Truyện:Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Chương 045

Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan
Trọn bộ 198 chương
Chương 045
0.00
(0 votes)


Chương (1-198)

Thấm Dao e dè liếc nhìn ông chủ tiệm đang tươi cười rạng rỡ, vội vàng cất cây trâm vào hộp, đứng lên cười nói: "Chỉ xem lung tung chút thôi, tiếc là chẳng chấm được món nào."

Vừa nói nàng vừa nháy mắt ra hiệu với Lận Hiệu, sải bước đi ra ngoài: "Ông chủ, hôm nay đến đây thôi. Đợi khi nào ta tìm được thủy tinh Bích Văn, ta sẽ lại tới tiệm của ông làm trang sức."

Lận Hiệu đảo mắt thật nhanh qua hộp trang sức trên bàn, chần chừ một thoáng rồi thấy Thấm Dao đã đi lên phía trước bèn đi theo ra ngoài, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Thủy tinh Bích Văn? Nàng định dùng thủy tinh Bích Văn để làm trang sức ư?"

Thấm Dao nhớ lại Lận Hiệu từng giúp nàng dạ thám Đại Lý tự, cũng coi như có hiểu biết về phần nào mấy vụ án kia, nàng có ý muốn kể cho Lận Hiệu nghe về suy đoán của mình. Nhưng vừa mở miệng, nàng chợt nhớ ra nếu kể hết ngọn ngành, ắt sẽ kéo theo chuyện Phùng Bá Ngọc lén lút lấy di vật của bọn Nhu Khanh ra. Dẫu nàng tin tưởng nhân phẩm của Lận Hiệu, nhưng vẫn không muốn mang lại rắc rối không đáng có cho Phùng Bá Ngọc.

Sau khi cân nhắc một phen, nàng quyết định giấu đi sự việc liên quan đến Phùng Bá Ngọc. Nàng chỉ bảo do bản thân quá đỗi tò mò về mấy vụ án nên đã nài nỉ sư phụ sử dụng chút chướng nhãn pháp, hai thầy trò lén lút lẻn vào Đại Lý tự lấy di vật của Nhu Khanh và Văn nương ra xem.

"Ta biết làm như vậy là không đúng quy củ, nhưng ta luôn cảm thấy mấy vụ án này không hề đơn giản, thế nên mới tìm mọi cách để nghiệm t. h. i t. h. ể của Văn nương." Giọng Thấm Dao có phần chột dạ, đây là lần đầu tiên nàng nói năng thiếu tự tin đến vậy trước mặt Lận Hiệu.

Dạo gần đây Lận Hiệu luôn phái bọn Thường Vanh luân phiên bảo vệ Thấm Dao, làm sao hắn lại không rõ ngọn ngành sự việc? Nay thấy Thấm Dao có ý che chở cho Phùng Bá Ngọc, hắn dĩ nhiên không tiện chọc thủng. Nhưng cứ nghĩ đến việc những ngày qua Thấm Dao thà đi tìm Phùng Bá Ngọc chứ không muốn nhờ hắn giúp đỡ, trong lòng lại bất giác dâng lên nỗi chua xót.

Lặng đi hồi lâu, hắn mới mở lời: "A Dao, thời gian qua ta phụng chỉ Hoàng thượng điều tra chuyện ở chùa Đại Ẩn, nhất thời không 𝖗_ú_𝖙 г_ⓐ được thời gian rảnh rỗi. Nhưng nếu nàng muốn tiếp tục truy tra mấy vụ án ở phường Bình Khang, ta sẽ tự mình ra mặt chào hỏi Lưu Tán. Nàng không cần e ngại gì, cứ đường đường chính chính tới Đại Lý tự xem xét t. h. i t. h. ể là được."

Nói xong, hắn chỉ hận không thể bổ sung thêm một câu: Đừng đi tìm cái tên Phùng Bá Ngọc kia nữa.

