Hai năm nay có gặp được người phù hợp không?
| ← Ch.110 | Ch.112 → |
Ngay cả Từ Thanh Từ cũng không ngờ rằng, sau khi biết cô từng kết 𝒽_ô_ռ_, lại còn có con, Lâm Vọng Thu vẫn tiếp tục ngỏ ý muốn yêu đương với cô.
Anh nói mình lớn lên ở Hồng Kông từ nhỏ, sau đó còn sang Anh du học nhiều năm, tư tưởng không hề cũ kỹ hay bảo thủ. Anh hiểu và chấp nhận quá khứ của Từ Thanh Từ, cũng sẵn lòng coi con gái của cô như con ruột của mình.
Thật lòng mà nói, bất kỳ ai nghe những lời như vậy cũng sẽ cảm động, Từ Thanh Từ cũng không ngoại lệ.
Hai năm qua cũng không thiếu người theo đuổi cô, nhưng lần nào nghe nói Từ Thanh Từ từng có một cuộc hô_п nhân, đối phương đều lập tức tránh xa.
Lâm Vọng Thu thì không dây dưa bám riết. Hai năm nay vì công việc, họ gặp nhau rất nhiều lần, cùng ăn không ít bữa cơm. Lâm Vọng Thu là một người đàn ông rất lịch thiệp, dịu dàng và chu đáo. Đã vài lần Từ Thanh Từ nhìn thấy trên người anh bóng dáng của Kiều Thanh Dương.
Đương nhiên, cô không có thói quen xem người khác là thế thân, chỉ là cảm thấy một người đàn ông ưu tú như Lâm Vọng Thu lại thích mình, đó là vinh hạnh của cô.
Đáng tiếc, trong lòng cô từ lâu đã có người khác, không thể cho anh một câu trả lời như ý.
Trong điện thoại, Phương Ngọc vẫn không ngừng hóng chuyện:
"Chị thấy quản lý Lâm khá tốt mà, hay là em đồng ý với anh ấy đi."
"Lần trước quản lý Lâm đến công ty tỏ tình với em, mấy cô bé trong công ty kích động đến mức nào em cũng thấy rồi đấy. Ai cũng nói em với quản lý Lâm rất xứng đôi."
"Điều kiện của quản lý Lâm rất tốt, con người cũng không tệ. Với tư cách bạn bè, chị rất ủng hộ chị thử qua lại với anh ấy~"
Trong xe rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức giọng nói của Phương Ngọc vang vọng trong không gian, ngay cả Thẩm Hào Niên ngồi ở ghế phụ, vô tình nghe lỏm cuộc trò chuyện của hai người, cũng nghe thấy những lời Phương Ngọc xúi giục Từ Thanh Từ chấp nhận một người đàn ông khác.
Thẩm Hào Niên vẫn luôn hiểu, không ai sẽ đứng mãi tại chỗ chờ bạn, có những lúc bỏ lỡ rồi thì chính là bỏ lỡ.
Nhưng khi chuyện như vậy xảy ra với anh và Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên đột nhiên không muốn chấp nhận đạo lý ấy nữa.
Quản lý Lâm gì chứ?
Là người đàn ông lần trước gặp ở Tuần lễ Thời trang Hồng Kông sao?
Hai năm nay Từ Thanh Từ vẫn luôn giữ liên lạc với người đàn ông đó? Hai người đã phát triển đến mức nào rồi? Từ Thanh Từ đã thay lòng đổi dạ sao?
Trong lòng Thẩm Hào Niên đầy nghi hoặc, nhưng lại không biết phải mở lời từ đâu. Bây giờ, bất kỳ ai cũng có tư cách chất vấn Từ Thanh Từ hơn anh.
Từ Thanh Từ không muốn bầu không khí tiếp tục ngượng ngùng như vậy. Cô chộp lấy điện thoại, vội vàng phủ nhận:
"Không phải anh ấy đâu, Phương Ngọc, chị đừng nói nữa."
"Em cúp máy trước nhé, tối nói với chị sau."
Không đợi Phương Ngọc đáp lại, Từ Thanh Từ đã vội vã cúp điện thoại, tránh để cô ấy tiếp tục truy hỏi.
