Truyện:Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ - Chương 07

Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Trọn bộ 49 chương
Chương 07
0.00
(0 votes)


Chương (1-49)

Khương Khải hiện đang phụ trách dự án Vân Đỉnh.

Dự án này ban đầu do Khương Kham quyết định, đoàn đội của Khương Kham cũng đã tiến hành nghiên cứu sơ bộ. Chỉ sau khi các chi tiết cụ thể của dự án được hoàn thiện phần lớn, dự án mới được giao cho Khương Khải phụ trách.

Đây là lần đầu tiên Khương Khải đảm nhiệm một dự án lớn như vậy, nên Khương Kham đã đặc biệt phân công cho anh ta một trợ lý.

Mảnh đất phía tây thành phố đáng lẽ phải nắm chắc trong tay. Thế nhưng lần trước, Trần tổng đã quấy rối thư ký của Khương Khải, khiến cho hợp đồng chưa được ký kết.

Hiện tại, Trần tổng bên kia đang yêu cầu Khương thị sa thải cô thư ký đã xúc phạm ông thì mới có thể tiếp tục hợp tác.

Mặc dù thị trường bất động sản hiện đang trì trệ, nhưng Trần tổng thời trẻ đã kiếm được rất nhiều tiền. Hơn nữa, ông ta rất thận trọng trong việc đầu tư, hiện tại cũng không thiếu tiền. Ông ta cũng không vội vàng bán mảnh đất này. Ông ta sẽ chờ xem có tin tức chính sách nào có lợi hay không, để không phải chịu khoản lỗ lớn như vậy.

Ngược lại, dự án Vân Đỉnh của Khương thị bên này đã xong xuôi, chỉ còn việc ký hợp đồng mua đất. Nếu cứ kéo dài, Khương thị chắc chắn sẽ càng thêm sốt ruột.

Phương Cẩm chỉ là người mới vào công ty, sa thải cô ta cũng chẳng ảnh hưởng gì đến công ty, hơn nữa có thể tuyển người khác bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, Khương Khai lại không nghe theo ý kiến của Trần tổng.

Khương Khải cực kỳ ghét những người đem chuyện riêng tư vào công việc, đặc biệt là lão già 🅓-â-ɱ dê như Trần tổng.

Anh ta không đánh người đã là nghĩ đến đại cục rồi.

Nhưng hợp đồng cũng không thể không ký. Anh ta đã tìm hiểu trước, phát hiện ngoài Khương thị ra, không có ai khác muốn mua mảnh đất này. Việc trì hoãn hợp đồng cũng chẳng có lợi gì cho Trần tổng. Gửi tiền vào ngân hàng sớm hơn sẽ giúp họ kiếm được một khoản lãi kha khá, dù chỉ là gửi tiết kiệm.

Mặc dù Khương Khải không ưa Trần tổng, nhưng mọi chuyện không thể cứ thế bế tắc, nên anh ta dự định tìm một bên thứ ba có mối ⓠ·⛎·🔼·п 𝖍·ệ tốt với Trần tổng để làm trung gian hòa giải, cho ông ta một bậc thang đi xuống.

Khương thị cũng không phải dễ chọc. Trần tổng nếu là người có đầu óc, ông ta sẽ nhân cơ hội này mà nhượng bộ, tránh cho mọi chuyện trở nên quá khó coi.

Sau khi hợp đồng được ký kết, anh ta sẽ đưa người này vào danh sách đen, tránh hợp tác lần nữa nếu có thể.

Khương Khải vẫn còn đang suy nghĩ thì chuông điện thoại reo lên, Khương Kham bảo anh ta lại đây.

Anh ta đoán chắc chắn có liên quan đến hợp đồng nên thu dọn tài liệu trên bàn rồi đi đến phòng làm việc của chủ tịch tìm Khương Kham.

"Ngồi xuống." Khương Kham đang ký văn bản, chỉ vào ghế sofa cách đó không xa.

Khương Khải ngồi xuống theo chỉ dẫn.

