Trao giải
| ← Ch.086 | Ch.088 → |
Editor: Đào
"Cảm ơn Phó tổng."
Có được bài học "đau thương" từ đêm tiệc ăn mừng kia, lần này Lương Tri đã khôn ngoan hơn. Cô không tin vào gu ăn mặc quá phóng khoáng của chị Cừ nữa. Cô ngoan ngoãn chọn một chiếc váy ngắn mang phong cách đáng yêu từ những bộ lễ phục mà Phó Kính Thâm đã chuẩn bị cho mình.
Chiếc váy ngắn quây 𝐧-gự-↪️ để lộ xương quai xanh tinh xảo của cô gái.
Phó Kính Thâm không biết lấy từ đâu ra một chiếc hộp màu xanh tím than, mở ra bên trong là một sợi dây chuyền mảnh, thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, không có chi tiết thừa thãi. Gu thẩm mỹ về đồ xa xỉ của anh luôn rất tốt. Đối với Lương Tri, anh cũng quen chi mạnh tay để lấy lòng cô. Hai người ở bên nhau đã lâu, anh tặng cô vô số trang sức, mỗi món đều được lựa chọn tỉ mỉ, rất hợp với cô.
Phần thân váy được đính lông vũ màu đen, ɱề_ɱ 𝐦_ạ_𝖎 và uyển chuyển.
Màu đen không bao giờ lỗi mốt, dễ mặc trong mọi hoàn cảnh. Lương Tri có tính cách khiêm tốn, nếu không có chị Cừ lo liệu phía sau, cô sẽ không bao giờ muốn tranh giành sự nổi bật. Giờ đây, bộ váy lông vũ màu đen vừa tinh tế vừa không quá phô trương, vô cùng khiêm nhường và lịch sự trong buổi lễ trao giải quy tụ nhiều đàn anh, đàn chị. Đây là lựa chọn phù hợp nhất.
Lương Tri ngắm mình trong gương từ trước ra sau, ↪️ắ*ռ Ⓜ️*ô*𝐢 chạy đến trước mặt Phó Kính Thâm tạo vài dáng đáng yêu. Người đàn ông không kìm được trước sự trêu ghẹo của cô, ánh mắt tối đi vài phần, thầm than trong lòng rằng mình thật vô dụng.
Anh đứng dậy đi ra sau cô, mái tóc đen mượt của Lương Tri được búi cao, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần. Phó Kính Thâm kiên nhẫn, cẩn thận đeo sợi dây chuyền cho cô rồi không kìm được cúi người xuống. Bàn tay to lớn vòng qua eo cô, đôi môi hơi lạnh khẽ hít hà nơi hõm cổ cô thật lâu.
Lúc này anh không dám ♓ô_ռ cô, cơ thể cô quá non mềm, anh sợ mình không kiềm chế được mà để lại dấu vết.
Tối đó Chu Cừ lái xe của công ty đến đón cô. Khi thấy trang phục của Lương Tri, cô ấy không khỏi cảm thán. Quả nhiên là bảo bối nhỏ được người đàn ông bá đạo như Phó thiếu đích thân chăm chút. Vẻ ngoan ngoãn hiện tại cùng sự ngọt ngào toát ra từ mỗi cử chỉ, đúng là khác hẳn với hình ảnh "tiểu yêu tinh" của cô đêm hôm đó.
Chu Cừ cười đón cô lên xe: "Mấy ngày nghỉ ngắn ngủi sống ổn lắm nhỉ?"
"Dạ?" Lương Tri chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt ngơ ngác ban đầu nhanh chóng biến thành sự e thẹn của thiếu nữ.
Chu Cừ không cần đoán cũng biết Phó Kính Thâm hẳn đã hành hạ cô không ít. Lương Tri không nói gì nhưng nụ cười đầy ẩn ý trên mặt Chu Cừ lại không giấu được.
