Truyện:Nam Chính Tỉnh Lại Đi, Tôi Là Nữ Phụ Mà! - Chương 81

Nam Chính Tỉnh Lại Đi, Tôi Là Nữ Phụ Mà!
Trọn bộ 84 chương
Chương 81
Ân đoạn nghĩa tuyệt
0.00
(0 votes)


Chương (1-84)

Ngụy Lương một khắc cũng không muốn trì hoãn, chỉ muốn tìm một nơi thanh tịnh để xé đống vân thường kia chơi.

Thế nhưng Lâm Tiêu lại giống như một chú chim nhỏ vừa sà vào rừng rậm, vỗ cánh bay lượn, len lỏi vào đủ loại cửa tiệm, cái gì cũng hiếu kỳ, cái gì cũng muốn chạm vào.

Anh nhắm mắt lại, 𝖓_g_ⓗ_𝐢_ế_ռ 𝐫ă_ռ_ℊ đi theo sau lưng cô, hết vào lại ra giữa những cửa hiệu rực rỡ sắc màu.

Đến một nơi phồn hoa náo nhiệt, bỗng nhiên nghe thấy những tiếng xôn xao huyên náo.

"Ơ, chỗ này nhìn hơi quen mắt."

Lâm Tiêu kiễng chân lên, nhìn về phía tòa lầu gỗ bốn tầng rực rỡ ánh đèn phía trước. Trước cửa lầu gỗ có một đám người 𝐡*𝐮n*𝖌 h*ă*ⓝ*𝐠 càn quấy đang vây quanh, đối đãi gay gắt với các tu sĩ từ trong lầu đi ra.

Ngụy Lương: "Là kỹ viện nơi sắp xếp cho nhóm người Mộ Dung Xuân."

"A! Để em xem!" Lâm Tiêu chen vào trong, thấy người dẫn đám đông đến kỹ viện gây chuyện là một cặp vợ chồng tu sĩ trung niên đang đùng đùng nổi giận, phía sau họ là một nữ tu trẻ tuổi mặt tròn đầy nước mắt, đang kéo tay áo đôi vợ chồng, thấp giọng khuyên can.

Lâm Tiêu chen lại gần hơn một chút, nghe thấy nữ tu trẻ mặt tròn kia đang yếu ớt biện minh.

Cô ấy nói: "Cha, nương, chúng ta mau về đi, đừng làm loạn nữa, Mộ Dung chắc chắn sẽ không làm chuyện như vậy đâu, trong đó nhất định có hiểu lầm gì đó."

Nữ tu trung niên lấy ngón tay chọc vào trán cô ấy: "Tỉnh lại đi cái đồ con gái ngốc nghếch không cầu tiến này! Con không biết đâu, ngày thường người càng thành thật thì khi xấu xa mới càng đáng sợ! Hôm nay không đánh gãy chân nó, ngày mai nó có thể bay lên trời cho con xem!"

"Sẽ không đâu, sẽ không đâu, " nữ tu mặt tròn lắc đầu liên tục, "Mộ Dung nhất định sẽ không đặt chân vào kỹ viện."

"Ta và cha con đều tận mắt nhìn thấy nó rồi!" Giọng điệu nữ tu trung niên đầy vẻ hận sắt không thành kim, "Còn muốn giả vờ không nhận ra chúng ta, cái thằng nhãi ranh này, lúc trước đến cửa cầu thân đâu có bộ mặt này!"

Khóe miệng Lâm Tiêu giật giật, kéo kéo tay áo Ngụy Lương: "Cô gái này, không phải là đạo lữ tương lai của Mộ Dung Xuân đấy chứ?"

Mí mắt Ngụy Lương cũng nhảy lên: "Chính là cô ấy."

Lâm Tiêu: "..."

Đang định lùi lại, không ngờ nữ tu trung niên kia vừa quay đầu lại đã nhìn ngay thấy Ngụy Lương.

"Kiếm Quân!"

Lâm Tiêu: "..."

Lúc này chạy trốn còn kịp không?

Hai vợ chồng túm lấy cô con gái "không cầu tiến" xông đến trước mặt Ngụy Lương, tuôn ra một tràng tố khổ.

Sự việc rất đơn giản, hôm nay hai vợ chồng đi ngang qua đây, vừa hay Mộ Dung Xuân mở cửa sổ hóng gió, bị nhạc phụ nhạc mẫu tương lai bắt quả tang tại trận. Mộ Dung Xuân vốn không nhận ra họ, sau khi nhìn nhau một cái, anh ta vô cùng trấn định đóng cửa sổ lại.

