| ← Ch.184 | Ch.186 → |
Thấm Dao cùng sư phụ Duyên Giác hớt hải chạy vào cổng khu trai phòng, rồi vòng ra khu vườn nhỏ phía sau. Vừa bước chân vào, ai nấy đều cảm nhận được sát khí đã giảm đi đáng kể. Ngước lên, Lận Hiệu đã cắm phập thanh Xích Tiêu xuống nền đất y như lời dặn. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, liên tục tỏa ra những chút sáng trắng chói lóa, như thể đang dốc sức chống chọi với tà khí cuồn cuộn dưới lòng đất.
Lận Hiệu đứng im lặng, sắc mặt đanh lại nhìn Xích Tiêu. Kể từ ngày sát cánh cùng thầy trò Thấm Dao đối phó với đại ác ma, chưa bao giờ Xích Tiêu lại cuồng nộ, bất an đến thế. Rõ ràng, thứ chôn sâu dưới kia không phải loại tầm thường.
"Bắt đầu đào!" Thanh Hư T. ử hét lớn, giắt vạt áo đạo bào quanh hông, lao ngay vào sân, quỳ rạp xuống dùng tay không bới đất. Vị trí ông chọn cách chỗ Xích Tiêu cắm vài thước, cố ý né đi để không làm ảnh hưởng đến khả năng †𝓇ấ·𝐧 🍸ể·ⓜ của thanh kiếm.
Duyên Giác chẳng màng đến cái lạnh cắt da cắt thịt, thẳng tay lột phăng chiếc áo cà sa sạch tinh tươm vứt xuống đất. Đảo mắt quanh sân một vòng, ông tinh ý phát hiện một chiếc xẻng nhỏ bị bỏ quên cạnh bồn hoa. Dù kích thước khiêm tốn nhưng so với việc dùng tay không thì vẫn tiện lợi hơn vạn lần. Ông sải bước dài tới nhặt lấy, gập người hì hục đào xới.
Thấm Dao cũng nhanh nhảu học theo, chạy loanh quanh hòng tìm thêm dụng cụ. Tiếc thay chẳng thấy cái xẻng thứ hai, nàng đành vơ đại một cành cây to. Chạy tới bên sư phụ, mới gõ được một nhát, nhận ra cành cây quá vướng víu, nàng toan bắt chước sư phụ dùng tay trần.
"Để ta." Nàng vừa hạ người xuống, Lận Hiệu đã túm lấy tay kéo lên. Lần trước ở núi Thọ Hòe, tay nàng đã bị thương, vừa mới lành lặn chưa lâu, sao hắn nỡ để nàng chịu đau thêm lần nữa: "Trời lạnh thế này, đất cứng như đá, nàng làm sao đào nổi? Ta gọi người vào giúp."
Dứt lời, hắn đưa tay lên miệng huýt sáo một tiếng sắc lẹm.
Chỉ trong chớp mắt, trên bờ tường đã xuất hiện hàng chục bóng lính. Thấy Lận Hiệu ra hiệu, họ nhất loạt nhảy xuống, cung kính chờ lệnh.
"Đào chỗ này lên." Lận Hiệu dặn dò, đồng thời cầm lấy thanh đao cong từ tay một người lính, ngồi thụp xuống bới đất đầu tiên.
Có thêm sự trợ giúp đắc lực từ đám binh sĩ, lớp đất bề mặt nhanh chóng bị xới tung.
Thấm Dao nhạy bén cảm nhận mùi tanh hôi sực nức xộc thẳng vào mũi. Ⓣ𝖍·i 𝐭𝒽·ể Nữ Túc chắc chắn sắp lộ diện.
Đám lính chưa nhận được lệnh dừng từ Lận Hiệu, vẫn cắm cúi đào sâu xuống. Nhờ lực lượng đông đảo, chẳng mấy chốc đã tạo thành một cái hố sâu hơn một thước.
Thấm Dao e ngại một lát nữa khi làm phép, sát khí của Nữ Túc sẽ vô tình đả thương những người lính này. Nàng đang phân vân không biết có nên nhắc Lận Hiệu bảo họ rút lui ra ngoài hay không thì bỗng từ bên ngoài vọng vào tiếng la hét, ✌️.ũ k♓.í va đập chát chúa.
Thấm Dao sững người. Lận Hiệu sa sầm mặt mày, quay sang dặn đám lính: "Bọn tay sai của Di phi đã tới, nghe tiếng có vẻ đông lắm. Các ngươi lập tức ra ngoài tiếp ứng, tuyệt đối không để kẻ nào lọt vào."