"Tối nay vào cùng Lý Hữu Hữu, không sắp xếp bạn đồng hành nam cho em đâu." Chu Cừ lướt điện thoại, thản nhiên nói.
Có lẽ cũng vì kiêng dè Phó Kính Thâm. Nếu thật sự ghép cho Lương Tri một bạn đồng hành nam, để cô khoác tay người đàn ông khác bước vào thì cô ấy 𝖈𝖍ế_𝖙 chắc. Phó thiếu chẳng phải là người dễ tính. Dù Chu Cừ có chỗ dựa là nhà họ Chu, cô ấy vẫn phải tự cân nhắc xem liệu mình có cái số để hưởng thụ không.
Lương Tri gật đầu, trong lòng có chút mong chờ. Cô có thể cảm nhận được Phó Kính Thâm đang chờ đợi điều gì, cô cũng nhớ rõ lời mình đã nói. Anh là một người đàn ông nổi tiếng khắp nơi, vậy mà ngày ngày phải chịu thiệt thòi lén lút ở bên cạnh cô. Mỗi lần đến phim trường hay tham gia các sự kiện công cộng, anh đều phải lén lút đi cùng cô, không có danh phận. Chắc hẳn anh đã rất tủi thân, anh không nói nhưng cô đều biết.
Chu Cừ ngước mắt nhìn, nhắc nhở đúng lúc: "Được đề cử đã là một sự khẳng định. Cách nhìn của mọi người về em đã thay đổi rất nhiều. Giải thưởng này rất có trọng lượng, trong danh sách đề cử có rất nhiều tiền bối lớn tuổi hơn em. Dù kết quả cuối cùng không được như ý thì cũng đừng nản lòng. Em còn trẻ mà."
Cô ấy lo Lương Tri quá kỳ vọng, lỡ như cuối cùng thất bại, cô sẽ không thể chịu đựng được.
Lương Tri ngây ngô cười với cô ấy. Thật ra, đến lúc này rồi, cô lại không quá để tâm đến kết quả cuối cùng.
Cô vốn không phải là người ham lợi lộc. Chỉ cần đã cố gắng hết sức, cô không coi trọng chuyện được đền đáp. Giờ đây cô đã có được hạnh phúc mà biết bao người mơ ước, không có lý do gì để tham lam thêm nữa. Chỉ là, Phó tiên sinh của cô dường như đã chờ đợi rất lâu rồi. Nếu tối nay cô không đoạt giải, chắc anh sẽ càng thất vọng hơn.
Trong lòng Lương Tri thầm nghĩ đến người đàn ông luôn nuông chiều mình vô điều kiện, chiếc xe từ từ dừng lại trước thảm đỏ, bên ngoài đã có rất nhiều phóng viên tụ tập.
Đèn flash nháy liên tục ngay từ khi cô bước xuống xe. Xe của Lý Hữu Hữu theo sát phía sau, hai cô gái mỉm cười với nhau rồi cùng bước vào.
Dù sao cũng là đoàn phim của An Khải, chỗ ngồi của Lương Tri và Lý Hữu Hữu được xếp ở hàng thứ hai.
Hàng ghế đầu là ghế dành cho khách quý, lúc này ở giữa còn trống, bên cạnh đã lác đác vài người đàn ông trung niên. Lương Tri nhìn lướt qua chẳng quen ai nhưng chị Diêu Dĩnh thì quen biết thân thiết với họ, chào hỏi từng người một.
Một lúc sau, tất cả các diễn viên đã vào hết nhưng chỗ ngồi trước mặt Lương Tri vẫn trống.
Người dẫn chương trình đã bắt đầu đọc lời mở màn, Phó Kính Thâm đến muộn.
Dù anh có đến một cách kín đáo đến đâu thì vẫn gây ra một sự náo động không nhỏ. Nhiều máy quay đang hướng vào các nữ diễn viên hạng A và đạo diễn nổi tiếng bỗng ngay lập tức chuyển ống kính về phía Phó Kính Thâm. Ngay cả những nghệ sĩ lớn thường xuyên tham gia những sự kiện như thế này, vốn luôn điềm tĩnh, cũng không kìm được tò mò mà ngó đầu nhìn về phía chỗ náo loạn.