Đợi đến khi hai vợ chồng hoàn hồn thì đã ăn trọn một vố "bế môn canh" (đóng cửa miễn tiếp).

Hai vợ chồng muốn xông vào trong, chủ kỹ viện đương nhiên không chịu, cả hai bên đều là tu sĩ nên đối đầu nhau ngoài lầu, mỗi bên gọi thêm bằng hữu, thế là thành cục diện như hiện tại.

"Kiếm Quân!" Nữ tu trung niên giận dữ nói, "Ngài phải xem cho kỹ ái đồ dưới trướng ngài đang làm chuyện tốt gì! Nó lừa Lâm Nhi rằng ngài phái nó ra ngoài truy bắt hung đồ làm bị thương Liễu đại kiếm tiên, đi một lèo mấy ngày trời, chúng tôi không hề nghi ngờ nó! Thế nhưng, thế nhưng nó lại dám nói dối, chạy đến cái ổ chứa này! Ngài phải làm chủ cho Lâm Nhi!"

Nam tu trung niên lại hơi nhíu mày, kỳ quái hỏi: "Kiếm Quân là tình cờ đi ngang qua đây sao? Người tôi phái đến Vạn Kiếm Quy Tông báo tin lẽ ra vẫn chưa tới nơi mới đúng."

Tim Lâm Tiêu đập mạnh một cái, biết là hỏng bẩy rồi.

Chẳng hiểu sao lại đụng phải chuyện này, Ngụy Lương chẳng phải sẽ bị lộ tẩy sao?

Cô quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Ngụy Lương.

Ngụy Lương hiển nhiên cũng hiểu rõ tình cảnh hiện tại, có điều ánh mắt anh vẫn bình thản, căn bản không để chuyện nhỏ này vào mắt.

Mặc dù anh không để ý, nhưng Lâm Tiêu cảm thấy việc Ngụy Lương bị ép từ màn sau ra trước đài tuyệt đối không phải chuyện tốt.

Đảo mắt một vòng, trong lòng cô lập tức nảy ra một ý hay.

Chỉ thấy cô bỗng nhiên cười khanh khách một tiếng trong trẻo, ngay trước mặt đám đông tu sĩ, cô nắm lấy tay Ngụy Lương, nũng nịu nói: "Anh Lương... chẳng phải còn nói muốn đưa em đi chỗ khác chơi sao? Đừng quản những việc nhàn rỗi này nữa! Đêm nay anh là của một mình em thôi đó!"

Ngụy Lương: "..."

Cặp vợ chồng trung niên đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt dao động qua lại giữa mặt Ngụy Lương và Lâm Tiêu, thần sắc đã mang theo vài phần kinh hãi. Tông chủ Vạn Kiếm Quy Tông, Kiếm Quân Ngụy Lương, chẳng phải là đạo lữ của Liễu đại kiếm tiên sao? Người đàn bà bên cạnh ông ta là ai? Chuyện này... chuyện này... đúng là "thượng bất chính hạ tắc loạn" mà? Không phải chứ, chính đạo đệ nhất nhân sao cũng có thể, cũng có thể...

Ngụy Lương trong nháy mắt đã hiểu được ý đồ của Lâm Tiêu.

Anh nhàn nhạt liếc nhìn cặp vợ chồng trung niên, giọng nói thanh lãnh bình thản: "Có một số việc, đạo lữ không cần thiết phải biết."

Cặp vợ chồng trung niên lại hít vào một ngụm khí lạnh khổng lồ, nữ tu sĩ trẻ mặt tròn càng thêm không thể tin nổi, miệng há hốc đến mức nhét vừa một quả trứng vịt.

"Hiểu chưa. Hiểu rồi thì giải tán đi." Ngụy Lương nói.

"Được, được!" Nam tu trung niên 𝖓ℊ*𝐡1*ế*𝖓 𝖗ăռ*𝖌 thật mạnh, "Tốt, tôi hiểu rồi! Phu nhân, Lâm Nhi, chúng ta đi!"

Tiễn đoàn tu sĩ kia đi xa rồi, Ngụy Lương dắt Lâm Tiêu hiên ngang bước vào kỹ viện.

Anh có chút cảm thán nói: "Vạn hạnh Tiêu nhi không phải kẻ thù của anh."

Cô nàng này, thâm thật đấy.

