Thử vai
| ← Ch.051 | Ch.053 → |
Editor: Đào
"Nói cho anh biết phải diễn thế nào? Thế này? Hay thế này?"
Tiểu Sương thập thò đứng bên cạnh nghe không sót một chữ nào những lời mà nhóm người đầu tiên bước ra nói.
Lương Tri đứng một bên, tay cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó. Tiểu Sương kéo kéo vạt áo cô, lôi cô đứng nép vào một góc rồi lấy trong túi xách ra hai viên kẹo trái cây, bóc vỏ cho vào miệng, vô thức nhai ngấu nghiến. Sau đó, cô ấy lẩm bẩm nói với Lương Tri: "Tri Tri, tớ lo quá..."
Không phải Tiểu Sương chưa từng đi thử vai, chỉ là những dự án lớn tầm cỡ như thế này thì cô ấy chưa bao giờ tiếp xúc. Bất kỳ ai trong đoàn làm phim cũng đều là những nhân vật có tiếng tăm trong ngành nên việc cô ấy cảm thấy sợ hãi là điều khó tránh khỏi.
Lương Tri lại không bận tâm. Cô biết danh tiếng về diễn xuất của mình không tốt, dù gần đây cô đã cố gắng từng chút một nhưng nhà sản xuất không có lý do gì để chờ đợi cô tiến bộ. Lần này cô có thể đến đây là nhờ lời động viên của Tưởng Chanh Chanh. Trong ký ức mười tám năm qua của cô, cô chưa từng thực sự tiếp xúc với phim trường hay đoàn làm phim nên bây giờ cô chỉ coi đây là một cơ hội để mở mang tầm mắt.
Không hy vọng nhiều thì sẽ không lo lắng về kết quả. Vẻ mặt cô bình thản, nụ cười ngọt ngào. Cô cố gắng nói giọng thật nhẹ nhàng để Tiểu Sương không quá căng thẳng: "Không sao đâu. Nếu không được chọn thì cùng lắm mình về thôi. Lát nữa cậu thử vai xong, tớ mời cậu đi ăn lẩu nhé?"
Đầu óc Tiểu Sương vẫn văng vẳng những lời bàn tán của mấy người vừa đi ra. Tim cô ấy đập thình thịch, miệng nhai kẹo trái cây rôm rốp. Nghe Lương Tri nói muốn ăn lẩu, cô ấy theo bản năng đáp "được". Khi nhận ra thì thấy cô đang nín cười, cô ấy lườm một cái, nhưng tâm trạng đã thực sự thoải mái hơn nhiều.
Sau đó, cô ấy bĩu môi nói: "Tớ không sợ không được chọn, chỉ sợ lát nữa họ sẽ nói quá đáng thôi..."
Khu vực chờ nhỏ xíu chật kín người đến thử vai. Chủ nhiệm khoa đến muộn, dẫn theo hơn chục sinh viên của khoa Diễn xuất Càn đại đi vào khu chờ riêng.
Tiểu Sương đi được vài bước, thấy Lương Tri vẫn đứng sững sờ tại chỗ. Cô ấy quay lại kéo cô, cô mới hoàn hồn.
Trong lúc chờ đợi, Phó Kính Thâm gọi điện đến. Giọng anh có chút mệt mỏi, chắc hẳn là vừa kết thúc công việc bận rộn.
Lương Tri nghe thấy giọng anh, cảm thấy trong lòng an tâm hơn nhiều. Cô lén ngước mắt nhìn các bạn cùng lớp xung quanh, một mình nhẹ nhàng đi đến bên cửa sổ, nhỏ giọng nói chuyện.
Phó Kính Thâm nghe ra sự khác lạ của cô, nhướn mày hỏi: "Đang ở ngoài à?"
"Hôm nay em phải đi thử vai." Cô nhẹ nhàng đáp.
Người đàn ông dường như đang vội. Cô nghe thấy tiếng "ting" của thang máy, sau đó là tiếng bước chân có phần gấp gáp của anh.
Anh dừng lại, không đáp lời. Lương Tri nghĩ lúc này anh không tiện nói chuyện nên đành tự mình nói tiếp.
