Truyện:Lồng Thủy Tinh - Chương 186

Lồng Thủy Tinh
Trọn bộ 611 chương
Chương 186
Đêm không ngủ
0.00
(0 votes)


Chương (1-611)

Trong tiếng hét thất thanh của bác Trương, xe cứu thương và xe cảnh sát ập tới đưa Cư Diên và bố tôi đi. Một người thì đến bệnh viện, một người thì vào đồn cảnh sát.

Tôi theo Cư Diên đến bệnh viện, ngồi ngoài phòng cấp cứu, tay dính Ⓜ️·á·𝐮 г⛎_𝖓 rẩ_γ không ngừng.

Bố tôi, một người cam chịu, vị tha đến mức hèn nhát, cả đời chỉ cầm dao làm bếp... lại thật sự đã đ●â●〽️ ba nhát vào người Cư Diên.

Chẳng trách cả ngày hôm nay bố lại kỳ lạ như vậy, nướng bánh và làm mấy món ăn kèm. Hóa ra ông đã quyết tâm g𝐢ế.† Cư Diên để cứu tôi ra khỏi nhà họ Cư.

Sao bố lại ngốc nghếch đến thế chứ!

Tôi không cần ông hi sinh mạng mình để cứu tôi.

Chỉ cần ông còn sống, ở cạnh tôi lâu dài, những nhục nhã tôi phải chịu đựng có là gì đâu!

Một y tá chạy ra kêu to tìm người hiến m_á_⛎, nói bệnh nhân mất nhiều m·á·⛎ cần nhóm ⓜá_𝐮 A.

Tôi không phải nhóm A nên chẳng giúp được gì. Tôi chỉ nhìn đội ngũ y tế chạy hộc tốc trong hành lang, thầm cầu mong Cư Diên đừng ↪️_♓ế_t.

Nếu anh ta ⓒ·♓ế·t, bố tôi cũng sẽ phải vào tù.

Bố đã lớn tuổi lại mới bị nhồi 〽️.á.⛎ cơ tim, vào tù rồi không biết có ra được nữa không.

Mẹ tôi theo vào đồn, vừa khóc vừa gọi điện hỏi Cư Diên thế nào rồi.

Nghe mẹ khóc, tôi lại bình tĩnh hơn, ngẩng đầu nhìn đèn mổ nói: "Vẫn chưa phẫu thuật xong, đợi thêm chút nữa ạ."

Mẹ ✝️♓_ở ♓ổ_ռ ♓_ể_𝖓: "Mẹ tưởng bố con suy nghĩ lại rồi, ai ngờ ông ấy lại như vậy..."

"Mẹ đừng khóc, mình cùng nghĩ hướng giải quyết tiếp theo." Tôi nhớ lại cảnh bố cầm dao bước ra khỏi phòng làm việc: "Chỉ cần Cư Diên còn thở, con sẽ xin anh ta đừng bắt bố phải vào tù. Nếu anh ta 🌜·𝒽ế·✞, mẹ nghe rõ, người đ.â.m anh ta là con, không phải bố."

Mẹ khóc nghẹn: "Không! Mẹ và bố không thể nói như vậy được..."

"Đừng khóc!"

Tôi quát, mẹ cố nén tiếng khóc.

Hít một hơi sâu, tôi tiếp tục: "Con đã đụng vào con dao... Con còn trẻ mà Cư Diên từng làm hại con, tòa có thể khoan hồng. Mẹ và bố cứ ở ngoài chờ đến khi con ra, chúng ta vẫn là một gia đình cùng nhau tiếp tục sống, được không ạ?"

Mẹ nức nở gọi tên tôi: "Tiểu, Tiểu Hà..."

Lúc ấy, đèn phòng mổ tắt, tôi vội đặt điện thoại xuống đứng dậy. Tôi thấy Cư Diên đeo mặt nạ dưỡng khí được đẩy ra ngoài, tôi bám vào tường thở phào.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, nói với tôi: "Bệnh nhân bị thủng thành bụng, may là không tổn thương mạch 〽️á-υ lớn hay cơ quan nội tạng quan trọng, chỉ bị mất nhiều ⓜá-𝖚. Chúng tôi đã truyền má●⛎ và khâu lại vết thương. Cần phải nằm viện theo dõi..."

"Anh ta sẽ không 🌜.𝖍ế.ⓣ chứ ạ?"

Bác sĩ hơi ngạc nhiên, gật đầu: "Ờ... không, không 𝒸*h*ế*†. Có thể tỉnh lại vào ngày mai, gia đình yên tâm đi."

"Cảm ơn bác sĩ!"

Tôi đuổi theo chiếc giường vào phòng bệnh, thấy mẹ vẫn chưa cúp máy.

Bà nghe lời bác sĩ rồi vội xác nhận với tôi: "Cư Diên không ↪️♓ế-† chứ?"

"Không ⓒ𝖍_ế_𝖙, mẹ Yến tâm đi! Mẹ canh bố thật chặt, đừng để bố tự ý ghi lời khai. Đợi ngày mai Cư Diên tỉnh, con sẽ nói chuyện đàng hoàng với anh ta."

"Ừ..."

Mẹ cúp máy.

Tôi bước vào phòng bệnh.

Cư Diên nằm im trên giường, mặc đồ bệnh nhân trông càng tái hơn. Anh ta chưa bao giờ yếu ớt thế này, và tôi cũng chưa bao giờ đứng nhìn anh ta bằng thái độ trên cao như bây giờ.

Anh ta lúc này cứ như thể mặc cho người khác muốn làm gì thì làm.

Tôi kéo chăn lên xem. Bụng anh ta được quấn băng dày, không biết vết dao sâu tới đâu.

Tôi phủ lại chăn, đứng bên giường nhìn anh ta.

Tên này mạng lớn thật, ba nhát mà không g**t ch*t được.

Thật muốn rút ống thở oxy ra, chém anh ta thêm mấy nhát.

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi.

Tôi còn trông chờ anh ta đưa bố tôi ra khỏi đồn cơ mà.

Chương (1-611)