Sau khi căng thẳng vỗ vỗ 𝐧g*ự*🌜, Từ Thanh Từ nào ngờ vừa quay đầu đã đối diện với một đôi mắt sâu không lường được. Cô mất tự nhiên né tránh ánh mắt dò xét của Thẩm Hào Niên, giả vờ bình tĩnh nói:
"Em đưa anh về khách sạn nhé?"
Thẩm Hào Niên tựa vai ra sau, ánh mắt dừng trên tấm ảnh được Từ Thanh Từ kẹp ở gương chiếu hậu trong xe. Anh đưa tay lấy tấm ảnh xuống, nhìn một lúc rồi lên tiếng:
"Làm phiền vậy."
Tấm ảnh này được chụp ở Hồng Kông. Khi đó Phương Ngọc cầm máy ảnh phim nhất quyết đòi chụp cho cô một tấm, bảo là để làm kỷ niệm.
Sau khi rửa ảnh xong, Từ Thanh Từ thấy nó khá đáng để lưu giữ, nên kẹp luôn trong xe.
Mỗi lần gặp thất bại, cô đều lấy tấm ảnh ra ngắm người mình khi ấy đầy khí phách, dùng nó để nhắc nhở bản thân đừng sợ con đường phía trước gập ghềnh, rồi sẽ có một ngày cô vượt qua hết những bụi gai ấy.
Giờ thấy Thẩm Hào Niên lấy tấm ảnh xuống, Từ Thanh Từ lập tức đỏ mặt, định giật lại tấm ảnh trong tay anh. Nào ngờ chưa cướp được ảnh thì tay cô đã chạm vào cơ bụng của Thẩm Hào Niên.
Ngăn cách bởi một lớp vải áo sơ mi, cảm giác rắn chắc truyền đến đầu ngón tay. Chỉ cần chạm cũng biết Thẩm Hào Niên quanh năm tập luyện, vóc dáng vẫn luôn được giữ gìn tốt như trước.
Thấy không giật lại được ảnh mà còn tiện tay chiếm hời của người ta, mặt Từ Thanh Từ ռó_ռ_🌀 𝖇_ừ_ռ_g như lửa đốt.
Cô l**m môi, giả vờ bình tĩnh giải thích:
"Tấm ảnh này chụp ở Hồng Kông... Xấu lắm."
Nghe vậy, Thẩm Hào Niên lại nhìn về phía tấm ảnh.
Trong ảnh, Từ Thanh Từ đứng thẳng bên bờ cảng Victoria rực rỡ ánh đèn neon. Sự e thẹn và tự tin bừng lên trong đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính đủ khiến người khác say mê.
Chỉ nhìn qua tấm ảnh cũng có thể tưởng tượng được lúc ấy cô đã xúc động đến nhường nào. Lần đầu đặt chân đến Hồng Kông, giữa chốn phồn hoa dễ khiến người ta hoa mắt ấy, cô vẫn tỉnh táo biết rõ mình phải làm gì.
Một người trẻ trung, tích cực và tràn đầy nhiệt huyết như vậy thì liên quan gì đến chữ xấu chứ?
Đầu ngón tay Thẩm Hào Niên khẽ lướt qua gò má ửng hồng trong tấm ảnh, không tiếc lời khen:
"Đẹp lắm."
Từ Thanh Từ còn chưa kịp lên tiếng thì Thẩm Hào Niên đột nhiên hỏi:
"Tấm ảnh này có thể tặng cho anh không?"
???
Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, nhất thời không biết phải trả lời anh thế nào.
Hai người nhìn nhau hai giây. Dưới ánh mắt của Thẩm Hào Niên, Từ Thanh Từ cuối cùng cũng chịu thua.
"... Tùy anh."
Khóe môi Thẩm Hào Niên khẽ cong lên. Ngay trước mặt Từ Thanh Từ, anh cất tấm ảnh vào túi áo sát 𝐧g-ự-c.
May mà quãng đường còn lại không quá xa, nếu không Từ Thanh Từ cảm thấy mình sắp ngạt thở trong xe mất.
