Truyện:Lồng Hương Tuyết - Chương 049

Lồng Hương Tuyết
Trọn bộ 127 chương
Chương 049
Canh tránh thai
0.00
(0 votes)


Chương (1-127)

 Hoàng đế ngồi bên mép giường, nhìn nửa gò má trắng ngần của nàng, không kìm được mà nhớ tới dáng vẻ nàng phồng má, mắt rưng rưng lệ, vừa th* d*c vừa lườm hắn tối qua. Bộ dạng mị hoặc tựa yêu tinh ấy khiến hắn nếm qua một lần là nghiện đến mê mẩn, cõi lòng lại ngứa ngáy. Hắn giơ tay, chụm ngón cái và ngón trỏ siết nhẹ, nhéo cái má ⓜề*〽️ ⓜạ*ı của nàng lắc lắc: "Trẫm không lừa nàng chứ? Lần này chỉ phạt nàng có hai khắc đồng hồ, trẫm làm như vậy đã đủ tốt chưa?"

Ánh Tuyết Từ một tay giữ chặt chăn để đề phòng tay hắn lại thò vào, một tay đẩy bàn tay đang nhéo nghịch mặt mình ra. Nào ngờ những ngón tay trắng trẻo vừa chạm vào khớp xương tay hắn, đã bị hắn bất ngờ lật tay nắm gọn. Hắn dùng đầu ngón tay m*n tr*n cổ tay trắng như tuyết của nàng, nheo mắt đầy thâm sâu, mang theo chút ý vị của loài sói rình thỏ, tựa như hắn sắp bất thình lình vồ tới cắn lấy cổ nàng.

"Có đúng hay không?" Thấy nàng im lặng không nói, hắn cố ý ghé sát vào hỏi, giống như đang tìm cơ hội săn đuổi nàng. Ⓗ●ơ●𝐢 𝐭●ⓗ●ở ռó●п●ⓖ rự●c phả lên ngọn tóc làm sợi tóc khẽ lay động trước mắt, khiến nửa người nàng tê rần một cách khó hiểu. Nàng khép chặt đầu gối, lập tức dời mắt đi chỗ khác.

A mỗ nói không sai, đàn ông đã nếm mùi đời hoàn toàn khác hẳn, giống như sói đói lâu ngày vớ được miếng thịt, 🌜●♓●ế●🌴 cũng không nhả, ↪️-♓ế-𝖙 cũng muốn nhai nát miếng thịt đó mà nuốt vào bụng. Mộ Dung Dịch là sói, còn nàng chính là miếng thịt thỏ đáng thương kia, bị hắn ngoạm lấy đuôi dốc sức kéo ra khỏi hang, dùng vuốt ấn xuống mà ăn sạch.

Vừa rồi nếu không phải nàng bị tiếng bước chân tiến gần ngoài cửa làm cho hoảng sợ, bất chợt co quắp ngón chân, hắn cũng sẽ không đột ngột đầu hàng đến mức trở tay không kịp. Một vệt trắng muốt nhếch nhác vương ra, hắn ấn thắt lưng nàng, cau chặt mày nhìn nàng đăm đăm. Nàng vừa thở phào một hơi, lại bị hắn bắt lấy, ấn lên gối 𝖍●ô●𝓃 một hồi lâu.

"Bệ hạ anh minh thần võ, chàng đối xử với thần thiếp đương nhiên vô cùng tốt..." Ánh Tuyết Từ yếu ớt lấy lệ với hắn. Nói đoạn, nàng không nhịn được mà ngáp một cái nhỏ. Đêm qua nàng gần như không thể chợp mắt, chút ít thời gian nhắm mắt đều vì ngất đi, dưới mắt đã hiện lên hai vệt thâm quầng. Mái tóc đen nhánh xõa tung càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn thêm phần xanh xao, sắc hồng sau cuộc mây mưa cũng đã nhạt đi rất nhiều.

Hoàng đế biết nàng buồn ngủ liền v**t v* mái tóc dài của nàng, không trêu chọc nàng nữa, đưa tay vén bức màn giường màu minh hoàng đứng dậy.