Đến căn phòng lớn mà nhóm Mộ Dung Xuân đã đặt, thấy Mộ Dung Xuân mặt mày ủ dột, các đệ tử đi cùng cũng mặt mày u ám. Động tĩnh bên ngoài lớn như vậy, chỉ cần vểnh tai lên nghe là biết đã xảy ra chuyện gì.

May mà linh thạch trả đủ, kỹ viện bảo vệ khách quý, ngăn cản người bên ngoài sống c♓.ế.𝖙 không cho vào, nếu không hậu quả càng không thể tưởng tượng nổi.

Mộ Dung Xuân vừa thấy Ngụy Lương, lập tức như người 𝐜𝒽-ế-𝐭 đuối vớ được cọc: "Sư tôn! Người rốt cuộc cũng về rồi! Bên ngoài..."

"Không có gì." Giọng Ngụy Lương thanh lãnh bình thản, "Không cần lo lắng."

Mọi người đồng loạt thở phào một hơi, đặt trái tim đã treo lơ lửng bấy lâu trở lại lồng пg·ự·🌜.

"Sư tôn, chúng ta có cần đổi chỗ không?" Mộ Dung Xuân có chút lo lắng hỏi, "Con nghe họ nói đã phái người về tông báo tin rồi."

"Không cần." Ngụy Lương nói, "Các ngươi chỉ cần ở đây tĩnh tâm tu hành là được."

Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy ngoài cánh cửa gỗ chạm trổ vọng vào tiếng cười nói ph*ng đ*ng không chút kiêng dè của nam nữ.

Mộ Dung Xuân: "... Vâng."

Đúng là... rất "tĩnh".

Đuổi khéo Mộ Dung Xuân xong, Ngụy Lương đi về phía góc phòng.

Lâm Tiêu chuyển tầm mắt, bỗng nhiên phát hiện trong góc còn có một người đang ngồi, thần sắc uể oải, tay ş𝐢ế·† 𝐜ⓗặ·✞ một hồ lô rượu, rúc sâu vào bóng tối, uống từng ngụm rượu giải sầu.

Lâm Tú Mộc.

Anh ta đã thu hồi Ngô Mộc Thương Khung, nhưng Thiển Như Ngọc đã khôi phục thân người lại không ở bên cạnh bầu bạn với anh ta, ngược lại hết sức tránh hiềm nghi ngồi ở góc xa đằng kia, lặng lẽ xuất thần.

"Như..." Lâm Tiêu đang định chào hỏi, bỗng giật mình nhớ ra mình và Thiển Như Ngọc này không quen biết.

Thiển Như Ngọc mà cô biết hiện tại đang ở lãnh địa Ma tộc vừa trồng hoa vừa cung cấp Ma Ế cho cô kìa.

Lâm Tú Mộc ngước mắt nhìn Ngụy Lương một cái, khóe miệng nở một nụ cười khổ: "Tôi... để mất dấu rồi."

Ngụy Lương không trách móc anh ta, chỉ hỏi: "Xác định chưa?"

Lâm Tú Mộc nheo mắt, thần sắc có chút mịt mờ: "Lúc thì xác định, lúc thì không."

Anh ta rất chắc chắn người phụ nữ đầy vẻ 🍳⛎-𝖞ế-𝖓 г-ũ kia nhất định không phải Mi Song, nhưng những lúc hiếm hoi cô ta lộ ra vẻ mệt mỏi suy yếu, lại là dáng vẻ mà anh ta quen thuộc đến tận xương tủy.

Lúc đó ngoài anh ta ra còn có Vương Vệ Chi cùng truy kích Mi Song, hai người kìm chế lẫn nhau, cuối cùng cả hai đều mất mục tiêu.

Lâm Tú Mộc có chút hổ thẹn: "Tôi chỉ muốn tự mình giải quyết việc nhà..."

"Ừm." Ngụy Lương tỏ vẻ rất thấu hiểu.

Chỉ cần liên quan đến Tiêu nhi của anh, anh cũng sẽ không để bất kỳ ai nhúng tay vào.

Lâm Tiêu không có hứng thú với Lâm Tú Mộc, cô bị một hiện tượng khác thu hút sự chú ý.

Đó là một hiện tượng rất kỳ lạ — Thiển Như Ngọc, một tuyệt thế giai nhân như vậy ở giữa một đám đàn ông, đáng lẽ phải là tâm điểm được cưng chiều, nhưng những người này lại tránh cô như tránh tà, cô vừa đứng dậy cử động là mọi người lại tìm đủ lý do né sang hướng khác, luôn giữ một khoảng cách quá mức gượng ép với cô.