Kể từ sau khi chia tay Thẩm Hào Niên, Từ Thanh Từ rất ít khi đặt chân đến khách sạn Bạch Thiên Nga. Thỉnh thoảng có đến thì cũng là để gặp khách hàng.
Giờ đây lại một lần nữa cùng anh bước vào khách sạn này, Từ Thanh Từ bỗng nảy sinh một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Lễ tân khách sạn từ lâu đã thay một lượt người mới. Khi Thẩm Hào Niên làm thủ tục nhận phòng, đối phương không nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Vốn dĩ Từ Thanh Từ chỉ cần đưa anh đến trước cửa khách sạn rồi lái xe đi là được. Chính cô cũng không biết vì sao mình lại xuống xe cùng Thẩm Hào Niên, còn theo anh vào sảnh khách sạn, ở bên cạnh anh làm thủ tục nhận phòng.
Nhưng khi Thẩm Hào Niên ngỏ ý mời cô lên phòng ngồi một lát, Từ Thanh Từ lập tức bừng tỉnh, lắc đầu từ chối lời mời của anh. Lý do là thân phận của hai người bây giờ đã khác, không thích hợp.
Nghe vậy, Thẩm Hào Niên lập tức đổi chủ đề:
"Vậy em đợi anh ở đây vài phút nhé. Anh cất hành lý xong sẽ xuống ngay."
"Bà chủ Từ đã giúp anh một việc lớn như vậy, nếu anh không mời em một bữa cơm thì thật sự áy náy."
Từ Thanh Từ định nói không cần, nhưng lời đến bên miệng, vừa đối diện với đôi mắt đào hoa đầy mê hoặc của người đàn ông, cô đột nhiên quên mất phải mở lời.
Đến khi bóng anh khuất hẳn ở cửa thang máy, Từ Thanh Từ mới chợt nhận ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Trong lúc Thẩm Hào Niên lên lầu cất hành lý, Từ Thanh Từ đi dạo trong sảnh khách sạn, vừa ngắm hòn non bộ vừa suy nghĩ xem bữa cơm này rốt cuộc có nên ăn hay không.
Từ Thanh Từ không dám hỏi Thẩm Hào Niên hai năm qua anh đã trải qua những gì, cũng không biết nên xử lý mối 𝐪.u🔼.𝓃 ♓.ệ giữa hai người sau này ra sao. Theo cô, trạng thái tốt nhất của mối ⓠ*υ*@*𝐧 𝖍*ệ này là cả đời không qua lại với nhau. Thế nhưng, chỉ cần gặp Thẩm Hào Niên, cô lại không kìm được mà muốn ⓖầ_n 𝐠_ũ_𝐢 anh, muốn kể cho anh nghe hai năm qua mình đã trải qua những gì, hiện giờ đã đạt được những thành tựu ra sao...
Cô vốn không phải người thích khoe khoang, nhưng lại rất muốn nói với Thẩm Hào Niên rằng giờ đây mình đã là phú bà triệu phú, không còn phải lo vài đồng tiền xe nữa, cũng không còn phải sợ khi người nhà ốm đau mà không có tiền gửi về...
Tiền đúng là thứ rất tốt, có thể mua được rất nhiều thứ mà trước đây cô luôn khao khát.
Điều đáng tiếc duy nhất là, tiền không thể mua đứt nỗi nhớ dành cho một người.
Hai năm qua, hễ là người hay chuyện gì liên quan đến Bắc Kinh, Từ Thanh Từ đều đặc biệt để tâm. Cô cố tìm bóng dáng Thẩm Hào Niên từ những manh mối vụn vặt ấy, nhưng đáng tiếc, ngoài vài bản tin về báo cáo tài chính, cô chưa từng nhìn thấy bóng dáng anh ở bất kỳ dịp nào khác.
Khoảng cách về tầng lớp giữa hai người quá xa. Nếu không có Thẩm Hào Niên đứng ra giới thiệu, có lẽ cả đời này Từ Thanh Từ cũng không thể chạm đến tầng lớp của anh, càng không thể quen biết những người ở cùng đẳng cấp với anh.
Chính vì giữa hai người gần như không có bạn bè chung, nên số người từng có giao điểm với cả hai cũng chỉ có Chu Xuyên và Phương Ngọc.