Đoàn người lĩnh mệnh, lao ra ngoài với tốc độ chóng mặt.
Nhóm Thanh Hư T. ử vẫn miệt mài đào xới. Đột nhiên, từ trên bờ tường vang lên những tiếng động lạ. Một toán thị vệ mặc đồ cung nhân chừng chục người đang vây chặt lấy một kẻ ở giữa, lấy thân mình làm lá chắn, dũng mãnh đẩy người đó nhảy vào trong sân.
Khi nhóm người này tiếp đất, vài kẻ dường như bị thương nặng, m. á. u tươi rỉ ra không ngớt.
Thấm Dao kinh ngạc. Để lọt qua được vòng vây dày đặc của quân Nam Nha Vệ và Ngự Lâm Quân, chắc chắn trong nhóm người này có kẻ mang dị thuật, dùng phép che mắt mới thoát khỏi sự truy đuổi gắt gao.
Phép che mắt trên bờ tường có lẽ vẫn còn tác dụng. Dù binh sĩ đã phát hiện có kẻ độ.🌴 ⓝ𝖍ậ.🅿️, nhưng như bị một bức tường vô hình cản lại, họ chỉ biết đi lại nóng nảy trên tường, không cách nào nhảy xuống.
Ánh mắt Thấm Dao lạnh lùng, găm chặt vào kẻ được đám đông che chở ở giữa. Thiết lập được thuật che mắt thâm hậu đến vậy trong chớp nhoáng, ngoài những đạo sĩ cao tay ấn, kẻ nào làm nổi? Quả đúng như dự đoán, Di phi quyết không để họ phá trận dễ dàng, ắt đã cử tên cao thủ lập trận năm xưa đến ngăn cản.
Nàng rùng mình, lá bùa giấu trong tay áo rơi gọn vào lòng bàn tay. Vận khí đan điền, nàng vung tay phóng lá bùa thẳng về phía bức tường, quyết tâm phá giải ⓣ●à т𝖍ⓤ●ậ●t của kẻ kia.
Nào ngờ bùa mới bay được nửa đường đã bị một lá bùa khác từ đối diện phóng tới đ. á. n. h bật.
Pha tấn công thất bại, Thấm Dao còn bị luồng nội lực của đối phương dội ngược, loạng choạng lùi lại hai bước.
Lận Hiệu vội vã tiến lên, kéo Thấm Dao ra sau lưng che chở. Hắn lạnh lùng liếc kẻ kia, rồi quát lớn với nhóm binh lính trên bờ tường: "Đừng tốn công vô ích nữa, mau vòng ra cổng chính mà vào."
Đám lính nghe lệnh lập tức tản đi mất hút.
Thanh Hư T. ử và Duyên Giác vờ như không thấy những gì đang diễn ra xung quanh, tập trung toàn lực đào bới theo hướng trận nhãn. Cứ đà này, t. h. i t. h. ể sẽ nhanh chóng được tìm thấy. Chỉ cần làm theo thứ tự như lúc lập trận, rút hết hàng ngàn mũi kim ghim trên xác, dùng pháp thuật trấn hồn để xoa dịu oán linh, cuối cùng lấy tấm thẻ sắt bên dưới xác ra là phá trận thành công.
Thấm Dao nép sau lưng Lận Hiệu, khi nhìn rõ kẻ vừa đến, nàng không lấy làm ngạc nhiên, chỉ nhếch mép cười mỉa mai: "Mễ công công, làm thái giám lẩn lút trong cung suốt bao năm nay, bỏ bễ nghiệp đạo sĩ, chắc mùi vị cũng ngon lành lắm nhỉ?"
Sự thật là hai ngày nay, Thấm Dao đã rà soát lại toàn bộ những người thân cận của Di phi. Nàng không loại trừ Mễ công công. Kẻ này từ hai mươi năm trước đã vào hầu hạ Tề Vương, bao năm nay luôn được Hoàng thượng trọng dụng, đường quan lộ thênh thang lên đến chức Tổng quản thái giám. Dù bề ngoài là người của Hoàng thượng, nhưng cùng sống trong cung với Di phi, cơ hội tiếp xúc thiếu gì.
Khoác trên mình chiếc áo lông thú bóng loáng, toát lên vẻ sang trọng quyền quý, vượt xa tiêu chuẩn của một vị thái giám, rõ ràng Mễ công công đã không còn e dè luật lệ cung đình nữa.