Thậm chí chẳng ai thèm nhìn thẳng vào cô.

Lâm Tiêu vô cùng kỳ quặc.

Dù là kiểu phụ nữ nào, dù tính cách có tệ đến đâu, chỉ cần ngoại hình xinh đẹp là chắc chắn sẽ được đàn ông săn đón.

Một tảng băng mỹ nhân như Thiển Như Ngọc rốt cuộc đã làm ra chuyện gì mà khiến một đám đàn ông tránh như tránh tà?

Sắc mặt của Thiển Như Ngọc cũng có chút kỳ lạ. Cô vốn là người cực kỳ bình tĩnh nội liễm, trên mặt gần như không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng Lâm Tiêu vẫn nhìn ra được cô ấy đang rất kỳ cục.

Cô ấy cũng đang tránh né những người này.

Sự tò mò của Lâm Tiêu vọt thẳng lên cổ họng, cô vốn không phải người giữ được chuyện trong lòng, lập tức bóp bóp tay áo Ngụy Lương, nghiêm túc nói với anh: "Anh và Bồng Lai tôn chủ nói chuyện đi, em không làm phiền các anh nữa, vừa hay em phải kể cho Mộ Dung kiếm tiên chuyện vừa xảy ra bên ngoài."

Ngụy Lương nhìn vào mắt cô là biết cô lại đang định bày trò 🍳·u·ỷ, anh mím môi nén cười, thấp giọng nói: "Ừm."

Mặc dù anh không muốn tỏ ra bất thường, nhưng chỉ một âm tiết đơn giản lại được anh nói ra vô cùng dịu dàng và sủng ái.

Lâm Tú Mộc không nhịn được trợn trắng mắt.

Lâm Tiêu trước nay chỉ quản việc phát "cẩu lương", không chịu trách nhiệm cho tổn thương tâm lý của người khác. Cô trịnh trọng gật đầu với Lâm Tú Mộc rồi thong thả đi về phía Mộ Dung Xuân, gọi anh ta ra ngoài.

"Có chuyện gì vậy, mọi người và Thiển Như Ngọc chung sống không tốt sao?" Cô hỏi với vẻ rất nhiều chuyện.

Khuôn mặt trắng trẻo văn nhã của Mộ Dung Xuân lập tức đỏ bừng, anh ta hiếm khi dùng giọng điệu trách móc nói: "Cây tùng đó là người, sao sư nương không nói sớm?"

"Hả?!" Lâm Tiêu ngẩn người, "Quên nói rồi sao?"

Trước khi gặp Mộ Dung Xuân, Thiển Như Ngọc đã được Ngô Mộc Thương Khung bảo vệ, hóa thành một cái cây. Lúc Ngụy Lương và Lâm Tiêu rời đi, chỉ gửi gắm cái cây tùng này cho Mộ Dung Xuân, quên mất không dặn dò anh ta rằng đó thực chất là một con người...

Cho nên... cô vẫn không biết thời gian qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mặt Mộ Dung Xuân càng đỏ hơn, anh ta bối rối dùng ngón trỏ và ngón giữa day day chân mày, nói: "Tôi đặt cái cây đó sau bình phong. Các đệ tử dưới trướng thỉnh thoảng sẽ ra sau bình phong làm một số việc không tiện làm trước mặt người khác..."

Lâm Tiêu bắt đầu hiểu ra chút ít.

Mộ Dung Xuân cố che đậy: "Thật ra cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là..." Anh ta nói một cách vô cùng khó khăn, "Chỉ là, xỉa răng ngoáy chân gì đó... Sau khi tôi phát hiện ra đã ngăn chặn rồi."

Lâm Tiêu hoàn toàn hiểu rồi.

Nghe những âm thanh ◗●â●ɱ mỹ của nam nữ bên ngoài, các tu sĩ tai thính mắt tinh... không nhịn được nữa, và dường như cũng chẳng có lý do gì để phải nhịn. Cho nên... họ tìm một nơi khuất người... chính là sau bình phong...

"Suỵt —" Một tràng đau răng.

Sau đó đợi đến khi Lâm Tú Mộc về thu hồi Ngô Mộc Thương Khung, đám đệ tử liền phát hiện ra, người hằng ngày đứng xem họ tự giải trí... là một tuyệt thế giai nhân... Cảm giác "tâm tàn ý lạnh" chắc cũng chỉ đến mức này thôi.

