Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 050

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 050
Anh trai
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Tớ chưa từng oán hận họ."

Chỉ là một cuối tuần ngắn ngủi, nhưng vì Phó Kính Thâm không có nhà, Lương Tri cảm thấy dài đằng đẵng.

Khi anh vắng nhà, buổi tối đi ngủ cô quen bật đèn ngủ nhỏ đầu giường. Cô gái nhìn chằm chằm vào ánh đèn vàng ấm áp mà ngẩn người, theo thói quen rúc vào bên cạnh, nhưng tay lại chạm vào khoảng không. Cô bĩu môi, cả người lộ rõ vẻ bơ vơ và cô độc.

Nhưng suy cho cùng, mẹ mất khi mới sáu tuổi, chưa đầy mười bảy tuổi đã rời khỏi nhà dượng, một mình sống cùng cô giáo. Lẽ ra trong lòng cô phải sớm quen với cô đơn rồi.

Đây là cảm giác cô rất đỗi quen thuộc, nhưng gần đây bị Phó Kính Thâm cưng chiều nên thấy tủi thân khi không có ai bên cạnh.

Dù anh 𝒸♓_ı_ề_υ ↪️ⓗ𝐮_ộ_n_ɢ cô đến mức vô tư, trẻ con khi ở cạnh anh, nhưng suy cho cùng, cô vẫn là một người phụ nữ hiểu chuyện, biết điều. Cô xót xa khi nghĩ anh phải làm việc vất vả bên ngoài nên không dám tùy tiện làm phiền anh nữa.

Đêm rất dài. Thông thường khi cô không ngủ được, Phó Kính Thâm sẽ vắt óc nghĩ cách dỗ dành cô bằng giọng nói nhẹ nhàng. Có anh bên cạnh, lòng cô cũng vững vàng. Giờ đây, cô lại phải bật chiếc đèn ngủ quen thuộc nhưng vẫn không yên tâm bằng khi có anh ở bên.

Cô cố gắng nhắm mắt lại để ngủ nhưng trong đầu cứ nghĩ đến những chuyện thú vị mà anh thường kể về công việc trước khi ngủ, khiến cô không kìm được khẽ mỉm cười.

Trong phòng tĩnh lặng, Cầu Cầu ngủ ngon lành bên cạnh Lương Tri, dù cô trằn trọc cũng không làm nó tỉnh giấc.

Đã hơn mười một giờ đêm, Lương Tri không nhớ đây là lần thứ mấy mình cố gắng nhưng không ngủ được. Khi mở mắt ra, cô vẫn còn rất tỉnh táo, không chút buồn ngủ. Cô mò điện thoại dưới gối, thấy Phó Kính Thâm đã gửi tin nhắn cho mình cách đây hơn nửa tiếng.

Có lẽ vì sợ làm phiền cô nghỉ ngơi, anh chỉ nhắn vài câu dặn dò và "Chúc bảo bối ngủ ngon", cũng không đợi cô trả lời.

Lương Tri cúi đầu nhìn giờ, bên đó của anh chắc là giờ ăn tối. Cô từng bắt anh hứa, dù công việc bận rộn đến mấy cũng phải ăn uống tử tế. Giờ này chắc anh đang dùng bữa, cô gọi điện chắc sẽ không làm phiền anh làm việc.

Nghĩ vậy, tay cô nhanh chóng bấm số.

Sau này cô mới nhận ra, bất kể là lúc nào, cứ điện thoại cô gọi đến, anh sẽ bắt máy ngay lập tức.

Lần này cũng vậy, Lương Tri ôm điện thoại nằm trên giường, đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên giọng của Phó Kính Thâm.

"Muộn thế này rồi sao còn chưa ngủ?" Câu đầu tiên anh hỏi chính là câu này, dù không hài lòng vì cô lại thức khuya nhưng giọng điệu của anh vẫn dịu dàng và đầy quan tâm.

Lương Tri khẽ cười, cô ngại ngùng không dám nói qua điện thoại rằng vì không có anh bên cạnh nên cô ngủ không được. Cô gái nhỏ nhớ anh thật đấy, nhưng tính sĩ diện cũng không phải là giả. Cô không trả lời thẳng câu hỏi của anh mà tùy tiện lôi một chuyện khác ra hỏi. Cô chỉ muốn nghe giọng anh thôi mà, cô mềm giọng hỏi: "Bên anh giờ là giờ ăn cơm rồi phải không? Phó tiên sinh đã ăn chưa?"