Nghe những lời này, Thấm Dao chỉ thấy Lận Hiệu quả thực là một người bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp. Trong lòng nàng dâng lên niềm cảm kích dạt dào: "Mấy hôm trước đã làm phiền thế t. ử một lần rồi. Thấy ngài bận rộn nên ta không mặt dày đi quấy rầy ngài nữa. Nếu thế t. ử không chê phiền toái, sau này nhỡ có việc cần ngài giúp đỡ, ta nhất định sẽ lại mặt dày đến tìm ngài."

Lận Hiệu thấy Thấm Dao tỏ thái độ trịnh trọng như vậy không khỏi thấy dở khóc dở cười, nhưng nỗi buồn bực nặng trĩu trong n. g. ự. c cuối cùng cũng vơi đi phần nào.

Hắn lấy ra từ trong n. g. ự. c tấm ngọc bài mà đêm nọ Thấm Dao nhờ A Hàn cầm đi tìm hắn, giao lại cho nàng, dặn dò: "Tấm ngọc bài này nàng cứ tiếp tục giữ lấy. Nếu quả thực giống như nàng nói, kẻ giật dây trong vụ án này có lai lịch không tầm thường, e là không dễ đối phó. Nàng tuyệt đối đừng hành động một mình."

Tuy nói vậy, hắn cũng thừa biết câu này chỉ dặn dò dư thừa. Tính cách của Thấm Dao xưa nay luôn là gặp mạnh thì càng mạnh, tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ. Một khi đã điều tra ra dấu vết của hung thủ, ắt sẽ lần theo dấu vết điều tra đến cùng. Nếu nàng thực sự xảy ra bề gì vì chuyện này, e là cả đời này hắn sẽ phải ôm hận khôn nguôi, vĩnh viễn chẳng thể an lòng.

Thấm Dao còn chưa kịp đáp lời, Thường Vanh từ đầu phố bên kia đã hớt hải bước tới: "Thế tử, Hoàng thượng triệu kiến gấp."

Thấm Dao và Lận Hiệu cáo biệt nhau. Nàng không về Cù phủ mà cùng A Hàn đi thẳng tới Thanh Vân Quán.

Bên trong đạo quán im ắng tĩnh mịch. Đi suốt dọc đường chẳng thấy lấy một người khách hành hương hay đệ t. ử nào. Cho đến khi vào tới nội viện mới thấy tiểu đạo đồng Phúc Nguyên đang ngồi gật gù trước cửa phòng ngủ của sư phụ.

"Sư phụ đâu rồi?" Thấm Dao và A Hàn nhận ra sư phụ mười phần là đang ngủ trưa, bèn đ. á. n. h thức Phúc Nguyên, nhỏ giọng hỏi.

Phúc Nguyên thấy đại sư huynh và đại sư tỷ về, vội dụi mắt đứng dậy: "Lúc nãy trong quán có một vị hòa thượng tới. Sư phụ đang nói chuyện với vị hòa thượng đó trong phòng."

Hòa thượng? Thấm Dao và A Hàn đưa mắt nhìn nhau, sư phụ qua lại với hòa thượng từ lúc nào thế?

Đang còn lấy làm lạ thì cửa phòng kêu "kẽo kẹt" một tiếng, Thanh Hư T. ử dẫn một gã nam t. ử dáng người cao lớn từ trong phòng bước ra.

Nhìn thấy Thấm Dao và A Hàn, sắc mặt Thanh Hư T. ử rõ ràng cứng đờ lại, dường như không ngờ hai người họ lại về quán vào lúc này.

Sự kinh ngạc của Thấm Dao và A Hàn cũng tuyệt đối chẳng kém gì Thanh Hư Tử, bởi lẽ vị hòa thượng đi sau lưng sư phụ không ai khác là kỳ phùng địch thủ bao năm qua của ông - phương trượng Duyên Giác.

