| ← Ch.142 | Ch.144 → |
Đoàn người xuất hiện không chỉ có Duyên Giác và chư tăng chùa Đại Ẩn, mà còn có sự hiện diện của Thanh Hư Tử. Bọn họ vừa tiến lên núi vừa ra sức quét sạch đám tiểu yêu, số lượng ✞𝖎ê.⛎ 🅓.1ệ.𝐭 nhiều không đếm xuể.
Lên đến lưng chừng núi, Thanh Hư T. ử nóng ruột dáo dác tìm Thấm Dao. Khắp nơi toàn cung nữ, thái giám, tìm mỏi mắt chẳng thấy bóng dáng đồ đệ đâu, ông đ. â. m ra bực bội, cau có. May mắn thay, thái giám của Thái t. ử và Ngô vương đã nhanh chóng dẫn đường cho Duyên Giác và Thanh Hư T. ử đến ngọn đồi nơi Hoàng thượng đang lánh nạn.
Lúc này, các tướng lĩnh đang 🌜𝖍-1-ế-n đấ-u dưới doanh trại cũng dần tụ họp về đây. Họ sát cánh cùng Lận Hiệu và Thấm Dao chống trả 🍳⛎·ỷ Kiếm Khách và lũ tiểu yêu. Chẳng mấy chốc, khu vực sườn đồi đã chật cứng người.
Vừa đến nơi, Thanh Hư T. ử chen lấn giữa đám đông, cất tiếng gọi lớn: "A Dao! A Dao!"
Thấm Dao đang bận rộn điều khiển Hỏa Long, thính tai bắt được giọng sư phụ, nàng mừng quýnh, quay đầu đáp: "Sư phụ, con ở đây!"
Thanh Hư T. ử nghe tiếng đồ đệ, mắt sáng lên, rẽ đám đông bước thẳng về phía nàng. Nửa đường, một con Sơn Mị bất ngờ lao tới. Ông cười gằn, nhẹ nhàng vung cây phất trần, một lực đẩy vô hình hất văng con yêu quái ra xa tít tắp.
Thấy sư phụ đi một mình mà không có sư huynh, Thấm Dao ngạc nhiên hỏi: "Sư huynh đâu rồi ạ?" Từ ngày nàng có ký ức, mỗi khi sư phụ ra ngoài diệt trừ 𝐲●ê●⛎ 𝖒●𝒶, A Hàn luôn theo sát bên cạnh, chưa từng phải ở lại đạo quán một mình.
Thanh Hư T. ử làm lơ câu hỏi, ánh mắt đổ dồn về phía 𝐐⛎●ỷ Kiếm Khách đang kịch chiến với Lận Hiệu: "Con quái vật này đã thao túng toàn bộ tà vật trên mấy ngọn núi xung quanh, lôi kéo tất cả những kẻ có chút tu vi vào con đường ɱ·@ đ·ạ·ο. Nếu không sớm т𝖎*ê*υ d*𝒾*ệ*t, không chỉ núi Thọ Hòe mà yêu quái từ khắp nơi sẽ ùn ùn kéo đến làm bù nhìn cho nó."
Trong lúc đó, Duyên Giác đã thỉnh cầu Hoàng thượng và Di Phi lui ra phía sau, còn mình cùng các đệ t. ử dàn trận bao vây 𝐐⛎*ỷ Kiếm Khách. Giữa tiếng tụng kinh vang vọng, chiếc đồng bạt trên tay Duyên Giác tỏa ra hàng vạn chút sáng vàng rực rỡ, bao trùm lấy con ác 𝐪_𝖚_ỷ. Những đệ t. ử còn lại gõ mõ nhịp nhàng, tụng niệm Kim Cang Chú. Bị công kích từ bốn phía, tốc độ vung chiếc hắc nhẫn của 𝐐·u·ỷ Kiếm Khách tức thì chậm lại rõ rệt.
Lúc này Thấm Dao mới có chút thời gian rảnh rỗi, quay sang hỏi Thanh Hư Tử: "Sư phụ, rốt cuộc thứ này là gì mà lại có thể điều khiển nhiều yêu quái đến vậy?" Nhìn đám tiểu yêu kia, phần lớn chỉ là dã thú bình thường sống trong rừng, hoàn toàn không có khả năng tu luyện thành tinh hại người, dường như bị một thế lực nào đó é.𝐩 𝐛цộ.ⓒ vào con đường tà đạo.
Thanh Hư T. ử lấy Kính Vô Nhai từ trong n. g. ự. c ra, phất tay áo mời kính linh hiện thân, rồi vận nội công đẩy chiếc kính bay lên cao. Kính Vô Nhai bừng sáng rực rỡ, ánh sáng quét qua đám yêu quái xung quanh. Chiếc kính vốn có uy lực xua đuổi tà khí, bất cứ yêu quái nào bị ánh sáng chiếu rọi đều ngã quỵ xuống đất, rùng mình một cái rồi biến trở lại hình dạng con vật bình thường.
Vài binh lính đang giơ đao c. h. é. m dở, bỗng thấy yêu quái trước mắt biến mất, thay vào đó là bầy hươu, nai chạy tán loạn, ai nấy đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Thấm Dao hiểu ngay ý đồ của sư phụ. Hóa ra những yêu quái này vốn không mang ác niệm, chỉ vì bị 𝒬⛎·ỷ Kiếm Khách khống chế mới trở thành công cụ đắc lực cho hắn. Thấy binh lính vẫn định vung đao g. i. ế. c hại những con vật vô tội, nàng vội lên tiếng: "Xin các vị dừng tay, chúng không phải là yêu quái độc ác đâu, mong mọi người tha cho chúng một con đường sống."
