Truyện:Lồng Hương Tuyết - Chương 022

Lồng Hương Tuyết
Trọn bộ 127 chương
Chương 022
Huynh đệ ruột thịt
0.00
(0 votes)


Chương (1-127)

Ánh Tuyết Từ rũ mắt, "... Không muốn."

Gò má nàng từng chút một 𝓃_óⓝ_g 𝒷ừ_ռ_ℊ lên. Dù là lời từ chối nhưng giọng nói của nàng vẫn mang theo sự 〽️ề·𝐦 ⓜạ·ℹ️ vốn có.

Phi tần trong cung muốn hầu hạ bậc Đế vương đều phải được nữ quan ghi chép, Kính Sự Phòng dùng kiệu khiêng vào Tử Thần Điện, quy trình quy tắc vô cùng rườm rà.

Huống chi nàng còn là em dâu của hắn.

Đêm đến, hắn muốn tới là có thể tùy tiện tới sao?

Ánh Tuyết Từ khẽ п🌀●♓iế●𝐧 𝐫ă𝖓●ℊ. Những chuyện khác nàng đều có thể dỗ dành hắn, duy chỉ có chuyện này là không thể.

Mắt thấy ngày rời cung đã cận kề, nàng tuyệt đối không muốn vì việc chuyển chỗ ở mà phát sinh thêm bất kỳ biến cố nào nữa...

Hai bàn tay lớn trên vai nàng bỗng dưng 💲𝒾-ế-𝖙 𝖈𝖍-ặ-𝖙, như muốn khảm cơ thể gầy gò của nàng vào lòng.

Bầu không khí nhất thời rơi vào tĩnh lặng, không một ai lên tiếng.

Ánh mắt thâm thúy của Mộ Dung Dịch xuyên qua không gian ngột ngạt, lặng lẽ quan sát nàng.

Dáng vẻ nàng thể hiện ra ngoài xưa nay luôn dịu dàng như nước, cực kỳ hiếm khi có thái độ kiên quyết thế này. Chẳng lẽ chỉ vì một cung điện thôi sao?

Cái Hàm Lương Điện đó có gì tốt, khiến nàng ở đến mức năm lần bảy lượt sinh bệnh mà vẫn không nỡ rời đi?

Ánh mắt hắn không kìm được mà di chuyển lên bờ vai gầy guộc sau lưng nàng. Hình dáng bờ vai thật đẹp, thanh tú như bóng núi soi bóng dưới mặt nước.

Chiều hôm qua khi nàng ngửa đầu chịu đựng, nơi này cũng căng cứng như vậy.

Hắn không nhịn được muốn cắn lên đó, lại bị nàng dùng tay chặn lại, dịu dàng bảo không được, nói làm vậy sẽ bị người khác phát hiện.

Khi nói chuyện, đôi mắt nàng đầy vẻ hoảng sợ, nhu nhược đáng thương. Hắn khẽ nhướng mày, đón nhận mỹ nhân kế của nàng.

Lúc này, đầu ngón tay hắn m*n tr*n nơi đó, thứ chạm vào không hoàn toàn là sự mề-〽️ ɱ-ạ-ï của nàng.

Hắn khẽ cười nhạt nghĩ, t𝒽*â*ⓝ †*♓*ể nàng có mề·m ɱ·ạ·❗ đến đâu thì xương cốt bên trong vẫn có phần cứng cỏi.

Nàng không phải chỉ biết cam chịu, nếu bị ép quá mức cũng biết phản kháng.

Chỉ là sự phản kháng này đối với hắn gần như có thể bỏ qua.

Mộ Dung Dịch rủ mắt che giấu suy nghĩ, giơ tay giúp nàng chỉnh lại y phục.

Hắn không thạo thắt dây áo nữ tử, cũng chưa từng làm việc này bao giờ.

Đầu ngón tay cách lớp áo mùa hè mỏng manh, không biết là vô tình hay cố ý, liên tục cọ qua khuỷu tay trắng như ngọc lạnh lẽo của nàng.

Sự đ_ụn_g c_hạ_〽️ ấy nóng đến đáng sợ.

Ánh Tuyết Từ nhẫn nhịn sự vụng về không theo quy tắc nào của hắn một hồi, thực sự bị hắn làm cho không chịu nổi nữa.

Bàn tay nàng khẽ phủ lên mu bàn tay to lớn của hắn, muốn đẩy hắn ra, hơi thở nhẹ nhàng, thấp giọng thúc giục: "Để thần thiếp tự làm."

Kéo dài thêm chút nữa, người bên ngoài sẽ vào mất.

