Truyện:Khuất Phục - Chương 24

Khuất Phục
Trọn bộ 74 chương
Chương 24
Đừng sợ, anh ở đây
0.00
(0 votes)


Chương (1-74)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Mưa không ngớt.

Trong phòng ngủ bị bao bầu không khí ướt át trùm.

Trữ Dư Tịch co ro người lại, nằm nghiêng trên giường. Không nhúc nhích. Không còn sức sống.

Thái tử khoác chiếc áo ngủ, ngồi gác chân ở phía đối diện.

Hắn thậm chí không thể thấy được ánh mắt của nàng, nàng dường như đang nhìn chằm chằm vào hắn, nhưng ánh mắt đó cứ như thể đang nhìn một kẻ xa lạ.

Hắn hơi dịch người, cả người nàng liền cứng đờ, nàng vẫn rất cảnh giác.

Thái tử híp mắt, hắn rất buồn bực, rất khó hiểu, rất nghi ngờ.

Rốt cuộc không kiềm được, liền kéo lớp chăn mỏng đắp lên người nàng, nhưng nàng lại không chịu.

Mặt hắn đen lại, với lấy chiếc áo ngủ của nữ, để lên người nàng, nhưng lại bị nàng gạt bỏ. Hắn không biết, giờ phút này Trữ Dư Tịch sợ hãi những thứ quấn quanh cơ thể nàng.

"Em rốt cuộc muốn thế nào? Không cho tôi chạm vào em, thế mà lại không mặc quần áo, trần truồng quyến rũ tôi?" Thái tử tức giận nói. Thật là khiến hắn tức chết mà!

Tiểu nha đầu này rõ ràng không có dáng người nóng bỏng, chỉ nằm yên ở đó, vậy mà hắn còn không chịu nổi. Bụng dưới trướng to, sôi sục kêu gào. Trong đầu vang vọng tiếng nói muốn nàng, muốn nàng, muốn nàng, muốn nàng ....

Nhưng nàng lại chẳng phải ai khác, chính là tiểu Tịch đã theo hắn từ bé, là tiểu Tịch mà hắn vẫn luôn xem là em gái, hắn tại sao có thể liều mạng cưỡng bức nàng?

Nàng vòng hai tay bao quanh mình, trừng mắt nhìn hắn, khiến cho "ngọn lửa" của hắn ngày càng lớn hơn.

Hắn cúi đầu nhìn lại bản thân mình, sau đó lại ngẩng đầu lên, vật cứng đã cương lên, trong lòng nặng nề rủa.

Em gái?

----Đó là em gái hắn!

Hắn đã muốn thì còn kẻ nào dám lên tiếng? Hạ Tử Dụ vốn là em họ của hắn, chẳng phải đã theo hắn tám năm rồi sao?

Huống chi Trữ Dư Tịch và hắn còn chẳng có nửa điểm quan hệ máu mủ. Cả nhà họ Trữ đều là của nhà họ Hoàng Phủ, hiển nhiên nàng cũng là của hắn!

Hoàng Phủ Triệt, Thi Dạ Triều! Trữ Dư Tịch vốn dĩ đã thuộc về Hoàng Phủ Luật này rồi!

Hắn chẳng thể hiểu được, nàng có thể trốn nhà đi vì Hoàng Phủ Triệt, có thể để mặc cho Thi Dạ Triều ôm hôn, nhưng tại sao lại không cho hắn chạm?

Qủa nhiên, tay hắn vửa chạm vào nàng, ánh mắt của nàng liền như muốn ăn thịt hắn.

Hắn hung ác đè vai nàng, tay giữ lấy cổ tay nàng kéo lên đến tận đỉnh đầu, mà ** trắng như tuyết của nàng phơi bày trước mắt hắn.

Con ngươi hắn chợt trở nên u ám, ngón tay từ hàm dưới thuận lợi trượt xuống, nằm trước bộ ngực đẫy đà của nàng, lưu luyến, vuốt ve.

Nghiêng người ghé sát bên tai nàng, bao bọc lấy vành tai mềm mại, xinh xắn của nàng."Tiểu Tịch, đừng náo loạn nữa .... Cho anh được không?"

Hắn ác ý, cọ sát vật cứng rắn của hắn vào người nàng."Anh thái tự chịu đựng rất khó chịu, em nhẫn tâm sao?"

Trong lời nói của hắn khiến nàng xúc động, rốt cuộc ngoài sợ hãi và chán ghét ra, nàng cũng có một phản ứng khác.

"Anh thái tử .... ?" Nàng thì thầm, cố gắng dời tầm mắt trên người hắn.

Anh thái tử .... Người nàng thích, nàng quan tâm, nàng thầm yêu ... Anh thái tử.

