Truyện:Nam Chính Tỉnh Lại Đi, Tôi Là Nữ Phụ Mà! - Chương 21

Nam Chính Tỉnh Lại Đi, Tôi Là Nữ Phụ Mà!
Trọn bộ 84 chương
Chương 21
THANH TÂM QUẢ DỤC
0.00
(0 votes)


Chương (1-84)

Lâm Tiêu thất thần trong chớp mắt.

Đứng sau lưng nàng không phải Ngụy Lương, mà là một bộ khung xương khô màu đỏ cao lớn, cường tráng. Đôi hốc mắt sâu hoắm, trống rỗng tỏa ra ánh đỏ thẫm đang định thần "nhìn chằm chằm" vào nàng.

Tiếng xé gió truyền đến từ đỉnh đầu, một cảm giác khủng hoảng cực kỳ mãnh liệt bủa vây Lâm Tiêu. Nàng nghe theo bản năng của cơ thể, ôm lấy đầu rồi chật vật lao sang một bên, thuận thế lăn lộn mấy vòng trên đất.

Mấy cái chiêu thức tiêu sái phong lưu, đánh nhau mà đẹp như khiêu vũ đều là nhờ rèn luyện nhiều năm mới có được. Với một kẻ xuyên không như Lâm Tiêu, vừa lên sân khấu đã thi triển được chiêu "lừa lăn vòng" này thì đã được coi là có ngộ tính khá cao rồi.

Lâm Tiêu nén lại xúc động muốn chúi đầu xuống đất như đà điểu, dùng những п🌀ó-n ⓣ𝒶-𝓎 r𝐮-𝐧 rẩ-ÿ bám trụ mặt đất, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy bộ xương khô tấn công nàng đang vung một cây rìu một tay dài chừng nửa mét, "vút" một tiếng chém mạnh vào đúng vị trí nàng vừa đứng.

Gò má trái đột nhiên tê rần, một luồng khí lạnh xông thẳng vào não bộ. Lâm Tiêu lúc này đã chắc chắn, vì nàng có tu vi Trúc Cơ nên ngũ quan nhạy bén hơn hẳn người thường, thậm chí đã kích hoạt được "giác quan thứ sáu" trong truyền thuyết. Cảm giác tê lạnh này chính là phản ứng của cơ thể trước nguy hiểm.

Không chút do dự, Lâm Tiêu dùng lòng bàn tay chống mạnh xuống đất, xoay người bật dậy. Quả nhiên, chỉ nghe một tiếng "phập", một mũi tên bằng xương cắm ngập xuống đất, đuôi tên còn rung lên bần bật.

Khi dư quang liếc qua cảnh tượng phía sau, Lâm Tiêu lập tức thấy tai ù đi, não bộ trống rỗng. Sau lưng nàng, đại quân xương khô đỏ rực như thủy triều, tiến về phía ngọn núi trắng muốt phía trước một cách kiên định và chỉnh tề. Lâm Tiêu đứng chắn trên con đường tiến quân của chúng chẳng khác nào một con kiến nhỏ giữa dòng nước xiết, cô độc và bất lực, sẵn sàng đón nhận thảm họa diệt thân bất cứ lúc nào.

Nàng hít sâu một hơi, chộp lấy mũi tên xương vẫn đang rung nhẹ trên mặt đất, cưỡ_ռ_𝐠 é_🅿️ bản thân bình tĩnh lại rồi nhìn quanh. Đúng như dự đoán, bốn phương tám hướng đều là quân đoàn xương khô vô tận. May mắn thay, phần lớn lũ xương khô không hề để ý đến vị khách không mời mà đến này. Chúng bước đi vững chãi, nắm chặt binh khí bằng xương, ⓝ.ɢ𝖍ⓘề.𝖓 𝓃.á.т mọi thứ để tiến về ngọn núi trắng.

Con xương khô cầm rìu đánh hụt cũng không đuổi theo Lâm Tiêu, nó vặn khớp cổ rồi lừng lững bước tiếp. Lâm Tiêu thở phào nhẹ nhõm, rút mũi tên xương ra khỏi mặt đất, cầm trong tay làm ✅●ũ 𝖐♓●í. Con xương khô cầm cung phía sau nhanh chóng áp sát, nó nắm lấy một đầu cung trường, dùng cung làm đao, bổ thẳng xuống đầu Lâm Tiêu.