Cô chợt nhớ đến lời Tiểu Sương vừa nói, bèn suy nghĩ một lát rồi khẽ giọng: "Lát nữa nếu em bị mắng tơi tả, anh chịu khó nghe em khóc nửa tiếng nhé."
Lời nói của cô mang chút vẻ làm nũng. Phó Kính Thâm khẽ cười, âm thanh ấy đã lâu cô không được nghe giờ đây lại như chạm vào tai, khiến cô càng thêm nhớ anh.
"Ai nỡ mắng em?" Giọng anh trầm ấm đáp lại. Bảo bối của anh, anh còn yêu thương không kịp, làm sao có thể để người khác nói ra nói vào.
"Người ta có phải anh đâu..." Nói đến đây, chính cô cũng thấy hơi ngại. Thế nhưng khoảng thời gian ở bên anh, cô quả thật đã được anh che chở quá tốt, tốt đến mức quên mất rằng cuộc đời không thể lúc nào cũng bằng phẳng, không phải ai cũng sẽ nhường nhịn mình. Thậm chí khi Tiểu Sương chưa nói ra nỗi sợ bị mắng, cô hoàn toàn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
"Tất cả là tại anh, gần đây em ngày càng mè nheo hơn..." Cô khẽ làu bàu. Anh cưng chiều cô hết mực mà vẫn bị cô chê trách. Những lời vô lý này thốt ra mà cô chẳng hề ý thức được.
Tuy nhiên, Phó Kính Thâm lại vô cùng vui vẻ. Anh cưng chiều cô vốn chẳng cần logic gì cả. Giọng anh dịu dàng, kiên nhẫn dỗ dành: "Đừng lo, anh chịu được. Nếu trên đời này chỉ có mình anh chịu được em thì em sẽ không thể chạy thoát khỏi anh được."
Lời anh vừa nói không chỉ để dỗ dành. Anh đã nghĩ như vậy từ trước đến nay. Chỉ là trước đây, mỗi khi nghe anh nói thế, Lương Tri lại lộ ra vẻ chán ghét và sợ hãi, không muốn anh đến gần. Còn giờ đây, cô gái nhỏ lại cười thật ngọt, nhẹ nhàng nói qua điện thoại: "Vậy anh về nhanh đi nhé..."
Anh sững sờ một lúc, cảm thấy toàn thân 𝐦á·⛎ nóng sục sôi. Hình như người đàn ông đã lên xe, Lương Tri nghe thấy tiếng đóng cửa xe có vẻ vội vã rồi nghe anh hỏi: "Nhớ anh à?"
"Không có." Cô đỏ mặt phủ nhận.
Phó Kính Thâm cũng không truy hỏi ép cô phải thừa nhận. Anh nghe ra được lời nói của cô vợ nhỏ đang mong ngóng anh về. Mà anh sao lại không muốn lập tức bay về bên cô cho được?
Cách nhau qua điện thoại, nhiều ý định không thể thực hiện được. Anh không vội, về rồi tự nhiên sẽ có cách để trêu chọc cô.
Cô gái nhỏ nằm nhoài trên bệ cửa sổ, chiếc điện thoại cầm trên tay hơi nóng lên. Cô dường như nghe thấy tiếng người nói tiếng Trung Quốc ở đầu dây bên kia của Phó Kính Thâm. Vừa định hỏi một câu thì nghe thấy Tiểu Sương gọi cô từ phía sau, bảo chuẩn bị vào.
Lương Tri cúp máy có phần vội vàng, cất điện thoại rồi quay lại vị trí cũ, má cô vẫn còn ửng hồng.
"Cậu sao thế? Mặt đỏ quá."
"Không sao, nắng ngoài cửa sổ chiếu vào thôi."
Một nhóm người đợi hơn mười phút, bên trong cuối cùng cũng xong. Khi Lương Tri và mọi người bước vào, cô lén nhìn một lượt quanh hàng ghế ban giám khảo. An Khải vẫn chưa tới, lúc này không có gương mặt quen thuộc nào cả.