Nghe thấy bên trong gọi nước, cung nhân ngự tiền vội vàng bưng chậu vàng ròng đi vào. Gian ngoài và gian trong ngăn cách bởi ba tầng màn rủ, chỉ có thể nhìn thấy thân hình cao lớn cường kiện của Hoàng đế mờ ảo đứng đó. Trong không trung lan tỏa một mùi tanh nhẹ khó tả, càng vào sâu càng nồng. Cung nhân định vén màn đưa nước vào, Hoàng đế liền cản lại: "Cứ đặt đó đi."

Cung nhân ngẩn người, cẩn thận đặt chậu vàng ròng xuống rồi lui ra ngoài.

Đêm qua cũng thế.

Vào khoảng cuối canh hai đầu canh ba, bên trong không hề gọi nước, Bệ hạ tự đẩy cửa bước ra ngoài.

Đến nửa đêm, lúc họ quay lại canh cửa Bảo Cầm Hiên, vừa tới gần đã nghe thấy động tĩnh dữ dội như bão táp mưa sa bên trong, giống như không có điểm dừng. Vương phi khóc lóc hồi lâu, thấp thoáng nghe thấy Bệ hạ thấp giọng dỗ dành xen lẫn trong tiếng nức nở mềm yếu. Mưa xuân ⓖợ-𝓃 şó𝐧-𝖌, ⓠ⛎.ấ.𝖓 q.цý.🌴 hồi lâu, khiến người nghe qua cũng phải đỏ mặt tim đập. Khi họ tưởng chừng như đã xong xuôi, một tiểu thái giám mới vào cung không hiểu chuyện định đi đẩy cửa, không ngờ cửa lại bị khóa chặt từ lúc nào.

Lương Chưởng ấn đã quay về Tử Thần Điện lấy y phục cho Bệ hạ, có lẽ cửa là do Lương Chưởng ấn chốt lại? Họ không dám suy đoán bừa bãi, chỉ có thể lặng lẽ rút then cửa ra.

Dỗ dành một hồi, Vương phi cũng ngừng khóc rồi nhỏ giọng đáp lời Bệ hạ. Ai ngờ lúc này bên trong lại truyền ra... Họ lặng lẽ lùi ra xa vài bước, đứng canh dưới mưa suốt nửa đêm.

Trong lúc đó, họ còn nghe thấy Vương phi kêu cứu... cứu cái gì ư? Dù sao cũng chẳng nghe rõ, chỉ còn lại những tiếng khóc nghẹn ngào.

Lát sau, Bệ hạ mới bước ra ngoài.

Hoàng đế khoác chiếc hoàng bào đen tuyền, lồng ⓝⓖ.ự.𝒸 săn chắc mang theo mồ hôi và hơi nóng phả ra. Đôi mày kiếm khẽ nhướng, khuôn mặt vốn dĩ bạc tình lạnh lùng dưới trận mưa xối xả này lại thoáng hiện vài phần ý cười nhàn nhạt. Dáng vẻ ấy giống hệt như một vị tướng quân đánh thắng trận khải hoàn trở về, từ sợi tóc đến đầu ngón tay đều tràn đầy vẻ phấn chấn. Vị Đế vương đắc ý rảo bước qua hành lang với phong thái nhàn nhã. Cung nhân xung quanh đỏ mặt, vội vàng tránh xa ba thước chứ không dám đối diện với quân vương.

Khi hắn tắm gội xong, chậu vàng ròng đựng nước ấm cũng được đư*𝐚 ν*à*ο, theo sau là tiếng nước rào rào một hồi lâu.

Suốt cả đêm, chậu nước được bưng vào ba lần.

Lúc bưng ra, nước bên trong đã đục ngầu, khăn vải nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Hoàng đế thong thả lau chùi vài cái rồi thay một chiếc quần trong sạch sẽ. Hắn thấm khăn vào một chậu nước sạch khác, vén màn giường định lặp lại sự chăm sóc tỉ mỉ của đêm qua. Ánh Tuyết Từ nhanh chóng giật lấy chiếc khăn từ lòng bàn tay hắn, kéo tuột vào trong chăn rồi vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào đó.

"Bệ hạ mau lên triều đi, thần thiếp tự làm được."