Phương Ngọc từng giúp cô dò hỏi tin tức về Thẩm Hào Niên. Chỉ là khi ấy cô bận rộn chạy đơn hàng, tìm khách, theo sát dây chuyền sản xuất, cố tình gạt ba chữ Thẩm Hào Niên ra khỏi đầu, giả vờ như giữa hai người không còn bất kỳ liên hệ nào, nên Phương Ngọc cũng đành thôi.
Lần gần đây nhất cô biết tin về Thẩm Hào Niên, chính là chuyện anh và Chung Kỳ hủy bỏ h_ô_ռ ước.
Sở dĩ Từ Thanh Từ biết được tin này cũng là vì trước đó một đồng nghiệp của Minh Đồ vốn thân thiết với Phương Ngọc đến Quảng Châu công tác. Phương Ngọc đặc biệt mời người đó một bữa cơm. Trong lúc ăn, người đồng nghiệp buôn chuyện về ông chủ, vô tình tiết lộ với Phương Ngọc việc ông chủ hủy 𝐡*ô*𝓃 với thiên kim nhà họ Chung nên bị các cổ đông trong tập đoàn nhằm vào.
Ngay sau buổi gặp mặt với đồng nghiệp cũ hôm ấy, Phương Ngọc liền chạy đến chỗ ở của Từ Thanh Từ, đặc biệt chia sẻ với cô tin tốt này.
Hôm đó, sau khi nghe Phương Ngọc thao thao bất tuyệt kể lại, trong đầu Từ Thanh Từ chỉ còn một suy nghĩ—
"Thẩm Hào Niên đột ngột hủy ⓗô_п như vậy, liệu có bị người ta nhằm vào không?"
Chưa đợi Từ Thanh Từ nghĩ thông vấn đề này, Phương Ngọc đã ôm gối, kéo tay cô chuyển sang chủ đề khác, như thể hôm nay cô ấy chỉ tiện miệng nhắc một câu, chứ hoàn toàn không có ý xúi giục Từ Thanh Từ điều gì.
Bởi trong lòng Phương Ngọc, cô ấy vẫn luôn cho rằng Từ Thanh Từ và Thẩm Hào Niên không thuộc về cùng một thế giới. Dù hai người có tình cảm với nhau, nhưng trên phương diện hiện thực, số phận cũng không cho phép họ có một kết cục tốt đẹp.
Đương nhiên, cô ấy không hề xem thường Từ Thanh Từ, chỉ là cảm thấy nếu Từ Thanh Từ cố gượng ép hòa nhập vào tầng lớp đó thì chắc chắn sẽ vô cùng vất vả.
Xã hội này từ lâu đã không còn là nơi chỉ cần có tình yêu là đủ, chỉ khi bản thân đủ mạnh mới có quyền nói không.
Mà tầng lớp của Thẩm Hào Niên, cho dù bạn có đạt được những thành tựu mà người bình thường không thể với tới, cũng không dễ gì bước chân vào được.
Bởi ngay từ đầu, hai người đã ở một người trên trời, một người dưới đất.
Nếu như trước đây Từ Thanh Từ vẫn còn ôm một tia hy vọng, thì kể từ khi nhìn thấy bản tin ấy, cô đã hoàn toàn dập tắt mọi hy vọng.
Điều Phương Ngọc lo lắng quả thật không sai. Cho dù cô và Thẩm Hào Niên có tâm ý tương thông, cũng không thể vượt qua những bức tường cao không nhìn rõ, không sờ thấy, nhưng lại tồn tại một cách rõ ràng.
Đối với Từ Thanh Từ, việc Thẩm Hào Niên hủy 𝖍ô·п đúng là một tin tốt, nhưng với những người khác cũng có ý với anh thì chẳng phải đó cũng là một tín hiệu sao?
Năm xưa anh hợp tác với Chung Kỳ chính là để tránh những màn giục cưới không cần thiết nhưng cũng không thể né được. Giờ đã lấy lại thân phận độc thân, những người muốn bấu víu vào nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ xuất hiện hết lớp này đến lớp khác.