Lâm Tiêu ôm lấy trán. Khó chịu, vô cùng khó chịu. Thảo nào thấy Thiển Như Ngọc, ai nấy đều như thấy ma vậy.

...

Ở một diễn biến khác, người được tông chủ Thiên Tước Tông, cũng chính là nhạc phụ đại nhân của Mộ Dung Xuân phái đi báo tin cho Vạn Kiếm Quy Tông, đã đến trước mặt Tần Vân Hề, bẩm báo rằng Mộ Dung Xuân "dương phụng âm vi" (bằng mặt không bằng lòng), chạy đến kỹ viện ăn chơi trác táng.

Tần Vân Hề chấn động đến mức á khẩu.

"Không thể nào!" Ngược lại Liễu Thanh Âm đã nói một câu công bằng, "Tứ sư huynh con người đoan chính nhất, tuyệt đối không thể đặt chân đến nơi đó! Ngươi đừng có ngậm 〽️á-υ phun người!"

Người đưa tin cũng rất khó xử: "Tông chủ và phu nhân tận mắt nhìn thấy, đệ tử chỉ là truyền tin mà thôi, tuyệt không dám ăn không nói có vu khống Mộ Dung đại kiếm tiên."

Tần Vân Hề đã cảm thấy có gì đó không đúng: "Đi xem thử xem. Mộ Dung gần đây quả thực có chút cổ quái."

Từ sau khi ở Ám Cảnh trở về, Tần Vân Hề phát hiện Mộ Dung Xuân luôn có vẻ lơ đãng, rảnh rỗi là lại nhìn chằm chằm hai đệ tử nam dưới trướng mình mà ngẩn người, thỉnh thoảng còn lầm bầm một mình, nói những lời không ai hiểu nổi.

Ví dụ như "Cứ diễn tiếp cho ta xem", "Ta xem còn giấu được đến bao giờ", "Lộ cái đuôi cáo ra rồi chứ gì". Thậm chí ngay cả khi đạo lữ Cung Lâm gọi, anh ta cũng luôn tỏ vẻ hững hờ.

Tần Vân Hề liền phái anh ta đi, cố ý không cho anh ta mang theo hai đệ tử nam đó. Không ngờ mới có mấy ngày mà đã có người tìm đến tận cửa tố cáo rồi.

Tần Vân Hề cũng vô cùng đau đầu, lập tức gọi Liễu Thanh Âm chuẩn bị xuất phát.

Vừa định đi thì gặp một đệ tử khác từ Thiên Tước Tông phái tới. Thấy Tần Vân Hề và Liễu Thanh Âm ở cùng nhau, đệ tử này lộ ra vẻ mỉa mai nhàn nhạt, giọng điệu lại hết sức trịnh trọng —

"Tông chủ lệnh cho tôi gọi Bát sư đệ về. Rất xin lỗi vì đã gây ra hiểu lầm, cũng thật ngại với Kiếm Quân và Mộ Dung đại kiếm tiên. Tông chủ nói, ông ấy đã hiểu ý của Vạn Kiếm Quy Tông, thiếu tông chủ Cung Lâm từ nay về sau sẽ không đến làm phiền nữa, đợi khi Mộ Dung đại kiếm tiên về tông, phiền Kiếm Quân nhắn lại, bảo anh ta đến Thiên Tước Tông chúng tôi một chuyến, cùng thiếu tông chủ chấm dứt 🍳𝐮🅰️●𝐧 𝒽●ệ đạo lữ."

Chân mày Tần Vân Hề càng nhíu chặt hơn: "Các người rốt cuộc có ý gì? Tại sao lại vô sự sinh sự?"

Sự mỉa mai trong mắt đệ tử kia càng đậm, thần sắc lại càng thêm cung kính: "Không dám, không dám. Tông chủ chúng tôi chỉ là đột nhiên giác ngộ, trèo cao chính là tội lỗi, nay biết sai mà sửa, đó là phúc đức lớn lao."

Tần Vân Hề và Liễu Thanh Âm nhìn nhau, quyết định đích thân lên Thiên Tước Tông nói cho rõ ràng mọi chuyện.

Đến Thiên Tước Tông, chẳng ngờ lại bị hai vợ chồng kia cho leo cây. Vợ chồng họ Cung tuy không dám công khai đóng cửa không tiếp chính đạo đệ nhất nhân, nhưng lại "vừa khéo" ngay lúc Tần Vân Hề và Liễu Thanh Âm đến Thiên Tước Tông thì dắt con gái Cung Lâm đi bế quan.