Sau một hồi chờ đợi, cuối cùng Khương Kham cũng hoàn thành xong công việc của mình.

Anh nắp bút, ngước lên, đi thẳng vào vấn đề: "Trần tổng vừa gọi điện..."

Giọng điệu của Khương Kham có phần nhàn nhã: "Ông ta nói rất nhiều lời không hay về cậu. Theo lời ông ta nói, nếu tôi đổi người khác ký hợp đồng, ông ta sẽ nguyện ý nhượng bộ."

Trần tổng dám đưa ra quyết định này là vì ông ta nghe nói q-𝐮-@-ⓝ ♓-ệ giữa Khương Khải và Khương Kham không tốt lắm, hơn nữa Khương Kham hiện tại là người phụ trách Tập đoàn Khương thị.

Khương Kham được mẹ ruột nuôi dưỡng, sau khi thành đạt mới trở về nhà họ Khương. Vừa trở về, anh lập tức tiếp quản công việc kinh doanh của nhà họ Khương. Hai anh em nhà họ Khương căn bản không cùng nhau lớn lên, không thể nào có tình cảm, mà chỉ có 𝐪_⛎@_𝖓 ⓗ_ệ cạnh tranh.

Người ngoài nghĩ rằng mối 🍳⛎·🔼·𝖓 ♓·ệ của họ tệ là điều bình thường.

Vân Đỉnh là dự án đầu tiên mà Khương Khải phụ trách sau khi gia nhập công ty. Ngay từ đầu anh ta đã làm hỏng nó, điều này dễ dàng tạo ấn tượng ban đầu không tốt với mọi người và chắc chắn sẽ không tốt cho công việc sau này của anh ta.

Suy cho cùng, vẫn là Khương Khải quá non nớt, nếu là Khương Kham ký hợp đồng, Trần tổng sẽ hoàn toàn phục tùng, không dám gây chuyện.

Khương Khải nắm chặt tay, ngẩng đầu lên: "Anh cả có quyết định như thế nào?"

Khương Kham ngả người ra sau, khóe môi nở nụ cười lạnh lùng: "Ông ta không có tư cách đàm phán với tôi."

"Vậy còn cậu thì sao?" Giọng điệu của Khương Kham rất bình thản, dường như không phải đang nói về một dự án đầu tư khổng lồ trị giá hàng trăm triệu, mà chỉ là một chuyện nhỏ không đáng kể."Cậu có tính toán như thế nào?"

Khương Khải do dự một lúc rồi nói ra suy nghĩ ban đầu của mình.

Khương Kham cười khẽ: "Thì ra ông ta đắc tội với cậu, cậu cũng không định bắt ông ta trả giá, mà cứ để ông ta tiếp tục chủ động."

Khương Khải há miệng th* d*c, đương nhiên anh ta không muốn, nhưng anh ta cũng biết mình vừa mới vào công ty, lại còn đang đảm nhiệm một dự án lớn như Vân Đỉnh, có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm mình, anh ta không muốn gây thêm phiền phức.

"Anh cả nghĩ em nên làm gì đây?" Khương Khải hỏi không chút do dự.

"Cho ông ta một bậc thang cũng được, nhưng cậu cần phải biết khống chế." Ngón tay Khương Kham gõ nhẹ lên mặt bàn, động tác tuy đơn giản, nhưng không hiểu sao lại mang đến cho người ta một cảm giác áp lực vô cùng lớn.

"Đi điều tra về gia đình, các mối ⓠ*ц*🔼*ռ 𝖍*ệ xã hội, tình hình tài chính, bất cứ điều gì... Tìm ra điểm yếu và đòn bẩy của ông ta, cậu sẽ chiếm được thế thượng phong trên bàn đàm phán."

"Trở về tìm thêm lỗi, gác mảnh đất này lại, đi tìm mảnh đất khác, đem tin tức thả ra rằng chúng ta đã tìm thấy một địa điểm phù hợp hơn và đang liên lạc."

