"Thang Lê không cần chủ động…"
| ← Ch.07 | Ch.09 → |
Trần Phi ngẩn người, nhìn Thang Lê rồi cả hai cùng cười, cúi đầu xuống. "Thử chủ động một chút xem." Trần Phi bước xuống xích đu, quay về phía Thang Lê, nói từng chữ cho cô nghe, "Thang Lê, thử chủ động hơn một chút, anh nghĩ người bạn đó của em sẽ vui lắm đấy, và cả em nữa."
"Em biết rồi." Thang Lê cũng đứng dậy, mỉm cười, sau đó nhìn thẳng vào mắt Trần Phi, nghiêm túc nói, "Cảm ơn anh. Coi như em lại nợ anh thêm một ân tình nữa."
Sau khi Trần Phi rời đi, Thang Lê một mình đung đưa trên xích đu thêm một lát, quyết định dũng cảm quay lại tìm Lục Dương, nói cho cậu ấy biết những suy nghĩ thật trong lòng mình.
Bước ra khỏi công viên nhỏ, Thang Lê nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở cửa thư viện.
Đợi khi nhìn rõ khuôn mặt, bước chân cô khựng lại.
Là Lục Dương, người đứng đối diện quay lưng về phía Thang Lê là Trần Phi.
Trần Phi vỗ vỗ vai Lục Dương, Lục Dương lùi lại một bước, gạt tay Trần Phi ra.
Không khí căng thẳng.
Thang Lê lại gần hơn chút nữa, vừa vặn nghe được cuộc đối thoại của hai người.
Chim bay lướt qua bầu trời, chim sẻ ríu rít kêu, gió thổi lá cây làm chuông gió cũng rung rinh.
Thang Lê nghe rõ mồn một Lục Dương nói: "Thang Lê không cần chủ động, cũng không cần nói nhiều, nếu cậu ấy cần, tớ cứ chủ động mãi cũng chẳng sao cả."
Hơi thở Thang Lê ngưng lại, trong tim có một nơi nào đó sụp xuống, 𝐦ề.𝖒 Ⓜ️.ạ.1 như bông, bỗng nhiên bị chạm vào, ngứa ngáy, ấm áp.
Lục Dương trừng mắt nhìn Trần Phi, lại thu hồi ánh mắt, nhìn cậu ta nói tiếp: "Trần Phi, cái thứ tâm lý học huyền bí đó, bình thường cậu đem ra dọa người thì thôi, đừng có lúc nào cũng áp lên người khác. Chúng ta là con người bằng xương bằng thịt, không phải con ch. ó của Pavlov, con mèo của Thorndike hay con búp bê của Bandura đâu."
Trần Phi không nói gì, hơi cúi đầu khom lưng, cau mày quay mặt sang hướng khác.
Trần Phi nghiêng người, Thang Lê đứng cách đó hai mét không nhúc nhích, liếc mắt là thấy ngay.
"Thang Lê!" Lục Dương nhìn thấy Thang Lê, lập tức vẫy tay gọi cô lại.
"Nói sau nhé." Lục Dương nhìn Trần Phi, mím môi vỗ vai cậu ta, nói một câu rồi chạy về phía Thang Lê.
Chạm mắt với Lục Dương, chưa kịp nói gì, cậu đã chạy đến trước mặt cô, trên mặt mang theo nụ cười không bao giờ biết nói dối, vài giọt mồ hôi trong veo còn vương bên má.
"Thang Lê, tớ đang tìm cậu đấy." Lục Dương nhìn thấy Thang Lê, ánh mắt bỗng chốc sáng bừng lên.
Thang Lê chớp mắt, nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt Lục Dương, lập tức cúi đầu lấy một gói khăn giấy từ trong cặp ra đưa cho cậu.
Lục Dương rũ mắt, ánh nhìn rơi vào gói giấy trong lòng bàn tay Thang Lê, lại ngước lên nhìn cô một cái rồi mới nhận lấy, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
Thang Lê nhìn cậu, tâm trạng cũng vô thức trở nên tươi sáng.
Nếu Lục Dương có đuôi, chắc chắn cái đuôi ấy đã dựng đứng lên và vẫy tít mù rồi.
Nhưng Thang Lê liếc mắt một cái là thấy ngay cậu đang nắm chặt phong thư quen thuộc trong tay.
Cô hỏi Lục Dương: "Lục Dương, bức thư này cậu đọc chưa?"
Lục Dương lau mồ hôi, nghe thấy câu này liền lắc đầu nguầy nguậy: "Lý Xuyên bảo cậu rất gấp muốn tìm bức thư này nên mang đến cho tớ. Tuy bên trên viết tên tớ... nhưng tớ thật sự chưa lén xem đâu, tớ muốn đợi cậu tự tay đưa cho tớ." Biểu cảm của Lục Dương chuyển từ lo lắng hoảng hốt sang cười toe toét, cậu đưa bức thư ra.
Thang Lê giơ tay, do dự một chút rồi cầm lấy bức thư, cất vào cặp.
Lục Dương há miệng định nói nhưng không thốt nên lời, đến khi nói ra được thì giọng điệu uất ức đến vỡ cả giọng: "Không phải chứ... cậu thu hồi lại thật đấy à?"
