| ← Ch.13 | Ch.15 (c) → |
Tháng thứ hai ở Tây Hoa Sơn an dưỡng, thương thế ở chân Thôi Hằng đã gần như hồi phục. Y sư nói ngoài công hiệu của suối nước nóng, còn nhờ ta mỗi ngày xoa bóp cho chàng. Bệnh căn còn lại, suối nước nóng không có công hiệu nữa, phải đến nơi khí hậu ôn hòa quanh năm mới tĩnh dưỡng được.
Trí Kỳ nghĩ tới nghĩ lui, lật tung bản đồ cửu châu, cuối cùng chọn được một nơi: Lĩnh Nam. Bốn mùa như xuân, trái cây đầy ắp, quả thực là nơi thích hợp để dưỡng già. Vì thế, ngày hôm sau, chúng ta lên đường đến Lĩnh Nam.
Cũng trùng hợp, lại gặp thuyền nhà họ Tống đang đi tìm thầy chữa bệnh. Người chèo thuyền là một phụ nhân hay nói, chỉ vài câu đã đem chuyện riêng tư nhà chủ kể sạch sành sanh. Thì ra bệnh cũ của Tống Trường An tái phát, bọn họ ra ngoài lần này là để tìm thầy hỏi thuốc. Nhân tiện, còn tìm một nha hoàn ôn hòa nhân hậu, ngày ngày cận thân hầu hạ. Dẫu sao tiểu thư nhà họ Vương, hai hôm trước đã thu dọn hành lý trở về nhà mẹ đẻ rồi.
Lúc lên thuyền, Thôi Hằng liếc mắt nhìn ta, tựa như sợ ta lại mềm lòng lần nữa. Nhưng chàng không biết, ân tình giữa ta và Tống Trường An đã sớm vỡ vụn trong bát cơm trắng năm đó. Từ nay sơn hà xa lạ, ta sẽ không vì hắn mà ngoảnh đầu dù chỉ một lần.
Chủ thuyền là một vị nương tử hiền hậu, nghe nói trong chúng ta có người bị bệnh, còn đặc biệt tặng lò sưởi để sắc thuốc. Sóng nước lăn tăn, hương thuốc lững lờ tỏa ra. Mà Thôi Hằng, cuối cùng cũng trả lời vấn đề năm xưa ta từng hỏi lúc mới vào Thôi phủ:
"Nhân gian này người tài nhiều như thế, vì sao Thôi công tử lại nhất định chọn ta?"
"Chọn ngươi, là bởi năm năm trước, lúc ta dưỡng thương ở Tây Hoa Sơn, từng có một tiểu cô nương nói với ta, dù đời người không thể viên mãn, cũng phải liều mạng mà sống tiếp, không được tự mình đoạn tuyệt. Nàng còn nói, nếu không bó tay, nhất định sẽ kiếm bạc hằng tháng từ ta. Cho nên sau này, ta liền tìm nàng đến lấy bạc của ta."
Thôi Hằng cười, ánh mắt khó dò. Còn ta, trong làn nước lăn tăn, chợt nhớ lại chút chuyện xưa. Năm năm trước, khi ta cùng Tống Trường An đến Tây Hoa Sơn dưỡng bệnh, quả thật từng gặp một vị công tử nhỏ tuổi, hình như cũng từng nói những lời như thế. Nhưng ta không ngờ, người ấy lại chính là Thôi Hằng.
Thế gian này, có lẽ nhỏ bé đến vậy. Một lời hứa buột miệng khi xưa cũng có thể theo năm tháng vòng vo mà lặng lẽ thành hiện thực. Gió nhẹ khẽ lướt qua, liễu mảnh lay động theo làn gió. Ta ngẩng đầu nhìn lên. Ngày mai, trời sẽ đẹp. Có lẽ, sẽ không còn mưa nữa rồi.
Năm thứ ba ở Lĩnh Nam, cuối cùng Thôi Hằng cũng thành thân. Đêm tân hôп_, chàng mới kể cho thê tử kết tóc nghe chuyện xưa.
"Người ta vẫn bảo đêm khuya nghe kể chuyện thì mới thú vị muôn phần, ta cũng có một câu chuyện, nàng có muốn nghe không?"
Tân nương khẽ gật đầu. Lúc này chàng mới mở lời:
"Thiên hạ đều nói họ Thôi thị đất Thanh Hà giàu sang tột bậc, quý khí vô song, nhưng lúc còn bé, ta cũng từng trải qua quãng ngày cơ cực. Năm đó ta tám tuổi, cùng huynh trưởng đua ngựa trên thao trường. Hắn vung kiếm chém đứt dây cương, khiến ta ngã gãy chân. Mẫu thân mời bao nhiêu lang y đến trị liệu, vậy mà ta vẫn mang thương tật cũ. Mọi người đều nói: 'Song giao họ Thôi, từ nay chỉ còn một con bay cao trên trời, con còn lại thì chỉ có thể bò dưới đất, đến cả rắn cỏ cũng không bằng. '
| ← Ch. 13 | Ch. 15 (c) → |