Cho đến khi Tần Vân Hề phái người truyền tin đến lần thứ mười tám, Cung tông chủ mới miễn cưỡng xuất quan gặp khách.

"Kiếm Quân không quản dặm trường, dắt theo đạo lữ đến tông môn nhỏ của tôi làm khách, thật khiến Thiên Tước Tông được vẻ vang quá."

Nói chuyện đầy vẻ châm chọc.

Trong mắt Tần Vân Hề thoáng hiện nộ ý, sắc mặt càng thêm băng hàn: "Cung tông chủ có lời xin hãy nói thẳng, đồ đệ thứ tư của tôi rốt cuộc đã làm gì sai? Không cần dùng cái cớ kỹ viện gì đó, cho dù thực sự thấy Mộ Dung Xuân ở đó thì anh ta cũng chỉ là phụng mệnh truy bắt hung đồ mà thôi. Cung Lâm giao thiệp với anh ta mấy chục năm trời, chẳng lẽ còn không hiểu con người của anh ta?"

Cung tông chủ nheo mắt cười nhưng chỉ nhìn chằm chằm xuống đất: "Không dám hiểu, không dám hiểu, chuyện của đệ nhất tông phái thiên hạ các vị, chúng tôi thảy đều không hiểu, cũng không dám can dự."

Liễu Thanh Âm không kìm lòng được, bước tới một bước nói: "Có chuyện gì mà không thể nói thẳng ra? Cứ lén lén lút lút, hay là Cung Lâm đã làm chuyện gì khuất tất, không còn mặt mũi nào đối diện với Mộ Dung sư huynh nên mới quay sang đổ vấy?"

Nghe vậy, Cung tông chủ lập tức lạnh lùng cười thành tiếng: "Nói thẳng? Có một số việc là không thể để đạo lữ biết được đâu, Liễu đại kiếm tiên, cái đạo lý này cô có hiểu không hả? Nếu không hiểu thì về tông để Kiếm Quân dạy bảo cho kỹ. Đối với những tông môn hạng ba hạng bét như chúng tôi mà nói, lời Kiếm Quân nói ra chính là thánh chỉ thiên hạ rồi!"

Liễu Thanh Âm mặc dù biết ông ta đang ám chỉ điều gì, nhưng bị giọng điệu quái gở này k*ch th*ch, ngọn lửa trong 𝖓ⓖự●𝐜 liền bùng lên, lập tức giận dữ nói: "Hay lắm! Cung Lâm quả nhiên là đã làm chuyện có lỗi với sư huynh đúng không! Xem xem các người dạy dỗ con gái tốt quá nhỉ! Cung Lâm gả cho Tứ sư huynh là trèo cao rồi có biết không? Tứ sư huynh chưa từng chê bai, sao những người như các ngươi lại không biết thế nào là đủ, là biết ơn?"

Lời này vừa thốt ra, Cung tông chủ thực sự là giận đến dựng tóc gáy: "Quản tốt việc của chính cô đi! Giờ chúng tôi không trèo cao nữa có được không! Nói cho cô biết, con gái tôi sớm đã không muốn ở trên cái cành cao đó nữa rồi!"

Cung Lâm sau khi gả vào Vạn Kiếm Quy Tông, thường xuyên bị Liễu Thanh Âm vùi dập — từ khi có đạo lữ, Mộ Dung Xuân rõ ràng đã vạch ra ranh giới với Liễu Thanh Âm, không còn nuông chiều cô ta mọi việc như trước nữa.

Liễu Thanh Âm thấy Cung Lâm mọi mặt đều không bằng mình nhưng lại cướp mất ánh nhìn ôn nhu của Mộ Dung Xuân, trong lòng vô cùng khó chịu, công khai hay ngấm ngầm đều rất thích nhắm vào Cung Lâm. Tu vi Cung Lâm vốn không cao, thiên tư cũng bình thường, sau khi Liễu Thanh Âm khơi mào cái thói xấu đó, nhiều người cũng coi thường Cung Lâm, thậm chí ngay cả một số đệ tử bình thường cũng dám công nhiên tỏ thái độ với cô.

Cung Lâm luôn nhẫn nhịn, chỉ vì Mộ Dung Xuân. Nhưng Mộ Dung Xuân quả thực là quá bận rộn, một năm không gặp được mấy lần, phần lớn thời gian cô đều một mình canh giữ trong động phủ của hai người, lặng lẽ tu luyện, thỉnh thoảng còn bị Liễu Thanh Âm gọi lên chủ phong để giáo huấn vài câu.

