Đừng nghịch
| ← Ch.040 | Ch.042 → |
Editor: Đào
"Kem dính đầy mặt."
Trong không gian hẹp sau tấm màn nhung chỉ có Lương Tri và Phó Kính Thâm.
Nơi này thực ra không hẻo lánh, chỉ ở ngay phía sau sân khấu, dùng để cất giữ đạo cụ tạm thời không dùng đến cho tiện. Trừ khi có trường hợp đặc biệt, thường sẽ không có ai vào đây vào lúc này.
Nhưng trong khoảng thời gian nghỉ giữa các màn biểu diễn, bên ngoài rèm sẽ có rất nhiều diễn viên đi lại để chào khán giả.
Lúc nãy Lương Tri bị Phó Kính Thâm kéo vào đây, khi đó chỉ thấy ngại ngùng và hào hứng. Tối nay, dù anh chỉ là một khán giả đến xem cô biểu diễn nhưng giữa đám đông hỗn loạn, sự 𝐪_uγế_𝖓 ⓡ_ũ của anh vẫn không thể che giấu.
Sân khấu bên ngoài vẫn đang biểu diễn, họ đứng gần nên có thể nghe rõ tiếng vỗ tay, reo hò, tiếng cười nói của khán giả. Lương Tri vừa hô.𝖓 lên tay anh, mãi một lúc sau anh mới phản ứng lại. Vẻ mặt cô lúc đó quá đỗi xinh đẹp, khiến anh nhìn đến ngây người. Cảm giác 𝖒·ề·ⓜ ɱ·ạ·ı ấm áp trong lòng bàn tay vẫn in sâu trong tâm trí anh. Anh không kìm được bước lên, muốn bắt "yêu tinh nhỏ" đang cười híp mắt lùi lại vài bước kia lại.
Có lẽ anh đã chịu đựng Lương Tri từ lâu. Kẻ săn mồi vốn quen ăn thịt lại bị ép ăn chay vài tháng, giờ đây ngay cả một nụ 𝒽·ô·ռ tinh khiết lên lòng bàn tay do cô gái nhỏ hiếm khi chủ động cũng khiến anh rung động khôn xiết.
Người đàn ông nắm lấy cổ tay ⓜ*ảռ*h κ𝖍*ả*𝖓*ⓗ của cô, dùng chút sức kéo cô vào lòng. Chỉ một giây sau, cô gái nhỏ thơm tho, 𝐦ề·ⓜ 𝐦·ạ·𝐢 đã nằm gọn trong vòng tay anh.
Chiếc váy ba lê bồng bềnh của "thiên nga nhỏ" tạo ra một khoảng cách nhỏ giữa hai người. Anh khẽ tặc lưỡi, cố gắng ghé lại gần cô hơn. Chiếc váy trắng tinh khôi vểnh lên, ép bên này thì lại phồng bên kia. Lương Tri Ⓜ️ề·ⓜ 𝐦·ạ·1 ngước nhìn anh, tay vô thức túm lấy vạt áo vest của anh.
Không gian chật hẹp khiến cả hai cảm nhận rõ hơn về đối phương, ánh mắt giao nhau tràn ngập tình yêu không cần lời nói.
Anh còn chưa kịp làm gì hơn, mấy tiếng bước chân bên ngoài rèm đã khiến Lương Tri giật mình thoát ra khỏi cảm xúc mơ hồ đó. Cô mím môi lườm anh, lòng không khỏi lo lắng.
Người ở ngoài rèm dường như là mấy cô gái cùng biểu diễn với cô lúc nãy. Hai người họ sau khi xuống sân khấu đã trò chuyện một lúc, định thu dọn đồ đạc để đi ăn mừng buổi diễn thành công thì bất chợt nhận ra hình như từ lúc kết thúc tiết mục không còn thấy Lương Tri đâu nữa.
Trong thời gian tập luyện, mọi người cùng nhau nhảy múa, cùng trò chuyện và mơ mộng về tương lai. Mấy ngày thân thiết bên nhau đã giúp mọi người có cái nhìn sâu sắc hơn về Lương Tri - "bình hoa" nổi tiếng nhưng luôn ở trên cao kia. Cô lúc nào cũng dịu dàng, lễ phép, tính tình rất tốt, không hề kiêu căng hay mắc bệnh công chúa, càng chưa từng có chuyện không nói một lời nào mà bỏ đi như thế này.
