Truyện:Lồng Hương Tuyết - Chương 026

Lồng Hương Tuyết
Trọn bộ 127 chương
Chương 026
Dục niệm
0.00
(0 votes)


Chương (1-127)

Cháo hạt sen quá nóng, Ánh Tuyết Từ vốn định đợi nguội bớt mới dùng, giờ xem ra cũng không ăn được nữa.

Nàng ngồi trên sập trúc bên cửa sổ để hóng gió.

Nửa thân mình ⓜề.ɱ 〽️.ạ.ı tựa vào bậu cửa, ánh hoàng ♓ô●n buổi chiều tà bao phủ lên dáng người nàng, làn da mịn màng như ngọc tủy dưới ánh đèn, nhìn kỹ có thể thấy được lớp men thanh khiết, mịn màng.

Đôi mắt κ-♓-é-ρ 𝖍-ờ, hàng mi dài tựa chóp lông vũ đen nhánh, trên người tỏa ra hương thơm thanh nhã miên man, lặng lẽ thấm đẫm không gian quanh phòng.

Một lát sau nàng mới gật đầu: "Ta biết rồi."

Lương Chưởng ấn thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Vậy nô tài sai người dâng món ngay."

Ánh Tuyết Từ không nói gì, ngửa mặt nhìn mặt trời lặn nơi chân trời, dáng vẻ vừa nhẹ vừa mềm, tựa như một dải mây khói lướt trong gió.

Lương Chưởng ấn thu hồi ánh mắt, vẫy tay gọi người của Ngự Thiện Ti vào.

Mọi người động tác nhanh nhẹn, chẳng bao lâu đã sắp xếp xong xuôi các món rồi cẩn thận lui ra ngoài.

Lương Chưởng ấn tiến lên một bước, khom lưng nói: "Vương phi, nô tài xin cáo lui trước, phải nhọc lòng người đợi thêm một chút."

Ánh Tuyết Từ khẽ bảo: "A công dừng bước."

Lương Chưởng ấn vội quay đầu: "Vương phi còn điều gì sai bảo?"

Nay vị này đã là người trên đầu quả tim của Bệ hạ, ông nào dám chậm trễ mảy may.

Nương nương các cung khác để được diện kiến Thánh nhan một lần, hận không thể bái Phật cầu thần, cầu khẩn từ người hầu cận trước ngự tiền đến Kính Sự Phòng.

Còn đến chỗ Ánh Tuyết Từ, người trước ngự tiền phải muôn vàn cẩn trọng mới dám bước qua cửa cung của nàng.

Ánh Tuyết Từ ngập ngừng một lát mới nói: "A công là người cũ bên cạnh Bệ hạ, thân phận quý trọng, lại thường xuyên ra vào chỗ ta, chỉ e người khác trông thấy sẽ không hay."

Nàng kịp thời dừng lại, không nói tiếp nữa.

Lương Chưởng ấn nghe lời nàng nói, liền biết nàng đang lo lắng điều gì, trong lòng thầm thở dài.

Người đâu mà dịu dàng thế này, bị mạo phạm vô ý cũng không lên mặt ra oai hay làm mặt lạnh với kẻ dưới, ngược lại còn nhỏ nhẹ muốn giải tỏa hiểu lầm.

Lương Chưởng ấn "ái chà" một tiếng.

"Trách nô tài nghĩ không chu toàn, chỉ mải lo truyền thánh ý của Bệ hạ. Vương phi yên tâm, nô tài tới đây bằng mật đạo trong cung. Người của Ngự Thiện Ti đối ngoại cũng chỉ nói là phụng mệnh Tạ Hoàng hậu điện hạ đến đưa đồ chay cho Vương phi. Nô tài có thể dùng cái đầu trên cổ để đảm bảo, ngoại trừ người trong cung Vương phi và người trước ngự tiền, tuyệt đối không có kẻ thứ hai biết chuyện đêm nay Bệ hạ đến chỗ người."

Ánh Tuyết Từ ngẩn ra: "Mật đạo?"

"Phải, năm xưa Thái Tổ cần chính, lần nào phê duyệt tấu chương cũng đến đêm muộn. Sau khi cửa cung hạ chốt khóa, ngài muốn tới đây lại sợ làm thức giấc Công chúa Tiểu Uyển đang ở chỗ này, bèn sai người đà.0 Ⓜ️.ột con đường mật đạo. Đều là chuyện xưa cũ, không đáng nhắc lại, Vương phi cứ việc yên tâm là được."

Tử Thần Điện vốn gần Nam Huân Điện, rẽ hai khúc quanh là tới, sửa sang một con đường nhỏ cũng không cần tốn nhiều công sức.