Ánh mắt Thấm Dao cứ đảo qua đảo lại giữa khuôn mặt xanh mét của sư phụ và gương mặt thản nhiên của Duyên Giác, trong bụng không ngừng lầm bầm: Chẳng phải sư phụ và Duyên Giác xưa nay như nước với lửa, hận không thể già c. h. ế. t không qua lại với nhau sao?

Hơn nữa, nếu nàng nhớ không lầm, phương trượng Duyên Giác mấy hôm trước mới bị quan phủ bắt đi vì chuyện chùa Đại Ẩn bị trộm cướp lọt vào. Cớ sao lúc này ông ta lại có thể đường hoàng ra vào Thanh Vân Quán thế này?

Bụng Thấm Dao đầy một bồ nghi hoặc, nhưng e ngại đường đột nên không tiện chằm chằm nhìn Duyên Giác đ. á. n. h giá, đành chuyển ánh mắt hồ nghi sang sư phụ.

Thanh Hư T. ử hiển nhiên chẳng có ý định giải thích gì cho hai người đồ đệ, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của Thấm Dao, tự thân dẫn phương trượng Duyên Giác đi ra ngoài viện.

Khi hai người lướt qua A Hàn, Duyên Giác không kìm được khựng bước chân, lẳng lặng nhìn A Hàn, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ bi thương và thương xót vô ngần.

A Hàn ngơ ngác nhìn Duyên Giác, rồi lại nhìn sư phụ, có phần không biết phải làm sao.

Thanh Hư T. ử không nhịn được ho mạnh một tiếng. Duyên Giác bấy giờ mới sực tỉnh, dời ánh mắt khỏi mặt A Hàn, chắp tay thành chữ thập nói khẽ với Thanh Hư Tử: "Xin dừng bước, không cần tiễn." Giọng nói vẫn tĩnh lặng như nước khiến người nghe an lòng.

Thanh Hư T. ử hừ lạnh: "Chẳng có ý định tiễn ông đâu, đi thong thả." Dù miệng nói vậy, nhưng ông vẫn đứng bất động giữa sân, mãi đến khi bóng dáng Duyên Giác khuất sau cổng viện mới trở vào sương phòng.

Thấm Dao lẽo đẽo theo sau sư phụ, rất muốn hỏi xem Duyên Giác tới Thanh Vân Quán vì chuyện gì. Nhưng lén nhìn sắc mặt âm u như trời sắp đổ mưa của sư phụ, nàng đành thè lưỡi một cái rồi nuốt ngược toàn bộ câu hỏi vào trong bụng.

Trong phòng tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lát sau, vẫn là A Hàn không biết sống c. h. ế. t mở lời trước: "Sư phụ, con và A Dao đã dùng Bùa Chỉ Âm thử ra tà khí trên t. h. i t. h. ể Văn nương."

Thân hình Thanh Hư T. ử khẽ động, ánh mắt lướt qua Thấm Dao.

Thấm Dao vội ngồi thẳng người, ngoan ngoãn kể lại ngọn ngành những phát hiện của mấy ngày nay cho sư phụ nghe. Để phòng sư phụ không tin suy luận của mình, nàng thậm chí còn lấy bọc giấy gói tóc của Văn nương ra, dùng Bùa Chỉ Âm thử ngay trước mặt ông.

Thanh Hư T. ử hơi nheo mắt, nhìn thấy Bùa Chỉ Âm vừa đưa lại gần lọn tóc trong bọc giấy, ngọn lửa lam thẫm đã bùng lên trên lá bùa.

Dần dà, sắc mặt Thanh Hư T. ử chuyển sang vẻ ngưng trọng: "Văn nương này là kẻ đã thắt cổ tự vẫn trong ngục đó sao?"

Thấm Dao gật đầu, dò xét nhìn sư phụ: "Trong số mấy vị nữ t. ử c. h. ế. t ở phường Bình Khang, chỉ có bà ta là ngũ quan còn nguyên vẹn, và cũng chỉ có t. h. i t. h. ể của bà ta là chưa từng được thử bằng Kính Vô Nhai. Nếu không phải tình cờ nghe Phùng đại ca nhắc tới, con cũng không nghĩ ra việc dùng Bùa Chỉ Âm để kiểm tra t. h. i t. h. ể bà ta."

