Truyện:Nam Hữu Phong Linh, Bắc Hữu Hành Mộc - Chương 218

Nam Hữu Phong Linh, Bắc Hữu Hành Mộc
Trọn bộ 351 chương
Chương 218
0.00
(0 votes)


Chương (1-351)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Hơn nữa, Phong Lăng vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối diện với thân phận của mình.

Tình cờ nhìn thấy nhau thế này, Tần Thu cứ nhìn chằm chằm vào người cô, dù Phong Lăng có chậm hiểu cảm xúc của con người đến nhường nào đi nữa, cũng không đến mức không nhìn ra được ánh mắt kích động của Tần Thu là có ý gì.

Phong Lăng thu tầm mắt lại, làm như không thấy bà, sau đó xoay người đi thẳng ra ngoài.

"Chờ đã!" Thấy cô định bỏ đi, Tần Thu cất giọng, mười mấy năm qua giọng của bà chưa từng kích động và sắc bén đến thế. Bà đưa áo khoác trong tay cho nhân viên tư vấn rồi bước nhanh đến, trước lúc Phong Lăng định lách mình đi ra ngoài thì đã xông tới nắm chặt lại cánh tay của cô.

"Cháu ơi, cháu chờ chút đã, đừng đi vội." Tần Thu kéo cô lại, cho dù đang bị cảm, cả người không còn sức, thế nhưng tại giây phút này bà lại cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh. Bà lại có thể dựa vào sức mạnh bộc phát này để giữ chân Phong Lăng - người vốn có bản lĩnh và sức giữ thăng bằng rất tốt. Tần Thu ra sức kéo cánh tay Phong Lăng lại, cứ thế đứng trước mặt cô ngắm nhìn, nhìn mái tóc đã dài hơn một chút so với mấy năm trước, lại cúi đầu nhìn đường cong thân thể của cô.

Bỗng dưng bị bà Phong nhìn một lượt từ đầu tới chân như vậy, Phong Lăng đứng ngây tại chỗ, nhìn người phụ nữ đang kích động này. Trước giờ, Phong Lăng vốn chưa từng nghĩ đến chuyện đi điều tra về thân phận, cô cũng chưa từng muốn nhận lại người thân của mình, nhưng giờ trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác không tên như bị vật nhọn đâm thẳng vào tim.

Rõ ràng Phong Lăng có thể lạnh lùng đẩy người trước mặt này ra, sau đó khách sáo nói một câu rằng mình còn có chuyện phải đi, rõ ràng có thể tránh được tất cả chuyện này, thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của bà Phong, cảm nhận được sức lực của bà trên cánh tay mình, lời đến đầu môi lại bỗng nuốt ngược lại.

"Cháu..." Tần Thu càng ngắm nhìn Phong Lăng thì mắt càng đỏ lên, giọng bà run run: "Cháu là Phong Lăng đúng không... Là Phong Lăng của căn cứ XI.. là Phong Lăng mấy năm trước bác từng gặp... Là cháu đúng không?"

Chỉ mấy năm trôi qua mà một thiếu niên mười mấy tuổi đã lột xác như thế này, cô vẫn xinh đẹp mảnh mai, nhưng rõ là đã cao hơn mấy năm trước một chút, cũng không còn là thiếu niên ngây ngô nữa mà đã là một cô gái thon thả xinh đẹp.

Tóc ngắn, khí chất hơi lạnh lùng nhưng vẫn là một cô gái xinh đẹp.

Cánh tay của Phong Lăng bị bà nắm chặt nên hơi đau, nhưng rồi lại thấy cũng không đau lắm, chỉ nhìn bà Phong đang tâm trạng rối bời trước mặt, khi lấy lại bình tĩnh mới đáp: "Là cháu."

Bỗng chốc Tần Thu suýt nữa đã rơi lệ.

Lúc trước bà và mẹ bà đã vô tình nghe được Phong Minh Châu nói Phong Lăng là nữ... nữ giả nam ở trong căn cứ XI...

Lúc đó, trái tim bà đã run lẩy bẩy, luôn nhớ về gương mặt của đứa bé tên Phong Lăng, nghĩ rằng cậu trai ít nói lại hơi chút lạnh lùng kia thế mà lại là con gái.