Ánh Tuyết Từ bỗng chốc hiểu ra vì sao Mộ Dung Dịch nhất định bắt nàng dời tới đây.

Hắn nói đến Hàm Lương Điện ban đêm không tiện, khi đó nàng còn không hiểu Nam Huân Điện thì có gì tiện lợi hơn.

Chẳng phải cũng đều đi từ đường cung, đều phải đợi nàng mở cửa sao?

Hóa ra sự tiện lợi là như thế này.

Hơi thở Ánh Tuyết Từ hơi loạn, 🅱ấ●⛎ c♓●ặ●✝️ khăn tay mới không thất thố, nhíu mày để người rời đi.

Hơi thở Ánh Tuyết Từ hơi dồn dập, nàng phải 🅱ấ*ⓤ 𝖈*ⓗặ*✞ chiếc khăn tay mới không để mình thất lễ, hai gò má 𝖓*óռ*ɢ 🅱️ừ*ռ*𝐠 bừng.

Ngày đó mắng hắn trơ trẽn xem ra vẫn còn nhẹ, hắn đâu chỉ có trơ trẽn thôi đâu.

Cũng may tâm tư hắn còn đặt vào triều chính. Nếu hắn là kẻ sắt đá tâm can, muốn làm một vị 𝖍ô.𝐧 quân tàn bạo, hoang 𝒹â_ⓜ, thì đám bạo chúa vì xa hoa trụy lạc mà mất nước thời trước đều phải nhường cho hắn một ghế.

Nhoáng cái trời đã sẩm tối, Nam Huân Điện thắp lên đèn nến rực rỡ, hoa lệ dị thường.

Nghe nói tường vách và thảm trải sàn nơi này khi xây dựng đều được rắc hương nghệ tây và tô hợp của nước Phù Nam, tỏa ra mùi thơm nồng nàn, ánh đèn nến cũng vô cùng sáng sủa.

Nhìn từ xa, giữa những cung điện tĩnh mịch uy nghiêm, Nam Huân Điện tựa như viên minh châu tỏa sáng trong đêm đen, ánh quang lưu chuyển lấp lánh.

Gần đến giờ cửa cung cài then khóa, Mộ Dung Dịch mới tới.

Ở các cung khác, Bệ hạ đến là đại sự hàng đầu, từ sớm đã có người xướng lễ thông báo ngoài cửa, phi tần chải chuốt trang điểm để nghênh đón Hoàng đế.

Nhưng tại Nam Huân Điện, không một ai dám phát ra tiếng động.

Hoàng đế không dùng loan giá, thế nên khi Mộ Dung Dịch bước vào, Ánh Tuyết Từ không hề hay biết.

Nàng đang cuộn mình trên sập trúc, chơi trò gỡ vòng giải đố để 🌀*❗*ế*† thời gian.

Mái tóc dài che bớt khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, ngón tay thon thả cầm chiếc vòng ngọc bích, đầu ngón tay vểnh lên một độ cong đẹp mắt.

Thỉnh thoảng gặp chỗ khó không giải được, đôi má tuyết của nàng hơi phồng lên, khẽ lầm bầm một tiếng đầy hờn dỗi.

Hoa trà mi ngoài cửa sổ nở rộ đầy bệ cửa, trắng xóa một vùng, vây quanh bóng lưng mảnh mai của nàng.

Mộ Dung Dịch nhìn đến mức có chút xuất thần.

Hắn bỗng hoảng hốt, cảm giác như nơi này không phải chốn thâm cung đại nội, mà là phòng phủ của nàng ở Tiền Đường vương phủ.

Hắn không phải Hoàng đế, mà là Vệ Vương, chỉ có thể đứng cách tường rào trông theo nàng một cách tối tăm như thế.

Nhìn nàng mỏi mòn đợi phu quân trở về đêm muộn, rồi được phu quân ôm chặt 🌴*𝐡*â*ⓝ т*♓*ể thơm mềm bước 🦵-ê-ⓝ ɢ-𝒾ư-ờ𝖓-🌀 từ sớm.

Để rồi sau bức màn trướng kia, nàng cắn chặt bờ môi hồng, tràn ra tiếng khóc thút thít, đáng thương.

Đầu ngón tay yếu ớt túm lấy tấm màn lụa 𝐦ề.Ⓜ️ 𝖒.ạ.ℹ️, căng cứng đến tột độ, rồi lại từng chút một trượt xuống.

Ánh mắt Mộ Dung Dịch dần trở nên âm trầm.