Mộ Dung Dịch khựng lại rồi buông tay ra. Hắn cúi đầu nhìn những ngón tay thon dài như búp măng của nàng linh hoạt cài lại lớp áo màu ngọc.

Ánh mắt hắn tối sầm lại.

Khoảnh khắc cả cơ thể được lớp vải bao bọc mang lại cảm giác an toàn khiến Ánh Tuyết Từ thở phào nhẹ nhõm.

Nàng chạm nhẹ vào tóc mai, Mộ Dung Dịch lại nói: "Không rối đâu."

Ánh Tuyết Từ ngẩn người, ngước lên thấy ánh mắt hắn đen thẫm.

Cơ thể hai người kề sát nhưng y phục lại chỉnh tề, nói những lời ra vẻ khách sáo, thanh tao, thế nhưng bầu không khí lúc này dường như lại đặc quánh, quấn chặt lấy nhau.

Mộ Dung Dịch đột nhiên tiến lên một bước, thân hình cao lớn cúi xuống.

Ánh Tuyết Từ tưởng hắn định 𝖍ô.𝐧 mình, theo bản năng giơ tay lên che miệng hắn, nhưng lại bị hắn dễ dàng nắm gọn cổ tay, giữ chặt lại.

Hắn nhìn vào đôi mắt hoảng hốt của nàng, cúi đầu 𝖍ô_𝐧 lên những ngón tay nàng. Bàn tay to lớn của hắn bao trọn cả cổ tay lẫn mu bàn tay nàng, dịu dàng đặt nụ ⓗô*𝓃 lên từng đầu ngón tay mảnh dẻ.

Hơi thở trầm mặc mà nồng đậm của hắn phả vào lòng bàn tay nàng, mang lại cảm giác ngứa ngáy. Ánh Tuyết Từ mở to mắt, khó hiểu nhìn Mộ Dung Dịch.

Nàng không hiểu đôi tay mình có gì đáng để 𝐡●ôⓝ●, nhưng điều này lại vô tình làm nàng nhớ tới Mộ Dung Khác.

Trước đây Mộ Dung Khác cũng cực kỳ mê luyến đôi tay này của nàng.

Hắn từng 𝖍.ô.ռ một cách thô bạo mà si mê, quá đáng hơn còn dùng răng để lại vết cắn sâu hoắm trên đốt ngón tay nàng.

Khi nàng đẩy ra, hắn lại ♓ⓤ●п●ℊ ♓●ă𝓃●ɢ đuổi theo.

Chỉ là 𝒽-ô-𝓃 tay thôi, nhưng vì đôi mắt hơi đỏ cùng ♓ơ_1 ⓣ_♓_ở ◗_ồ_п 🅓_ậ_🅿️ Ⓜ️ấ-† 🎋iể-𝐦 ⓢⓞá-✝️ của hắn, trông họ như thể đang làm một chuyện gì đó vô cùng ám muội, kiều diễm.

Khi đầu ngón tay truyền đến cảm giác đau đớn giống hệt trong ký ức, Ánh Tuyết Từ khẽ cau mày, cắn chặt môi.

Trước đây nàng không hề cảm thấy Mộ Dung Dịch và Mộ Dung Khác có điểm nào giống nhau. Nhưng lúc này, nàng nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết, họ chính là huynh đệ ruột thịt.

Ngay cả thói xấu cũng tệ hại y như nhau.

Khi Gia Lạc chạy vào, thiên điện yên tĩnh vô cùng, như thể không có một bóng người. Cô bé ôm con diều, khắp đầu đầy mồ hôi vì ham chơi.

Thu Quân cô cô nói thím nhỏ đang thay đồ ở đây nên cô bé mới đặc biệt vào chờ nàng, nhưng sao trong này lại chẳng thấy ai.

Gia Lạc trẻ con, vốn dĩ muốn lén dọa Ánh Tuyết Từ một chút.

Cô bé rón rén bước qua mấy lớp màn lụa, cuối cùng, trước một tấm bình phong lớn, cô bé nhìn thấy hai bóng người đang lồng vào nhau.

Người bên trong hình như đang nói chuyện, cô bé nghe thấy tiếng của thím nhỏ, thanh âm rất khẽ, lại mang theo vài phần đau đớn.

Gia Lạc không dám vào, cô bé 💲ı_ế_✞ 🌜_𝒽_ặ_т gấu váy, do dự một lát mới rụt rè gọi: "Thím nhỏ, người có ở bên trong không?"

Rất nhanh sau đó, cô bé thấy Ánh Tuyết Từ mặt mày nhợt nhạt bước ra: "Gia Lạc, sao con lại vào đây?"