Cảm nhận cảm giác ẩm ướt còn sót lại trên đầu ngón tay, Hoàng đế từ từ thu năm ngón tay dài lại, sⓘế.ⓣ c𝒽ặ.✞ thành nắm đấm. Một bên mày kiếm nhếch lên, hắn hừ một tiếng: "Ồ, tự làm sao? Mới qua một đêm mà nàng đã chê trẫm rồi."

"Thôi được." Hắn quay lưng về phía nàng, ngồi lại bên mép giường. Xương quai hàm căng cứng lạnh lùng, hắn nhại lại giọng điệu lúc nãy của nàng: "Nàng đã muốn tự làm, trẫm sao nỡ nhúng tay vào."

Ánh Tuyết Từ trốn trong chăn lau chùi loạn xạ. Nghe thấy câu nói có phần lạnh nhạt này của hắn, nàng không nhịn được mà ngẩng đầu lên. Người đàn ông ngồi bên giường khuất sau bức màn, bờ vai rộng lớn vững chãi. Dưới lớp trung y ôm sát người, nàng có thể lờ mờ nhìn thấy những khối cơ bắp đan xen, rắn chắc mà không thô kệch, đườ𝖓●ɢ 𝖈0●ռ●𝐠 mượt mà tự sinh ra một vẻ đẹp dã tính đầy phóng khoáng. Nàng nghĩ đến đêm qua mình đã cào lung tung trên lưng hắn nhiều nhát, buổi sáng mượn ánh sáng nhìn lại, kẽ ngón tay nàng dường như còn vương chút ⓜá·u.

Nàng ⓢ𝐢.ế.✞ c.ⓗặ.т chiếc khăn, do dự một lát rồi dựa người tới. Cánh tay trắng mịn leo lên bờ vai cứng cáp của hắn, giống như con hồ ly dùng chiếc đuôi xù quét qua, để lớp lông m_ề_𝐦 ɱ_ạ_❗ lướt qua đôi mày mắt và sống mũi anh tuấn tôn quý của quân vương: "Thần thiếp không chê Bệ hạ... Nếu chê thì thần thiếp đã chẳng cam tâm tình nguyện, ngay cả Mộ Dung Khác cũng chưa từng..."

Nàng đột ngột dừng lại, đôi mắt đẹp nhìn xuống mặt đất, nửa bên mặt yêu kiều 𝖒·ề·ɱ m·ạ·ï cùng đ_ườ_𝓃_🌀 𝖈𝖔ռ_𝐠 xương quai xanh tuyệt mỹ. Nàng đứng đó trông như người được nặn từ ngọc quý và sứ mịn, tỏa ra ánh men nhuận dưới làn ánh sáng mờ. Có những lời chỉ cần nói một nửa là đủ, giống như hắn là sói, nàng là thỏ, chỉ cần để lộ cái đuôi cho hắn thì dĩ nhiên hắn sẽ tới giẫm lên. Nàng bày ra dáng vẻ thuần khiết, thanh lệ nhất, lại khẽ cau mày điểm xuyết chút sầu bi, nhu thuận khôn xiết.

Hoàng đế trầm mặc hồi lâu rồi giơ tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng vào lòng. Bàn tay lớn nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng nhẵn mịn, lướt qua hai lúm đồng tiền xinh đẹp nơi thắt lưng. Ánh Tuyết Từ đỏ bừng mặt, hàng mi г.⛎.ռ 𝐫.ẩ.γ, nàng thuận thế tựa vào lồng ⓝ-ⓖ-ự-ⓒ hắn. Khoảnh khắc yên tĩnh này tốt đẹp đến mức không chân thực. Hoàng đế ngửi mùi hương trên mái tóc nàng, không biết là ảo giác của hắn hay là thật, nhưng trên người nàng càng lúc càng thơm. Ngửi suốt cả đêm vẫn chưa thấy đủ, hắn muốn bóc mở nàng ra để ngửi nhiều hơn nữa, thế nhưng thời gian không còn kịp nữa rồi.

Nếu là hôm qua, có lẽ hắn đã nổi trận lôi đình chỉ vì nàng nhắc đến ba chữ Mộ Dung Khác. Nhưng sau đêm vừa rồi, khi nghe lại cái tên này, trong lòng hắn khẽ cười thành tiếng. Đàn ông sinh ra vốn đã hiếu chiến, nếu là đối thủ xứng tầm thì còn có thể nể mặt đôi phần, chứ kẻ bại tướng dưới tay thì chỉ xứng bị giẫm lên xương cốt, thong thả bước qua đầy miệt thị.

