quả là chiếc điện thoại trong tay đột nhiên bị lấy mất, Phong Lăng nhìn bàn tay trống không của mình, sau đó ngoảnh sang thì thấy Ain đang cầm điện thoại của cô gọi vào số máy của anh ta một cách lưu loát.

Phong Lăng nhìn anh ta: "Anh làm gì đấy?"

"Lưu số điện thoại! Sau này chúng ta coi như là quen biết rồi, không còn là người lạ nữa." Ain rất thẳng thắn. Sau khi lấy được số điện thoại của Phong Lăng, anh ta không hề làm gì thừa thãi. Trước lúc cô nổi cáu, anh ta đã kịp trả điện thoại lại: "Yên tâm, tôi cũng bận lắm, không có nhiều thời gian để làm phiền cô đâu! Nhưng nếu chúng ta đều đang FA, lúc rảnh rỗi liên lạc với nhau một chút chắc cũng không có gì quá đáng đâu nhỉ! Cũng không phải việc vi phạm chuẩn mực đạo đức, cô có thể không có hứng thú với tôi nhưng không thể ngăn cản tôi có hứng thú với cô được. Ngày tháng còn dài mà!"

Phong Lăng giật lại chiếc điện thoại của mình. Trông thấy anh ta lưu số điện thoại của cô vào danh bạ, cô lập tức tỏ ra không vui: "Hành vi này của anh rất mất lịch sự."

"Lịch sự quá thì không theo đuổi được cô gái mình thích."

"..."

Bây giờ đàn ông theo đuổi phụ nữ đều không cần sĩ diện như thế này sao?

Quả nhiên cũng chỉ có anh Mặc cao ngạo, lạnh lùng là thuận mắt nhất. Ngày xưa, ngoài đối xử tốt với một người phụ nữ duy nhất là Quý Noãn ra, anh ta luôn có thái độ lạnh lùng, xa cách như ở hai thế giới với những người khác, anh ta chưa bao giờ làm những chuyện khiến người khác khó xử. Dù với Quý Noãn, cũng luôn thành tâm thật ý, không bao giờ giở nhiều chiêu trò linh tinh như thế này ra.

Phong Lăng không muốn nhiều lời, cũng không muốn có bất kỳ qua lại gì với con người này nữa. Chỉ có điều cô đã mất kiên nhẫn, chốc chốc lại xem thời gian trêи điện thoại, chờ Tiểu Bát tới đón.

Lúc này, người đàn ông bên cạnh đột nhiên nghiêng người thò tay sang phía Phong Lăng. Lúc Phong Lăng quay phắt sang nhìn anh ta, người đàn ông đã đặt một tay lên vô lăng trước mặt cô, một tay khác anh ta khoác lên chiếc ghế sau lưng. Dù anh ta không kéo khoảng cách lại quá gần, nhưng hành động bao vây cô trêи ghế lái thế này vẫn mờ ám đến mức khiến mí mắt của Phong Lăng khẽ giật.

"Rốt cuộc phải bị tổn thương sâu đến mức nào mới có thể khiến cô che giấu tâm tư của mình kỹ như vậy?" Ain nhìn vào mắt cô: "Cô còn rất trẻ, không nên trầm lặng thế này."

Phong Lăng không cảm xúc nhìn sang hướng khác, chẳng buồn đáp lời anh ta.

...

Los Angeles, Mỹ.

Tập đoàn Lệ thị.

"Tổng Giám đốc Lệ."

Thư ký Dư Tranh gõ cửa, cầm vài tập tài liệu của cuộc họp đi vào phòng làm việc của Tổng Giám đốc. Lúc người đàn ông cao hơn một mét tám đi vào phòng, trong lòng anh ta thật sự vẫn thấy hơi lo sợ. Dẫu sao Lệ Nam Hành cũng đã quay về tiếp nhận Lệ thị được mấy tháng rồi. Anh tài giỏi đến mức khiến công ty từ trêи xuống dưới đều lột xác như thay da đổi thịt, công ty chầm chậm tăng trưởng, nửa năm anh quay về cũng là lúc Lệ thị phát triển tốt nhất trong mấy năm nay. Song dù Tổng Giám đốc Lệ giỏi toàn diện nhưng tính cách của anh luôn rất khó đoán, hơn nữa lại khá nóng nảy. Bình thường, ngoài liên quan đến chuyện công việc cần thiết ra, Tổng Giám đốc Lệ rất ít khi trao đổi với trợ lý và thư ký trong công ty.

Nhưng bên cạnh Tổng Giám đốc Lệ có một người trợ lý tên là Tiểu Hứa, nghe nói ngày trước người này cùng có xuất thân từ căn cứ XI giống với Tổng Giám đốc Lệ. Anh ta đã ở cạnh Lệ Nam Hành nhiều năm, nên làm việc rất lạnh lẹ, chân tay nhanh nhẹn, mà mồm miệng cũng chẳng vừa. Ngoài những lúc trò chuyện với Tiểu Hứa nhiều hơn người khác một chút ra, hầu như Tổng Giám đốc Lệ đều sầm mặt làm việc, rất ít khi nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của anh.

Vì thế, dù nửa năm nay toàn bộ Tập đoàn Lệ thị đều đang phát triển theo chiều hướng tốt, nhưng Tổng Giám đốc Lệ luôn trưng bộ mặt khó chịu, thật sự khiến các trợ lý và thư ký dưới quyền nơm nớp lo sợ.

Chưa hết, vừa nãy, vốn đang trong cuộc họp. Tiểu Hứa bỗng gọi điện thoại cho Lệ Nam Hành, sau đó không biết Tổng Giám đốc Lệ đã nhìn thấy bức ảnh từ đâu gửi đến hay thứ gì trong điện thoại mà sắc mặt của anh lập tức sa sầm xuống như có thể đổ mưa trong văn phòng ngay lập tức. Thậm chí dường như có khí lạnh có thể đóng băng cả phòng họp, khiến tất cả mọi người ở trong sợ đến mức không dám thở mạnh.

Crypto.com Exchange

Chương (1-351)