Nụ cười nơi khóe miệng nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Gia Lạc được nàng bế lên, trên người thím nhỏ tỏa ra mùi hương rất dễ chịu. Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé, bế cô bé ra khỏi thiên điện.

Gia Lạc gục đầu lên vai nàng, nắm một lọn tóc thơm ngát của nàng trong tay, không hiểu sao đột nhiên lại thấy muốn khóc.

Cô bé có cảm giác thím nhỏ sắp bị người khác cướp mất.

Gia Lạc bốn tuổi không thể giải thích được cảm giác bỗng dưng ập đến này, cô bé ỉu xìu ôm chặt lấy cổ Ánh Tuyết Từ, không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn về phía tấm bình phong nơi nàng vừa bước ra.

Một vạt áo dạ sa màu đen tuyền lộ ra ngoài tấm bình phong.

Gia Lạc không khỏi trợn to mắt.

Lần này, cô bé đã nhìn thật rõ ràng.

Đó là long bào của hoàng thúc.

Trên đó thêu hình rồng.

Tại chính điện, Tạ Hoàng hậu hay tin Hoàng đế đã về cung, gật đầu nói: "Bệ hạ ngày đêm vất vả, nghe nói mấy ngày nay không được nghỉ ngơi tử tế. Bảo Thái Y Viện chuẩn bị chút canh an thần, thanh nhiệt tẩm bổ gửi tới Tử Thần Điện."

Trong cung hiện giờ không có người đứng ra quán xuyến, nàng là chị dâu khó tránh khỏi phải lo toan vài phần, nhưng cũng không dám làm điều gì vượt quá quy củ.

Giao phó những việc này cho hạ nhân, người dưới tự khắc sẽ làm tốt.

Nàng nhìn Ánh Tuyết Từ đã thay một bộ y phục khác đang ngồi trong điện, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.

Ánh Tuyết Từ đang ôm Gia Lạc, kiên nhẫn và chu đáo đú*✞ từng miếng bánh xốp cho cô bé. Một tay nàng dùng khăn hứng vụn bánh, tay kia cầm bánh.

Chờ Gia Lạc chậm rãi nhai kỹ rồi nuốt xuống, nàng mới lau khóe miệng cho cô bé rồi đ●ú●т tiếp miếng khác.

Đối với con gái người khác còn tâm huyết như vậy, sau này nếu tự mình sinh được một mụn con, không biết nàng sẽ nâng niu trong lòng bàn tay đến mức nào.

Tạ Hoàng hậu nghĩ vậy bỗng sững người, mỉm cười lắc đầu.

Nàng đang nghĩ cái gì vậy chứ.

Lễ Vương đã qua đời, bản triều chưa từng có tiền lệ Vương phi tái giá. Có thể thoát khỏi cảnh tuẫn táng đã là giữ được một mạng rồi, làm sao nàng ấy có thể có đứa con của riêng mình được nữa?

Nhưng như vậy cũng tốt, cứ cả đời làm một cô nương tự do đi, có nàng là tỷ tỷ yêu thương bảo bọc.

"Dung Dung." Tạ Hoàng hậu khẽ gọi, "Hôm nay muội tới tìm ta có việc gì không? Bệ hạ đi rồi, muội cứ việc nói cho ta biết."

Nàng nhận ra hôm nay Ánh Tuyết Từ tới đây là mang theo tâm sự.

Nhất là khi biết Hoàng đế có mặt, gương mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức tái đi thấy rõ.

Lúc đó Tạ Hoàng hậu không tiện hỏi, giờ mới bước xuống bậc thềm, ngồi xuống bên cạnh Ánh Tuyết Từ: "Người đâu, đưa Công chúa xuống trước đã."

Đợi bảo mẫu bế Gia Lạc đi, trong điện chỉ còn lại hai người bọn họ, thần sắc Ánh Tuyết Từ rốt cuộc mới chậm rãi thay đổi.

Nàng đứng dậy, khẽ vén tà váy rồi quỳ sụp xuống trước mặt Tạ Hoàng hậu, hai tay chồng lên trán. Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Tạ Hoàng hậu, nàng dập đầu thật sâu.

"A tỷ, cầu xin tỷ giúp muội."

"Muội muốn xuất cung."

Nửa canh giờ sau khi Ánh Tuyết Từ rời đi, Tạ Hoàng hậu vẫn ngồi lặng trên ghế, bàng hoàng nhớ lại những lời nàng ấy vừa nói.

Thái dương nàng hơi đau nhức.

Dung Dung nói muội ấy muốn rời cung.

