| ← Ch.538 | Ch.540 → |
Thẩm Khanh Khanh cảm động đến bất tỉnh, "Anh! Anh đúng là anh ruột của em rồi! Trước đây là em không tốt, bây giờ em phát hiện em cũng yêu anh nhiều lắm!!!"
Không chấp nhất chuyện cũ, cô cảm động áp sát lại ♓_ô_𝐧 lên má anh một cái.
Thấy cô biết cảm động như vậy, tâm trạng Thẩm Như Phong cũng hài lòng.
Không uổng công lần này anh bỏ tiền lớn sắp xếp quà cho cô.
Sau khi cả nhà cùng nhau dùng bữa trưa, Thẩm Khanh Khanh uống trà với bố mẹ một lúc rồi ra ngoài chơi với bạn bè.
"Đợi đã!"
Thẩm Như Phong gọi cô lại trước khi cô kịp ra khỏi cửa.
"Sao vậy?"
Thẩm Khanh Khanh quay đầu nhìn anh đầy nghi hoặc.
Thẩm Như Phong nói: "Gửi địa chỉ chỗ mấy đứa đặt cho anh, nếu có chuyện gì xảy ra, anh còn biết đường tìm người."
"Được thôi!" Thẩm Khanh Khanh không có ý kiến gì, đây đã thành thói quen.
Mỗi lần ra ngoài, vì sự an toàn, cô đều sẽ báo với gia đình.
Không nói đâu xa, chỉ riêng việc cô tửu lượng kém, cứ uống rượu là xảy ra chuyện, thật sự phải có người đáng tin cậy trông chừng mới an toàn.
Sau khi gửi địa chỉ vào điện thoại của anh trai, Thẩm Khanh Khanh cùng các tiểu thư muội lên đường, đến một biệt thự trong khu nghỉ dưỡng sinh thái.
Hôm nay, tòa biệt thự này đã được họ bao trọn.
Khu nghỉ dưỡng cao cấp, bên trong có đầy đủ các tiện nghi giải trí.
Phòng hát karaoke, phòng chơi bida, phòng chơi cờ bạc, phòng game... tất cả đều có.
Thẩm Khanh Khanh đến khách sạn, chỉnh đốn qua loa xong, lại xem điện thoại.
Trong điện thoại chẳng có tin nhắn nào cả.
Tâm trạng cô không khỏi u uất.
Phía Hoắc Tư Ngự, đã hơn mười tiếng đồng hồ không liên lạc với cô rồi.
Đây là chuyện gì vậy?
Công việc thật sự bận đến vậy sao?
Rõ ràng tối qua họ còn trò chuyện rất vui vẻ, nếu thật sự bận công việc, anh cũng sẽ nói với cô một tiếng mới phải.
Đừng để xảy ra chuyện gì mới tốt?
Thẩm Khanh Khanh nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng càng cảm thấy bất an.
Cứ cho là cô đa nghi đi, cô lập tức gọi điện cho Hoắc Tư Ngự, kết quả là bên kia không ai nghe máy, gọi mãi cũng không liên lạc được.
Gửi cho anh rất nhiều tin nhắn, anh cũng không trả lời?
Không lẽ thật sự xảy ra chuyện rồi?
Trong lòng Thẩm Khanh Khanh bồn chồn lo lắng.
Nghĩ một lúc, cô đ. á. n. h liền gọi điện cho Hứa Sơ Nguyện, hỏi thăm Hứa Sơ Nguyện đang ở tận Kinh Đô.
Hoắc Tư Ngự xuất ngoại, đã là vì chuyện của gia tộc họ Hoắc, vậy nếu xảy ra chuyện, gia tộc họ Hoắc ắt hẳn cũng sẽ nhận được tin tức mới phải.
Điện thoại của Hứa Sơ Nguyện thì nhanh chóng được nhấc máy.
Nhưng sau khi nghe câu hỏi của Thẩm Khanh Khanh, Hứa Sơ Nguyện cũng nói: "Chị cũng không liên lạc được với đại ca, nhưng chắc là không sao đâu, em đừng suy nghĩ lung tung.
Sáng sớm hôm nay, chị còn nói chuyện điện thoại với nhị ca, anh ấy chẳng nói gì, vậy cũng có nghĩa là đại ca chị không gặp chuyện gì, có lẽ chỉ là chuyện bên đó thật sự rất bận, nhị ca còn nói mệt mấy ngày rồi chưa được ngủ một giấc ngon lành..."
Hứa Sơ Nguyện dùng giọng nói ôn nhu an ủi bạn thân.
Kỳ thực trong lòng cô biết rõ chân tướng.
Cô biết, lý do không liên lạc được với đại ca là vì anh ấy đã về nước, muốn tạo bất ngờ cho Khanh Khanh, anh đang trên đường trở về để cùng Khanh Khanh đón sinh nhật.
Anh ấy đã dụng tâm khổ tứ như vậy, đương nhiên cô phải giữ kín bí mật này cho anh.
Nếu lộ ra trước, bất ngờ sẽ giảm đi rất nhiều.
Thẩm Khanh Khanh nghe cô nói vậy, lúc này mới yên tâm.
Nói chuyện thêm với Hứa Sơ Nguyện vài câu rồi mới cúp máy.
Lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ, là đám tiểu thư muội của cô tìm đến.
"Bé Khanh, hôm nay là sinh nhật cậu đó, cô thọ đừng có trốn trong phòng nữa, mau ra ngoài đi, tụi mình cùng đi đ. á. n. h bài nào!"
"Đúng vậy, nhanh lên nhanh lên! Ba người chờ một đó!"