Lần này Cung Lâm quyết tâm về nhà cũng không hẳn hoàn toàn là do cha mẹ é*𝖕 🅱*ц*ộ*𝐜.

Cung tông chủ nhớ lại những ấm ức mà con gái đã kể sau khi trở về, ngọn lửa giận trong lòng xộc thẳng lên đôi mắt, nhìn chằm chằm Liễu Thanh Âm, cười quái gở: "Ai cũng nói Kiếm Quân và Liễu đại kiếm tiên tình sâu nghĩa nặng, nhưng tôi thấy Liễu đại kiếm tiên lại rảnh rỗi quá nhỉ. Nếu không phải rảnh quá hóa rồ thì sao cứ hở ra là lại soi mói đạo lữ của sư huynh mình? Đang ăn trong nồi mà còn muốn chiếm cả trong bát sao, sớm muộn gì nồi cũng bị người ta bưng đi mất, lúc đó hối hận không kịp!"

Lời này nói ra, ngay cả sắc mặt của Tần Vân Hề cũng không giữ nổi nữa, anh sa sầm mặt, giải phóng uy áp, lạnh lùng nói: "Cung tông chủ, cẩn thận lời nói."

Cung tông chủ cười lạnh một tiếng: "Tại hạ lỡ lời. Xin ghi nhớ lời giáo huấn của Kiếm Quân, điều không nên nói thì một chữ cũng không nói, điều không nên thấy thì tại hạ cái gì cũng không thấy. Chúc hiền phu phụ hòa thuận mỹ mãn, vĩnh viễn không rời lòng."

"Ông!" Liễu Thanh Âm ⓝ𝖌*♓*ïế*ռ гă𝓃*g nghiến lợi, không nói nên lời.

Người này miệng thì nói lời chúc phúc, nhưng trong mắt rõ ràng là đang viết đầy lời nguyền rủa!

Tần Vân Hề kìm nén cơn giận, nhàn nhạt nói: "Đợi Mộ Dung về, tôi sẽ để anh ta đích thân tới xử lý."

Nói xong, phất tay áo một cái, đưa Liễu Thanh Âm trở về tông môn.

Đệ tử được phái đi thám thính tin tức sớm cũng đã trở về, thấy Liễu Thanh Âm ở bên cạnh liền có chút ấp úng.

"Nói." Tần Vân Hề hít sâu một hơi, hận không thể túm cổ từng đứa nói năng úp úp mở mở này lên mà lắc cho tỉnh.

Đệ tử thám thính tin tức có chút đắn đo: "Người của Thiên Tước Tông đều bị cấm khẩu. Đệ tử vất vả lắm mới nghe ngóng được một chút, đại khái là... vợ chồng Thiên Tước tông chủ nhìn thấy... nhìn thấy..."

"Nói!"

Đệ tử đánh liều: "Nhìn thấy Kiếm Quân ngài qua lại mật thiết với người phụ nữ khác!"

Lời này vừa thốt ra, không đợi Tần Vân Hề hoàn hồn, Liễu Thanh Âm đã khóc rống lên: "Được rồi, được rồi, giờ thì hay rồi! Hãy xem những chuyện phong lưu anh làm kìa! Đã truyền khắp tứ hải bát hoang rồi! Anh không cần thể diện nhưng tôi còn cần! Thảo nào ông ta nói tôi quản không nổi chuyện của chính mình, đúng vậy, tôi rảnh quá mà, đạo lữ của tôi suốt ngày bận rộn đi bồi người đàn bà khác!"

Tần Vân Hề cũng bị dắt mũi theo, vô thức đáp lại: "Làm gì có người đàn bà nào, chẳng phải là Mộc Nhu Giai sao, ta đã nói rồi, ta đi ra ngoài với cô ta chỉ là để truy bắt hung thủ thay nàng thôi!"

"Hả, ha ha ha ha, anh đoán xem tôi có tin không!" Đôi mắt Liễu Thanh Âm đỏ ngầu, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, "Tôi đã đợi anh lâu như vậy, lâu như vậy, vất vả lắm mới làm tan được tảng băng này, thế mà, thế mà anh lại đi sưởi ấm cho cả thiên hạ!"

"Ta không có!" Tần Vân Hề hét lên.