Sự ngạo mạn này, liệu là do nắm chắc phần thắng, hay vốn dĩ đã rắp tâm tạo phản?
Gã cười khẩy, lờ đi câu khích bác của Thấm Dao, chuyển hướng sang Lận Hiệu: "Thế tử, ngài vốn thông minh tuyệt đỉnh, vì một nữ nhân họ Cù mà vứt bỏ thân phận hoàng thân quốc thích cao quý để làm kẻ loạn thần tặc tử, quả là hồng nhan họa thủy. Nay Di phi nương nương niệm tình ngài tuổi trẻ bồng bột, sẵn lòng tha thứ, chỉ cần ngài ra tay kết liễu lũ đạo sĩ yêu ngôn hoặc chúng này, rút quân về, nương nương sẽ bỏ qua cho cha con ngài. Thậm chí, nương nương còn hứa sẽ nói đỡ trước mặt Hoàng thượng, miễn tội phản nghịch cho ngài. Đợi sóng yên biển lặng, nương nương sẽ đích thân kén chọn thê ta cho ngài, nhan sắc đảm bảo chẳng kém cạnh gì Cù thị..."
Lận Hiệu nghe mấy lời rỗng tuếch đó thì chán ngấy, bật cười giễu cợt. Xoay nhẹ chuôi kiếm, hắn tung mình vọt tới, đ. â. m thẳng vào n. g. ự. c Mễ công công.
Đám thuộc hạ của Mễ công công tuy lai lịch bí ẩn, vài kẻ mũi lõ mắt sâu giống người Hồ, nhưng võ công đều thuộc hàng cao thủ. Chưa đợi Lận Hiệu tiếp cận, chúng đã đồng loạt xuất chiêu, cản lại một nửa sức mạnh của hắn. Trong chớp mắt, chúng đã quấn lấy Lận Hiệu trong vòng vây ác liệt.
Mễ công công lùi lại một bước, trừng mắt nhìn Lận Hiệu, gầm gừ: "Thế t. ử tưởng mình có thể tự tung tự tác sao? Ngài nên nhớ Thái t. ử đang nắm giữ Phủ Chiết Xung Đô Úy. Đạo quân chinh phạt ải Ngọc Môn cũng đang trên đường trở về. Khi đại quân hội quân, quân số áp đảo, Ngự Lâm Quân và Nam Nha Vệ của ngài lấy gì chống cự? Khôn hồn thì mau chóng quy hàng, đỡ phải chịu cảnh c. h. ế. t không t●ⓞ●à●𝖓 𝖙●♓â●ÿ."
Thấm Dao nghe mà cười khẩy. Gã thái giám này đúng là có tài mở mắt nói mò. Chưa nói đến việc đại quân có hợp lực hay không, dù binh lực ngang ngửa, với tài cầm quân của Thái tử, kết cục ai thắng ai bại vẫn còn là ẩn số.
Biết chắc binh lính bên ngoài sắp sửa ập vào, Thấm Dao không mảy may lo lắng cho Lận Hiệu. Nàng chỉ chăm chú lắng nghe tiếng đào bới không ngừng nghỉ của sư phụ và mọi người phía sau. Sợ Mễ công công giở trò phá bĩnh, nàng bèn lớn tiếng hỏi: "Ta hỏi ngươi, năm xưa ngươi g. i. ế. c Lý Thiên Sư vì mục đích gì? Và ngươi cấu kết với Di phi từ khi nào?"
Thay vì tra hỏi xem hắn có phải là đồ đệ câm của Lý Thiên Sư hay không, nàng dứt khoát quy tội g. i. ế. c Lý Thiên Sư cho Mễ công công. Chiêu này vừa để đ. á. n. h đòn tâm lý, vừa nhằm đ. á. n. h lạc hướng hắn.
Mễ công công đang rắp tâm cản trở nhóm Thanh Hư T. ử đào trận, nghe vậy thì sắc mặt sầm lại. Nụ cười thân thiện giả tạo biến mất tăm. Gã soi Thấm Dao từ đầu đến chân, có vẻ bất ngờ khi nàng vạch trần thân phận của mình. Gã nhếch mép cười lạnh: "Đằng nào ngươi cũng sắp xuống suối vàng rồi, ta nói cho ngươi biết cũng chẳng sao. Thiên Sư cái nỗi gì, chỉ là một lão đạo sĩ bất tài vô dụng. Nếu không tình cờ mót được cuốn sách phong thủy trận pháp bí truyền của tiền triều từ một tên mộ tặc, lão ta có cơ hội nổi danh, được phong làm Thiên Sư không? Tài năng thì có hạn, cầm kỳ thư quý trong tay thật quá phí phạm. Đạo thuật của ta cao siêu hơn lão vạn lần, sách rơi vào tay ta mới thực sự phát huy hết giá trị."