Giờ đây, đứng trước mặt một loạt ban giám khảo, tất cả mọi người chỉ dám thì thầm trong lòng, không dám bàn tán sôi nổi như lúc nãy ở bên ngoài nữa.
Hầu hết mọi người đều đến vì danh tiếng của An Khải. Lúc này, có một người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm, mặc chiếc áo sơ mi hoa lỏng lẻo, cởi vài cúc để lộ một phần ռ●🌀ự●𝐜. Anh ta lười biếng ngồi nghiêng trên ghế, trên bàn trước mặt còn bày vài đĩa trái cây tươi ngon, ra dáng một kẻ đang xem kịch.
Vẻ mặt anh ta lả lướt, ánh mắt cứ liếc nhìn những nữ diễn viên mới bước vào, săm soi từ trên xuống dưới, như đang tìm kiếm con mồi.
Người này được gọi là phó đạo diễn, nhưng ai nhìn cũng biết đây là công tử ăn chơi của một nhà đầu tư nào đó. Rảnh rỗi không có việc gì làm, anh ta chọn ngày "vua" vắng mặt để chạy đến trường quay làm càn.
Những phú nhị đại sinh ra đã ngậm thìa vàng, lớn đến hai mươi mấy tuổi chưa từng nếm trải chút khổ cực nào này hoàn toàn không hiểu được cuộc sống khó khăn là gì. Họ không thể đồng cảm với người thường, vì vậy cũng chẳng quan tâm đến tương lai của người khác. Trước đó đã có không ít diễn viên nhỏ ôm hy vọng đánh cược một phen, nhưng chỉ với vài câu đùa cợt vô trách nhiệm của anh ta đã bị đuổi xuống sân khấu, phải trốn vào một góc khóc lóc. Khi đến lượt Thành Tiểu Sương lên sân khấu, người đàn ông đó thậm chí còn không buồn ngẩng đầu lên, ánh mắt cứ dán chặt vào tấm ảnh của Lương Tri trong hồ sơ diễn viên ngay sau Tiểu Sương.
Nụ cười toe toét của anh ta đầy vẻ thô lỗ, còn người bên cạnh có vẻ như tay sai là trợ lý riêng của anh ta. Làm việc bên cạnh một người như vậy, điều giỏi nhất là phải biết nhìn sắc mặt.
Người trợ lý nhận thấy Lâm thiếu gia này có vẻ rất hứng thú với cô gái trong hồ sơ, liền nhanh chóng thêm dầu vào lửa.
"Cô gái này là ai?" Anh ta nhướng mày, ngón tay gõ nhẹ lên tập hồ sơ.
Người trợ lý cũng cười mờ ám: "Lâm thiếu gia, cô ấy tên là Lương Tri, vẻ ngoài quả thật rất nổi bật, đã từng ra mắt rồi và có lượng người hâm mộ không nhỏ. Nhưng trước đây đã xảy ra mâu thuẫn với bên Cự Ảnh nên giờ mới phải đến một nơi nhỏ như thế này để thử vai. Anh nói xem, nếu cô ấy gặp được quý nhân như Lâm thiếu gia sớm hơn thì tiểu mỹ nhân đâu phải chịu khổ thế này..."
"Bây giờ gặp cũng chưa muộn..."
Bộ dạng cười cười của Lâm Trứ khiến người ta vô cùng khó chịu. Tiểu Sương đứng ở khu vực diễn thử để bốc thăm câu hỏi, không nhịn được liếc nhìn về phía này mấy lần. Dù không nghe thấy họ nói gì nhưng bộ dạng đó trông thật chướng mắt.
Cô vốn nhát gan, dễ sợ hãi, dù trong lòng khó chịu cũng không dám thể hiện ra trước mặt nhiều người trong giới như vậy.
Nhưng giây tiếp theo, khi cô nhìn thấy lá thăm mình đã bốc, mọi sự lo lắng đều biến thành giận dữ. Trên mẩu giấy đó, hai chữ "cưỡng h**p" viết rõ mồn một.