Tại phòng họp trên tầng cao nhất của tập đoàn, một đám người nước ngoài tóc vàng mắt xanh đang ngồi đông nghịt. Tập đoàn Phó thị ở nước ngoài mạnh không kém gì trong nước, những người được vào đây đều là những tinh hoa hàng đầu trong ngành ở quốc gia của họ, thông thạo nhiều thứ tiếng. Thậm chí cả tiếng Trung Quốc, vốn được người nước ngoài cho là phức tạp và khó học, cũng được nhiều lãnh đạo cấp cao nói rất trôi chảy nhờ ông chủ tập đoàn là người Trung Quốc.

Phó Kính Thâm đến muộn một chút, lịch trình của anh có vẻ rất gấp, dường như anh muốn tăng hiệu suất làm việc để rút ngắn thời gian. Tuy nhiên, năng lực làm việc của người đàn ông này thật đáng kinh ngạc, cả nhóm người họ phải đối phó với một mình anh cũng thấy khá vất vả.

Cuộc họp buổi sáng đã kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ. Những người nước ngoài ban đầu không quen làm việc tăng ca nhưng có ông chủ đích thân ngồi đó với vẻ mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, không ai dám than vãn.

Khối lượng công việc cần báo cáo và thảo luận rất lớn, cuộc họp này rõ ràng sẽ kéo dài đến tận chiều tối. Người có thể làm việc liên tục hai mươi tư tiếng không nghỉ, ngoại trừ con 𝐪𝐮*ỷ đáng sợ trước mặt này thì cả tập đoàn không thể tìm ra người thứ hai.

Thế nhưng, ngay lúc mọi người đang gấp rút báo cáo, mong sớm nhận được một cái gật đầu hài lòng từ vị sếp lớn thì họ thấy lông mày anh đột nhiên giãn ra. Anh nhanh chóng nghe điện thoại vừa đổ chuông.

Sức uy h**p của Phó Kính Thâm có thể thấy rõ qua sự im lặng 𝒸·♓·ế·𝖙 chóc trong căn phòng. Khi anh nghe điện thoại, cả nhóm người nước ngoài vốn là những tay lão luyện trong ngành cũng không dám thở mạnh.

Trong phòng im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, cuộc trò chuyện của hai người trở nên rõ mồn một.

Chỉ là ai cũng hiểu tiếng Trung nên vẻ mặt khó tránh khỏi có chút gượng gạo.

Giọng cô gái nhỏ ở đầu dây bên kia ngọt ngào, đáng yêu: "Phó tiên sinh ăn cơm chưa?"

Vài vị lãnh đạo cấp cao người nước ngoài trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý với nhau. Họ nhìn xấp tài liệu dày hơn mười phân trong tay, rồi lại nhìn đống tài liệu chất cao như núi, ngay cả máy tính cũng đặt hai cái trên bàn trước mặt người đàn ông ở vị trí chủ tọa.

Sau đó, họ nghe thấy Phó tổng giám đốc, người vừa rồi còn lạnh lùng, giờ đã dịu dàng hẳn, nói dối một cách nhẹ nhàng: "Anh đang ăn đây."

"Anh ăn gì thế? Cho em xem có được không?" Thực ra cô chỉ muốn nhìn anh nhưng lại ngại nói ra. Rõ ràng vài tiếng trước họ vừa gọi video cho nhau.

Thế nhưng, việc Phó Kính Thâm đang làm việc quần quật suốt ngày đêm không thể để cô biết được. Anh liếc nhìn xung quanh phòng họp, nhìn một nhóm các lãnh đạo cấp cao đang chờ báo cáo bên trong rồi bình thản nói: "Bên anh sóng yếu, để anh kể cho em nghe nhé?"

Lương Tri tuy nhớ anh nhưng cũng hiểu chuyện. Anh nói sóng yếu, cô không nghĩ nhiều, ngoan ngoãn lắng nghe.