Đừng nói Thẩm Hào Niên, ngay cả Từ Thanh Từ sau hai năm lăn lộn trên thương trường cũng đã vài lần gặp phải những "quy tắc ngầm", nhìn thấy những điều nhơ bẩn, xấu xa bị che giấu trong những góc khuất không có ánh mặt trời chiếu tới.
Dòng suy nghĩ tràn lan không dứt. Từ Thanh Từ hít sâu một hơi, ngoảnh đầu nhìn về phía những chiếc thang máy lên xuống liên tục. Thấy người mình muốn gặp vẫn chưa xuống, cô thu dọn cảm xúc, chuẩn bị rời khỏi khách sạn.
Chỉ là cô không ngờ, người còn chưa bước ra khỏi sảnh khách sạn thì Thẩm Hào Niên đã sải bước đuổi theo, chặn ngay trước mặt cô.
Anh cao lớn, chân dài, chỉ mấy bước đã vượt lên trước, chặn kín đường đi của cô.
Từ Thanh Từ không kịp phản ứng, còn chưa kịp thu bước chân lại thì nửa người trên đã đ*â*〽️ thẳng vào lồng ռ*𝖌*ự*𝒸 Thẩm Hào Niên. Đầu cô va vào vai anh, hơi thở lập tức ngập tràn mùi hương quen thuộc, dễ chịu, khiến cô không nhịn được khẽ kêu lên.
Lúc cô cuống quýt lùi lại, người đàn ông đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô, tránh để cô loạng choạng rồi ngã xuống đất.
Đợi Từ Thanh Từ đứng vững, Thẩm Hào Niên mới chậm rãi buông cổ tay cô ra.
Tuy anh đã buông tay, nhưng Từ Thanh Từ vẫn cảm thấy nơi vừa bị anh nắm lấy 𝖓_ó_п_ℊ ⓡ_ⓐ_ռ, như thể có một sự trói buộc vô hình vẫn đang quấn quanh mình.
Đến khi hoàn hồn, tim Từ Thanh Từ bỗng thắt lại, ngay cả nhịp thở cũng trở nên rối loạn.
Để tránh bị hiểu lầm, Từ Thanh Từ vội bấm mạnh vào lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn người đàn ông với vẻ vô tội.
"Anh sao lại—"
Còn chưa kịp hỏi hết câu, Thẩm Hào Niên đã tỏ vẻ hiểu rõ mọi chuyện, cắt ngang lời cô:
"Vừa rồi em định lẳng lặng bỏ đi sao?"
Từ Thanh Từ ngẩn người hai giây rồi lắc đầu phủ nhận:
"... Không phải, em chỉ định ra ngoài hít thở một chút thôi."
"Anh... anh cất hành lý xong rồi à?"
Thẩm Hào Niên không vạch trần lời nói dối vụng về của cô, giả vờ như không biết gì, hỏi:
"Em muốn ăn món gì?"
Ở Quảng Châu lâu rồi, Từ Thanh Từ đã quen với khẩu vị thanh đạm.
Ý thức được hôm nay không thể tránh bữa cơm này, cô không còn ngượng ngùng nữa, chủ động nói:
"Gần đây mới mở một nhà hàng món Hoài Dương. Hôm nay em là chủ nhà, bữa này anh đừng tranh với em nữa, được không?"
Thẩm Hào Niên không bận tâm ai là người trả tiền, cũng không để ý ăn gì. Điều anh muốn chỉ là được ngồi xuống, nói chuyện tử tế với Từ Thanh Từ.
Thấy Thẩm Hào Niên không có ý kiến gì, Từ Thanh Từ tự quyết định luôn.
Vì nhà hàng ở ngay gần khách sạn nên Từ Thanh Từ không lái xe mà chọn đi bộ.
Thẩm Hào Niên lên phòng thay một bộ quần áo khác. Chiếc áo măng tô vừa rồi đã bị anh để lại trong phòng. Giờ anh thay sang bộ đồ thoải mái, giản dị hơn: áo len dệt kim cổ Polo màu xám phối với quần tây vải gai màu trắng ngà. Cả người trông vừa thư thái vừa đơn giản.
Rõ ràng chỉ là cách phối đồ cơ bản, vậy mà anh lại mặc lên đầy khí chất và vẻ cao cấp.