Sắc mặt Thanh Hư T. ử đột ngột trở nên cực kỳ khó coi. Ông đứng dậy đi tới đi lui hai bước, rồi dậm mạnh chân một cái, nhìn Thấm Dao và A Hàn nói: "Các con hẳn còn nhớ ta từng kể, trong Yêu giới có một loại ✞*à 🌴*h*⛎*ậ*t vô cùng âm độc mang tên 'Phản Dương'. Hàng trăm năm trước, từng có tà vật vì muốn cải t. ử hoàn sinh cho đồng bọn đã đi khắp nơi moi khoét ngũ quan của con người đem chắp vá lại một chỗ, sau đó bày trận 🌀.ọ.𝐢 ♓ồ.𝓃. Vì loại 𝖙-à т-𝒽⛎-ậ-𝐭 này quá đỗi đẫm m. á. u tàn bạo, nên cho tới nay, nó luôn bị người trong Phật giới và Đạo giới coi là đệ nhất ✝️_à ✝️♓𝐮_ậ_𝐭 trong thiên hạ!"

Thấm Dao và A Hàn đồng loạt gật đầu: "Đương nhiên là bọn con nhớ."

Thanh Hư T. ử cười tự giễu: "Nhưng khi ✞●à ✞𝖍⛎●ậ●✞ này xảy ra ngay dưới mí mắt, vi sư lại vì quá tự phụ mà không sớm nhận ra điểm bất ổn. Kéo dài cho đến tận bây giờ, suýt chút nữa ủ thành họa lớn!"

Thấy sắc mặt sư phụ cực kỳ khó coi, Thấm Dao kinh hãi, vội đứng lên nói: "Sư phụ..."

Thanh Hư T. ử xua tay, vẻ mặt thoáng chút mệt mỏi: "Tiết Li nhi và mấy người kia sở dĩ không có dấu hiệu ✞_à 𝐥_𝒾_п_𝒽 quấy phá, là vì cái c. h. ế. t của họ quả thực do phàm nhân gây ra. Kẻ đứng sau tà vật kia vì muốn không để người trong Phật Đạo nghi ngờ nên đành mượn tay một người nào đó để lấy đi ngũ quan, tạo điều kiện thuận lợi cho việc bày trận tác pháp. Cho nên lúc đó dù chúng ta có dùng Kính Vô Nhai dò xét thế nào cũng không tìm ra được bất cứ dấu vết nào của sự tham gia từ tà vật."

"Cái c. h. ế. t của Văn nương thực sự là một biến số nằm ngoài kế hoạch của hung thủ. Bà ta tuy không phải đối tượng thu thập ngũ quan của tà vật, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà hung thủ buộc phải diệt khẩu. Vì lúc đó bà ta đang bị giam lỏng trong Đại Lý tự, hung thủ không thể vào ngục, tà vật thì lại có thể tự do ra vào, vậy nên bà ta là nạn nhân duy nhất bị hại dưới tay т-à 𝐥-❗𝖓-𝒽 trong vụ án này."

Thấm Dao thầm gật đầu. Cuối cùng mọi chuyện cũng ăn khớp. Suy đoán của sư phụ quả nhiên không mảy may sai lệch với những gì nàng từng nghĩ.

"Sư phụ, vậy bây giờ chúng ta phải đối phó với tà vật đó thế nào?"

Thanh Hư T. ử đứng lên đi dạo vài bước, trầm ngâm: "Sự rắc rối của vụ án này nằm ở chỗ, không chỉ có tà vật âm thầm thao túng sau lưng mà còn có một kẻ cam tâm tình nguyện bị nó sai khiến. Muốn tìm ra tà vật vốn đã không dễ, muốn tìm ra tên hung thủ giữa biển người mênh m. ô. n. g này lại càng như mò kim đáy bể."