Hắn hạ mắt, vén vạt áo triều phục huyền đoan, gân xanh trên mu bàn tay hơi gồ lên, như thể không phải đang nắm vạt áo, mà là đang giữ chặt lấy cổ tay vùng vẫy của nàng.

Sẽ không còn chuyện như vậy xảy ra nữa.

Nơi này là đại nội, hắn mới là chủ nhân của nơi này.

Sau này, hắn mới là người có thể danh chính ngôn thuận sở hữu nàng.

Ánh Tuyết Từ vừa giải xong một vòng đố, chưa kịp nở nụ cười lộ lúm đồng tiền thì chiếc vòng trên tay đã bị người ta đoạt lấy.

Một bàn tay rộng với khớp xương rõ ràng thay thế chiếc vòng ngọc, bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của nàng không một kẽ hở.

Ánh Tuyết Từ mở to mắt, ngước đầu chạm phải một đôi mắt thẳm sâu: "Bệ hạ tới lúc nào vậy?"

Còn chưa dứt lời, nàng đã bị người ta bế thốc lên.

Mộ Dung Dịch một tay vòng qua eo nàng, tay kia giữ lấy cổ chân thanh mảnh, bế nàng từ sập trúc phía đông sang chiếc bàn bày sẵn ngự thiện.

Mộ Dung Dịch đáp: "Vừa mới tới."

Ánh Tuyết Từ giãy giụa muốn xuống đất nhưng lại bị hắn ôm càng chặt hơn.

Nàng nhận ra hôm nay Mộ Dung Dịch dường như có tâm sự, từ lúc bước vào mặt đã lạnh tanh.

Nàng do dự một lát rồi thận trọng ngồi yên trên đùi hắn, khẽ nói: "Bệ hạ nếu triều chính bận rộn thì không cần ngày ngày tới thăm thần thiếp đâu, thần thiếp ở đây rất tốt."

Mộ Dung Dịch hạ mắt nhìn nàng: "Trẫm không bận, nàng đợi trẫm lâu quá à? Lần sau trẫm sẽ tới sớm một chút."

Ánh Tuyết Từ mím môi.

Nàng vốn không có ý này.

Hôm nay, bàn tay Mộ Dung Dịch nắm cổ chân nàng hơi lạnh. Đầu ngón tay hắn mang vết chai mỏng, từng chút một lướt qua mu bàn chân nàng.

Khác hẳn với lực đạo thô bạo trước kia, sự 👢●ấ●п 𝐥●ư●ớ●✝️ thầm lặng tì sát vào da thịt lúc này như thấm sâu vào trong.

Ánh Tuyết Từ bị hắn xoa đến hơi đau, sống lưng khẽ căng cứng một cách kín đáo.

Hai bàn tay nàng như để phòng bị, đè nhẹ trước bụng dưới.

Mộ Dung Khác trước kia cũng thường như vậy.

Đàn ông khi im lặng không nói lời nào thường lại càng hung dữ hơn.

Làm nàng đau, rồi lại vội vội vàng vàng ghé đến dỗ dành, l**m nước mắt, ♓ô.п lên hàng mi nàng. Điệu bộ ngấu nghiến như sói đói, động tác càng thêm nặng nề.

Khi đốt ngón tay Mộ Dung Dịch lần dò lên trên, Ánh Tuyết Từ nắm lấy đầu ngón tay hắn, ⓡ-⛎-n 𝓇ẩ-🍸 bảo: "... Dùng bữa trước đã."

Mộ Dung Dịch rút tay ra, đặt lên bàn.

Ánh Tuyết Từ nhìn bàn tay khiến nàng sợ hãi kia.

Bàn tay thon dài như ngọc, móng tay cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, khớp xương hơi nhô lên, thấp thoáng thấy cả những mạch Ⓜ️*á*𝖚 xanh mờ.

Nàng đã nếm trải cảm giác thô ráp chà xát khi bàn tay này áp sát vào da thịt, lúc này chỉ mong hắn để nó ra xa một chút, xa thêm chút nữa.

Nàng đành quay đầu đi, không nhìn nữa.

Buổi tối nàng vốn không ăn mấy, khổ nỗi lại đang ngồi trên đùi hắn, đi đâu cũng không được, chỉ biết tựa vào lồng 𝐧.🌀.ự.↪️ hắn mà ngẩn ngơ.

Mộ Dung Dịch tuy ở trong quân ngũ mấy năm, nhưng cung cách dùng bữa vẫn giữ nét thanh lịch của con cháu hoàng thất.

Hắn gắp một miếng măng non đ·ú·t cho nàng.

Ánh Tuyết Từ vô thức hé môi ăn.