Quả thật đúng là người mặc đẹp vì dáng.
Do ảnh hưởng từ thói quen nghề nghiệp, khi nhìn một người, Từ Thanh Từ thường chú ý nhiều hơn đến cách phối đồ cũng như chất liệu vải trên trang phục của đối phương.
Xu hướng thời trang mới của thời kỳ thiên niên kỷ chủ yếu có ba điểm. Thứ nhất, chịu ảnh hưởng của các ngôi sao và sàn diễn, phong cách ngày càng đề cao sự phô trương và cá tính. Quần cạp trễ cực thấp, váy ôm sát tôn dáng đặc biệt được ưa chuộng, đồng thời cơn sốt logo quét khắp thế giới, mọi người bắt đầu theo đuổi những bộ quần áo có in nổi logo thương hiệu. Thứ hai là đề cao sự tự nhiên và thoải mái, trang phục hướng đến cảm giác dễ chịu, phóng khoáng, các chất liệu tự nhiên hoặc giả tự nhiên đặc biệt được yêu thích. Bộ đồ Thẩm Hào Niên mặc hôm nay rất phù hợp với xu hướng thứ hai.
Thẩm Hào Niên đã gắn bó với lĩnh vực xuất khẩu may mặc nhiều năm, độ nhạy bén với thời trang và khả năng thể hiện thời trang của anh từ trước đến nay luôn thuộc hàng đỉnh cao.
Từ Thanh Từ không hề né tránh việc thừa nhận rằng, kể từ lần đầu tiên gặp anh, cô chưa từng thấy Thẩm Hào Niên mặc xấu bao giờ.
Trình độ chuyên nghiệp của anh so với người mẫu trên sàn diễn cũng chẳng hề thua kém.
Từ Thanh Từ chợt nhớ trước đây, khi giúp Trần Văn Sơn quảng bá áo khoác da, cô từng mơ tưởng mời Thẩm Hào Niên làm người mẫu chụp quảng cáo. Mặc dù khi ấy anh đã thẳng thừng từ chối, nhưng ý định đó cô vẫn chưa từng từ bỏ.
Nếu một ngày nào đó anh thật sự chuyển nghề làm người mẫu, biết đâu lại có thể kiếm được bộn tiền ở lĩnh vực mới.
Nghĩ đến việc Thẩm Hào Niên đã từ chức ở Tập đoàn Minh Đồ, giờ là người tự do, Từ Thanh Từ không nhịn được mà nảy ra một ý đồ xấu:
"Thẩm Hào Niên, anh có muốn đến công ty em làm người mẫu ảnh không?"
"Mỗi tháng em trả anh mười nghìn tệ, anh thấy thế nào?"
Nghe câu hỏi của Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên mất hai giây để hiểu ra ý đồ của cô, rồi bật cười hỏi ngược lại:
"Vẫn chưa từ bỏ ý định đó à?"
Không đợi Từ Thanh Từ lên tiếng thanh minh, Thẩm Hào Niên lại hỏi:
"Anh đã làm gì khiến em có ảo giác rằng anh sa sút đến mức phải dựa vào việc bán sắc để kiếm tiền vậy?"
Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, nhất thời không biết phải thanh minh thế nào.
Cô thật sự không có ý đó mà! Cô chỉ muốn cho Thẩm Hào Niên một cơ hội bắt đầu lại thôi.
Đâu phải bảo anh bán sắc kiếm tiền chứ!
Ngay sau đó, Thẩm Hào Niên khẽ cười thành tiếng, trêu Từ Thanh Từ:
"Nếu một ngày nào đó anh thật sự rơi vào đường cùng, thì cũng miễn cưỡng hy sinh nhan sắc vì bà chủ Từ. Nhưng chỉ dành riêng cho thôi."
Nghe vậy, hai má Từ Thanh Từ lập tức 𝓃ó.п.🌀 ⓑ.ừ𝐧.𝐠.
Cô khẽ ho một tiếng, giả vờ bình tĩnh chuyển chủ đề:
"... Lạc đề rồi, chúng ta đi ăn thôi."