"Chờ đến khi ông ta lo lắng như kiến ​​bò trên chảo nóng..." Khương Kham thản nhiên nói, "Cậu lại đợi ông ta đến cầu xin cậu."

Điều quan trọng nhất của dự án Vân Đỉnh chính là danh tiếng của Trường Tư thục Vân Đỉnh, vị trí địa lý không phải là yếu tố then chốt. Khu đất phía tây thành phố này hoàn toàn đáp ứng được nhu cầu của họ, hiện là lựa chọn hàng đầu, nhưng điều đó không có nghĩa đó là lựa chọn duy nhất.

Nói thẳng ra, nếu cuối cùng bọn họ lựa chọn một mảnh đất khác, họ chỉ cần đưa ra một số tin tức nói rằng họ không thích mảnh đất này vì vấn đề phong thủy, điều đó đã đủ để gây khó khăn cho Trần tổng.

Khương thị là một trong những gia tộc quyền lực và giàu có nhất thành phố B, mà giới kinh doanh lại thường có chút mê tín. Lời đồn đại từ Khương thị cho rằng mảnh đất này có phong thủy không tốt, sẽ gây thiệt hại về tài chính, khó có thể bán lại được với giá tốt.

Chuyện này rốt cuộc giải quyết thế nào còn tùy thuộc vào thái độ của họ. Thực ra, Trần tổng đang ở thế bị động, chỉ có Khương Khải mới vào nghề, mới có thể bị hù dọa.

Sau khi nghe xong, Khương Khải cảm thấy sáng tỏ hơn rất nhiều, nói lời cảm ơn với Khương Kham.

"Đi ra ngoài đi, " Khương Kham nói.

Khương Khải đi ra ngoài.

Sau khi anh ta rời đi, Khương Kham cầm điện thoại nội bộ lên và nói: "Gọi Khương Quân tới đây."

Một lát sau, một người đàn ông tóc nhuộm và mặc áo sơ mi màu tím sẫm bước vào.

Anh ta đú●𝐭 tay vào túi, nheo mắt lười biếng, ngồi xuống ghế sofa: "Anh cả, anh tìm em à."

Khương Quân và Khương Tuệ là hai anh em sinh đôi, được một người phụ nữ sinh ra trong lúc cha Khương còn độc thân giữa hai cuộc 𝒽ô.n nhân, chỉ hơn Khương Khải một tuổi.

Khi Khương Kham nghe tin việc ký kết hợp đồng ở phía tây thành phố không diễn ra suôn sẻ, anh cũng không nghĩ nhiều cho đến khi Trần tổng gọi điện.

Không có doanh nhân nào tự nguyện giảm giá nếu không nhận được lợi ích rõ ràng.

Khương Kham đã từng nghe qua về vị Tổng giám đốc Trần này. Tuy Trần tổng có tính cách háo sắc, nhưng cũng không đến mức mù quáng vì d*c v*ng. Ký hợp đồng sớm một chút sẽ có lợi cho cả đôi bên. Hơn nữa, nói thật, ở thành phố B này, chẳng ai có đầu óc mà vô cớ đắc tội với nhà họ Khương cả.

Hành vi của Trần tổng thực sự có chút kỳ quái nếu không có động cơ thầm kín.

Khương Kham cảm thấy kỳ lạ, gần như ngay lập tức nghĩ đến Khương Quân.

Vì vậy, anh đã yêu cầu trợ lý của mình kiểm tra các hành động gần đây của Khương Quân và phát hiện ra gần đây Khương Quân thường xuyên đến một hội sở nào đó, mà vừa vặn Trần tổng cũng là khách quen ở hội sở đó.

Như vậy mọi chuyện đều giải thích được.

Khương Kham suy đoán Khương Quân và Trần tổng đã có thỏa thuận từ trước. Hành vi của Trần tổng là cố ý gây rắc rối cho hợp đồng, khiến mọi người trong công ty đều cho rằng Khương Khải không có năng lực, từ đó đạt được mục đích bài xích Khương Khải.