"Như Nguyệt" là một tiểu thuyết về đề tài ma 🍳⛎*ỷ. Trong nguyên tác, tình tiết hồn ma nữ chuyển từ yêu sang hận quả thật có đoạn này. Nhưng cách tác giả miêu tả rất khéo léo, không tô vẽ quá mức, trọng tâm của toàn bộ câu chuyện là sự thể hiện của tình bạn và tình yêu, làm mờ đi nguyên nhân ban đầu. Vì vậy, tình tiết này không nổi bật, thậm chí với phong cách làm phim của An Khải từ trước đến nay, anh ta luôn không thích dùng những cảnh như vậy để thu hút sự chú ý.
Đến khi người thử vai đối diễn lề mề bước lên sân khấu, cô chợt hiểu vì sao mấy cô gái vừa rời đi lại lén khóc.
Không phải vì ban giám khảo quá khắt khe, mà là vì bị bắt nạt.
Rõ ràng là chữ bốc thăm không phải của An Khải. Nếu cô ấy đoán không sai, dù đổi ai bốc thăm, bốc bao nhiêu lần thì kết quả vẫn vậy.
Thế nhưng cô đã lên sân khấu, xung quanh toàn những kẻ như sói dữ. Lâm Trứ chơi đùa quá đáng, bụng dạ đầy ý xấu. Anh ta đích thân tham gia thử vai đã quá nhiều lần, còn những người đến thử vai đa số đều lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, không ít kẻ muốn bám víu vào anh ta để thăng tiến nên diễn trò ác ý nhất thời của anh ta một cách rất tự nhiên. Tuy nhiên, lúc này anh ta lại thích thú nhìn mấy cô gái thôn quê chưa từng trải sự đời bị bắt nạt công khai trên sân khấu, dáng vẻ hoảng loạn rồi khóc lóc như mưa dường như càng khiến anh ta cảm thấy kh*** c*m khác lạ.
Biết phía trước là một cái bẫy, Tiểu Sương dù nhút nhát đến mấy cũng biết phải phản kháng. Lâm Trứ đương nhiên sẽ không để thuộc hạ của mình làm thật trước mặt nhiều người như vậy để lại sơ hở, nhưng để đối phó với những cô gái mới lớn chưa va chạm xã hội, tên khốn đó chỉ cần động chạm một chút cũng đủ khiến người ta sợ hãi rồi.
Nam diễn viên đóng cùng được anh ta dặn dò, lại có người chống lưng nên diễn cảnh mua bán rẻ tiền này càng thêm hăng hái.
Anh ta bước tới vài bước, túm lấy cổ tay Tiểu Sương, vặn ngược lên đầu cô rồi cúi người ghé sát 𝖓𝐠ự.𝖈 cô. Cô gái nhỏ thậm chí còn chưa từng có bạn trai, sao đã thấy bộ dạng thô bạo này bao giờ. Cô không kìm được hét lên, nhưng âm thanh đó lại càng khiến vẻ mặt Lâm Trứ trên ghế ban giám khảo thêm phần khoái chí.
Lương Tri xếp sau Tiểu Sương, đang đợi ở phía sau sân khấu. Nhưng Tiểu Sương mới vào được một lúc thì Chu Tĩnh Hàng đã đánh hơi thấy và đuổi theo cô.
"Anh đã bảo cô bé ngốc bạn cùng phòng của em không biết nói dối mà, còn thừa thãi bảo anh là em không đến, sao rồi, bị anh bắt tại trận nhé?" Chu Tĩnh Hàng nhếch miệng, nói một tràng những lời mà Lương Tri nghe không hiểu.
Lương Tri ngơ ngác, chỉ biết người đàn ông trước mặt này có vẻ có զ_⛎_𝐚_𝓃 h_ệ khá tốt với Phó tiên sinh nhà cô, cô không giống như các bạn học xung quanh e dè anh ta.
"Sao rồi, đến lượt em chưa, thiên nga nhỏ?" Chu Tĩnh Hàng lúc này tâm trạng cực tốt, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội cô không có mụ chằn Tưởng Chanh Chanh bên cạnh canh chừng, lập tức tranh thủ nói thêm vài câu với cô. Anh vươn tay giật nhẹ lọn tóc ở đuôi của cô, cười nói: "Nói thật thì lọn tóc xanh lam của em nhìn cũng đẹp đấy."