Nhưng lại nghĩ tuổi của cô nhỏ hơn con của bà một tuổi, huống chi khi đó biển rộng mênh mông, sao có thể xảy ra kỳ tích được.

Sau đó bà cũng không gặp lại Phong Lăng nữa, tuy bà vẫn luôn nhớ nhung, nghi ngờ, nhưng lại không có cơ hội xác nhận lại. Nhưng hôm nay bà đã được gặp lại rồi!

Chỉ cần một ánh nhìn này, cho dù lòng bà vẫn còn nghi ngờ về tuổi của Phong Lăng, nhưng Tần Thu có thể cảm nhận rõ ràng được giữa đôi mày của đứa trẻ đã trưởng thành này, ngoài hình bóng khi còn trẻ của chính bà còn thấp thoáng có cả bóng hình thời niên thiếu của chồng mình. Thần thái động tác cơ thể kia rất quen thuộc, chỉ có những người máu thịt ruột rà mới có thể nhận ra sự giống nhau trong đấy!

Nếu chỉ giống mỗi bà thì thôi không nói, nhưng còn giống chồng của bà, cha của Phong Minh Châu. Ngay cả Phong Minh Châu cũng không giống được như thế, nhưng Phong Lăng lại rất giống, phải nói là quá giống!

Thấy Phong Lăng vẫn đứng bất động lặng thinh trong khi đang bị bà cầm lấy cánh tay, có lẽ cô đã bị bà dọa sợ, Tần Thu vội vàng kiềm chế lại tâm trạng của mình. Sau khi bà rút tay về, nhưng hình như không nỡ lòng buông ra nên lại vội và đưa tay kéo Phong Lăng lại, kích động đến mức ra sức nắm chặt tay cô: "Phong Lăng, cháu đừng... sợ bác nhé, bác chỉ... chỉ..."

"Tiểu Thu, sao thế?" Lúc này, bà Sầm đã thử xong quần áo đi ra, bắt gặp Tần Thu đang nắm chặt cánh tay của một cô gái trẻ tuổi không chịu buông thì lấy làm lạ nên đi tới xem sao. Bấy giờ bà nhìn qua khuôn mặt của Phong Lăng rồi nghi ngờ nhìn sang Tần Thu.

Nhà bà Sầm và bà Phong đã quen nhau mấy đời, hai người cũng đã chơi với nhau rất nhiều năm rồi, bà cũng biết đáng vẻ Tần Thu khi còn trẻ như thế nào.

Bà Sầm nghĩ tới mấy năm qua mỗi khi Tần Thu gặp được người nào hao hao giống mình là lại kích động như thế nên cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, nhưng người giống đến mức này thì quả thật hiếm thấy.

"Hai người nói chuyện tiếp đi, vừa rồi thấy bà thích chiếc áo khoác kia, để tôi đi trả tiền hộ bà trước cho." Bà Sầm vừa nói vừa xoay vào trong cửa hàng đi tính tiền, không làm phiền hai người nữa.

Tần Thu gật đầu qua quýt, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối không hề rời khỏi mặt Phong Lăng, tay vẫn nắm chặt cô: "Cháu đừng im lặng mãi như thế, cháu... Cháu nói chuyện... với bác đi... Nói chuyện có được không?"

Phong Lăng đứng một lúc lâu, định rút tay ra nhưng vì bị nắm quá chặt, hơn nữa thấy ánh mắt của bà như thế cô cũng hơi không đành lòng, cô im lặng một lúc lâu mới nói: "Bác Phong, bây giờ cảm xúc của bác có hơi hỗn loạn, bác bình tĩnh lại trước đi nhé?"

Đúng là Tần Thu đã kích động tới nỗi nắm chặt tay cô đến mức túa mồ hôi.

Tần Thu nghe thấy câu nói này của cô thì tỉnh táo lại đôi chút, vội vã buông tay ra, bà cúi đầu nhìn mu bàn tay trắng nõn của Phong Lăng đã bị bản thân nắm đến mức ửng đỏ. Lúc này bà thấy hơi áy náy, cố gắng kìm nén tâm trạng của mình rồi lùi về sau một bước, lại cười bảo: "Cháu đừng sợ bác nhé, chỉ là bao năm rồi bác không gặp cháu, dù sao cũng coi như từng quen biết nhau mà, mấy năm không thấy giờ bỗng gặp lại nên đúng là bác có hơi kích động."