Mộ Dung Khác là cái thá gì chứ?

Hắn ta cũng xứng tranh giành với hắn sao? Một kẻ phế vật.

"Trẫm không quấy rầy nàng nữa, cứ ở lại đây nghỉ ngơi đi."

Hoàng đế ôm nàng, mi mắt rủ xuống, ngay cả khi hàng mi lướt qua gò má 𝐦ề_〽️ Ⓜ️_ạ_𝒾 của nàng, hắn cũng sợ sẽ làm nàng đau. Hắn dùng tay ủ ấm tấm lưng để trần của nàng vì sợ nàng lạnh, lại quấn chăn quanh người nàng thêm một vòng chặt hơn. Làm xong những động tác này, lòng hắn dâng lên sự thỏa mãn vô cùng, bèn ôm nàng chặt hơn chút nữa.

"Ở lại đây chờ trẫm tan triều, đừng đi đâu cả. Trẫm muốn vừa về là thấy nàng ngay. Trẫm đã sai người vây nơi này lại, không cho phép bất cứ ai tới gần quấy rầy, nàng cứ ngủ một giấc thật ngon, tỉnh dậy là trẫm đã về rồi."

Ánh Tuyết Từ bị hắn ôm chặt đến mức nghẹt thở, thắt lưng sắp bị bẻ gãy. Nàng dùng đầu lưỡi chạm vào vòm miệng trên, khẽ xuýt lên một tiếng. Hoàng đế lập tức nới lỏng vòng tay, nâng cằm nàng lên rồi chạm nhẹ vào môi nàng: "Sao thế?"

Ánh Tuyết Từ khẽ vuốt п.🌀ự.𝖈: "Bệ hạ vừa lại gần là tim thần thiếp lại đập rất mạnh, liệu có phải thần thiếp mắc bệnh rồi không?"

Hoàng đế rủ mi mắt, đối diện với đôi mắt linh động lấp lánh như nước mùa thu đang ngước nhìn mình đầy vẻ quyến luyến. Khóe miệng hắn không tự chủ được mà cong lên, cố nén nụ cười rồi khẽ tằng hắng một tiếng đầy kiềm chế: "Phải, bệnh rồi."

Ánh Tuyết Từ giả vờ hoảng hốt: "Có nghiêm trọng lắm không?"

Hoàng đế nhíu mày: "Vô cùng nghiêm trọng, có thể nguy hiểm đến tính mạng."

Ánh Tuyết Từ rên khẽ một tiếng rồi giơ tay ôm lấy cổ hắn, rúc vào lòng hắn: "Làm sao bây giờ, thần thiếp chưa muốn c*♓*ế*✝️. Bệ hạ mau nghĩ cách cứu thần thiếp đi."

Nàng như một chú mèo nhỏ không ngừng cọ loạn vào cổ hắn. Hoàng đế đưa tay ấn đầu nàng lại, bị nàng cọ đến mức th* d*c một tiếng, trong mắt bỗng nhiên ngưng tụ tia sáng sắc bén. Hắn mạnh mẽ siết lấy eo nàng, ép nàng lún sâu vào trong chăn đệm, nhéo mặt nàng rồi cắn một cái.

Hắn vốn nên cùng nàng diễn một vở kịch Trụ Vương Đát Kỷ, trước tiên ấn nàng vào chăn, sau đó đóng giả Thái y bắt đầu nhìn, ngửi, hỏi, sờ cho nàng. Hắn sẽ dùng lòng bàn tay lướt qua từng tấc da thịt, nói cho nàng biết chỗ này không bệnh, chỗ kia cũng không bệnh. Vậy bệnh ở đâu? Bệnh ở tận bên trong. Sau đó nhân lúc nàng giãy giụa, hắn sẽ khóa chặt cổ tay nàng để "chẩn mạch". Chỉ nghĩ hắn thôi đã thấy 〽️á*𝖚 nóng tuôn trào, cõi lòng vui şướ𝖓_ɢ như có một lồng chim bồ câu đang vỗ cánh loạn xạ, hốc mắt hắn dần đỏ lên.