Các món Hoài Dương đều có hương vị khá thanh đạm. Giờ đây, Từ Thanh Từ gọi món cũng trở nên hào sảng hơn hẳn, từ chỗ trước kia luôn để ý giá cả đến giờ tiêu tiền không chút tiếc tay.
Chỉ cần là món đặc sắc của quán, cô lần lượt gọi hết. Thấy cô sắp gọi gần hết thực đơn, Thẩm Hào Niên kịp thời lên tiếng ngăn lại:
"Anh biết bây giờ kiếm được bộn tiền rồi, nhưng lãng phí là điều đáng chê. Đừng gọi nhiều quá."
Lúc này Từ Thanh Từ mới lưu luyến dừng lại, đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, bảo họ xuống chuẩn bị món.
Trong lúc chờ đồ ăn, Từ Thanh Từ cầm ấm trà rót cho Thẩm Hào Niên nửa chén trà, cười đùa với anh:
"Thẩm Hào Niên, hôm nay là tiêu chuẩn quốc yến đấy nhé~"
Thẩm Hào Niên hỏi lại:
"Xem ra trong lòng bà chủ Từ, anh là khách quý?"
Từ Thanh Từ gật đầu không chút tiếc lời:
"Đương nhiên rồi."
"Món đậu hũ hạnh nhân ở đây ngon lắm, lát nữa anh nhất định phải nếm thử. Lần trước em với Lâm—"
Chữ "Lâm" còn chưa kịp nói hết, Từ Thanh Từ chợt nhận ra điều gì đó, lập tức im bặt.
Thấy Từ Thanh Từ đột nhiên ngừng lại, Thẩm Hào Niên ngước mắt nhìn cô với nụ cười như có như không.
Ánh mắt lướt một vòng trên gương mặt cô, Thẩm Hào Niên đặt chén trà xuống, lần đầu tiên dò hỏi tình trạng tình cảm của Từ Thanh Từ:
"Bà chủ Từ hai năm nay có gặp được người phù hợp không?"
Không ngờ Thẩm Hào Niên lại hỏi thẳng như vậy, Từ Thanh Từ bị hỏi đến trở tay không kịp. Cô ⓒắ*ⓝ 〽️*ô*❗, đáp qua loa:
"Em bận kiếm tiền, không có thời gian nghĩ đến mấy chuyện đó."
Thẩm Hào Niên không hỏi thêm, chỉ nói:
"Rất tốt. Kiếm tiền là chuyện lớn của đời người."
Vì đoạn đối thoại nhỏ này, bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên vi diệu. Từ Thanh Từ cảm thấy mình như bị đặt trên lửa nướng, khó chịu đến mức chỉ muốn bỏ chạy.
Biết vậy lúc đầu cô đã không nên đồng ý ăn bữa cơm này với Thẩm Hào Niên.
Thẩm Hào Niên không để bầu không khí gượng gạo ấy kéo dài quá lâu, chủ động lên tiếng phá vỡ sự ngượng ngùng:
"Năm mới có kế hoạch gì không?"
Nhắc đến chuyện làm ăn, Từ Thanh Từ lập tức không còn thấy ngượng nữa. Cô mỉm cười với Thẩm Hào Niên, hơi thiếu tự tin đáp:
"Định mở rộng sang các thị trường mới nổi, để phân tán rủi ro do phụ thuộc vào một thị trường duy nhất..."
Nghe xong ý tưởng của Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên nói trúng ngay trọng tâm:
"Làm gia công lâu như vậy rồi, em chưa từng nghĩ đến việc xây dựng thương hiệu riêng của mình sao?"
Đương nhiên Từ Thanh Từ đã từng nghĩ đến vấn đề này.
Nhưng cô lo thị trường không ổn định, cũng không có đầu ra...
Thẩm Hào Niên nhìn thấu nỗi băn khoăn của Từ Thanh Từ, hơi nghiêng người về phía trước rồi nói:
"Hiện giờ anh đang làm B2B. Nếu em tin tưởng anh, anh có thể giúp em mở rộng mạng lưới khách hàng ở nước ngoài, xây dựng thương hiệu của riêng em."
"Bà chủ Từ, em có muốn hợp tác với anh không?"
hết chương 111.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 110 | Ch. 112 → |