Thấm Dao vỡ lẽ. Thảo nào khi tiếp cận Lý Thiên Sư, hắn lại phải thay đổi diện mạo, thậm chí giả câm. Hóa ra mục đích duy nhất của hắn từ đầu là nhắm vào cuốn sách kia. Có lẽ hắn đã rình rập cơ hội ra tay từ rất lâu rồi.
"Còn chuyện cấu kết mà ngươi nói." Mễ công công tỏ vẻ không hài lòng: "Học được văn võ nghệ, bán cho nhà đế vương. Ta mang trong mình tuyệt kỹ, lại nắm giữ cuốn sách quý, làm sao cam tâm để bản lĩnh mai một? Khi có người tinh ý nhìn ra tài năng của ta, nguyện ý trọng dụng ta, ta đương nhiên hợp tác để đôi bên cùng có lợi. Chuyện cấu kết lấy đâu ra? Lẽ nào sư phụ ngươi chưa từng dạy, thứ uy quyền vượt lên trên cả đạo pháp trên thế gian này là hoàng quyền! Chỉ những kẻ u mê, tối dạ mới ngoan cố đối đầu với hoàng gia..."
Lời còn chưa dứt, hắn bất thình lình vung tay, phóng ba cây đinh Xuyên Cốt về phía A Hàn.
Đã lường trước được nước cờ này, Thấm Dao vung mạnh nhành cây lớn trong tay. Dù không cản được toàn bộ, nhánh cây cũng làm chệch hướng bay của những chiếc đinh.
Tuy vậy, một chiếc đinh vẫn sượt qua nhánh cây, không bị ảnh hưởng, lao vun vút về phía A Hàn.
Nghe tiếng gió rít bên tai, A Hàn buộc phải dừng việc đào bới, lăn một vòng dưới đất để né đinh. Hắn toan đứng dậy xem ai dám đ. á. n. h lén mình thì bị Thanh Hư T. ử quát lớn, đành vội vàng tiếp tục công việc dang dở.
Thấm Dao nhìn xuống hố, một phần tấm gỗ đã lộ ra, t. h. i t. h. ể Nữ Túc sắp sửa xuất hiện. Thắng lợi đã cận kề, tuyệt đối không thể để Mễ công công phá hỏng. Nàng gắt gỏng: "Uổng công ngươi tự xưng đạo thuật cao siêu, hóa ra chỉ là một kẻ ngu ngốc! Ngươi có biết cái t. h. i t. h. ể các ngươi dùng để lập trận đang dần hóa thành Nữ Túc không? Nữ Túc đã bắt đầu rục rịch, chẳng mấy chốc sẽ hiện nguyên hình! Nếu ngươi tiếp tục cản trở sư phụ ta trấn áp Nữ Túc, khi nó thoát ra, đừng mơ mộng đến giấc mơ vinh hoa phú quý nữa. Ngay cả cái thư viện này ngươi cũng đừng hòng bước chân ra khỏi!"
Mễ công công dĩ nhiên không tin lời nàng. Nàng biết, thứ nhất vì hắn không cùng phe phái với những kẻ đã đương đầu với bốn ma tinh trước đây. Chuyện Nữ Túc cũng chỉ là suy đoán của nàng sau khi quan sát thiên tượng, chưa được chứng thực. Thứ hai, qua những lời lẽ vừa rồi, có thể thấy hắn là kẻ ngạo mạn, vô cùng tự tin vào đạo thuật của mình. Làm sao hắn chịu để một tiểu đạo cô ranh con lên mặt dạy đời.
Quả nhiên, hắn hoàn toàn phớt lờ, cười nhạo: "Biến một cái xác mang đầy oán khí thành Nữ Túc, sư phụ ngươi dạy dỗ giỏi thật đấy!"
Hắn lại vung tay, phóng thêm đinh Xuyên Cốt về phía A Hàn.
Dường như hắn quyết tâm lấy mạng A Hàn trước khi Thanh Hư T. ử và những người khác kịp phá trận.
Nhưng lần này, chưa cần Thấm Dao ra tay, Thường Vanh và đám binh sĩ đã ập vào hậu viện.