Phong Lăng không nói nữa.

"À, đúng rồi, cháu ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi ạ."

Tần Thu nắm tay cô, chớp mắt, nhìn cô bằng ánh mắt quyến luyến: "Vậy bác mời cháu uống một tách cà phê được không?"

Phong Lăng vừa định đáp lời thì bỗng chuông điện thoại vang lên, cô khách sáo gật đầu với bà Phong một cái, Tần Thu vội bảo: "Không sao, không sao đâu, cháu nghe điện thoại đi, bác không làm phiền cháu, nghe điện thoại xong chúng ta lại nói chuyện tiếp."

Phong Lăng cầm điện thoại lên thấy là cuộc gọi của Lệ Nam Hành, tâm trạng còn đang hơi bối rối vì không biết phải đối mặt với bà Phong ra sao nay bỗng ổn định lại, cô đặt điện thoại bên tai: "Lão đại."

"Em ở đâu?"

"Em ra ngoài mua quần áo cho cô Mặc."

"Chỗ nào."

Anh ấy muốn đến đây sao?

Không cần bàn bạc công việc với anh Mặc ở bệnh viện à?

Cũng đúng, bây giờ cô Mặc đang ở trong phòng với anh Mặc, có lẽ Lệ Nam Hành đã bị ép ăn cơm chó no nê rồi, chắc giờ cũng không chịu nổi nữa rồi.

Phong Lăng nói thẳng: "Ở trung tâm thương mại gần bệnh viện nhất ấy, em vẫn đang bật định vị trên điện thoại, anh có thể tự tìm được."

"Được, anh qua đây."

Sau khi cúp điện thoại, Phong Lăng lại đảo mắt sang nhìn bà Phong - Tần Thu vẫn đang đứng đó, bà như đang ngắm nhìn dáng vẻ cô nghe điện thoại, trong ánh mắt tràn ngập ánh sáng hy vọng, cứ nhìn cô mãi như vậy.

*****

Bác Phong." Phong Lăng nhìn bà: "Đợi lát nữa Lệ lão đại sẽ tới, chắc hai người cũng tính là người quen cũ nhỉ."

Nghe thấy Phong Lăng nhắc đến Lệ lão đại, lúc đầu bà Phong vẫn chỉ đang nghĩ chuyện của cô, không nghĩ sang chuyện khác được, lại nhìn bộ quần áo thể thao kiểu nữ Phong Lăng đang mặc, nhớ lại lúc trước Lệ Nam Hành và Phong Lăng vẫn luôn dính lấy nhau. Bây giờ lại không ở trong căn cứ XI mà là tại một trung tâm thương mại, Phong Lăng đi mua đồ, Lệ Nam Hành lại đến đón.

Thế nên, quan hệ giữa Phong Lăng và Lệ Nam Hành là...

Tần Thu nhớ đến cuộc hôn nhân hoang đường trước kia, ánh mắt lại lóe sáng, nở nụ cười nhìn cô: "Được, cũng lâu rồi bác chưa gặp Nam Hành, vậy cùng đi uống một tách cà phê nhé, bác mời, được không?"

Giọng của bà Phong rất dịu dàng, trong nét dịu dàng còn có cả đôi chút cẩn trọng, như thể trong vô thức bà sợ rằng Phong Lăng sẽ từ chối, sợ răng bản thân mình sẽ khiến cô chạy mất.

Phong Lăng thật sự không biết phải đối mặt với tình huống này như thế nào, nhưng nếu Lệ Nam Hành cũng đến thì cô cũng thấy yên tâm hơn. Bắt gặp ánh mắt sợ bị từ chối của bà Phong, cuối cùng cô vẫn gật đầu: "Được ạ."

Trong nháy mắt, Tần Thu vui vẻ ra mặt: "Vậy chúng ta đến phía đối diện nhé, đối diện trung tâm thương mại này có một quán cà phê đẹp lắm, vừa tao nhã vừa yên tĩnh."

