Truyện:Khuất Phục - Chương 51

Khuất Phục
Trọn bộ 74 chương
Chương 51
Đoạn tuyệt
0.00
(0 votes)


Chương (1-74)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Kỳ thực ngay từ lúc bắt đầu, hôn nhân của Hoàng Phủ Dận và Tân Tiệp đã bằng mặt không bằng lòng. Tân Tiệp là một người vợ tốt, nếu như người đàn ông của bà cũng yêu bà, bà sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Mà trong lòng Hoàng Phủ Dận chỉ có một người phụ nữ bất luận là người phụ nữ nào bao gồm cả Tân Tiệp đều không thay thế được.

Tập Diên.

Đáng tiếc không phải là vợ của ông. Đến khi chết cũng không phải.

Năm xưa khi còn trẻ, yêu một cô gái.

Trong cuộc sống con người luôn phải đối mặt với rất nhiều điều bất ngờ, ví dụ như tình yêu. Một người cho dù mạnh mẽ cuối cùng cũng sẽ có lúc không thể kháng cự ngược lại bị cái gì đó hấp dẫn thật sâu, ví dụ như tình yêu.

Một cô gái như nước, dịu dàng xinh đẹp, an tĩnh và tinh khiết

Cô ngồi trên ghế dài ở hồ phun nước, tay chống đầu ngủ trưa. Tóc giống như tơ tằm khẽ rũ xuống, ánh mặt trời màu vàng chiếu trên mặt cô, đẹp đến mức gần như hư ảo. Chiếc váy vải bông màu trắng dài đến mắt cá chân, theo gió lắc nhẹ. Sau lưng cô, màn nước dưới sự soi sáng cúa ánh mặt trời khúc xạ ra ánh sáng lóng lánh.

Hình ảnh đó đủ để ông mỗi lần nhớ lại đều vô cùng say mê.

Có lẽ trong tất cả những chuyện mà mỗi người đã trải qua, có chuyện là điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống đồng thời cũng sẽ mang đến đau đớn tận sâu xương tủy. Yêu và đau thường như hình với bóng.

Ông ta là con trai trưởng của gia tộc, phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm. Vì vậy ông ta kết hôn, người vợ đầu tiên sinh cho ông một đứa con gái là Nguyệt Như. Sau đó bị bệnh mà qua đời, Hoàng Phủ Duyện an bài cho ông cuộc hôn nhân thứ hai, ông chọn trúng Tân Tiệp, chỉ vì tính tình bà dịu dàng có mấy phần giống với Tập Diên. Bụng Tân Tiệp không chịu thua kém, rất nhanh đã mang thai, lần đầu tiên đã sinh ra một tiểu thiếu gia xinh đẹp.

Vài năm sau ông ta mới biết một ngày ngày nào đó ở Frankfort (thành phố lớn nhất bang Hessen của Đức), đứa con trai thứ hai của ông cũng đã được sinh ra. Tập Diên, không chịu làm tình nhân của ông, một mình bà sinh ra đứa bé.

Bà qua đời vì tai nạn xe, tai nạn đó là ngoài ý muốn hay là âm mưu cũng không thể nào kiểm chứng. Bà luôn ngồi cùng với anh (là Hoàng Phủ Triệt đấy) ở nơi lần đầu tiên hai người gặp nhau chính là hồ phun nước ở quảng trường, nhắm mắt lại lâm vào hồi tưởng. Bóng lưng bà cô đơn như thế, mảnh mai như thế, làm người khác phải đau lòng. Lúc Hoàng Phủ Triệt còn nhỏ không hiểu ái tình, anh chỉ biết có một người đàn ông tước đoạt quyền lợi có được hạnh phúc cả đời của mẹ anh.

Anh hỏi bà sao không đi tìm ông ta. Bà nhạn nhạt cười, cần gì phải làm cả hai khó xử, mẹ có một đoạn hồi ức tốt đẹp như vậy, có con, là đủ rồi.

Hoàng Phủ Triệt chưa từng thấy bà khóc, bà vĩnh viễn an tĩnh như thế, sẽ mỉm cười, nhìn rất thỏa mãn rất vui vẻ. Cho đến lúc bà gặp tai nạn xe nằm trên giường bệnh thoi thóp từng hơi thở thì bà rốt cuộc đã nói, muốn gặp ông ta......

Cho đến cuối cùng Hoàng Phủ Dận cũng không xuất hiện, anh nhìn thấy con ngươi xinh đẹp của mẹ mình tràn ngập oán hận sâu đậm, bà lại vẫn như trước nói với anh: mẹ có thể hận ông ta, nhưng con không thể, đồng ý với mẹ, đi tìm ông ta, nhưng không nên hận ông ta không nên tổn thương ông ta, ông ta là cha của con......

