Truyện:Minh Nguyệt Và Ánh Trăng Định Mệnh - Chương 08

Minh Nguyệt Và Ánh Trăng Định Mệnh
Trọn bộ 15 chương
Chương 08
0.00
(0 votes)


Chương (1-15)

Bề ngoài phu thê họ Thôi xem chừng bất hòa, nhưng thật ra đều một giuộc. Những lời họ nói, tuy vang dội đẹp đẽ, nhưng chưa chắc đã thực hiện. Vì vậy, dù Thôi Hằng khoan hòa, vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng.

Mãi đến đêm hôm ấy, khi thức canh bên ngoài phòng, mới thật sự hiểu Thôi Hằng là người thế nào. Giường gỗ nhỏ trải đệm êm, bàn con bên cạnh chuẩn bị sẵn trà nóng, thậm chí còn có cả gối mềm để dựa lưng khi mỏi. Ở Tống phủ, chưa từng có những thứ ấy. Nền gạch lạnh buốt và tấm lưng vĩnh viễn không được phép cong. Đông thì chịu rét, hạ thì chịu nóng. Chớ nói ngủ gật, chỉ cần sơ sẩy nửa khắc, liền bị trách phạt không thương tiếc.

Khi xông hơi đầu gối cho hắn, không nhịn được mà hỏi: "Công tử đối đãi hạ nhân như vậy, không sợ có ngày kẻ dưới 👢●ấ●𝓃 l●ư●ớ●т chủ nhân sao?"

Thôi Hằng mỉm cười: "Vậy cô nương nhìn trong viện xem, đã từng có ai dám làm loạn chưa? Nhật nguyệt sáng là vì soi tỏ khắp nơi, giang hải rộng là vì dung chứa muôn dòng. Người sống một đời, chẳng qua là có tấm áo che thân, hai bữa ăn no bụng, ba chén trà ấm xua lạnh. Nếu đến những thứ đó cũng không thể cho được, thì ta há còn xứng với hai chữ 'công tử' mà các người gọi nữa?"

Ánh nến nhàn nhạt đung đưa trên khuôn mặt Thôi Hằng, chiếu sáng đôi mắt hiền hòa tĩnh lặng. Gió lùa hơi nước từ túi thuốc xông lên, len vào khóe mắt. Đôi mắt khô cạn bao năm, lần đầu tiên lại ươn ướt.

Ngày tháng ở Thôi phủ trôi qua yên ả, chớp mắt đã sang cuối thu. Chiếc hộp đựng bổng lộc đã đầy thêm không ít, thế nhưng chứng tật ở chân Nhị công tử vẫn chẳng thuyên giảm chút nào. Ngay trận mưa thu đầu tiên, hắn đau đến mức không thể rời khỏi giường. Liên tục xông thuốc ba ngày liền, vẫn không thấy tiến triển, Chấp Kỳ bắt đầu sốt ruột. Hắn muốn đến phủ chính cầu xin Thái y, nhưng Thôi Hằng ngăn lại: "Nếu đám Thái y đó thật sự có tác dụng, thì ta đâu phải bị chứng tật này hành hạ đến hôm nay."

Bệnh chân cứ thế ngày một trầm trọng. Nhìn hắn càng lúc càng tiều tụy, cũng không đành lòng. Dù sao đây không phải loại ngốc nghếch như của Tống Trường An, dẫu không chữa khỏi thì cũng chẳng đến mức mất mạng. Nhưng bệnh của Thôi Hằng... không khéo, là có thể lấy đi tính mạng thật.

Vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nhớ ra một cách. Trước kia ở Tống phủ, có lần Tống Trường An leo lên giả sơn rồi ngã gãy tay, dù Tống gia mời danh y khắp nơi cũng không chữa khỏi chứng run tay. Cho đến khi nghe nói, trên núi Tây Hoa cách kinh thành năm mươi dặm có suối nước nóng, chuyên chữa ứ tắc và đau nhức. Triệu thị liền sai đưa Tống Trường An lên đó nửa tháng. Về sau tay hắn khỏi hẳn.

Nay nghĩ lại, nếu thật sự đến Tây Hoa Sơn điều dưỡng, chân Thôi Hằng tuy chưa chắc lành hẳn, nhưng ít ra cũng giảm nhẹ. Nói vậy, bèn lớn gan nói ra ý định. Không ngờ Thôi Hằng đáp gọn gàng: "Tây Hoa Sơn? Được, vậy thì đi thêm lần nữa." Khi ấy chỉ mừng vì giữ được công việc sáu lượng bạc mỗi tháng, chẳng kịp nghĩ kỹ chữ "thêm" kia.

Đặt chân đến Tây Hoa Sơn mới biết, nơi này Thôi Hằng từng đến rồi."Nhị công tử từng dưỡng thương ở đây năm năm trước, chỉ không rõ giờ suối còn chảy không." Dĩ nhiên là còn.  

Sau khi Tống Trường An khỏi chứng run tay, Triệu thị càng tin tưởng hiệu quả suối nước nóng trên Tây Hoa Sơn.

Chương (1-15)