Mà không phải cái gã Thi Dạ Triều đó?

Nàng không thể xác định, chau mày lại, cẩn thận phân biệt không biết đây là mộng cảnh hay là thực.

Gương mặt này rất quen thuộc với nàng, hàng lông mày này, đôi mắt này, thật sự là hắn?

Nếu thật sự là vậy, vậy thì tại sao, hắn lại dùng ánh mắt này nhìn nàng?

Có lẽ đây chỉ là mộng, cũng chỉ có mộng hắn mới nói muốn nàng.

"Hả?" Thái tử dường như cũng cảm nhận được sự biến chuyển của nàng, nâng cầm của nàng lên, nhẹ nhàng hôn, kiên nhẫn dẫn du.

Bỗng nhiên nàng bật khóc, nếu như là mộng, nàng có thể mặc cho bản thân trở nên yếu đuối như vậy không? Không cần phải mạnh mẽ chịu đựng, không cần phải làm bộ, không cần cố ý giấu giếm, không cần buộc chính mình phải trở nên kiên cường.

Nàng ôm lấy cổ hắn, nước mắt như dãy trân châu đứt đoạn.

"Anh thái tử, em sợ, em sợ ...."

"Anh thái tử, đừng để bọn chúng đền gần em ..."

"Anh thái tử, tại sao anh còn chưa đến cứu em ..."

"Anh thái tử, em đau, em đau lắm ...."

......

Thái tử vì những lời của nàng mà hàng lông mày của hắn nhíu chặt lại. Ôm lấy nàng cũng để mặc cho nàng ôm mình.

Nàng quá kì lạ, thái tử rốt cuộc cũng nhận ra được tính chất nghiêm trong của sự việc này, nàng không phải sợ bị hắn xâm phạm!

"Tiểu Tịch, đừng sợ, anh ở đây, anh ở đây này." Hắn lật người nàng lại, tựa vào đầu giường ôm lấy nàng, vỗ nhè nhẹ lưng nàng.

"Anh thái tử ...." Nước mắt của nàng một giọt lại thêm một giọt nữa luân phiên nhau rơi trên ngực hắn. Nàng uất ức khóc. Giống như bị tổn thương rất lớn rồi cũng không dám vui vẻ, phóng túng phát tiết.

Lòng thái tử thắt lại. Đây là lần đầu tiên Trữ Dư Tịch yếu đuối như vậy.

Thái tử trước đó đã bị cơn giận làm cho đầu óc mê muội, nhưng bây giờ, khi hắn đã bình tĩnh lại, hồi tưởng lại những chuyện trước đó: vẻ hoảng sợ của nàng, niềm phẫn hận, chán ghét, đề phòng của nàng .....

Tất cả các phản ứng của nàng, dường như đã đưa hắn đến một ý nghĩ.

.... Không thể nào!

Nàng một mực nói nàng sợ, nàng đau, nàng đang đợi hắn đến cứu nàng ....

Trong tiềm thức của hắn không nghĩ đến việc nàng bị tổn thương.

Tiểu Tịch, em rốt cuộc là thế nào?

*****

Vừa uống hết một ly rượu mạnh.

Ánh mắt ghen tị, không cam lòng của Thi Dạ Triều loé lên trong bóng tối.

Tại sao? Có thể nói cho tôi biết tại sao không? Tiểu Tịch, tại sao cho dù tôi đối xử với em thế nào, trong mắt của em thuỷ chung chỉ có một mình hắn ta!

Gia thế, năng lực, tôi cũng chẳng thua kém hắn ta! Quan trọng hơn cả, tôi yêu em hơn hắn, còn hắn cả yêu cũng chẳng biết là gì!

Nhưng em đối với tôi, tại sao lại tàn nhẫn như vậy?

Tôi rốt cuộc thua ở điểm nào?

....

Người phụ nữ nằm trên giường lật người, tay vồ hụt, khi tỉnh lại, phát hiện vị trí bên cạnh đã lạnh.

"Đừng bật đèn."

Thi Dạ Triều lên tiếng ngăn cản động tác của A. (Nguyên văn trong convert @@)

A nhảy xuống giường, đến bên cạnh hắn, ngồi trên sàn, đầu tựa vào đùi hắn.

"Dạ...."

Thi Dạ Triều rũ mắt ngắm nhìn mái tóc của Phủ Thuận A.

Người phụ nữ này giống như sủng vật của hắn. Đi theo hắn, nghe lời hắn, xử lý những chuyện thường ngày của hắn, giúp đỡ công việc của hắn, thậm chí, còn giết người vì hắn.

Hắn thích nụ cười của A.