Tim Lâm Tiêu đập mạnh, nàng ⓢ❗*ế*✝️ 🌜ⓗ*ặ*t mũi tên xương, theo bản năng rót linh khí vào đó. Trong ý niệm, nàng như thấy một luồng lưu quang màu vàng kim chảy từ đuôi tên đến đầu tên, mũi tên xương vốn hơi giòn lập tức trở nên dẻo dai hơn. Nàng giơ tay dùng mũi tên đỡ lấy cây cung xương đang bổ xuống.

"Kít ——"

Một tiếng ma sát giữa xương cốt khiến người ta ghê răng vang lên, mũi tên và cây cung trượt dài trên nhau. Lâm Tiêu thuận thế lướt sang bên phải con xương khô, mượn lực phản chấn của binh khí, dùng mũi tên xương như một con dao, chém ngang ⓝ·ɢ·ự·↪️ nó.

Xương vụn bắn tung tóe! Khung xương cao lớn đổ rầm xuống!

Lâm Tiêu mừng rỡ, khẽ th* d*c, tập trung nhìn con xương khô tiếp theo đang lao tới. Đúng lúc này, từ đống xương vụn dưới đất bay ra một đốm sáng đỏ, rơi vào người Lâm Tiêu. Người nàng run lên, ngay lập tức cảm nhận được oán niệm không cam lòng của con xương khô này lúc sinh thời:

'Ô Mạnh Hiệp... ông hại cả nhà ta... '

Lâm Tiêu thấy lạnh gáy. Ô Mạnh Hiệp chẳng phải vị anh hùng tử thủ Thiên Kỳ Quan mấy ngày trước sao? Chẳng lẽ chuyện này còn ẩn tình gì khác?

Lâm Tiêu cúi đầu tránh một đao bằng xương chém tới, thầm nghĩ: Chẳng lẽ cái gọi là tiên môn chính đạo này bên trong đã thối nát hết rồi sao? Nếu không, lấy đâu ra oán niệm ngất trời thế này? Nàng lờ mờ cảm nhận được, thanh kiếm trên ngọn núi trắng phía trước chính là nơi tập trung oán niệm của vô số vong linh này!

Phía bên trái vang lên tiếng xương cốt ⓒ-ọ 𝖝-á-ⓣ, một bộ xương cầm đao nhe răng cười զ*υ*á*𝐢 𝐝*ị, chém ngang một nhát. Lâm Tiêu nhảy lùi lại đầy chật vật để tránh nhát đao nhắm vào bụng. Từ khi xuyên không đến thế giới tu chân này, nàng luôn được đại lão Ngụy Lương "gánh team". Quen nhìn dáng vẻ tao nhã, hờ hững của hắn khi 𝐠●i●ế●✞ địch, Lâm Tiêu cũng sinh ra ảo giác mình là đại lão, cho đến tận lúc này.

Đám xương khô oán niệm này có thực lực xấp xỉ Trúc Cơ, cũng chẳng có chiêu thức gì, chỉ là những cú chém thẳng, chém ngang thô kệch nhất. Thế nhưng chỉ với lối đánh tầm thường này, Lâm Tiêu cũng đã chống đỡ không nổi. Nàng loay hoay xoay xở, lưng đẫm mồ hôi lạnh.

May mắn là lũ xương khô này có một đặc điểm: Trí nhớ ngắn hạn như cá vàng. Chỉ cần Lâm Tiêu chạy ra sau lưng chúng, chúng sẽ ngơ ngác một lát rồi lại theo đại quân tràn về phía ngọn núi trắng. Thế là Lâm Tiêu dùng chiêu móc lốp từ phía sau, liên tục hạ gục được mấy bộ xương đỏ, thu thập được oán niệm khi 𝒸*♓ế*† của chúng:

'Mẹ ơi, con hối hận quá... '

'Đau quá! Đau quá! Đừng ăn thịt tôi!'

'Ô Mạnh Hiệp, đồ lừa đảo!'

'Cầu xin ông tha mạng, Ma tộc ông nội ơi! Muốn tìm thì đi tìm Ô Mạnh Hiệp ấy!'

'Tất cả là tại ông hại! Ô Mạnh Hiệp! Ta làm ma cũng không tha cho ông!'

