Truyện:Khanh Vốn Phong Lưu - Chương 611

Khanh Vốn Phong Lưu
Trọn bộ 859 chương
Chương 611
0.00
(0 votes)


Chương (1-859)

Trần Dung ngẩn ra, sau đó, nàng thấp giọng nói: "Cứu ta sẽ gây bất lợi cho chàng." Nói ra câu này, nàng ngẩng đầu lên si ngốc nhìn chàng, thấy chàng nhắm hai mắt, sắc mặt không khác gì bình thường, môi Trần Dung ⓗ·é 〽️·ở, nhẹ nhàng nói: "Chàng đã rất khó xử, đúng hay không?"

Tiếng nói rất thấp, dường như không thể nghe thấy.

Vương Hoằng mở hai mắt, chậm rãi quay đầu nhìn nàng.

Ngắm nhìn nàng, chàng vươn tay ôm thắt lưng nàng. Bàn tay xuyên qua vạt áo, sờ khuôn n. g. ự. c lộ ra một nửa bị x** n*n kia, chàng đặt nàng lên người mình, nhẹ nhàng nói: "Cần gì nghĩ nhiều như vậy? Tận hưởng 👢●ạ●🌜 𝖙♓●ú trước mắt là được rồi."

Nói xong, chàng lại ⓗ-ô-п lên môi nàng, lật người nàng lại, thân mình cũng dán lên ✞·♓â·ռ 𝐭♓·ể nàng.

Trần Dung vừa muốn giãy dụa, nhưng nghĩ đến mấy chữ 'Tận hưởng 👢·ạ·𝐜 𝐭♓·ú trước mắt' của chàng, không khỏi nghĩ ngợi: Thôi, cũng không biết ngày mai sẽ thế nào, nếu như ta thật sự có thai, có lẽ hài tử này cũng không có cơ hội được sinh ra. Không bằng chiều theo chàng đi.

Vừa nghĩ như thế, nàng vươn cánh tay ngọc, ôm gáy chàng, đón nhận nụ ♓ô_п của chàng. Dần dần, trong toa xe lại tràn ngập cảnh xuân.

Đoàn người đi rất chậm, đến lúc chạng vạng, sau khi nghỉ ngơi một lát tại nơi hoang dã, đảo mắt đã tới bình minh.

Trong xe ngựa, Trần Dung nằm trong lòng Vương Hoằng, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.

Vương Hoằng cúi đầu, vươn tay xoa bả vai trần của nàng, từ góc độ này nhìn lại, có thể nhìn thấy khuôn n. g. ự. c như ẩn như hiện.

Trong nắng sớm, đôi môi anh đào của nàng sưng đỏ, hai mắt ngập nước lấp lánh trong suốt, da thịt trắng mịn tỏa ra hương thơm mê người. Phụ nhân này là như vậy, chỉ cần cởi bỏ phòng bị, thì không có lúc nào là không hấp dẫn ⓠ.ц🍸ế.𝖓 г.ũ người khác.

Một bàn tay vươn ra, lại chạm vào dấu tay xanh tím đậm hơn hẳn lúc ban đầu trên khuôn 𝓃🌀●ự●c.

Tuy chạm nhẹ qua, nhưng Trần Dung vẫn đau, hơi 𝐫u-ռ 𝐫-ẩ-y một chút, nàng ngoái đầu nhìn lại, sẵng giọng: "Đau quá, bị thương rồi." Thấy chàng nhìn mình chăm chú, nàng ủy khuất hít mũi, bổ sung thêm: "Là thật mà."

Vương Hoằng cười, hai tay hãy còn đặt trên khuôn n●🌀ự●c, giọng nói thanh nhuận mang theo ủ rũ: "A Dung?"

Trần Dung lên tiếng.

Mê Truyện Dịch

Vương Hoằng đang muốn nói chuyện, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng vó ngựa dồn dập, một giọng nói vang dội vang lên: "Lang quân, Nhiễm tướng quân đến rồi."

Nhiễm Mẫn đến đây?

Trần Dung rùng mình, chỉ nghe thấy tiếng cười thản nhiên của Vương Hoằng truyền đến từ trên đỉnh đầu: "Chiến sự vừa mới chấm dứt đúng không? Cũng không nghỉ ngơi một chút đã chạy tới đây, người này đúng là có tâm."

Chương (1-859)