Nàng biết muội ấy xưa nay vốn là người có chủ kiến, không ngờ muội ấy đã sớm mưu tính tất cả, ngay cả thuốc giả 🌜𝐡ế·t cũng đã cố công tìm kiếm.

Chỉ tiếc là không tìm được, bất đắc dĩ mới phải chọn cách trà trộn vào nhóm nữ đạo sĩ để rời cung vào ngày mười chín tháng sáu.

Ngày tháng trong cung vốn chẳng dễ dàng gì, huống hồ còn có một người mẹ chồng như Thôi Thái phi luôn hà khắc, soi mói muội ấy từng chút một.

Tạ Hoàng hậu không phải người cổ hủ, nàng có thể thấu hiểu tất cả những nỗi khổ tâm đã nói ra và cả những điều chưa thể nói thành lời của Ánh Tuyết Từ.

"Thôi vậy."

Tạ Hoàng hậu lẩm bẩm: "Ta là tỷ tỷ, sao có thể trơ mắt nhìn muội ấy chịu khổ trong cung này. Ta thì không ra ngoài được, nhưng Dung Dung không thể bị chôn vùi ở đây."

Muội ấy mới mười bảy tuổi.

Vẫn còn cả một quãng đời dài phía trước.

Tạ Hoàng hậu chậm rãi đứng dậy.

Việc Ánh Tuyết Từ cầu xin nàng giúp đỡ chẳng qua chỉ xoay quanh hai điều.

Một là mua chuộc Thái y tạo ra bệnh trạng giả như muội ấy bị nhiễm dịch bệnh; hai là thuyết phục nữ đạo sĩ đồng ý đưa muội ấy cùng rời cung.

Hai việc này không khó giải quyết. Giờ Thôi Thái phi đã ngã bệnh, e là bà ta cũng chẳng còn đủ sức lực để đeo bám điều tra.

"Thu Quân, ngươi thay ta truyền lời tới Thái Y Viện, bảo Trương Thái y tới Nam Cung một chuyến, ta có việc muốn giao cho hắn."

Thu Quân nhận lệnh rời đi, một lúc sau Gia Lạc lại chạy vào.

Cô bé tuy nhỏ nhắn nhưng rất lanh lợi. Nhờ di truyền sự ôn hòa và thông minh của Tiên đế, cô bé thường xuyên lừa được bảo mẫu cùng tỳ nữ để tự mình lẻn ra ngoài chơi.

Thực ra, người lớn làm sao dễ bị một đứa trẻ bốn tuổi qua mặt như vậy, chẳng qua họ đều âm thầm đi theo phía sau bảo vệ. Khi thấy cô bé đã chạy vào chính điện của Tạ Hoàng hậu, họ mới không đuổi theo nữa.

"Mẫu hậu!"

Gia Lạc trèo lên chiếc ghế Ánh Tuyết Từ vừa ngồi, đôi mắt đen láy lặng lẽ quan sát gương mặt dịu dàng của Tạ Hoàng hậu.

Cô bé vươn tay kéo kéo ống tay áo của nàng: "Mẫu hậu, Gia Lạc có chuyện muốn hỏi người."

Tạ Hoàng hậu: "Con muốn hỏi gì nào?"

Gia Lạc ngẩng đầu, ngây ngô hỏi: "Vợ của Vệ Vương hoàng thúc cũng chính là thím nhỏ đúng không ạ?"

Tạ Hoàng hậu đang mải nghĩ cách giúp Ánh Tuyết Từ rời cung nên nhất thời không nghe rõ lời con gái. Nàng chỉ tưởng cô bé đang hỏi liệu vợ của Hoàng đế thì có phải gọi là thẩm thẩm hay không, nên liền thấp giọng đáp: "Tất nhiên rồi."

"Ồ." Gia Lạc khẽ thốt lên: "Thảo nào."

Tạ Hoàng hậu không khỏi cúi đầu. Nhìn dáng vẻ ra vẻ bà cụ non của con gái, nàng không nhịn được cười: "Con lại 'thảo nào' cái gì thế?"

Gia Lạc rúc vào lòng nàng, dùng cái đầu nhỏ đầy tóc tơ tì vào vùng bụng 〽️ề.𝐦 𝐦.ạ.ℹ️ của mẹ, cố gắng nhớ lại cảnh tượng vừa chứng kiến trước tấm bình phong.

"Con thấy Vệ Vương hoàng thúc ôm thím nhỏ ở chỗ tấm bình phong tại thiên điện ấy ạ. Mẫu hậu, Vệ Vương hoàng thúc cũng là phu quân của thím nhỏ, vậy tại sao họ không ở cùng nhau?"