Bởi vì khi cô cười, có năm phần giống với Trữ Dư Tịch mà hắn lần đầu gặp gỡ.

Hắn thích bộ dáng nhu thuận của A.

Bởi vì cũng giống ba năm trước, Trữ Dư Tịch nằm bên dưới hắn, mặc cho hắn tuỳ ý chiếm đoạt.

Hắn thích A thi thoảng lại ác độc, nóng nảy.

Bởi vì cũng giống như ba năm trước, Trữ Dư Tịch không chút lưu tình đâm hắn một nhát.

Hắn thích A, bởi vì hắn tìm được điểm giống nhau giữa cô và Trữ Dư Tịch.

Hắn kéo cô vào lòng, để cô ngồi trên chân mình. Nhờ ánh trăng, mắt hắn mới nhìn rõ dung nhan của cô.

"Tại sao lại nhìn em như vậy?" A cười, hơi xấu hổ.

Thi Dạ Triều nhếch môi, con mắt sắc lạnh, ảm đạm "Hôn tôi."

Là một sủng vật, A rất nghe lời. So với rắn còn ngoan hơn, ít nhất khi nỗi nhớ nhung của hắn khó lòng đè nén, thời điểm dục vọng u tối bùng nổ, khi bị nỗi ghen ghét hành hạ muốn giết người, khi ....

Hắn có thể, đem tất cả những khổ sở ấy trút hết lên người cô ta.

Chỉ là môi lưỡi quân quit đơn thuần, dường như còn chưa đủ!

Hắn giữ chặt lấy ót cô, áp vào mình, ở trong miệng cô điên cuồng. Một cánh tay khác lột áo ngủ của cô, tay xoa nắn nơi yếu ớt giữa đùi cô.

Cô rất nhanh động tình, ít nhất nhanh hơn so với Trữ Dư Tịch.

Hắn nghĩ, hắn đã từng cố gắng, kiên nhẫn như vậy để dụ hoặc nàng, nhưng nàng lại cứng ngắc như tảng đá. Vẻ khô khốc ấy của nàng khiến hắn ảo não. (Ở đây đang nói về Trữ Dư Tịch)

Giờ phút này, A ở trên người hắn, đầu ngón tay hắn đã ướt, lại khiến lòng hắn thêm bi thương.

"Cởi ra giúp tôi." Hắn thấp giọng ra lệnh.

Tay của A cũng trắng noãn khéo léo như tay nàng, thứ đó nằm trong lòng bàn tay của A, khuấy động lên xuống. ** khó mà nhịn được.

Đôi bàn tay ngọc ngà nhỏ bé này, đã vì hắn giết bao nhiêu người? Hôm nay, mệnh căn của hắn cũng nằm trong bàn tay cô.

Nhưng hắn tình nguyện được chết trong tay của Trữ Dư Tịch, nhưng nàng lại mềm lòng, không đâm hắn một nhát mất mạng.

Trong đầu toàn là Trữ Dư Tịch .... Giọng nói của nàng, vẻ mặt khổ sở của nàng khi bị hắn tiến vào.

Anh Dạ Triều, anh Dạ Triều ....

"Ngồi lên, A."

Thi Dạ Triều nắm lấy hông cô, liếm láp, hôn lên bộ ngực mềm mại của cô.

Đối với lời hắn nói, A là nói gì nghe nấy. Cô nguyện ý bán mạng vì hắn, thậm chí làm thế thân của người khác. Chỉ cần để cô ở bên cạnh hắn, ít nhất cô không hoàn toàn vô dụng.

Khêu gợi ngọn lửa nóng bỏng của hắn, nhắm ngay cửa khẩu của cô, chậm rãi thúc vào. Thế nhưng hắn lại ngại thiếu, liền đè lấy hông cô, chợt tiến mạnh vào phía trước. Không cho cô thời gian để thích ứng, hắn đã phát điên lên.

"A! Dạ!" A không khỏi kêu lên, nắm lấy áo sơ mi của hắn.

"Thế nào?"

"..... Không có, không có gì."

Thị Dạ Triều trong lòng hiểu rất rõ, người phủ nử này từ trước đến giờ ở trước mặt hắn luôn như vậy.

Cô đau.

Nhưng đau đớn ấy vẫn chưa đủ.

Nét mặt của cô, có quá nhiều dục vọng, không đủ khổ sở.

Cô hèn mọn, hắn không thích. Hắn nắm rất chặt, để lại dấu vết đỏ hỏn trên người cô. Hắn căn bản cũng không phải là loại người dịu dàng, vẻ dịu dàng của hắn, chỉ có thể biểu lộ với Trữ Dư Tịch.

A hiểu. A hiểu tất cả.