Phó Kính Thâm tùy tiện đọc tên vài món ăn, bên dưới, một nhóm người nước ngoài nghe đến những món ăn Trung Hoa làm người ta thèm nhỏ dãi, nghĩ đến cái bụng đang kêu ọc ọc của mình, ai nấy đều cười khổ nhìn đống "món ăn" lạnh ngắt, khô cứng trước mặt.

"Không ngủ được à?" Anh đột nhiên hỏi.

Anh hiểu thói quen của Lương Tri. Cô còn thức khuya như vậy, anh muốn dạy dỗ cô nhưng lại không nỡ nặng lời, chỉ đành kiên nhẫn dỗ dành hỏi han.

Nhưng vừa nhắc đến chuyện này, nỗi tủi thân giấu sâu trong lòng Lương Tri lại không kìm được mà trỗi dậy. Giọng cô 〽️ề.𝐦 ⓜạ.𝖎, nghe vào tai Phó Kính Thâm lại trở nên xót xa: "Vâng, em không ngủ được."

Anh còn đang nghĩ xem nên dỗ cô thế nào thì nghe cô nói: "Phó tiên sinh kể chuyện cho em nghe đi? Kể xong đảm bảo em sẽ ngủ ngay!"

Cô nũng nịu đưa ra yêu cầu, làm sao anh có thể từ chối. Anh ngừng lại một chút, rồi từ từ bắt đầu kể chuyện.

Thế là cả căn phòng đầy người nước ngoài lặng lẽ cùng Lương Tri lắng nghe Phó Kính Thâm hiếm hoi dịu dàng dùng tiếng Trung kể một câu chuyện nhỏ không biết lấy từ đâu ra.

Đứng bên cạnh, Từ Cải đã quá quen với những chuyện như thế này. Anh ta đã theo Phó Kính Thâm nhiều năm, có chuyện gì điên rồ, không thể tưởng tượng nổi mà sếp Phó chưa từng làm cho "tiểu tổ tông" kia đâu. Anh ta bình thản sắp xếp lại những tài liệu còn chưa đưa cho Phó Kính Thâm xem, trong lòng thầm mỉa mai đám đồng nghiệp chưa từng thấy "sự đời" này.

Anh đã kể trọn hai mươi phút. Trong lúc đó, Từ Cải tự ý bảo mọi người nhẹ nhàng ra ngoài ăn cơm, nạp thêm năng lượng, lát nữa quay lại 𝐜♓-iế-𝓃 đ-ấ-ц tiếp. Còn sếp Phó "sắt thép" của họ, chỉ sau khi nghe thấy tiếng thở đều đều của cô vợ nhỏ mới điềm nhiên cúp điện thoại rồi quay lại với công việc.

Anh không phản đối chuyện Từ Cải cho mọi người đi ăn, nhưng thời gian không chờ anh, anh nôn nóng về nhà nên trong lúc mọi người đang dùng bữa thì anh vẫn tiếp tục làm việc.

Thứ hai, Lương Tri trở lại trường học. Khi cô bước vào, Tưởng Chanh Chanh nhìn cô với vẻ mặt hơi khác lạ rồi khẽ thở dài, kéo chiếc hộp nhỏ dưới bàn học ra đặt trước mặt cô: "Anh trai cậu đến vào thứ bảy nhưng không tìm thấy cậu. Anh ấy mang theo vài thứ, nhờ tớ chuyển cho cậu."

Lương Tri sững người, vẻ mặt có chút bối rối khi nhìn cô bạn. Tuy cô đã mất ba năm ký ức nhưng ngay cả trước tuổi mười tám, cô cũng đã gần hai năm không liên lạc với anh trai rồi.

Lúc cô bị bà đuổi ra ngoài, anh trai vẫn còn đang học đại học ở nơi khác, đến khi trở về, hai anh em đã không còn liên lạc được với nhau nữa.