Lương Tri khẽ lắc đầu, lặng lẽ gỡ tóc ra khỏi tay anh ta.
Chu Tĩnh Hàng bĩu môi, mạnh miệng khoe khoang: "Em nói sớm với tôi chẳng phải xong rồi à, một vai diễn nhỏ, có phải chỉ cần một câu nói của tôi thôi không."
Lương Tri ngước mắt nhìn anh ta một cái, miệng không nói gì nhưng trong lòng lại tự nhiên nghĩ đến chồng mình. Nếu cô thật sự muốn dùng cách này để đi đường tắt thì có Phó Kính Thâm ra mặt, chắc chắn không có vai diễn nào là anh không lấy được.
Tuy nhiên, chưa kịp để anh ta tiếp tục khoác lác, tiếng Thành Tiểu Sương hét chói tai từ bên trong vọng ra. Những người xung quanh dường như đã quá quen, nhưng Lương Tri vừa nghe đã nhận ra là cô ấy. Tính cách vốn dĩ bình lặng như nước của cô bỗng chốc thay đổi sắc mặt, xoay người muốn chạy lên sân khấu. Nhưng ngay lập tức, cô bị người của Lâm Trứ đứng ngoài chặn lại.
Chu Tĩnh Hàng nhíu mày đi theo, liếc xéo hai người bên cạnh, thay đổi hoàn toàn bộ dạng thiếu gia ôn hòa ban nãy, gầm lên: "Chúng mày cản ai đấy!"
Chu thiếu Càn thị, làm sao họ có thể không biết? Đây là nhân vật còn ghê gớm hơn cả Lâm Trứ bên trong. Hai người lập tức buông tay. Khi Lương Tri lao vào, ánh mắt của Lâm Trứ vừa lúc rời khỏi sân khấu, đối diện với đôi chân trắng nõn, gầy gò dưới vạt váy của cô.
Anh ta huýt sáo một tiếng, vẻ bàng quan, còn trò hề trên sân khấu vẫn tiếp tục.
Thấy Lương Tri sắp xông tới, Chu Tĩnh Hàng nheo mắt nhìn về phía đó, nhận ra cô gái đang bị bắt nạt là cô ngốc đã lừa mình hôm nọ. Chẳng hiểu sao tự nhiên anh ta nổi nóng, còn chưa đợi Lương Tri đến gần Tiểu Sương, anh ta đã nhanh hơn một bước, kéo Tiểu Sương vào lòng, đá ngã tên khốn đang giở trò đồi bại bên cạnh. Sau đó, anh ta quay sang gầm lên với ghế giám khảo: "Lâm Trứ, mày bị điên à?!"
Chu Tĩnh Hàng từ trước đến nay luôn mang vẻ ngoài cà lơ phất phơ, bất cần đời, nhưng khác với đám Lâm Trứ, dù có phá phách cỡ nào thì anh ta cũng không làm những chuyện thất đức như thế. Giờ phút này, dáng vẻ nổi trận lôi đình của anh ta quả thực có chút giống Phó Kính Thâm, dọa cho tất cả những người có mặt không dám cử động.
Tuy nhiên, tất cả đều là những kẻ thừa kế có gia thế tương đương, dù trong lòng cũng sợ hãi nhưng ngoài mặt tuyệt đối không được để mất mặt. Gã khốn trên ghế ban giám khảo cứng người trong chốc lát, giây tiếp theo liền gằn giọng: "Đám các người lớn từng này tuổi rồi mà còn không chơi bời phụ nữ, rốt cuộc thằng chó nào bị điên?"
Trợ lý tay sai bên cạnh Lâm Trứ vừa nãy còn cười ha hả vì câu nói của hắn, nhưng ngay giây sau, bên ngoài cánh cửa có tiếng ồn ào. Hai người đàn ông bước vào, An Khải vừa từ cuộc họp thảo luận kịch bản vội vàng chạy đến, không ngờ nơi của mình lại bị tên heo nái này phá hoại đến mức này.