Thế nhưng hắn còn phải lên triều, mà giờ đã trì hoãn đủ lâu rồi. Giờ này đám quần thần chắc hẳn đã đi qua Chính Nam Môn, chỉ cách Kim Loan Điện một cây cầu Kim Thủy. Hắn chỉ đành kiềm chế luồng tà niệm đó, hít mạnh một hơi lên chiếc má mềm của nàng để trừng phạt, rồi đứng dậy quấn chăn nhét nàng vào trong giường sập. Hắn rút chiếc thắt lưng trên giá áo quấn quanh hông, tránh để nàng nhìn thấy manh mối nóng hổi bên dưới.

"Mới nửa buổi thì chưa ⓒ·♓·ế·𝖙 được đâu, lát nữa trẫm về sẽ chữa cho nàng."

Cung nhân ùa tới thay y phục cho hắn, cài mũ buộc đai, đeo triều châu. Ánh Tuyết Từ quấn chăn lộ ra bờ vai trắng như tuyết, ngồi nghiêng trên sập, cong môi nở nụ cười yếu ớt diễm lệ. Một giọt mồ hôi hắn đánh rơi dọc theo gò má nàng trượt về phía kẽ môi. Chiếc lưỡi nhỏ Ⓜ️●ề●ɱ ɱ●ạ●❗ đỏ hồng của nàng thò ra, khẽ cuốn đi giọt mồ hôi đó. Một lọn tóc đẹp tình cờ rơi xuống rủ bên tai nàng, khẽ lay động.

Hoàng đế nhìn nàng, ánh mắt càng thêm sâu thẳm: "Ngủ thêm chút nữa đi? Nếu không buổi chiều cho thuốc quá mạnh, trẫm sợ nàng chịu không nổi đâu."

Đợi đến khi Hoàng đế rời bước khỏi Bảo Cầm Hiên, Ánh Tuyết Từ vẫn giữ tư thái chống tay ngồi trên sập. Nàng chậm rãi thu lại nụ cười, ngồi lặng một lát mới nhấc đôi chân mỏi nhừ, đi tới trước gương trang điểm.

Khi hắn đi, cung nhân đều biết ý mà lui ra ngoài, không còn một ai. Bộ cung trang đặt trên bàn nàng không thèm mặc, mà đi tới trước thau nước đã gần nguội, cầm khăn lên, thong thả lau kỹ một lượt từ đầu đến chân, không bỏ sót một kẽ hở nào.

Nàng tĩnh lặng ngắm nhìn bản thân phản chiếu trong gương, rủ mắt nhìn đầu ngón chân vẫn còn vương vết răng. Thật là tham lam vô độ, chẳng biết chê bẩn là gì.

Lau sạch sẽ nhiều lần, nàng mới thay cung trang. Loại vải thượng hạng dán vào da thịt vốn rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn mài đến mức khiến nàng đau rát. Nàng cẩn thận tránh những chỗ không thoải mái. Sau khi mặc y phục xong xuôi và chải lại mái tóc, nàng đi tới trước cửa định đẩy ra, bỗng nhiên liếc thấy trên đài đàn, chiếc Tiểu Xuân Lôi bị làm cho lộn xộn. Đây là thứ hắn tặng nàng tối qua. Nàng nhàn nhạt liếc nhìn một cái rồi không quay đầu lại mà bước ra ngoài.

"Vương phi, sao người đã ra ngoài rồi?" Phi Anh nhận lệnh canh giữ ngoài cửa, vốn tưởng nàng ít nhất phải nghỉ ngơi tới tận trưa, không ngờ Hoàng đế vừa đi, nàng đã theo ra ngay sau, "Người ngủ thêm lát nữa đi ạ, vẫn còn sớm, phải lâu nữa Bệ hạ mới tan triều. Trước khi đi, Bệ hạ đã dặn dò để chúng nô tài hầu hạ người nghỉ ngơi cho tốt. Đêm qua người vất vả, bữa trưa người muốn ăn gì? Thịt hươu non tươi ngon được không ạ, để tẩm bổ т♓â.𝐧 ✝️𝒽.ể..."