Thấy Mễ công công lén lút tấn công A Hàn, sắc mặt Thường Vanh tối sầm. Hắn lao tới như một mũi tên, tung một cú đá xoáy trên không, đ. á. n. h bay toàn bộ đinh Xuyên Cốt.
Vừa đáp đất, hắn lập tức xoay người xông tới, vung kiếm tham gia trận chiến cùng Lận Hiệu chống lại đám ám vệ của Mễ công công.
Thấy viện binh đã tới, giải tỏa áp lực cho cả hai phía, Thấm Dao thở phào nhẹ nhõm.
Định quay lại phụ sư phụ đào đất, mặt đất dưới chân nàng bỗng rung chuyển nhè nhẹ. Nàng giật mình, ngước nhìn lên thì thấy cả sư phụ và Duyên Giác đều đã dừng tay, đăm đăm nhìn luồng sát khí đen kịt đang cuồn cuộn trào lên từ lòng đất, sắc mặt vô cùng căng thẳng.
Lớp đất dưới chân sư phụ lở lói, rớt xuống với tốc độ chóng mặt. Lòng Thấm Dao thắt lại, nàng hét lớn: "Sư phụ, sư huynh, cẩn thận! Mau tránh ra!"
Duyên Giác nhanh tay lôi A Hàn, lùi lại vài trượng. Ông tháo chuỗi tràng hạt trên cổ, tròng vào cổ A Hàn, lớn tiếng niệm chú bảo vệ hắn. Chuỗi hạt sáng rực lên, tạo thành một lớp lá chắn vững chắc.
Thanh Hư T. ử cũng tung mình nhảy lên ngọn cây, vung phất trần phòng thủ.
"Duy Cẩn!" Thấm Dao hoảng hốt, lao về phía Lận Hiệu, triệu hồi Phệ Hồn: "Không kịp nữa rồi! Nữ Túc đã thoát ra ngoài!"
"Mau lùi lại!" Lận Hiệu nghe rõ, sắc mặt biến đổi, quát lớn với những binh sĩ đứng gần.
Thấm Dao chẳng cần suy nghĩ nhiều, vận hết nội lực, điều khiển ba con hỏa long tạo thành một vòng lửa khổng lồ, cố gắng bảo vệ nhiều người nhất có thể.
Hiện trường chỉ còn lại nhóm Mễ công công, vẫn đang nửa tin nửa ngờ nhìn chằm chằm vào khoảng đất đang rung chuyển.
Khi thấy một thứ gì đó từ từ nhô lên từ lòng đất, Mễ công công không dám chủ quan nữa. Hắn lôi từ trong ống tay áo ra một chiếc gương hình lục giác nhỏ bé, lầm bầm niệm chú, chuẩn bị ra chiêu.
Tuy nhiên, chưa kịp gọi kính linh, thứ đang rục rịch dưới đất bỗng phóng vút lên không trung, phát ra những tiếng rít chói tai. Ngay sau đó, mùi m. á. u tanh tưởi nồng nặc phả vào mặt, khiến hắn buồn nôn.
Sức mạnh và tốc độ của sinh vật này vượt xa mọi dự đoán của hắn. Đầu óc trống rỗng, hắn hoang mang tự hỏi: Lẽ nào những gì Cù thị nói là sự thật! Thứ đó thực sự đã hóa thành Nữ Túc!
Trong tích tắc, chiếc gương lục giác cuối cùng cũng phóng ra linh lực. Nhưng chút linh khí ấy đ. á. n. h vào vật thể kia lại như gãi ngứa, chẳng có chút uy h. i. ế. p nào. Ngược lại, tốc độ của bóng đen càng lúc càng nhanh, đã lao tới ngay sát mặt hắn.
Trong làn sương đen mờ mịt, hắn thấy một đôi mắt đỏ rực như lửa. Dù không thấy rõ hình thù, nhưng ánh mắt ấy lại mang một cảm giác quen thuộc đến rùng rợn.
Hắn co rúm đồng tử, cổ họng như bị bóp nghẹt, há hốc mồm, th* d*c. Phút chốc, nỗi sợ hãi tột cùng xâm chiếm. Hắn vội tung một lá bùa, định dùng khinh công chạy trốn.
Nhưng mới bước được một bước, cơn đau dữ dội ập đến. Cả cơ thể hắn bị một luồng sát khí mạnh mẽ từ phía sau x. é to. ạc làm đôi.
| ← Ch. 184 | Ch. 186 → |