Khương Kham cũng có thể đoán được vì sao Khương Quân lại làm như vậy. Khương Quân vào công ty sớm hơn Khương Khải, biểu hiện luôn rất tốt, cho nên Khương Kham quả thực muốn giao cho anh ta một dự án lớn để luyện tập.

Ban đầu, Khương Quân coi Vân Đỉnh là dự án định sẵn cho mình, nhưng nửa đường bởi vì mẹ Khương thổi gió bên gối, cha Khương đã tự mình tìm Khương Kham, đem dự án Vân Đỉnh giao cho Khương Khải để làm bàn đạp phát triển năng lực của Khương Khải.

Đương nhiên Khương Quân không vui khi dự án mà anh ta để mắt tới đã không cánh mà bay.

Vấn đề hợp đồng có lẽ chỉ là sự khởi đầu, ai biết được còn bao nhiêu trở ngại nữa đang chờ đợi Khương Khải.

"Cậu biết lý do tôi gọi cậu đến đây rồi chứ, " Khương Kham lạnh lùng nói."Khương Quân, đừng nói với tôi là cậu ở công ty rèn luyện lâu như vậy, chỉ học được cách ra lệnh cho người khác quấy rối nhân viên của công ty mình."

Sắc mặt Khương Quân tái nhợt. Biết không giấu được Khương Kham, anh ta mấp máy môi phản biện: "Em không có. Em chỉ bảo ông ta đừng hợp tác với Khương Khải."

Anh ta cũng không ngờ vị Trần tổng này lại dùng thủ đoạn thấp kém như vậy.

Khương Kham nghiêm nghị nhìn anh ta: "Nếu chuyện Vân Đỉnh lại xảy ra vấn đề, tôi sẽ trực tiếp điều cậu đến làm thư ký cho Khương Khải. Tôi nói được thì làm được."

Khương Quân tràn đầy oán hận, nhưng không dám biểu hiện ra trước mặt Khương Kham.

Sau khi đánh anh ta một gậy, Khương Kham lại cho anh ta một món đồ ngọt.

"Ngày đầu tiên vào công ty, tôi đã nói với cậu rồi, rốt cuộc cậu có thể thăng tiến đến đâu hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của cậu." Khương Kham ném cho anh ta một tập hồ sơ."Cầm lấy xem đi."

Khương Quân nhận lấy, nhìn thấy tài liệu bên trong, kinh ngạc đứng dậy, liếc nhìn Khương Kham, rồi lại ngồi xuống.

Thì ra đó là dự án Trí Duệ.

Khương Quân rất quen thuộc với dự án này, đây là dự án nghiên cứu phát triển do Khương thị và công ty công nghệ Trí Nghiên hợp tác thực hiện, Khương Kham đã chuẩn bị từ lâu, không nghĩ tới anh lại giao cho mình phụ trách.

Khương Quân vừa cảm thấy khó chịu vừa cảm thấy áy náy, nhưng cũng vừa biết ơn.

Là những đứa con ngoài giá thú, còn có người mẹ kế độc ác, cuộc sống của Khương Quân và Khương Tuệ ở nhà họ Khương không hề dễ dàng, vì mẹ kế của họ dường như có ý định nuôi dưỡng họ thành những kẻ vô dụng.

Nếu Khương Kham không trở về, anh ta và chị gái sẽ không có chỗ đứng trong toàn bộ tập đoàn Khương thị.

"Dọn dẹp đống bừa bộn này trước khi quay lại tìm tôi." Khương Kham chỉ tay ra cửa."Giờ thì cút ra ngoài."

Khương Quân, vốn là một kẻ gây rối ngỗ nghịch ở bên ngoài, giờ lại như một con thú bị rút hàm răng trước mặt Khương Kham, thành tâm nhận sai rồi ngoan ngoãn rời đi.

Khương Kham thậm chí còn không ngẩng đầu lên, làm việc thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng xử lý xong đống tài liệu trên bàn.

Trợ lý của anh gõ cửa và bước vào hỏi anh có cần gọi đồ ăn không.