Dù ở trong hậu trường buổi chào đón tân sinh viên đông đúc náo nhiệt, mấy cô gái tốt bụng vẫn không kìm được lo lắng cho cô.
Dù sao thì cô cũng là một cô gái có vẻ ngoài nổi bật, điệu múa đêm nay lại càng khiến cô tỏa sáng. Họ đều biết, lúc biểu diễn, gần như tất cả khán giả bên dưới đều bị cô thu hút. Một người sống sờ sờ lại đột nhiên biến mất trong đêm, mấy cô gái trẻ tim đập thình thịch, sợ cô xảy ra chuyện gì nên tự động đi khắp nơi sau cánh gà tìm cô.
Lương Tri ở sau tấm màn nghe thấy tiếng các bạn, biết họ đang tìm mình, trong lòng vừa xấu hổ vừa áy náy.
Nhưng nếu giờ mà đột nhiên bước ra từ sau tấm màn, lại còn có người đàn ông chói lọi nhất khán đài đêm nay, đến cả hiệu trưởng cũng phải hạ mình bên cạnh anh đi theo sau thì chắc chắn tin tức sẽ п·ổ ⓣυп·𝖌.
Lương Tri nghe thấy họ gọi tên mình, bực bội trút hết cơn giận lên người "tên tội đồ" trước mặt, hoàn toàn quên mất chính mình của giây trước còn đang vui vẻ làm nũng và cười ngọt ngào với anh.
Cô gái trẻ giận dỗi 💰●ℹ️ế●† 🌜h●ặ●† tay đấm anh một lúc lâu, Phó Kính Thâm vẫn cong môi đón nhận tất cả, mặc cô quậy phá, cánh tay ôm cô cũng không hề buông lỏng một chút nào.
Cô nghe thấy tiếng bạn bè khẽ gọi tên mình, xấu hổ lấy hai tay che mặt 𝐯ù_i và_0 ռⓖ-ự-🌜 anh.
Thật là chẳng còn mặt mũi nào gặp người khác nữa!
Một lúc sau, giọng nói nhỏ dần, tiếng bước chân cũng xa dần. Lương Tri khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sợ bạn bè lo lắng, cô cũng không hỏi han gì, cứ tự nhiên đưa tay vào túi áo vest của anh.
Túi áo vest nằm ở mặt trong áo khoác, ngay gần 𝖓🌀ự·ⓒ. Động tác của Lương Tri trôi chảy, tự nhiên, nhưng lúc này trên mặt lại không còn vẻ thẹn thùng như ban nãy.
Phó Kính Thâm cúi đầu nhìn cô hành động, thấy cô thoải mái như vậy, trong lòng lại có chút ấm áp: "Lương tiểu thư gấp gáp vậy sao? Sao lại động tay động chân thế này?"
Lương Tri nghe anh nói, động tác trên tay khựng lại, rồi ngơ ngác ngước lên nhìn anh. Trong mắt cô không hề có ý nghĩ xấu, nhưng lòng bàn tay lại vừa vặn dừng lại trên п*𝐠ự*🌜 anh. Động tác mờ ám này, nhìn qua đúng là như lời anh nói.
Cô gái nhỏ thấy anh lại trêu mình, п·𝐠𝐡·ⓘ·ế·ⓝ 𝐫·ă𝐧·ɢ, mạnh dạn vỗ anh một cái, sau đó luồn tay vào túi, lấy chiếc điện thoại màu đen ra, tùy tiện dùng vân tay của mình để mở khóa.
"Em muốn mưu sát chồng em à."
"..." Lương Tri mặc kệ anh, tự mình gọi điện cho bạn bè.
Phải biết rằng với người như anh, chỉ vài tin nhắn trong điện thoại cũng liên quan đến tương lai và vận mệnh của vài tập đoàn, vậy mà cô lại dễ dàng nắm giữ huyết mạch của người khác như thế, Phó Kính Thâm cũng chẳng mảy may bận tâm, cứ để mặc cô.