Khi anh vừa vào đại sảnh, đã có người bên trong vội vàng chạy ra báo cáo tình hình. An Khải bực bội kéo vành mũ lưỡi trai xuống: "Thằng khốn nào cho Lâm Trứ vào, tao cho nhà họ Lâm mặt mũi từ bao giờ?"
Cấp dưới г⛎.𝓃 𝓇.ẩ.🍸, liếc nhìn người đàn ông lạnh lùng, cao quý bên cạnh An Khải, cẩn thận nói: "Cậu Lâm nói ông cụ nhà cậu ấy vừa hợp tác với Phó tổng giám đốc, cậu ấy mượn danh tiếng của tập đoàn Phó thị đến, chúng tôi thật sự không đắc tội nổi..."
Phó Kính Thâm nghe lọt tai từng chữ nhưng sắc mặt không hề thay đổi, cho đến khi bước vào trong, thấy cô gái bé nhỏ mà anh đã lâu không gặp đang đứng trên sân khấu, nhẹ nhàng dỗ dành cô bạn thân đang khóc 𝐫𝐮.ⓝ 𝐫.ẩ.ÿ bên cạnh, trên mặt anh mới xuất hiện một tia lay động.
Anh nhìn cô với ánh mắt 𝐧●ó●п●𝐠 𝖇●ỏп●ɢ. Vừa thấy anh bước vào cửa, lòng Lương Tri đang bồn chồn lo lắng lập tức yên tâm hẳn. Lúc này, có anh ở gần, cô an tâm vỗ nhẹ lưng Tiểu Sương, bảo cô ấy đừng sợ.
Bên ngoài khu chờ còn rất nhiều diễn viên đợi từ sáng đến giờ. Mọi người đến vì tương lai và ước mơ, An Khải không giống Lâm Trứ, anh biết có những việc không thể chậm trễ, đè nén tính nết dọn dẹp mớ hỗn độn này trước. Lúc này, Lâm Trứ đã lủi thủi trốn sang một bên, thấy Phó Kính Thâm và An Khải đi vào, đến thở mạnh anh ta cũng không dám.
Lương Tri đưa Tiểu Sương về khu nghỉ ngơi an ủi một lát, rồi lại được gọi vào. Chu Tĩnh Hàng đứng bên cạnh Thành Tiểu Sương với vẻ mặt nặng trĩu, dù lúc nãy là anh ra mặt giúp nhưng lúc này bảo ở lại đây cùng cô ấy, lòng anh vẫn không cam tâm tình nguyện.
Anh đến đây là vì Lương Tri, thế này là sao chứ!
Tiểu Sương nhăn mày khóc thút thít, Chu Tĩnh Hàng khinh khỉnh "chậc" một tiếng rồi đưa cho cô một chiếc khăn tay sạch: "Lau đi, đồ ngốc."
Tiểu Sương mếu máo, vừa khóc vừa lịch sự cảm ơn: "Huhu, cảm ơn đồ khốn nạn."
"??!!!"
Trong khi đó, An Khải đã ngồi vào ghế ban giám khảo. Phó Kính Thâm ngồi bên cạnh, lười biếng cầm tài liệu của Lương Tri trong tay, rồi ngước lên đầy hứng thú nhìn cô. Lương Tri lúc này mới bắt đầu nghĩ lại, sao mới nửa tiếng trước cô vừa gọi điện thoại cho anh, vậy mà người cô đêm ngày mong nhớ lại đột ngột xuất hiện trước mặt như vậy.
Buổi thử vai vẫn tiếp tục. Lương Tri là người đầu tiên. Phó Kính Thâm vẫn luôn cưng chiều cô, cô làm gì anh cũng có thể khen hay. Nhưng giờ đây, khi người đàn ông ấy ngồi dưới hàng ghế ban giám khảo, tim Lương Tri lại đập nhanh một cách lạ thường.