Dĩ nhiên công ty có căng tin, nhưng Khương Kham rất ít khi đến đó ăn, thường thì anh ăn ở văn phòng.

Khương Kham liếc nhìn thời gian, đã qua 12h. Anh đứng dậy nói: "Không cần đâu, tôi ra ngoài ăn."

Hôm nay Triệu Thành không có việc gì làm nên đến mời anh ăn cơm, anh đồng ý.

Khương Kham chỉnh lại quần áo rồi rời khỏi văn phòng, trợ lý của anh ấn nút thang máy giúp anh.

Khương Kham dùng thang máy riêng, chỉ một số ít người trong công ty mới được sử dụng. Vì ít người dùng nên không cần phải chờ đợi ở mỗi tầng, tốc độ di chuyển cũng rất nhanh.

Thang máy dừng lại ở tầng một. Cửa thang máy mở ra, Nhạc Nghiên cầm hộp cơm giữ nhiệt đứng bên ngoài. Cô đội mũ lưỡi trai sẫm màu và đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt đẹp.

Cô nhìn thấy Khương Kham, dừng lại một chút rồi mỉm cười chào hỏi: "Anh cả."

"Ừm." Khương Kham cũng ngạc nhiên khi thấy Nhạc Nghiên. Anh liếc nhìn cô rồi quay đi, hỏi: "Em đến tìm Khương Khải à?"

"Vâng." Nhạc Nghiên tránh sang một bên để Khương Kham dễ dàng đi ra, sau đó lễ phép hỏi: "Anh cả đi đâu vậy?"

Ánh mắt Khương Kham khẽ lướt qua hộp cơm giữ nhiệt mà Nhạc Nghiên đang mang theo."Đi ra ngoài mua hộp cơm tiện lợi."

"Hộp cơm tiện lợi à?" Nhạc Nghiên ngạc nhiên hỏi.

Tốt xấu gì cũng là CEO của Tập đoàn Khương thị, làm sao Khương Kham có thể ăn cơm trưa mang về?

Có phải nó hơi đơn sơ quá không?

"Tùy tiện chút là được, " Khương Kham nói, giải thích sự nghi hoặc của cô.

Nghĩ đến những món ăn ngon hôm nay được ăn ở nhà họ Khương, Nhạc Nghiên cảm thấy có chút áy náy. Nhất là khi cô đang mang theo chiếc hộp giữ nhiệt năm tầng siêu lớn lấy từ nhà họ Khương, cô lại có cảm giác kỳ lạ rằng họ đang âm thầm chuẩn bị những món ăn đặc biệt mà không cho Khương Kham biết.

Trên danh nghĩa, mẹ Khương cũng coi như mẹ của Khương Kham, nên việc bà làm ra đồ ăn rồi chỉ gửi cho Khương Khải có vẻ không tốt lắm.

Điều tệ nhất là còn bị bắt gặp.

"Khương Khải cũng chưa ăn trưa, nếu không ngại thì anh ăn cùng anh ấy đi." Nhạc Nghiên giơ hộp cơm giữ nhiệt trong tay lên: "Em mang cơm trưa đến cho các anh. Mang nhiều lắm, dư sức cho hai người ăn."

Khi Nhạc Nghiên ngẩng đầu lên, cô dường như bắt gặp hình ảnh Khương Kham vội vàng quay đi ngay khi cô ngẩng đầu.

Nhạc Nghiên sửng sốt một lúc.

Chẳng lẽ chỉ là cô tưởng tượng thôi sao? Khương Kham hình như rất thích cái hộp giữ nhiệt của cô.

"Vậy thì tôi xin ké chút lợi ích của Khương Khải vậy." Giọng Khương Kham vọng xuống từ trên cao, không thể đoán được cảm xúc của anh."Cảm ơn Nhạc đại tiểu thư đã vất vả rồi."

----------------------

Ghi chú từ tác giả:

Triệu Thành đang đợi ai đó ăn tối:?

Chương (1-49)