Gia Lạc tò mò hỏi tiếp: "Giống như phụ hoàng và mẫu hậu vậy, lúc phụ hoàng còn sống, ba người chúng ta chẳng phải đều ở cùng một chỗ sao?"

Đỉnh đầu hồi lâu không truyền đến bất kỳ âm thanh nào.

Mẫu hậu xưa nay luôn trả lời mọi câu hỏi của cô bé, Gia Lạc chờ mãi không thấy đáp án bèn chán nản ngẩng đầu lên.

Cô bé thấy Tạ Hoàng hậu đang sững sờ, đôi mắt trợn to vì kinh ngạc, như thể vừa nghe thấy một chuyện gì đó kinh thiên động địa.

Ánh Tuyết Từ trở về tẩm cung mới hay tin Thôi Thái phi bị một phen kinh hãi đến mức ngã rách đầu.

Thôi Thái phi vẫn đang hô*𝖓 mê bất tỉnh, Vân Dương Cung lúc này không có ai đứng ra chủ sự, ⓣh·𝐢 𝐭·♓·ể của Lăng Ba thì vẫn còn đặt ở giữa sân.

Ánh Tuyết Từ buộc phải đích thân tới quán xuyến mọi việc. Nàng sai người đưa Lăng Ba ra khỏi cung để hỏa táng, rồi lại nghe Thái y bẩm báo chi tiết về bệnh tình của Thôi Thái phi.

Đám cung nhân ở Vân Dương Cung trước đây cậy thế làm càn đã quen, vốn chẳng có quy củ gì, nay gặp chuyện liền tan tác như chim muông.

Ánh Tuyết Từ phải mất không ít thời gian mới ổn định được họ. Đến khi nàng về tới Hàm Lương Điện thì trời đã sang giờ Hợi.

Huệ Cô đón lấy áo khoác của nàng rồi nhẹ nhàng nắm tay nàng, ánh mắt sáng ngời, ấm áp dưới ánh nến: "Trương Thái y tới rồi, Hoàng hậu điện hạ sai hắn qua đây."

Ánh Tuyết Từ gật đầu.

Hôm nay lúc đi, nàng đã nói với Huệ Cô rằng mình sẽ tới cầu xin a tỷ giúp đỡ.

Vị Trương Thái y này hẳn là người sẽ giúp nàng chẩn ra "dịch bệnh".

Huệ Cô ở lại canh giữ bên ngoài điện, Ánh Tuyết Từ một mình bước vào trong.

Trương Thái y vội vàng đứng dậy hành lễ, mắt không dám nhìn thẳng: "Vi thần bái kiến Vương phi."

"Trương Thái y miễn lễ." Ánh Tuyết Từ đứng dưới ánh nến cách hắn vài bước, bóng dáng mỏng manh như tờ giấy, "Hoàng hậu nương nương chắc đã nói rõ với ngươi rồi chứ?"

Trương Thái y gật đầu xác nhận.

Hắn lấy từ trong hòm thuốc ra một bình sứ đen có nút bần, cẩn thận đặt lên bàn.

"Đến lúc đó, nếu chỉ một mình thần chẩn đoán thì sẽ vô dụng. Trong cung xảy ra dịch bệnh là việc hệ trọng, nếu có người nhiễm bệnh, hai vị Trưởng viện của Thái Y Viện cũng phải đích thân tới bắt mạch xác thực mới có thể đưa ra kết luận cuối cùng. Loại thuốc này là phương thuốc bí truyền của gia đình thần, có thể khiến cơ thể phát sốt, đồng thời khiến mạch tượng hỗn loạn, mờ mịt. Đến lúc đó thần sẽ nghĩ cách làm hiển hiện thêm các triệu chứng khác, dù là hai vị đại nhân kia cũng không cách nào phân biệt được."

Ánh Tuyết Từ đón lấy lọ thuốc, lại thấy Trương Thái y ngập ngừng một chút.

"Để sau khi uống vào, cơ thể có thể phát sốt giống hệt như người nhiễm dịch, trong thuốc này có pha một lượng lớn rượu thuốc. Thể trạng Vương phi vốn yếu ớt, không biết có chịu nổi dược tính hay không... Việc này cần Vương phi uống thử trước rồi mới có thể quan sát, phán đoán."

Hắn nói tiếp: "Dược tính sẽ kéo dài khoảng hai canh giờ. Để tránh lúc đó lộ ra sơ hở, Vương phi hãy uống ngay bây giờ. Sáng mai thần sẽ tới chẩn mạch cho người để xem dược tính ra sao, từ đó mới có thể gia giảm, điều chỉnh phương thuốc cho phù hợp."

Chương (1-127)