Chỉ là anh không chịu buông tha, ngay cả khi cô gọi điện thoại, anh vẫn không kìm được vòng tay ôm lấy cô gái từ phía sau. Chiếc váy múa bằng vải voan của cô đính đầy kim sa lấp lánh, trông thì đẹp nhưng lại cọ vào da thịt. Tuy nhiên, dù có bị cọ đến khó chịu, Phó Kính Thâm vẫn không muốn buông cô ra.
Trong điện thoại, cô bảo bạn bè đừng lo, lát nữa cô sẽ về ngay. Nhưng người đàn ông phía sau nghe thấy thì không vui chút nào, chỉ muốn giật điện thoại trên tay cô rồi "đóng gói" cô mang đi luôn.
"Lát nữa còn phải về à?" Anh tỏ vẻ không vui, nhìn những hạt kim sa đang cọ vào người mình đến phát đau, chỉ muốn lừa cô về để tự tay lột bỏ cái thứ đáng ghét kia.
"Đúng vậy!" Cô nghịch ngợm chọc tức anh một câu, thấy anh mặt nặng mày nhẹ nhưng trong lòng không chút sợ hãi. Tuy nhiên, cô vẫn mềm lòng lay lay cánh tay anh, dỗ dành người đàn ông khó tính này.
Nhiều cô gái bên ngoài vẫn còn tiếc nuối vì Phó thiếu đến muộn đi sớm, lỡ mất cơ hội thể hiện trước mặt anh. Những người chưa ra sân khấu ai nấy đều lộ vẻ khó chịu. Thế nhưng, ai mà ngờ được người đàn ông ngạo mạn, kiêu hãnh đến thế lại cam tâm tình nguyện đến sau cánh màn nhung khuất mắt người đời, chịu đựng cơn giận hờn của một cô gái.
Mà còn rất hưởng thụ nữa.
Bạn gọi điện nói với Lương Tri rằng lát nữa mọi người sẽ đi ăn, nhưng cô biết Phó Kính Thâm không muốn để cô đi nên đành từ chối, nói rằng hơi mệt và muốn về ký túc xá nghỉ ngơi.
Cô bạn bên kia nghe vậy cũng tỏ vẻ tiếc nuối, biết cô không đi ăn khuya thì nói thêm một câu rằng ở cạnh hậu trường có một gian lều của hội sinh viên, có người phụ trách phát bánh ngọt và nước uống cho những sinh viên biểu diễn tối nay. Nếu cô đói thì có thể đến lấy, cuối cùng còn dặn cô nghỉ ngơi thật tốt.
Lương Tri đồng ý ngay, cúp máy rồi trả điện thoại lại cho anh.
"Lát nữa em đi trước, anh đi sau nhé, đừng để ai nhìn thấy." Cô cẩn thận dặn dò.
"Nhìn thấy thì sao?" Anh đường đường là Phó thiếu, thế mà lại phải lén lút hẹn hò với vợ mình sao.
Lương Tri cười khúc khích, rón rén lại gần, rụt rè ôm anh một lúc rồi khom người trốn sau tấm màn, lắng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, đảm bảo không còn ai mới dám lẻn ra.
Phó Kính Thâm nhìn dáng vẻ của cô, thấy hai người đúng là như đang vụng trộm, cảm giác này khá k*ch th*ch, anh đứng sau lưng cô đầy hứng thú nhìn cô loay hoay.
Đáng lẽ cô đã sắp chạy ra ngoài rồi, nhưng tiếng nhạc bên ngoài bỗng im bặt, sau đó một đám đông ùa vào từ lối xuống sân khấu. Cô sợ đến mức bám chặt lấy tấm màn, lại phải trốn thêm một lúc.
Người đàn ông phía sau thầm tán thưởng thời điểm kết thúc buổi biểu diễn này thật đúng lúc. Tuy nhiên, giây tiếp theo, anh nghe thấy tiếng xì xào của một cô gái phàn nàn.
"Mọi người đều nói tối nay Phó thiếu đến xem văn nghệ của chúng ta."