Anh cắn răng đồng ý, tầm mắt của bà cuối cùng đã dừng ngoài cửa sổ, chờ đợi và oán hận dừng lại vĩnh viễn cùng thời gian. Anh làm thế nào cũng không thể làm bà nhắm mắt lại.

Anh làm sao có thể không hận, người đàn ông đã để mẹ anh chết không thể nhắm mắt?

......

Nhan Loan Loan gọi điện thoại cầu cứu làm Hoàng Phủ Triệt hoàn toàn rối loạn. Anh dùng tốc độ nhanh nhất trở về nước, điều tra Nhan Loan Loan hiện đang ở đâu. Anh không làm kinh động bất kỳ ai ở nhà Hoàng Phủ, ngay cả Lạc Dương cũng bỏ qua.

Đến ngoại ô, xe dừng không xa một dãy biệt thự, hai bóng dáng cao lớn thân thủ nhanh nhẹn tránh khỏi hệ thống giám thị leo qua tường đi vào trong.

Lặng yên không một tiếng động lẻn vào một căn phòng ngủ cuối lầu.

Một người đàn ông trên mặt mang kính bảo hộ màu đen che hơn nửa mặt, lộ ra cái cằm cương nghị. Xuyên qua mắt kính phán đoán phía trước không có người nào, một người đàn ông khác nhẹ nhàng đè xuống tay cầm cửa, lách mình tiến vào.

Nhan Loan Loan nằm trên giường khó khăn trở mình, cả người đau đớn làm cô rất khó ngủ. Trong bóng tối chợt thấy có người đến gần, tiếng thét chói tai sắp lao ra khỏi cổ họng.

Lập tức có một bàn tay che miệng cô lại. Nhờ ánh trăng cô nhìn rõ người đàn ông, một người đàn ông mang mặt nạ bạc, còn có cặp con ngươi màu xanh đen tự nhiên tản ra sự lạnh lẽo.

Tầm mắt người đàn ông từ trên mặt cô đi xuống, rơi vào trên người cô, không khỏi nhíu mày.

"Đừng lên tiếng, nếu không......" Anh cố ý hù dọa cô, nên giọng nói cũng trở nên vô cùng lạnh lùng, sau đó bồng cô lên rời đi.

Xích Hoàng tựa vào hành lang đang vô cùng buồn chán, nhìn thấy người phụ nữ trong lòng Ẩn thì cũng có chút kinh ngạc, nâng lên một nụ cười đùa cợt.

"Lần này thú vị rồi."

Ẩn quay đầu bước đi."Rút lui."

......

Hoàng Phủ Triệt ngồi ở đầu xe, ngửa đầu hai mắt híp lại nhìn chằm chằm màn đêm, không thể đè nén nóng nảy. Anh nghe thấy tiếng bước chân ở sau lưng, còn có âm thanh cố ý hạ thấp của Xích Hoàng."Đã xong, đi thôi."

Ẩn đặt Nhan Loan Loan cẩn thận ở ghế sau, phát hiện người phụ nữ này không dám mở mắt ra.

Hoàng Phủ Triệt lái xe, ép mình không từ gương chiếu hậu mà nhìn cô. Trở lại một căn nhà bí mật khác của anh, Ẩn và Xích Hoàng rời đi, anh mở cửa sau xe, khi thấy chỗ ngồi đó là người phụ nữ xa cách anh hơn tám tháng...... cùng với bụng của cô nổi lên cao cao thì nhịp tin trong phút chốc dừng lại......

Kiềm chế lồng ngực đang phập phồng, anh dường như cắn nát hàm răng, ôm cô từ trong xe ra ngoài.

Rèm cửa phòng ngủ được kéo cẩn thận, căn phòng sáng ngời nhưng lại không thể xua tan lo lắng trong lòng anh.

Cô ngồi bên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy đến mức không bằng bàn tay to, sắc môi nhạt nhẽo, sắc mặt tái nhợt, da thịt bại lộ bên ngoài ở ngủ trải đầy vết thương cũ mới không đồng nhất, ánh mắt thỉnh thoảng lóe lên, thỉnh thoảng lại u tối đờ đẫn.

Chói mắt nhất là gương mặt và tay chân gầy gò chẳng hề tương xứng với cái bụng đột ngột nhô cao của cô.

Giống như có hàng vạn cây kim đầy kịch độc đang ghim vào trái tim anh, khó thở, đau đớn khó nhịn.

Anh siết chặt gói thuốc lá trong tay lần nữa, môi mím thành một đường thẳng cứng, hít thở sâu, tiếng nghiến răng kẽo kẹt vang dội.