Lâm Tiêu vừa tránh né vừa vòng ra sau ✝️𝒾ê-⛎ 🅓-𝐢-ệ-т chúng. Ban đầu nàng chỉ vì tự vệ, nhưng dần dần, trí tò mò trỗi dậy, nàng rất muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở Thiên Kỳ Quan. Sau khi xương khô bị đánh tan, oán khí như những giọt Ⓜ️.á.ц đỏ tươi bám vào người Lâm Tiêu, lặng lẽ phủ lên tâm trí nàng một lớp sương mù u tối.

G●❗ế●†, 🌀ⓘế*𝐭, ɢ●ïế●✞... Trong một màu đỏ rực, đôi mắt nàng dần nóng lên, tầm mắt như bị nhuộm bởi sắc Ⓜ️á●⛎ đậm hơn...

Ngay khi Lâm Tiêu sắp sửa "say 𝐦á·ц", một luồng khí mát lạnh bỗng rơi vào giữa trán nàng. Giống như dòng nước tuyết đầu tiên chảy ra từ sông băng khi mùa xuân tới, mang theo hương thơm lạnh lẽo u tối.

Lâm Tiêu giật mình tỉnh giấc! Những oán khí này không biết từ lúc nào đã bắt đầu ảnh hưởng đến tâm trí nàng, khiến nàng bỏ bê phòng thủ, chỉ muốn lao lên chém 🌀_𝖎_ế_𝐭.

Nàng thầm kinh hãi, thử dẫn động Nghiệp Liên trong thức hải. Chỉ thấy Nghiệp Liên xoay tròn, toàn bộ oán niệm tích tụ trong người nàng bị hút sạch vào thức hải, bị Nghiệp Liên nuốt chửng hoàn toàn. Cánh sen thứ sáu lờ mờ có dấu hiệu khai mở.

Tim Lâm Tiêu đập thình thịch. Hoang Xuyên Bí Cảnh sắp mở cửa, mà các cánh sen thứ sáu, bảy, tám cần lượng ác ý khổng lồ khiến nàng đang bó tay. Cuộc gặp gỡ này đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh". Lâm Tiêu hít sâu một hơi, hai tay 💲ıế-† 𝖈-𝖍-ặ-ⓣ mũi tên xương, lao vào đại quân xương khô vô tận. Cũng coi như nàng may mắn, "loạn quyền" gặp "bao cát", nàng được một trận gïế·† 𝖈𝖍ó·𝒸 sảng khoái.

Oán niệm không phải thứ tốt lành gì, chúng độc ác, tuyệt vọng, đau đớn, lo âu, căm thù, hành hạ v.oп.ɢ 𝐡.ồ.𝐧 không được yên nghỉ. Nàng giúp chúng giải thoát, chúng để lại oán niệm giúp Nghiệp Liên thăng cấp, đôi bên cùng có lợi! Lâm Tiêu định thần, ra tay càng thêm dứt khoát.

Thời gian trôi đi nhanh chóng ở nơi không thể nhìn thấy. Vô tình, động tác của Lâm Tiêu ngày càng trở nên mượt mà, khi né tránh đòn tấn công của xương khô, nàng thậm chí còn có thể phân tâm chú ý đến tư thế của mình. Linh khí luân chuyển tự nhiên trên mũi tên xương, nàng ngưng tụ chúng vào các bộ phận khác nhau, chuẩn bị chính xác các chiêu thức hất, chém, đâ·〽️, chặt... Nàng như một con cá lướt qua dưới xương sườn một bộ xương khô cao lớn, mũi tên xương hất ngược lên, chẻ đôi nó ra.

Chân trái khẽ điểm nhẹ xuống đất, nàng khéo léo tránh một kiếm đâ.ⓜ xuống từ trên cao, khóe môi khẽ nhếch, đạp lên thân kiếm xương rộng lớn, nhẹ nhàng nhảy vọt lên, cánh tay vung mạnh, chém bay đầu lâu xương khô.

Khi cơ thể nhẹ nhàng rơi xuống, trong đầu Lâm Tiêu không tự chủ được mà hiện lên dáng vẻ Ngụy Lương mỗi khi ôm nàng đáp xuống đất.

Ngụy Lương...

Lâm Tiêu thầm 𝐬𝖎●ế●✞ 𝒸hặ●т mũi tên xương trong tay, nghĩ bụng: Tôi đã tạo ra môi trường riêng tư tốt như vậy cho anh và Liễu Thanh Âm, nam đơn nữ chiếc, cùng ở mật thất, anh phải cố mà thể hiện cho tốt đấy!