Người rút thăm theo quán tính đưa hộp thăm lên sân khấu, đúng lúc này Chu Tĩnh Hàng bỏ lại cô ngốc đang hăng say xì mũi bên ngoài, chạy vào xem Lương Tri biểu diễn. Khoảnh khắc lá thăm được mở ra, ba người đàn ông có mặt đều sa sầm mặt mày. An Khải nén giận, cằm Phó Kính Thâm căng chặt, còn Chu Tĩnh Hàng tính nóng như lửa. Cơn giận của anh ta vẫn chưa nguôi, lúc này anh ta xông thẳng đến chỗ Lâm Trứ, túm cổ áo tên đó lôi ra ngoài: "Để tôi giải quyết tên khốn này, mọi người cứ tiếp tục đi!"
Lương Tri lúng túng đứng trên sân khấu, má ửng hồng nhìn chằm chằm vào Phó Kính Thâm. Môi cô bất giác hơi chu ra, dường như có rất nhiều tủi thân muốn nói với anh.
An Khải hắng giọng, không biết tình cảm giữa hai người họ, chỉ coi Lương Tri như một diễn viên trẻ đến thử vai. Anh nhẹ nhàng đưa ra một đề thi: "Nửa năm sau, Như Nguyệt gặp người chồng đi buôn bán xa nhà trở về lần đầu tiên."
Lương Tri sững người, sau khi lấy lại tinh thần, cô bất giác nhìn về phía Phó Kính Thâm bên cạnh An Khải. Khóe miệng anh khẽ nở nụ cười. Lương Tri nhìn đến vành mắt hơi đỏ hoe. Khoảnh khắc đó, cô hoàn toàn không dùng bất kỳ kỹ thuật diễn xuất nào. Nhưng ngay khi đôi mắt của cô gái đỏ lên, An Khải liền cảm thấy vô cùng tuyệt vời. Anh vùi đầu ghi loằng ngoằng một loạt nhận xét vào tờ giấy trên tay, sau đó mở lời đánh giá khách quan vài câu. Cho đến khi người tiếp theo được gọi, Lương Tri vẫn thấy đôi chân mình nhẹ bẫng.
Một lúc sau, Tiểu Sương đã nín khóc, thực ra cô ấy chỉ hơi hoảng sợ một chút. Sau khi cãi nhau vài câu với cái miệng bép xép của Chu Tĩnh Hàng, tâm trạng cô ấy đã tốt hơn nhiều.
Khi Lương Tri bước ra, vẻ mặt Tiểu Sương thậm chí còn có chút rạng rỡ: "Tớ vừa lén nhìn cậu diễn từ trong hậu trường đó, Tri Tri! Cậu nhất định sẽ được chọn! Mọi người đều bảo đạo diễn An Khải rất hiếm khi khen ai đó! Lát nữa, tớ phải bắt cậu khao một chầu lẩu thật ngon, hehe."
Trong lòng Lương Tri cũng vui 𝖘ướ𝓃*🌀, nhưng cô không rõ là vì buổi thử vai thuận lợi hay vì được gặp Phó Kính Thâm sau bao ngày xa cách.
Cô đưa tay véo má Tiểu Sương vẫn còn vương nước mắt, cong mắt cười trêu: "Sao cậu lại nhem nhuốc như mèo con thế này, lát nữa sao mà gặp người ta đây."
"Không sao cả, đằng nào tớ cũng đâu có xinh đẹp gì." Cô ấy lại tùy tiện lau mặt một lần nữa.
"Đợi tớ nhé, tớ đi giặt khăn tay rồi lau lại cho cậu lần nữa."
Lương Tri an ủi, đỡ cô ấy ngồi xuống rồi bước ra ngoài. Cô nhớ lúc nãy đi qua dãy nhà vệ sinh. Tuy nhiên, chưa đi được hai bước, cô đã bị một cánh tay kéo vào phòng trang điểm bên cạnh.
Cô theo bản năng trở nên căng thẳng. Hình ảnh đáng ghét của Lâm Trứ vừa rồi vẫn còn rõ mồn một. Cô không biết Chu Tĩnh Hàng đã đưa hắn đi đâu, sợ hắn sẽ quay lại, tim cô thắt lại. Vừa định giãy giụa thì bỗng nhiên bị kéo vào một vòng tay quen thuộc.