Thang Lê quay đầu nhìn đôi mắt trợn tròn của Lục Dương, bỗng nhiên bật cười: "Là cậu nói mà, làm sai thì phải tự mình chịu trách nhiệm, sao có thể để bức thư xin lỗi thay tớ được?"
Lục Dương rất dễ dỗ, lông tóc đang dựng ngược lập tức được vuốt phẳng.
"Thế... thế làm sao bây giờ?" Cậu nhìn Thang Lê.
Đôi mắt màu hổ phách của Thang Lê lanh lợi đảo một vòng, cô nhẹ nhàng xoay người: "Đi thôi, tớ mời cậu đi ăn."
"Được thôi." Khóe miệng Lục Dương cong lên, đi theo sau.
...
Ngoài trường có rất nhiều cửa hàng tiện lợi, có một tiệm tên là Lục Ý mà Thang Lê hay ghé nhất. Cô biết tiệm này mở cửa 24h, bình thường ăn cơm nắm hay Oden (bánh thả lẩu) đều rất tiện.
Lục Dương bĩu môi lẩm bẩm: "Thảo nào chẳng bao giờ gặp cậu ở nhà ăn..."
"Cái gì cơ?" Thang Lê quay đầu lại.
"Không có gì, không có gì." Lục Dương chột dạ xua tay.
"Đóng cửa?!" Thang Lê trợn mắt há mồm nhìn cửa kính khóa chặt của cửa hàng tiện lợi và tấm bảng gỗ đung đưa trên cửa.
Chẳng phải mở cửa 24/24 sao... sao lại khéo đóng cửa đúng lúc này thế?
Cả người Thang Lê ⓝ*ó*ⓝ*🌀 r*𝒶*𝓃 từ chân lên đến đỉnh đầu, quay lại nhìn người đi bên cạnh, trong nháy mắt xấu hổ đến đỏ cả tai.
Lục Dương lại vui vẻ ra mặt, bỗng nhiên cười nhìn Thang Lê, nhắc lại: "Đóng cửa rồi à?"
Thang Lê né tránh ánh mắt, cười gượng gạo trả lời: "Trước giờ tớ chưa từng thấy nó đóng cửa... hôm nay hình như vận may hơi kém, sao lại đóng cửa được nhỉ..."
"Thế thì tốt quá."
"Hả?" Thang Lê nghi ngờ mình nghe nhầm.
Lục Dương nhìn Thang Lê nói lại lần nữa: "Tớ bảo là, thế thì tốt quá còn gì. Ăn đồ ăn nhanh nhiều không tốt cho sức khỏe đâu, không no mà còn dễ béo nữa."
Lục Dương cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Thang Lê, lập tức sửa miệng: "Tớ, tớ không có ý bảo cậu béo, cậu chẳng béo tí nào cả. Tớ nói thật đấy, cậu gầy quá, phải ăn chút đồ có dinh dưỡng, không thể ngày nào cũng ăn đồ ăn nhanh được."
"..."
Thang Lê quay đầu, nhìn chằm chằm Lục Dương.
Lục Dương dần đỏ tai, trên má lấm tấm mồ hôi, chút ánh sáng đọng lại trên mặt làm nổi bật đường xương hàm rõ nét. Cậu nhìn Thang Lê rồi bỗng bổ sung thêm: "Lâu lâu ăn một lần thì vẫn được."
Thang Lê biết Lục Dương đang quan tâm mình. Cửa hàng tiện lợi này là nơi cô đến nhiều nhất và cũng thấy đồ ăn ở đây rất ngon, là nơi đầu tiên cô nghĩ đến khi định mời Lục Dương ăn cơm mà không sợ bị chê dở.
Lòng bàn tay Thang Lê ⓣ_🅾️á_т ɱ_ồ ♓_ô_𝒾, cô bất an nhìn xung quanh.
Lục Dương quay người chỉ vào dãy cửa hàng đầy phố, nói: "Cậu xem này, cả phố đầy quán xá, là do tiệm kia không có duyên thôi, không phải vận may của chúng ta kém đâu."
Thang Lê nhìn Lục Dương, trong mắt tràn đầy ánh sáng. Lần đầu tiên cô gặp một người như vậy, luôn tìm được điểm để tự làm mình vui, không bao giờ tự dằn vặt vì những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
"Đi, tớ biết một quán, giờ này đến còn được giảm giá đấy." Lục Dương vỗ n. g. ự. c nói, thuận thế kéo cổ tay Thang Lê đi.
Thang Lê chưa kịp phản ứng đã bị Lục Dương kéo chạy đi một đoạn, đuôi tóc bay lên theo nhịp bước chân. Cô cúi đầu nhìn cổ tay bị nắm lấy, bỗng nhiên rất tò mò không biết trong mắt người khác trông hai người họ như thế nào.
Quán ăn mà Lục Dương nói nằm ngay bên đường, dưới chân cầu thang, có một cái cổng sắt nhỏ. Ước chừng với chiều cao của Lục Dương thì vào cửa không chỉ phải cúi đầu mà còn phải khom lưng, không nhìn kỹ thì cứ tưởng là lẻn vào tầng hầm nhà ai đó.
Thang Lê cũng có thoáng nghĩ như vậy, cô khựng lại.
Lục Dương quay đầu, nhẹ nhàng kéo cổ tay cô, cười nói: "Vào đi mà, tớ lừa cậu làm gì?"
| ← Ch. 07 | Ch. 09 → |