"Không có?!" Liễu Thanh Âm cười thảm, "Anh của ngày xưa đoan chính biết bao, thanh cao biết bao, giữ khoảng cách trong sạch với bất kỳ người phụ nữ nào, lúc đó làm gì có người đàn bà nào dám sấn tới bên người anh?! Anh hãy xem bây giờ đi, bây giờ đi?! Anh thay đổi rồi! Tôi ghét anh của bây giờ!"

Lời vừa thốt ra liền thấy dưới đáy mắt Tần Vân Hề hiện lên một ngọn lửa tối tăm mà cô hoàn toàn không hiểu nổi. Anh không nói hai lời, mặt sắt lạnh tanh, đưa tay kẹp lấy cổ tay cô, kéo cô về phía hậu sơn.

"Buông tay! Anh buông tay ra!" Cô ra sức giãy giụa nhưng linh khí dễ dàng bị anh khóa chặt.

"Anh thả tôi ra! Bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra! Bàn tay bẩn thỉu đã chạm vào Mộc Nhu Giai! Anh có biết cô ta là hạng đàn bà lăng loàn cho nghìn người cưỡi không!" Liễu Thanh Âm nói không nể nang gì.

"Còn chỗ nào khác chạm vào cô ta nữa đúng không! Đừng hòng lấy cái chỗ bẩn thỉu đã chạm vào cô ta mà chạm vào tôi! Anh buông tay ra!"

Sắc mặt Tần Vân Hề tối sầm như muốn nhỏ nước, anh trở tay bịt miệng cô lại, ⓒưỡ·п·ⓖ é·𝓅 kéo vào động phủ. Trong đôi mắt bùng cháy ngọn lửa hừng hực.

Anh hỏi một câu.

"Có phải nàng thấy ta không bằng lúc trước?"

Liễu Thanh Âm hét lên: "Trong lòng anh không tự biết sao! Anh hãy xem bây giờ anh giống cái bộ dạng gì! Thiên hạ này còn mấy phần tôn trọng anh nữa?! Những lão già năm lần bảy lượt xúm lại nịnh bợ anh kia, có lão nào không muốn gả con gái cho anh làm thiếp! Anh xem chính mình trong mắt người đời đã thành cái giống ôn gì rồi!"

Cô quả thực là nói quá lên rất nhiều. Người muốn gả con gái vào làm thiếp chỉ có một mình tông chủ Hoa Lam Tông mà thôi. Tuy nhiên chỉ một người này thôi cũng đủ khiến Liễu Thanh Âm chịu không thấu.

Tần Vân Hề như bị sét đánh, bàn tay kẹp lấy Liễu Thanh Âm từ từ nới lỏng, giọng nói trầm xuống đầy vẻ thất vọng: "Nhưng những năm qua, ta đã đuổi được Ma tộc về phía nam dãy Hoành Đoạn, trong tông không còn ai bị tổn hại nữa. Ta cân bằng các bên, giữ cho thiên hạ thái bình, Thanh Âm, ta vất vả như vậy, nàng đều không nhìn thấy sao?"

Liễu Thanh Âm nói: "Tôi chỉ thấy những người đàn bà bên cạnh anh đến rồi đi không dứt. Tôi chỉ thấy tình nghĩa anh dành cho tôi ngày càng nhạt nhẽo. Tôi chỉ thấy mình luôn vì anh mà bị thương, mà mỗi lần cần anh nhất, người bên cạnh vĩnh viễn không phải là anh! Tôi chỉ thấy trong mắt người khác, anh đã dần trở thành một con cầm thú mặc áo quần!"

Tần Vân Hề hít vào một ngụm khí lạnh khổng lồ, thất thần lắc đầu, "Không, không, không. Thanh Âm, không phải như vậy, ta và họ không có gì cả, trong lòng ta chỉ có một mình nàng, chưa từng thay đổi. Thanh Âm, đôi khi đàn ông làm việc bên ngoài phải khéo léo đưa đẩy... Ta làm tất cả những điều này là vì thiên hạ mà."

Liễu Thanh Âm cười mà nước mắt tuôn rơi như suối.

"Thiên hạ, thiên hạ, vậy thì anh đi mà làm đạo lữ với thiên hạ đi!"

Một đạo kiếm ý sắc lẹm lướt qua, Khắc Sinh Cốt rơi khỏi khuỷu tay.

"Bắt đầu từ hôm nay, anh và tôi,  ân đoạn nghĩa tuyệt!"

, , vn, live

, vn

Chương (1-84)