"Vâng." Phong Lăng khẽ gật đầu.

Nhìn đáng vẻ lạnh lùng ít nói nhưng trông rất lanh lợi lại điềm tĩnh của cô, Tần Thu suýt nữa rơi nước mắt, nhưng bà sợ sẽ khiến đứa bé này hoảng sợ mà bỏ chạy nên cố kìm nén lại, có điều ánh mắt bà vẫn không thể rời khỏi khuôn mặt cô.

Nếu đây thật sự là con gái của bà... Nếu thật sự là...

Thế trời cao đã đối xử với bà quá tốt rồi!

Nhưng nếu không phải...

Nếu như chỉ là giống nhau, chỉ là trùng hợp thôi thì sao...

Dù sao lúc đó biển rộng mênh mông, một người trưởng thành rơi xuống còn khó sống sót, huống gì là một đứa nhỏ một tuổi, thật sự sẽ có kỳ tích xảy ra sao?

Sau khi bà Sầm thanh toán giúp bà Phong xong thì xách hai cái túi đi ra, khẽ thì thầm bên tai bà Phong gì đó, bà Phong lúc thì gật đầu lúc thì lắc đầu, như thể không kìm chế cảm xúc của mình trước mặt chị em quen biết nhiều năm, cuối cùng vẫn miễn cưỡng thấp giọng bảo: "Đúng là rất giống tôi hồi còn trẻ phải không?"

Bà Sầm nhìn về phía Phong Lăng, khẽ đáp lại: "Giống thật ấy, chẳng trách bà lại kích động đến thế. Trước đây mỗi lần bà gặp ai hơi giống con gái mình trên đường là đã thấp thỏm rồi, bây giờ lại có đứa nhỏ giống đến thế. Ấy... nhưng có giống hơn nữa cũng không phải là con của bà đâu, hai mươi năm trôi qua rồi, cũng nên từ bỏ đi thôi."

Lúc này Tần Thu lại nhìn Phong Lăng bằng ánh mắt vô cùng bình tĩnh: "Cháu à! Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

Tuy rằng mấy năm trước đã hỏi qua rồi, nhưng giờ khắc này bà như thể muốn khẳng định điều gì đó.

Phong Lăng quay sang nhìn người có thể là mẹ của mình, nhất thời không biết có nên nói thật rằng ngày sinh viết trên chứng minh thư của mình là giả hay không.

"Cháu đã hơn hai mươi rồi." Cô đáp.

"Hơn hai mươi rồi à? Thế... có phải là hai mốt không?" Ánh mắt Tần Thu khẽ run rẩy nhìn cô, như là có một cây kim nho nhỏ treo ở một bờ vực nào đó trước mặt bà, chỉ cần khẽ thổi một hơi là sẽ rơi thẳng xuống vực sâu, nhưng cũng có thể nó sẽ không rơi. Ánh mắt của bà, giọng điệu của bà thận trọng đến mức khiến bà Sầm cạnh bên cũng thấy đau lòng theo, không nỡ nói thêm một câu nào nữa.

Hai mốt tuổi?

Bây giờ cô đã tròn hai mươi mốt tuổi rồi sao?

Phong Lăng thoáng sững ra, còn chưa kịp trả lời thì điện thoại của bà Sầm bỗng đổ chuông. Vì nghe thấy tiếng chuông này mà bà Phong thoáng tỉnh táo lại. Bấy giờ mới cảm thấy bản thân hình như quá đường đột, tự dưng lại đuổi theo con gái nhà người ta hỏi trên trời dưới đất, nếu là người khác chắc chẳng ai hiểu nổi hành động này của bà.

Bà Sầm quay người nghe điện thoại, bà Phong lại cười với cô: "Tại bác thích cháu quá nên mới hỏi nhiều như vậy, cháu đừng để ý nhé."

"Không đâu ạ." Phong Lăng nhìn thấy sự thận trọng trong ánh mắt của bà, rốt cuộc vẫn không nỡ nhẫn tâm: "Chỉ là cháu không biết phải trả lời thế nào thôi, vì cháu cũng không rõ ngày sinh của mình là ngày nào."

Những cảm xúc vừa bị bà Phong đè nén, chỉ vừa mới lấy lại được chút bình tĩnh nay lại thoáng chốc trào lên từng đợt sóng lớn.