Mộ Dung Dịch lại gắp một miếng củ mài trắng muốt, Ánh Tuyết Từ cắn một miếng nhỏ rồi lắc đầu, đẩy đũa hắn ra: "Không ăn cái này."

Mộ Dung Dịch cười khẽ một tiếng, không rõ là đang trêu chọc hay có ý gì, hắn nhíu mày nói: "Kén ăn thế, nàng cũng giống Gia Lạc sao? Thảo nào lại gầy gò thế này."

Nói đoạn, hắn bỏ miếng củ mài nàng vừa cắn dở vào miệng nuốt xuống.

Ánh Tuyết Từ dời mắt đi chỗ khác, vẫn chưa thể thích ứng với hành động ⓣ.♓â.п 〽️.ậ.✞ này của hắn.

Đến khi dùng bữa xong, Mộ Dung Dịch vẫn không chịu buông nàng ra, lòng bàn tay cứ lơ đãng v**t v* tấm lưng nàng.

Ánh Tuyết Từ dù có trì độn đến mấy cũng nhận ra hắn đang cố ý kéo dài thời gian, bèn khẽ đẩy hắn một cái.

"Bệ hạ, đêm đã khuya, chàng nên về cung đi."

Bấc đèn nổ lách tách, ánh sáng chao đảo trong nháy mắt, không khí ngột ngạt dường như ngưng đọng.

Ánh Tuyết Từ nghe thấy giọng hắn hờ hững vang lên: "Không vội."

Phía sau, Lương Chưởng ấn cúi đầu tiến tới dâng trà.

Ông đi đến bên cạnh Hoàng đế, vừa định đặt chén trà xuống thì không biết thế nào lại lỡ tay.

Nước trà âm ấm đổ hết lên người Hoàng đế.

Ánh Tuyết Từ ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Lương Chưởng ấn.

Ông vốn là người cũ bên cạnh Hoàng đế, việc dâng trà đã làm không dưới nghìn lần, sao có thể vụng về đến mức làm đổ trà lên người Hoàng đế được?

"Bệ hạ tha mạng, nô tài tội đáng muôn 🌜𝐡ế·t! Vừa rồi không hiểu sao dưới chân trơn trượt, thành ra bưng không vững!"

Lương Chưởng ấn vội vàng quỳ sụp xuống, đầu chạm đất kêu khóc nhận tội.

Mộ Dung Dịch nhíu mày: "Tự ra ngoài nhận phạt đi."

Tiếng kêu khóc tức khắc ngừng bặt, Lương Chưởng ấn quẹt mặt, lùi ra ngoài.

Ánh Tuyết Từ còn đang ngẩn ngơ thì bị Mộ Dung Dịch cong ngón tay gõ nhẹ lên trán, rồi nắm lấy tay nàng: "Lại đây giúp trẫm thay y phục."

Hắn cứ thế đường hoàng tiến vào phòng ngủ của nàng. Y phục bị dội ướt một mảng lớn, những giọt nước men theo tay áo nhỏ xuống.

Cung nhân bưng y phục mới vào, đặt xuống liền lui ra ngoài ngay.

Ánh Tuyết Từ không hiểu sao lại nghĩ tới chuyện ở Nam Cung cách đây không lâu.

Hôm đó nàng làm đổ chén trà, hắn bước vào sau bình phong thắt lại dây áo cho nàng.

Giữa chừng Gia Lạc vô tình quấy rầy, hắn mới bất đắc dĩ buông đôi tay đang kìm kẹp nàng ra.

Nay mọi chuyện dường như lặp lại, khác biệt duy nhất là người bị ướt y phục lần này lại là hắn.

Ánh Tuyết Từ bị hắn nắm cổ tay dắt tới để cởi đai lưng ngọc, bỗng nhận ra điều gì, nàng khẽ 𝐜ắ●п 𝐦●ô●ℹ️: "Bệ hạ cố ý?"

Mộ Dung Dịch lơ đãng "ừm" một tiếng.

Hắn khẽ đẩy ngón tay cái, đai lưng ngọc từ đầu ngón tay hai người trượt xuống.

Hắn thấp giọng nói: "Cố ý thì đã sao?"

Vừa nói, Mộ Dung Dịch vừa nắm tay nàng chạm lên hàng khuy ngọc trước 𝖓gự-🌜.

Căn bản không cần nàng phải động tay.

Ngón tay hắn đã đi trước một bước, lưu loát cởi ra mấy viên khuy ngọc kia, để lộ lớp áo lót trắng tinh bên trong.

Chân trời bỗng vang lên một tiếng sấm rền.