Mùi hương lấp đầy khoang mũi là mùi cô ngày đêm mong nhớ. Đôi mày cô bỗng nhíu lại vì xót xa, mắt lại đỏ hoe ngay lập tức.
Cô không giãy giụa, cứ để mặc anh ôm chặt. Anh lật tay đóng cửa phòng, bế bổng cô lên bàn trang điểm.
Khi anh cúi xuống nhìn cô gái nhỏ trong lòng, cô đang chu môi, gương mặt đầy vẻ tủi thân và nhớ nhung. Trái tim Phó Kính Thâm mềm nhũn ra. Anh không muốn nói nhiều, nắm chặt tay cô, cúi người ♓ô·𝐧 lên đôi môi mà anh đã ngày đêm mong nhớ bấy lâu.
Cô gái nhỏ tội nghiệp ngước đầu đáp lại, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Anh ⓗ.ô.ռ cô đến mức cô thở không ra hơi rồi dựa trán vào trán cô, ánh mắt rực lửa nhìn cô chằm chằm, khẽ nói: "Có nhớ anh không, hửm?"
Cô vòng tay 〽️*ề*Ⓜ️ 𝐦ạ*ℹ️ qua cổ anh, nức nở: "Không nhớ!"
"Không nhớ?" Anh nhướng mày, giọng trầm thấp hỏi.
"Ừ..."
Anh cũng chẳng nói nhiều, chỉ một tay luồn xuống eo cô, vừa cợt nhả cắn lên môi cô vừa lầm bầm: "Lá thăm em 𝓇ú.𝖙 𝐫.ⓐ khi nãy khá thú vị đấy, sao người khác đều phải diễn còn em thì không? Nào, anh miễn cưỡng đóng thử với em. Diễn thế nào, cô Lương dạy anh đi?"
Lương Tri hờn dỗi lườm anh. Anh vẫn không buông tha, tiếp tục kề sát cổ cô.
Phó thiếu danh tiếng lẫy lừng vẫn đang miệt mài khám phá bí mật diễn xuất, trong khi cổ Lương Tri đã ửng hồng: "Thế này?" Anh cười khẽ.
"Không phải mà... !" Lương Tri sắp ngượng 🌜-♓-ế-т rồi.
"Hay là thế này?"
"Phó Kính Thâm!"
"Anh đây!"
Anh ôm chặt cô không buông, 𝐦-á-⛎ trong người sục sôi.
Nhưng ngay khi anh vừa định cúi xuống tiếp tục, ngoài cửa bỗng có tiếng gõ cửa dồn dập: "Cô gái nhỏ ơi, em có ở trong đó không? Cô ngốc Thành Tiểu Sương khóc lóc nói em bị người ta bắt rồi, bảo anh đến tìm, anh vào nhé!"
Một giây sau, tim gan Chu Tĩnh Hàng bắt đầu гυ_𝓃 r_ẩ_ⓨ. Bên trong, anh Thâm đang ăn mặc xộc xệch che chở cho một cô gái. Thân hình anh vạm vỡ ôm trọn cô vào lòng, đến một góc áo của cô anh ta cũng chẳng thấy được.
Giọng Phó Kính Thâm trầm xuống, mang theo chút tức giận: "Cút!"
Chu Tĩnh Hàng còn đâu gan ở lại, vội vã chuồn ra ngoài rồi ngoan ngoãn đóng cửa lại.
Tuy nhiên, sự tò mò không cho phép anh ta đi xa. Anh ta lén lút nấp ở góc tường, một lúc sau thấy một cô gái trẻ vội vàng chạy ra. Góc nhìn của anh ta chỉ thấy được bóng lưng, nhưng nhúm tóc màu xanh quen thuộc ấy đột nhiên khiến anh ta đứng sững lại.
Anh ta chợt nhớ ra trước đây ở tòa nhà Phó thị cũng từng thấy mái tóc xanh này. Lúc này, anh ta cảm thấy chân tay mềm nhũn, một lát sau mới thốt lên một tiếng "Cái đ*m! Lương Tri... Lương Tri con mẹ nó lại là chị dâu của mình à... !!!!!"
| ← Ch. 051 | Ch. 053 → |