Thấm Dao chau mày: "Sư phụ, con nhớ trong 'Yêu Điển' từng ghi chép, thuật 'Phản Dương' từ lúc thu thập ngũ quan cho đến khi hoàn thành bày trận tác pháp tối đa không được vượt quá một trăm ngày. Nay khoảng cách từ lúc phát hiện t. h. i t. h. ể nạn nhân đầu tiên đã được hai tháng mà tà vật vẫn chưa thu thập đủ ngũ quan, bọn chúng nhọc công bày bố lâu đến vậy quyết không đến nỗi để xôi hỏng bỏng không. Con đoán, chúng nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế tìm ra mục tiêu tiếp theo trong khoảng thời gian ngắn nhất."

Thanh Hư T. ử vuốt râu gật gù: "Sự việc đến nước này, chúng ta đành phải dùng cách ngu ngốc nhất để tìm ra tà vật đó thôi."

"Cách ngu ngốc nhất?" Thấm Dao kinh ngạc.

Thanh Hư T. ử nhìn Thấm Dao và A Hàn, bảo: "Hai con kề tai lại đây."

Thấm Dao và A Hàn dùng bữa trưa ở Thanh Vân Quán xong mới trở về Cù phủ.

Vừa bước vào cửa, Cù Trần thị đã đưa cho nàng một tấm thiếp, bảo: "Sáng nay sau khi các con đi, phủ Tĩnh Hải Hầu đã cho người mang tấm thiệp này tới, bảo là Tần tiểu thư ngày mai mở tiệc sinh thần trong phủ, mời con tới tệ xá tụ họp."

Thấm Dao hơi ngớ ra. Nhận lấy tấm thiệp xem, quả nhiên là danh thiếp của Phủ Tĩnh Hải Hầu. Hai dòng chữ tú lệ thanh nhã trên thiệp hiển nhiên là do chính tay Tần Viện viết.

Đối phương đã có ý kết giao, Thấm Dao tự nhiên sẽ không từ chối ý tốt này bèn lập tức sai người mang giấy bút tới, nghiêm túc viết thiệp nhận lời.

Thấy vậy, Cù Trần thị cười tít mắt v**t v* mái tóc con gái: "Nên qua lại nhiều hơn với mấy vị danh môn thục viện này, học hỏi vẻ tao nhã trinh tĩnh của họ để bớt đi chút dã tính trên người con."

Thấm Dao liếc mắt nhìn mẫu thân: "Đâu ra người nào lại nói khuê nữ nhà mình như thế? Con dã tính chỗ nào chứ?"

Cù Trần thị thấy con gái phật ý bèn vội vã ôm lấy Thấm Dao cười làm hòa: "Không dã, không dã! A Dao của mẹ là cục cưng bảo bối của mẹ, không có điểm nào khiến mẹ không ưng ý cả."

Hai mẹ con đang bàn bạc xem nên chuẩn bị quà sinh thần gì cho Tần Viện thì hạ nhân vào báo Phùng phu nhân và Phùng Sơ Nguyệt tới chơi.

Đây là lần đầu tiên hai mẹ con Phùng gia tới cửa bái phỏng. Dù có phần bất ngờ, Cù Trần thị và Thấm Dao vẫn nhiệt tình sai hạ nhân mau chóng mời vào.

Hôm nay Phùng phu nhân chải một búi tóc Nguyên Bảo bóng mượt, trên đầu không mang một món trang sức nào, xiêm y trên người cũng đã sờn cũ, trông vô cùng thanh tao nhã nhặn.

Ngược lại, Phùng Sơ Nguyệt lại mặc một chiếc áo ngắn tay hẹp màu hồng đào lộng lẫy, kết hợp với váy lụa dài chấm đất màu xanh hồ. Dù đều là những màu sắc sặc sỡ nhưng lại vô tình xếp thành một mớ rực rỡ vui mắt. May mà cô nàng da trắng mặt xinh, lại đang độ tuổi thanh xuân phơi phới, nên không những không tục tằn mà còn toát lên một vẻ duyên dáng khác biệt.