"Thiếu gia của tập đoàn Phó thị ấy hả?!"
"Chứ còn ai nữa, trước đây lãnh đạo nhà trường làm ầm lên cũng là vì anh ấy."
"Trời ơi, vừa nãy đứng trên sân khấu tớ run quá, diễn không tốt chút nào."
"Mấy cậu nói xem, Phó thiếu thích kiểu con gái nào nhỉ?"
"Kiểu gì cũng không phải kiểu như cậu đâu..."
"Tranh cãi làm gì, người ta có thèm ngồi dưới khán đài đâu. Nghe người ở hậu trường nói, anh ấy đến muộn, xem được một tiết mục thì đứng dậy bỏ đi luôn, chẳng nể mặt hiệu trưởng, cũng chẳng thèm chào hỏi. Chắc là không có hứng thú."
"Đúng là vậy. Tức ↪️·𝐡ế·✞ đi được, tôi còn nghĩ tối nay có thể nhảy một bài thật đẹp trước mặt anh ấy cơ..."
Những lời nói của mấy người kia lọt vào tai Lương Tri không sót một chữ nào. Cô bĩu môi, cảm thấy ghen tuông một cách khó hiểu. Cô quay lại nhìn người đàn ông xấu xa đang thu hút sự chú ý của biết bao cô gái kia. Vẻ mặt anh rõ ràng cũng đã nghe thấy, vội vã xua tay, thanh minh ngay lập tức: "Anh chỉ xem mỗi tiết mục của Phó phu nhân rồi đến tìm em ngay, không chậm trễ một phút nào."
Cũng đúng, Lương Tri cũng chẳng có ý định gì, chỉ là cái cảm giác ghen tuông bất chợt này thật sự rất kỳ lạ.
Nhưng cô chưa kịp giận đủ, bên ngoài lại tiếp tục vang lên giọng của mấy cô gái đó.
"Dù anh ấy có ở đây cũng chẳng thèm để mắt đến chúng ta đâu. Mấy cậu có biết Lương Tri của khoa biểu diễn không? Tuổi còn trẻ mà vừa bước chân vào giới giải trí đã nổi đình nổi đám rồi. Bao nhiêu người đàn ông say mê cô ấy. Vừa nãy cô ấy chỉ cần mặc váy múa đứng trên sân khấu, đám con trai bên dưới lập tức như bị hớp hồn, ai nấy mặt mày hớn hở, cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy."
"Đúng đấy. Nghe nói sau khi cô ấy quay lại trường học, ngày nào cũng có người mang hoa đến tận ký túc xá. Lớp học nào có cô ấy là y như rằng chật kín, chẳng phải chỉ để ngắm gương mặt xinh đẹp đó thôi sao?"
Gió đổi chiều, giây trước cô còn đang giận dỗi, giây sau đã đến lượt anh mặt mày sa sầm, nhìn chằm chằm vào cô.
Bị nhìn đến mức chột dạ, cô cười hề hề với anh cũng chẳng ăn thua, bèn nhân lúc bên ngoài không còn ai, vén rèm chạy vụt ra ngoài.
Trong không gian chật hẹp ấy chỉ còn lại một mình anh, nhưng dường như không khí vẫn còn vương vấn mùi hương tươi mát của cô gái. Anh thở dài lắc đầu, thản nhiên bước ra ngoài.
Sau khi lấy xe trong gara, anh lái đến đợi cô ở ngoài cổng nhà biểu diễn.
Lương Tri tranh thủ chạy đi tìm những người bạn chuẩn bị đi ăn mừng, nói trực tiếp với cô giáo dạy múa là mình sẽ về ký túc xá nghỉ ngơi, rồi vui vẻ chào tạm biệt họ.
Trên đường đi tìm Phó Kính Thâm, cô tình cờ nhìn thấy nơi hội sinh viên đang phát bánh ngọt. Cô nhớ lại hồi tiểu học, sau các buổi biểu diễn ngày 1/6 cũng có hoạt động phát quà nhỏ như thế này.