Anh ngồi bên cạnh cô, cô ngẩn ra, liên tục lui về sau, lui đến đầu giường, trong mắt tràn đầy cảnh giác. Anh đến gần, không để cô trốn, cô chợt bảo vệ đầu và bụng, thét chói tai."Không nên đánh tôi."

Cổ họng Hoàng Phủ Triệt căng thẳng, cũng không thể ức chế nổi nữa không để ý cô đang giãy giụa kéo vào trong ngực."Anh sẽ không đánh em, anh sẽ không, đừng sợ."

"Không, không! Ngươi gạt ta!" Cô không quan tâm liều mạng chống cự.

Anh nâng mặt cô lên ép cô nhìn mình."Nhìn kỹ một chút, không biết anh sao? Loan Loan, nhìn anh kỹ một chút......"

Dần dần dừng lại giãy giụa, cô khe khẽ nhìn mặt anh, kinh ngạc nhìn, thời khắc nhận ra anh, đáy mắt cô tràn đầy nước mắt."Triệt......?"

Anh còn chưa kịp phản ứng, cô đã ôm cổ anh, nhào vào ngực anh khóc tê tâm liệt phế."Cứu cứu em...... Em không thể giữ đứa bé này...... Em không thể giữ nó......"

Khẽ vuốt sau lưng cô, hôn lên trán cô, trong mắt anh không che giấu được tức giận và oán hận, đau lòng và hối hận.

Loan Loan thật xin lỗi, anh sẽ không bỏ em lại một mình nữa, sẽ không bao giờ nữa.

*****

Khu vực ngoại ô có một tòa biệt thự có kiến trúc cổ xưa vô cùng tráng lệ. Biệt thự cổ này chính là trụ sở ngầm của tổ chức sát thủ "Carlos". Quan Thánh Hi, Ẩn, Xích Hoàng còn có Tuần Dịch Khiên đều là những thành viên nòng cốt. Mỗi thành viên đều là người cực kỳ nguy hiểm, đây chính là lí do Thái tử và Hoàng Phủ Triệt phản đối Dĩ Nhu và Quan Thánh Hi quen nhau.

Tuần Dịch Khiên đã làm kiểm tra tổng quát cho Nhan Loan Loan, ngày sinh dự tính gần ngay trước mắt, muốn bỏ đứa bé căn bản là không thể. Tình trạng tinh thần của cô không có gì đáng ngại, chỉ là bị ngược đãi lâu dài cần có chút thời gian để khôi phục.

Anh ta trêu chọc, sức sống của đứa bé này quá mạnh mẽ, cô bị ngược đãi như thế mà đứa bé trong bụng vẫn phát triển mạnh mẽ và khỏe mạnh.

Hoàng Phủ Triệt không biết nên khóc hay cười, anh cũng không dám xác định đứa bé này là của ai.

Anh cũng đã nói, nếu như cô không muốn thấy đứa bé, chờ sinh nó ra anh sẽ đưa đến nơi khác. Nhan Loan Loan chợt đẩy anh ra, hai tay bảo vệ bụng."Không được! Nó là con em! Anh không được đưa nó đi!"

Anh miễn cưỡng cười.

Đây là bản năng làm mẹ của phụ nữ sao, bất kể có bao nhiêu oán hận, thì đứa bé này cũng là miếng thịt trên người cô.

Anh cắn răng: được rồi, vậy thì sinh.

Nhưng cô lại khóc cực kỳ kinh khủng nói không muốn, cô không thể sinh đứa bé này.

Cô lại kiên quyết không muốn đến thế, càng làm anh thêm xác định đứa bé này là của cha anh, không phải của anh.

......

Anh giải cứu Nhan Loan Loan, Hoàng Phủ Dận giận dữ, người đầu tiên đi tìm chính là anh.

Nhìn thấy Hoàng Phủ Dận trên tivi, cô nhất thời sợ hãi lấy cánh tay che mắt cuộn mình trong chăn.

Rốt cuộc đến ngày họp hội nghị cấp cao Tập đoàn Hoàng thị, Hoàng Phủ Triệt chợt xuất hiện, vẻ mặt hung ác ném đơn từ chức và thư khiêu chiến đến trước mặt Hoàng Phủ Dận.

"Tôi từng đồng ý với mẹ tôi, cho nên tôi sẽ không giết ông, chỉ là ông nhớ kỹ cho tôi, đời này tôi chưa từng cảm thấy may mắn như thế này khi tôi là Hoàng Phủ Triệt, là con trai của ông, tôi sẽ dùng chính thân phận mà ông đã cho tôi, cố gắng hết sức để cho ông cả đời không được bình an! Nhan Loan Loan là người phụ nữ của tôi, tôi muốn nhìn xem ông sẽ dùng biện pháp gì để cướp cô ấy khỏi tay tôi! Trừ phi ông có bản lãnh thì giết tôi đi!"