Bản tính Phùng mẫu thành thực như bao người thật thà dưới bầu trời này, cách bày tỏ sự thân thiết rất bộc trực và chất phác. Hành lễ với Cù Trần thị xong, bà lấy ra mấy món sơn hào hải vị mang từ Nguyên Châu lên, giọng dịu dàng nói: "Mấy thứ này đều là quà hàng xóm láng giềng biếu trước lúc tới Trường An, nhìn thì có vẻ thô lậ-u nhưng lại tẩm bổ †-𝒽â-n ✞-♓-ể rất tốt, mong Cù phu nhân và Cù tiểu thư đừng chê."

Vài câu nói ấp úng, khó khăn lắm mới thốt ra được, nhưng lạ thay từ ngữ lại dùng rất thỏa đáng, như có người cố tình dạy từ trước.

Sở thích lớn nhất đời của Cù Trần thị là lo liệu việc bếp núc cho cả nhà. Đối với những nguyên liệu tươi ngon cỡ này, bà luôn khao khát chẳng được. Nghe vậy, bà vui 𝖘ư●ớ●𝖓●g đến mức suýt không khép được miệng, vội đích thân nhận lấy giỏ đồ khô từ tay Phùng phu nhân: "Phùng phu nhân, bà khách sáo quá rồi. Đây đều là những đồ tốt có tiền cũng chẳng mua được. Chúng ta cảm tạ còn không kịp, sao có thể chê chứ."

Phùng Sơ Nguyệt mím môi cười: "Trước lúc tới đây con và nương đều không biết nên chuẩn bị quà cáp gì, vẫn là ca ca thông minh, biết những thứ này ắt sẽ hợp ý bá mẫu và A Dao muội muội."

Cù Trần thị gật đầu cảm thán: "Đứa nhỏ Bá Ngọc này tuổi tuy không lớn mà hành sự lại luôn chu đáo ổn thỏa. Hiếm hoi thay dáng vẻ lại khôi ngô nhường ấy, quả thực khiến người ta yêu thích."

Lời còn chưa dứt, trong đầu bà bỗng lóe lên một ý niệm, mắt sáng rực, đột ngột ngoảnh sang nhìn Thấm Dao.

Cảm nhận được ánh mắt bỏng rát của mẫu thân, Thấm Dao đang định nhìn lại đầy hoài nghi thì Phùng Sơ Nguyệt đã đứng lên đi tới cạnh Thấm Dao, quan sát đồ vật trên bàn: "A Dao muội muội, muội cũng định đi tặng quà cho ai sao?"

Thấm Dao bèn để lộ vẻ mặt đau đầu: "Một đồng song trong thư viện của ta tổ chức sinh thần, mời ta tới dự tiệc. Ta và mẫu thân đang buồn rầu không biết nên tặng quà sinh thần gì đây."

Nghe vậy, Phùng Sơ Nguyệt hơi khựng lại, ngồi xuống bên cạnh Thấm Dao, cố tỏ vẻ tùy ý nói: "Ừm, nếu là ta tổ chức sinh thần, ta thích người khác tặng xiêm y, trang sức nhất. Ta nghĩ nữ nhi trong thiên hạ này chắc cũng xấp xỉ nhau thôi."

Nói đoạn, cô nàng chọn một chiếc hộp gấm từ đống đồ chơi trên bàn, đẩy tới trước mặt Thấm Dao: "Ta thấy chiếc vòng này khá đẹp."

Cù Trần thị đứng bên lắc đầu: "Chiếc vòng này chất lượng bình thường. Những tiểu thư quý tộc như Tần tiểu thư chưa chắc đã để vào mắt."

Ánh sáng trong mắt Phùng Sơ Nguyệt rực lên, thốt lên đầy ghen tị: "Thì ra A Dao muội muội chuẩn bị đi phủ Tĩnh Hải Hầu ư?"