Thịt hươu thường được ăn vào mùa đông cùng với thịt dê, mang ra nướng, hầm hay kho đều được. Mùa này tuy oi bức nhưng Phi Anh nghĩ thịt hươu non tươi mềm, lại bổ khí dưỡng huyết, tốt hơn nhiều so với 🌴·ⓗị·т ɢ·à mái già mà dân gian thường đề cao.

Nhưng Ánh Tuyết Từ vừa nghe thấy chữ "hươu" liền hạ mắt liếc hắn một cái. Phi Anh bị cái liếc này làm cho ngơ ngác, trong lòng chỉ nhớ rõ thân phận nàng quý trọng, lại được Bệ hạ thiên vị, là nhân vật vạn lần không được đắc tội trong cung, bèn khép nép nói: "Sao vậy Vương phi, có phải nô tài nói sai gì không?"

"Không phải, Anh công công chu đáo lắm, chỉ là ta không thích ăn thịt hươu thôi." Ánh Tuyết Từ mỉm cười, vẫn là dáng vẻ hiền hòa thường ngày.

Phi Anh vội vàng nói: "Hóa ra là vậy. Cũng phải, người như Vương phi chắc hẳn không thích dùng những món tanh mặn."

Ánh Tuyết Từ không gật đầu cũng không lắc đầu, bỗng nhiên bảo: "Ta muốn về Nhụy Châu Điện một chuyến."

Phi Anh sợ tới mức suýt líu cả lưỡi: "Chuyện này không được đâu ạ! Bệ hạ dặn muốn người ở lại đây chờ ngài về."

"Nhưng cả đêm ta không về, nhũ mẫu của ta chắc hẳn đang lo lắng lắm."

"Nô tài sai người tới báo một tiếng là được ạ."

"Không được." Ánh Tuyết Từ nói: "Anh Công công quên rồi sao? Người mà Hoàng hậu điện hạ phái tới vẫn còn ở chỗ ta. Nếu ta chậm chạp mãi không về, cho dù họ nể uy nghiêm của Bệ hạ mà không dám lên tiếng, nhưng nếu thực sự nảy sinh nghi ngờ, khó bảo đảm sẽ không thông báo cho Hoàng hậu, tới lúc đó, chẳng phải là không thể cứu vãn sao?"

"Vậy, vậy... cũng được ạ." Phi Anh lưỡng lự gật đầu. Hoàng hậu điện hạ ở Nam Cung vốn có ơn với Bệ hạ, dĩ nhiên hắn cũng không thể đắc tội, "Nô tài đi cùng người."

Ánh Tuyết Từ không từ chối. Nàng qua đêm ở đây, không tiện đường đường chính chính đi đường lớn trong cung, bèn băng qua con đường nhỏ trong ngự uyển để quay về Nhụy Châu Điện."Anh công công." Nàng dịu dàng gọi, "Làm phiền ngươi đợi ngoài điện, ta muốn thay bộ y phục khác."

Phi Anh đáp vâng. Trong điện của các nữ chủ tử vốn dĩ không cho phép thái giám vào hầu hạ, đều phải canh ngoài cửa đợi sai bảo. Thấy hắn đã đứng dưới hành lang, Ánh Tuyết Từ mới khép cửa lại.

Mấy ngày trước nàng cũng thường có lúc cả đêm không về, nhưng khi về đều ổn thỏa. Thấy y phục nàng vẫn giống hệt hôm qua, không có lấy một vết nhăn, Huệ Cô tuy lo lắng nhưng lại ngỡ không xảy ra chuyện gì: "Dung Dung, sao sắc mặt người lại xanh xao thế này? Nguyệt sự vừa dứt, a mỗ hầm bát canh táo cho người tẩm bổ, nhìn xem..."

Bà đưa tay muốn chạm vào vệt thâm dưới mắt Ánh Tuyết Từ, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa. Ánh Tuyết Từ bỗng nhiên nắm lấy tay bà. Huệ Cô ngẩn người, nhìn cô nương mà bà hầu hạ từ nhỏ tới lớn. Trông nàng bình tĩnh, giọng điệu ôn hòa, nhưng lời nàng thốt ra kinh hãi đến mức khiến bà hồn xiêu phách lạc: "A mỗ, người sang chỗ tỷ tỷ tìm Trương Thái y, xin cho ta một bát canh tránh thai."

Chương (1-127)