Nhìn hắn đắm chìm, đáy mắt cô chỉ là một mảnh lạnh lẽo.

Cô không nhịn được, những tiếng rên rỉ vụn vặt bật lên. Vang vọng bên tai, **kích thích.

Hắn nắm lấy tóc cô, như muốn thấy rõ mặt cô, rốt cuộc là ai?

Không. Không phải nàng ta, không phải Trữ Dư Tịch.

"Gọi tôi." Hắn lạnh lùng, vẫn ra lệnh.

"Dạ ...."

"Không phải câu này!" Dường như muốn trừng phạt cô, hắn đâm vào sâu hơn.

"..... Anh Dạ Triều ....."

Giọng nói run rẩy của cô, không biết có phải vì không chịu nổi động tác kịch liệt của hắn, hay do cô kiềm nén những giọt nước mắt bi thương.

Anh Dạ Triều ....

Khoé miệng hắn nhếch cao, dường như hài lòng với biểu hiện của cô.

Hắn không hiểu được trái tim mình. Hắn rõ ràng không thích Trữ Dư Tịch gọi hắn như vậy, bởi vì hắn không muốn nàng xem hắn là anh trai, ấy vậy mà mỗi lần vào khoảnh khắc này, thứ hắn muốn nghe, chỉ có câu này.

Có phải vì ngày trước, khi nàng gọi hắn như vậy, trong mắt nàng không có chán ghét, không có sợ hãi, cũng không có cả hận thù?

"Đừng hận tôi, được không ....."

Hắn bỗng tiếc thương ôm lấy cô, bế cô lên giường. Nhẹ nhàng đặt lên, tiếp tục động tác kịch liệt.

Đầu khẽ chạm vào chóp mũi cô, yêu thương, quý trọng. Trong âm thanh kia, ẩn hiện vẻ cô đơn, lại mang thêm tia cầu khẩn.

"Đừng hận tôi ...."

"Được, em không hận, thật sự không hận." A ôm lấy đầu hắn, chau mày lại, nói những lời hắn thích nghe.

Lại tự nói với mình, không cần phải vì thế mà khó chịu.

Cô ôm lấy cổ hắn, chủ động hôn môi hắn. Hắn vĩnh viễn lạnh lẽo như vậy. Cho dù cô có nghĩ bao nhiêu cách để sưởi ấm hắn, cũng không được.

"Anh uống say rồi..."

Thi Dạ Triều nheo mắt.

Hắn có uống, nhưng không say.

Hắn nhớ, tửu lượng của Trữ Dư Tịch rất tốt, có mấy gã cũng vì nàng mà liều mạng. Hắn cố ý cùng nàng uống rượu, chuốc say nàng. Thời điểm nàng ngã xuống, hắn cũng đã say tám phần.

Đôi gò má ửng hồng ấy, tiểu nha đầu ấy vẫn còn luôn miệng nói em không say. Tựa đầu vào vai hắn.

Lúc ấy nàng vẫn còn tin tưởng hắn.

Hắn còn nhớ rất rõ, hơi thở nóng của nàng, thổi lất phất vào cổ hắn, giống như một chiếc lông chim trêu ghẹo khả năng tự chủ của hắn.

Hắn cẩn thận chạm vào nàng, bị nàng từ chối, còn nghe thấy trong miệng nàng gọi "Anh thái tử...."

Bỗng dưng, hắn giống như vừa chạm phải thứ gỉ đó nóng hổi, phải rút tay về.

Tiểu Tịch a tiểu Tịch, em quả nhiên yêu hắn ta.

Bên tai là tiếng của A, lửa giận trong lòng của Thi Dạ Triều lại một lần nữa bùng nổ. Hắn không thèm để ý xem A có thể chịu được hay không, đã kéo cao chân cô, nặng nề đâm vào, thống hận.

Cho đến luồn khí phía dưới bụng tuôn trào, hắn lại đâm vào sâu hơn, chạy nước rút, hắn không kiềm chế nữa, liền xuất ra bên ngoài.

Hắn không dừng lại thêm một giây nào, rút lui khỏi cơ thể cô. Hắn vốn có thói quen, dù có mệt mỏi thế nào, sau khi hoan ái, đều muốn tắm rửa, thật ra hắn biết, chỉ là hắn không muốn để lại mùi của người khác trên người mình. Chỉ vì đó không phải là của nàng.

A ngồi phịch trên giường, nhìn cánh cửa nhà tắm đã khép chặt, cả hơi sức để oán trách cũng không có.

Oán giận cái gì, tất cả đều do cô tự tìm.

Yêu người không thương mình, nỗi khổ này, cô hiểu hơn hắn.

Crypto.com Exchange

Chương (1-74)