Đợi mọi người dừng tay, nàng giật lấy cây phất trần của sư phụ, xua đuổi đám động vật: "Đi mau! Đi mau!" Những con hươu, nai vừa thoát khỏi kiếp yêu quái, thấy có người thả cho đi, vội vàng cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng xuống thung lũng.
Nhờ vậy, số lượng yêu quái trên sườn đồi giảm đi đáng kể.
Thấm Dao tiếp tục điều khiển Hỏa Long quấn chặt 𝐐𝖚-ỷ Kiếm Khách, hỏi tiếp: "Sư phụ, người vẫn chưa trả lời con, con quái vật này từ đâu tới?" Chưa đợi sư phụ lên tiếng, nàng lại nhớ tới lần giao chiến ở vách đá: "Lần trước con dùng thuật Khiên Hồn với hắn, phát hiện hắn tuy mang đầy 𝐪_ц_ỷ khí nhưng không phải là ma, mà là một sinh vật sống."
Thanh Hư T. ử không chút ngạc nhiên: "Trên người nó nồng nặc mùi yêu khí, làm sao có 𝐪*ц*ỷ khí được? Nó là một con yêu quái ngàn năm tuổi đấy."
"Yêu quái ngàn năm?" Thấm Dao kinh ngạc tột độ, quay đầu nhìn chằm chằm 𝐐𝐮*ỷ Kiếm Khách đang bị bao vây bởi đám tăng nhân. Nàng săm soi hắn một lúc lâu rồi thốt lên: "Bản lĩnh biến hóa của nó thật đáng gờm. Không chỉ hóa t𝒽àⓝ.♓ 𝖍ìn.𝒽 người, mà còn có thể tạo ra loại binh khí sắc bén như vậy! Lần trước giao chiến, con cứ ngỡ nó là oan hồn có khả năng điều khiển vạn vật. Sư phụ có nhìn ra nó là loại yêu quái gì không?"
Thanh Hư T. ử vuốt râu, quan sát kỹ Q𝐮-ỷ Kiếm Khách. Trận pháp của Duyên Giác và các đệ t. ử đã phong tỏa hoàn toàn lối thoát của nó. Dù vẫn cố vùng vẫy, vung tay c. h. é. m về phía thanh Xích Tiêu của Lận Hiệu, nhưng mỗi lần chạm vào Xích Tiêu, thanh gươm của nó lại xoắn lại, biến đổi thành những hình thù kỳ dị.
Thấm Dao căng mắt theo dõi thanh gươm của Q.𝖚.ỷ Kiếm Khách. Nàng nhớ lại cảnh Lận Hiệu đọ sức với hắn lúc cứu Khang Trắc Phi, càng nhìn càng thấy hình thù của thanh gươm mang một vẻ quen thuộc kỳ quái, nhưng lại không tài nào nhớ ra đã thấy ở đâu.
Quan sát một lúc, Thanh Hư T. ử thấy lớp áo giáp trên người 🍳*𝐮*ỷ Kiếm Khách bắt đầu rụng lả tả, mặt biến sắc, vội vàng lùi lại vài bước, nói với Thấm Dao: "Nguy rồi, con quái vật này sắp hiện nguyên hình. Con mau gọi Thế t. ử quay lại dàn trận cùng chúng ta. Khi nó trở về nguyên dạng, trận pháp của Duyên Giác chỉ kìm hãm nó được một lát, không đủ sức ✞1*ê*𝖚 🅓*1ệ*𝐭 nó hoàn toàn. Lát nữa phải dùng Xích Tiêu đ. â. m thẳng vào yếu huyệt của nó mới mong kết liễu được!"
Thấm Dao thấy khuôn mặt 🍳𝐮-ỷ Kiếm Khách biến dạng liên tục, thân hình to ra gấp bội, trong lòng cũng dâng lên nỗi hoảng sợ. Nàng vội dùng Hỏa Long bảo vệ Lận Hiệu, lớn tiếng gọi: "Duy Cẩn, Duy Cẩn!"
Nghe tiếng Thấm Dao gọi gấp gáp, Lận Hiệu giật mình, lo sợ nàng gặp chuyện chẳng lành. Hắn chặn đứng nhát đ. â. m của 𝐐-u-ỷ Kiếm Khách, lùi lại hai bước rồi quay lại bên Thấm Dao và Thanh Hư Tử, ✝️-𝒽-ở hổ-ⓝ ♓-ể-𝖓: "Có chuyện gì vậy?"
Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Lận Hiệu, lòng Thấm Dao xót xa. Nàng rút khăn tay trong ống tay áo ra, cẩn thận lau mồ hôi cho hắn, nhẹ nhàng nói: "Sư phụ bảo chúng ta phải bày trận."
"Bày trận?" Lận Hiệu nhớ lại trận Tam Dương dùng để đối phó với 𝐪υ.ỷ La Sát. Giờ hai người đã thành thân, trận pháp đó e là không thể dùng được nữa. Hắn khẽ ho húng hắng vẻ bối rối, cố giữ bình tĩnh hỏi Thanh Hư Tử: "Đạo trưởng, chúng ta phải bày trận thế nào đây?"
| ← Ch. 142 | Ch. 144 → |