...

Ngụy Lương "không biết thể hiện" lúc này mặt đầy bình tĩnh, thản nhiên liếc nhìn Liễu Thanh Âm đang đỏ bừng mặt. Ngón trỏ tay phải của hắn điểm vào giữa trán Lâm Tiêu, nơi da thịt tiếp xúc có ánh sáng trắng nhạt khẽ lóe lên.

Liễu Thanh Âm nhìn chằm chằm vào tay Ngụy Lương, hơi thở của nàng rất nặng nề, khiến bầu không khí im phăng phắc trong địa lăng tăng thêm vài phần mờ ám.

"Sư... tôn..." Vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc.

Một nén nhang trước, có Ma tộc men theo con đường Ngụy Lương khai mở mà lần tới. Ngụy Lương chỉ lo canh giữ thần thức cho Lâm Tiêu, Liễu Thanh Âm bất lực, chỉ có thể tự mình vác kiếm lên chém sạch đội quân Ma tộc nhỏ này.

†.❗ê.⛎ 🅓ı.ệ.𝖙 hơn mười con Ma tộc Anh cảnh cũng không tốn quá nhiều sức, chỉ là không ngờ có một con Mị Ma giả 🌜♓-ế-✝️, thừa dịp Liễu Thanh Âm không để ý đã phun vào nàng một ngụm sương mù màu hồng đào.

Liễu Thanh Âm hít thẳng vào phổi. Sau khi xử lý xong xác 🌜.𝒽.ế.ⓣ và phong tỏa lối đi, Liễu Thanh Âm vội vàng quay về bên cạnh Ngụy Lương, ngồi xuống điều tức.

Sương mù của Mị Ma thực sự hung mãnh và bá đạo, Liễu Thanh Âm muốn giữ vững linh đài, nhưng trước mắt không ngừng hiện lên những cảnh tượng â.𝐧 á.𝐢 giữa mình và sư tôn. Gượng ép hồi lâu, cuối cùng nàng không nhịn được mà mở mắt ra, vừa mở mắt đã thấy ngón tay Ngụy Lương đang điểm trên trán Lâm Tiêu. Ngón tay hắn thon dài đẹp đẽ, nước da hơi tái, giống như loại bạch ngọc thượng hạng, tỏa ra khí tức thanh mát lạnh lẽo.

Liễu Thanh Âm càng thêm bứt rứt. Nghĩ đến cảm giác bàn tay lạnh lẽo của hắn v**t v* trên người, nàng không khỏi 𝖗⛎_ռ 𝐫ẩ_🍸, khao khát đến cực điểm. Ý nghĩ vừa nảy ra là không tài nào đè xuống được nữa. Nàng 𝓇_ⓤ_𝓃 𝖗_ẩ_ÿ đi đến bên cạnh Ngụy Lương. Ngụy Lương nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt thanh lãnh không chút 🌀-ợ-ռ 💲ó-𝖓-🌀.

"Sư... tôn, giúp con." Liễu Thanh Âm khó khăn nói, "Đệ tử... vô năng, không hóa giải được độc Mị Ma này. Nếu gắng gượng... nếu gắng gượng..."

Đôi môi mỏng của Ngụy Lương khẽ động: "Gắng gượng thì sao?"

"Nếu gắng gượng..." Liễu Thanh Âm 𝖈·ắ·n 𝖒·ô·❗ anh đào, "Nếu gắng gượng vượt qua, e là... sẽ tổn thương đến tình căn, từ nay về sau... về sau đối với chuyện nam nữ, không còn... không còn..."

Những lời này vốn rất khó nói ra, nhưng lúc này nàng trúng độc, thần trí không tỉnh táo, trong lòng lại nôn nóng, nɢ●h𝖎ế●ռ 𝐫●ă●ⓝ●ɢ một cái rồi nói: "Nếu gắng gượng vượt qua, e rằng sau này đối với chuyện nam nữ, sẽ không còn... không còn chút ý niệm nào nữa!"

Nói xong, đôi mắt to mọng nước nhìn chằm chằm vào Ngụy Lương.

Ngụy Lương mi mắt không động, giọng nói vẫn thanh lãnh như xưa:

"Vấn đạo tu chân, vốn nên thanh tâm quả dục (lòng trong sạch, ít h*m m**n). Như vậy, rất tốt."

Liễu Thanh Âm: "..."

, , vn, live

, vn

Chương (1-84)