Quan hệ cha con chính thức đoạn tuyệt. Anh để lại cho Hoàng Phủ Dận là một bóng lưng dứt khoát, là vô số phiền toái sau này, còn có tiếc nuối nhất là cho đến lúc chết sẽ không bao giờ nghe được tiếng "Cha".

Đối với sắc mặt đáng sợ của Hoàng Phủ Dận, Thái tử lại mang vẻ mặt thảo mãn, sờ sờ cằm âm thầm suy nghĩ: anh đã sớm biết sẽ có ngày này, sợ rằng ngày mai sẽ có một tin tức bùng nổ. Em trai này của anh, tốn nhiều sức lực rồi!

......

Nửa tháng sau, Nhan Loan Loan thuận lợi sinh một bé trai. Hoàng Phủ Triệt ôm đứa bé đầy nếp nhăn trên tay, tâm tình phức tạp không thể gọi tên.

Cô vẫn xinh đẹp như cũ, không còn tiều tụy khôi phục rạng rỡ lúc trước. Anh nhớ rõ khoảng thời gian quen nhau trước đây từng thấy cô trong lúc lơ đãng sẽ toát ra vẻ tuyệt vọng mâu thuẫn với tính cách kiên cường. Khi đó anh nghĩ, quá trình tìm kiếm đáp án làm người ta say mê đến mức nào.

Anh nhẹ nhàng nằm bên cạnh cô, trên trán, trên người cô vẫn còn vết thương chưa lành, khẽ cau mày ngủ, anh không nhịn được xoa nhẹ giúp cô.

Môi đặt trên môi cô, nhẹ nhàng hôn.

Cô ngủ không sâu, lập tức tỉnh lại, nháy mắt trong mắt toàn là hoảng sợ, anh thấy mà đau lòng.

"Là anh, đừng sợ, sẽ không có ai làm tổn thương em nữa."

Nhan Loan Loan chui vào trong ngực anh co lại thành một cục. Anh là nơi ẩn náu của cô, anh nói sẽ bảo vệ cô, cuối cùng cô đã thoát khỏi tên ác quỷ kia, cuối cùng đã thoát khỏi...... Quan trọng nhất, anh không có việc gì, anh khỏe mạnh ở bên cạnh cô, không thiếu cánh tay không ít cái chân.

Trước ngực áo anh bị ướt một mảnh, vỗ nhẹ lưng cô.

"Loan Loan...... Em...... Yêu anh sao?"

Cô nằm trong lòng ngực của anh nhẹ nhàng gật đầu.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận ánh mặt trời chiếu lên người cả hai cảm giác này là...... Ấm áp.

Đủ rồi.

Như vậy là đủ rồi.

Tất cả những thứ khác, anh đều không quan tâm. Đứa bé đó, anh......

Nhan Loan Loan đột nhiên thức tỉnh đẩy anh ra, vuốt cái bụng bằng phẳng của mình, gương mặt hốt hoảng."Đứa bé đâu! Là đưa đi? Hay là phá bỏ?"

"......" Hoàng Phủ Triệt cúi đầu, một lần nữa bao trùm đôi môi mềm mại.

Anh dùng trái tim để hôn cô, không có dục vọng, lại giống như một cam kết. Răng môi quấn quít, anh chợt nghĩ đến một câu: tương trợ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn......

Bọn họ đều là người bị thương, chỉ có đối phương mới chữa trị được cho nhau. Anh tự trách mình lúc trước lưỡng lự, trốn tránh, để cô bị tổn thương đến vậy. Anh cảm thấy thật may mắn đến cuối cùng cô còn có thể cầu cứu anh. Càng biết ơn đối phương hơn khi sau này cho dù trời long đất lở, những oán hận có thể nói ra hay không thể nói ra, thì tình yêu cũng sẽ làm cho người ta bất chấp tất cả.

......

"Loan Loan, anh yêu em." Anh để môi trước môi cô, thật lòng khuất phục.

......

Ánh nắng tươi sáng, khoảnh khắc yên tĩnh tốt đẹp. Nhan Loan Loan bởi vì ba chữ đơn giản, nhắm mắt nước mắt lại rơi một lần nữa, ôm cổ anh, thất thanh khóc rống.

Người nào đáng giá để người nào yêu?

Anh, đáng giá.

Đáng giá để cô buông tay mọi thứ, từ mê luyến, đến yêu không cách nào kềm chế.

......

Tình yêu có lẽ chính là khắp người lần lượt bị thương, nhưng vẫn như cũ cùng nhau cố gắng dũng cảm giao ra trái tim, sức lực.

Crypto.com Exchange

Chương (1-74)