Bà cố gắng ép bản thân mình không được kích động tiếp tục tra hỏi cô, chỉ nhìn chăm chăm vào cô rồi bảo: "Cháu..."

Phong Lăng thành thật nhìn bà: "Bác Phong, trước khi vào căn cứ XI, cháu đã từng sống trong cô nhi viện, lúc họ sắp xếp lại giấy tờ thì chỉ đặt tạm ngày sinh cho cháu thôi, còn ngày sinh thật thì chính cháu cũng không biết."

Tay Tần Thu run run, bà cứ nhìn chằm chằm vào Phong Lăng một lúc lâu.

Mãi đến khi bà Sầm nghe điện thoại xong, trở về đến bên cạnh Tân Thu mới bảo: "Con trai tôi đến đón rồi, bà muốn nói chuyện với cô bé này một lát nữa đúng không? Thế tôi đi trước nhé, đồ của bà đây, vừa hay coi như trả lại tiền mượn bà sửa xe lần trước luôn."

Sau khi nói xong, thấy bà Phong vẫn còn đang đứng sững ở đó nhưng hồn vía đang bay trên mây, bà Sầm lắc đầu, nhét túi quần áo vào trong tay bà Phong rồi mới đưa mắt sang nhìn Phong Lăng: "Cô bé, cháu đừng sợ bà ấy nhé. Nhiều năm qua bà ấy cứ như vậy đấy, nhưng bác chưa từng thấy bà ấy kích động như thế này bao giờ, có thể thấy bà ấy thích cháu lắm, cháu nói chuyện với bà ấy một lúc nhé."

Phong Lăng không lên tiếng, chỉ gật đầu với bà Sầm.

Mãi đến khi bà Sầm đi rồi, Tần Thu siết chặt cái túi ở trong tay, hít sâu vào một hơi rồi bỗng nở nụ cười: "Hai chúng ta đứng đây nhìn gì nữa? Bây giờ đến quán cà phê kia nhé?"

"Vâng."

Tần Thu cố gắng rời mắt khỏi khuôn mặt của cô, quay người đi đến thang máy, nhưng lúc đi vẫn hơi hoảng loạn.

Trong đầu có thứ gì đó đang nhắc nhở bà vô số lần.

Phong Lăng là con gái.

Cô là trẻ mồ côi, không có ba mẹ.

Cô không biết ngày sinh thật của mình...

Cô rất giống bà và ông Phong...

Tính cách hơi lạnh lùng này của cô bé cũng vô cùng giống các cụ nhà bà thời còn trẻ.

Nếu như chiếc túi trong tay không phải làm bằng nhựa dẻo, vừa khéo có thể ngăn cản được lực bấm trên móng tay của bà nên có nắm bao lâu đi nữa cũng không hề hấn gì, thì có lẽ bây giờ móng tay của bà đã ghim vào mu bàn tay đến bật máu rồi.

Lúc hai người đi ra khỏi trung tâm thương mại để chuẩn bị đi băng qua cầu vượt phía trước đến quán cà phê ở đối diện, vì bà Phong liên tục nhìn chằm chằm phía trước, không biết đang suy nghĩ gì nên bước chân bỗng hụt một bước, suýt nữa đã ngã nhào xuống đất, may mà Phong Lăng nhanh tay lẹ mắt đi đến đỡ lấy bà: "Cẩn thận!"

Bỗng nhiên được Phong Lăng chủ động giúp đỡ, Tần Thu đột nhiên xoay người qua nhìn cô.

Lúc bắt gặp ánh mắt ngập tràn hy vọng của bà Phong, Phong Lăng tự dưng cảm thấy bối rối.

Cô tự do quen rồi, không muốn nhận lại người thân, cho dù cô có quan hệ gì với nhà họ Phong hay không, cô cũng không có ý định muốn tìm lại cha mẹ của mình.

Nhưng cô làm như thế có phải là quá ích kỷ không?

Nếu người nhà vẫn luôn kiếm tìm cô thì sao? Nếu như thật ra cô không phải là một đứa nhỏ bị bỏ rơi thì sao đây?

Crypto.com Exchange

Chương (1-351)