Dù danh tiếng của Phó thiếu đã vang vọng từ lâu nhưng muốn được tận mắt thấy anh lại không phải là chuyện dễ dàng.
Lương Tri vẫn cúi đầu thì thầm với Lý Hữu Hữu, hai cô gái nhỏ dường như chỉ quan tâm đến chuyện của riêng mình.
Lý Hữu Hữu cầm tay cô, khen những viên kim cương trên móng tay cô rất đẹp. Cả hai chụm đầu vào nhau hẹn lúc nào rảnh sẽ đi làm lại một lần nữa.
Phó Kính Thâm vừa bước vào đã nhìn quanh tìm kiếm gì đó. Bên dưới, một đám đông những ngôi sao, nghệ sĩ vốn hào nhoáng và kiêu ngạo thường ngày, giờ đây đều ngước nhìn vị nhân vật đứng trên đỉnh tháp của giới này.
Thế nhưng, ánh mắt của người đàn ông nhanh chóng bị thu hút bởi cô gái đang cúi đầu, chỉ để lộ một phần cổ trắng ngần xinh đẹp như thiên nga. Có lẽ chỉ có cô bé nhà anh là không hề hứng thú với sự xuất hiện của anh.
Phó Kính Thâm bất lực cong môi, đi thẳng đến chiếc ghế trống dành cho khách VIP phía trước cô.
Ngay khoảnh khắc anh ngồi xuống, sự náo động bên cạnh quá lớn, lần này Lương Tri muốn lờ đi cũng không được. Thế nhưng, cô chỉ vừa ngẩng đầu lên nhìn một cái đã giật mình bởi bóng dáng quen thuộc trước mặt. Cô gái nhỏ mất một lúc mới phản ứng lại, đang nói chuyện thì bị sặc, giờ phút này đang ôm miệng ho, mặt đỏ bừng.
Lý Hữu Hữu vội vỗ nhẹ lưng cô, lo lắng hỏi: "Tri Tri, cậu có sao không?"
Lương Tri xua tay, không dám ngẩng đầu lên: "Không sao, chỉ bị sặc thôi."
Vô số ống kính đều chĩa về phía này. Một người là Phó thiếu được cả Càn thị chú ý, một người là tiểu hoa lưu lượng đang đứng đầu các bảng xếp hạng. Dù tay có run đến đâu, họ cũng có thể chụp được một bức ảnh lên trang nhất.
Tuy nhiên, trong lúc các phóng viên đang hăm hở nhấn nút chụp với tâm lý "chụp Lương Tri đã không lỗ, chụp được Phó Kính Thâm càng lời to" thì người đàn ông lạnh lùng vừa ngồi xuống hàng ghế đầu tiên đột nhiên cầm một chai nước do ban tổ chức cung cấp trên ghế VIP, lịch thiệp vặn nắp, còn chu đáo cắm thêm một cái ống hút, rồi dưới bao ánh mắt dõi theo, anh quay người đưa cho Lương Tri đang ngồi phía sau.
Lần này Lương Tri ho dữ dội hơn. Lý Hữu Hữu vội vã vuốt lưng cô, không nhìn mà đưa tay nhận lấy chai nước rồi đ*ú*т cho cô. Lương Tri phải hít thở rất lâu mới lấy lại bình tĩnh, còn Phó Kính Thâm vẫn không quay đầu lại, cứ thế chăm chú nhìn cô uống nước.
Phía sau, hàng ghế của giới truyền thông vô cùng phấn khích, điều này còn k*ch th*ch hơn cả Tết. Kim chủ lớn nhất của giới giải trí và tiểu hoa đán cùng xuất hiện trong một khung hình. Nếu chụp được ảnh, e rằng tiền dưỡng già sau này cũng không cần lo nữa.