Tưởng Chanh Chanh biết chuyện cô bị tai nạn và mất trí nhớ, nhìn vẻ mặt có phần xa lạ của cô, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác không nói lên lời. Cô ấy chỉ nhẹ nhàng nói: "Hai năm trước, anh trai cậu đến đây không ít lần. Tớ nói cậu không ở ký túc xá mà anh ấy cũng không tin. Anh ấy cứ nghĩ cậu hận nhà họ nên cố ý bảo tớ nói vậy. Nhưng anh ấy cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ là lần nào đến cũng mang rất nhiều đồ nhờ tớ đưa cho cậu. Cậu không thường về ký túc xá nên tớ đều cất giúp cậu ở đây. Sau này tớ cũng suýt quên mất. Lần này có lẽ anh ấy thấy tin tức nói cậu quay lại đi học, cuối tuần lại đến một chuyến, chỉ là đúng lúc cậu lại vắng mặt. Thật trùng hợp."

Lương Tri gật đầu, nhớ lại người anh trai đã hết mực yêu thương mình cùng với bố và bà nội ở nhà. Xét cho cùng, họ chẳng có 𝐪𝐮.🅰️.ⓝ ♓.ệ Ⓜ️á●⛎ mủ gì với cô, nhưng sau khi mẹ cô qua đời, họ vẫn nuôi nấng cô khôn lớn. Trong lòng cô luôn mang ơn họ. Tưởng Chanh Chanh đưa đồ cho cô xong liền lười biếng ngồi trên giường đọc tạp chí thời trang. Lương Tri mở nắp chiếc hộp nhỏ ra xem, bên trong toàn là những món đồ dành cho con gái như thú nhồi bông, quần áo, đồ điện tử. Khóe mắt cô hơi cay, khẽ nói: "Tớ chưa bao giờ hận họ cả."

Tưởng Chanh Chanh đang lật tạp chí bỗng khựng lại. Cô gái vốn vô tư, hồn nhiên ấy lại lên tiếng nói giúp anh trai Lương Tri vài câu: "Lương Kỳ Đông... ý tớ là anh trai cậu ấy, người đó cũng thật thà lắm. Tớ đã nói cậu không có ở đây mà anh ấy vẫn đến nhiệt tình như vậy. Năm thứ hai cậu đi, anh ấy tốt nghiệp. Cậu cũng biết trường anh ấy là trường top, năng lực cũng giỏi, trở về Càn thị đã tự mở một văn phòng luật. Anh ấy nhận vài vụ án không nhỏ, lần nào cũng thắng đẹp, tiếng tăm lừng lẫy, là một luật sư rất thành công. Ban đầu, anh ấy chỉ mang những đồ dùng thiết yếu cho sinh viên đại học. Về sau, đi công tác nhiều, đi đâu cũng nghĩ đến việc mang quà về cho cậu. Chẳng qua cậu không về nên không nhận được. Tớ đã giữ gìn cẩn thận giúp cậu đấy, xem cho kỹ vào, đừng có mà khóc nhè nhé."

Khi Tưởng Chanh Chanh quay lại nhìn, cô biết cô bạn đang có chút bất ổn. Cô ấy cũng là người sợ thấy người khác khóc nên liền mở lời trêu chọc vài câu để khuấy động không khí.

Lương Tri cố kìm nén cảm xúc, mỉm cười với bạn, giọng nói vẫn còn nghẹn: "Khóc nhè gì chứ, tớ lớn rồi mà."

Tưởng Chanh Chanh cười, véo má cô. Cuối cùng, cô ấy chợt nhớ ra điều gì đó, cầm điện thoại nhắn tin cho Lương Tri: "Tớ gửi số điện thoại của anh cậu qua Wechat cho cậu nhé. Giờ luật sư Lương nổi tiếng lắm đấy. Trước đây anh ấy có thấy chuyện cậu hủy hợp đồng trên mạng. Em gái mình thì ai mà không xót chứ, anh ấy bảo cậu là nếu có chuyện gì thì cứ tìm anh ấy. Sau này nếu ký hợp đồng với công ty mới, anh ấy cũng có thể giúp cậu xem xét."

Lương Tri gật đầu, giọng nói Ⓜ️ề·〽️ Ⓜ️·ạ·𝖎: "Cảm ơn Chanh Chanh."

Tưởng Chanh Chanh bỗng đỏ mặt, vẻ mặt có chút ngượng ngùng: "Cảm ơn tớ làm gì, phải cảm ơn anh cậu chứ."

Chương (1-112)