Tiếng mưa tí tách trút xuống, từ thưa thớt dần chuyển sang dồn dập, nhấn chìm tất cả âm thanh bên ngoài.

Mộ Dung Dịch lặng im nhìn đôi mắt ngấn lệ của nàng, không muốn chờ đợi thêm nữa.

Hắn đã cùng nàng môi chạm môi như phu thê, đã thân cận, đã nếm qua sự ngọt ngào thơm ngát của nàng, thì lại càng muốn trải nghiệm đến cùng để trở thành phu quân thực sự của nàng.

Trước tiên là cùng nàng dùng một bữa cơm ấm cúng, nói dăm ba câu chuyện phiếm.

Sau đó thì tắm gội, trút bỏ xiêm y, chung giường chung gối, hành lễ Chu Công.

Chuyện này, đáng lẽ đã nên làm từ hai năm trước.

Nếu khi đó hắn còn vô sỉ hơn cả Thôi gia mà cướp đoạt nàng về, con của bọn họ nay liệu đã biết đi rồi chăng?

Đứa trẻ sẽ bập bẹ học nói, một bên gọi hắn là cha, một bên gọi nàng là mẹ.

Dục niệm nảy sinh từ lúc nào?

Mộ Dung Dịch cũng không rõ nữa.

Từ lần đầu tiên gặp nàng trong cung của hoàng tẩu, hay là tại ♓●ô●ⓝ lễ của nàng và Mộ Dung Khác, khi hắn nhìn thấy cổ tay nàng bị Mộ Dung Khác siết đến trắng bệch?

𝐌ề·ⓜ ⓜạ·ⓘ như thế, mềm đến mức như không có xương.

Nàng bị chiếc phượng quan màu đỏ rực che khuất mặt, yếu ớt xinh đẹp đi ngang qua trước mặt hắn.

Vì không nhìn rõ đường phía trước, nàng đi đứng vô cùng thận trọng, bước chân hơi loạng choạng.

Ngay cả con đường trước mặt mình nàng còn nhìn không rõ...

Thì lại càng chẳng thể nhìn rõ phu quân của nàng.

Nếu đêm đó hắn chuốc say Mộ Dung Khác, thay lên trang phục tân lang rồi bước vào đ_ộ_𝓃_𝐠 ⓟ_𝖍ò𝖓_ɢ của nàng, đẩy nàng ngã xuống tấm chăn gấm thêu bách tử thiên tôn.

Trước khi nàng vén phượng quan lên, hắn sẽ che mắt nàng trước một bước.

Đến ngày hôm sau, nàng sẽ phải làm thế nào?

Sẽ đỏ vành mắt, 𝓇●υ●𝖓 𝐫ẩ●𝖞 mắng hắn vô sỉ, hay là sợ chuyện bại lộ mà nhỏ giọng cầu xin hắn giấu kín, rồi từ đó chấp nhận lén lút g*** h**n với hắn sau lưng Mộ Dung Khác?

Nàng sẽ phải lo sợ vì một ngày nào đó trong bụng bỗng nhiên có thêm một đứa trẻ, không phân biệt nổi cha ruột của đứa bé rốt cuộc là phu quân hay là gian phu?

Chỉ nghĩ thôi, hắn đã thấy không thể kiềm chế nổi.

Càng không biết hai năm trước hắn đã phải khắc chế, nhẫn nại thế nào để vượt qua đêm đó.

Nàng nhất định sẽ không biết, khi nàng đ*ộ*n*🌀 🅿️𝐡*ò𝖓*𝖌 hoa chúc, huynh trưởng của phu quân nàng lại đang ngồi trong yến sảnh đã tan hết quan khách, mơ tưởng người h**n ** cùng nàng lúc này chính là hắn.

Mộ Dung Dịch hạ đôi mắt đen kịt xuống, vô thức v**t v* bả vai khẽ ⓡ𝖚·п ⓡẩ·𝓎 của Ánh Tuyết Từ.

Vì không muốn làm nàng tổn thương, lý trí vẫn còn tồn tại nên lúc đó hắn đã không làm như vậy.

Nhưng lý trí con người không thể mãi mãi chiếm thế thượng phong.

Thỉnh thoảng, cũng sẽ có lúc 𝖒ấ·† 🎋·iể·ⓜ 𝐬🅾️á·𝐭.

Hắn là Hoàng đế, không phải thánh nhân.

Mộ Dung Dịch khống chế tay nàng, chạm tới dây buộc của chiếc áo lót, giọng nói trầm khàn.

"Dung Dung, đêm nay trẫm muốn ở lại, không đi nữa."

Chương (1-127)