Các tiểu thư muội nhiệt tình lôi cô ra khỏi phòng.
Thẩm Khanh Khanh đồng ý đi chơi cùng, nhưng trong lòng vẫn có chút thất vọng khó tả.
Buổi chiều, một nhóm người chơi hết tất cả các trò chơi hot trong khu nghỉ dưỡng sinh thái.
Đợi chơi xong hết, Thẩm Khanh Khanh mới phát hiện, trong số những người cùng đến đã vắng mặt mấy người.
"Mấy người kia đâu rồi?"
Thẩm Khanh Khanh nghi hoặc hỏi các bạn thân bên cạnh.
Mấy người còn ở lại cười nói: "Bọn họ à, nghe nói gần đây có mấy nữ minh tinh đến, lũ sắc ⓠ●⛎●ỷ đó chạy đi ngắm gái đẹp rồi..."
Thẩm Khanh Khanh nghe vậy, bật cười, "Vậy hơi quá đáng đó, thấy sắc quên bạn! Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật tôi, đã hứa cùng tôi đón sinh nhật, kết quả vì mấy nữ minh tinh mà vứt bỏ tôi như vậy!"
Nhóm công tử, tiểu thư cùng đến hôm nay đều là bạn lớn lên cùng nhau với Thẩm Khanh Khanh, mọi người bình thường rất thoải mái.
Nghe cô trách móc, các tiểu thư muội vỗ vai cô an ủi: "Đừng ghen tức mà, lòng yêu cái đẹp ai cũng có, cậu thì đã có người yêu rồi, bọn họ vẫn là lũ cô đơn mà, phải cho họ chút cơ hội.
Đợi tí nữa, các chị em sẽ dẫn cậu đi tìm trai đẹp!
Dù sao bây giờ tổng tài Hoắc cũng không ở bên cạnh cậu, nhất định sẽ không bị anh ta phát hiện đâu!"
Thẩm Khanh Khanh lắc đầu, trực tiếp từ chối, "Thôi đi, các cậu tự đi thì hơn, đàn ông con trai kia dù có đẹp trai đến mấy, cũng không đẹp trai bằng bạn trai tôi."
Các chị em bị câu nói thật lòng này làm cho có chút không biết nói gì.
Cuối cùng gật đầu chán ghét, "Phải rồi phải rồi, chỉ có tổng tài nhà cậu là đẹp trai! Cậu không muốn thì thôi, vậy các chị em chúng tôi tự hưởng thụ vậy!"
"Tối nay tôi phải chọn hai em trai nhỏ có cơ bụng mới được!"
"Tôi cũng vậy!"
Một nhóm người bắt đầu bàn tán chuyện tán trai đẹp, Thẩm Khanh Khanh thì ngồi bên cạnh cười nghe họ nói.
Đến lúc muộn hơn, Thẩm Khanh Khanh đói bụng, muốn đi ăn chút gì đó, kết quả lại bị các chị em kéo vào phòng, thay lên một chiếc váy xinh đẹp, rồi lôi đi ra ngoài tìm chỗ ăn.
Mỹ kỳ danh viết: Sinh nhật mà, đương nhiên phải ăn mặc thật xinh đẹp!
Kết quả vừa ra ngoài, chưa kịp ăn gì đã bị lôi đi đến một nơi khác, nói là đi xem trai đẹp.
Thẩm Khanh Khanh suốt đường từ chối, cô thật sự không hề hứng thú với trai đẹp chút nào, "Các người không phải đến đây cùng tôi đón sinh nhật sao? Sao đến cái bóng của bánh kem cũng không thấy vậy?"
Các tiểu thư muội nhìn cô bằng ánh mắt "trông không nổi", trách móc: "Người lớn rồi còn đòi bánh kem làm gì nữa! Đương nhiên là trai đẹp mới thơm chứ!!!"
Thẩm Khanh Khanh muốn khóc mà không có nước mắt, lại không thể thuyết phục họ, cuối cùng bị ép đến một nơi.
Đây là một trang viên trong khu nghỉ dưỡng sinh thái, trước đây để thu hút khách, khu nghỉ dưỡng đã đặc biệt mở ra một điểm check-in.
Ở đây có những ngôi nhà gỗ nguyên thủy, cối xay gió giống trong truyện cổ tích, cùng những biển hoa ngũ sắc tỏa hương thơm nhẹ nhàng...
Đối diện biển hoa là một khu cắm trại.
Lúc này, khu cắm trại được trang trí vô cùng đẹp mắt, vô số những bóng đèn nhỏ lấp lánh thắp sáng trong màn đêm, tựa như những vì sao, tựa như những con đom đóm.
Không khí lãng mạn trong chốc lát được kéo l*n đ*nh điểm.
Khiến cô kinh ngạc hơn nữa là, ở trung tâm khu cắm trại, còn dựng lên một tấm biển lớn, trên đó viết: Tiệc sinh nhật!
Thẩm Khanh Khanh nhìn tấm biển, sững sờ.
Sau đó mới nhận ra, không có trai đẹp nào cả, đây là các tiểu thư muội và bạn bè đặc biệt chuẩn bị cho cô một bất ngờ!
Cô lập tức bật cười, nói: "Mấy người... sao... lại chơi trò này nữa vậy!"
Tiếng nói vừa dứt, phía sau lưng cô, bỗng áp sát một bờ n. g. ự. c ấm áp.
Có người từ phía sau ôm lấy cô, giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai Thẩm Khanh Khanh, "Vậy em có thích không?"
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 538 | Ch. 540 → |