Nhìn thấy vẻ mặt này của nàng ta, Thấm Dao chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên Phùng Sơ Nguyệt lay lay cánh tay Thấm Dao, mang theo ý tứ lấy lòng: "A Dao, ta còn chưa từng được đến những nơi thế gia huân quý như thế bao giờ. Muội có thể dẫn ta đi cùng, cho ta mở mang tầm mắt được không?"

Cù Trần thị sửng sốt. Phùng Sơ Nguyệt này nhìn thì có vẻ t. ử tế, không ngờ lại hành sự chẳng theo lẽ thường. Nếu là họ hàng thân thích ghé chơi nhà nhau thì còn được, nhưng bữa tiệc người ta gửi thiệp mời đích danh thế này, sao có thể tùy tiện dẫn theo khách đi cùng.

Thấm Dao khó xử đáp: "A Nguyệt, không phải ta không muốn dẫn muội đi. Chỉ là Tần tiểu thư của phủ Tĩnh Hải Hầu vốn dĩ cũng chẳng có giao tình sâu đậm gì với ta. Nếu ta không báo trước mà đã mạo muội đưa người tới, e là có chút thất lễ."

Mặt Phùng Sơ Nguyệt đỏ bừng, ủ rũ lầm bầm: "Nếu đã làm khó muội thì đành bỏ đi vậy."

Phùng mẫu cũng không còn giấu được sự ngượng ngùng trên mặt. Bà há miệng như muốn mắng Phùng Sơ Nguyệt, nhưng cố kìm nén hồi lâu chỉ thốt ra một câu thiếu khí thế: "Sơ Nguyệt..."

Cù Trần thị vội mỉm cười giải vây, nói với Phùng phu nhân: "Sơ Nguyệt tuổi còn nhỏ, mới tới Trường An muốn đi ngó nghiêng đó đây cũng không có gì sai. A Dao, hay là con viết một bức thư cho Tần tiểu thư, hỏi xem cô ấy có bằng lòng cho con dẫn bạn đi cùng không."

Thấy vẻ mặt Phùng Sơ Nguyệt lại bừng lên tia hy vọng, những hoài nghi trước đó của Thấm Dao càng trở nên cụ thể. Chần chừ một lát, thấy Phùng mẫu không lên tiếng ngăn cản nữa, nàng đành cầm bút viết thư, sai người hỏa tốc đưa đến Phủ Tĩnh Hải Hầu.

Rất nhanh, Tần Viện đã trả lời thư, bảo rằng Thấm Dao chịu dẫn bằng hữu đi cùng thì nàng ta càng vui mừng không kịp, xin Thấm Dao chớ băn khoăn lo lắng.

Đến ngày hôm sau, Phùng Sơ Nguyệt tới Cù phủ chờ Thấm Dao từ sáng sớm.

Trên đường đến Phủ Tĩnh Hải Hầu, Phùng Sơ Nguyệt không kìm nén nổi sự phấn khích, liên miệng dò hỏi sở thích của Tần Viện. Suốt quãng đường nàng ta ríu rít lải nhải không ngừng, suýt nữa khiến công phu nhẫn nhịn của Thấm Dao bị phá vỡ.

Vất vả lắm mới tới được Phủ Tĩnh Hải Hầu, trước cổng đã đỗ cơ man nào là xe ngựa. Trước thềm có mấy thiếu niên lang quân, ai nấy đều áo gấm ngựa tốt, hiển nhiên đều là khách mời tới dự tiệc.

Nổi bật trong số đó là một người mặc cẩm bào cổ tròn màu thanh thiên, đầu đội khăn xếp đen, tóc mai sắc như d. a. o gọt, dáng dấp khôi ngô tuấn tú, toát lên phong thái của một quý công tử.

Lúc Thấm Dao bước xuống xe, người nọ vô tình quay đầu nhìn lại, chợt nở một nụ cười rạng rỡ nói: "Cù tiểu thư."

Chương (1-198)