Hối ấy, cô chẳng mấy khi được ăn món gì ngon. Cô bé nhảy xong mệt nhoài, ăn mấy chiếc bánh kem dởm đựng trong hộp nhựa hồng giá vài đồng bạc cũng thấy ngon lành.
Cô thấy hay hay, chạy mấy bước đến xin người ta một chiếc bánh nhỏ.
Anh trưởng câu lạc bộ sinh viên nhận ra cô, cậu thiếu niên đỏ mặt đưa thêm cho cô một phần nữa.
Cô gái nhỏ vui vẻ cảm ơn, quay đầu chạy ra ngoài cửa. Dưới bậc thềm dài, xe của Phó Kính Thâm đang lặng lẽ chờ ở ngoài cổng.
Cô chủ động chạy đến, ngoan ngoãn lên xe.
Anh mím môi không nói, dường như đang cố tình nhắc nhở cô rằng tội lỗi trốn đi vừa rồi của cô đã khiến anh bực bội không ít.
Lương Tri thấy buồn cười trong lòng, cô mang bánh kem ra chia sẻ: "Giải thưởng nhỏ cho màn biểu diễn vừa rồi đó, câu lạc bộ sinh viên cho em thêm một phần, chia cho anh này."
Giọng cô gái trong trẻo ngọt ngào, cô cúi mặt, dưới ánh đèn vàng ấm áp, hàng mi cong dài khẽ rung. Cô cúi đầu chăm chú tháo hộp bánh.
Phó Kính Thâm hỏi với giọng hờ hững: "Người cho em thêm một phần là sinh viên nam à?"
Lương Tri thầm mắng mình lỡ lời, đàn ông khi ghen thật đáng sợ. Tim cô không kìm được đập nhanh hơn, cứ cảm thấy như mình vừa làm chuyện gì sai trái.
Người đàn ông khẽ hừ một tiếng, tập trung lái xe ra khỏi trường.
Lương Tri lười biếng ngồi ở ghế phụ, vô tư cắn một miếng bánh kem: "Anh vừa bị người ta để ý đấy, chúng ta coi như huề nhau, chẳng ai nợ ai nữa."
"Ai thèm huề với em?" Giọng anh lạnh băng. Lương Tri cũng thấy cách dùng từ của mình không ổn.
Xe từ từ dừng lại trước đèn đỏ. Lương Tri đưa miếng bánh kem ăn dở đến bên miệng anh: "Ngon lắm, anh thử đi."
"Không ăn." Anh cười lạnh.
Cô gái cũng chẳng chiều theo anh, không nói hai lời, nhét thẳng miếng bánh vào miệng anh. Dù lúc này đang ghen, anh cũng không nỡ lạnh lùng với cô.
Anh bình thản ăn miếng bánh, lúc quay sang nhìn cô mới nhận ra khóe miệng cô dính đầy kem.
Vẻ mặt ấy vừa ngây thơ vừa đáng yêu.
Anh lặng lẽ nuốt nước bọt. Nhưng cô gái nhỏ vốn đang ngồi ngoan ngoãn bỗng nhiên lại ghé sát vào anh. Đôi mắt long lanh xinh đẹp nhìn chằm chằm khiến anh xấu hổ. Cô quay đầu nhìn đèn đỏ đang đếm ngược phía trước, rồi ôm lấy mặt anh, cái miệng nhỏ vội vã ♓ô_𝖓 chụt chụt lên má anh. Cô còn lẩm bẩm trong miệng: "Nhanh lên, nhanh lên, chỉ còn hai mươi giây nữa thôi!"
"Phó tiên sinh, anh đừng giận nữa có được không." Vừa 𝐡ô𝓃., cô vừa lén lút xin xỏ cho mình.
Người đàn ông hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn cứng miệng: "Đừng nghịch, dính kem đầy mặt anh rồi."
Thế nhưng anh lại mặc kệ cô làm loạn, không hề có ý phản kháng.
Nhưng cả hai đều biết, anh đã mềm lòng từ lâu rồi.
Lời tác giả:
Phó thiếu: "Kem chỉ dính một bên má phải. Để cân xứng, xin Phó phu nhân hãy dính cả má trái nữa, cảm ơn."
| ← Ch. 040 | Ch. 042 → |