Một lúc sau Lương Tri mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như muốn rỉ 𝐦á_⛎. Giọng cô nhỏ nhẹ thỏ thẻ: "Cảm ơn Phó tiên sinh."
Lọt vào tai Phó Kính Thâm, anh cảm thấy như có một vật nhỏ đang cào vào tim anh, khiến anh ngứa ngáy.
"Không có gì đâu." Anh cong môi đầy ẩn ý, nhìn cô thêm vài lần mới quay đầu lại.
Rất lâu sau, các nghệ sĩ và giới truyền thông phía sau mới trở lại yên tĩnh. Người dẫn chương trình bị lơ trên sân khấu cố nén tò mò để đọc xong lời mở đầu giờ đang thầm rơi lệ.
Lễ trao giải vẫn tiếp tục, giải Ảnh đế và Ảnh hậu không nằm ngoài dự đoán, đều thuộc về hai tiền bối có tiếng nói nhất. An Khải cũng đúng như dự đoán nhận được giải Đạo diễn xuất sắc nhất.
Tuy nhiên, giải Nữ phụ xuất sắc nhất mà Lương Tri mong đợi lại không đến tay cô.
Người được giải là một nữ diễn viên trẻ tuổi, cũng trạc tuổi Lương Tri, từng đóng vai phụ quan trọng xuyên suốt bộ phim đoạt quán quân phòng vé dịp Tết Nguyên Đán. Chỉ là, cô gái ấy không nổi tiếng và có sức ảnh hưởng lớn như Lương Tri, sự quan tâm của công chúng dành cho cô ấy cũng ít hơn, trước đây gần như không ai nhắc tới.
Khi người dẫn chương trình đọc tên người khác, Phó Kính Thâm lười biếng bắt chéo chân, vẻ mặt không chút cảm xúc. Anh vô tình quay đầu lại nhìn cô gái phía sau. Cô đang cúi đầu nên không thấy anh, hai tay nắm chặt chai nước anh vừa đưa, móng tay cũng trắng bệch.
Rõ ràng là cô đang rất thất vọng.
Người đàn ông lúc nãy còn nung nấu ý định công khai giờ đây không còn tâm trí đó nữa. Anh chỉ biết bảo bối nhỏ của mình lúc này hẳn đang tủi thân lắm, nhưng xung quanh toàn người lạ nên cô dù tủi thân cũng sẽ không nói với anh một lời nào. Trong lòng anh chỉ còn lại sự xót xa, muốn bất chấp tất cả mà ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
Anh thật sự không thể nhìn thấy cô như vậy.
Anh nhìn ra được cô bé vô tâm vô phế này luôn kiên trì theo đuổi lý tưởng của riêng mình. Cô thực sự coi bản thân là một diễn viên, mong muốn có thể tiến xa hơn trên con đường này, đó là ước mơ của cô.
Giây phút đó, Phó Kính Thâm bỗng từ bỏ nỗi ám ảnh muốn công khai tình cảm với cả thế giới. Làm như vậy chỉ trói buộc bước chân cô, chỉ thỏa mãn sự chiếm hữu bá đạo của riêng anh, chẳng giúp ích chút nào cho tương lai tốt đẹp mà cô theo đuổi.
Người đàn ông mím môi, xót xa nhìn cô mấy lần, rồi quay lại, khoác lên mình vẻ thờ ơ như cũ, khóe miệng khẽ nhếch, mặc cô vậy. Nếu cô không muốn công khai, anh cũng sẽ không é·🅿️ 𝒷·𝐮·ộ·ⓒ và mong đợi nữa. Tình yêu bí mật không công khai cũng chẳng sao, chỉ cần cô ấy nguyện ý ở bên cạnh anh, tiếp tục vui vẻ tận hưởng niềm vui diễn xuất thì anh sẽ dốc hết sức tạo cho cô một sân khấu đủ lớn để cô trưởng thành và tỏa sáng.
| ← Ch. 086 | Ch. 088 → |
